Cái quả ấy không phải là quả. Nó là một túm là cây dày đặc gắn với nhau thành hình một quả bóng. Mỗi cái cuống ấy là một cái cuống lá. Bứt một cái cuống là tôi lôi ra một cái lá.
Sau mọt vài lớp thì vào đến những cái lá đã mất cuống và được dán sát vào trái bóng. Tôi dùng móng tay gậy rồi bóc chúng ra. Từng lớp lá bong ra, như vỏ hành. Đáng lẽ tôi chỉ việc xé toạc cái vỏ đó ra – tôi vẫn gọi là quả bởi chẳng có từ gì khác hay hơn – nhưng tôi muốn thoả mãn tính tò mò của mình theo từng liều nhỏ.
Nó nhỏ dần. Từ quả cam thành quả quýt. Những vỏ lá mỏng rơi đầy quanh tôi.
Bây giờ thì nó chỉ còn bằng một quả bồ quân.
Tôi vẫn còn lạnh xương sống khi nghĩ đến nó.
Chỉ còn bằng một quả anh đào.
Rồi nó hiện nguyên hình, một viên ngọc trai trong lòng một con sò xanh lá cây.
Một cái răng người.
Nói chính xác nó là một cái răng hàm trong. Lớp men răng đã sạm xanh và thủng lỗ chỗ.
Cảm giác kinh hoàng đến một cách từ từ. Tôi vẫn có thời gian hái một quả khác.
Quả nào cũng chứa một cái răng.
Một cái răng nanh.
Quả nữa có một cái hàm ngoài.
Đây thì là một cái răng cửa.
Rồi một cái hàm răng nữa.
Ba mươi hai cái răng. Đủ một bộ răng người. Không thiếu cái nào.
Tôi chợt hiểu ra.
Tôi không thét lên. Tôi nghĩ chỉ có trong phim rừng rợn thì sợ hãi mới to mồm mà thôi. Tôi chỉ rùng mình và rời bỏ cái cây ấy.
Cả ngày hôm ấy, đầu óc tôi quay cuồng, suy tính hết các phương án lựa chọn. Cái nào cũng tồi tệ cả.
Đên đó, nằm ở cái giường trên cây quen thuộc, tôi thử lại kết luận của mình xem có đúng không. Tôi tóm một con chồn biển và thả cho nó rơi xuống đất.
Nó kêu choe choé trong khi rơi xuống. Và vừa mới thịch xuống đấy nó đã lập tức trèo ngay lên cây.
Với điệu bộ ngây thơ điển hình, nó lại leo về chỗ bên cạnh tôi, rồi bắt đầu cuống quýt liếm các bàn chân. Có vẻ rất khó chịu, nó nặng nề thở dốc.