Em đã đi rồi.....Sau nhiều lần hợp tan thì lần này em đi thiệt rồi.....
Vài ngày đầu thì còn gắng cười để che đi nỗi buồn...Cứ xem như không có chuyện gì xảy ra....Nhưng dần dần cứ thấy trong lòng thiếu mất 1 cái gì đó....
Tôi rất yêu em....Những gì em làm dù đúng hay sai tôi đều đứng về bên em....Nhiều lúc có những chuyện không phải lỗi của tôi nhưng làm em buồn em giận, tôi lại trở thành nơi để em trút giận, tôi lại xin lỗi, năn nỉ em quay về....
Nhiều lúc em nói tôi phiền cứ hỏi này nói nọ...Nhưng đó chỉ là vì tôi quá quan tâm em thôi....Em nói tôi tỏ ra có thái độ không vui khi em nói về người con trai khác và bạn trai cũ của em...Nhưng em có biết rằng lúc đó tôi đang ghen..ghen lắm....Tôi yêu em còn hơn chính bản thân tôi...
Giờ mỗi ngày khi không gặp em thì thấy thời gian ôi sao trôi qua chậm quá...Sao không qua ngày mới để tôi lại được gặp em...Tôi ngồi thẫn thở trước máy tính khi em không Onl hay Onl mà không chịu nói chuyện với tôi....Giờ dù có làm gì chơi Game gì cũng không còn cảm thấy thích thú...Ngồi nghe nhạc hy vọng có thể xoa dịu đi nỗi đau nhưng tôi đã lầm, không có bài hát nào có thể xoa dịu nỗi đau mất em cả....
Tôi cố gắng kiếm cho mình có việc gì đó để làm, để có thể tạm thời quên em đi để qua ngày mới tôi có thể gặp lại em...Nhưng được 1 lúc tôi lại nghĩ vu vơ rồi lại nhớ đến em....Buổi tối, có lẽ đó là thời khắc đáng sợ nhất trong ngày, không gian yên tĩnh, tôi năm trên giường một mình lúc đó tôi lại nghĩ về em, nghĩ về nhưng kỉ niệm vui buồn, nhưng điều mà 2 đứa đã làm, những nơi mà 2 đứa đã đi qua và tôi muốn bật khóc nhưng vẫn phải ráng nhịn vì em đã từng nói không muốn tôi yếu đuối....
Sáng đi học vào lớp gặp em, nhìn nhưng thằng con trai khác chọc phá em mà tôi không thể làm gì để bảo vệ em, cảm giác bất lực, vô vọng....Tôi không muốn thấy những cảnh đó...Tôi đã nghỉ học vài bữa để có thể quên đi những cảnh đó nhưng sau mỗi giờ về tôi lại đợi trước cổng để có thể nhìn thấy em đi ra rồi xa dần....
Em khuyên tôi đừng yêu em nữa vì yêu em chỉ mang lại nỗi đau cho tôi mà thôi...Tôi đã thử nhưng không làm được...Và cứ mỗi ngày trôi qua, tôi phát hiện mình lại yêu em nhiều hơn...Có lẽ em không cần tôi nữa....Nhưng tôi vẫn chở đợi, hy vọng 1 ngày nào đó em sẽ quay lại để 1 lần nữa tôi có thể nắm tay em, ôm em vào lòng và hôn nhẹ lên má em....
Giờ em đang đi Off Au rồi...Chỉ còn lại 1 mình thôi lẻ loi, lang thang trên Net và post bài viết này nhưng lòng vẫn luôn cứ nhớ về em, không biết đi Off em có vui không, cứ sợ sẽ có mấy thằng nào đó lại chọc phá em...
Ngòai kia trời đang Mưa, Mưa to lắm....Nhưng những giọt nước đang chảy trên gương mặt tôi hiện giờ là nước Mưa hay nước Mắt dây???
Vài ngày đầu thì còn gắng cười để che đi nỗi buồn...Cứ xem như không có chuyện gì xảy ra....Nhưng dần dần cứ thấy trong lòng thiếu mất 1 cái gì đó....
Tôi rất yêu em....Những gì em làm dù đúng hay sai tôi đều đứng về bên em....Nhiều lúc có những chuyện không phải lỗi của tôi nhưng làm em buồn em giận, tôi lại trở thành nơi để em trút giận, tôi lại xin lỗi, năn nỉ em quay về....
Nhiều lúc em nói tôi phiền cứ hỏi này nói nọ...Nhưng đó chỉ là vì tôi quá quan tâm em thôi....Em nói tôi tỏ ra có thái độ không vui khi em nói về người con trai khác và bạn trai cũ của em...Nhưng em có biết rằng lúc đó tôi đang ghen..ghen lắm....Tôi yêu em còn hơn chính bản thân tôi...
Giờ mỗi ngày khi không gặp em thì thấy thời gian ôi sao trôi qua chậm quá...Sao không qua ngày mới để tôi lại được gặp em...Tôi ngồi thẫn thở trước máy tính khi em không Onl hay Onl mà không chịu nói chuyện với tôi....Giờ dù có làm gì chơi Game gì cũng không còn cảm thấy thích thú...Ngồi nghe nhạc hy vọng có thể xoa dịu đi nỗi đau nhưng tôi đã lầm, không có bài hát nào có thể xoa dịu nỗi đau mất em cả....
Tôi cố gắng kiếm cho mình có việc gì đó để làm, để có thể tạm thời quên em đi để qua ngày mới tôi có thể gặp lại em...Nhưng được 1 lúc tôi lại nghĩ vu vơ rồi lại nhớ đến em....Buổi tối, có lẽ đó là thời khắc đáng sợ nhất trong ngày, không gian yên tĩnh, tôi năm trên giường một mình lúc đó tôi lại nghĩ về em, nghĩ về nhưng kỉ niệm vui buồn, nhưng điều mà 2 đứa đã làm, những nơi mà 2 đứa đã đi qua và tôi muốn bật khóc nhưng vẫn phải ráng nhịn vì em đã từng nói không muốn tôi yếu đuối....
Sáng đi học vào lớp gặp em, nhìn nhưng thằng con trai khác chọc phá em mà tôi không thể làm gì để bảo vệ em, cảm giác bất lực, vô vọng....Tôi không muốn thấy những cảnh đó...Tôi đã nghỉ học vài bữa để có thể quên đi những cảnh đó nhưng sau mỗi giờ về tôi lại đợi trước cổng để có thể nhìn thấy em đi ra rồi xa dần....
Em khuyên tôi đừng yêu em nữa vì yêu em chỉ mang lại nỗi đau cho tôi mà thôi...Tôi đã thử nhưng không làm được...Và cứ mỗi ngày trôi qua, tôi phát hiện mình lại yêu em nhiều hơn...Có lẽ em không cần tôi nữa....Nhưng tôi vẫn chở đợi, hy vọng 1 ngày nào đó em sẽ quay lại để 1 lần nữa tôi có thể nắm tay em, ôm em vào lòng và hôn nhẹ lên má em....
Giờ em đang đi Off Au rồi...Chỉ còn lại 1 mình thôi lẻ loi, lang thang trên Net và post bài viết này nhưng lòng vẫn luôn cứ nhớ về em, không biết đi Off em có vui không, cứ sợ sẽ có mấy thằng nào đó lại chọc phá em...
Ngòai kia trời đang Mưa, Mưa to lắm....Nhưng những giọt nước đang chảy trên gương mặt tôi hiện giờ là nước Mưa hay nước Mắt dây???


ko phải tự tử ... mà ngủ hoài ko đc ... ức chế ... nốc nguyên lọ thuốc an thần của bà già thằng bạn ...
tại trước đó ko ăn gì mấy ngày liền ... bị thuốc phản tác dụng ... đau bao tử ... 1 giờ sáng thằng bạn phải chở vào BV ... xúc ruột ... ông bác sỹ bảo còn may mắn do ko ăn gì ... nên nốc thuốc vào sẽ bị đau bao tử ... lúc đó ăn no thì ... 