REVIEW GAME OFFLINE | Đánh giá các game mobile hay, đáng chơi và chi tiền

  • Thread starter Thread starter
  • Ngày gửi Ngày gửi

<<GAME CỦA KÝ ỨC>>

Infinity Blade

SỰ TÀN LỤI CỦA THANH GƯƠM VÔ CỰC

Infinity-Blade-main.jpg

Nhắc đến Infinity Blade của Chair Entertainment (thuộc Epic Games) không đơn giản là nhắc đến một tựa game đã bị lãng quên, mà là nhắc đến một tượng đài, một "chứng nhân lịch sử". Nó đã từng là thước đo tiêu chuẩn để khoe khoang sức mạnh của bất kỳ chiếc iPhone hay iPad nào mới ra mắt. Đáng buồn thay, vị vua này nay đã băng hà, không để lại mộ phần trên bất kỳ kho ứng dụng nào, chỉ còn lại những giai thoại.

Hãy cùng tôi tua ngược cuộn băng thời gian, lật lại từng trang sử thi của thanh gươm vô cực, từ lúc khai sinh, vươn đến đỉnh cao, cho đến ngày lụi tàn đầy nuối tiếc.

Cú quẹt tay làm rung chuyển thế giới (2010)

Năm 2010, thị trường game di động vẫn chìm đắm trong những trò chơi giải đố nhẹ nhàng hay những game 2D đơn giản. Và rồi, Epic Games bước lên sân khấu của Apple, mang theo Infinity Blade (phần 1). Đó là một cú sốc thực sự.

Là tựa game di động đầu tiên chạy trên Unreal Engine 3, Infinity Blade mang đến một nền đồ họa 3D choáng ngợp, ánh sáng chân thực và những bộ giáp trụ chi tiết đến mức người ta không tin nổi nó đang chạy trên một chiếc điện thoại.

Nhưng cái hay nhất của phần khởi đầu không chỉ là đồ họa, mà là cách Chair Entertainment giải quyết bài toán khó nhất của game di động: Cơ chế điều khiển. Thay vì nhét một mớ nút bấm ảo thô kệch lên màn hình, họ tạo ra cơ chế vuốt (swipe) để chém, chạm để né và đỡ đòn. Cảm giác kim loại va vào nhau tóe lửa dưới ngón tay người chơi là một trải nghiệm gây nghiện tột độ.

Cốt truyện ban đầu cũng là một nét chấm phá thiên tài để che lấp đi khuyết điểm về lối chơi lặp lại (roguelite). Bạn vào vai một hiệp sĩ khiêu chiến God King. Bạn chết. 20 năm sau, con trai bạn nhặt lại thanh gươm, kế thừa kinh nghiệm và đồ đạc (Bloodline) để tiếp tục phục thù. Vòng lặp "chết - cày cuốc - mạnh hơn" được hợp lý hóa một cách hoàn hảo.

Tuy nhiên, dù hào nhoáng, những game thủ gạo cội thời đó vẫn nhận ra giới hạn của nó: Bạn không thực sự được di chuyển tự do. Game thực chất chỉ là một chuỗi các trận đấu tay đôi được sắp đặt sẵn trên một "đường ray" (on-rails), khiến không ít người cảm thấy tù túng sau những giờ chơi đầu tiên.

Infinity+Blade%2FIB1+Feature+Images%2F1-2732x2048-ae131d09b9ca99f274ce02307c4f585a15603f86.jpg

Vươn tầm thương hiệu và những "vết rạn" (2011 - 2013)

Sự thành công vang dội của phần 1 đã tạo đà cho Infinity Blade II (2011) và Infinity Blade III (2013) ra đời. Đây là giai đoạn thương hiệu này vươn mình từ một tựa game phô diễn công nghệ trở thành một vũ trụ văn hóa đại chúng (Pop-culture) thực thụ.

Epic Games đã chơi lớn khi mời tiểu thuyết gia lừng danh Brandon Sanderson viết hai cuốn tiểu thuyết (Awakening và Redemption) để mở rộng thế giới quan. Cốt truyện ban đầu là vị hiệp sĩ diệt quỷ đơn thuần dần lột xác thành một bản anh hùng ca khoa học viễn tưởng phức tạp về sự bất tử, nhân bản vô tính và những vị thần công nghệ (Deathless).

Lối chơi cũng được nâng cấp mạnh mẽ. Siris (nhân vật chính) giờ đây có thể dùng vũ khí hạng nặng (Heavy) hoặc vũ khí kép (Dual), mỗi loại đòi hỏi một nhịp độ vuốt chạm hoàn toàn khác nhau. Phần 3 thậm chí còn bổ sung thêm nữ sát thủ Isa với lối đánh nhanh nhẹn, cùng một căn cứ địa để chế tạo vũ khí, pha thuốc.

Thế nhưng, khi quy mô phình to, những nhược điểm cốt lõi cũng bắt đầu lộ rõ.

Người chơi trên các diễn đàn bắt đầu phàn nàn về sự "phức tạp hóa" không cần thiết. Hệ thống rèn ngọc (Gem) và nâng cấp đồ trong phần 2 và phần 3 trở nên quá rườm rà, đòi hỏi người chơi phải cày cuốc đến mức mệt mỏi. Cốt truyện trở nên quá rối rắm, nếu bạn không đọc tiểu thuyết của Sanderson, bạn sẽ chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra giữa các phần game. Hơn nữa, dù thế giới có mở rộng đến đâu, bản chất "vuốt và chém trên đường ray" vẫn không thay đổi, khiến thương hiệu dần rơi vào lối mòn thiếu tính đột phá. Lớp vỏ bọc đồ họa hào nhoáng không còn đủ sức che đậy sự lặp lại của gameplay.

Infinity+Blade%2FIB3+Assets%2FIB3_Screen05_iPad-2048x1536-20fae9127156d8003e9601dde6d5d69c20d7a10d.jpg

Lời cáo chung đầy tiếc nuối của một vị vua (2018)

Mọi đế chế đều có lúc lụi tàn, nhưng cái chết của Infinity Blade lại diễn ra trong im lặng và mang theo sự nghiệt ngã của thời đại kỹ thuật số.

Năm 2018, không kèn không trống, Epic Games tuyên bố gỡ bỏ toàn bộ 3 phần game Infinity Blade khỏi App Store. Lý do được đưa ra là đội ngũ phát triển không thể tiếp tục duy trì và cập nhật game để tương thích với các phần cứng và hệ điều hành iOS mới.

Nhưng những người trong ngành đều hiểu nguyên nhân sâu xa: Fortnite. Quái vật Battle Royale này đang mang về hàng tỷ đô la cho Epic, và toàn bộ nhân lực của họ phải dồn vào đó. Một tựa game chơi đơn, trả phí một lần (premium) dù từng là huyền thoại cũng không còn chỗ đứng trong chiến lược kinh doanh mới. Thậm chí, dự án Infinity Blade: Dungeons (một game nhập vai góc nhìn từ trên xuống) đã bị hủy bỏ từ trước đó rất lâu, báo hiệu sự cạn kiệt hứng thú của Epic với thương hiệu này.

Cái chết của Infinity Blade không chỉ là sự kết thúc của một tựa game, mà nó dấy lên một cuộc tranh luận nhức nhối về bảo tồn game kỹ thuật số (Digital Preservation). Một kiệt tác từng định hình cả một thế hệ game di động, nay đã vĩnh viễn bốc hơi. Nếu bạn mua một băng game NES từ năm 1985, bạn vẫn có thể cắm vào máy và chơi. Nhưng với Infinity Blade, dù bạn đã trả tiền mua nó trong quá khứ, bạn cũng không thể tải lại và chơi trên chiếc iPhone hiện tại của mình được nữa. Nó đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi hệ sinh thái.

Infinity+Blade%2FIB2+Assets%2FIB2_05_BogGiant-1136x640-06f92087643d2c0de7fd073d2c0f2bde6f9c2053.jpg

Tổng kết ký ức

Infinity Blade đã sống cuộc đời trọn vẹn của một kẻ tiên phong. Nó đập tan định kiến rằng game di động chỉ dành cho những trò chơi giết thời gian rẻ tiền. Dù về cuối đời, nó bị sức nặng của chính tham vọng và mô hình kinh doanh cày cuốc làm cho già cỗi, nhưng không ai có thể phủ nhận cảm giác choáng ngợp khi lần đầu tiên được tự tay vung thanh gươm vô cực lấp lánh trên màn hình cảm ứng.

Một huyền thoại đã ngủ yên, để lại di sản là lời khẳng định về tiềm năng vô tận của nền tảng di động, và bài học cay đắng về sự vô thường của những trò chơi kỹ thuật số.
 
Chỉnh sửa cuối:
Để tựa với ảnh game, còn lại bỏ vô spoil được không @Nô, bài kéo dài quá, nhiều khi đọc giữa chừng xong vào không biết đang ở khúc nào worry-127
 
Back
Top