- 27/10/05
- 23,634
- 33,099
- Thread starter
- #41
Machinarium
TIA LỬA CỦA LÒNG VỊ THA GIỮA THÀNH PHỐ RỈ SÉT
Tựa game trỏ và nhấn đến từ Amanita Design là một dòng suối ấm áp chảy qua thế giới của những bánh răng và kim loại lạnh lẽo. Được ra mắt cách đây hơn một thập kỷ nhưng kiệt tác giải đố này chưa bao giờ đánh mất đi vị thế của mình. Nó không chỉ là trò chơi để giải trí, mà còn là một bài thơ không lời về tình yêu, lòng vị tha và hành trình tìm lại công lý của một chú robot nhỏ bé.
Câu chuyện bắt đầu tại một bãi rác thải công nghiệp ngoại ô thành phố Machinarium. Josef – chú robot nhỏ nhắn, cũ kỹ – bị người ta vứt bỏ thành từng mảnh vụn. Không một lời thoại, không một dòng phụ đề, trò chơi bắt đầu bằng việc bạn phải giúp Josef nhặt nhạnh lại phần đầu, cánh tay và đôi chân để tự lắp ráp chính mình. Hành trình đơn độc của Josef ngược trở lại thành phố không chỉ để tìm lại Berta – cô bạn gái bị bắt cóc – mà còn để ngăn chặn âm mưu phá hoại của băng đảng "Mũ Đen" (Black Cap Brotherhood).
Đỉnh cao của nghệ thuật kể chuyện không lời
Trên các diễn đàn thảo luận về game, khi nhắc đến Machinarium, từ khoá cảm xúc được người chơi dùng nhiều nhất là "Hoài niệm" (Nostalgia) và "Chữa lành" (Healing).
Nhà sản xuất đã chứng minh một chân lý vĩ đại: Ngôn ngữ không phải là phương tiện duy nhất để chạm đến trái tim. Mọi giao tiếp trong game đều được truyền tải qua những bong bóng suy nghĩ chứa các nét vẽ hoạt họa chuyển động dạng sương mờ. Nhìn cách Josef nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào bên cô bạn gái, hay cách chú thu người nhỏ lại để trốn tránh, kéo dài người ra để với tới những đồ vật trên cao, người chơi không còn thấy đây là một khối kim loại vô tri. Đó là một đứa trẻ, một linh hồn thuần khiết đang lạc lõng giữa một xã hội cơ khí phân tầng, quan liêu và già cỗi.
Toàn bộ thế giới của game được vẽ hoàn toàn bằng tay với tông màu vàng ố của giấy cũ, màu nâu của sắt rỉ và màu xám của tro bụi. Từng góc phố, từng đường ống nước, từng quán rượu dầu máy đều đậm chất nghệ thuật Steampunk, tạo nên một bầu không khí u buồn nhưng đẹp đến nao lòng.
Khi ngón tay chạm vào bản ngã của bánh răng
Chuyển đổi từ cơ chế click chuột trên PC sang thao tác vuốt chạm trên di động là một bước đi tự nhiên và hoàn hảo nhất dành cho Machinarium. Khi bạn chạm ngón tay vào màn hình, cảm giác như bạn đang thực sự nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Josef, cùng chú lục lọi từng chiếc thùng rác, vặn từng chiếc bu-lông.
Cơ chế giải đố của game mang tính thực tế và logic nội tại rất cao: Josef chỉ có thể tương tác với những đồ vật nằm trong tầm tay của chú. Điều này buộc người chơi phải tư duy về mặt không gian vật lý, bắt Josef phải co giãn cơ thể để tìm ra điểm nút của vấn đề.
Đặc biệt, hệ thống gợi ý của game là một kiệt tác thiết kế UI/UX độc bản. Nếu bị kẹt, bạn có thể mở cuốn sách hướng dẫn ở góc màn hình. Nhưng để đọc được, bạn phải vượt qua một mini-game bắn nhện vui nhộn. Phần thưởng bên trong không phải là những dòng chữ chỉ dẫn vô hồn, mà là một trang truyện tranh vẽ tay tuyệt đẹp phác họa lại cách giải đố. Nó biến việc "xin gợi ý" trở thành một phần thưởng nghệ thuật chứ không phải là sự thừa nhận thất bại đầy xấu hổ.
Những tiếng thở dài khách quan từ cộng đồng mạng
Dù được ca ngợi là một biểu tượng, nhưng khi đưa lên mặt kính di động, Machinarium vẫn nhận về những lời góp ý chân thực trên các nền tảng mạng xã hội:
Bản giao hưởng của sự cô đơn
Sẽ là một thiếu sót nếu viết bài phê bình Machinarium mà quên đi phần âm nhạc được nhào nặn bởi phù thủy âm thanh Tomáš Dvořák (Floex). Những bản nhạc nền mang âm hưởng ambient electronica pha trộn tiếng kèn clarinet trầm buồn vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Trên Spotify, các bản nhạc như The Glasshouse With Butterfly hay By the Wall nhận được hàng triệu lượt nghe cùng những bình luận đầy xúc động: "Nó nghe như tiếng khóc nhẹ nhàng của một thế giới đã bị bỏ quên." Âm nhạc chính là chất xúc tác tối thượng, biến những hình ảnh rỉ sét trên màn hình thành một nỗi buồn đẹp đẽ, găm sâu vào ký ức người chơi.
Tổng kết
Tựa game này là một báu vật vượt thời gian của nền tảng di động. Giữa thời đại mà các trò chơi đua nhau chạy theo công nghệ 3D bóng bẩy hay những mô hình kiếm tiền vội vã, hành trình của chú robot nhỏ Josef vẫn đứng đó, lặng lẽ và kiêu hãnh như một bức tranh bảo tàng sống động. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, những điều ấm áp nhất đôi khi lại được tìm thấy ở những nơi lạnh lẽo nhất, và một trái tim biết yêu thương thì không bao giờ có thể bị rỉ sét.
Đánh giá: 9.4/10 - Hãy chuẩn bị một màn hình đủ lớn và một tai nghe đủ tốt để chìm đắm vào sự cô đơn tuyệt đẹp của nó.
Câu chuyện bắt đầu tại một bãi rác thải công nghiệp ngoại ô thành phố Machinarium. Josef – chú robot nhỏ nhắn, cũ kỹ – bị người ta vứt bỏ thành từng mảnh vụn. Không một lời thoại, không một dòng phụ đề, trò chơi bắt đầu bằng việc bạn phải giúp Josef nhặt nhạnh lại phần đầu, cánh tay và đôi chân để tự lắp ráp chính mình. Hành trình đơn độc của Josef ngược trở lại thành phố không chỉ để tìm lại Berta – cô bạn gái bị bắt cóc – mà còn để ngăn chặn âm mưu phá hoại của băng đảng "Mũ Đen" (Black Cap Brotherhood).
Đỉnh cao của nghệ thuật kể chuyện không lời
Trên các diễn đàn thảo luận về game, khi nhắc đến Machinarium, từ khoá cảm xúc được người chơi dùng nhiều nhất là "Hoài niệm" (Nostalgia) và "Chữa lành" (Healing).
Nhà sản xuất đã chứng minh một chân lý vĩ đại: Ngôn ngữ không phải là phương tiện duy nhất để chạm đến trái tim. Mọi giao tiếp trong game đều được truyền tải qua những bong bóng suy nghĩ chứa các nét vẽ hoạt họa chuyển động dạng sương mờ. Nhìn cách Josef nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào bên cô bạn gái, hay cách chú thu người nhỏ lại để trốn tránh, kéo dài người ra để với tới những đồ vật trên cao, người chơi không còn thấy đây là một khối kim loại vô tri. Đó là một đứa trẻ, một linh hồn thuần khiết đang lạc lõng giữa một xã hội cơ khí phân tầng, quan liêu và già cỗi.
Toàn bộ thế giới của game được vẽ hoàn toàn bằng tay với tông màu vàng ố của giấy cũ, màu nâu của sắt rỉ và màu xám của tro bụi. Từng góc phố, từng đường ống nước, từng quán rượu dầu máy đều đậm chất nghệ thuật Steampunk, tạo nên một bầu không khí u buồn nhưng đẹp đến nao lòng.
Khi ngón tay chạm vào bản ngã của bánh răng
Chuyển đổi từ cơ chế click chuột trên PC sang thao tác vuốt chạm trên di động là một bước đi tự nhiên và hoàn hảo nhất dành cho Machinarium. Khi bạn chạm ngón tay vào màn hình, cảm giác như bạn đang thực sự nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Josef, cùng chú lục lọi từng chiếc thùng rác, vặn từng chiếc bu-lông.
Cơ chế giải đố của game mang tính thực tế và logic nội tại rất cao: Josef chỉ có thể tương tác với những đồ vật nằm trong tầm tay của chú. Điều này buộc người chơi phải tư duy về mặt không gian vật lý, bắt Josef phải co giãn cơ thể để tìm ra điểm nút của vấn đề.
Đặc biệt, hệ thống gợi ý của game là một kiệt tác thiết kế UI/UX độc bản. Nếu bị kẹt, bạn có thể mở cuốn sách hướng dẫn ở góc màn hình. Nhưng để đọc được, bạn phải vượt qua một mini-game bắn nhện vui nhộn. Phần thưởng bên trong không phải là những dòng chữ chỉ dẫn vô hồn, mà là một trang truyện tranh vẽ tay tuyệt đẹp phác họa lại cách giải đố. Nó biến việc "xin gợi ý" trở thành một phần thưởng nghệ thuật chứ không phải là sự thừa nhận thất bại đầy xấu hổ.
Những tiếng thở dài khách quan từ cộng đồng mạng
Dù được ca ngợi là một biểu tượng, nhưng khi đưa lên mặt kính di động, Machinarium vẫn nhận về những lời góp ý chân thực trên các nền tảng mạng xã hội:
- Nỗi đau mang tên "Tìm điểm ảnh" (Pixel-hunting) trên màn hình nhỏ: Trên các dòng điện thoại có kích thước màn hình khiêm tốn, việc tìm kiếm những vật phẩm nhỏ xíu (như một sợi dây kẽm hay một con ốc vít) biến thành một thử thách gây ức chế cho thị lực. Người chơi trên X phàn nàn rằng ngón tay của họ đôi khi quá to, che mất các chi tiết quan trọng, dẫn đến việc chạm nhầm liên tục. Trò chơi này thực sự thuộc về màn hình lớn của iPad hoặc máy tính bảng Android, nơi những nét vẽ tay được phô diễn trọn vẹn biên độ lộng lẫy của nó.
- Những câu đố trừu tượng đến ngạt thở: Một số câu đố ở giai đoạn sau (như giải toán trên bảng mạch hay chơi cờ caro với gã robot trong quán rượu) bị một bộ phận người chơi đại chúng đánh giá là quá đánh đố và làm đứt gãy nhịp cảm xúc dịu dàng của trò chơi.
Bản giao hưởng của sự cô đơn
Sẽ là một thiếu sót nếu viết bài phê bình Machinarium mà quên đi phần âm nhạc được nhào nặn bởi phù thủy âm thanh Tomáš Dvořák (Floex). Những bản nhạc nền mang âm hưởng ambient electronica pha trộn tiếng kèn clarinet trầm buồn vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Trên Spotify, các bản nhạc như The Glasshouse With Butterfly hay By the Wall nhận được hàng triệu lượt nghe cùng những bình luận đầy xúc động: "Nó nghe như tiếng khóc nhẹ nhàng của một thế giới đã bị bỏ quên." Âm nhạc chính là chất xúc tác tối thượng, biến những hình ảnh rỉ sét trên màn hình thành một nỗi buồn đẹp đẽ, găm sâu vào ký ức người chơi.
Tổng kết
Tựa game này là một báu vật vượt thời gian của nền tảng di động. Giữa thời đại mà các trò chơi đua nhau chạy theo công nghệ 3D bóng bẩy hay những mô hình kiếm tiền vội vã, hành trình của chú robot nhỏ Josef vẫn đứng đó, lặng lẽ và kiêu hãnh như một bức tranh bảo tàng sống động. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, những điều ấm áp nhất đôi khi lại được tìm thấy ở những nơi lạnh lẽo nhất, và một trái tim biết yêu thương thì không bao giờ có thể bị rỉ sét.
Đánh giá: 9.4/10 - Hãy chuẩn bị một màn hình đủ lớn và một tai nghe đủ tốt để chìm đắm vào sự cô đơn tuyệt đẹp của nó.
Thông tin game
- Tên game: Machinarium
- Nhà phát triển và phát hành: Amanita Design
- Thể loại: Phiêu lưu giải đố (Point-and-Click Adventure / Puzzle)
- Ngày phát hành bản di động: 08 tháng 9 năm 2011 (iPad) / Bản cập nhật tối ưu màn hình tràn viền hiện đại phát hành xuyên suốt các năm sau đó.
- Các hệ máy hỗ trợ: iOS, Android, PC (Windows, macOS, Linux), PlayStation 3/4, Xbox One, Nintendo Switch, PlayStation Vita.
- Mô hình kinh doanh: Trả phí mua đứt (Premium), hoàn toàn sạch bóng quảng cáo và IAP.
Chỉnh sửa cuối: