Như các bác biết..Em đang ở giai đoạn lụy tình...Và trong mấy ngày nay em đã suy nghĩ nhiều như mấy chục năm, đã thức trắng mất 3 ngày đến công ty với tình trạng mệt mỏi..Và hôm nay em đã ngộ ra, và thật sự là em cảm thấy rất hạnh phúc, 1 thứ hạnh phúc của sự thanh tịnh, ko phải là sự hạnh phúc mù quáng của những dục vọng tầm thường của con người.Và dường như em đã trở lên "lớn hơn", ngay khi viết những dòng này em đang cười..Nụ cười mà ko 1 cô gái nào có thể đem lại....
Thế giới có thể phản bội bạn, nhưng ko bao giờ đc phản bội chính bản thân mình..
Xin nhắc lại đây ko phải là sự TRẢ THÙ, đây là sự GIÁC NGỘ..
Hạnh phúc của em ko còn là đi tìm tình yêu hoàn hảo nữa mà sẽ là chữa lành cho những tình yêu ko hoàn hảo..
Trong cuộc đời em có 2 người thầy mà em yêu quí và kính trọng nhất..Xin mạn phép nêu tên ra đây để đảm bảo sự chân thật,tội em thật là lớn mong 2 cô bỏ quá cho..Đó là cô B (dạy lớp TN2-NK Trần Phú) và cô L (dạy trg ĐH Hàng Hải)...Nhưng buồn thay họ đều có con đường tình duyên ko hoàn hảo...cô B có 2 đời chồng, còn cô L thì đã ly dị và đang sống với con gái..
Em tự hỏi tại sao cuộc sống lại bất công với những người phụ nữ như vậy, những người mà em ngưỡng mộ, những ng luôn chiến đấu vì 1 cuộc sống tốt đẹp hơn...Và em nghĩ rằng em sẽ bù đắp cho những cô gái đã lựa chọn sai lầm...
Em dám chắc mọi người sẽ chửi em điên, sẽ cho rằng đây hậu quả của việc lụy tình..Xin thưa là các bác quá ích kỷ!..Tại sao những người đó ko có quyền đc hưởng 1 tình yêu trọn vẹn, phải chăng là cái bản chất PHỤ HỆ đã ko cho người phụ nữ có quyền được mơ ước, có quyền đc sai lầm trong tình yêu...Chắc chắn họ đang cô đơn và đau khổ và rất vất vả nuôi con 1 mình..Có thể em chỉ sưởi ấm cho đc 1 trái tim đau đớn, nhưng đối với em thế là quá đủ..
Đến đây mọi người lại cười, đấy mà là tình yêu sao!Xin thưa các bác quá ngây thơ..Sự thực là TRÊN ĐỜI NÀY KO CÓ TÌNH YÊU SAU HÔN NHÂN...HÔN NHÂN LÀ LIỀU THUỐC ĐỘC GIẾT CHẾT TÌNH YÊU..Các bác cứ ngẫm đi, tại sao trước kia ng ta lấy nhau ko có tình yêu mà vẫn có thể sống hạnh phúc đến cuối đời..Còn giờ đây, mở miệng 1 cái là "yêu", thỉnh thoảng có vài người tự tử vì tình nhưng cuối cùng thì tỉ lệ ly dị tăng cao, bao lực gia đình (cả về thể xác lẫn tinh thần..)...Em đã chiêm nghiệm rất nhiều cặp vợ chồng thậm chí là cả chính gia đình mình..
Em sẽ dành cho cô ấy sự chân thành, sự cảm thông, sự bao dung, niềm tin vào những điều tốt đẹp, về tình người...Cả cô ấy và em sẽ hạnh phúc với những điều đó, chúng em sẽ cùng đương đầu với cuộc sống...Những người đã từng vấp ngã sẽ hiểu và trân trọng thứ tình cảm quý giá đó..Đó chẳng phải tốt đẹp hơn sao..
Chúng tôi có quyền đc hạnh phúc chứ!!!
Hay là chỉ cái "tình yêu cao quý" kia mới có quyền đó, thứ tình yêu chứa đầy sự ích kỷ và tham lam của con người..
Nếu cô ấy có con riêng em sẽ nuôi chúng...Các bác lại cười em :"Vậy là tậu trâu đc cả nghé nhé"..Xin thưa, vậy thì đã làm sao !...
Hãy nhìn vào XH Việt Nam này, cái gì làm nên giá trị của bạn?Bộ ADN hay chính bản thân bạn?Đó là bộ ADN!!!
Cho dù bạn nỗ lực, hay chỉ là 1 con người lương thiện thì làm sao bạn có thể bằng 1 kẻ mang trong mình bộ ADN của 1 ông quan chức hay 1 người giàu có..Kẻ đó ko ra gì, thậm chí có thể gây tội ác nhưng hắn liệu có bị trừng phạt?Ai cũng đã rõ câu trả lời..Trông chờ vào quả báo chính là thể hiện cái HÈN NHÁT của con người mà thôi ..
PHẢI CHĂNG YÊU THƯƠNG 1 ĐỨA TRẺ CHỈ VÌ CHÚNG MANG TRONG MÌNH BỘ ADN CỦA MÌNH!...
Điều đó không sai vì nó là phần CON trong từ CON NGƯỜI...Nhưng em sẽ dạy cho đứa con chữ NGƯỜI trong từ đó..1 đứa trẻ đc nuôi dưỡng bằng tình cảm chân thành, sự quan tâm, và cả tha thứ sẽ trở thành người có ích..Thế là đủ! Em sẽ duy trì "tư tưởng" của mình chứ ko phải bộ ADN..
Đúng! Đây mới chỉ là lý thuyết, nhưng nếu ta vẫn tin rằng có thể tìm đc 1 tình yêu hoàn hảo thì tức là ta vẫn có thể chữa lành cho sai lầm của tình yêu..Em tin rằng cho dù các bác có cười nhạo, có nghĩ gì đi chăng nữa..hay thậm chí gia đình có phản đối đi chăng nữa, nhưng "loại tình yêu" này sẽ vượt qua mọi rào cản, định kiến và cả sự ích kỷ nữa..
Em đang làm gì trong cái thế giới này? Theo đuổi tiền tài, địa vị, danh vọng hay là cố gắng đưa 1 cô gái lên giường..v.v...Nhưng em có thể chết vào ngày mai, và những thứ đó chỉ là những hạnh phúc mù quáng của dục vọng...
Hãy nhìn cuộc đời của Beethoven, 1 cuộc đời đau khổ nhưng ko bao giờ khuất phục, ko bao giờ gục ngã..Ông đã viết lên những bản nhạc bất hủ về tình yêu, về cuộc sống ngay cả khi sống trong cô độc và chết trong cô đơn..Và còn rất nhiều những tấm gương như vậy..Em ko bằng họ nhưng có quyền sống 1 cuộc sống như trên chứ?Ko phải vì cái danh "cao thượng" mà chỉ đơn giản em muốn mình được hạnh phúc theo kiểu đó..
Thậm chí rút hết ruột gan viết như thế này, chắc chắn vẫn có người cho đó là hậu quả của lụy tình..
Và đây em sẽ cho các bác thấy đây mới là hậu quả của nó :.
"...Con gái vẫn thích cái nam tính, cái sự già cả, cái sự lạnh nhạt.....
Sau khi thất tình sau 1 vài năm em sẽ trở lên như vậy!...Và nếu 1 em xinh tươi trẻ hơn đến bầy tỏ tình yêu với em thì em sẽ đuổi đi..Bởi vì biết đâu 1 ai đó đang phải đau khổ, em ko thể chịu đc vì vết thương này quá lớn...Tất nhiên người sai ở đây là em, nhưng khi ng ta đau thì chỉ nghĩ đến cái chân đau của mình thôi...Hãy cho em chút gì ích kỷ có được ko! Em ko muốn nhìn thấy lại chính bản thân mình ngày xưa, ko thể để cái vòng lặp này tiếp diễn.."
Cuối cùng nếu cuộc đời nghiệt ngã ko cho em cả cơ hội được "hạnh phúc" hàn gắn tình yêu (bởi vì không phải bất cứ ai cũng có thể vơ bừa mà hàn với chả gắn ^^)..Buộc em phải sống cô đơn đến cuối đời thì em cũng ko oán trách...Và em cầu cho tất cả mọi người, kể cả kẻ thất tình, hay sai lầm trong tình yêu, hoặc may mắn hơn là có 1 tình yêu hoàn hảo.v.v...đều có thể sống hạnh phúc mãi mãi...
Cuộc đời vốn chỉ là 1 món nợ..
Thế giới có thể phản bội bạn, nhưng ko bao giờ đc phản bội chính bản thân mình..
Đúng là giọng văn có hơi "bất mãn",mà chắc chắn sẽ có người thương hại em (dù em chả thấy đáng thương gì cả)..Và ko ai biết trước được tương lai, nhưng quả thật hôm nay em dạy sơm hơn mọi hôm..Chân đi đến công ty mà nhẹ nhõm vô cùng, sải bước nhanh, lòng cảm thấy khoan khoái lắm...Mặt trời, cỏ cây, mọi thứ cảnh vật đều trở lên đẹp tuyệt vời..Bấc giác em nghĩ đến bố mẹ, người thân, bạn bè,..v...v..cả những người bạn trên forums chưa từng biết mặt..Vui lắm các bạn ạ!Tâm hồn ko còn yêu, ghét, oán trách hay thù hận, ko phiền muộn, ko lo âu....đó có lẽ là sự "vô thường"....^^
".....Cậu ơi cám ơn cậu nhiều lắm, nhờ có cậu mà tớ đã trưởng thành lên rất nhiều..Có thể cậu làm tớ đau đớn trong vài ngày, nhưng với sự giác ngộ này tớ sẽ ko còn cảm thấy đau đớn nữa..
...Hi vọng cậu có chọn lựa đứng đắn và ko bao giờ cần phải "hàn gắn" tình yêu..."
Thank tất cả những ai đã đọc bài tâm sự dài này..
Thế giới có thể phản bội bạn, nhưng ko bao giờ đc phản bội chính bản thân mình..
Xin nhắc lại đây ko phải là sự TRẢ THÙ, đây là sự GIÁC NGỘ..
Hạnh phúc của em ko còn là đi tìm tình yêu hoàn hảo nữa mà sẽ là chữa lành cho những tình yêu ko hoàn hảo..
Trong cuộc đời em có 2 người thầy mà em yêu quí và kính trọng nhất..Xin mạn phép nêu tên ra đây để đảm bảo sự chân thật,tội em thật là lớn mong 2 cô bỏ quá cho..Đó là cô B (dạy lớp TN2-NK Trần Phú) và cô L (dạy trg ĐH Hàng Hải)...Nhưng buồn thay họ đều có con đường tình duyên ko hoàn hảo...cô B có 2 đời chồng, còn cô L thì đã ly dị và đang sống với con gái..
Em tự hỏi tại sao cuộc sống lại bất công với những người phụ nữ như vậy, những người mà em ngưỡng mộ, những ng luôn chiến đấu vì 1 cuộc sống tốt đẹp hơn...Và em nghĩ rằng em sẽ bù đắp cho những cô gái đã lựa chọn sai lầm...
Em dám chắc mọi người sẽ chửi em điên, sẽ cho rằng đây hậu quả của việc lụy tình..Xin thưa là các bác quá ích kỷ!..Tại sao những người đó ko có quyền đc hưởng 1 tình yêu trọn vẹn, phải chăng là cái bản chất PHỤ HỆ đã ko cho người phụ nữ có quyền được mơ ước, có quyền đc sai lầm trong tình yêu...Chắc chắn họ đang cô đơn và đau khổ và rất vất vả nuôi con 1 mình..Có thể em chỉ sưởi ấm cho đc 1 trái tim đau đớn, nhưng đối với em thế là quá đủ..
Đến đây mọi người lại cười, đấy mà là tình yêu sao!Xin thưa các bác quá ngây thơ..Sự thực là TRÊN ĐỜI NÀY KO CÓ TÌNH YÊU SAU HÔN NHÂN...HÔN NHÂN LÀ LIỀU THUỐC ĐỘC GIẾT CHẾT TÌNH YÊU..Các bác cứ ngẫm đi, tại sao trước kia ng ta lấy nhau ko có tình yêu mà vẫn có thể sống hạnh phúc đến cuối đời..Còn giờ đây, mở miệng 1 cái là "yêu", thỉnh thoảng có vài người tự tử vì tình nhưng cuối cùng thì tỉ lệ ly dị tăng cao, bao lực gia đình (cả về thể xác lẫn tinh thần..)...Em đã chiêm nghiệm rất nhiều cặp vợ chồng thậm chí là cả chính gia đình mình..
Em sẽ dành cho cô ấy sự chân thành, sự cảm thông, sự bao dung, niềm tin vào những điều tốt đẹp, về tình người...Cả cô ấy và em sẽ hạnh phúc với những điều đó, chúng em sẽ cùng đương đầu với cuộc sống...Những người đã từng vấp ngã sẽ hiểu và trân trọng thứ tình cảm quý giá đó..Đó chẳng phải tốt đẹp hơn sao..
Chúng tôi có quyền đc hạnh phúc chứ!!!
Hay là chỉ cái "tình yêu cao quý" kia mới có quyền đó, thứ tình yêu chứa đầy sự ích kỷ và tham lam của con người..
Nếu cô ấy có con riêng em sẽ nuôi chúng...Các bác lại cười em :"Vậy là tậu trâu đc cả nghé nhé"..Xin thưa, vậy thì đã làm sao !...
Hãy nhìn vào XH Việt Nam này, cái gì làm nên giá trị của bạn?Bộ ADN hay chính bản thân bạn?Đó là bộ ADN!!!
Cho dù bạn nỗ lực, hay chỉ là 1 con người lương thiện thì làm sao bạn có thể bằng 1 kẻ mang trong mình bộ ADN của 1 ông quan chức hay 1 người giàu có..Kẻ đó ko ra gì, thậm chí có thể gây tội ác nhưng hắn liệu có bị trừng phạt?Ai cũng đã rõ câu trả lời..Trông chờ vào quả báo chính là thể hiện cái HÈN NHÁT của con người mà thôi ..
PHẢI CHĂNG YÊU THƯƠNG 1 ĐỨA TRẺ CHỈ VÌ CHÚNG MANG TRONG MÌNH BỘ ADN CỦA MÌNH!...
Điều đó không sai vì nó là phần CON trong từ CON NGƯỜI...Nhưng em sẽ dạy cho đứa con chữ NGƯỜI trong từ đó..1 đứa trẻ đc nuôi dưỡng bằng tình cảm chân thành, sự quan tâm, và cả tha thứ sẽ trở thành người có ích..Thế là đủ! Em sẽ duy trì "tư tưởng" của mình chứ ko phải bộ ADN..
Đúng! Đây mới chỉ là lý thuyết, nhưng nếu ta vẫn tin rằng có thể tìm đc 1 tình yêu hoàn hảo thì tức là ta vẫn có thể chữa lành cho sai lầm của tình yêu..Em tin rằng cho dù các bác có cười nhạo, có nghĩ gì đi chăng nữa..hay thậm chí gia đình có phản đối đi chăng nữa, nhưng "loại tình yêu" này sẽ vượt qua mọi rào cản, định kiến và cả sự ích kỷ nữa..
Em đang làm gì trong cái thế giới này? Theo đuổi tiền tài, địa vị, danh vọng hay là cố gắng đưa 1 cô gái lên giường..v.v...Nhưng em có thể chết vào ngày mai, và những thứ đó chỉ là những hạnh phúc mù quáng của dục vọng...
Hãy nhìn cuộc đời của Beethoven, 1 cuộc đời đau khổ nhưng ko bao giờ khuất phục, ko bao giờ gục ngã..Ông đã viết lên những bản nhạc bất hủ về tình yêu, về cuộc sống ngay cả khi sống trong cô độc và chết trong cô đơn..Và còn rất nhiều những tấm gương như vậy..Em ko bằng họ nhưng có quyền sống 1 cuộc sống như trên chứ?Ko phải vì cái danh "cao thượng" mà chỉ đơn giản em muốn mình được hạnh phúc theo kiểu đó..
Thậm chí rút hết ruột gan viết như thế này, chắc chắn vẫn có người cho đó là hậu quả của lụy tình..
Và đây em sẽ cho các bác thấy đây mới là hậu quả của nó :.
"...Con gái vẫn thích cái nam tính, cái sự già cả, cái sự lạnh nhạt.....
Sau khi thất tình sau 1 vài năm em sẽ trở lên như vậy!...Và nếu 1 em xinh tươi trẻ hơn đến bầy tỏ tình yêu với em thì em sẽ đuổi đi..Bởi vì biết đâu 1 ai đó đang phải đau khổ, em ko thể chịu đc vì vết thương này quá lớn...Tất nhiên người sai ở đây là em, nhưng khi ng ta đau thì chỉ nghĩ đến cái chân đau của mình thôi...Hãy cho em chút gì ích kỷ có được ko! Em ko muốn nhìn thấy lại chính bản thân mình ngày xưa, ko thể để cái vòng lặp này tiếp diễn.."
Cuối cùng nếu cuộc đời nghiệt ngã ko cho em cả cơ hội được "hạnh phúc" hàn gắn tình yêu (bởi vì không phải bất cứ ai cũng có thể vơ bừa mà hàn với chả gắn ^^)..Buộc em phải sống cô đơn đến cuối đời thì em cũng ko oán trách...Và em cầu cho tất cả mọi người, kể cả kẻ thất tình, hay sai lầm trong tình yêu, hoặc may mắn hơn là có 1 tình yêu hoàn hảo.v.v...đều có thể sống hạnh phúc mãi mãi...
Cuộc đời vốn chỉ là 1 món nợ..
Thế giới có thể phản bội bạn, nhưng ko bao giờ đc phản bội chính bản thân mình..
Đúng là giọng văn có hơi "bất mãn",mà chắc chắn sẽ có người thương hại em (dù em chả thấy đáng thương gì cả)..Và ko ai biết trước được tương lai, nhưng quả thật hôm nay em dạy sơm hơn mọi hôm..Chân đi đến công ty mà nhẹ nhõm vô cùng, sải bước nhanh, lòng cảm thấy khoan khoái lắm...Mặt trời, cỏ cây, mọi thứ cảnh vật đều trở lên đẹp tuyệt vời..Bấc giác em nghĩ đến bố mẹ, người thân, bạn bè,..v...v..cả những người bạn trên forums chưa từng biết mặt..Vui lắm các bạn ạ!Tâm hồn ko còn yêu, ghét, oán trách hay thù hận, ko phiền muộn, ko lo âu....đó có lẽ là sự "vô thường"....^^
".....Cậu ơi cám ơn cậu nhiều lắm, nhờ có cậu mà tớ đã trưởng thành lên rất nhiều..Có thể cậu làm tớ đau đớn trong vài ngày, nhưng với sự giác ngộ này tớ sẽ ko còn cảm thấy đau đớn nữa..
...Hi vọng cậu có chọn lựa đứng đắn và ko bao giờ cần phải "hàn gắn" tình yêu..."
Thank tất cả những ai đã đọc bài tâm sự dài này..
Chỉnh sửa cuối:





nhưng là đối mặt với nỗi đau người khác ^^..Khi thấy con người khác chịu cùng nỗi đau bản thân chúng ta cũng sẽ bớt đau đớn hơn..



..Có gì cần ném tạ cứ ném..



