Luân Thành
Youtube Master Race
- 20/3/13
- 9
- 0
Hoài niệm tuổi thơ
Hoa sữa bây giờ còn rụng góc phố xưa
Con đường nhỏ bàn chân ai còn bước
Bạn thấy không trong dòng người xuôi ngược
Một nụ cười ta có thế nhận ra nhau
Có một lần mình đã hỏi về sau
Liệu chúng ta có còn là bạn mãi?
Cậu mỉm cười nhìn bông cỏ dại
Bông cỏ dại cũng cười và cậu lại quay đi
Tớ ước trên đời không còn chữ chia ly
Để dòng thơ xanh cứ dài vô tận
Để sóng biển ngàn năm không ân hận
Khi con thuyền về ngủ bến chiều quê
Có một lần tớ gặp giữa cơn mê
Hàng cây sữa gục xuống đường xơ xác
Những mắt lá ngọc xanh bàng bạc
Bầy chim non ngơ ngẩn theo mùa
Góc phố cũng buồn bởi vắng bước người khua
Tớ chợt thấy mình khác ngày xưa nhiều quá
Lòng vu vơ buồn những điều không tả
Hiện tại thật gần nhưng quá khứ đã vội xa .
(Hà Nội )
- - - Updated - - -
Kỉ vật
Người đàn ông ấy đã thản nhiên bỏ đi
Một kỉ vật vô tình nằm lại
Mẹ vượt biển một mình trong chuyến đi chiều ấy
Dù sóng chồm lên, con mẹ vẫn vuông tròn.
Bốn mươi năm qua mẹ lẫn lộn trong lòng
Nỗi nhớ niềm đau không còn ranh giới nữa
Nhớ là đau; đau nghĩa là đang nhớ
Tiếng thở dài - dài theo vóc dáng con
Mẹ hát trên môi, nước mắt chảy trong hồn
Lời ru ngược, lời ru xuôi theo dòng kinh buồn bã
Mồ côi cha ăn cơm với cá
May cho con: không phải lót lá nằm!
Bốn mươi năm những tưởng nỗi đau thầm
Sẽ chìm lắng dưới dòng sông đen đúa
Ai ngờ được suốt cuộc đời góa bụa
Đến phút cuối cùng còn giữ mảnh tàn y
Con nhận ra điều này sau phút mẹ ra đi
Phút tẩm liệm, hiện hình trong chiếc rương nhỏ thó:
Manh áo bạc người đàn ông nằm đó
Trang trọng nằm ... giấu dưới chiếc áo the
Mẹ khổ đến một đời, con choáng váng chỉ một giây:
"Mẹ giữ nó làm gì, trời ơi là mẹ!"
Lúc bỏ vô cỗ quan tài, chiếc áo ấy cứ run lên theo lời con khấn vái:
Cầu mong đó là của người tình,
Chứ không phải của ... bố con!
(Nguyễn Thái Dương)
Hoa sữa bây giờ còn rụng góc phố xưa
Con đường nhỏ bàn chân ai còn bước
Bạn thấy không trong dòng người xuôi ngược
Một nụ cười ta có thế nhận ra nhau
Có một lần mình đã hỏi về sau
Liệu chúng ta có còn là bạn mãi?
Cậu mỉm cười nhìn bông cỏ dại
Bông cỏ dại cũng cười và cậu lại quay đi
Tớ ước trên đời không còn chữ chia ly
Để dòng thơ xanh cứ dài vô tận
Để sóng biển ngàn năm không ân hận
Khi con thuyền về ngủ bến chiều quê
Có một lần tớ gặp giữa cơn mê
Hàng cây sữa gục xuống đường xơ xác
Những mắt lá ngọc xanh bàng bạc
Bầy chim non ngơ ngẩn theo mùa
Góc phố cũng buồn bởi vắng bước người khua
Tớ chợt thấy mình khác ngày xưa nhiều quá
Lòng vu vơ buồn những điều không tả
Hiện tại thật gần nhưng quá khứ đã vội xa .
(Hà Nội )
- - - Updated - - -
Kỉ vật
Người đàn ông ấy đã thản nhiên bỏ đi
Một kỉ vật vô tình nằm lại
Mẹ vượt biển một mình trong chuyến đi chiều ấy
Dù sóng chồm lên, con mẹ vẫn vuông tròn.
Bốn mươi năm qua mẹ lẫn lộn trong lòng
Nỗi nhớ niềm đau không còn ranh giới nữa
Nhớ là đau; đau nghĩa là đang nhớ
Tiếng thở dài - dài theo vóc dáng con
Mẹ hát trên môi, nước mắt chảy trong hồn
Lời ru ngược, lời ru xuôi theo dòng kinh buồn bã
Mồ côi cha ăn cơm với cá
May cho con: không phải lót lá nằm!
Bốn mươi năm những tưởng nỗi đau thầm
Sẽ chìm lắng dưới dòng sông đen đúa
Ai ngờ được suốt cuộc đời góa bụa
Đến phút cuối cùng còn giữ mảnh tàn y
Con nhận ra điều này sau phút mẹ ra đi
Phút tẩm liệm, hiện hình trong chiếc rương nhỏ thó:
Manh áo bạc người đàn ông nằm đó
Trang trọng nằm ... giấu dưới chiếc áo the
Mẹ khổ đến một đời, con choáng váng chỉ một giây:
"Mẹ giữ nó làm gì, trời ơi là mẹ!"
Lúc bỏ vô cỗ quan tài, chiếc áo ấy cứ run lên theo lời con khấn vái:
Cầu mong đó là của người tình,
Chứ không phải của ... bố con!
(Nguyễn Thái Dương)