apollo540419
Mr & Ms Pac-Man
- 3/6/07
- 221
- 14
Sorry anh em. Hôm nay mưa ngồi buồn quá nên em không biết làm gì, ngồi mở lại cái blog bụi phủ gần 1 năm nay post 1 bức thư cho anh em đọc. Đây là mối tình đầu của em, mỗi khi nhớ lại là có cảm giác thật khó nói và cũng rất khó tả
Bức thư này tôi viết từ lâu mà chưa có cơ hội gửi. Có lẽ tôi không đủ dũng cảm để gửi nó hay chính tôi cũng biết rằng gửi đi cũng không mang lại được kết quả gì. Thôi thì đành một mình tôi ôm đau khổ, chỉ một mình tôi đau khổ là đã quá đủ rồi:
“Kim đồng hồ đã chỉ 12h. Một ngày mới đã bắt đầu trong màn đên yên tĩnh. Một ngày của bao điều vui tươi, của bao niềm hạnh phúc mới. Nhưng với tôi từ rất lâu rồi, một ngày đã là quãng thời gian vô nghĩa, một quãng thời gian mà tôi suy nghĩ về em, về một cuộc tình không bao giờ thành sự thật.
Người ta thường nói yêu là một cảm giác hạnh phúc nhất cuộc đời con người. Vậy mà khi yêu em, tôi chưa hề cảm thấy hạnh phúc bất cứ 1 phút giây nào. Vì tôi yêu nhầm người, tôi chưa tìm được một người phù hợp với mình, thực sự hiểu mình hay tại vì ông trời không cho tôi đến được với em? Vậy thì xin em hãy cho tôi 1 câu trả lời.
Tôi thường hay ngồi một mình trong đêm và suy nghĩ đến bóng hình em.Một ai đó nói với tôi rằng: “ Muốn quên đi một người thì hãy nghĩ thật nhiều đến khuyết điểm của người đó”. Vậy mà càng nghĩ tôi càng thấy yêu em em hơn. Có lẽ với tôi em là một con người quá hoàn hảo.
Mỗi khi mưa xuống, lòng tôi lại thấy buồn. Tôi thầm ước cơn mưa kia qua đi sẽ mang theo nỗi nhớ của tôi về em. Vậy mà cơn mưa qua đi, tôi vẫn không thể quên được em mà còn nhớ em nhiều hơn, hay là vì tôi yêu em quá sâu đậm rồi.
Đã có lần tôi mơ một giấc mơ thật đẹp. Trong giấc mơ, em đã đồng ý và chấp nhận tình cảm của tôi dành cho em. Tôi bừng tỉnh dậy, thì ra chỉ là một giấc mơ, chỉ còn lại tôi với 1 màn đêm lạnh giá và những ánh sao vô tâm ngoài kia. Có ai hiểu cho tôi đây. Tôi khóc. Tôi khóc vì một người không yêu mình, tôi khóc vì một cuộc tình không thành, tôi khóc vì sao ông trời quá bất công không cho tôi và em đến được với nhau. Em cho tôi là hèn yếu chăng? Tôi hèn yếu mới không dám nói thật tình cảm của mình sớm hơn, để bây giờ khi mọi chuyện quá muộn màng, có nói gì nữa cũng vô ích mà thôi
Đã gần 1 năm trôi qua kể từ khi cảm giác đó chợt đến với tôi, cảm giác thích 1 người khác sao mà mãnh liệt và nồng cháy đến vậy. Có thể 1 năm không phải là quãng thời gian quá dài với cuộc đời 1 con người, nhưng 1 năm cũng đủ để tôi cảm nhận được bao cảm giác đau khổ cũng mà tình yêu mang lại. Nhiều lần tôi tự hỏi mình: “Vì sao em không thể cho tôi 1 cơ hội để tôi có thể nói rõ tình cảm của mình với em, để tôi có thể bày tỏ là tôi yêu em biết nhường nào”. Tôi biết, tôi có là gì đáng để em phải cho tôi 1 cơ hội. Tôi chỉ là người đến sau, tôi không đẹp trai, học hành cũng không giỏi, có lẽ vì những điều đó mà tôi không xứng đáng với em sao? Nhưng biết làm sao được khi mà con tim tôi đã trót dành trọn cho em, đã yêu em cuồng nhiệt. Tôi yêu đơn phương, tình cảm đó chỉ riêng mình tôi hiểu được. Tôi khóc cũng nhiều rồi, đau khổ cũng quá nhiều rồi. Vậy thì xin em hãy nói rõ tình cảm của em dành cho tôi, thà tôi đau một lần còn hơn cứ kéo dài dai dẳng.
Lời cuối cho em: cho dù tình cảm của em dành cho tôi có như thế nào đi chăng nữa thì tình cảm của tôi không bao giờ thay đổi. Em hãy luôn nhớ nơi đây còn có một người đang yêu em, đang mong chờ em cho một cơ hội.”
Tôi viết lại bức thư này không mong em đọc được, cũng không mong em hiểu cho tôi. Tôi chỉ muốn nói ra hết lòng mình, nói ra hết những điều bị dồn nén bấy lâu nay để tìm được một chút thanh thản, tìm lại một chút khoảng lặng sau một quãng thời gian đau khổ. Giờ đây, nhìn em đi bên người khác, tôi không trách em đâu. Tôi biết đó là sự lựa chọn của em, là do ông trời sắp đặt không cho em và tôi đến được với nhau. Em hãy cứ sống vui vẻ, đừng bận tâm đến tôi làm gì vì tôi xin đau khổ một mình, đắng cay một mình mong cho em thật nhiều hạnh phúc.
Bức thư này tôi viết từ lâu mà chưa có cơ hội gửi. Có lẽ tôi không đủ dũng cảm để gửi nó hay chính tôi cũng biết rằng gửi đi cũng không mang lại được kết quả gì. Thôi thì đành một mình tôi ôm đau khổ, chỉ một mình tôi đau khổ là đã quá đủ rồi:
“Kim đồng hồ đã chỉ 12h. Một ngày mới đã bắt đầu trong màn đên yên tĩnh. Một ngày của bao điều vui tươi, của bao niềm hạnh phúc mới. Nhưng với tôi từ rất lâu rồi, một ngày đã là quãng thời gian vô nghĩa, một quãng thời gian mà tôi suy nghĩ về em, về một cuộc tình không bao giờ thành sự thật.
Người ta thường nói yêu là một cảm giác hạnh phúc nhất cuộc đời con người. Vậy mà khi yêu em, tôi chưa hề cảm thấy hạnh phúc bất cứ 1 phút giây nào. Vì tôi yêu nhầm người, tôi chưa tìm được một người phù hợp với mình, thực sự hiểu mình hay tại vì ông trời không cho tôi đến được với em? Vậy thì xin em hãy cho tôi 1 câu trả lời.
Tôi thường hay ngồi một mình trong đêm và suy nghĩ đến bóng hình em.Một ai đó nói với tôi rằng: “ Muốn quên đi một người thì hãy nghĩ thật nhiều đến khuyết điểm của người đó”. Vậy mà càng nghĩ tôi càng thấy yêu em em hơn. Có lẽ với tôi em là một con người quá hoàn hảo.
Mỗi khi mưa xuống, lòng tôi lại thấy buồn. Tôi thầm ước cơn mưa kia qua đi sẽ mang theo nỗi nhớ của tôi về em. Vậy mà cơn mưa qua đi, tôi vẫn không thể quên được em mà còn nhớ em nhiều hơn, hay là vì tôi yêu em quá sâu đậm rồi.
Đã có lần tôi mơ một giấc mơ thật đẹp. Trong giấc mơ, em đã đồng ý và chấp nhận tình cảm của tôi dành cho em. Tôi bừng tỉnh dậy, thì ra chỉ là một giấc mơ, chỉ còn lại tôi với 1 màn đêm lạnh giá và những ánh sao vô tâm ngoài kia. Có ai hiểu cho tôi đây. Tôi khóc. Tôi khóc vì một người không yêu mình, tôi khóc vì một cuộc tình không thành, tôi khóc vì sao ông trời quá bất công không cho tôi và em đến được với nhau. Em cho tôi là hèn yếu chăng? Tôi hèn yếu mới không dám nói thật tình cảm của mình sớm hơn, để bây giờ khi mọi chuyện quá muộn màng, có nói gì nữa cũng vô ích mà thôi
Đã gần 1 năm trôi qua kể từ khi cảm giác đó chợt đến với tôi, cảm giác thích 1 người khác sao mà mãnh liệt và nồng cháy đến vậy. Có thể 1 năm không phải là quãng thời gian quá dài với cuộc đời 1 con người, nhưng 1 năm cũng đủ để tôi cảm nhận được bao cảm giác đau khổ cũng mà tình yêu mang lại. Nhiều lần tôi tự hỏi mình: “Vì sao em không thể cho tôi 1 cơ hội để tôi có thể nói rõ tình cảm của mình với em, để tôi có thể bày tỏ là tôi yêu em biết nhường nào”. Tôi biết, tôi có là gì đáng để em phải cho tôi 1 cơ hội. Tôi chỉ là người đến sau, tôi không đẹp trai, học hành cũng không giỏi, có lẽ vì những điều đó mà tôi không xứng đáng với em sao? Nhưng biết làm sao được khi mà con tim tôi đã trót dành trọn cho em, đã yêu em cuồng nhiệt. Tôi yêu đơn phương, tình cảm đó chỉ riêng mình tôi hiểu được. Tôi khóc cũng nhiều rồi, đau khổ cũng quá nhiều rồi. Vậy thì xin em hãy nói rõ tình cảm của em dành cho tôi, thà tôi đau một lần còn hơn cứ kéo dài dai dẳng.
Lời cuối cho em: cho dù tình cảm của em dành cho tôi có như thế nào đi chăng nữa thì tình cảm của tôi không bao giờ thay đổi. Em hãy luôn nhớ nơi đây còn có một người đang yêu em, đang mong chờ em cho một cơ hội.”
Tôi viết lại bức thư này không mong em đọc được, cũng không mong em hiểu cho tôi. Tôi chỉ muốn nói ra hết lòng mình, nói ra hết những điều bị dồn nén bấy lâu nay để tìm được một chút thanh thản, tìm lại một chút khoảng lặng sau một quãng thời gian đau khổ. Giờ đây, nhìn em đi bên người khác, tôi không trách em đâu. Tôi biết đó là sự lựa chọn của em, là do ông trời sắp đặt không cho em và tôi đến được với nhau. Em hãy cứ sống vui vẻ, đừng bận tâm đến tôi làm gì vì tôi xin đau khổ một mình, đắng cay một mình mong cho em thật nhiều hạnh phúc.
A broken heart


Cũng yêu, cũng nhớ đấy nhưng thấy ko thể mãnh liệt bằntg mối tình đầu được