- 12/4/08
- 14,312
- 3,813
Tác giả: Phanthieugia
Nội dung: Đây là một universe khác của truyện Hunter Academy. Câu chuyện sẽ cung cấp các hint về bí mật của Byakuran cho độc giả. Những ai chưa đọc Hunter Academy vẫn có thể đọc được truyện này ^^
Nguồn: Vụ án cuối cùng của Amuro
Hunter Academy
[spoil]Tôi là Byakuran, năm nay mười lăm tuổi. Các bạn có thể gọi tôi là Byanna. Tôi vốn là một đứa trẻ lang thang đã được mẹ của anh Amuro đem về nuôi dưỡng. Tôi rất biết ơn người phụ nữ nhân hậu ấy. Nhờ thế mà tôi có thể hưởng một cuộc sống bình thường và no ấm. Không còn phải chịu cảnh vất vả kiếm sống qua ngày nữa.
Trên cánh tay phải của tôi có một vết bớt hình ngôi sao. Nhiều lúc tôi có cảm giác đây không phải là một vết bớt bình thường. Nhưng anh hai bảo là tôi lo nghĩ quá nhiều thôi. Có lẽ anh ấy nói đúng.
Sáng nay, tôi đang xem phim hoạt hình Cô Phù Thủy Nhỏ. Đây là một bộ phim hoạt hình nổi tiếng. Cô phù thủy có khả năng xua đuổi ma quỷ bằng thần chú “Ulululululu!”. Phim hoạt hình này được sản xuất cách đây lâu lắm rồi. Có thể nói đây là một phim cổ. Rất nhiều người lớn biết đến phim hoạt hình này và câu thần chú kỳ cục đó. Vì nó là một phần tuổi thơ của họ. Đây là một trong những bộ phim hoạt hình làm người ta nhớ mãi. Nó là một huyền thoại.
Hôm nay tôi hứng chí và bắt chước cô phù thủy trong phim hô câu thần chú đó. Đột ngột tôi cảm thấy bỏng rát ở chỗ vết bớt hình ngôi sao. Từ đó xuất hiện một cái bong bóng.
-Cái gì thế này?
Tôi dùng ngón tay khều cái bong bóng. Nó vỡ tan. Tôi đột ngột thấy xung quanh tối sầm. Một giọng nói vang lên trong bóng tôi:
-Ngươi đã tự gieo lời nguyền lên chính mình. Hãy chọn đi: Cha, anh trai hay thợ săn pháp thuật?
-Ai đó? Lời nguyền gì cơ? Tôi không hiểu ông đang nói gì!
-Có lẽ cái người tặng thứ ma pháp này cho ngươi không giải thích cho ngươi rồi. Đây là thứ lời nguyền dùng để bảo vệ bản thân. Đó là ba lựa chọn duy nhất có thể giết được ngươi. Hãy chọn đi: Cha hay thợ săn pháp thuật?
-Oa, vậy là ma thuật có thật ư? Mà sao thứ ma thuật này kỳ quái vậy ?
-Hỏi cái người đã ban cho ngươi thứ pháp thuật này ấy ! Chọn nhanh lên đi !
-Tôi chẳng biết người đó là ai ! Từ nhỏ tôi đã có vết bớt này rồi. Được rồi ! Tôi chọn…..cha ! Tôi không biết cha tôi là ai, cũng không biết ông ta ở đâu. Vì vậy chọn ông ấy là tốt nhất !
-Kết thúc ! Người đó là cha của ngươi !
Tôi thấy mình đã trở lại phòng ngủ. Vô tuyến vẫn đang chiếu phim hoạt hình Cô Phù Thủy Nhỏ. Nó vẫn chiếu tiếp từ lúc tôi bị rơi vào trong bóng tối.
Tôi cuống quýt dùng tay xoa xoa vết bớt của mình. Không thấy gì lạ. Vừa rồi là tôi nằm mơ chăng ?
Tôi thử đọc lại câu thần chú. Và quả thật, một cái bong bóng bay lên từ vết bớt đó. Vậy là tôi không nằm mơ rồi ! Tôi có phép thuật ư ?
Và tôi nhớ lại lời nói kỳ lạ ấy. Người đó nói cha đã ban cho tôi thứ phép thuật này ư ?
Tôi bắt đầu nghĩ là ông ấy chọn câu thần chú mà mọi trẻ con đều thích ấy làm câu lệnh để kích hoạt thứ ma thuật này. Tại sao tôi biết ư ? Vì nó hơi giống với thần chú trong phim hoạt hình đó. Chắc hẳn cha tôi là fan cuồng nhiệt của phim này.
Nhưng tại sao ông ấy lại làm vậy ? Tại sao ông ấy lại bỏ rơi tôi ?
Tôi đã muốn quên đi người cha bạc bẽo đó. Nhưng giờ đây tôi rất muốn gặp ông ta để hỏi rõ ngọn ngành. Chưa kể, hôm qua, lớp tôi có giáo viên mới, ông ấy đã rất sửng sốt khi thấy tôi, thậm chí còn biết cả tên của tôi. Có lẽ ông ta chính là cha của tôi hoặc người quen của cha !
Vì vậy hôm nay tôi quyết định đến nhà ông ta để thăm dò xem sao. Tôi đã xem rất nhiều phim trinh thám.
Tôi rất thông minh. Tôi nghĩ mình có thể phán đoán ra được điều gì đó dựa trên thái độ của đối phương.
Thầy Matt mở cửa khi tôi bấm chuông. Ông ấy có vẻ rất ngạc nhiên :
-Trò đến gặp ta có việc gì vậy ?
Tôi hỏi :
-Tại sao hôm qua thầy biết tên em ?
Ông ấy có vẻ bối rối thấy rõ :
-Ta…..ta đoán đại thôi mà…..
-Em không nghĩ vậy ! Thầy biết em phải không ?
-À….ta…..không biết trò ! Chúng ta mới gặp nhau lần đầu !
-Thầy là giáo viên mới ! Thậm chí thầy còn chưa có sổ điểm danh ! Làm sao mà thấy biết tên em được ?
-Cái này…….để khi khác nói chuyện tiếp nhé, ta đang bận…..
Ông ta định đóng cửa thì tôi chặn lại :
-Em xin thầy ! Hãy cho em biết ! Thầy có phải cha em không?
Thầy Matt sửng sốt:
-Cha của trò ư? Đương nhiên là không rồi!
-Vậy thầy có quen cha em không?
-Có……
Thầy Matt đột ngột đổi ý rồi mới tôi vào nhà. Ông ấy bảo tôi đã đoán được phần nào nên quyết định kể hết cho tôi nghe.
Hồi bằng tuổi tôi, thấy Matt đã yêu một cô gái cùng lớp. Cô gái ấy có ngoại hình và tên giống tôi. Chắc các bạn cũng đoán ra được cô gái ấy chính là mẹ của tôi.
Nhưng mẹ của tôi chỉ coi thầy Matt là bạn. Mẹ yêu một người đàn ông tên Junius. Người đó chính là cha của tôi. Ông ấy vốn là một nhà lập trình game nổi tiếng thế giới nhưng đã mất tích một cách bí ẩn từ rất lâu rồi.
Thầy Matt đã đến dự đám cưới của cha mẹ tôi trong sự buồn bã. Sau đó ông quyết định đi du học để quên hết đau buồn. Sau này về nước, ông biết được rằng mẹ đã chết khi sinh ra tôi. Cha tôi đã rất đau buồn rồi biến mất kể từ ngày đó. Không ai biết được ông ấy còn sống hay đã chết.
Sau khi kể chuyện, thầy Matt đột ngột ngồi sát vào tôi. Ông ấy nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã. Tôi chợt cảm thấy ớn lạnh. Anh hai luôn dặn tôi không được vào nhà của người lạ. Liệu ông ta có thấy tôi giống mẹ nên muốn làm bừa không?
-Thầy……thầy định làm gì em?[/spoil]
[spoil]Dường như người đàn ông đau khổ ấy hiểu được ý của tôi. Ông ấy nói:
-Đừng hiểu lầm! Ta coi trò như con mình! Ta chỉ muốn ôm trò một lần để vĩnh biệt !
-Vĩnh biệt ?
-Đừng hỏi……
Ông ấy ôm tôi rồi nói :
-Có một chuyện mà trò không nên biết ! Cha của trò không chỉ đơn thuần là một nhà lập trình game !
-Dạ ?
-Ông ấy có phép thuật ! Chắc trò thấy khó tin, nhưng phép thuật thật sự tồn tại. Chính Junius đã khoe với ta điều đó. Ta biết rằng sau cái chết của người vợ, ông ấy quyết định ra đi để thí nghiệm một điều gì đó vô cùng điên rồ ! Nếu trò gặp lại Junius, hãy ngăn ông ấy lại ! Ngoài ra, ta không được phép tiết lộ về quá khứ của ông ta…….
Tôi sửng sốt khi thấy khuôn mặt đau buồn của thầy Matt :
-Thầy…..
-Đừng hỏi gì nữa ! Trò hãy về đi ! Ngày mai là kiểm trai nên cố gắng ôn bài thật tốt vào !
-Vâng……
Tôi rời khỏi nhà với nhiều câu hỏi trong đầu. Tôi đã không biết rằng sau đó thầy Matt có vẻ rất tuyệt vọng. Ông nhớ về mẹ của tôi và lẩm bẩm :
-Byakuran…..em đã dự đoán đúng…..chỉ có con bé mới ngăn được Junius lại…..hy vọng nó có thể làm được…….
Ngày hôm sau, tôi nhận được hung tin: Thầy Matt đã tự sát bằng cách tự cào mặt mình tới chết.
Anh Amuro năm nay 24 tuổi, anh ấy vốn là một thám tử. Sau khi khám xét hiện trường kỹ càng, anh ấy kết luận rằng bề ngoài nhìn có vẻ giống vụ tự sát nhưng không phải vậy. Bởi vì cách tự sát này quá mất thời gian và có gì đó không hợp lý. Nhưng anh ấy không tìm thấy một chút dấu vết nào trong ngôi nhà. Không có dấu hiệu gì của việc có kẻ đột nhập. Hàng xóm, đồng nghiệp và học sinh đều nói thấy Matt hôm qua vẫn rất vui vẻ vì thắng cá độ đá bóng. Không có một chút dấu hiệu nào chứng tỏ là ông ấy muốn tự sát.
Tôi nhớ rằng sau khi tiết lộ về quá khứ của cha tôi. Ông ấy đã rất buồn bã và lo sợ. Chuyện này có liên quan tới việc ông ấy tự sát ư ?
Tôi quyết định kể cho anh hai mọi chuyện. Anh ấy sửng sốt :
-Vậy là ông ấy tự sát thật ư ? Nhưng tại sao lại chọn cách kinh khủng đó ? Chỉ có người điên mới làm vậy…..
-Em không biết…..nhưng việc này có lẽ liên quan tới cha của em….
Anh hai trầm ngâm :
-Ông ta tên là Junius à ? Cái tên quen quen…..
Đột ngột anh ấy kêu lên :
-Đúng rồi ! Rất giống với cái tên của Vua Quỷ Junius !
-Vua Quỷ nào cơ ?
-À, không……đó là một con quái vật trong game ấy mà……
-Giờ này mà anh còn nghĩ tới game nữa !
Anh hai cười toe :
-Ngày mai anh phải đi công tác ! Em với mẹ ở nhà cẩn thận cửa nẻo nhé ! Xã hội bây giờ mất an ninh lắm !
-Vâng !
Xin chào các bạn ! Tôi là Amuro, thám tử chuyên điều tra các vụ án mạng. Ngoài ra tôi từng là Thợ Săn ở Học viện Hunter. Vì mẹ tôi cô đơn và sức khỏe không tốt nên tôi đã quyết định không làm thợ săn nữa để có nhiều thời gian ở bên mẹ và em gái hơn. Và còn nữa, tác giả còn đôi lời muốn nhắn nhủ với các bạn.
Xin chào các độc giả thân mến ! Chắc các bạn thấy ở universe này khác với truyện gốc phải không ?
Ở universe này, kẻ gieo lời nguyền Byakuran không tồn tại. Byakuran ở đây chỉ là cô em gái bé bỏng của Amuro. Vua Quỷ Junius không sống trong hang ở đảo Hunter.
Amuro sau khi nâng cấp được vũ khí và có khả năng Ngừng Thời Gian đã cùng với các đồng đội đi truy tìm Junius và tiêu diệt nó. Điều duy nhất họ còn thắc mắc đó là: Theo truyền thuyết thì Junius đã từng bị ngài hiệu trưởng Solomon chặt đứt đuôi. Vậy tại sao cái đuôi của nó vẫn còn nguyên?
Câu trả lời của tôi là: Truyền thuyết chỉ là truyền thuyết mà thôi(Các bạn đừng tin vội, hãy tự đặt các giả thuyết về việc này đi ^^)
Cuối cùng, ở universe này, người yêu của Amuro không phải là Silena mà là Alita. Và Alita còn có một loại vũ khí khác ngoài Invisible Poison Sword.
Tôi là Amuro đây, thưa các bạn! Thỉnh thoảng tôi lại đến học viện Thợ Săn để đến thăm Alita và các đồng đội cũ. Tôi phải nói dối Byanna rằng tôi đi công tác. Tôi không muốn cô bé biết quá nhiều. Điều đó có lẽ sẽ nguy hiểm với em ấy.
Tôi viết một bức thư rồi để trước cửa nhà. Trên bức thư ghi: Tôi muốn mua một vé khứ hồi tới trường.
Đây là cách thức để đến học viện Thợ Săn. Bức thư này ngay lập tức sẽ được Những Kẻ Gác Cổng đem đi. Và giờ khởi hành luôn là lúc tám giờ sáng. Sáng mai tôi chỉ việc đi ra bến tàu. Chim khổng lồ tàng hình Kazushade sẽ đem tôi đến trường.[/spoil]
Nội dung: Đây là một universe khác của truyện Hunter Academy. Câu chuyện sẽ cung cấp các hint về bí mật của Byakuran cho độc giả. Những ai chưa đọc Hunter Academy vẫn có thể đọc được truyện này ^^
Nguồn: Vụ án cuối cùng của Amuro
Hunter Academy
Chương 1
[spoil]Tôi là Byakuran, năm nay mười lăm tuổi. Các bạn có thể gọi tôi là Byanna. Tôi vốn là một đứa trẻ lang thang đã được mẹ của anh Amuro đem về nuôi dưỡng. Tôi rất biết ơn người phụ nữ nhân hậu ấy. Nhờ thế mà tôi có thể hưởng một cuộc sống bình thường và no ấm. Không còn phải chịu cảnh vất vả kiếm sống qua ngày nữa.
Trên cánh tay phải của tôi có một vết bớt hình ngôi sao. Nhiều lúc tôi có cảm giác đây không phải là một vết bớt bình thường. Nhưng anh hai bảo là tôi lo nghĩ quá nhiều thôi. Có lẽ anh ấy nói đúng.
Sáng nay, tôi đang xem phim hoạt hình Cô Phù Thủy Nhỏ. Đây là một bộ phim hoạt hình nổi tiếng. Cô phù thủy có khả năng xua đuổi ma quỷ bằng thần chú “Ulululululu!”. Phim hoạt hình này được sản xuất cách đây lâu lắm rồi. Có thể nói đây là một phim cổ. Rất nhiều người lớn biết đến phim hoạt hình này và câu thần chú kỳ cục đó. Vì nó là một phần tuổi thơ của họ. Đây là một trong những bộ phim hoạt hình làm người ta nhớ mãi. Nó là một huyền thoại.
Hôm nay tôi hứng chí và bắt chước cô phù thủy trong phim hô câu thần chú đó. Đột ngột tôi cảm thấy bỏng rát ở chỗ vết bớt hình ngôi sao. Từ đó xuất hiện một cái bong bóng.
-Cái gì thế này?
Tôi dùng ngón tay khều cái bong bóng. Nó vỡ tan. Tôi đột ngột thấy xung quanh tối sầm. Một giọng nói vang lên trong bóng tôi:
-Ngươi đã tự gieo lời nguyền lên chính mình. Hãy chọn đi: Cha, anh trai hay thợ săn pháp thuật?
-Ai đó? Lời nguyền gì cơ? Tôi không hiểu ông đang nói gì!
-Có lẽ cái người tặng thứ ma pháp này cho ngươi không giải thích cho ngươi rồi. Đây là thứ lời nguyền dùng để bảo vệ bản thân. Đó là ba lựa chọn duy nhất có thể giết được ngươi. Hãy chọn đi: Cha hay thợ săn pháp thuật?
-Oa, vậy là ma thuật có thật ư? Mà sao thứ ma thuật này kỳ quái vậy ?
-Hỏi cái người đã ban cho ngươi thứ pháp thuật này ấy ! Chọn nhanh lên đi !
-Tôi chẳng biết người đó là ai ! Từ nhỏ tôi đã có vết bớt này rồi. Được rồi ! Tôi chọn…..cha ! Tôi không biết cha tôi là ai, cũng không biết ông ta ở đâu. Vì vậy chọn ông ấy là tốt nhất !
-Kết thúc ! Người đó là cha của ngươi !
Tôi thấy mình đã trở lại phòng ngủ. Vô tuyến vẫn đang chiếu phim hoạt hình Cô Phù Thủy Nhỏ. Nó vẫn chiếu tiếp từ lúc tôi bị rơi vào trong bóng tối.
Tôi cuống quýt dùng tay xoa xoa vết bớt của mình. Không thấy gì lạ. Vừa rồi là tôi nằm mơ chăng ?
Tôi thử đọc lại câu thần chú. Và quả thật, một cái bong bóng bay lên từ vết bớt đó. Vậy là tôi không nằm mơ rồi ! Tôi có phép thuật ư ?
Và tôi nhớ lại lời nói kỳ lạ ấy. Người đó nói cha đã ban cho tôi thứ phép thuật này ư ?
Tôi bắt đầu nghĩ là ông ấy chọn câu thần chú mà mọi trẻ con đều thích ấy làm câu lệnh để kích hoạt thứ ma thuật này. Tại sao tôi biết ư ? Vì nó hơi giống với thần chú trong phim hoạt hình đó. Chắc hẳn cha tôi là fan cuồng nhiệt của phim này.
Nhưng tại sao ông ấy lại làm vậy ? Tại sao ông ấy lại bỏ rơi tôi ?
Tôi đã muốn quên đi người cha bạc bẽo đó. Nhưng giờ đây tôi rất muốn gặp ông ta để hỏi rõ ngọn ngành. Chưa kể, hôm qua, lớp tôi có giáo viên mới, ông ấy đã rất sửng sốt khi thấy tôi, thậm chí còn biết cả tên của tôi. Có lẽ ông ta chính là cha của tôi hoặc người quen của cha !
Vì vậy hôm nay tôi quyết định đến nhà ông ta để thăm dò xem sao. Tôi đã xem rất nhiều phim trinh thám.
Tôi rất thông minh. Tôi nghĩ mình có thể phán đoán ra được điều gì đó dựa trên thái độ của đối phương.
Thầy Matt mở cửa khi tôi bấm chuông. Ông ấy có vẻ rất ngạc nhiên :
-Trò đến gặp ta có việc gì vậy ?
Tôi hỏi :
-Tại sao hôm qua thầy biết tên em ?
Ông ấy có vẻ bối rối thấy rõ :
-Ta…..ta đoán đại thôi mà…..
-Em không nghĩ vậy ! Thầy biết em phải không ?
-À….ta…..không biết trò ! Chúng ta mới gặp nhau lần đầu !
-Thầy là giáo viên mới ! Thậm chí thầy còn chưa có sổ điểm danh ! Làm sao mà thấy biết tên em được ?
-Cái này…….để khi khác nói chuyện tiếp nhé, ta đang bận…..
Ông ta định đóng cửa thì tôi chặn lại :
-Em xin thầy ! Hãy cho em biết ! Thầy có phải cha em không?
Thầy Matt sửng sốt:
-Cha của trò ư? Đương nhiên là không rồi!
-Vậy thầy có quen cha em không?
-Có……
Thầy Matt đột ngột đổi ý rồi mới tôi vào nhà. Ông ấy bảo tôi đã đoán được phần nào nên quyết định kể hết cho tôi nghe.
Hồi bằng tuổi tôi, thấy Matt đã yêu một cô gái cùng lớp. Cô gái ấy có ngoại hình và tên giống tôi. Chắc các bạn cũng đoán ra được cô gái ấy chính là mẹ của tôi.
Nhưng mẹ của tôi chỉ coi thầy Matt là bạn. Mẹ yêu một người đàn ông tên Junius. Người đó chính là cha của tôi. Ông ấy vốn là một nhà lập trình game nổi tiếng thế giới nhưng đã mất tích một cách bí ẩn từ rất lâu rồi.
Thầy Matt đã đến dự đám cưới của cha mẹ tôi trong sự buồn bã. Sau đó ông quyết định đi du học để quên hết đau buồn. Sau này về nước, ông biết được rằng mẹ đã chết khi sinh ra tôi. Cha tôi đã rất đau buồn rồi biến mất kể từ ngày đó. Không ai biết được ông ấy còn sống hay đã chết.
Sau khi kể chuyện, thầy Matt đột ngột ngồi sát vào tôi. Ông ấy nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã. Tôi chợt cảm thấy ớn lạnh. Anh hai luôn dặn tôi không được vào nhà của người lạ. Liệu ông ta có thấy tôi giống mẹ nên muốn làm bừa không?
-Thầy……thầy định làm gì em?[/spoil]
Chương 2
[spoil]Dường như người đàn ông đau khổ ấy hiểu được ý của tôi. Ông ấy nói:
-Đừng hiểu lầm! Ta coi trò như con mình! Ta chỉ muốn ôm trò một lần để vĩnh biệt !
-Vĩnh biệt ?
-Đừng hỏi……
Ông ấy ôm tôi rồi nói :
-Có một chuyện mà trò không nên biết ! Cha của trò không chỉ đơn thuần là một nhà lập trình game !
-Dạ ?
-Ông ấy có phép thuật ! Chắc trò thấy khó tin, nhưng phép thuật thật sự tồn tại. Chính Junius đã khoe với ta điều đó. Ta biết rằng sau cái chết của người vợ, ông ấy quyết định ra đi để thí nghiệm một điều gì đó vô cùng điên rồ ! Nếu trò gặp lại Junius, hãy ngăn ông ấy lại ! Ngoài ra, ta không được phép tiết lộ về quá khứ của ông ta…….
Tôi sửng sốt khi thấy khuôn mặt đau buồn của thầy Matt :
-Thầy…..
-Đừng hỏi gì nữa ! Trò hãy về đi ! Ngày mai là kiểm trai nên cố gắng ôn bài thật tốt vào !
-Vâng……
Tôi rời khỏi nhà với nhiều câu hỏi trong đầu. Tôi đã không biết rằng sau đó thầy Matt có vẻ rất tuyệt vọng. Ông nhớ về mẹ của tôi và lẩm bẩm :
-Byakuran…..em đã dự đoán đúng…..chỉ có con bé mới ngăn được Junius lại…..hy vọng nó có thể làm được…….
*
* *
* *
Ngày hôm sau, tôi nhận được hung tin: Thầy Matt đã tự sát bằng cách tự cào mặt mình tới chết.
Anh Amuro năm nay 24 tuổi, anh ấy vốn là một thám tử. Sau khi khám xét hiện trường kỹ càng, anh ấy kết luận rằng bề ngoài nhìn có vẻ giống vụ tự sát nhưng không phải vậy. Bởi vì cách tự sát này quá mất thời gian và có gì đó không hợp lý. Nhưng anh ấy không tìm thấy một chút dấu vết nào trong ngôi nhà. Không có dấu hiệu gì của việc có kẻ đột nhập. Hàng xóm, đồng nghiệp và học sinh đều nói thấy Matt hôm qua vẫn rất vui vẻ vì thắng cá độ đá bóng. Không có một chút dấu hiệu nào chứng tỏ là ông ấy muốn tự sát.
Tôi nhớ rằng sau khi tiết lộ về quá khứ của cha tôi. Ông ấy đã rất buồn bã và lo sợ. Chuyện này có liên quan tới việc ông ấy tự sát ư ?
Tôi quyết định kể cho anh hai mọi chuyện. Anh ấy sửng sốt :
-Vậy là ông ấy tự sát thật ư ? Nhưng tại sao lại chọn cách kinh khủng đó ? Chỉ có người điên mới làm vậy…..
-Em không biết…..nhưng việc này có lẽ liên quan tới cha của em….
Anh hai trầm ngâm :
-Ông ta tên là Junius à ? Cái tên quen quen…..
Đột ngột anh ấy kêu lên :
-Đúng rồi ! Rất giống với cái tên của Vua Quỷ Junius !
-Vua Quỷ nào cơ ?
-À, không……đó là một con quái vật trong game ấy mà……
-Giờ này mà anh còn nghĩ tới game nữa !
Anh hai cười toe :
-Ngày mai anh phải đi công tác ! Em với mẹ ở nhà cẩn thận cửa nẻo nhé ! Xã hội bây giờ mất an ninh lắm !
-Vâng !
*
* *
* *
Xin chào các bạn ! Tôi là Amuro, thám tử chuyên điều tra các vụ án mạng. Ngoài ra tôi từng là Thợ Săn ở Học viện Hunter. Vì mẹ tôi cô đơn và sức khỏe không tốt nên tôi đã quyết định không làm thợ săn nữa để có nhiều thời gian ở bên mẹ và em gái hơn. Và còn nữa, tác giả còn đôi lời muốn nhắn nhủ với các bạn.
Xin chào các độc giả thân mến ! Chắc các bạn thấy ở universe này khác với truyện gốc phải không ?
Ở universe này, kẻ gieo lời nguyền Byakuran không tồn tại. Byakuran ở đây chỉ là cô em gái bé bỏng của Amuro. Vua Quỷ Junius không sống trong hang ở đảo Hunter.
Amuro sau khi nâng cấp được vũ khí và có khả năng Ngừng Thời Gian đã cùng với các đồng đội đi truy tìm Junius và tiêu diệt nó. Điều duy nhất họ còn thắc mắc đó là: Theo truyền thuyết thì Junius đã từng bị ngài hiệu trưởng Solomon chặt đứt đuôi. Vậy tại sao cái đuôi của nó vẫn còn nguyên?
Câu trả lời của tôi là: Truyền thuyết chỉ là truyền thuyết mà thôi(Các bạn đừng tin vội, hãy tự đặt các giả thuyết về việc này đi ^^)
Cuối cùng, ở universe này, người yêu của Amuro không phải là Silena mà là Alita. Và Alita còn có một loại vũ khí khác ngoài Invisible Poison Sword.
Tôi là Amuro đây, thưa các bạn! Thỉnh thoảng tôi lại đến học viện Thợ Săn để đến thăm Alita và các đồng đội cũ. Tôi phải nói dối Byanna rằng tôi đi công tác. Tôi không muốn cô bé biết quá nhiều. Điều đó có lẽ sẽ nguy hiểm với em ấy.
Tôi viết một bức thư rồi để trước cửa nhà. Trên bức thư ghi: Tôi muốn mua một vé khứ hồi tới trường.
Đây là cách thức để đến học viện Thợ Săn. Bức thư này ngay lập tức sẽ được Những Kẻ Gác Cổng đem đi. Và giờ khởi hành luôn là lúc tám giờ sáng. Sáng mai tôi chỉ việc đi ra bến tàu. Chim khổng lồ tàng hình Kazushade sẽ đem tôi đến trường.[/spoil]
Chỉnh sửa cuối:
