Trúc Phương
Bóng nhỏ đường chiều - Thanh Thúy
[spoil]Ai biết ai vì đời cùng ngược xuôi chung lối mòn
Ngày anh hai mươi tuổi, em đôi tám trăng tròn
Đêm lạnh còn chăn đơn gối lẻ
Chưa buồn khi canh vắng khép đôi mi
Cho đến hơn một lần tuổi trẻ như qua mất rồi
Ngày tim lên tiếng gọi, thôi tôi mến một người
Tâm tình chiều nao trên phố nhỏ
Khi về lưu luyến mãi phút hẹn hò
ĐK:
Bao thương nhớ từ độ anh vui bước quân hành
Nửa năm anh viết lá thư xanh bảo rằng
Sẽ về phố phường
Mừng rơi nước mắt ướt mi người tôi thương
Tôi đến nơi hẹn hò đường chiều nghiêng nghiêng nắng đổ
Bàn tay thon ngón nhỏ, đang tay gánh sơn hà
Ta nhẹ dìu nhau trong tiếng thở
Thương này thương cho lúc đợi chờ
[/spoil]
Thói đời - Chế Linh
Lúc trước nghe bài này cũng trong tâm trạng này tự nhiên thấy thấm ghê gớm. Đoán 9 phần đây là cảm xúc thật của tác giả khi viết nên ca khúc này.
[spoil]Đường thương đau đày ải nhân gian
ai chưa qua chưa phải là người !
Trong thói đời, cười ra nước mắt !
Xưa trắng tay gọi tên bằng hữu.
Giờ giàu sang quên kẻ tâm giao,
còn gian dối cho nhau.
Người yêu ta rồi cũng xa ta
nên chung thân ta giận cuộc đời !
Đôi mắt nào từng đêm buốt giá !
Bên chiếu chăn tình xa nhịp thở,
Tiền đổi thay khi rủ cơn mê
để chua xót trên lối về !
Rượu trần ai gội niềm cay đắng.
Những suy tư in đậm cuộc đời,
Mình còn ai đâu để vui
khi trót xa vũng lầy nhân thế.
Cỏ ưu tư muộn phiền lên xám môi.
Bạn quên ta tình cũng quên ta
nên trắng đêm thui thủi một mình !
Soi bóng đời bằng gương vỡ nát,
Nghe xót xa ngời lên tròng mắt.
Đoạn buồn xa ta đã đi qua.
Ngày vui tới, ôi còn xa. [/spoil]
Liên khúc Trúc Phương - Duy Khánh . Phương Hồng Quế . Thanh Thúy
Ban tam ca này hát hay vãi xoài 
[spoil]Trời đêm dần tàn tôi đến sân ga
Đưa tiễn người trai lính về ngàn
Cầm chắc đôi tay ghi vào đời tâm tư ngày nay
Gió khuya ôi lạnh sao, ướt nhẹ đôi tà áo
Tàu xa dần rồi, thôi tiếc thương chi
khi biết người ra đi vì đời
Trở gót bâng khuâng,
tôi hỏi lòng đêm nay buồn không,
chuyến xe đêm lạnh không
(Gió khuya ôi lạnh không)?
Để người yêu vừa lòng
Đêm nay lặng nghe gió lùa qua phố vắng,
Trăng rằm về xa xăm
Trong giây phút này,
tôi mơ ước sao nằm trọn vào tay nhau
Anh ơi tôi lên đường phố cũ tìm anh chiều hẹn hò
Cho nhau niềm vui cuối tuần
Vì hơn mấy lần vắng anh
Trời kinh đô nghe xao xuyến bước cô đơn.
Ai quên ai khi bàn tay trót nằm trong lòng tay rồi
Anh ơi chuyện hai đứa mình mộng xưa khó thành
Biết nhau chiều hôm nay xin nhớ mãi về sau này.
Ghi vào đời hình bóng một người
Đôi lúc chân quen giầy khua lối ngõ
Tâm tư bâng khuâng nghe chiều biệt ly
Theo khuất nẻo người đi.
Ngày tháng đợi chờ, tôi đến sân ga
nơi tiễn người trai lính ngày nào
Tàu cũ năm xưa mang người tình biên khu về chưa?
Trắng đêm tôi chờ nghe tiếng tàu đêm tìm về
Nửa Đêm Ngoài Phố
Buồn vào hồn không tên,
Thức giấc nửa đêm nhớ chuyện xưa vào đời
Đường phố vắng đêm nao quen một người
Mà yêu thương trót trao nhau trọn lời..
Để rồi làm sao quên?
Biết tên người quen, biết nẻo đi đường về
Và biết có đêm nao ta hẹn hò
Để tâm tư những đêm ngủ không yên ..
Nửa đêm lạnh qua tim
Giữa đường phố hoa đèn
Có người mãi đi tìm,
Một người không hẹn đến
Mà tiếng bước buồn thêm ..
Tiếc thay hoài công thôi
Phố đã vắng thưa rồi
Biết rằng chẳng duyên thừa
Để người không gặp nữa
Về nối giấc mơ xưa
Ngày buồn dài lê thê
Có hôm chợt nghe gió lạnh đâu tìm về
Làm rét mướt qua song len vào hồn
Làm khô môi biết bao nhiêu lần rồi..
Đời còn nhiều bâng khuâng
Có ai vì thương góp nhặt tâm tình này
Gửi giúp đến cố nhân mua nụ cười
Và xin ghi kỷ niệm một đêm thôi [/spoil]
Trúc Phương & Mai Châu
24 giờ phép & Một người đi - Duy Khánh Hoàng Oanh
[spoil]
24 giờ phép - Trúc Phương
Từ xa tôi về phép hai mươi bốn giờ
Tìm người thương trong người thương
Chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà
Chiều nghiêng nghiêng nắng đổ
Và người yêu đứng chờ ngoài đầu ngõ bao giờ
Cửa tâm tư là mắt nên khi đối mặt
Chuyện buồn dương gian lẩn mất
Đưa ta đi về nguyên thủy loài người
Lời yêu khi muốn ngỏ vụng về
Ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay
Bốn giờ đi dài thêm bốn giờ về
Thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi
Ta đưa ta đến đỉnh tuyệt vời
Đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi
Người đi chưa đợi sáng
Đưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rủ xuống
Thương quê hương và bé nhỏ tình này
Ngừng trong đôi mắt đỏ
Vì mình mười sáu giờ bỏ trời đất bơ vơ
Một người đi - Mai Châu
Tôi tiễn anh lên đường trời hôm nay mưa nhiều ...lắm ...
Mưa thấm ướt vai gầy, mưa giá buốt con tim
Mình cầm tay nhau chưa nói hết một câu
Thôi đừng buồn anh nhé, tiếng còi đang ngân dài
Chinh nhân ơi! Xin anh chớ buồn
Chinh nhân ơi! Xin anh chớ buồn
Người yêu anh còn đó, người yêu anh bé nhỏ ...hứa thương ...anh trọn đời
Thức trắng đêm ...qua ..., hai đứa chúng mình chưa nói hết tâm tư
Ta kể nhau nghe những vui buồn thời ấu thơ
Đếm lá thu rơi, mười tám trăng tròn tôi biết tên anh
Nay cách xa rồi, anh khoắc áo chinh ...yên ...
Tôi còn ở lại đưa tiễn một người đi
Tôi đứng trông theo đoàn tàu đi xa xa thành phố
Tôi thấy dáng anh buồn, đôi mắt thoáng xa xăm
Vì ngàn yêu thương, anh xếp bút mực xanh băng mình vào sương gió
Sống trọn kiếp trai ...hùng ...
Chinh nhân ơi! Khi anh trở về
Chinh nhân ơi! Khi anh trở về
Người yêu ra mừng đón
Người yêu anh bé nhỏ ...sẽ thương anh trọn đời
[/spoil]
Trịnh Lâm Ngân
Qua cơn mê - Thái Châu
[spoil]
1.
Một mai qua cơn mê,
Xa cuộc đời bềnh bồng
Tôi lại về bên em
Ngày gió mưa không còn
Nên đường dài thật dài,
Ta mặc tình rong chơi
Cùng nhau ta sẽ đi,
sẽ thăm bao nơi xưa,
Vui một thuở lênh đênh
Ta sẽ thăm từng người
sẽ đi thăm từng đường,
sẽ vô thăm từng nhà
ĐK:
Tình người sau cơn mê vẫn xanh
Dù bao tháng năm đau thương dập vùi
Trường quen vắng bóng mai ta lại về
Cùng theo lũ em học hành như xưa
2.
Rồi đây qua cơn mê,
Sông cạn lại thành giòng
Suối về ngọt quê hương
Ngày đó tay em dài
vun cuộc tình thật đầy
mơ toàn truyện trên mây.
Còn tôi như cánh chim
Sẽ bay đi muôn phương
Mang về mầm xanh tươi
Khi lá hoa thật nhiều
Trái yêu thương đầy cành
Hái đem cho mọi người ..
Trở lại Đ.K. [/spoil]
Nhật Hạ
Vườn tao ngộ - Sơn Tuyền & Tuấn Vũ
[spoil]Hôm nay ngày Chủ Nhật, vườn tao ngộ em đến thăm anh.
Đường Quang Trung nắng đổ xa xôi
Mà em đâu có ngại khi tình yêu ngun ngút cao lên dần.
Ta nhìn nhau bâng khuâng.
Dâu biết rằng chuyện dôi ta sẽ vui hay buồn.
Ngày mai ra đơn vị, đường trần hai lối mộng thôi từ đây biết ra sao
Nếu chúng mình ước hẹn, ngày tao ngộ xa quá anh ơi
Thời gian xin lắng đọng đợi chờ.
Để đôi tim ước mộng dem tình thương tô thắm đôi môi hồng.
Đây một phong thư xanh, trao đến người,
để quên đi những đêm quân trường.
Sầu cô đơn hiu quạnh, vùi đầu bên chén trà tìm đọc thư em.
Anh ơi, dù non sông cách trở.
Xin anh đừng quên bao kỷ niệm, ngày nào hai dứa mình,
Cùng nhau chung mái trường tuổi học sinh đẹp như gấm hoa
Anh đi ngày mai trên chiến địa
Nơi đây, tình yêu em vẫn đợi
Cầu xin non nước mình, dược yên vui thái bình. Tình trao ước hẹn hò.
Tiếng nói cùng tiếng cười, giờ tao ngộ lưu luyến bên nhau
Mừng vui chưa nói được cạn lời
Giờ chia tay não nề ngại ngùng thay chân bước đi không đành.
Vui đời trai phong sương, vai gánh nặng tình non sông bước chân miệt mài
Dù núi biếc sông dài, dù trời cao đất lạ đừng buồn nghe anh [/spoil]
Mạnh Phát & Hoài Linh
Nỗi buồn gác trọ - Phương Dung
1 trong những bài mang lại thành công cho Phương Dung.
Bài này đố ai hát hay hơn Phương Dung 
[spoil]Gác lạnh về khuya cơn gió lùa
Trăng gầy nghiêng bóng cài song thưa
Nhớ ai mà ánh đèn hiu hắt,
lá vàng nhẹ nhẹ đưa
Tưởng như bước lê hè phố
Có người con gái buông tóc thề
Thu về e ấp chuyện vu quy
Khoác lên tà áo màu hoa cưới,
gác trọ buồn đơn côi
Phố nhỏ vắng thêm một người
Bâng khuâng gác vắng khêu tim đèn đêm
Nhớ nhung đi vào quên
Sông sâu cố nhân ơi đi về đâu
Gơỉ hồn chìm vào đôi mắt
Aí ân chưa tròn để ngàn đời nhớ nhau
Phố nhỏ đường mưa trơn lối về
Trăng sầu nhân thế đậu hoen mi
Có ai ngồi đếm mùa nhung nhớ,
nỗi niềm đầy lại vơi
Mỗi mùa tiễn đưa một người [/spoil]
Trần Thiện Thanh
Tạ từ trong đêm & Từ đó em buồn - Phương Dung & Băng Tâm
2 nữ này ai cũng hát hay hết, đặc biệt là Băng Tâm không để giọng hát của PD lấn át chút nào.
[spoil]
Tạ từ trong đêm
Thăm thẳm chiều trôi, khuya anh đi rồi sao trời đưa lối
Khi thương mến nhau hai người hai ngả tránh sao bồi hồi
Hẹn gặp nhau đây đêm thâu lá đổ, sương giăng kín mờ nhạt nhòa ước mơ
Đã gặp nhau rổi, sao em không nói, sao em cúi mặt, em giận hờn anh chăng?
Anh hiểu rồi đây khuya nay em về trăng gầy soi bóng
Nên em cúi mặt ngăn giòng nước mắt phút giây tạ từ
Đừng buồn nghe em, tuy anh biết rằng xa xôi vẫn làm tâm tư héo mòn
Nếu em đã trọn thương anh xa vắng
Xin em chớ buồn cho nặng lòng chinh nhân
Nếu em biết rằng có những người đi đấu tranh chưa về
Mang lời thề lên miền sơn khê
từng đêm địa đầu hun hút gió sâu
Nếu em đã gặp mẹ già thương con khấn nguyện đêm rằm
Vợ yêu chồng đan áo lạnh từng đông
Thì duyên tình mình có nghĩa gì không?
Anh hỏi một câu khi trong đêm dài vọng về tiếng súng
Sao em cúi mặt không nhìn đôi mắt hứa thương em trọn đời
Đầu đường chia phôi anh không nói gì
Nên phong kín lời hẹn tình lứa đôi
Nếu anh có về khi tàn chinh chiến
Xin em cúi mặt dấu lệ mừng nghe em
Từ đó em buồn
Từ biệt nhau đi giữa mùa trăng xẻ đôi, lúc tình mới thành lời
Trông nhau lần cuối, nước mắt tuôn mặn môi, nước mắt chia đôi đời
Bóng anh khuất sau đồi, lúc mây tím giăng trời
Lúc giông tố tơi bời, lúc đường đời ngăn đôi
Đường đời ngăn đôi để một người sầu lên môi
Nên từ đó em buồn
Tạ từ anh hứa đến tròn hai mùa Xuân sẽ về nối lời thề
Xuân qua hè tới, thấm thoát đã mười đông không tin thư đưa về
Nhớ anh, nhớ vô vàng, nhớ anh nhớ muôn ngàn
Nhớ anh đã bao lần mắt nhòe lệ đêm mơ
Lệ nhòa đêm mơ, mong đợi người về lau khô
Nên từ đó em buồn
Từ đó đâu còn nữa, đêm hẹn xưa tha thiết gọi tên nhau
Từ đó đâu còn nữa, trăng ngày xưa lưu luyến soi đôi đầu
Gương xưa còn đó nhưng bóng hình nào thấy đâu
Áo xưa còn đó nhưng mùi hương phai nhạt rồi
Từ đó, nghe trong lòng, nghe trong lòng mưa gió từng đêm
Vào một đêm sương có người trai hồi hương, báo một tin thật buồn
Tin anh gục chết giữa chốn nông trường xa
cho tơ duyên bẽ bàng
Phút giây cuối trong đầu, vẫn không nói nên lời
Vẫn xa cách phương trời, uất hờn nghẹn tim côi
Một đời ngăn đôi nhưng tình đầu làm sao vơi
Nên từ đó em buồn
Nên từ đó em buồn
[/spoil]
Mạnh Phát & Trần Thiện Thanh
Chuyến đi về sáng - Trung Chỉnh & Hoàng Oanh
[spoil]Người ơi nếu yêu rồi chớ để buồn người trai nơi xa xôi
Người ơi nếu thương rồi chớ để nhạt màu son trên đôi môi
Tôi kể rằng đêm nao sương rơi
Rơi trên áo ai kết nên chuyện đời
Và giữa khi tâm tư rét mướt
Hồi còi hững hờ xé nát đêm dài
Hành trang kín vai gầy
Có một người mà tôi chưa quen tên
Nhẹ vuốt mái tóc bồng
Ngước nhìn bầu trời cao ôi mênh mông
Xe dập dồn băng đi trong sương
Xa xa lướt nhanh cuốn theo bụi đường
Và người đi trong cơn lốc xoáy
Một mình ai còn ngơ ngác trong đêm trường
Tôi biết rồi đây có nhiều đêm
Thức trọn vì tình yêu vì thương anh vắng xa
Biết có người bên song nhớ mong
Khấn nguyện cùng trời cao, ước đẹp một vì sao
Nhớ thương vô bờ vì tình yêu như nụ hoa
Chỉ nở một lần thôi, chỉ đẹp môt lần thôi
Rồi ngày mai giữa muôn hoa
Người về khơi thương nhớ cho câu hát nên thơ
Người đi biết đâu rằng
Giữa lạnh lùng mình ai trong sương đêm
Tìm hái cánh hoa mềm
Ép vào lòng mà nghe ai yêu thương thêm
Đêm dần tàn tâm tư miêng man
Thênh thang lối đi nắng mai chập chùng
Một lòng tin mai đây nắng ấm
Tìm vào đôi lòng giữa phút tương phùng.... [/spoil]