trungdaibangsat
Thợ Rap GVN
Tôi là 1 gã vừa đúng 30 với hàng đống mâu thuẫn mang trên mình, tới mức nhiều lúc tôi nghĩ mình bị điên hay do cần cỏ vô độ trong 3 năm vừa qua mà hình thành. Tôi muốn đi nhiều nơi nhưng tôi sợ tiếp xúc nhiều người, tôi muốn ở 1 mình nhưng lại sợ cô đơn. Thậm chí, tôi muốn những dòng này của riêng mình thôi nhưng lại sợ cảm giác 1 mình với mớ suy nghĩ này.
Vậy tôi xin gửi nhờ ở box vắng người theo cách nặc danh nhất có thể những đoạn ký ức hay suy nghĩ của mình. Mong diễn đàn này vẫn thoi thóp đến khi chúng ta mắt mờ, tai kém để nhiều năm sau khi vô tình nhớ quên, tôi gặp lại mình của ngày 30.
Hơn 1 tháng nay tôi chỉ quanh quẩn trong nhà do dịch bệnh. 2 tuần đầu xóm bị cách ly, 2 tuần sau lại dính quanh khu vực, đến hôm nay thêm 3 ngày từ lúc chỉ thị 16 bắt đầu. Loay hoay với netflix, Euro, game gủng…cũng mệt người. Hôm nay mệt mỏi tới mức chả thiết tha gì thêm nữa, có lẽ tâm hồn mình quá già để nhập tâm chăng?
Với quỹ thời gian vô hạn định, nếu là thằng nhóc 15t, tôi nghĩ mình cuời toét mồm trước viễn cảnh cày game thâu đêm, coi phim cả ngày chẳng sợ ai la trong tình trạng này. Rồi phát hiện ra tôi không còn là tôi thuở nào.
Phim hay đến mấy cũng chỉ là những ý tưởng trong đầu biên kịch, đạo diễn. Game đẹp đến đâu cũng chỉ là sản phẩm cuối cùng từ những thuật toán khô khan. Cảm giác thưởng thức qua trí não người khác này làm tôi muốn bệnh nhưng lại mâu thuẫn khi điên cuồng tìm lại cho mình những cảm xúc vô tư đã từng.
Tôi khao khát được vô tư như thời tự chat với pet khi lần đầu chơi Priston Tale, mỗi khi nó nói theo 1 lập trình định sẵn thì tôi lại lọ mọ gõ từng chữ trả lời rồi nhận được những tràng cười chọc quê từ ông chủ quán: Mày khờ vậy, nó là máy mà!
Còn nhớ những sáng cấp 2 nhịn đói dành tiền chạy qua sạp báo đối diện trường, thứ 3 Ngọn lửa Recca, thứ 4 Áo Giáp Vàng chất đầy phòng lúc nào không hay, đến nỗi mẹ cứ đòi bán ve chai suốt ngày. Lần đó người ta phát tờ rơi trước cổng trường: Catalogue anime - manga cùng hàng tá đồ lưu niệm liên quan. Tôi đã mơ với kế hoạch nhịn sáng, mình sẽ tậu về những thứ quý giá này.
Âu cũng là cái giá quá lớn mình phải trả, khi những đứa bạn xung quanh còn lo học, lo chơi thì tôi lại đâm đầu vào những cuộc tình, những cuộc vui chơi để thành người lớn. Nhiều lần suy nghĩ lại rưng rức trong lòng câu cảm thán giá như theo đúng kiểu 1 thằng loser.
Có lẽ tạm gác những thứ phù phiếm tôi vạch ra lúc đầu để dành thời gian tưới tắm lại tâm hồn mục ruỗng này là thứ cần phải làm. Thôi, ngưng, nhìn trời nhìn mây, vào phòng nằm nghe nhạc và nhắm mắt lại để dỗ dành thằng trẻ con đang sót lại trong lòng.
Sài Gòn, 13/07/2021
Vậy tôi xin gửi nhờ ở box vắng người theo cách nặc danh nhất có thể những đoạn ký ức hay suy nghĩ của mình. Mong diễn đàn này vẫn thoi thóp đến khi chúng ta mắt mờ, tai kém để nhiều năm sau khi vô tình nhớ quên, tôi gặp lại mình của ngày 30.
Hơn 1 tháng nay tôi chỉ quanh quẩn trong nhà do dịch bệnh. 2 tuần đầu xóm bị cách ly, 2 tuần sau lại dính quanh khu vực, đến hôm nay thêm 3 ngày từ lúc chỉ thị 16 bắt đầu. Loay hoay với netflix, Euro, game gủng…cũng mệt người. Hôm nay mệt mỏi tới mức chả thiết tha gì thêm nữa, có lẽ tâm hồn mình quá già để nhập tâm chăng?
Với quỹ thời gian vô hạn định, nếu là thằng nhóc 15t, tôi nghĩ mình cuời toét mồm trước viễn cảnh cày game thâu đêm, coi phim cả ngày chẳng sợ ai la trong tình trạng này. Rồi phát hiện ra tôi không còn là tôi thuở nào.
Phim hay đến mấy cũng chỉ là những ý tưởng trong đầu biên kịch, đạo diễn. Game đẹp đến đâu cũng chỉ là sản phẩm cuối cùng từ những thuật toán khô khan. Cảm giác thưởng thức qua trí não người khác này làm tôi muốn bệnh nhưng lại mâu thuẫn khi điên cuồng tìm lại cho mình những cảm xúc vô tư đã từng.
Tôi khao khát được vô tư như thời tự chat với pet khi lần đầu chơi Priston Tale, mỗi khi nó nói theo 1 lập trình định sẵn thì tôi lại lọ mọ gõ từng chữ trả lời rồi nhận được những tràng cười chọc quê từ ông chủ quán: Mày khờ vậy, nó là máy mà!
Còn nhớ những sáng cấp 2 nhịn đói dành tiền chạy qua sạp báo đối diện trường, thứ 3 Ngọn lửa Recca, thứ 4 Áo Giáp Vàng chất đầy phòng lúc nào không hay, đến nỗi mẹ cứ đòi bán ve chai suốt ngày. Lần đó người ta phát tờ rơi trước cổng trường: Catalogue anime - manga cùng hàng tá đồ lưu niệm liên quan. Tôi đã mơ với kế hoạch nhịn sáng, mình sẽ tậu về những thứ quý giá này.
Âu cũng là cái giá quá lớn mình phải trả, khi những đứa bạn xung quanh còn lo học, lo chơi thì tôi lại đâm đầu vào những cuộc tình, những cuộc vui chơi để thành người lớn. Nhiều lần suy nghĩ lại rưng rức trong lòng câu cảm thán giá như theo đúng kiểu 1 thằng loser.
Có lẽ tạm gác những thứ phù phiếm tôi vạch ra lúc đầu để dành thời gian tưới tắm lại tâm hồn mục ruỗng này là thứ cần phải làm. Thôi, ngưng, nhìn trời nhìn mây, vào phòng nằm nghe nhạc và nhắm mắt lại để dỗ dành thằng trẻ con đang sót lại trong lòng.
Sài Gòn, 13/07/2021

)