Moi Nguoi Vao Doc Cai Nay Nhe

  • Thread starter Thread starter BRAGON
  • Ngày gửi Ngày gửi
Status
Không mở trả lời sau này.
Ở đây có đứa nào là thầy chùa ăn thịt chó vậy?
 
PhúcĐạtBích nói:
Ở đây có đứa nào là thầy chùa ăn thịt chó vậy?
Bác nói gì, ý nghĩa cao siêu, em ko hiểu ?? ::( , đề nghị bác spamm thì cũng có ý thức nói rõ ra cho anh hiểu chủ đề sp*** của bác là gì #>:)
 
Nhìn vào gương, tôi thấy gì?1 khuôn mặt hốc hác, 1 cặp mắt đỏ ngầu của những đêm thức trắng, 1 thân xác gầy gò gần 80% xương có thể được nhìn thấy mà ko cần giải phẫu, 1 cánh tay xương xẩu và những đường gân xanh, 1 hàm răng đen sặc mùi khói thuốc lá.Trông tôi thật giống 1 con nghiện và cũng có lần tôi bị bắt lầm vì CS tưởng tôi là dân nghiện.Đã bao lâu rồi ?1 năm ?Hơn!
Tôi biết đến Game online ngay từ buổi bắt đầu.Game đầu tiên tôi chơi là MU Global.Cũng như mọi người với xuất phát điểm là 1 con DK và 1 cây búa, tôi bắt đầu chơi và có cảm giác thật vui khi char của mình ngày càng mạnh dần và khám phá các vùng đất mới.Nhưng đến 1 lúc thì char của tôi gần như "ko phát triển được".Đánh ở các vùng yếu thì ít điểm còn các vùng mạnh thì rất khó khăn bởi vì giáp yếu, dễ chết, tốn kém tiền cho việc mua máu rất nhiều.Tài sản của tôi cũng chỉ có vài viên chaos, ko có bless, soul để mua đồ.Tôi bèn tìm hiểu và được câu trả lời là "muốn có bless, soul phải đánh lâu mới ra, 1 lần chơi 1,2 giờ thì ko ra là phải đạo rồi".Và đó cũng là nguyên tắc để "mạnh".Và đến khi đồ dupe ồ ạt xuất hiện thì cuối cùng tôi cũng được 1 bộ giáp "lấp lánh" và tôi có PK thế nào cũng ko thể "rớt" được.Và tôi cũng biết thế nào là "cày", thế nào là đi "săn đồ".Và ... đến 1 ngày, acc của tôi bị block do hack để lên level nhanh, "cày" lại thì ko "bằng anh bằng em", nhất là đang bị shock, thế là "duyên số" của tôi và MU chấm dứt.Và đương nhiên là ko lý do gì giữ lại tài sản MU nữa, tôi vẫn còn vài acc chứa bless "nhân bản" và "ko dính".Cầm xấp tiền trên tay, nhìn gã tóc bù xù nhuộm hoe vàng đang hí hửng, tôi tự an ủi: ít ra ko mất trắng.
Tôi vẫn đến các tiệm net nhưng thường là để lướt web, chat.
1 tiệm net mới khai trương, lúc đó tôi đang làm cho 1 cửa hàng bán máy tính, tôi đến để cài đặt máy và tôi nhìn thấy 1 cô gái.1 cô gái đẹp nhất mà tôi đã từng thấy.Hồn vía tôi lên mây và tôi làm rớt ly nước mà cô ấy rót cho tôi.Sau đó, tôi vẫn đến và chọn máy ở gần máy chủ - nơi cô ấy thường ngồi để được nhìn thấy cô ấy.Cô ấy có làn da trắng, trắng như băng tuyết và cũng "lạnh" như băng tuyết vậy.Tôi ko nói được gì nhiều ngoài 1 số câu xã giao.Làm sao đây...Và tôi chợt nhớ đến game online.Lúc này PTV đã open beta.Tôi bèn đăng ký acc và kiên nhẫn down về.Lúc chơi MU tôi chơi DW nên liền chọn ngay nhân vật Magician vì tôi cũng có chút kinh nghiệm chơi nhân vật phù thủy.Những gì lạ mắt luôn gợi sự tò mò.Phụ nữ thì thường tò mò..Và cô ấy đã lại và bắt chuyện với tôi.Tôi vẫn còn nhớ câu đầu tiên cô ấy nói : "anh là con trai sao lại chơi nhân vật nữ" ... Sau khi làm quen được cô ấy và có thể rủ cô ấy đi chơi với mình cũng như "nấu cháo đt" hàng đêm tôi bèn quăng luôn acc cho đám nhóc gần nhà.Nhưng cuộc đời là thế, có gặp nhau thì sẽ có ly biệt.Cô ấy đi du học và chỉ còn hiện diện qua những dòng chữ trên màn hình máy tính, những hình ảnh nhập nhòa qua web cam.Những cái "chung" của tôi và cô ấy ngày càng ít dần.Cô ấy thích cuộc sống ở đó cũng như đã tìm thấy 1 người có điều kiện hơn tôi và có thể ở bên cô ấy, chăm sóc và chia sẻ với cô ấy.Cái gì đến sẽ đến.
Để vơi nỗi buồn và sự chán chường, tình cờ tôi log trở lại vào acc PTV và những gì tôi có là 1 Magician level 75 ở server Migal điểm build sai tùm lum (về sau khi tôi đọc các bài viết chia sẻ kinh nghiệm tôi mới biết) và đồ đạc bèo nhèo.Với level này tuy ko cao nhưng đủ để tôi khám phá tất cả các vùng đất và tôi chọn ngay vùng khó nhất - Cursed Temple F2.Vận may đã đến, tôi đánh ra 1 viên devine và bán được tiền để trang bị khá hơn
Đến khi I1 mở ra thì tôi lại ko đủ level để vào.Tin tức chợ đen về các món đồ được tìm thấy đã làm tôi nóng máu và quyết tâm vào I1.Đến khi tôi vào I1 được thì lại sắp mở I2 và tôi lại thiếu level để vào đó.Sau 2 tuần mở I2 tôi cũng ráng vào đó.Và đó là những bước đầu tôi dần tiến vào thế giới game - thế giới ảo.
Đến đây thì tôi lại dính vào những xung đột trong game, giữa những người chơi, clan và do tự ái vốn có tôi dành nhiều thời gian hơn nữa.Char của tôi đánh ko mạnh nhưng có thể chịu đòn của hàng tấn quái vật và có khả năng đánh lan.Tôi cũng tìm ra cách săn đồ của riêng mình nhưng điều đó lại đòi hỏi nhiều thời gian.Cũng qua vài lần làm "nai vàng" bị gian thương ép giá tôi cũng tự tìm ra cách kinh doanh của mình:bán cho người cần và "chịu chơi" ko bán cho người mua đi bán lại.Tiền trong game thì ko phải ai cũng có và có đủ để mua nên vô hình chung đã tạo ra 1 thị trường "tiền thật - tiền ảo, đồ ảo" theo 1 tỷ giá nào đó.Ko hunt được item "đỉnh cao" thì chịu khó "cày bừa" và buôn bán nhỏ, cũng như làm gian thương mua đi bán lại.Càng lúc tôi dành thời gian cho game càng nhiều, ko còn tính bằng giờ nữa mà là ngày, tuần, thậm chí là tháng.Tôi cũng có 1 số "vệ tinh" để phụ mình trong các "hợp đồng" cày level cũng như thực hiện 1 số giao dịch mà tôi ko thể ra mặt được.Chuyện tôi "thường trú" tại quán game là bình thường.Dần dần tôi cũng có 1 "đẳng cấp" của mình, ko quá cao nhưng ko phải tay mơ.Tôi cũng ko thích trở về nhà lắm vì tôi và mẹ của tôi khá là ko hợp nhau, khó mà có thể đối diện nhau trong "hòa bình" được.Và để tỉnh táo tập trung cho những chuyến phiêu lưu trong đêm săn tìm báu vật trong game tôi hút thuốc, hút rất nhiều.Tôi biết hút thuốc cách đây 10 năm nhưng ko hút bao nhiêu nhưng khi chơi game tôi hút rất nhiều để có thể tập trung tốt nhất vì đã thiếu ngủ nhiều.Và, tôi đã nghiện game.Nghiện game vì tiền kiếm được từ game hay là vì "đẳng cấp" của mình trong thế giới ảo.Nhân vật của tôi ko phải hoàn hảo và tôi cũng đã tìm ra cách sử dụng những nhân vật ko phải của mình, 2 bên cùng có lợi.Dù ở server nào cũng có những người cần item, tiền trong game cả!Mỗi khi qua được tình huống khó khăn, hạ được 1 đối thủ hay là tặng cho kẻ chơi xấu 1 bài học xứng đáng tôi tìm được 1 niềm vui, niềm vui của sự chiến thắng- dù là ảo.Và những cuộc offline.Offline để tăng tình đoàn kết, hữu nghị trong clan, offline để biết mặt nhau tránh đụng chạm, offline để có thêm "mối" làm ăn, offline để khẳng định "đẳng cấp"... qua đó tôi biết thêm khả nhiều người, có người tôi tôn trọng nhưng cũng có người tôi xem là "những thằng noob dư tiền".Có 1 đêm, trong chuyến đi hunt ở tâm điểm của nguy hiểm, theo thói quen tôi chê 1 KN là noob, KN đó lúc ấy do chị Thienthanbongtoi điều khiển.Và chị đã nói 1 câu làm tôi như bị dội 1 gáo nước lạnh:chơi game chứ ko phải để game chơi mình.Và tôi bắt đầu làm việc mà tôi từng gạt qua để dành thời gian cho game: suy nghĩ.Có nhiều đêm ko ngủ tôi tự suy nghĩ về mình, về mục đích sống của tôi, về những gì tôi sẽ làm, có lúc tôi cũng giật mình nhưng rồi lại gạt tất cả đi.Phải chăng tôi chỉ sống cho hiện tại thôi?
Trong thế giới ảo của game tôi mang những dáng vẻ khác nhau, tất cả đều thiện chiến cũng như linh hoạt, mưu mẹo nhưng đằng sau màn hình lại là gì?
Và, đến 1 ngày tôi cảm thấy mệt mỏi 1 cách bất thường.Tôi biết cơ thể mình đã đến giới hạn và đang báo động.Cơm hàng cháo chợ, thức đêm, thuốc lá ... tích lao thành tật.Tham lam là bản chất và là cái ko thể thiếu của con người, ko tham thì con người ko thể phát triển được nhưng tham kiểu mù quáng chắc là sẽ dẫn đến đường cùng...Hiện tại đồng tiền kiếm được từ game ko còn dễ dàng nữa và tôi sẽ phải mất rất nhiều thời gian và sức khỏe nếu tiếp tục chạy theo.Và tôi đã và sẽ phụ thuộc vào game?Tôi đang chơi game hay game đang chơi tôi?Đến bây giờ tôi cảm thấy mình ko còn thích hợp với thế giới ảo nữa.Tôi phải trở về với hiện thực.Phải chăng do sự ko hoàn hảo trong hiện thực nên tôi đã tìm lại nó trong thế giới ảo.Tôi muốn chứng tỏ mình nhưng tôi lại chọn sai cách.Bắt đầu lại , có lẽ là đã trễ mất 1 khoảng thời gian nhưng vẫn còn hơn là ko
Reply With Quote
bài này của cha nào bên game thủ đây mà, chơi game là để giải trí, nhưng chơi ko bít ngừng thì sẽ thành bệnh, bệnh này nếu ko có "vắc xin" thì hậu quả sẽ thành 1 đại dịch (na ná HIV đó mừ) >_<
 
Con Thỏ nói:
thằng ngu !
game gì ko chơi ko bán mạng lại vì 2 game củ cà chuối MU và PTV =))
thích nhất câu anh là con trai sao lại chơi nhân vật nữ =))
thật xấu hổ và cái chuyện tình va xu cũng hay hay
ông không bít suy nghĩ như người ta thì thôi,sao lại chửi người ta như vậy chứ!tui nghĩ chính ông mới là thằng ngu khi coi thường suy nghĩ của người khác như vậy!
 
Chơi game cũng phải có điều độ chứ chơi nhiều khoản 4 tiếng là ngưng đc rồi chứ chơi mà 20/24 thì ôi thôi thân xác hoang tàn ko nhận ra ^^.
Mình chơi từ 7h sáng đến 11h mà thấy uể oải mất độ nào rồi chứ nói chi mấy người kia chơi vltk từ 7h sáng đến 11h tối hix ko hiểu sao mấy người đó hay quá.
 
game gì kô chết lại chết vì MU =))
PTV còn chấp nhận đươc :))
ngã phật từ bi
quay đầu là bờ
đâu ngờ là biển =))
trước kia tui chơi cũng nhiều lắm
nhưng từ khi có mạng ở nhà thì lại ít chơi hơn
mùa hè, mỗi ngày chơi 8 tiếng là nhiều rồi
sáng 3 tiếng, chiều 2 tiếng (nóng), tối 3 tiếng
thế là đẹp
 
jumper nói:
game gì kô chết lại chết vì MU =))
PTV còn chấp nhận đươc :))
ngã phật từ bi
quay đầu là bờ
đâu ngờ là biển =))
trước kia tui chơi cũng nhiều lắm
nhưng từ khi có mạng ở nhà thì lại ít chơi hơn
mùa hè, mỗi ngày chơi 8 tiếng là nhiều rồi
sáng 3 tiếng, chiều 2 tiếng (nóng), tối 3 tiếng
thế là đẹp
vấn đề đầu tiên, game nào cũng là game, đều tạo ra cho người ta cái sự đam mê, dụ dỗ, còn chơi game nào là tùy sở thích của người ta!
vấn đề thứ 2, ông nói từ khi có mạng chơi ít hơn, ngày 8 tiếng::( , hok hiểu trước ông chơi thía nào nữa....T_T,đúng là...quay đầu là bờ, đâu ngờ là biển#>:)
 
hix, "game gì ko chết lại chết vì MU,PTV"????? trời nói vậy chết gì game VLTK là xứng đáng chắc:cry: mình nghĩ chơi game nào cũng thế dù đam mê cũng phải nhớ đường mà về chứ :D .Ko nên chết vì game phí đời lắm.::(
 
nói gì thì nói, đến 1 lúc nào đó, hoàn cảnh xã hội sẽ đưa chúng ta quay về với hiện thực mà thôi, GO chỉ hại người ta trong 1 thời gian thôi, ai cũng chịu được hết trừ mấy người có vấn đề trí não thì mới điên hay die...T_T
 
ừ, đồng ý với Mithanne nhưng lúc ngộ ra thì hix khủng khiếp làm sao cứ tưởng tượng 1 ngày chơi 12 tiếng 12x3000=36000 mà chơi trong 1 tháng thì đã tốn hết 1m rồi hix cháy túi tiền.
 
Bạn thật là giống mình quá ^^! mình ko bình loạn như vài tay có biệt tài súc siểm ở trên gamevn <làm cho người ta nóng T_T.Nhưng mình cũng từng trải qua hơn 1 năm dòng trong thế giới online cũng có đủ vui buồn lẫn lộn ( chưa có em nào như bồ thôi ^^! )mình thấy gameonline là 1 phần của cuộc sống và chúng ta chơi game là giải trí ^^!hoặc là chơi game có sử dụng bot ^^! <nhàn (VLTK là 1 minh chứng-lv139 nhì all server nhưng bot thay 100% hì hì ,đâu cứ lv cao là phải làm trâu ^^!-có tốn tiền mạng thì tốn thôi vì treo 24/24 mà)
 
Theo tui nghĩ đã nói chơi game dù ít dù nhiều cũng có ảnh hưởng đến đời sống thật của mỗi người.Chơi nhiều (ngày trên 12 tiếng)->sức khỏe suy nhược như xì ke,đầu óc thiếu tỉnh táo,tính tình cọc cằn,ko lo nghĩ nhiều đến những thứ xung quanh,tương lai mù mịt.....CHơi game ít(dưới 6 tiếng)-->sức khỏe bị ảnh hưởng nhưng ko nhiều,đầu óc còn tỉnh táo,kiềm chế được bản thân,có suy nghĩ nhưng cũng ko thật sự tập trung vào việc làm.Đối với người chơi 2-3 tiếng,tui nghĩ các bạn nên chơi các trò online như gunbound,hoặc các web game,đừng chơi những trò train lvl.
Ở đây là tui nói những người chưa lập gia đình như tui thôi nhé,những người có gia đình tui khuyên đừng chơi game,về sau phải hối hận đấy.
 
lol trên GVN đã có nhiều bài dạng này rồi - mà bài này trước kia cũng đc post rồ. Nhưng mà cũng kô ăn thua đâu, ai chơi vẫn chơi ai nghỉ thì kô nói cũng nghỉ
 
Post mấy cái này lên còn bị chửi ngu ấy chớ...
 
PhúcĐạtBích nói:
Post mấy cái này lên còn bị chửi ngu ấy chớ...
Tùy từng thèng, nói chung post lên cũng tốt thôi.
Cũng có thể có người vào đọc tự nghĩ tới bản thân mà tự xét lại mình.
Nói chung tùy tự giác và suy nghĩ của từng người
 
Nghiện cũng có nhiều giai đoạn, có lúc đỉnh điểm thì ko nhận ra, nhưng lúc đã cảm thấy hơi chán rồi thì sẽ có người xem lại
 
=-KOS-MOS-= nói:
Tùy từng thèng, nói chung post lên cũng tốt thôi.
Cũng có thể có người vào đọc tự nghĩ tới bản thân mà tự xét lại mình.
Nói chung tùy tự giác và suy nghĩ của từng người

Nói quá chuẩn , great man :d
từng người có suy nghĩ khác nhau thôi , có gì phải tranh luận ;;)
 
nghiện game gì chứ nghiện 2 cái game mu và vltk thì
thỉnh thoảng chơi trong quán gặp 1 thằng cha vớ được đôi giầy xịn trong vltk hắn gào rú ầm ĩ lên trong quán như là khỉ
đúng là bó chiếu >_<
 
Một bài viết quá tuyệt vời,những ai nghiện game chắc sẽ phải giật mình khi thấy thấp thoáng hình ảnh mình trong nó.Cảm ơn những dòng tâm sự đầy tâm huyết của anh Bragon.
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top