Hồi thứ Sáu: Quận Bến Cảng, Thủy Thủ Máu tranh chấp giang hồ, HTTR tìm được Cockatrice.
Lại nói sau khi HTTR bàn luận với nhóm bạn ở Nghiệp Đao Kiếm xong, ai cũng đều muốn đi cùng HTTR sang quận Bến Cảng. Đê Lân cọp lông đỏ nói:
-Tôi đánh mất cái trâm ở vùng đó, ngày đêm mong ngóng được quay trở lại để tìm. Mong anh cho tôi cùng đi.
Boddyknock cũng lên tiếng:
-Nơi ấy khi xưa tàu bè tấp nập từ 4 phương 8 hướng, chắc có tin tức của bánh mì lên men. Hãy để tôi đi chuyến này.
Linu xen vào:
-Nơi ấy nhiều lái buôn qua lại, biết đâu tên đạo chích kia chẳng bán cái cốc bạc cho một trong số họ.
Còn Kim Nâu thì nắm tay gằn dọng:
-Bọn trộm cướp hải tặc đang hoành hành vùng ấy. Hãy để bần tăng ra tay.
HTTR chỉ lắc đầu rồi đáp:
-Các vị đều là bậc anh tài hào kiệt, ai đi cũng tốt. Ngặt ta có chuyện cần tới tài mở khoá, phá bẫy của Tô Mì.
Ai nấy nghe xong thì đều không dám tranh nữa.
Ngày hôm sau, HTTR nai nịt gọn gàng, cùng Tô Mì lên đường sang quận Bến Cảng. Quan trấn ải chẳng có nhiều thông tin về quận này, cho nên HTTR đi thẳng vào tính tìm hỏi người dân đi đường. Chẳng ngờ phố xá vắng tanh, chỉ thấy từng nhóm người mặt mũi dữ dằn xầm xì chỉ trỏ, ra vẻ không phải người tốt. HTTR đi một hồi thì gặp 2 ông bà lão cùng một tên đầy tớ. Hỏi ra thì biết là gia đình ông Mặt Tô Son. Ông Mặt Tô Son tính đưa gia đình vượt biên thoát khỏi nơi lọan lạc, mới lấy gỗ đóng đinh chặn cửa căn nhà, rồi cùng vợ và đầy tớ lên đường. Ông Mặt tô Son nói rằng có giao cho một thuyền trưởng tên là Ca Lích một cái chuỗi ngọc là của gia bảo để làm lệ phí đi tàu. Người tên Ca Lích này bảo ông bà Mặt Tô Son đứng đợi còn mình thì nói đi mướn thuỷ thủ để chuẩn bị lên đường. Nhưng đợi đã gần một ngày trời mà chưa thấy người ấy quay lại. Bà Mặt Tô Son đã hết kiên nhẫn nên luôn miệng lẩm bẩm cho là ông Mặt Tô Son đã bị lừa. Còn ông Mặt Tô Son cũng nghi lắm nhưng vẫn cố hy vọng, dặn hễ HTTR vô tình gặp Ca Lích thì nhắn anh ta một tiếng. HTTR gật đầu rồi đi tiếp.
Đến một quãng vắng, bỗng dưng 2 đầu phố xuất hiện một nhóm người bước tới, bảo HTTR và Tô Mì có bao nhiêu tiền của trong người phải đưa ra hết. Tô Mì thấy thế thì bảo:
-Các cháu thật lẩn thẩn. Ông làm gì có tiền, cũng đang cần kiếm một ít đây. Bọn cháu có thể cho mượn ít chăng.
Tên đầu đàn chỉ cười gằn:
-Hai thằng này muốn chết.
Nói rồi đứng ngoài huơ tay một cái, cả đám đàn em rút dao găm nhào tới. Chỉ thấy bụi bay mù mịt. Một hồi bụi tan thì thây nằm chất đống chỉ còn HTTR và Tô Mì đứng đó. Tên đầu đàn thấy thế xanh mặt nhưng vẫn rút dao nhắm Tô Mì đâm một nhát. Tô Mì một tay dùng đoản kiếm gạt ra một tay tiện đâm tên đầu đàn một phát chết tươi. HTTR bước đến lục người ra được một mớ tiền xu lạ mắt và một tờ giấy ghi tay. Trong tờ giấy có ghi rằng thủ lĩnh của băng Thủy Thủ Máu tên là Vân Giao mới bắt được một con thú Waterhavian, nên tổ chức một buổi bán đấu giá ở quán rượu Sít Đi.
Đi vòng quanh kiếm quán rượu Sít Đi, HTTR bắt gặp một quán rượu khác tên là 20 Mũi Tên Trong Ống Tên liền ghé vào hỏi. Bà nhà bếp Ghé Vô cho biết quán Sít Đi nằm ở phía Bắc của quán này. HTTR mới móc mấy đồng tiền màu đỏ ra và hỏi là gì, thì được biết đó gọi là "tiền lậu" của nội bộ Thuỷ Thủ Máu. Các thành viên trong băng này dùng 'tiền lậu' để giao dịch mua bán với nhau. HTTR cảm ơn rồi từ tạ ra đi.
Đi lang thang cả nửa ngày mà chưa tìm được quán Sít Đi, HTTR tính dừng lại ngồi nghỉ bên đường, chẳng dè vừa lúc gặp một người đứng một mình ngay một cái cầu tàu liền bước đến hỏi đường:
-Này anh kia, anh có biết quán Sít Đi hướng nào không?
Người này nghe nói thì tỏ ra bất ngờ:
-Gặp đại ca Hóp mà không tránh, lại còn hỏi đường. Chắc người chưa nghe danh ta bao giờ à?
HTTR nghe tên thì tỏ ra mừng rỡ lắm:
-Thật là tiện quá, khỏi mất công ta tìm kiếm.
Nói rồi móc áo lấy ra cái trâm cài của Tắm Mu đưa trước mặt Hóp:
-Ngươi nhận ra cái này chăng.
Hóp nhìn thấy thì cười to:
-Con bé ấy không biết tài ta mới sai hai thằng non tay như chúng bay.
Nói rồi tung một đấm vào mặt HTTR. Chẳng dè đấm đá một hồi mà chẳng trúng được lần nào, lại bị HTTR bắt được tay bẻ vòng ra sau đau điếng. Biết gặp cao thủ, Hóp mới chịu xuống nước. HTTR dặn Hóp không được làm phiền Tắm Mu nữa, nhược bằng không nghe thì tánh mạng chẳng bảo toàn. Nói rồi tha cho Hóp còn mình thì theo cầu tàu đi lên boong một con tàu neo gần đó.
Trên boong có nhiều rưong thùng bao tải, Tô Mì ngứa nghề đạo chích liền táy máy một rương, chẳng dè tìm thấy một cái trâm cài khác thì la lên:
-Đại ca lại coi. Không chừng cái trâm này là cái Cọp Lông đỏ đang tìm kiếm.
HTTR vừa chạy lại kiểm tra, thì từ trong boong một đám thủy thủ máu chui ra. Đánh đấm một hồi thì đám thủy thủ máu đều nằm trên vũng máu. Còn HTTR thì cẩn thận cất cái trâm mới tìm được vào túi, rồi theo cầu tàu đi lên bờ, xong cứ nhắm hướng Bắc mà đi.
Được một lúc thì đến một căn nhà đóng cửa kín mít, phía ngoài có bảng đề là "tư gia Ân Rô." Biết đây là người có một trong 3 món tác phẩm bà Ophala cần lấy, HTTR liền sai Tô Mì mở khóa. Chỉ thấy kịch kịch vài tiếng, Tô Mì đã mở bung được cánh cửa. HTTR bước vào thì thấy bên trong được bố trí nhiều cạm bẫy chết người, lại có mặt rô căn phòng cẩn mật nên chẳng dám khinh suất. Cả hai lò dò từng bước, thấy bẫy thì phá, gặp địch thì đánh, một hồi cũng tìm đến căn phòng của Ân Rô. HTTR đạp cửa bước vào thì thấy Ân Rô có dáng lùn tịt, đầu tóc tươm tất, tay, cổ đeo dây chuyền vàng 18 kara. Ân Rô thấy HTTR vào được đến tận phòng mình thì sợ quá nói:
-Ngươi đã vào được đến đây, ắt đám bộ hạ của ta đã chết hết. Ngươi muốn gì cứ lấy, nhưng xin chừa mạng của ta.
HTTR nói:
-Ta đến vì chuyện của Ophala.
Ân Rô nghe thấy thì thở dài:
-Ta biết thế nào mụ ấy cũng gởi người, nên đã cho bố trí cẩn thận. Chẳng dè mụ ta không gởi người tầm thường.
Nỏi rồi giao chìa khoá cho HTTR và cho biết bức tượng Ophala cần ở trong cái rương gần đó
HTTR lấy rồi không quên hỏi đường đến quán Sít Đi thì được Ân Rô đánh dấu trên tấm bản đồ. Thì ra quán Sít Đi ở ngay gần đó. HTTR tìm tới quán gõ cửa. Từ một cái lỗ hổng trên cánh cửa, một giọng nói phụ nữ vang lên:
-Ngươi không có trang phục thủy thủ máu, nếu là người của thủy thủ máu thì phải đưa 5 đồng tiền chợ đen.
HTTR móc túi lấy đồng tiền màu đỏ ra đưa, và thế là cánh cửa mở ra.
Bên trong quán rượu có rất nhiều người trong trang phục thủy thủ Máu, nhưng chẳng có vẻ gì là nơi sắp diễn ra cuộc đấu giá. HTTR tiến đến một người mặt mũi có vẻ thư sinh đứng cùng một người khác mặt mũi dữ dằn. HTTR vừa lên tiếng chào thì người dữ dằn đã chặn lại nói:
-Ngươi có nhã hứng uống rượu chăng, hãy uống với ta.
HTTR nhếch mép cười và gật đầu.
Người mặt mũi dữ dằn là giống Orc, tên gọi Da Lác, gọi một vại rượu nặng Thủy Thủ Neverwinter, loại được các thuỷ thủ vùng này ưa chuộng, rồi đứng tu một hơi hết nửa vại, sắc mặt không hề thay đổi. Tu xong thì hất cái vại về phía HTTR. Vại rượu xoay trong không trung mà không một giọt rớt ra ngoài. HTTR đưa chùi kiếm ra hứng lấy đáy vại khiến cho nó quay tít như con cù trên cái chuôi kiếm, vẫn không một giọt rượu rớt ra. HTTR ngồi đợi vại dừng quay rồi đưa kiếm lên cao và khẽ nghiêng vại rượu, còn mình mở miệng ra hứng lấy. Cả Tô Mì và người thủy thủ mặt thư sinh tên là Ki Sốt đều ngồi quanh bàn mục kích cuộc tranh tài. Còn Da Lác và HTTR kẻ đứng người ngồi tranh tài uống rượu.
Tuần thứ hai, Da Lác gọi loại rượu đặc biệt của quán Sít Đi là Bến Tàu đệ nhất. Rồi lại đứng tu hết nửa chum. HTTR lại hứng lấy tu nửa chum còn lại. Tô Mì để ý thì thấy Da Lác mặt không biến sắc, còn HTTR mồ hôi vãi ra như tắm.
Da lác nói: "Khá lắm!" rồi kêu loại Cồn Ủ Máu Orc, một loại rượu rất mạnh ở quán Sít Đi mà chỉ có những tay chuyên về rượu mới dám kêu. Ấm rượu bưng ra, Da Lác rót một cốc cho mình rồi tu một hơi hết sạch, xong chùi mép nhìn sang phía HTTR. HTTR thấy vậy cũng rót một cốc, rồi tu hết, vẫn ngồi yên không hề động đậy, nhưng phía dưới chân đã có nguyên một vũng nước.
Cả Tô Mì và Ki Sốt đều vỗ tay khen thưởng. Cả quán rượu bây giờ cũng quay sang mục kích cuộc tranh tài giữa Da Lác "tửu lượng vô hạn" và HTTR "người lạ mặt bíêt uống rượu."
Sang tuần rượu thứ tư, Da Lác móc trong người ra hai chai rượu nói:
-Đây là "Ông Dwarf mắt đỏ" và "Lửa Thayvian". Xưa nay ít có người qua được Máu Orc, cho nên 2 chai này ta mang theo người đã lâu mà vẫn chưa có dịp sử dụng.
Nói rồi bặt nắp chai ông Dwarf mắt đỏ tu nửa chai đánh ực, rồi đẩy chai sang phía HTTR. HTTR chặn lại rồi tu nốt nửa chai còn lại. Lúc này mặt Da Lác đã ửng đỏ, còn HTTR mặt vẫn chưa đổi màu, chỉ có diều dưới chân mồ hôi xối xả. HTTR uống xong thì bóc luôn chai Lửa Thayvian ra rồi nói:
-Xin phép được uống trước
Uống rồi đẩy qua Da Lác. Da Lác uống xong thì gục mặt xuống bàn. Chỉ thấy khua khuy tay trong không khí còn miệng thì lẩm bẩm: "ta thua, ta thua." Cả quán rượu đồng vỗ tay. Cả kẻ thua người thắng đều chứng tỏ tửu lượng tuyệt vời. Tô Mì thấy vậy thì nói:
-Không ngờ đại ca tửu lượng tốt như thế.
HTTR kề tai nói nhỏ:
-Ta có uống giọt nào đâu. Bao nhiêu đều dùng nội công đẩy qua đường mồ hôi hết cả.
Tô Mì nghe thế cười ha hả:
-Tưởng đại ca quang minh chính đại, ai ngờ còn ma giáo hơn Tô Mì này. Nói xong cả hai đều cười.
Lại nói Da Lác sau một hồi thì tỉnh lại, mới vỗ vai HTTR nói:
-Ta được giao nhiệm vụ canh chừng Kí Sốt vì anh ta mới gia nhập Thuỷ Thủ máu, có tài cho nên đã làm chức lớn ngay, chỉ có điều chưa biết trung thành hay không nên mới cần ta để mắt. Hễ nói chuyện với ai đều phải thông qua ta.
Nói rồi quay sang Ki Sốt:
-Người này tin tưởng được.
Ki Sốt nghe thế thì hỏi HTTR thì được biết HTTR cần tham gia cuộc đấu giá. Nghe thế thì móc một chìa khóa ra đưa cho HTTR. HTTR câm chìa khóa đi thẳng xuống tầng hầm. Đến một cách cửa thì bị một người đầu bếp chặn lại hỏi mật mã. HTTR nghĩ ra một kế liền nói rằng mình là nhân vật cấp cao của Thuỷ thủ Máu, rồi đem lời đe doạ người đầu bếp:
-Ngươi chỉ là một tên đầu bếp, được sai đứng gác cửa này cho có lệ mà thôi. Thực ra ở trong có bố trí lính gác hết rồi. Ta đi đâu làm gì ngay Vân Giao còn không hỏi, huống chi một tên đầu bếp như ngươi lại dám hỏi mật mã là sao.
Người đầu bếp nghe thế thì nghĩ: "đúng là mình chỉ gác cho có lệ thôi. Cánh cửa này được khóa cẩn thận. Nếu hắn ta có chìa khóa vào thì hẳn là người của Thuỷ thủ máu rồi." Nghĩ rồi thì để HTTR qua.
HTTR móc chìa khóa Ki sốt đưa ra mở cửa đi xuống. Thì ra phía dưới này là sào huyệt của thủy thủ máu được canh phòng cẩn mật. Đâu đâu cũng có người trong trang phục đỏ canh gác. HTTR và Tô Mì đánh thẳng vào trong cho đến khi đụng tên đội trưởng. Tên này cầm cây giáo dài đánh đỡ rất kín kẽ khiến cả hai không sao thắng được. Tô Mì nghĩ ra một kế liền giả đò sơ súât. Tên đội trưởng thấy thế đâm mạnh một giáo quyết dứt điểm một đối thủ. Chẳng dè hở sườn bị HTTR đâm một nhát chết tươi. Xong HTTR bước đến căn phòng phía sau tên đội trưởng phá cửa xông vào thì chỉ gặp một phụ nữ.
Người phụ nữ này tên là Da Rám Nắng, là tình nhân của chủ tướng Vân Giao, thấy HTTR giết thủy thủ máu cứu mình liền kể hết sự tình cho HTTR biết. Thì ra phó tướng Ca Lích tính nhân cuộc đấu giá ám sát Vân Giao làm đảo chánh. Vân Giao biết được mới cầm con thú chạy đi trốn ở cống nước phía Tây Bắc. Ca Lích bắt được Da Rám Nắng nên nhốt ở đây, đợi bắt được Vân Giao rồi giết luôn thể. Da Rám Nắng kể rồi thì đưa cho HTTR một chìa khóa và nói:
-Có một đường bí mật dẫn thẳng tới khu cống nước. Tráng Sĩ đi đến Công Ty Dịch Vụ Thương Mại Cánh Buồm Bạc ở phía Tây sẽ thấy. Nếu dùng đường này có thể tránh đụng độ lớp bảo vệ phía ngoài.
HTTR cám ơn rồi lục áo tên đội trưởng liền tìm được một lá thư của Ca Lích. Trong thư đại ý nói rằng thời của Vân Giao đã hết. Nay là thời của Ca Lích. Y đã cho bao vây khu cống nước. Muốn vào được thì phải nói mật mã thế này..thế này...
HTTR đọc xong cùng Tô Mì cấp bách đi đến công ty thương mại Cánh Buồm Bạc. Trụ sở công Ty này bỏ hoang đã lâu, bên trong tơ nhện giăng đầy. Biết có nguy cơ đụng bọn yên nhền nhện, HTTR liền lấy chai thuốc chống nhiễm độc ra uống, rồi đưa Tô Mì một chai bảo uống. Xong tiến vào. Đúng như dự đoán. Bọn côn trùng tu luyện ở đây đã lâu, nay đều thành tinh, to lớn dị thường. HTTR và Tô Mì giết hết đám yêu nhền nhện và bọ hung xác nằm chết đống, mùi độc toả ra trong không khí hôi thối không chịu được khiến cả hai đều phải bịt mũi đi nhanh. Đến cánh cửa cuối cùng được chắn khoá cẩn thận, ngay cả Tô Mì cũng chào thua. HTTR liền lấy chìa khóa Da Rám Nắng đưa lúc trước mở ra thì được ngay.
HTTR đi qua cánh cửa thì vào thẳng trung tâm vùng cống thoát nước, ngay lập tức nhìn thấy một cánh cửa lớn phía trước có để một cái rương trống không nên đoán biết là một ngôi mộ của thánh Never. Nhưng đang có chuyện cấp bách phía trước nên quyết định quay lại sau. Rồi cùng Tô Mì cấp bách theo đường cống ngầm ngoằn nghoèo mà đi cho đến khi nghe thấy tiếng người. Từ trong góc tối nhìn ra, HTTR thấy 2 nhóm thuỷ thủ máu đứng 2 bên, phía giữa có một bờ rào ngăn cách. Nghe lời qua tiếng lại thì biết được rằng một nhóm là do Ca Lích dẫn đầu, nhóm bên kia là do Vân Giao cùng đệ tử trung thành bảo vệ chạy tới đây. Cãi nhau một hồi thì Ca Lích rút đao hô đệ tử tràn qua. HTTR cũng lập tức nhảy ra nhắm Ca Lích chạy tới. Ca Lích là phó tướng của Vân Giao, tuổi đời còn trẻ nên sức mạnh như thần, lại cùng Vân Giao chinh chiến trên biển bao năm nên kinh nghiệm trận mạc dày dạn. HTTR phải dùng hết bản lãnh, đánh đỡ luôn tay không mảy may khinh suất. Tô Mì bị đám lâu la của Ca Lích vây vào giữa, 2 tay hai thanh đoản kiếm múa thoăn thoắt không hở chỗ nào. Ông bà thường nói núi này cao thì có núi khác cao hơn. Ca Lích xưa nay cầm quân đánh đâu thắng đó ngay cả Vân Giao cũng phải cả nể, nhưng nay gặp phải HTTR là người anh hùng tương lai của cõi trần gian, số trời đã định làm sao thay đổi. Chỉ uổng công Ca Lích tưởng đâu thời cơ đã tới, tính xưng bá giang hồ gây dựng thanh danh, chẳng ngờ bị HTTR chém một gươm bay đầu, hồn bay về nơi hoả ngục, được Ngưu đầu mã diện rước vào chịu tội chờ kiếp sau đầu thai. HTTR lục người Ca Lích thì tìm được sợi dây chuyền của gia đình nhà Mặt Tô Son.
Lại nói Tô Mì bị vây vào giữa bỗng bọn lâu la thấy chủ tướng đã chết, liền vỡ trận chạy tán loạn. Tô Mì thả sức chém giết, thu lượm tiền của rồi cùng HTTR tiến đến Vân Giao. Vân Giao chứng kiến từ đầu đến cuối, biết bọn HTTR còn lợi hại hơn Ca Lích, nên thấy bọn HTTR tiến về mình chẳng biết điềm lành hay điềm dữ mới chắp tay hướng về HTTR nói:
-Nếu số ta chưa tận thì việc ngươi đến tìm ta là không có ý ác.
HTTR trả lời:
-Ý ác hay lành là còn tuỳ vào nhà ngươi. Ta đến để lấy lại con thú.
Vân Giao nghe thế thì như trút bỏ được lo âu:
-Ta chẳng phải không biết thương dân, đã dự định trả thú cho Nasher nhưng chỉ vì cố chấp một chút chuyện xưa nên vẫn còn giữ nó trong tay.
Thì ra Vân Giao thời còn trẻ là một địch thủ của Nasher, vì Nasher qúa nổi tiếng nên đem lòng ganh tị, đã nhiều lần tính hạ nhục Nasher nhưng đều thất bại. Nay Vân Giao vô tình bắt được thú của Nasher nên mới bày ra chuyện đấu giá đình đám, mục đích là để tin tức tới tai Nasher khiến cho ông ta phải thân chinh đến cầu xin trả lại, lúc ấy Vân Giao sẽ trao trả. Chẳng dè đến nước này thì phải trao lại cho HTTR mà thôi. Nói rồi thì chỉ chiếc rương gần đó nói:
-Con thú đã chết nhưng thứ mà các pháp sư cần là bộ lông của nó thì ta đã giữ lại. Ngươi mau đem về cho Aribeth. Ta lần này ra đi nhưng chắc chắn chúng ta sẽ có ngày gặp lại. Hãy đợi đấy!
Tô Mì nghe thấy thì cười khanh khách:
-Ông già đến gần chết vẫn còn cố chấp.
HTTR đến mở chiếc rương lấy lông thú cất vào người, rồi cùng Tô Mì quay lại chỗ lăng mộ Never mở chiếc rương trước cửa ra và đọc được dòng chữ ghi trong một tờ giấy đề là: "Răng của lò rèn" thì đặt vào trong rương cái gươm lưu niệm lấy được ở quận Bán Đảo còn miệng thì lẩm bẩm: "vừng ơi mở cửa ra." Ngay lập tức cửa lăng mở ra. HTTR vào trong thì gặp nhiều bộ xương đi lại rất gớm ghiếc, nhưng chẳng hề mảy may tấn công HTTR. HTTR thấy thế thì đến thẳng chiếc quan tài mở ra lấy món cổ vật trong đó là một cái biểu tượng của Tyr. Chẳng dè khi lấy được cổ vật thì các bộ xương liền nhất loạt tấn công. HTTR và Tô Mì vừa đánh vừa rút chạy ra khỏi cửa lăng. Ra đến ngoài thì bọn chúng không đuổi theo nữa. HTTR theo đường công ty Cánh Buồm Bạc mà ra.
Bước ra ngoài, HTTR thẳng hướng gia đình nhà Mặt Tô Son để trao lại dây chuyền. Ông Mặt Tô Son nhận lại của gia bảo từ tay HTTR thì cảm ơn rối rít, rồi cùng vợ và đầy tớ quay về tư gia quyết không đi vượt biên nữa. HTTR trao xong tính dùng đá thần trờ về trung tâm thành phố, bỗng một tiếng nổ lớn vang lên xuất hiện hơn chục sát thủ bịt mặt. HTTR thấy vậy liền nói: "lần trước ta cùng Đê lân cũng bị tấn công như vậy." Nói rồi không đợi bọn sát thủ ra tay liền ra tay trước. Bọn sát thủ đã đánh giá thấp HTTR. Sức mạnh và kinh nghiệm chiến chinh của HTTR tăng lên từng ngày cho nên dù lần này có đông hơn trước thì bọn chúng cũng vẫn không phải đối thủ. Giết xong, HTTR bước đến lấy từ người tên thủ lĩnh ra một bức thư thấy đề là: "ngày..tháng..năm... Aribeth đã cử người đi tìm bọn thú. Người này đã thành công một lần và bây giờ đang tìm kiếm ở quận Bến Tàu. Các ngươi là những đạo hữu trung thành phải bằng mọi giá giết người này đoạt dược liệu. Thành công tự khắc được vinh hoa phú quí. Thất bại đồng nghĩa với cái chết.....kí tên đóng dấu: người của con mắt."
HTTR nhét thư vào người rồi dùng hòn đá thần trở về Sảnh Công Lý. Aribeth thấy HTTR thì mừng rỡ, lại nghe nói đã tìm được cockatrice thì vui mừng khôn tả, mới sai người mang 500 đô la ra thưởng và nói:
-Tôi đặt lòng tin vào anh quả không sai. Cứ đà này anh sẽ tìm ra 2 con thú còn lại nhanh chóng.
Tô Mì thấy vậy lên tiếng:
-Ngặt chỉ có điều chúng tôi có thể chết bất cứ lúc nào dưới tay bọn đạo Con Mắt này.
Aribeth nghe vậy chưa hiểu thì HTTR móc bức thư ra đưa. Aribeth đọc rồi thì giận lắm mới nói:
-Bọn này lộng hành như thế mà chúng ta vẫn chưa biết được một manh mối gì thì thật là hổ thẹn. Anh hãy cầm thư này qua đưa Fenthick để giúp anh ấy có thêm manh mối.
HTTR y lời cầm sang chỗ Fenthick. Fenthick đọc rồi lại mang 300 đô la ra thưởng nữa. Còn Desther gần đó thì giận lắm nhưng chẳng thể làm gì.
Lại nói HTTR sau khi nhận thưởng thì đi sang quán trọ Mặt Nạ Nguyệt Đá đưa bức tượng cho Ophala nhận thưởng 400 đô la, rồi lên lầu đi tới phòng của Tắm Mu trả lại cái trâm. Tắm Mu cảm tạ rồi dặn HTTR nhớ thi thoảng ghé chơi. Xong xuôi đâu đấy, HTTR cùng Tô Mì quay về quán Nghiệp Đao Kiếm tề tựu bạn hữu. HTTR lấy cái trâm cài ra hỏi Cọp Lông đỏ thì ngay lập tức Cọp nhận ra được kỉ vật cũ. Trong cơn vui mừng khôn xiết, Đê Lân cọp lông đỏ vẫn không quên ơn người bạn HTTR, liền lấy ra một cái sợ dây đeo cổ trao cho HTTR và nói:
-Tôi chẳng giàu có gì như có cái dây đeo cổ của Hồng Hổ bộ lạc, rất là màu nhiệm. Ai đeo vào đều trở nên mạnh mẽ phi thường. Mong anh nhận lấy.
HTTR đeo vào thì quả thấy trong người như có nguồn năng lượng dâng trào, có cảm giác mình có thể một tay nhấc bổng giang sơn. Thấy thế thì mừng lắm cảm ơn Cọp Lông đỏ. Cọp lông đỏ trao xong liền hô bồi bàn bày biện rượu thịt để cảm ơn HTTR và Tô Mì. Sa Quỳnh cũng mới lo xong chuyện thuốc men cho sư mẫu cũng đã quay trở về, hợp cùng bọn bạn 7 người ăn uống vui vẻ.
Hết hồi sáu. Để biết được HTTR có thành công với 2 con thú còn lại hay không, và ai đứng đằng sau đám sát thủ bịt mặt, mời đón xem tiếp hồi bảy: Quận Hồ Đen, HTTR trừ pháp sư Đầu Cơ, tìm lại Hồn Thiêng Cổ Thụ Dryad.