Lụy tình giác ngộ

bác cua ôn này, bác đang trong giai đoạn khùng khùng nên tớ chả khuyên bác cái gì cả
bác suy nghĩ, bác giác ngộ thế nào tớ chả biết, nhưng bác thốt ra thơ, mơ ra văn, nói câu nào triết lý câu đó
Ô hay "thốt ra thơ, mơ ra văn" mà là khùng ah?;));));))
rồi bác stu bảo chia tay thì cút cho rảnh, bác cũng ồ, lại khám phá ra chân lý.... =)) bác ợ, bác điên thật rồi, mấy hôm nữa đâu lại vào đấy thì lại lên đây khóc nhé :))
Bác Stu nói đúng đấy chứ, em định xây dựng lại tình cảm bạn bè, nhưng em ấy đang có người khác mà em vừa mới bị đá..Bác thấy hoàn cảnh đó mà làm bạn sao đc..
Thử đặt vào địa vị em ấy, vừa mới đá nó xong mà nó cứ lẽo nhẽo, bạn với chả bè..Rất khó chịu cho cả 2, phải nghĩ cho em ý nữa chứ ;;);;)
mình không cần phải cao thượng hoặc gì hết, nhưng đua khổ mà khổ sở tớ thấy còn đỡ sợ hơn bác, thât tình 1 cái biến ngay thành nhà bác học với sử gia, triết lý gia, tâm thầm gia, nội ngoại kungfu hỗn hợp thế này thì thật là chết khiếp đi

các hạ thật là vãi đái =)) =))=))=))=))=))=))=))

dép tớ cos1 nhưng tớ cũng + cho bác, vui ơi là vui, lâu lắm không vui như thế kể từ ngày vào box 50 :))
Các hạ quá lời ...tại hạ ko dám nhận =))=))=))...Chỉ là não bị kích thích hoạt động vượt bậc thôi mà ^^
 
Chỉnh sửa cuối:
Bạn này, câu cú thì cũng được, không tốt cái cách rào trước đón sau, đọc bài và qua cách suy nghĩ, cảm giác như bạn vẫn còn trẻ con vậy !
Chắc trong lúc thất tình, sầu đời ngồi viết bài này tự an ủi mình. Liệu mấy hôm nữa tăm tia được em nào xinh xắn dễ thương có dám giữ quan điểm này nữa không ? Hay lúc ấy lại lên đây post 1 bài hỏi cách làm quen hay tiến xa hơn ?
 
Một phút tự kỉ và sầu đời viết ra được dường này phải nói là khá :)>-, very kool!
 
mình nhơ' hồi xưa first love của mình , cô ế chia tay đúng vào hôm gần tết

thế là cả tết năm đó mình tự kỷ ở nhà mất xừ 1 món tiền to , giờ tiếc hùi hụi :((
 
Thôi cho người ta tự an ủi tí, đừng cố đánh gục người ta bằng sự thật :ar!
Thôi thì dù sao méo mó có hơn không hị hị :">
 
Dang di nhau!Online bang dthoaj nen ko viet co dau dc!Thay nhjeu comment ko hju.De mai tra loj!Cac bac nho doc ky tat ca cac baj cua e nhe^^
 
Thôi, cứ để gã này ở đây mà cho đời sau tôn sùng đi. Ta lượn đây, bệnh ảo ko có thuốc chữa đâu!!!!
 
Nghe như bạn này ở Hải Phòng thì phải :-?
 
Như các bác biết..Em đang ở giai đoạn lụy tình...Và trong mấy ngày nay em đã suy nghĩ nhiều như mấy chục năm, đã thức trắng mất 3 ngày đến công ty với tình trạng mệt mỏi..Và hôm nay em đã ngộ ra, và thật sự là em cảm thấy rất hạnh phúc, 1 thứ hạnh phúc của sự thanh tịnh, ko phải là sự hạnh phúc mù quáng của những dục vọng tầm thường của con người.Và dường như em đã trở lên "lớn hơn", ngay khi viết những dòng này em đang cười..Nụ cười mà ko 1 cô gái nào có thể đem lại....
Thế giới có thể phản bội bạn, nhưng ko bao giờ đc phản bội chính bản thân mình..
Xin nhắc lại đây ko phải là sự TRẢ THÙ, đây là sự GIÁC NGỘ..
Hạnh phúc của em ko còn là đi tìm tình yêu hoàn hảo nữa mà sẽ là chữa lành cho những tình yêu ko hoàn hảo..
Trong cuộc đời em có 2 người thầy mà em yêu quí và kính trọng nhất..Xin mạn phép nêu tên ra đây để đảm bảo sự chân thật,tội em thật là lớn mong 2 cô bỏ quá cho..Đó là cô B (dạy lớp TN2-NK Trần Phú) và cô L (dạy trg ĐH Hàng Hải)...Nhưng buồn thay họ đều có con đường tình duyên ko hoàn hảo...cô B có 2 đời chồng, còn cô L thì đã ly dị và đang sống với con gái..
Em tự hỏi tại sao cuộc sống lại bất công với những người phụ nữ như vậy, những người mà em ngưỡng mộ, những ng luôn chiến đấu vì 1 cuộc sống tốt đẹp hơn...Và em nghĩ rằng em sẽ bù đắp cho những cô gái đã lựa chọn sai lầm...
Em dám chắc mọi người sẽ chửi em điên, sẽ cho rằng đây hậu quả của việc lụy tình..Xin thưa là các bác quá ích kỷ!..Tại sao những người đó ko có quyền đc hưởng 1 tình yêu trọn vẹn, phải chăng là cái bản chất PHỤ HỆ đã ko cho người phụ nữ có quyền được mơ ước, có quyền đc sai lầm trong tình yêu...Chắc chắn họ đang cô đơn và đau khổ và rất vất vả nuôi con 1 mình..Có thể em chỉ sưởi ấm cho đc 1 trái tim đau đớn, nhưng đối với em thế là quá đủ..
Đến đây mọi người lại cười, đấy mà là tình yêu sao!Xin thưa các bác quá ngây thơ..Sự thực là TRÊN ĐỜI NÀY KO CÓ TÌNH YÊU SAU HÔN NHÂN...HÔN NHÂN LÀ LIỀU THUỐC ĐỘC GIẾT CHẾT TÌNH YÊU..Các bác cứ ngẫm đi, tại sao trước kia ng ta lấy nhau ko có tình yêu mà vẫn có thể sống hạnh phúc đến cuối đời..Còn giờ đây, mở miệng 1 cái là "yêu", thỉnh thoảng có vài người tự tử vì tình nhưng cuối cùng thì tỉ lệ ly dị tăng cao, bao lực gia đình (cả về thể xác lẫn tinh thần..)...Em đã chiêm nghiệm rất nhiều cặp vợ chồng thậm chí là cả chính gia đình mình..
Em sẽ dành cho cô ấy sự chân thành, sự cảm thông, sự bao dung, niềm tin vào những điều tốt đẹp, về tình người...Cả cô ấy và em sẽ hạnh phúc với những điều đó, chúng em sẽ cùng đương đầu với cuộc sống...Những người đã từng vấp ngã sẽ hiểu và trân trọng thứ tình cảm quý giá đó..Đó chẳng phải tốt đẹp hơn sao..
Chúng tôi có quyền đc hạnh phúc chứ!!!
Hay là chỉ cái "tình yêu cao quý" kia mới có quyền đó, thứ tình yêu chứa đầy sự ích kỷ và tham lam của con người..
Nếu cô ấy có con riêng em sẽ nuôi chúng...Các bác lại cười em :"Vậy là tậu trâu đc cả nghé nhé"..Xin thưa, vậy thì đã làm sao !...
Hãy nhìn vào XH Việt Nam này, cái gì làm nên giá trị của bạn?Bộ ADN hay chính bản thân bạn?Đó là bộ ADN!!!
Cho dù bạn nỗ lực, hay chỉ là 1 con người lương thiện thì làm sao bạn có thể bằng 1 kẻ mang trong mình bộ ADN của 1 ông quan chức hay 1 người giàu có..Kẻ đó ko ra gì, thậm chí có thể gây tội ác nhưng hắn liệu có bị trừng phạt?Ai cũng đã rõ câu trả lời..Trông chờ vào quả báo chính là thể hiện cái HÈN NHÁT của con người mà thôi ..
PHẢI CHĂNG YÊU THƯƠNG 1 ĐỨA TRẺ CHỈ VÌ CHÚNG MANG TRONG MÌNH BỘ ADN CỦA MÌNH!...
Điều đó không sai vì nó là phần CON trong từ CON NGƯỜI...Nhưng em sẽ dạy cho đứa con chữ NGƯỜI trong từ đó..1 đứa trẻ đc nuôi dưỡng bằng tình cảm chân thành, sự quan tâm, và cả tha thứ sẽ trở thành người có ích..Thế là đủ! Em sẽ duy trì "tư tưởng" của mình chứ ko phải bộ ADN..
Đúng! Đây mới chỉ là lý thuyết, nhưng nếu ta vẫn tin rằng có thể tìm đc 1 tình yêu hoàn hảo thì tức là ta vẫn có thể chữa lành cho sai lầm của tình yêu..Em tin rằng cho dù các bác có cười nhạo, có nghĩ gì đi chăng nữa..hay thậm chí gia đình có phản đối đi chăng nữa, nhưng "loại tình yêu" này sẽ vượt qua mọi rào cản, định kiến và cả sự ích kỷ nữa..
Em đang làm gì trong cái thế giới này? Theo đuổi tiền tài, địa vị, danh vọng hay là cố gắng đưa 1 cô gái lên giường..v.v...Nhưng em có thể chết vào ngày mai, và những thứ đó chỉ là những hạnh phúc mù quáng của dục vọng...
Hãy nhìn cuộc đời của Beethoven, 1 cuộc đời đau khổ nhưng ko bao giờ khuất phục, ko bao giờ gục ngã..Ông đã viết lên những bản nhạc bất hủ về tình yêu, về cuộc sống ngay cả khi sống trong cô độc và chết trong cô đơn..Và còn rất nhiều những tấm gương như vậy..Em ko bằng họ nhưng có quyền sống 1 cuộc sống như trên chứ?Ko phải vì cái danh "cao thượng" mà chỉ đơn giản em muốn mình được hạnh phúc theo kiểu đó..
Thậm chí rút hết ruột gan viết như thế này, chắc chắn vẫn có người cho đó là hậu quả của lụy tình..
Và đây em sẽ cho các bác thấy đây mới là hậu quả của nó :.
"...Con gái vẫn thích cái nam tính, cái sự già cả, cái sự lạnh nhạt.....
Sau khi thất tình sau 1 vài năm em sẽ trở lên như vậy!...Và nếu 1 em xinh tươi trẻ hơn đến bầy tỏ tình yêu với em thì em sẽ đuổi đi..Bởi vì biết đâu 1 ai đó đang phải đau khổ, em ko thể chịu đc vì vết thương này quá lớn...Tất nhiên người sai ở đây là em, nhưng khi ng ta đau thì chỉ nghĩ đến cái chân đau của mình thôi...Hãy cho em chút gì ích kỷ có được ko! Em ko muốn nhìn thấy lại chính bản thân mình ngày xưa, ko thể để cái vòng lặp này tiếp diễn.."
Cuối cùng nếu cuộc đời nghiệt ngã ko cho em cả cơ hội được "hạnh phúc" hàn gắn tình yêu (bởi vì không phải bất cứ ai cũng có thể vơ bừa mà hàn với chả gắn ^^)..Buộc em phải sống cô đơn đến cuối đời thì em cũng ko oán trách...Và em cầu cho tất cả mọi người, kể cả kẻ thất tình, hay sai lầm trong tình yêu, hoặc may mắn hơn là có 1 tình yêu hoàn hảo.v.v...đều có thể sống hạnh phúc mãi mãi...
Cuộc đời vốn chỉ là 1 món nợ..
Thế giới có thể phản bội bạn, nhưng ko bao giờ đc phản bội chính bản thân mình..
Đúng là giọng văn có hơi "bất mãn",mà chắc chắn sẽ có người thương hại em (dù em chả thấy đáng thương gì cả)..Và ko ai biết trước được tương lai, nhưng quả thật hôm nay em dạy sơm hơn mọi hôm..Chân đi đến công ty mà nhẹ nhõm vô cùng, sải bước nhanh, lòng cảm thấy khoan khoái lắm...Mặt trời, cỏ cây, mọi thứ cảnh vật đều trở lên đẹp tuyệt vời..Bấc giác em nghĩ đến bố mẹ, người thân, bạn bè,..v...v..cả những người bạn trên forums chưa từng biết mặt..Vui lắm các bạn ạ!Tâm hồn ko còn yêu, ghét, oán trách hay thù hận, ko phiền muộn, ko lo âu....đó có lẽ là sự "vô thường"....^^
".....Cậu ơi cám ơn cậu nhiều lắm, nhờ có cậu mà tớ đã trưởng thành lên rất nhiều..Có thể cậu làm tớ đau đớn trong vài ngày, nhưng với sự giác ngộ này tớ sẽ ko còn cảm thấy đau đớn nữa..
...Hi vọng cậu có chọn lựa đứng đắn và ko bao giờ cần phải "hàn gắn" tình yêu..."

Thank tất cả những ai đã đọc bài tâm sự dài này..

Bạn có giúp (yêu) đàn ông ko? Mình đang đau khổ và cô đơn đây! :-?
Nói chứ 1 thời gian rồi nguôi ngoai... kiếm dc người/con khác ngon hơn!
(Nhiều lúc suy nghĩ thà là người vô tình hóa ra lại hay.... chả biết đau thương là gì :"> ... mà đâu có dc! )
 
Dang di nhau!Online bang dthoaj nen ko viet co dau dc!Thay nhjeu comment ko hju.De mai tra loj!Cac bac nho doc ky tat ca cac baj cua e nhe^^

bác hết thuốc thật rồi :(

tự nhiên thấy cái avatar của bác VSD này hợp với bác quá =))

avatar521768_1.gif
 
Chúc mừng giác ngộ.
Nhưng mà cđcmclgt :(
(Con đường cách mạng còn lắm gian truân)
 
^
ghê hôn! ghê hôn! Xạo dễ sợ! :-"
 
Bạn này, câu cú thì cũng được, không tốt cái cách rào trước đón sau, đọc bài và qua cách suy nghĩ, cảm giác như bạn vẫn còn trẻ con vậy !
Rào trước đón sau là vì em biết thể nào cũng có những comment như thế mà ;;);;)..Đi trước 1 bước thôi:P..Còn trẻ con hay ko thì là tùy bác nhận xét thôi ^^..
Sự khác nhau giữa 1 đứa trẻ và 1 người đàn ông là đứa trẻ thì luôn tỏ là 1 người đàn ông
Chắc trong lúc thất tình, sầu đời ngồi viết bài này tự an ủi mình. Liệu mấy hôm nữa tăm tia được em nào xinh xắn dễ thương có dám giữ quan điểm này nữa không ? Hay lúc ấy lại lên đây post 1 bài hỏi cách làm quen hay tiến xa hơn ?
Thứ 1 em ko phải loại dễ đổi thay, thứ 2 em luyện JAV nhiều đến lãnh cảm rồi;));))ko phải cứ xinh tươi là làm mình đổ đâu b-)
Thấy các bác ném tạ nhiều quá :>
Xin thưa với các bác là trong cuộc sống em đã từng trải qua những chuyện còn tồi tệ hơn này nhiều..Thế nên đợt lụy tình này chỉ như con sóng gợn trên mặt nước thôi:)):))..Còn giác ngộ thì em đã giác ngộ tư lâu rồi=))=))
Thế nên các bác yên tâm là em ko bị điên đâu[-X[-X
Chẳng qua là yêu thật lòng thì phải lụy tình mấy ngày thôi ;));))
Còn cái bài tâm sự thì thật sự là đã có lúc em nghĩ như vậy đó ;));))
Còn cảm xúc bây giờ thì giống như nhân vật trong phim 5cm/s thôi

Hát bài "Là con trai thật tuyệt" đi, con trai Sở Khanh thì vẫn lấy vợ đều, đáng thương hay đáng yêu thì không bị lên án, chứ con gái Lẳng lơ thì danh tiếng đời đời ngàn năm không phai đâu
 
Chỉnh sửa cuối:
Mềnh thì mềnh không nghĩ bác cua ôn bị điên, nhưng mà mềnh cũng không tin là các triết gia với học giả đã giác ngộ chỉ cần qua 1 đêm thất tình mà được tạo ra dư thế lày :D

tặng bác cua ôn cái nì cho threat bác tạo

legendarythread.png





Hát bài "Là con trai thật tuyệt" đi, con trai Sở Khanh thì vẫn lấy vợ đều, đáng thương hay đáng yêu thì không bị lên án, chứ con gái Lẳng lơ thì danh tiếng đời đời ngàn năm không phai đâu

còn cái nì cho cái nì ^ của bác

enlightenment.jpg



cheer :x
 
Coi bộ trong này có bác Fatal là hỉu mềnh nhất nhể..^^
Thank bác thật lòng
 
Chỉnh sửa cuối:
mình thấy bạn đang trong giải đoặn thoát khỏi lụy tình,

suy nghĩ rất nhiều và tự nhận ra những điều mà trước kia chưa nhận ra.Nhưng rồi 1 thời gian sau thì bạn chỉ thấy 1 số nhỏ những điều đó là đúng,Vì cuộc sống vốn vẫn vậy.Đọc hết bài của bạn nhưng vẫn không hiểu hết =))
 
Đã bạn nào trải qua cảm giác đau trong suốt 6 năm chưa? Nếu chưa thì các bạn nên thử qua. Nhưng tôi nghĩ là với loại thích đánh đồn có địch thì chắc là đau 5 phút là hết thôi.
 
Lụy tình chỉ xảy ra đối với những con người thực sự yêu nhưng bị chối bỏ...Ko phải là biểu hiện của sự yếu đuối, và ko nên chê trách...
Lụy Tình có 3 giai đoạn :
I, Khủng Hoảng (giai đoạn lụy tình hay có những cái chết bất thình lình ^^)
Ở giai đoạn này, con người trở nên đờ đẫn, chán nản, và mất phương hướng..v..v..Thường đi kèm với mất ngủ và chán ăn..Đây là hậu quả do 1 số hocmon tác động vào vỏ não...Cộng thêm với sự sinh hoạt không điều độ do mất ngủ, chán ăn..khiến đầu óc căng thẳng..Tùy từng người mà giai đoạn có thể kéo dài đến vài tháng hay vài ngày...Thậm chí nếu nặng có thể dẫn đến tử vong do tự tử...
II, Giai đoạn chấp nhận..
Tất cả các khủng hoảng tinh thần của con người đều có giai đoạn này..Cho dù nhiều nạn nhân khăng khăng ko chịu chấp nhận số phận nhưng thực sự bộ não của họ đang từ từ chấp nhận..Đây là giai đoạn đấu tranh tư tưởng, giai đoạn này thường suy nghĩ nhiều về mọi việc, nạn nhân tìm câu trả lời cho sự thất bại của mình, và bắt đầu tìm lối thoát...
Đây còn gọi là giai đoạn "triết gia"...Hãy nhìn lại lịch sử rất nhiều thi sĩ, nhà triết học vì thất tình mà bỏ lên núi tu luyện và trở thành triết gia..
III, Giai đoạn phản kháng
Đây là giai đoạn hậu lụy tình hay còn đc gọi là giai đoạn "sáng tạo"...Bởi vì trong giai đoạn này các pro của chúng ta thường có những ý tưởng "điên rồ" thậm chí là bịnh hoạn >'< để đáp trả :
-một số người bỏ qua để đi tìm niềm vui mới, có thể họ lại bị lụy tình và quay trở lại giai đoạn I
-một số Gà cay cú đã lột xác thành Cáo để "trả thù đời"..hòng dùng "độc trị độc", "lụy tình để trị lụy tình"
-một số kẻ có tư tưởng "cao cấp" hơn thì ngộ ra chân lý mới ...Em là ví dụ điển hình..

Tóm lại anh em chúng ta cần ngâm cứu vấn đề này thật kỹ lưỡng để tìm ra "con đường cứu nước" cho anh em...
Như em đc trang bị kiến thức đầy đủ thì chỉ mất 5 ngày để trải qua các giai đoạn..^^

Đã rep :">
 
Đã bạn nào trải qua cảm giác đau trong suốt 6 năm chưa? Nếu chưa thì các bạn nên thử qua.
Mình ko biết về câu truyện của bạn nên mình ko dám nhận xét bừa..Chỉ có vài lời sau :
1, Đau trong vòng 6 năm ko phải là điều đáng tự hào..Bạn nên đi khám, có thể bạn đang mắc bệnh tâm lý chứ ko phải là người có tình yêu chân chính
2, Chỉ có con người mới luôn tự làm mình đau đớn..
Không có nỗi đau nào vĩnh cửu..Chỉ có sự cố chấp mà thôi
Nhưng tôi nghĩ là với loại thích đánh đồn có địch thì chắc là đau 5 phút là hết thôi.
Thời gian chả nói lên được điều gì cả, có những giây phút còn dài và đáng giá hơn cả 1 cuộc đời, có những lúc mà cười còn đau đớn hơn là khóc..Và người dám từ bỏ còn đáng quý hơn 1 kẻ chỉ cố chấp níu kéo..
Trong cuộc sống, HAPPY ENDING dành cho những kẻ ảo tưởng, BAD ENDING dành cho những kẻ cố chấp, và GOOD ENDING dành cho người biết thế nào là đau khổ
 
Vậy mà tôi vẫn chưa thấy GOOD ENDING đâu cả. Đúng thế! Tôi đã nói đó không phải tình yêu chân chính mà. Nhưng cái tôi muốn là những kẻ làm tôi đau hãy trả lại 6 năm đó cho tôi. Tự nhiên, tôi đang vui vẻ yêu đời, học giỏi, lại bị những kẻ đó lôi vào trò chơi của chúng, mất toi 6 năm trời. Không chỉ có thế, tôi còn lỡ mất vài cơ hội có bạn gái chỉ vì không thể quên được người đó.
Thực ra, tôi chỉ sai ở chỗ đã đặt tình cảm vào sai đối tượng, cô ta là họ hàng, chứ cách thể hiện tình cảm không có gì là xấu. Chỉ cần được nắm tay là tôi đã cảm thấy rất vui rồi, tim đập nhanh hơn. Và tôi đã tức điên lên khi lão ta, bố tôi, bày trò "tập bơi" cho cô ấy khi cả nhà đi tắm biển. Trong khi mẹ tôi đang đau chân, chân chống xe máy chèn lên chân, phải ngồi giữ đồ thì lão tung tăng vui vẻ ngoài biển, giở trò với cháu gái mình. Các bạn hãy nói cho lão biết là tôi không bao giờ quên chuyện này đâu. Tất cả chỉ là do cái đầu bệnh hoạn của lão làm ảnh hưởng đến người khác.
Nhớ hồi tôi còn bé, gia đình tôi có 3 người, thêm một người quen đến ở nhờ nữa là 4. Cô này chưa có chồng. Thế mà lão cứ thỉnh thoảng lại vỗ mông, sờ đùi cô ta. Thậm chí, lão bệnh đến mức đã tuột quần của mẹ tôi ngay trước mặt tôi, sau đó làm động tác che mặt, cười hô hố. Cái kiểu cười giống hệt như lúc lão "tập bơi" cho cô em tôi. Gần đây, lão còn biến thái đến mức làm trò gay trước mặt tôi. Lão nằm nghiêng trên giường, dùng tay tư xoa mông, xoa đùi. Mỗi lần lão làm thế thì tôi đều đang sử dụng máy tính trong phòng. Lão chỉ chờ lúc tôi ngồi máy tính là vào phòng làm trò. Không chỉ có thế, lão còn nói với cô em tôi là tôi có vấn đề, thế nên em ấy đã thử dàn cảnh cho người khác tán tỉnh em ấy trước mặt tôi để kiểm tra. Kết quả là tôi không nói gì, vì tôi là anh họ của cô ấy mà. Trong lòng tôi lúc nào cũng có 2 suy nghĩ: Một là tình cảm với cô ấy, hai là cảm giác tội lỗi vì đã thích em họ mình. Nhưng không phải tự nhiên mà tôi như thế. Khi còn bé, tôi chưa hiểu thế nào là "em họ", tôi chỉ biết ý nghĩa của từ "em ruột", sống trong cùng một nhà thôi. Tôi về quê, gặp một cô bé xinh xắn, chưa từng quen biết, tự nhiên tôi cảm thấy thích. Sau này, dù đã hiểu cô ta là em nhưng tình cảm đã có từ hồi còn bé thì rất khó từ bỏ. Nhưng tôi vẫn không làm gì xấu, vẫn kiểm soát được hành động của mình, và luôn nhắc nhở mình. Lợi dụng lúc tôi đang bối rối, trong lòng có nhiều cảm xúc lẫn lộn, lão định lôi kéo tôi vào con đường của những kẻ đồng tính luyến ái. Chắc lão học theo phim cảnh sát hình sự lúc ấy với đề tài đồng tính, lão thường xem say sưa.
Trước đây, tôi coi lão là thần tượng, nhưng kể từ khi lão giở trò với em tôi thì tôi không còn kính trọng lão nữa.
Bây giờ, tôi cảm thấy hận cô ấy, vì cô ấy không tin tôi, lại đi tin lão già bệnh hoạn. Trong khi tôi và cô ấy đã nói chuyện với nhau qua điện thoại, thư từ trong thời gian dài.
 
Chỉnh sửa cuối:
Back
Top