Nhật kí online - Nơi tình yêu bắt đầu !!!

Vô tình có lẽ là cách duy nhất :)

Ps : Mỗi lần buồn là lại vào đây tâm sự . Gamevn the best :)
 
Sụp đổ mọi cảm xúc. CẢm thấy mọi thứ toàn một màu đen.......mỗi một mầu..................
 
^ Thank bạn nhiều rất nhiều :). Người thân quen bên cạnh thì chả quan tâm mà ko ngờ 1 người xa lạ lại quan tâm mình ^^
 
Và thế là em mặc áo cô dâu...

A không chụp ảnh cùng - cũng chẳng làm chú rể :)
 
Và thế là em mặc áo cô dâu...

A không chụp ảnh cùng - cũng chẳng làm chú rể :)
T.T
"Chiếc áo cưới em chỉ mặc một lần
Không phải để đứng bên cạnh tôi"
 
Và thế là em mặc áo cô dâu...

A không chụp ảnh cùng - cũng chẳng làm chú rể :)

.................................................................
 
bố con ccc .
 
^ Thank bạn nhiều rất nhiều :). Người thân quen bên cạnh thì chả quan tâm mà ko ngờ 1 người xa lạ lại quan tâm mình ^^
Ko có gì bạn à :D

Và thế là em mặc áo cô dâu...

A không chụp ảnh cùng - cũng chẳng làm chú rể :)


T.T
"Chiếc áo cưới em chỉ mặc một lần
Không phải để đứng bên cạnh tôi"

Thấy moị người có vẻ là đau khổ trong chuyện tình cảm , tặng mọi người câu chuyện này, có thể ai đó khi đọc xong sẽ cười cợt này nọ nhưng bản thân mình tin rằng đúng :) Chúc cho mọi người rồi sẽ tìm được người đang nắm giữ ở đầu bên kia sợi dây.

Sợi dây tình yêu
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”

Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày nào nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”

Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

(Trang Hạ dịch, theo saycoo-ĐL)
 
Nơi nào mình thuộc về. Mình thích điều gì ? Dù gì mình cũng đâu còn nhỏ nữa.
 
^
^
........................ 1 câu chuyện vẫn là 1 câu chuyện. Đọc thì vẫn đọc nhưng giá mà con ng ta biết điều đó sớm hơn.......

---------- Post added at 22:17 ---------- Previous post was at 21:57 ----------

Mình nhận ra. Khi vấp ngã, cô đơn và đau khổ nhất. Đừng bao giờ mong muốn 1 bờ vai. Đừng ! Đừng bao giờ ước có 1 thiên thần nào đó đến an ủi. Đừng !
--------- Tốt nhất là nên nghe 1 bài nhạc thật dịu êm xoa nhẹ cảm xúc lại. Và rồi đứng dậy chậm thôi. thật chậm thôi.......để khi bước đi tiếp sẽ không bao giờ phải hối tiếc quay mặt lại quá khứ nữa.
 
Muốn vô tình nhưng cuối cùng vẫn không thể quên, xa anh mới có 1 ngày mà sao cứ muốn trở lại HN để được ở bên anh ...

Tiếc là cuộc đời này quá khó để cho em lựa chọn, gia đình - xã hội - công việc - bạn bè - GF ... Em chẳng tự do được như anh.

...
 
How are you.....................

---------- Post added at 00:48 ---------- Previous post was at 00:41 ----------

[video=youtube;ieyWyEyXE2w]http://www.youtube.com/watch?v=ieyWyEyXE2w[/video]

Tôi cố giả vờ như cuộc sống hiện tại rất ổn
Xem ra bây giờ anh đã không còn cần đến tôi nữa
Có lẽ vào một khoảng ko gian, thời gian nào đó
Vẫn muốn nắm lấy bàn tay anh...

---------- Post added at 01:23 ---------- Previous post was at 00:48 ----------

Xin lỗi. Lần này ra đi .... có lẽ là vĩnh viễn không bao giờ trở lại :)

---------- Post added at 01:46 ---------- Previous post was at 01:23 ----------

Mỗi ngày một gạch. Có lẽ là cách tốt nhất để ko phải buồn nhiều như bh nữa.

---------- Post added at 01:49 ---------- Previous post was at 01:46 ----------

Thật sự là mình quẫn trí quá rồi. Mình ko tài nào kiểm soát đc cảm xúc của mình. Cứ lên rồi xuống........1 là uống thuốc an thần thuốc ngủ .....2 là phải gạch . Mong giai đoạn này sớm qua nhanh..........ko thì chết mất................
 
Chỉnh sửa cuối:
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
 
heyyyyyyyy

quay đi quay lại cũng 5 tháng từ ngày em nói chia tay, nhưng anh cũng chả thể nào quên dc 1 tí gì về em, ngày như mọi ngày, vẫn lo lắng cho em, bên cạnh em, lo cho em từng tí, anh mất em cũng vì điều này. Nhưng sao anh vẫn ko thể ko quan tâm em, ko thể hờ hững như người ta, dù chúng ta hằng ngày gặp nhau là thế, em bên anh vui vẻ là thế, nhưng anh biết em chỉ yêu người ta, anh biết em chỉ thương anh chứ ko còn yêu như ngày xưa nữa. Dẫu sao thì bây giờ anh ko cần em yêu anh nữa, bởi vì anh biết anh ko lo dc cho em lâu dài, anh chỉ mong em dc đầy đủ và hạnh phúc, dù người bên em lúc đó ko phải là anh, anh chỉ làm dc như thế, anh ko thể khiến em phải yêu anh nữa rồi, xin lỗi em!
 
Mẹ. Hơn có 1 tuổi kêu tao = cưng ? tuổi *** gì vậy ? Đis mẹ nó chứ. Càng ngày càng thấy ko ưa nổi mấy đứa con gái bây giờ.

---------- Post added at 23:44 ---------- Previous post was at 23:36 ----------

[video=youtube;Cvp10uW2464]http://www.youtube.com/watch?v=Cvp10uW2464[/video]

Có nhiều lúc vẫn cứ muốn sống lại cách đây 5 năm. Lúc anh và em mới gặp nhau lần đầu khi cơn mưa vừa tạnh......khi ấy em là chị gái. anh là em trai. 2 chị em........để rồi yêu nhau.....để rồi trong tim cả 2 đứa mãi mãi in hình bóng của nhau thật sâu.....ko thể nào fai đi đc. 02-08-2007 - 02-08-2012.
 
1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
 
Rồi những đêm dài hiu quạnh. Có khi nào em khóc thầm tên anh ? Ko phải ko :)

---------- Post added at 12:03 ---------- Previous post was at 11:56 ----------

Khi thời gian ko chờ đợi cả anh và em cùng tình yêu của 2 chúng ta. Em có dám chắc rằng nó sẽ là mãi mãi ? Ko phải ko :)

---------- Post added at 12:07 ---------- Previous post was at 12:03 ----------

Nếu như anh đi xa thật xa... rất xa khỏi vòng tay em, tầm với của em, ánh mắt của em. Em sẽ ko còn thấy sự xuất hiện của anh, hơi ấm của anh, bóng dáng của anh. Em liệu có sợ, có tìm anh ko ? Ko phải ko :)

---------- Post added at 12:09 ---------- Previous post was at 12:07 ----------

Và giả sử trong tim em, anh ko thể thay thế, trong đời em, luôn cần anh ở bên, và trong đầu em luôn khắc khỏi bóng hình anh. Em có ùa chạy đến ôm anh thật chặc và nói : Đừng bh bỏ rơi em ? Ko phải ko :)

---------- Post added at 12:13 ---------- Previous post was at 12:09 ----------

ANh vẫn chưa biết hoặc vẫn chưa nghĩ ra cách phải sống như thế nào để lòng mình cảm thấy nhẹ nhàng. Chạy trốn ? Phớt lờ ? Đau khổ ? Lặng lẽ ? Tóm lại. Anh vẫn mãi là anh. Và anh sống theo cách nào đi chăng nữa. Em luôn luôn là người hiểu anh nhất.

---------- Post added at 12:18 ---------- Previous post was at 12:13 ----------

Từng chiếc xe chạy qua. Từng tiếng gas xe quen thuộc. Anh luôn ko tiếc 3s của cuộc đời để ngước đầu nhìn theo. Kiếm tìm em ở tất cả các nơi anh đi qua, mỗi nơi mắt anh có thể nhìn thấy....để rồi tim luôn luôn rung lên khi thấy bất cứ 1 ai hao hao giống em.... 5 năm rồi. Tim anh vẫn nguyên vẹn những cảm xúc như mới yêu em. Em có như vậy ko ? Cũng có những cảm giác giống như anh chứ ? Ko phải ko :)

[video=youtube;f3n1lcibuHc]http://www.youtube.com/watch?v=f3n1lcibuHc[/video]

---------- Post added at 12:24 ---------- Previous post was at 12:18 ----------

có lẽ 5 năm sau. Có khi đi lướt qua nhau. Sẽ là những câu chuyện khác và 2 đường thẳng song song khác như chưa chạm vào nhau bao giờ.

---------- Post added at 12:34 ---------- Previous post was at 12:24 ----------

Em luôn cho em là băng giá. Anh luôn cho anh là lửa nóng rát. Và đg nhiên 2 thứ đó chẳng bao giờ có thể chấp nhận đc nhau. Khi cùng 1 nơi. 1 mất 1 còn. 1 sẽ yêu đi 1 sẽ mạnh lên. Anh chưa từng nghĩ anh sẽ biến thành băng cũng như em chưa bao giờ nghĩ em sẽ biến thành lửa để cả 2 sẽ đc ở bên nhau hạnh phúc. Điều đó đúng ? phải ko ? VÀ tảng băng EM sẽ tìm 1 hòn đá, 1 tảng băng khác. Và ngọn lửa ANH sẽ tìm 1 ngọn lửa khác, 1 cây củi khô. . . . NHƯNG em sẽ vẫn luôn nhớ hơi nóng hừng hực của anh và anh luôn nhớ cảm giác lạnh giá của em.

.Ice & Fire. How to be together ? Impossible like the Sun and the moon, Never together !

---------- Post added at 12:37 ---------- Previous post was at 12:34 ----------

[video=youtube;IG_FY3v0uWk]http://www.youtube.com/watch?v=IG_FY3v0uWk[/video]

1 giai điệu nhẹ nhàng như chấp nhận số phận của chính bản thân. Hướng về tương lai để tìm lại quá khứ........biết đâu đc quá khứ đang nằm ở tương lai ? biết đâu đc quá khứ nhỉ ?......

---------- Post added at 12:41 ---------- Previous post was at 12:37 ----------

Ở 1 khoảng không, thời gian nào đó.....Vẫn muốn nắm lấy đôi bàn tay em........
 
Hôm qua đúng là 1 bữa ra trò, mình được biết thêm 1 điều thật ý nghĩa, và mình muốn cố gắng để đoạt lấy 1 mục tiêu, 1 lần cho tất cả...

Nhưng mà hôm qua mình liều mạng gớm =))
 
Chỉnh sửa cuối:
Coi như nhẹ lòng ....
 
Back
Top