Nhắn tin

  • Thread starter Thread starter tiver_da
  • Ngày gửi Ngày gửi
Vãi chưởng thật, mình hơn 1 năm mà đã thấy mệt lắm rồi :-ss

Tuy nhiên cuối cùng thì trái đất tròn, những ng`yêu thương nhau lại trở về với nhau :">

uh , tui thì cứ chia tay được 1 năm lại quay lại 1 tháng , rồi lại chia tay 1 năm rồi lại quay lại 1 tháng , cứ thế 3 lần ...
rồi sau đó tôi quyết định ko quay lại nữa ... nhưng mà ko quên được , thỉnh thoảng quá nhớ lại nhắn vài tin như thế kia , chẳng vì mục đích gì , chỉ để cho bớt nhớ thôi :-<


em thì 1 tháng thì mệt bỏ mịa mất rồi :)), tán xong, ko hợp , chia tay, tối đi đi ngủ sớm, sáng mai dây, tinh thần sảng khoái, chẳng còn nhớ j đến mối tình cũ nữa :)), chuẩn bị chiến đấu cho cuộc tình mới. Đời là vậy bác ơi, e í đơi 5 năm cũng mệt mỏi chẳng khác j bác đâu, the end ở đây là đc rồi :d

tôi cũng muốn đơn giản như thế lắm , nhưng mà cái tính tôi nó vậy rồi ... , giá mà tôi được như bạn :((


giờ cả 2 đứa đều đi làm rồi , em ý trượt đh 1 năm ( vì thế nên có nhiều sức ép từ gia đình rồi mới chia tay ) , tôi học ngành kỹ thuật nên học 5 năm , em ý học ngành kinh tế nên có 4 năm thôi , giờ 2 đứa ra trường cùng nhau , đi làm rồi , nên chỉ có buổi tối là rảnh chat chit được với nhau (nhưng mà rất ít) và chẳng bao giờ gặp nhau cả , hiện tại tôi đang trong "thời gian nhớ quá ko chịu được :)) " , nên tối nào cũng phải invi , chơi game , hoặc rủ thằng bạn nào đấy đi cafe , để đỡ phải online tối rồi gặp mặt , chắc qua cơn lũ này sẽ lại bình thường thôi ( hy vọng thế )
 
Chỉnh sửa cuối:
sự lạc quan này chỉ biến mình trở thành một kẻ yếu đuối thôi bạn à , rồi cô ấy lại trở thành chỗ để mình dựa dẫm chứ không phải là cô ấy dựa dẫm vào mình nữa

hôm qua đi uống rượu ( liên hoan công ty ) về , để stt quá say đến quên hết mỏi mệt , nhưng ko gọi cô ấy nữa , dạo này mình để ý cứ mỗi lần mình avail là cô ấy cũng avail theo , nhưng chẳng nói chuyện với nhau câu nào , haizzz

thực sự là giờ mình chẳng hy vọng gì nữa , vì càng hy vọng thì càng thất vọng mà thôi , và mình chắc chắn là chẳng còn hy vọng gì cả :))

nhưng mà ... vẫn ko thể quên được , không thể hết yêu được , 5 năm rồi , dài quá , nhưng mà cũng có nhiều lý do để khiến nó kéo dài đến tận 5 năm ( không biết còn thêm bao năm nữa ) mà mình ko tiện nói nhìu :D :D
Nghe chủ thớt nói đồng cảm thật , mình tuy mới 7 tháng , nhưng mình biết , có lẽ là sẽ k bao h quên được , dù có thích 1 ai khác , thì trong tim vẫn còn hình bóng cũ . Yêu tới tận khắc cốt ghi tâm :)) Chung tình , hay vẫn là ngu ngốc ? :)) Lâu lâu lại lẩm nhẩm :
Thử tình khả đãi thành truy ức - Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên ! ..............................
 
uh , tui thì cứ chia tay được 1 năm lại quay lại 1 tháng , rồi lại chia tay 1 năm rồi lại quay lại 1 tháng , cứ thế 3 lần ...
rồi sau đó tôi quyết định ko quay lại nữa ... nhưng mà ko quên được , thỉnh thoảng quá nhớ lại nhắn vài tin như thế kia , chẳng vì mục đích gì , chỉ để cho bớt nhớ thôi :-<





tôi cũng muốn đơn giản như thế lắm , nhưng mà cái tính tôi nó vậy rồi ... , giá mà tôi được như bạn :((


giờ cả 2 đứa đều đi làm rồi , em ý trượt đh 1 năm ( vì thế nên có nhiều sức ép từ gia đình rồi mới chia tay ) , tôi học ngành kỹ thuật nên học 5 năm , em ý học ngành kinh tế nên có 4 năm thôi , giờ 2 đứa ra trường cùng nhau , đi làm rồi , nên chỉ có buổi tối là rảnh chat chit được với nhau (nhưng mà rất ít) và chẳng bao giờ gặp nhau cả , hiện tại tôi đang trong "thời gian nhớ quá ko chịu được :)) " , nên tối nào cũng phải invi , chơi game , hoặc rủ thằng bạn nào đấy đi cafe , để đỡ phải online tối rồi gặp mặt , chắc qua cơn lũ này sẽ lại bình thường thôi ( hy vọng thế )


Lý do của e củ chuối lắm bác ơi, không phải vì e í ko thích em, e í vẫn rất yêu em, nhưng gia đình e í ngăn cản cô ấy đến với em, e lại rất ghét chuyện này, ko đi đến đâu thế là chia tay, 2 tuần sau e có tình yêu mới, bác đừng có tự làm khổ mình nữa, con trai mà, p mạnh mẽ , quyết đoán, bỏ là bỏ, 1 là 1, 2 là 2 \m/
 
tôi thì ban đầu gia đình cô ấy rất ghét tôi , lí do có lẽ tại mọi người cho rằng tại chuyện yêu đương mà khiến cô ấy không tập trung vào học được và trượt đại học , nhưng sau rồi có lẽ vì thấy sự chân thành của mình , tôi theo đuổi cô ấy suốt bao nhiêu năm , bây giờ với gia đình cô ấy , tôi như người trong nhà , luôn được chào đón , nhưng riêng cô ấy lại không muốn tôi đến nữa ...
 
Back
Top