Những bài thơ tình hay

Luân Thành

Youtube Master Race
Tham gia ngày
20/3/13
Bài viết
9
Reaction score
0
Hoài niệm tuổi thơ

Hoa sữa bây giờ còn rụng góc phố xưa
Con đường nhỏ bàn chân ai còn bước
Bạn thấy không trong dòng người xuôi ngược
Một nụ cười ta có thế nhận ra nhau

Có một lần mình đã hỏi về sau
Liệu chúng ta có còn là bạn mãi?
Cậu mỉm cười nhìn bông cỏ dại
Bông cỏ dại cũng cười và cậu lại quay đi

Tớ ước trên đời không còn chữ chia ly
Để dòng thơ xanh cứ dài vô tận
Để sóng biển ngàn năm không ân hận
Khi con thuyền về ngủ bến chiều quê

Có một lần tớ gặp giữa cơn mê
Hàng cây sữa gục xuống đường xơ xác
Những mắt lá ngọc xanh bàng bạc
Bầy chim non ngơ ngẩn theo mùa

Góc phố cũng buồn bởi vắng bước người khua
Tớ chợt thấy mình khác ngày xưa nhiều quá
Lòng vu vơ buồn những điều không tả
Hiện tại thật gần nhưng quá khứ đã vội xa .

(Hà Nội )

- - - Updated - - -

Kỉ vật
Người đàn ông ấy đã thản nhiên bỏ đi
Một kỉ vật vô tình nằm lại
Mẹ vượt biển một mình trong chuyến đi chiều ấy
Dù sóng chồm lên, con mẹ vẫn vuông tròn.

Bốn mươi năm qua mẹ lẫn lộn trong lòng
Nỗi nhớ niềm đau không còn ranh giới nữa
Nhớ là đau; đau nghĩa là đang nhớ
Tiếng thở dài - dài theo vóc dáng con

Mẹ hát trên môi, nước mắt chảy trong hồn
Lời ru ngược, lời ru xuôi theo dòng kinh buồn bã
Mồ côi cha ăn cơm với cá
May cho con: không phải lót lá nằm!

Bốn mươi năm những tưởng nỗi đau thầm
Sẽ chìm lắng dưới dòng sông đen đúa
Ai ngờ được suốt cuộc đời góa bụa
Đến phút cuối cùng còn giữ mảnh tàn y

Con nhận ra điều này sau phút mẹ ra đi
Phút tẩm liệm, hiện hình trong chiếc rương nhỏ thó:
Manh áo bạc người đàn ông nằm đó
Trang trọng nằm ... giấu dưới chiếc áo the

Mẹ khổ đến một đời, con choáng váng chỉ một giây:
"Mẹ giữ nó làm gì, trời ơi là mẹ!"
Lúc bỏ vô cỗ quan tài, chiếc áo ấy cứ run lên theo lời con khấn vái:
Cầu mong đó là của người tình,
Chứ không phải của ... bố con!

(Nguyễn Thái Dương)
 

Người đàn ông ấy đã thản nhiên bỏ đi
Một kỉ vật vô tình nằm lại
Mẹ vượt biển một mình trong chuyến đi chiều ấy
Dù sóng chồm lên, con mẹ vẫn vuông tròn.

Bốn mươi năm qua mẹ lẫn lộn trong lòng
Nỗi nhớ niềm đau không còn ranh giới nữa
Nhớ là đau; đau nghĩa là đang nhớ
Tiếng thở dài - dài theo vóc dáng con

Mẹ hát trên môi, nước mắt chảy trong hồn
Lời ru ngược, lời ru xuôi theo dòng kinh buồn bã
Mồ côi cha ăn cơm với cá
May cho con: không phải lót lá nằm!

Bốn mươi năm những tưởng nỗi đau thầm
Sẽ chìm lắng dưới dòng sông đen đúa
Ai ngờ được suốt cuộc đời góa bụa
Đến phút cuối cùng còn giữ mảnh tàn y

Con nhận ra điều này sau phút mẹ ra đi
Phút tẩm liệm, hiện hình trong chiếc rương nhỏ thó:
Manh áo bạc người đàn ông nằm đó
Trang trọng nằm ... giấu dưới chiếc áo the

Mẹ khổ đến một đời, con choáng váng chỉ một giây:
"Mẹ giữ nó làm gì, trời ơi là mẹ!"
Lúc bỏ vô cỗ quan tài, chiếc áo ấy cứ run lên theo lời con khấn vái:
Cầu mong đó là của người tình,
Chứ không phải của ... bố con!

(Nguyễn Thái Dương)
 
Ba đã dặn lòng mình
Rằng phút hân hoan ấy
Cái phút giây con đi về nhà khác
Nơi không ba, không má, không em mình

Không được buồn, không được nhớ, không nên…
Không thì không, lòng không sao … không được!
Chỗ con ngủ, giờ, em con đến thức
Nó hôn vào hơi gối của chị Hai

Má ngồi kia, hạt lệ má lăn dài
Theo tấm ảnh con đang cười trên vách
Cả nhà mình một niềm buồn rất thật
Cứ như hồn đang ở tận nhà kia

Rượu vu qui ba ngồi rót … đầm đìa
Môi chưa nhắp mà lòng ba đã cạn
Đêm đầu tiên xa con, ba bầu bạn
Với bóng mình để thầm nguyện đến khuya

Rằng những người dưng trong ngôi nhà chưa từng thân thuộc kia
Đối với con, sẽ ruột rà yêu dấu
Bởi con sống suốt tuổi thơ hồn hậu
Thì theo chồng, con hạnh phúc – cố nhiên!

Khuya thì khuya mà đêm hãy còn đêm
Ai cũng thức, cách gì ba chợp mắt
Nhà đã khác, may lòng con không khác:
Điện thoại reo, cả nhà cuống lên … giành!
Nguyễn Thái Dương
 


Em có về nghe lại tiếng sông đêm
Chảy qua thời thanh niên nhiều khốn khổ
Tình ta sống chưa một lần thấy đủ
Khi bèo mây theo nước lũ trôi xa.

Dẫu ngày kia em có trở lại nhà
Dưới mái hiên xưa nấp mưa chiều bay vội
Anh vẫn thấy mắt em nhìn chợt tối
Đã biết buồn cho những lỡ làng xưa.

Dẫu mười năm em bỏ xa phố chợ quê mùa
Hoa cỏ xác xơ cũng muốn làm mặt lạ
Nhưng tình anh vẫn nắng về trên bóng lá
Cứ chập chờn lay động nỗi đau riêng.

Em có về nghe lại tiếng sông đêm
Có chút hương tươi nụ hôn vội vàng thời tuổi trẻ
Chút tin yêu hồng hào quả tim chưa tàn phế
Chút nhẫn tâm người ra đi không ngoảnh mặt bao giờ.

Anh chẳng thể nói gì ngoài những chuyện bâng quơ
Dẫu bây giờ em đã là góa phụ
Dẫu muộn màng anh vẫn tin lòng em chưa cũ
Khi bên sông anh nghe được tiếng gió thổi sang mùa.

Em cứ về nhìn lại bến bờ xưa
Dù để biết một lần tình ta chưa tắt hẳn
Biết lòng anh đã nguôi ngoai thù hận
Và hồn anh còn chảy mãi tiếng sông đêm…

Quế Sơn
 
Chỉ giận hờn thôi đã hết mười năm...
Rồi hiểu lầm, mất thêm mươi năm nữa!
Nếu khi xưa đừng vội vàng khép cửa
Đã chẳng xa nhau đến tận bây giờ

Treo tấm gương lên phủi lớp bụi mờ
Vẫn thấy chúng ta dại khờ năm cũ
Cái bận chia tay bằng lòng lầm lỡ
Đổi tình yêu cho hạnh phúc đời nhau

Để hôm nay khi sắp sửa bạc đầu
Mới hiểu được nửa đời ta đánh mất
Kể̉ từ lúc góp trái tim chân thật
Vào bão giông tan nát buổi xa người

Một nửa này vẫn gọi nửa kia ơi!
Chẳng mất nhau làm sao yêu nhau thế!
Sao hiểu được trong long lanh giọt lệ
Hai nửa nhìn ra chẳng thể lại chia lìa.
(Ngô Tịnh Yên)
 
Đừng gặng hỏi em...

Đừng gặng hỏi em về những điều rất thật,
Như sau mưa nắng chợt ửng hồng
Như sau gió bờ lau xanh nghiêng ngả,
Như sau chiều trăng đến tìm sao.

Đừng gặng hỏi em về những niềm đau,
Đã im bặt từ độ mùa trôi theo cánh gió.
Vai áo tả tơi đã sờn cơn run rẩy,
Qua hết rồi những đêm rét không chăn.

Đừng gặng hỏi em có còn nhớ hay chăng,
Khi thuyền đã dần xa mà chân chưa vội bước.
Trôi nặng nhọc giữa hai bờ lau lách,
Buông một cuộc tình hờ hững đôi vai.

Đừng gặng hỏi em về những ngày mai,
Khi em hiểu ngày hôm nay bầu trời đã khác.
Được gặp anh sau những mùa trăn trở,
Nắng theo về trong gió nhẹ tình em.

Đừng gặng hỏi em về "tình anh, em có biết?"
Khi trái tim chưa bại những phút nồng.
Khi biển sóng vẫn âm thầm vang hát,
Nơi em, hoa nắng rủ sang mùa...

(Ng. Tuyến)
 
Tiếng gà tuổi thơ

Đêm tỉnh giấc nhớ một tiếng gà
Những vòng chữ O lăn trong đời tôi mắc vào máu thịt
Không trách, không hờn ngủ im thinh thít
Chợt eo óc, chợt râm ran, ồn ã lăn dồn

Đêm rả rích mưa dầm vây bủa mái tôn
Gà bật thức cầm canh sau gốc mít
Tôi nằm nghe, phiên dịch:
"Dậy nấu cơm ! Dậy nấu cơm !… mẹ ơi !…"

Ngoái nhìn dòng sông, bến nước, tôi đi
Bỏ tiếng gà ở lại.
Trăm suối ngàn sông, biền biệt bao năm ròng, xa ngái
Tiếng gà gào khản cổ đêm sương !

Giờ chợt giật mình nhớ tiếng kêu đêm
Tôi cầm dấu sắc, huyền lần theo những vòng chữ O lăn
về tuổi nhỏ
Tôi mắc nợ tiếng gà, gà có đòi đâu
Nhưng suốt đời không trả nổi !
(Văn Triều)
 
Hoa Sữa
(Tặng VUOTNGUC)



Biết nói gì về hoa Sữa đây em
Khi hoa lãng tử đã rụng đầy vai áo
Lúc thơm thảo hoa đậu cùng thơm thảo
Lúc phù du hoa dứt áo phù du...
Hoa Sữa làm nên một nửa mùa thu
Là tinh tuý của nắng mùa xuân - gió mùa đông và mưa rào mùa hạ
Mỗi sáng mai thức dậy em thấy tình yêu bừng trên má
Chính là hương hoa sữa vừa ghé thăm đêm qua.

Hương thơm như níu lòng người đi xa
Mười năm trời Hà Nội thức trong tôi có mùa hương hoa Sữa
Những bông hoa mang hình chớp lửa
Những cánh hoa trắng ngát lưng trời
Nói thêm gì về hoa Sữa em ơi
Hoa phát tán trong mắt người lúng liếng
Đã bao lần soi bóng mình bên suối
Lại nhớ về hàng cây hoa Sữa, đứng nghiêng nghiêng xoã tóc gội đầu...

Bên hồ Thiền Quang có lần tôi và em cùng nắm tay nhau
Cùng líu ríu bước chân chạy trốn cơn mưa đầu mùa hạ
Hoa chạy phía sau hôn đầy tóc, đầy vai , đầy má
Hoa chạy phía trước rạp mình làm thảm đón chân ta.

Có một lần,lần ấy cũng đã xa
Tôi vẫn nhớ và chắc em vẫn nhớ
Ngày ấy cũng vào mùa hoa Sữa nở
Trên chiếc thuyền con mình cùng ngắm Hồ Tây trong hoàng hôn mang mác đỏ
Gió heo may se cả dáng em gầy
Lần đầu tiên tôi dám nắm bàn tay
Lần đầu tiên em để mình run rẩy
Và con đường Thanh Niên chiều ấy
Hương sữa về thơm ngát môi em...

Nói thêm gì về hoa sữa đi em
Ngày tôi về, những cánh hoa mỏng bay như chuồn chuồn bay thấp
Mắt em giấu những cơn giông mọng nước
Cặp môi xinh tắc nghẹn tiếng ru hời
Và bàn tay chợt buông khỏi vành nôi
Mình nhìn nhau một lời không dám hỏi....

Tôi đã đi qua mười mùa hoa đào - hoa xoan - hoa bưởi
Tôi đã đi qua trăm loài hoa có tên và không tên
Vẫn chỉ có hoa Sữa mới là hoa của tôi và em
Giờ hoa lãng tử rụng đầy vai áo.
Lúc thơm thảo , hoa đậu cùng thơm thảo
Lúc phù du hoa dứt áo phù du.
Trên vai tôi là một nửa mùa thu...
Lương Ngọc An
 
QUÊ HƯƠNG

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.

Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
Giữa cuộc hành quân không nói được
một lời...
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích, em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn, roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

(Giang Nam)
 
Gió cuốn đi tháng năm dài đằng đẵng
Tình vẫn còn mà người chẳng thấy đâu
Hận trời xanh vô tình nhắm mắt
Chẳng chịu nghe, chịu hỏi, chịu trông.

Mặc giông tố cuốn đi tình yêu chân thực
Khiến ta cuồng si, khiến nàng đau khổ
Mang trên vai gánh nặng tương tư
Người anh hùng vương vấn bởi nặng chữ tình
Nếu suốt đời buôn ba lặn lội
Mà vẫn ko giữ được người tri kỉ hồng nhan
Thì dù cho nắm được cả giang san
Vẫn cảm thấy xót xa ân hận

Muốn tỏ mặt anh tài
Lòng muốn khóc mắt cũng không rơi lệ
Rượu cạn rồi lại ngập nỗi nhớ thương
Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử
Ý chí vững vàng mà tình cảm mênh mang...
 
Back
Top