- 17/4/05
- 200
- 0
* Chà, 2 lần lock. Thui lần cuối tuyên bố rõ ràng 1 cú cho nó đơn giản :
1. Teo là FFFF, và Topic này, như đã nói là dùng để "đàm luận về RPG".
2. Những người tham gia vào topic này xin tuân thủ 2 nguyên tắc : đó là 1 là ko ra vẻ trí thức nửa mùa + đạo đức giả .v.v.v kẻo lại sinh khối chuyện lộn xộn rồi bị lock oan uổng như bên kia
2 là những đứa chơi RPG mà vì "nghèo" ko có điều kiện nghiên cứu .v.v.v. hay là vì "trình Eng hạn hẹp không như mấy mới đẻ ra là giỏi tiếng Eng" nên ko biết story. Những người như vậy xin mời ra ngoài, đừng vào đây vì chỉ tổ mất công sinh sự vô lý với cánh "trí thức ra vẻ chửi bới người khác" như những người tớ dự kiến sẽ vào đây 
3. Tuyên bố về bản thân 1 cái cho những kẻ đang tính lao vào nói này nói nọ im một lần cho xong : tớ là 1 thèng công tử nhà giàu, thiếu hiểu biết, thiếu nhận thức, lại thêm mất dạy và ưa khích bác. Vâng tớ ỷ nhà "giàu" nên coi thường các bạn, tớ ỷ tớ vừa sinh ra đã giỏi Eng nên coi thường các bạn nốt. Tớ học vấn không cao trí thức chả tới đâu tớ cũng xin lỗi các bạn nốt. Tớ chỉ bàn về RPG với anh em thì tớ có gì là sai đâu ? Tớ có chửi thì là bức xúc lên chửi đổng, chửi những thèng đáng chửi chứ có chửi các bạn đâu mà các bạn nghe thấy nhột lao vào chỉ đích danh tớ ra chửi [vốn tớ cũng ko ngại] nhưng lại phiền cái lock mịe nó topic của tớ thì tớ ko còn chỗ nào để mà bàn. Nên 1 lần cuối : chơi ko được thì bỏ. Thế nhé :'>
* Những lời cuối cùng dành cho những người vào với dự tính khoe trình trí thức [liti gì đấy] hay như anh mậu nhảy vào chửi tán tàn lên
hay như Gonz hay Soroxas muốn tranh luận về vấn đề thái độ khi chơi game. Tớ sẽ chỉ nói 1 lần này mà thôi nhé, sau đó ai đề cập đến nữa thì cứ tự nhiên mà Mass Ignore
* Hòan cảnh gia đình : mỗi người mỗi hòan cảnh. Có những đứa may mắn sinh vào gia đình khá giả, có những người thì gia cảnh khó khăn. Đúng, và đó cũng là một chi tiết hạn chế niềm đam mê của mỗi người. Nhưng đó không phải là lý do để lôi ra biện minh hay dựa vào đó chê bai người khác "mày ko biết cảm thông người khó khăn" ...v.v..v. Xin thưa các bạn vì tớ may mắn sinh ra trong gia đình thuộc loại trung lưu, ko đến nỗi khó khăn. Nhưng từ năm lớp 7 thì ba mẹ đã cắt hẳn tiền sinh hoạt vì lớn rồi tự nhận thức được rồi. Tớ cũng chả có cái chi tiêu gì là đáng để ba mẹ cho tiền cả. Tiền ăn mặc sách vở thì ba mẹ cũng lo cho, nhưng chỉ đến thế thôi. May ra là thêm 3.000 ăn sáng mỗi ngày. Thế thôi, tớ biết như vậy là khá lắm rồi, còn đỡ hơn những người khác rất nhiều. Nhưng như vậy cũng chả là gì nếu muốn thực hiện cho niềm đam mê game từ nhỏ của tớ. Vậy là tớ kiếm việc làm lắt nhắt để có tiền phục vụ thú vui. Đầu tiên là vào chỗ tiệm disk ở hiệu sách phụ giúp bán disk, tranh thủ giờ nghỉ chơi ké máy tiệm [vì nhà tớ ko có máy tính tốt, cái máy của tớ hồi đấy là hàng lượm chơi Snes còn không nổi] mỗi tháng được họ cho 50-100k coi như là công giúp đỡ thì tớ cũng lấy đem đi mua disk hết. Mà thời đấy disk nó đắt chứ ko fải như bây giờ, vậy là cứ lao vào vòng xoáy làm mua disk làm mua disk .v..v.v
_ Đến khi lên lớp 9,10 thì trình độ tin học có khá hơn nhờ mày mò và cộng thêm hồi đấy ghiền máy tính lắm, nhà ko có máy mà nên tòan chúi mũi vào mấy cuốn giá bán của mấy cửa hàng như Nguyễn Hòang chẳng hạn mà đọc mà mơ ước cho đỡ thèm. Rồi có đứa nào trong lớp bạn bè có phần cứng gì hay thì mình chạy wa nhà tụi nó nghiên cứu xem cách gắn công dụng ...v.v. và đến năm lớp 10 thì tớ và 2 thèng bạn tự đứng ra mở dịch vụ lắp ráp máy tính. Vì nói thật hồi đấy Đà Nẵng tụi ráp máy tính nó chém ghê lắm, tối thiểu 2 triệu 1 máy, tụi nó còn ăn bớt linh kiện .v.v. nữa. Cho nên tụi tớ làm lắp đặt tận nhà, bảo trì tận nhà, lắp giá rẻ chỉ tới 1 triệu hay 800k một máy là cùng. Thế cho nên mới đầu chỉ có bạn bè người quen của ba mẹ lắp đặt, về sau uy tín phát triển làm được càng ngày càng nhiều. Có khi cả tháng chỉ được có mỗi thằng 200k, nhưng nhiều khi có 1,2 tuần mà mỗi thằng rủng rỉnh 1,2 triệu. Rồi lại thực hiện ước mơ mua máy tính. Thế là 3 thèng cuối cùng cũg sắm được mỗi thằng một cái máy kha khá đủ để dùng. Và bắt đầu lao vào với Anime Manga và Game cụ thể từ đấy, chứ hồi trước chỉ có ra tiệm chơi game tiền chịu sao cho xiết.
* Rồi vào Sài Gòn, chia tay 2 thèng bạn thân. Vào đây lao vào cắm cổ học lớp 12. Rồi thi Đại học, hồi đấy mê cái PS2 lắm, thích lắm, mẹ thấy ghiền quá nên mẹ bảo "Nếu thi Đại học đậu 2 trường mẹ thưởng cái máy con thích". Rồi kết quả thi Đại học có, đậu 2 trường khối A và khối D đều là Đại học Quốc Gia [KHTN và KHXHNV]. Mẹ không những thưởng cho mình cái PS2 mơ ước mà còn cho mình một bất ngờ : một tài khỏan ngân hàng khoảng mười mấy triệu "Số tiền lì xì Tết mỗi năm của con, mẹ bảo con đừng tiêu đưa mẹ, mẹ đã bỏ vào tài khỏan tiết kiệm chờ khi con đậu Đại học, bây giờ mẹ trả cho con". Thế là mình nhân cơ hội này dùng tiền đó thay luôn 1 cái máy tính mới, và lựa cái thật tốt để dùng cho được ít nhất là 5,6 năm nữa. Cái máy cũ để lại cho ba mẹ dùng. Và hiện tại vẫn đang dùng cái máy ấy, mà cái máy ấy có vẻ mình sẽ dùng khỏang 10 năm nữa là ít, nếu nó ko hư. Vì thật ra mình đâu cần gì cho cao sang : 1 cái máy tốt, tốc độ ổn định, ram ổn định một chút để mà chơi game, chỉ tòan là chơi game cũ thời xưa và game giả lập Snes, Nes, GBA, PS .v.v. vì game mới vừa nặng vừa dở, chẳng có gì hay cả. Rồi thêm nghe nhạc, lập trình và đồ họa sơ sơ, cộng thêm đủ xem Anime Manga. Vậy là cuối cùng mình đã hòan thiện về phần máy tính, công cụ chơi game chính của mình bên cạnh cái PS2.
_ Đời sinh viên, tiền làm thêm mỗi tháng tòan đổ vào những thú vui đấy, vì may mắn là hòan cảnh gia đình mình cũng không cần mình fải fụ giúp, ăn thì tòan xơi mì tôm trường kỳ. Cứ thế mà đam mê..... hiện như bây giờ ít nhất mỗi tháng cũng trả giúp ba mẹ 200k tiền điện nước. Nếu điều kiện gia đình mình khó thì mình cũng sẵn sàng nhịn chơi bớt để giúp đỡ. Nhưng vì mình có điều kiện nên không phải thế.
* Bởi thế cho nên, khi nghe những câu nói như "mày có biết hòan cảnh người khác nghèo khổ thế nào" .v.v..v thì đừng trách tại sao tớ tức giận. Cái đứa đi than trách hòan cảnh và đưa hòan cảnh ra biện minh tớ thấy chỉ là một đứa hèn chính hiệu. Tự tớ cũng đã phải cực khổ bao nhiêu cho những thú vui của mình, vì vậy tớ có quyền tức giận khi nghe những câu nói vô trách nhiệm đầy mùi đạo đức giả ấy. Ai cảm thấy tớ là thằng vô tâm .v.v. Ok tớ là thế đấy. Tớ đã trải wa thì tớ cũng hiểu, thế thôi.
* Vấn đề trình Eng :
_ Chơi game có lợi gì ?
_ Tại sao không biến việc chơi game thành một họat động có lợi cho chúng ta ? Tại sao lại từ chối cơ hội nâng cao hiểu biết trong khi giải trí vui vẻ ??? Tại sao lại tự giới hạn mình trong những cái "không thể, không được, ko làm nổi .v.v." ????
_ Năm tớ lớp 4, tớ chơi cái game RPG đầu tiên trong đời : Final Fantasy 3. Chơi mê say, mà khổ nỗi hồi đấy tiền bạc đâu ra mà chơi ngoài tiệm, càng không có máy ở nhà. Mà chơi thì mê lắm, chỉ phải tội không hiểu chúng nó nói gì, không hiểu vì sao thằng này lại đánh mình, lại đi theo mình, cảm thấy như thể mình thiếu cái gì. Và thế là có 1 thèng đần ôm nguyên cuốn từ điển ra tiệm chơi game. Bởi vậy mỗi lần chơi 1,2 tiếng thì bỏ hết hơn nửa thời gian ra tra từ điển, khổ lắm. Nhưng nhờ vậy mà mình luyện được khả năng tra từ điển nhanh và một vốn từ vựng phải nói là cực kỳ phong phú từ game RPG. Và sau khi chơi hết cái FF3, chơi hết luôn cái Chrono Trigger thì mình đã có thể thoải mái giã từ cuốn từ điển, chỉ còn tra sách văn phạm những câu khó hiểu hay gặp những từ ko biết thì nhớ lại về nhà tra. Thế thôi, và cứ thế trình Eng tăng dần. Mình cũng chẳng biết tìrnh Eng mình tới đâu, vì đâu có đo đạc đâu mà biết. Chỉ cần mình chơi game RPG hiểu được cốt truyện là hồi đấy hạnh phúc lắm rồi. Ba mẹ bắt thi một cái bằng A hồi lớp 5, từ đó trở đi ko còn cái bằng cấp tiếng Anh nào nữa. Và cứ thế, đến khi mình làm quen với Anime Manga thì lại thêm một cơ hội rèn luyện kỹ năng đọc hiểu tiếng Anh.
_ Gần đây nhất mới đang ký thi cái TOEFL Quốc tế, hiện đang học lớp luyện thi TOEFL iBT 100 của Trung tâm Đào tạo Việt Mỹ, được vào ngay lớp cuối nhờ khi thi xếp lớp thi cái TOEFL PBT được trên 600 điểm [chính xác là 667 điểm trên 700]. Vậy thì trình Eng mình kể cũng ko tệ nếu so với xã hội. Cái đấy là nhờ vào đâu ? Nếu có ai hỏi tớ như thế tớ sẽ tự hào và dõng dạc tuyên bố : tất cả nhờ vào RPG. Cũng nhờ ANime Manga nhưng cái cơ bản và cái xuyên suốt quá trình học tiếng Anh của tớ là RPG. Chỉ nó mà thôi.
_ Vậy thì những cái câu "vì trình Eng teo kém chơi ko hiểu nên thôi, vì teo thế này thế kia .v.v..v" nói ra trước mặt 1 thèng như tớ đây thì tớ có được quyền khinh thường và chê bai không ? Mọi người nhận xét thử một câu xem, tớ có quyền coi thường cái đứa hèn yếu thốt lên câu nói đó không ??? Hay là tớ trời sinh ra người Việt nhưng kiếp trước là người Mỹ nên biết tiếng Anh từ khi lọt lòng mẹ ??? Hay là do tớ đi trời mưa sét đánh trúng đầu tự dưng giỏi tiếng Anh ??? Cũng chỉ là những trò biện hộ mà thôi, nói với ai thì có thể, nhưng nói câu đấy vào mặt tao thì ăn chửi. Chửi cho chúng nó nhận thấy cái bản chất hèn mượn hòan cảnh mược cái này cái nọ ra biện minh cho bản thân.
* Tớ yêu RPG, rất yêu, có thể nói là gần như tới mức cuồng tín. Vì RPG là một phần cực lớn trong cuộc đời tớ từ nhỏ đến giờ, và vì nó đã góp phần rất quan trọng hình thành nên cái thằng tớ đang ngồi đây. Thế nên tớ coi khinh, tớ tức giận và tớ tội nghiệp cho những đứa không chịu thưởng thức và nhận ra cái hay thực sự của RPG mà chỉ lao vào những cái vẻ bề ngoài hào nhóang và những thứ vô nghĩa như "trình độ, trí thức" .v.v.v. và con người tớ ghét là chửi, đơn giản là thế. Ban nick tớ vì chửi bậy, tớ ko hề có 1 câu ý kiến. Vậy thôi. Một lần cuối cho những người tính vào đây làm những trò nhảm nhí như mấy topic kia : Ko thích thì xin mời bước ra. Hợp thì chơi ko hợp thì bỏ. Cũng chỉ một câu đó thôi, những bạn muốn trí thức muốn văn hóa muốn văn minh lịch sự ngồi uống trà ra vẻ đạo mạo thì sẽ cảm thấy mình ko được chào
đón nơi đây. Còn những người chưa hiểu biết nhiều về RPG và muốn tìm hiểu luôn được chào đón nơi đây. Tự tớ đã nói rồi chứ đâu xa : ai ở TP HCM muốn chơi RPG ko có điều kiện thì cứ wa nhà tớ share miễn phí, tính tiền đĩa trắng là cùng. Những đứa thích chửi thằng này tự cao coi trời bằng vung ăn nói thô lỗ ko coi ai ra gì khinh thường thiên hạ .v..v.v thì cứ chửi. Bản chất con người tao là thế, thà tao làm thằng chân tiểu nhân còn hơn làm thằng ngụy quân tử.
P.S : anh em đọc xong cái mớ dài dòng kể lể phía trên thì cấm ... chửi tao
Tao đang hứng lôi chuyện đời ra kể cho thiên hạ nghe cho nhục chơi đấy mà
Coi như bài này đọc qua cho biết, đừng để tâm, đọc xong ném khỏi đầu, và bàn luận về RPG với tao nào ^O^ Come here, my comrades ^O^ Come to our Utopia.
1. Teo là FFFF, và Topic này, như đã nói là dùng để "đàm luận về RPG".
2. Những người tham gia vào topic này xin tuân thủ 2 nguyên tắc : đó là 1 là ko ra vẻ trí thức nửa mùa + đạo đức giả .v.v.v kẻo lại sinh khối chuyện lộn xộn rồi bị lock oan uổng như bên kia
2 là những đứa chơi RPG mà vì "nghèo" ko có điều kiện nghiên cứu .v.v.v. hay là vì "trình Eng hạn hẹp không như mấy mới đẻ ra là giỏi tiếng Eng" nên ko biết story. Những người như vậy xin mời ra ngoài, đừng vào đây vì chỉ tổ mất công sinh sự vô lý với cánh "trí thức ra vẻ chửi bới người khác" như những người tớ dự kiến sẽ vào đây 
3. Tuyên bố về bản thân 1 cái cho những kẻ đang tính lao vào nói này nói nọ im một lần cho xong : tớ là 1 thèng công tử nhà giàu, thiếu hiểu biết, thiếu nhận thức, lại thêm mất dạy và ưa khích bác. Vâng tớ ỷ nhà "giàu" nên coi thường các bạn, tớ ỷ tớ vừa sinh ra đã giỏi Eng nên coi thường các bạn nốt. Tớ học vấn không cao trí thức chả tới đâu tớ cũng xin lỗi các bạn nốt. Tớ chỉ bàn về RPG với anh em thì tớ có gì là sai đâu ? Tớ có chửi thì là bức xúc lên chửi đổng, chửi những thèng đáng chửi chứ có chửi các bạn đâu mà các bạn nghe thấy nhột lao vào chỉ đích danh tớ ra chửi [vốn tớ cũng ko ngại] nhưng lại phiền cái lock mịe nó topic của tớ thì tớ ko còn chỗ nào để mà bàn. Nên 1 lần cuối : chơi ko được thì bỏ. Thế nhé :'>
* Những lời cuối cùng dành cho những người vào với dự tính khoe trình trí thức [liti gì đấy] hay như anh mậu nhảy vào chửi tán tàn lên
hay như Gonz hay Soroxas muốn tranh luận về vấn đề thái độ khi chơi game. Tớ sẽ chỉ nói 1 lần này mà thôi nhé, sau đó ai đề cập đến nữa thì cứ tự nhiên mà Mass Ignore* Hòan cảnh gia đình : mỗi người mỗi hòan cảnh. Có những đứa may mắn sinh vào gia đình khá giả, có những người thì gia cảnh khó khăn. Đúng, và đó cũng là một chi tiết hạn chế niềm đam mê của mỗi người. Nhưng đó không phải là lý do để lôi ra biện minh hay dựa vào đó chê bai người khác "mày ko biết cảm thông người khó khăn" ...v.v..v. Xin thưa các bạn vì tớ may mắn sinh ra trong gia đình thuộc loại trung lưu, ko đến nỗi khó khăn. Nhưng từ năm lớp 7 thì ba mẹ đã cắt hẳn tiền sinh hoạt vì lớn rồi tự nhận thức được rồi. Tớ cũng chả có cái chi tiêu gì là đáng để ba mẹ cho tiền cả. Tiền ăn mặc sách vở thì ba mẹ cũng lo cho, nhưng chỉ đến thế thôi. May ra là thêm 3.000 ăn sáng mỗi ngày. Thế thôi, tớ biết như vậy là khá lắm rồi, còn đỡ hơn những người khác rất nhiều. Nhưng như vậy cũng chả là gì nếu muốn thực hiện cho niềm đam mê game từ nhỏ của tớ. Vậy là tớ kiếm việc làm lắt nhắt để có tiền phục vụ thú vui. Đầu tiên là vào chỗ tiệm disk ở hiệu sách phụ giúp bán disk, tranh thủ giờ nghỉ chơi ké máy tiệm [vì nhà tớ ko có máy tính tốt, cái máy của tớ hồi đấy là hàng lượm chơi Snes còn không nổi] mỗi tháng được họ cho 50-100k coi như là công giúp đỡ thì tớ cũng lấy đem đi mua disk hết. Mà thời đấy disk nó đắt chứ ko fải như bây giờ, vậy là cứ lao vào vòng xoáy làm mua disk làm mua disk .v..v.v
_ Đến khi lên lớp 9,10 thì trình độ tin học có khá hơn nhờ mày mò và cộng thêm hồi đấy ghiền máy tính lắm, nhà ko có máy mà nên tòan chúi mũi vào mấy cuốn giá bán của mấy cửa hàng như Nguyễn Hòang chẳng hạn mà đọc mà mơ ước cho đỡ thèm. Rồi có đứa nào trong lớp bạn bè có phần cứng gì hay thì mình chạy wa nhà tụi nó nghiên cứu xem cách gắn công dụng ...v.v. và đến năm lớp 10 thì tớ và 2 thèng bạn tự đứng ra mở dịch vụ lắp ráp máy tính. Vì nói thật hồi đấy Đà Nẵng tụi ráp máy tính nó chém ghê lắm, tối thiểu 2 triệu 1 máy, tụi nó còn ăn bớt linh kiện .v.v. nữa. Cho nên tụi tớ làm lắp đặt tận nhà, bảo trì tận nhà, lắp giá rẻ chỉ tới 1 triệu hay 800k một máy là cùng. Thế cho nên mới đầu chỉ có bạn bè người quen của ba mẹ lắp đặt, về sau uy tín phát triển làm được càng ngày càng nhiều. Có khi cả tháng chỉ được có mỗi thằng 200k, nhưng nhiều khi có 1,2 tuần mà mỗi thằng rủng rỉnh 1,2 triệu. Rồi lại thực hiện ước mơ mua máy tính. Thế là 3 thèng cuối cùng cũg sắm được mỗi thằng một cái máy kha khá đủ để dùng. Và bắt đầu lao vào với Anime Manga và Game cụ thể từ đấy, chứ hồi trước chỉ có ra tiệm chơi game tiền chịu sao cho xiết.
* Rồi vào Sài Gòn, chia tay 2 thèng bạn thân. Vào đây lao vào cắm cổ học lớp 12. Rồi thi Đại học, hồi đấy mê cái PS2 lắm, thích lắm, mẹ thấy ghiền quá nên mẹ bảo "Nếu thi Đại học đậu 2 trường mẹ thưởng cái máy con thích". Rồi kết quả thi Đại học có, đậu 2 trường khối A và khối D đều là Đại học Quốc Gia [KHTN và KHXHNV]. Mẹ không những thưởng cho mình cái PS2 mơ ước mà còn cho mình một bất ngờ : một tài khỏan ngân hàng khoảng mười mấy triệu "Số tiền lì xì Tết mỗi năm của con, mẹ bảo con đừng tiêu đưa mẹ, mẹ đã bỏ vào tài khỏan tiết kiệm chờ khi con đậu Đại học, bây giờ mẹ trả cho con". Thế là mình nhân cơ hội này dùng tiền đó thay luôn 1 cái máy tính mới, và lựa cái thật tốt để dùng cho được ít nhất là 5,6 năm nữa. Cái máy cũ để lại cho ba mẹ dùng. Và hiện tại vẫn đang dùng cái máy ấy, mà cái máy ấy có vẻ mình sẽ dùng khỏang 10 năm nữa là ít, nếu nó ko hư. Vì thật ra mình đâu cần gì cho cao sang : 1 cái máy tốt, tốc độ ổn định, ram ổn định một chút để mà chơi game, chỉ tòan là chơi game cũ thời xưa và game giả lập Snes, Nes, GBA, PS .v.v. vì game mới vừa nặng vừa dở, chẳng có gì hay cả. Rồi thêm nghe nhạc, lập trình và đồ họa sơ sơ, cộng thêm đủ xem Anime Manga. Vậy là cuối cùng mình đã hòan thiện về phần máy tính, công cụ chơi game chính của mình bên cạnh cái PS2.
_ Đời sinh viên, tiền làm thêm mỗi tháng tòan đổ vào những thú vui đấy, vì may mắn là hòan cảnh gia đình mình cũng không cần mình fải fụ giúp, ăn thì tòan xơi mì tôm trường kỳ. Cứ thế mà đam mê..... hiện như bây giờ ít nhất mỗi tháng cũng trả giúp ba mẹ 200k tiền điện nước. Nếu điều kiện gia đình mình khó thì mình cũng sẵn sàng nhịn chơi bớt để giúp đỡ. Nhưng vì mình có điều kiện nên không phải thế.
* Bởi thế cho nên, khi nghe những câu nói như "mày có biết hòan cảnh người khác nghèo khổ thế nào" .v.v..v thì đừng trách tại sao tớ tức giận. Cái đứa đi than trách hòan cảnh và đưa hòan cảnh ra biện minh tớ thấy chỉ là một đứa hèn chính hiệu. Tự tớ cũng đã phải cực khổ bao nhiêu cho những thú vui của mình, vì vậy tớ có quyền tức giận khi nghe những câu nói vô trách nhiệm đầy mùi đạo đức giả ấy. Ai cảm thấy tớ là thằng vô tâm .v.v. Ok tớ là thế đấy. Tớ đã trải wa thì tớ cũng hiểu, thế thôi.
* Vấn đề trình Eng :
_ Chơi game có lợi gì ?
_ Tại sao không biến việc chơi game thành một họat động có lợi cho chúng ta ? Tại sao lại từ chối cơ hội nâng cao hiểu biết trong khi giải trí vui vẻ ??? Tại sao lại tự giới hạn mình trong những cái "không thể, không được, ko làm nổi .v.v." ????
_ Năm tớ lớp 4, tớ chơi cái game RPG đầu tiên trong đời : Final Fantasy 3. Chơi mê say, mà khổ nỗi hồi đấy tiền bạc đâu ra mà chơi ngoài tiệm, càng không có máy ở nhà. Mà chơi thì mê lắm, chỉ phải tội không hiểu chúng nó nói gì, không hiểu vì sao thằng này lại đánh mình, lại đi theo mình, cảm thấy như thể mình thiếu cái gì. Và thế là có 1 thèng đần ôm nguyên cuốn từ điển ra tiệm chơi game. Bởi vậy mỗi lần chơi 1,2 tiếng thì bỏ hết hơn nửa thời gian ra tra từ điển, khổ lắm. Nhưng nhờ vậy mà mình luyện được khả năng tra từ điển nhanh và một vốn từ vựng phải nói là cực kỳ phong phú từ game RPG. Và sau khi chơi hết cái FF3, chơi hết luôn cái Chrono Trigger thì mình đã có thể thoải mái giã từ cuốn từ điển, chỉ còn tra sách văn phạm những câu khó hiểu hay gặp những từ ko biết thì nhớ lại về nhà tra. Thế thôi, và cứ thế trình Eng tăng dần. Mình cũng chẳng biết tìrnh Eng mình tới đâu, vì đâu có đo đạc đâu mà biết. Chỉ cần mình chơi game RPG hiểu được cốt truyện là hồi đấy hạnh phúc lắm rồi. Ba mẹ bắt thi một cái bằng A hồi lớp 5, từ đó trở đi ko còn cái bằng cấp tiếng Anh nào nữa. Và cứ thế, đến khi mình làm quen với Anime Manga thì lại thêm một cơ hội rèn luyện kỹ năng đọc hiểu tiếng Anh.
_ Gần đây nhất mới đang ký thi cái TOEFL Quốc tế, hiện đang học lớp luyện thi TOEFL iBT 100 của Trung tâm Đào tạo Việt Mỹ, được vào ngay lớp cuối nhờ khi thi xếp lớp thi cái TOEFL PBT được trên 600 điểm [chính xác là 667 điểm trên 700]. Vậy thì trình Eng mình kể cũng ko tệ nếu so với xã hội. Cái đấy là nhờ vào đâu ? Nếu có ai hỏi tớ như thế tớ sẽ tự hào và dõng dạc tuyên bố : tất cả nhờ vào RPG. Cũng nhờ ANime Manga nhưng cái cơ bản và cái xuyên suốt quá trình học tiếng Anh của tớ là RPG. Chỉ nó mà thôi.
_ Vậy thì những cái câu "vì trình Eng teo kém chơi ko hiểu nên thôi, vì teo thế này thế kia .v.v..v" nói ra trước mặt 1 thèng như tớ đây thì tớ có được quyền khinh thường và chê bai không ? Mọi người nhận xét thử một câu xem, tớ có quyền coi thường cái đứa hèn yếu thốt lên câu nói đó không ??? Hay là tớ trời sinh ra người Việt nhưng kiếp trước là người Mỹ nên biết tiếng Anh từ khi lọt lòng mẹ ??? Hay là do tớ đi trời mưa sét đánh trúng đầu tự dưng giỏi tiếng Anh ??? Cũng chỉ là những trò biện hộ mà thôi, nói với ai thì có thể, nhưng nói câu đấy vào mặt tao thì ăn chửi. Chửi cho chúng nó nhận thấy cái bản chất hèn mượn hòan cảnh mược cái này cái nọ ra biện minh cho bản thân.
* Tớ yêu RPG, rất yêu, có thể nói là gần như tới mức cuồng tín. Vì RPG là một phần cực lớn trong cuộc đời tớ từ nhỏ đến giờ, và vì nó đã góp phần rất quan trọng hình thành nên cái thằng tớ đang ngồi đây. Thế nên tớ coi khinh, tớ tức giận và tớ tội nghiệp cho những đứa không chịu thưởng thức và nhận ra cái hay thực sự của RPG mà chỉ lao vào những cái vẻ bề ngoài hào nhóang và những thứ vô nghĩa như "trình độ, trí thức" .v.v.v. và con người tớ ghét là chửi, đơn giản là thế. Ban nick tớ vì chửi bậy, tớ ko hề có 1 câu ý kiến. Vậy thôi. Một lần cuối cho những người tính vào đây làm những trò nhảm nhí như mấy topic kia : Ko thích thì xin mời bước ra. Hợp thì chơi ko hợp thì bỏ. Cũng chỉ một câu đó thôi, những bạn muốn trí thức muốn văn hóa muốn văn minh lịch sự ngồi uống trà ra vẻ đạo mạo thì sẽ cảm thấy mình ko được chào
đón nơi đây. Còn những người chưa hiểu biết nhiều về RPG và muốn tìm hiểu luôn được chào đón nơi đây. Tự tớ đã nói rồi chứ đâu xa : ai ở TP HCM muốn chơi RPG ko có điều kiện thì cứ wa nhà tớ share miễn phí, tính tiền đĩa trắng là cùng. Những đứa thích chửi thằng này tự cao coi trời bằng vung ăn nói thô lỗ ko coi ai ra gì khinh thường thiên hạ .v..v.v thì cứ chửi. Bản chất con người tao là thế, thà tao làm thằng chân tiểu nhân còn hơn làm thằng ngụy quân tử.
P.S : anh em đọc xong cái mớ dài dòng kể lể phía trên thì cấm ... chửi tao
Tao đang hứng lôi chuyện đời ra kể cho thiên hạ nghe cho nhục chơi đấy mà
Coi như bài này đọc qua cho biết, đừng để tâm, đọc xong ném khỏi đầu, và bàn luận về RPG với tao nào ^O^ Come here, my comrades ^O^ Come to our Utopia.

... chắc để tao kích cái display lên cỡ 200 frame per second rồi vào đánh cho máu lửa :nailbit:

. nói chung mỗi người 1 hoàn cảnh . đừng có đem hoàn cảnh của mình áp đặt cho người ta . đọc cái tâm sự của chú thì ra chú đã là sinh viên . đọc mấy cái topic kia tưởng chú mới học lớp ..10 
muốn gì vào topic hỏi đáp mà hỏi cứ cái kiểu game này có hay ko có HD ko thì biến 
