Nghèo

  • Thread starter Thread starter dackbik
  • Ngày gửi Ngày gửi
Lúc trưa có chế nữ nhờ t khuân hộ chục thùng hồ sơ lưu, chế ấy tranh thủ sờ vuốt nguời t, đúng kiểu ngon ngọt nhờ vả của đám nữ nhân.
May là t ko phải tay hảo ngọt, nhờ thì giúp thoi nhưng mà mk chế ấy sờ mó phê phết hehe
Thày kể nghe kích thích gớm :6cool_smile:
 
Với lại, dân FA lại càng nhạy cảm trong việc đụng chạm.
Hồi học đh, mình vô tình chạm khuỷu tay vào vếu con đối-tượng-quay-tay-hằng-ngày trong lúc chụp ảnh tham quan, thế là về phải phụt 2-3 lần mới hạ hỏa! :2onion19:
Hồi đi tập trên HN, mình đùa bóp eo 1 con bé khá ngon, bị/dc nó đùa vuốt bụng lại, thế là về phải phụt 2-3 lần mới đỡ cú nưng! :cuteonion50:
 
Với lại, dân FA lại càng nhạy cảm trong việc đụng chạm.
Hồi học đh, mình vô tình chạm khuỷu tay vào vếu con đối-tượng-quay-tay-hằng-ngày trong lúc chụp ảnh tham quan, thế là về phải phụt 2-3 lần mới hạ hỏa! :2onion19:
Hồi đi tập trên HN, mình đùa bóp eo 1 con bé khá ngon, bị/dc nó đùa vuốt bụng lại, thế là về phải phụt 2-3 lần mới đỡ cú nưng! :cuteonion50:
T thì chẳng hứng như vậy. Có cái dễ yêu, ko biết kể chưa chứ co lần đi mua đồ lúc tính tiền chạm tay con bé thu ngân mk thế là yêu cmn luôn
 
T mới phát hiện ra giọng nói của mình rất yếu đuối, nói về hình thức của giọng nói, nghe non và mỏng. Mk gọi đt mấy con 9x toàn xưng chị với mình đến lúc gặp kêu oi nghe giọng trẻ mà sao a lớn tuổi vkl vậy. May là gặp để trao đổi công việc chứ hẹn gặp tán tỉnh chắc bọn nó chạy mất r
 
Vừa set kèo hẹn cf 1 em vào lễ chỉ cần đơn giản xl gặp e nc về công việc.
Ah mà khoan có con điên nào lại mê công việc đến mức ngày nghỉ vẫn nc công việc.
Ah mà thoi chắc nó rảnh kiếm ng giết thời gian.
 
Ah mà địu nhớ ra là túi ko còn nhiu tiền, hnay đi họp lớp r làm sao cầm cự tiếp đến ngày có luơng đây
 
Ah mà địu nhớ ra là túi ko còn nhiu tiền, hnay đi họp lớp r làm sao cầm cự tiếp đến ngày có luơng đây
Đắc Bít xui éo thể nào bằng ca này. Kinh vãi con kẹc :4cool_oh:
Năm 2013. Giai đoạn đó phải nói là giai đoạn đen tối nhất cuộc đời, đụng vào gì là hỏng cái đó:

- Đi kiểm tra tuân thủ ở công trường (ở Campuchia) thì đổ giàn giáo chết 4 người, lúc đó mình cũng đang ở tầng 3, bị hất bay ra mà chân phải gãy làm 4 khúc, phần mặt bị gạch vụn bắn vào, xén nữa là hỏng luôn mắt trái. Lần đó chết 7 người, thư ký được phân công làm phiên dịch suốt 2 năm cho mình chết tại chỗ vì bị tấm sắt cắt ngang bụng, máu chảy thấm đến cả chỗ của mình.

- Tai nạn lao động nên được điều về nước, ngồi hỗ trợ công ty làm hồ sơ nhập máy móc cho công trình thủy điện, ký hợp đồng thì lão partner 4 năm cộng tác chung sơ xảy, làm bên kế toán chuyển gần bảy củ Trump vào tài khoản công ty ma, biết tin xong tuần sau đó lão treo cổ tại công trình trên đất Campuchia, trên chính bãi đất mà theo dự kiến hai bên sẽ tiến hành chạy nghiệm thu thiết bị, bỏ lại vợ và hai đứa nhỏ sinh đôi mới 11 tháng. Nhiều lúc cảm thấy mình cực kỳ tồi tệ vì cái ý nghĩ rằng nếu nó ko làm thế thì mình cũng liên đới lãnh đủ (dù lỗi không phải ở khâu của mình), đến giờ vẫn hỗ trợ vợ con lão, nhưng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt. Giai đoạn đó mình uống say suốt vì cảm giác tội lỗi với những suy nghĩ của mình.

- Sau vụ ở trên gần 5 tháng thì mình đi công tác ở công ty mẹ (Ấn Độ) hỗ trợ tranh tụng, trên đường đi thực nghiệm thì đoàn 3 đứa gặp phỉ bị đánh cho lên bờ xuống ruộng và luộc sạch hành lý, trong laptop có tài liệu chuẩn bị gần ba tháng trời, làn hai tuần sau đó gần như thức trắng để làm lại hồ sơ, dù đầu và vai còn quấn băng kín mít. Cuối cùng vẫn thua sấp mặt.

- Sang năm tiếp theo công ty phá sản, mình về Việt Nam, làm ở chỗ lương chỉ bằng một phần tư công ty cũ, cảm giác kinh khủng không chịu được. Lúc đó gia đình lục đục, xưởng đông lạnh của oz cháy lớn, đền không biết bao nhiêu tiền vì chết cả người nữa, rồi người yêu chia tay, tài xế chở mình gây tai nạn, anh trai mình cũng gây tai nạn, trên đường chở người ta đi cấp cứu lại gây tai nạn thêm lần nữa, dạo đó ra vào bệnh viện với lên xuống công an như đi chợ.

- Đợt đấy xong thấy đen quá rồi, xin chuyển công tác đi xa để điều hòa lại, lên chi nhánh ở tít vùng sâu Hà Tĩnh, thì làm ăn lỗ, đối tác hủy đơn, xưởng gặp sự cố, tai nạn lao động, bị môi trường tóm, khuôn viên công ty lại xảy ra án mạng, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Gần như khủng hoảng. Chỉ có hỏng, hỏng và hỏng. Gần như không có gì như ý, đi câu thì gãy cần, đi núi thì xe đạp hỏng, trồng cây cây chết, nuôi cá cá chết, nuôi chó bị trộm, đến mùa nắng vỡ đầu mang đôi dép nhựa đi điều phối băng qua đường nhựa cũng bị nóng chảy cả đế, được hôm trời mưa đỡ khuây khỏa thì giông nó giật đổ 2 cái cột điện, một cây trước mặt một cây sau lưng, mình ở ngay giữa.

- Gần như suy sụp tinh thần rồi, đến mức quyết định về nhà nghỉ phép mấy hôm mà sợ đến mức ko dám bay phải đi tàu, dù mình không mê tín gì. Tàu đi ngang Đà Nẵng thì nghe tin ex mất vì tai nạn giao thông. Đó cũng là sự kiện cuối cùng của chuỗi ngày đen tối.


Đến nay cũng ba năm hơn, ổn định hơn, cũng nguôi ngoai dần. Thi thoảng trái gió trở trời thì đau ở chân phải, mắt trái thị lực còn 1/10, đôi lúc vẫn còn nằm mơ thấy cô phiên dịch với những máu là máu, và vẫn chưa thể quen thêm ai. Nhưng mọi chuyện cũng đã an lành
smile.gif



Qua đây cũng muốn nhắn nhủ các vozer còn trẻ, lẫn một số anh em đã có tuổi đang trong giai đoạn đen tối nhất, là cứ nghĩ về những chuyện mình đã vượt qua trong quá khứ, nghĩ về những chuyện mình từng cho là khó khăn nhất, để thấy rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn cả thôi. Xốc lại tinh thần và chiến đấu thôi các bác
smile.gif


https://forums.voz.vn/showthread.php?p=140251489#post140251489
 
Back
Top