Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Chưa bao giờ làm mấy vụ này nên ko biết. Trong topic có ai ở HN báo danh cái nào
)) mình là fan kiểu thế đó 

G.D dễ nhơ nhất mà,bốn số 8 đặc biệt :18/8/1988 thế vận hội Seoul

Vừa xem 2NE1 TV ss mới, cả nhà YG đều vui quá, tuyệt quá.. xem 1 lúc mới nhận ra thiếu DaeSung, buồn man mác :(
Tôi cũng là kiểu fan chỉ đơn giản là hâm mộ thứ âm nhạc của GD, chứ chẳng quan tâm đến ngày sinh để giải quyết vấn đề j![]()
yêu thì quan tâm hết chứ, nghe nhạc cho có nghe àh, chán vãi
mình thú thực là mình chỉ nhớ năm sinh của các thành viênt hôi 
Hợ, cứ hình dung cái này giống với cái đoạn hài mà VI vào kho quần áo của GD quậy rồi làm rách cái quần, sau đấy giới thiệu gái cho GD để chuộc lỗi. Cái đoạn trên đường đến chỗ hẹn, tinh thần tự sướng cao vãi7. G-Dragon nghĩ rằng mình trông tuyệt nhất, đẹp trai nhất khi lên sân khấu và khi nhìn vào tấm gương mờ sau khi tắm, vì lúc đó anh thấy tóc của mình thật hấp dẫn.



Chap 2: Phòng tập của tôi ở đâu? Bất cứ nơi đâu tôi cũng đã đặt chân tới!
Tôi tình cờ nhìn thấy đôi chân của Ji-Sung Park (Cầu thủ bóng đá nổi tiếng nhất Hàn Quốc) trên một tờ báo và ngay lập tức tôi trông thấy đôi chân của anh ấy có rất nhiều vết bầm tím và những vết sẹo khác. Những vết thương xuất hiện ở khắp mọi nơi. Vào lúc đó, tôi thực sự lấy làm tiếc khi đọc bài báo đó. Tuy nhiên, tình hình của anh ấy cũng giống như tình hình của tôi. Khi tôi đang chuẩn bị cho thử thách vòng 2 trong quá trình chọn lựa các thành viên Big Bang, những đôi chân luôn luôn xuất hiện trong tâm trí của tôi. Sau đó, tôi đã tự động viên bản thân mình rằng: "Sự tra tấn mà hiện giờ mình đang phải gánh chịu sẽ trở thành một dòng máu mới trong đôi chân của mình". Tôi luôn như thế, luôn tự động viên mình bằng một câu nói nào đó và tôi may mắn hơn tiền bối Ji-Sung Park vì đôi chân của tôi lành lặn hơn của anh ấy.
Mặc dù thật sự tôi rất muốn làm việc chăm chỉ trong một thời gian nữa để xem tôi có thể viết lại số phận của mình hay không, tôi gặp rất nhiều khó khăn trong thời điểm đó. Tôi có thể sẽ không được sống trong ký túc xá cùng với các hyun nữa và tôi cũng chẳng đủ tuổi để được đăng ký một phòng ký túc xá ở gần đó, chưa kể tiền phí thuê quá đắt. Tôi cũng chẳng muốn bảo bố mẹ gửi tiền ra cho mình làm gì. Cuối cùng, tôi chỉ còn một lựa chọn duy nhất là nhờ anh quản lý cho mình ngủ chung trong căn hộ của anh ấy.
"Em sẽ không làm phiền phức tới anh đâu, em hứa đấy. Những gì em cần chỉ là muốn có một nơi ở, có chỗ để ngủ thôi nên xin anh hãy cho em ngủ cùng ở đây anh nhé ..."
Thật may mắn là anh quản lý đã đồng ý cho tôi ở cùng mà không hề do dự nhưng sau đó, lại một khó khăn nữa đến với tôi - tôi không còn được học các buổi luyện tập mà tôi đã từng được tham gia trước đây nữa.
Tôi chỉ còn biết dựa vào bản thân mình thôi. Tôi quyết định không dành thời gian để lo nghĩ nữa vì thời gian còn lại của tôi cũng chẳng còn là bao, nhưng tôi lại có rất nhiều việc phải làm, chẳng hạn như là cải thiện bản thân mình thật nhanh, làm sao cho kịp thời hạn. Nếu tôi dành những khoảng thời gian quý báu còn lại chỉ để lo nghĩ, đúng thật là quá lãng phí thời gian. Tôi phải dành khoảng thời gian còn lại để làm những gì mà tôi nên làm.
Tôi bắt đầu luyện tập mà thật ra chẳng biết mình nên làm gì, tôi đã chọn luyện tập bài "Haru Haru" của Taxiana. (Phiền âm đầu tiên).
Sau đó tôi lại muốn chuyển bài hát khác. Tôi rất bận rộn nên tôi cũng chẳng còn thời gian để suy nghĩ về những điều linh tinh nữa. Nếu tôi còn thời gian, tôi sẽ chọn để sử dụng nó một cách thật có ích, làm sao để cố gắng tạo ra một cách thể hiện bài hát mới mẻ hơn.
Thực ra, tôi đã nghe bài hát này hàng trăm lần rồi. Dù tôi có ở đâu thì tôi cũng vẫn cứ hát. Có thể là ở trong phòng tập (Sau khi các hyuns tập xong, tôi đã tới đó vào lúc nửa đêm), trên đường hay khi tôi ở nhà của anh quản lý ... tôi đều hát. Có nhiều người đã mắng tôi và cấm tôi không được hát ở nơi công cộng, "Yên lặng đi". Một vài người thậm chí còn chỉ thẳng vào mặt tôi và phàn nàn luôn về những gì mà tôi đang làm vào lúc đó. Mặc dù tôi đã phải chịu rất nhiều lần như thế, nhưng tôi vẫn không chùn bước, không thể đánh mất trái tim của mình được. Ngược lại, tôi muốn mình đạt được thành công để chứng minh những điều mà tôi đã làm là sự thật.
"Lúc đó mình cứ giống như một thằng điên vậy, nhưng sẽ có một ngày, những lời ngợi khen đã tới với thằng điên này và khẳng định rằng những điều mà nó làm là đúng". Tôi luôn luôn tự cổ vũ bản thân mình bằng câu nói này.
Tâm trí của tôi cứ nghĩ đi nghĩ lại là làm thế nào để mình có thể cải thiện khả năng hát của mình đây nên tinh thần tôi đã có một chút đi xuống bất cứ khi nào tôi nghĩ tới một cái gì mới mẻ. Cuối cùng, gần như toàn bộ bài viết của tôi là những phần lưu ý, phê bình đến nỗi mà tôi còn chẳng có một chỗ trống nào để viết linh tinh vào nữa cơ.
Khi tôi vẫn còn đang tất bật làm việc thì khoảng thời gian 1 tuần mà chủ tịch đặt ra đã trôi qua.
Source: Shout To The World (Chinese Version)
Translated by: [email][email protected][/email]/rice@bbu
V-Trans by: Katt®@360kpop
Cre: godlovesrice@tumblr
PLEASE TAKE OUT WITH FULL CREDITS![/QUOTE]