Guildwars
T.E.T.Я.I.S
- 3/9/06
- 542
- 1
Em vốn là bạn thân của mình, mình thích em lắm nhưng mình chưa bao giờ dám tỏ tình với em cả vì mình vốn rất nhút nhát. Hầu như ngày nào chúng ta cũng tâm sự với nhau. Em luôn kể về cuộc sống của em, chuyện tình cảm đã làm em đau khổ… Ngày nào cũng như thế, mình thì chỉ biết lắng nghe và giúp em vơi đi nỗi buồn ấy thôi. Và thời gian dần trôi, ngày nào ko gặp là mình cảm thấy như thiếu thốn một cái gì đấy…
Bỗng một hôm, em bảo muốn xây dựng tình cảm vững chắc với mình… Nghe xong, mình thật nghẹn ngào, vui như trẻ vừa nhận được quà. Thế là mình và em đã yêu nhau. Mọi chuyện cứ tưởng chừng hạnh phúc nhưng cuộc sống lại không tha thứ cho ai cả, kể cả mình. Em bắt đầu gặp nhiều rắc rối trong gia đình, em cảm thấy bất mãn với cuộc sống… Mình cố gắng an ủi nhưng càng làm thì càng bị phản tác dụng, mình chả ra làm sao cả. Và em quyết định chấm dứt tình yêu vốn đang tốt đẹp của chúng ta…
Cuộc sống của mình bỗng dưng rẽ ngã, mình chưa bao giờ yêu ai hết mình nên bị thế này thật là đau… Cảm giác tưởng chừng như không muốn tiếp tục cuộc đời này nữa… Thế là mình bắt đầu sống trong hoan tưởng và thất vọng. Mình tìm mỏi mắt nhưng vẫn không thấy một niềm vui nào. Mình cố giả vờ với mọi người, luôn luôn tỏ ra vui vẻ nhưng thật ra đằng sau đấy là nỗi buồn thật khủng khiếp. Thật là đau khi gia đình, em gái, bạn bè hỏi thăm về bạn gái của mình, mình phải cố gắng nói dối rằng mọi chuyện vẫn tốt đẹp lắm vì không muốn mọi người biết mọi chuyện kết thúc nhanh như thế.
Giờ đây nỗi buồn, nỗi nhớ nó cứ ùa về, nhiều khi cứ nhốt một mình mãi trong phòng tối, ko muốn tiếp xúc với ai cả. Không ngờ mình lại yêu em đến như vậy, ngày xưa khi là bạn thân mình có như vậy đâu chứ? Mình vốn lạc quan lắm mà? Mình đã không còn là chính mình nữa rồi…
Bỗng một hôm, em bảo muốn xây dựng tình cảm vững chắc với mình… Nghe xong, mình thật nghẹn ngào, vui như trẻ vừa nhận được quà. Thế là mình và em đã yêu nhau. Mọi chuyện cứ tưởng chừng hạnh phúc nhưng cuộc sống lại không tha thứ cho ai cả, kể cả mình. Em bắt đầu gặp nhiều rắc rối trong gia đình, em cảm thấy bất mãn với cuộc sống… Mình cố gắng an ủi nhưng càng làm thì càng bị phản tác dụng, mình chả ra làm sao cả. Và em quyết định chấm dứt tình yêu vốn đang tốt đẹp của chúng ta…
Cuộc sống của mình bỗng dưng rẽ ngã, mình chưa bao giờ yêu ai hết mình nên bị thế này thật là đau… Cảm giác tưởng chừng như không muốn tiếp tục cuộc đời này nữa… Thế là mình bắt đầu sống trong hoan tưởng và thất vọng. Mình tìm mỏi mắt nhưng vẫn không thấy một niềm vui nào. Mình cố giả vờ với mọi người, luôn luôn tỏ ra vui vẻ nhưng thật ra đằng sau đấy là nỗi buồn thật khủng khiếp. Thật là đau khi gia đình, em gái, bạn bè hỏi thăm về bạn gái của mình, mình phải cố gắng nói dối rằng mọi chuyện vẫn tốt đẹp lắm vì không muốn mọi người biết mọi chuyện kết thúc nhanh như thế.
Giờ đây nỗi buồn, nỗi nhớ nó cứ ùa về, nhiều khi cứ nhốt một mình mãi trong phòng tối, ko muốn tiếp xúc với ai cả. Không ngờ mình lại yêu em đến như vậy, ngày xưa khi là bạn thân mình có như vậy đâu chứ? Mình vốn lạc quan lắm mà? Mình đã không còn là chính mình nữa rồi…
...luôn miệng nói là chưa có ai,ko có ai để mình thêm hy vọng...để mình nuôi ảo tưởng...giá mình gặp được thằng kia thì tốt quá...
...chỉ muốn biết muốn nhìn thấy nó để ra đi cho thoải mái mà cũng ko xong...chưa nhìn thấy đi cũng ko nỡ T_T