hungnt7891
Youtube Master Race
- 21/1/14
- 1
- 1
Tôi đã
từng là 1
cô bé. đang
từng được chiều chuộng, từng có rất nhiều
gấu bông và búp bê, có toàn bộ
mọi thứ của hanh phuc gia dinh từ bố mẹ tôi. Tôi thích đầm
. Thích những trang phục
màu trắng như những đứa con gái khác. Nhưng. Mọi chuyện của tôi bắt đầu từ khi tôi học lớp 2. Tôi luôn là một
cô bé hậu đậu. Hôm đấy
, tôi mặc váy
, một
cái
váy
trắng bố tậu
. Tôi chạy. Và rồi. Ngã. chiếc
đầm
bị bẩn. Chân tôi chảy máu, xước cả tay và mặt. Khi tôi khóc chạy về nhà. Bố mẹ đã
chửi tôi ngu. Chửi tôi chân tay ko
làm được gì. Và rồi. Bị đánh. Những vết roi đỏ hằn lên, đau rát, roi tre dẻo quật liên tục vào chân, chân chảy máu đau đớn. Tôi ghét mặc váy
từ đấy
. Mẹ mua
cho cũng không
động vào nữa... Lúc đấy
tóc tôi đã
dài ngang lưng, mẹ nói rằng:"Tóc dài vướng lắm, cắt mang
!" Và rồi tôi có tóc vic ôm mặt với câu nói:"Nhìn rất giống Bách Hợp trong phim!" Tôi cười. Ông và bố còn chế những con thuyền xốp chạy được trên nước cho tôi chơi.
Tết khi tôi học lớp 4, ông bà sắm
đồ
tết cho tôi, là 1
bộ đồ
siêu nhân. Tôi đang
thắc mắc tại sao lại mua
bộ đồ
này trong khi tôi là con gái mà. Ông bà nói rằng: quần áo
này cả trai và gái đều mặc được. Quả thật. Nó rất đẹp đối với tôi hiện giờ nhưng hồi đấy
lại ko
. Tôi đem lại
hỏi mẹ. Mẹ nói nó đẹp. Và tôi mặc nó cho dịp tết với kiểu
giày
thể thao.
Tôi đang
đòi mẹ mua
cho 1
con búp bê nhưng rồi bị từ chối 1
cách phũ phàng vào năm lớp 6. Mẹ nói tôi đã
lớn rồi. hk
cần chơi búp bê nữa. Tôi bắt đầu có cảm tình với những thứ: Súng, kiếm. Chơi cùng với những người anh của mình. Tôi chơi diều, vót tre làm diều, làm cung tên, câu cá. Khi mà toàn bộ
cánh đồng đang
dẹp hết tôi cắm đầu vào máy tính với những trò chơi bạo lực máu me. hk
còn có ưa thích
với búp bê, quần áo
hàng hay những thứ đại đôi
. Chỉ có thứ duy nhất khiến tôi dời mắt chính là may đồ
và đan len. Tôi có thể dành cả ngày để theo bà học đan len. Thứ khiến tôi còn là con gái cho đến lúc này.
Tôi đã
tình cờ gặp một
các cô gái
tomboy trong kì thi học kì I của năm lớp 7 hay 8 gì đấy
. Đột nhiên kì thi đó
tôi xếp ở phòng 5. bạn
đó
nhỏ và rất cute. Tôi hk
biết tên các chị em
ấy. Thi xong chỉ hỏi các nàng
ấy có làm được bài hay không
. các chị em phụ nữ
ấy chỉ gật đầu. không
nói gì. Và luôn đứng ở 1
nơi
. Hầu như tôi không
thấy các cô gái
ấy nói chuyện với ai. đó
là lần đầu tiên
tôi đứng trước mặt một
các cô gái
tomboy. Và những lần thi sau tôi trở về phòng 6. các chị em
đó
đến nay tôi đang
tìm lại đc fb rồi đang
biết tên. ^^ Mỗi tội các chị em phái đẹp
ấy hết cute rồi. Cơ mà vẫn bé nhỏ. Còn 1
tomboy nữa, có lần đã
bị cô hiệu phó gọi là: Anh kia! Lên đây. Do các chị
ấy nói chuyện hay gì đấy
. Tôi không
rõ các nàng
ấy là ai. Và rồi suy nghĩ gì đó
len lói. Tôi không
muốn cứ phải sống mẫu
con như thế này nữa. Tôi thậm chí hk
còn cảm xúc với nhưng thằng đàn ông
từ lâu. Có yêu nhưng không
có cảm xúc thì cũng hk
tồn tại. Mọi người hok
cho phép tôi quá thân thiết với một
thằng boy
nào ngoài anh em trong họ. Tôi chỉ có các chị
là con gái thôi. Hoàn toàn thế. hk
dây dưa thân thiết với hầu hết
thằng đàn ông
nào.
Để chúc mừng sinh nhật cùng với việc tôi đạt học sinh giỏi vào năm lớp 8, bố đang
tặng tôi một
loại
patin chính xác
theo ước nguyện của tôi khi đấy
. Giải thưởng khi tôi vào được lớp 10 công lập được treo lên. một
cái
xe điện. Tủ quần áo
khi tôi lớp 9 đã
ko
còn đầm
, những bộ váy
mẹ sắm
tôi hk
để trong tủ mà chuyển sang tủ của đứa em. Tôi ghét váy
. Ghét sự yếu đuối. Lại gặp 1
lớp suốt ngày chia bè kết phái tẩy chay lẫn nhau. Càng lớn thì những xung đột giữa tôi và bố mẹ ngày càng nhiều, tôi ko
còn nói chuyện của tôi với mẹ hay bất cứ
ai trong gia đình. Cứ thế tự chịu đựng và vượt qua. Tôi bị tâm lí cùng với hàng loạt áp lực từ gia đình, học tập, cuộc sống và rồi, căn bệnh trầm cảm đến. Tôi luôn lo lắng về mọi thứ. Mái tóc của tôi đã
qua một
lần tỉa đuổi. Người cắt hỏi tôi có tiếc ko
. Câu trả lời là ko
. Chỉ là tỉa thôi. Mái tóc của tôi lúc đấy
đẹp nhưng tôi ghét ngoại hình đấy
. Rồi đến cuối năm lớp 9 tôi đang
tự tay cắt mái tóc của mình 1
cách nham nhở theo kiểu tóc tomboy đẹp nhất thời đó
. Tôi ghét nó. Và tôi tậu
chiếc
snap thứ nhất
. Mẹ đã
vội vàng dẫn tôi mang
sửa lại tóc.
Tôi hỏi mẹ rằng. Con có thể cắt tóc tomboy hk
? Mẹ tôi đã
chửi té tát với câu nói ấy của tôi. Tôi tự ti với mọi thứ bên cạnh
. Thu mình vào vỏ bọc tối tăm. Tôi thích bóng tối. Ít nói và hay im lặng nghe chứ hok
đóng góp gì nhiều. Ít khi tham gia hoạt động của lớp và cũng hiếm ảnh cùng lớp trong bộ tóc dài. Nhìn những các chị em phụ nữ
tomboy trên mạng. Cuối năm lớp 10 là lúc tôi ấn tượng với 1
bạn
tomboy trong trường khi các cô gái
ấy lên sân khấu nhận giải. các chị em phụ nữ
ấy cao, đối với tôi các chị em
ấy đẹp. 1
lần nữa là tomboy chứ hk
phải boy
. đó
là bạn
tomboy trước tiên
tôi thích. Thích thôi. Đến giờ vẫn thích. Chưa dám yêu.
Mọi thứ cứ trôi diện
. Lớp 11, lực học của tôi giảm dần, tôi hok
còn chú tâm nhiều nữa. Thích phim bạo lực, truyện kiếm hiệp, võ, những bộ đồ
của boy
, các cô gái
tôi là những quý cô
ưa làm đẹp. Còn tôi lại chăm chăm một
xu hướng
phá cách, thời trang
tomboy. Tôi đã
bắt đầu kiếm ra số tiền thứ 1
và mua
cho mình 1
cái
snap, 3 cái
áo phông, 1
áo nỉ, một
áo bóng chày, 2 mẫu
giày
và đồng hồ. trang phục
unisex. Tôi như sống lại chút gì đấy
. Đến cuối năm lớp 11. Cuộc sống của tôi đổi thay
khi mà mẹ đồng ý cho tôi cắt tóc tomboy. Mọi thứ đem về
cho tôi một
làn gió mới. Tôi như vực lại mình, bắt đầu để tâm đến mọi thứ kế bên
, có động lực học tập, suy nghĩ cho tương lai, tự tin hơn, cười nhiều, đấu tranh lại. một
chuyền tình với một
bạn gái
tomboy ở quá xa. Cho tôi thấy. Tôi hok
phù hợp
sống dưới lốt 1
đứa con gái. Sự đấu tranh với mẹ trong 2 năm để được sống thật với bản thân mình đang
khiến tôi mạnh mẽ hơn.
Sống thật với bản thân là yêu đem
chính mình. Tìm được hướng đi
đúng
là hướng diện
tới tương lai. Nếu như cứ tiếp đến
do dự mà hok
phản kháng và Các bước thực hiện
nhu cầu bản thân, tôi đang
hok
biết cuộc sống của tôi sẽ còn tối tăm đến thế nào :) Có thể đến giờ tôi chưa thành công nhưng làm chủ được cuộc sống là đã
thành công lớn rồi
từng là 1
cô bé. đang
từng được chiều chuộng, từng có rất nhiều
gấu bông và búp bê, có toàn bộ
mọi thứ của hanh phuc gia dinh từ bố mẹ tôi. Tôi thích đầm
. Thích những trang phục
màu trắng như những đứa con gái khác. Nhưng. Mọi chuyện của tôi bắt đầu từ khi tôi học lớp 2. Tôi luôn là một
cô bé hậu đậu. Hôm đấy
, tôi mặc váy
, một
cái
váy
trắng bố tậu
. Tôi chạy. Và rồi. Ngã. chiếc
đầm
bị bẩn. Chân tôi chảy máu, xước cả tay và mặt. Khi tôi khóc chạy về nhà. Bố mẹ đã
chửi tôi ngu. Chửi tôi chân tay ko
làm được gì. Và rồi. Bị đánh. Những vết roi đỏ hằn lên, đau rát, roi tre dẻo quật liên tục vào chân, chân chảy máu đau đớn. Tôi ghét mặc váy
từ đấy
. Mẹ mua
cho cũng không
động vào nữa... Lúc đấy
tóc tôi đã
dài ngang lưng, mẹ nói rằng:"Tóc dài vướng lắm, cắt mang
!" Và rồi tôi có tóc vic ôm mặt với câu nói:"Nhìn rất giống Bách Hợp trong phim!" Tôi cười. Ông và bố còn chế những con thuyền xốp chạy được trên nước cho tôi chơi.
Tết khi tôi học lớp 4, ông bà sắm
đồ
tết cho tôi, là 1
bộ đồ
siêu nhân. Tôi đang
thắc mắc tại sao lại mua
bộ đồ
này trong khi tôi là con gái mà. Ông bà nói rằng: quần áo
này cả trai và gái đều mặc được. Quả thật. Nó rất đẹp đối với tôi hiện giờ nhưng hồi đấy
lại ko
. Tôi đem lại
hỏi mẹ. Mẹ nói nó đẹp. Và tôi mặc nó cho dịp tết với kiểu
giày
thể thao.
Tôi đang
đòi mẹ mua
cho 1
con búp bê nhưng rồi bị từ chối 1
cách phũ phàng vào năm lớp 6. Mẹ nói tôi đã
lớn rồi. hk
cần chơi búp bê nữa. Tôi bắt đầu có cảm tình với những thứ: Súng, kiếm. Chơi cùng với những người anh của mình. Tôi chơi diều, vót tre làm diều, làm cung tên, câu cá. Khi mà toàn bộ
cánh đồng đang
dẹp hết tôi cắm đầu vào máy tính với những trò chơi bạo lực máu me. hk
còn có ưa thích
với búp bê, quần áo
hàng hay những thứ đại đôi
. Chỉ có thứ duy nhất khiến tôi dời mắt chính là may đồ
và đan len. Tôi có thể dành cả ngày để theo bà học đan len. Thứ khiến tôi còn là con gái cho đến lúc này.
Tôi đã
tình cờ gặp một
các cô gái
tomboy trong kì thi học kì I của năm lớp 7 hay 8 gì đấy
. Đột nhiên kì thi đó
tôi xếp ở phòng 5. bạn
đó
nhỏ và rất cute. Tôi hk
biết tên các chị em
ấy. Thi xong chỉ hỏi các nàng
ấy có làm được bài hay không
. các chị em phụ nữ
ấy chỉ gật đầu. không
nói gì. Và luôn đứng ở 1
nơi
. Hầu như tôi không
thấy các cô gái
ấy nói chuyện với ai. đó
là lần đầu tiên
tôi đứng trước mặt một
các cô gái
tomboy. Và những lần thi sau tôi trở về phòng 6. các chị em
đó
đến nay tôi đang
tìm lại đc fb rồi đang
biết tên. ^^ Mỗi tội các chị em phái đẹp
ấy hết cute rồi. Cơ mà vẫn bé nhỏ. Còn 1
tomboy nữa, có lần đã
bị cô hiệu phó gọi là: Anh kia! Lên đây. Do các chị
ấy nói chuyện hay gì đấy
. Tôi không
rõ các nàng
ấy là ai. Và rồi suy nghĩ gì đó
len lói. Tôi không
muốn cứ phải sống mẫu
con như thế này nữa. Tôi thậm chí hk
còn cảm xúc với nhưng thằng đàn ông
từ lâu. Có yêu nhưng không
có cảm xúc thì cũng hk
tồn tại. Mọi người hok
cho phép tôi quá thân thiết với một
thằng boy
nào ngoài anh em trong họ. Tôi chỉ có các chị
là con gái thôi. Hoàn toàn thế. hk
dây dưa thân thiết với hầu hết
thằng đàn ông
nào.
Để chúc mừng sinh nhật cùng với việc tôi đạt học sinh giỏi vào năm lớp 8, bố đang
tặng tôi một
loại
patin chính xác
theo ước nguyện của tôi khi đấy
. Giải thưởng khi tôi vào được lớp 10 công lập được treo lên. một
cái
xe điện. Tủ quần áo
khi tôi lớp 9 đã
ko
còn đầm
, những bộ váy
mẹ sắm
tôi hk
để trong tủ mà chuyển sang tủ của đứa em. Tôi ghét váy
. Ghét sự yếu đuối. Lại gặp 1
lớp suốt ngày chia bè kết phái tẩy chay lẫn nhau. Càng lớn thì những xung đột giữa tôi và bố mẹ ngày càng nhiều, tôi ko
còn nói chuyện của tôi với mẹ hay bất cứ
ai trong gia đình. Cứ thế tự chịu đựng và vượt qua. Tôi bị tâm lí cùng với hàng loạt áp lực từ gia đình, học tập, cuộc sống và rồi, căn bệnh trầm cảm đến. Tôi luôn lo lắng về mọi thứ. Mái tóc của tôi đã
qua một
lần tỉa đuổi. Người cắt hỏi tôi có tiếc ko
. Câu trả lời là ko
. Chỉ là tỉa thôi. Mái tóc của tôi lúc đấy
đẹp nhưng tôi ghét ngoại hình đấy
. Rồi đến cuối năm lớp 9 tôi đang
tự tay cắt mái tóc của mình 1
cách nham nhở theo kiểu tóc tomboy đẹp nhất thời đó
. Tôi ghét nó. Và tôi tậu
chiếc
snap thứ nhất
. Mẹ đã
vội vàng dẫn tôi mang
sửa lại tóc.
Tôi hỏi mẹ rằng. Con có thể cắt tóc tomboy hk
? Mẹ tôi đã
chửi té tát với câu nói ấy của tôi. Tôi tự ti với mọi thứ bên cạnh
. Thu mình vào vỏ bọc tối tăm. Tôi thích bóng tối. Ít nói và hay im lặng nghe chứ hok
đóng góp gì nhiều. Ít khi tham gia hoạt động của lớp và cũng hiếm ảnh cùng lớp trong bộ tóc dài. Nhìn những các chị em phụ nữ
tomboy trên mạng. Cuối năm lớp 10 là lúc tôi ấn tượng với 1
bạn
tomboy trong trường khi các cô gái
ấy lên sân khấu nhận giải. các chị em phụ nữ
ấy cao, đối với tôi các chị em
ấy đẹp. 1
lần nữa là tomboy chứ hk
phải boy
. đó
là bạn
tomboy trước tiên
tôi thích. Thích thôi. Đến giờ vẫn thích. Chưa dám yêu.
Mọi thứ cứ trôi diện
. Lớp 11, lực học của tôi giảm dần, tôi hok
còn chú tâm nhiều nữa. Thích phim bạo lực, truyện kiếm hiệp, võ, những bộ đồ
của boy
, các cô gái
tôi là những quý cô
ưa làm đẹp. Còn tôi lại chăm chăm một
xu hướng
phá cách, thời trang
tomboy. Tôi đã
bắt đầu kiếm ra số tiền thứ 1
và mua
cho mình 1
cái
snap, 3 cái
áo phông, 1
áo nỉ, một
áo bóng chày, 2 mẫu
giày
và đồng hồ. trang phục
unisex. Tôi như sống lại chút gì đấy
. Đến cuối năm lớp 11. Cuộc sống của tôi đổi thay
khi mà mẹ đồng ý cho tôi cắt tóc tomboy. Mọi thứ đem về
cho tôi một
làn gió mới. Tôi như vực lại mình, bắt đầu để tâm đến mọi thứ kế bên
, có động lực học tập, suy nghĩ cho tương lai, tự tin hơn, cười nhiều, đấu tranh lại. một
chuyền tình với một
bạn gái
tomboy ở quá xa. Cho tôi thấy. Tôi hok
phù hợp
sống dưới lốt 1
đứa con gái. Sự đấu tranh với mẹ trong 2 năm để được sống thật với bản thân mình đang
khiến tôi mạnh mẽ hơn.
Sống thật với bản thân là yêu đem
chính mình. Tìm được hướng đi
đúng
là hướng diện
tới tương lai. Nếu như cứ tiếp đến
do dự mà hok
phản kháng và Các bước thực hiện
nhu cầu bản thân, tôi đang
hok
biết cuộc sống của tôi sẽ còn tối tăm đến thế nào :) Có thể đến giờ tôi chưa thành công nhưng làm chủ được cuộc sống là đã
thành công lớn rồi