[Dark]Nirvana
Youtube Master Race
- 21/3/06
- 53
- 1
Truyện này mình đọc được ở truongton.net , thấy hay nên copy về đây.Một dạng tiểu thuyết nói về thế giới pháp thuật giống như Harry Potter hay sao ý.Đọc chương mới nhất thì có vẻ mang màu sắc của game.Chuyện này đang viết dở và tác giả là người Việt Nam.
Arkadian - Magical Adventure
Tác giả : Mr.Lucifer
Nguồn : http://vn.myblog.yahoo.com/lucifer-darkangel
Thể loại : Action , Romance , Fantasy , Supernatural , School Life ...
Tình trạng : Ongoing ...
"CỨ 1000 NĂM...
KHI NHỮNG VÌ SAO CHIÊM TINH XẾP THẲNG HÀNG
ÁNH SÁNG DẦN TRỞ NÊN GAY GẮT
VÀ ...
BÓNG ĐÊM CÀNG THÊM U ÁM
NHỮNG THIÊN THẦN
VÀ BẦY QUỶ DỮ
ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI ...
HÒA THÀNH BẢN HỢP TẤU CỦA NGÀY TẬN THẾ
NGƯỜI ANH HÙNG CỦA ĐỊNH MỆNH
HỠI KẺ ĐƯỢC LỰA CHỌN
SỰ LỰA CHỌN CỦA NGƯƠI
LÀ ÁNH SÁNG
HAY BÓNG ĐÊM TĂM TỐI
ĐỪNG ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH
NẾU KO ...
SỰ LỰA CHỌN CỦA NGƯƠI
SẼ ĐEM ĐẾN MÁU VÀ SỰ CHẾT CHÓC
TẬN CÙNG CỦA ĐAU KHỔ
VÀ HỦY DIỆT ...
VẬN MỆNH CỦA THẾ GIỚI ARKADIAN NẰM TRONG TAY NGƯƠI
CÁC VỊ THẦN TRAO CHO NGƯƠI QUYỀN NĂNG SÁNG TẠO
SỰ LỰA CHỌN CỦA NGƯƠI ...
LÀ GÌ ?
BÓNG TỐI SẼ NGỰ TRỊ CẢ NGHÌN NĂM
HAY ÁNH SÁNG SẼ LUÔN NGẬP TRÀN KO DỨT
ĐỪNG TƯỞNG RẰNG BÓNG TỐI CHỈ TƯỢNG TRƯNG CHO SỰ ĐỘC ÁC
CŨNG ĐỪNG NGHĨ ÁNH SÁNG LUÔN LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA THIỆN LƯƠNG
HÃY ĐỂ BÓNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG CÂN BẰNG
ĐÓ MỚI LÀ CÁCH TỐT NHẤT GIÚP THẾ GIỚI NÀY TRỞ NÊN TỐT ĐẸP
NGƯỜI ANH HÙNG
KẺ ĐƯỢC CHỌN
NHỮNG CÁM DỖ
NHỮNG ƯỚC NGUYỆN
NHỮNG GIẤC MƠ
NHỮNG ĐIẾU NGƯƠI MONG MUỐN
CHÚNG SẼ THỰC HIỆN NẾU NGƯƠI ĐỨNG VỀ PHÍA CHÚNG
ĐỪNG CHỌN ...
BỞI ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI ĐỀU ĐEM ĐẾN SỰ HỦY DIỆT
HÃY LÀM THEO TRÁI TIM NGƯƠI MÁCH BẢO
TÌNH YÊU
LÒNG NHÂN ÁI
HÃY ĐỂ CHÚNG LẤP ĐẦY TRÁI TIM NHỎ BÉ CỦA NGƯƠI
ĐÓ LÀ SỨC MẠNH GIÚP NGƯƠI THAY ĐỔI THẾ GIỚI
ĐÓ LÀ QUYỀN NĂNG GIÚP NGƯƠI BẢO VỆ NHỮNG GÌ NGƯƠI TRÂN TRỌNG
ARKADIAN ... MỘT THẾ GIỚI DIỆU KÌ , HOÀ BÌNH VÀ HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN
ĐỪNG ĐỂ NÓ BỊ HỦY DIỆT
ĐỪNG ĐỂ NÓ CHÌM TRONG QUÊN LÃNG ....
BẢN ANH HÙNG CA ARKADIAN
VẪN MÃI NGÂN VANG
CHỜ ĐỢI SỰ PHÁN XÉT CUỐI CÙNG ....
Opening Chapter :
Bạn có phải là người tin vào những điều kì lạ ko ?
Bạn có tin vào những truyền thuyết hay những câu chuyện hoang đường mà người ta vẫn kể ko ? Những câu chuyện được thêu dệt , truyền miệng hay ghi chép lại ko đơn thuần chỉ là để lưu giữ bản sắc văn hóa của mỗi dân tộc hay mỗi vùng , hơn thế nữa chúng là một cách để bảo tồn và truyền đạt những ước mơ của con người về những điều tuyệt diệu ko thể xảy ra ở thế giới thực cho những thế hệ sau.Câu chuyện về Arkadian thì ko giống như vậy , nó ko được ghi chép , rất ít người biết về nó , nó rất khó tin , thậm chí nó cực kì hoang đường nhưng bạn biết ko , nó có thật đấy.
Arkadian , một thế giới cực kì rộng lớn , "Vùng đất của những điều kì diệu".
Một nơi mà sự tồn tại của nó ko được ghi chép trong bất kì trang sử nào của loài người.Nhưng nó vẫn tồn tại , "song song" với thế giới của chúng ta ... Có sự kết nối nào giữa Arkadian với thế giới loài người hay ko , ko ai có thể chắc chắn về điều đó.Thế giới ấy có lẽ nằm trong một chiều không gian khác với chúng ta và những điều bí ẩn về nó vượt qua giới hạn hiểu biết của con người ...
............................................................................
Arkadian :
Thời khắc bóng tối và ánh sáng giao tranh.
2 linh hồn vĩ đại , được tôn xưng như những vị thần của người Arkadian.
Lucifer - the Dark Bringer , người nắm giữ quyền năng của bóng tối u ám và Rafael - the Light Keeper , người điều khiển sức mạnh của ánh sáng rạng ngời.
Sự cân bằng về sức mạnh và quyền năng khiến cho cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt.Sự tàn phá khủng khiếp mà nó đem lại làm cho Arkadian rung chuyển.Cả thế giới Arkadian đang đứng trước bờ vực của sự diệt vong.Bất cứ ai trong 2 vị thần giành chiến thắng đều ko đem lại bình yên cho Arkadian , thay vào đó sẽ là 1000 năm kéo dài trong bóng tối vô tận , hay trong ánh sáng gay gắt ko bao giờ tắt.Còn nếu tình trạng giằng co và kéo dài do cân bằng sức mạnh thì Arkadian cũng sẽ sụp đổ dưới những tàn dư hủy diệt của cuộc chiến này.Ngày tận thế đang tới gần.
Không thể đứng nhìn vương quốc tươi đẹp bị phá hủy , hoàng đế Lucious Heartglory - "the Great Magician" , vị pháp sư vĩ đại của những người Arkadian , cùng 5 vị thần quan trung thành , những người nắm giữ quyền năng pháp thuật mạnh nhất hoàng gia hành trình tới vùng đất thiêng Elixia tìm kiếm nhà tiên tri bí ẩn Noaz Espada.Ko chọn giúp bên nào , bỏ qua tất cả những thứ tuyệt vời nhất , quyền năng , sự giàu có hùng mạnh , một cuộc sống lâu dài , mà 2 vị thần hứa hẹn sẽ đem lại cho nhà vua nếu như ông đứng về phía bất cứ vị thần nào để phá vớ sự cân bằng sức mạnh giúp vị thần đó giành chiến thắng trước kẻ còn lại.Hành trình tới Elixia vô cùng gian nan và nguy hiểm , nhưng nhà vua quả cảm cũng những cận thần trung thành đã vượt qua tất cả.Đáp lại lởi cầu khẩn của nhà vua , nhà tiên tri bí ẩn Noaz chỉ cho nhà vua cách cứu lấy thế giới này trước thảm họa hủy diệt.
Đó là một thứ ma thuật hắc ám , độc ác và tàn nhẫn , nhưng đó là cách duy nhất có thể khiến một pháp sư phàm trần có thể có sức mạnh sánh ngang với các linh hồn vĩ đại được tôn xưng như những vị thần.Bởi vì nhà tiên tri Noaz đã cho nhà vua biết một sự thật rằng nhà vua ko phải là người được chọn nên ông ko thể cứu được thế giới này.Đổ đầy chén thánh Holy Blood - bảo vật ma thuật được sinh ra cùng với thế giới Arkadian bằng máu của 5 thần quan , đốt cháy linh hồn của họ như ngọn lửa thiêng bao bọc và đốt nóng chén thánh trong suốt 7 ngày đêm.Máu của họ trở thành một thứ độc dược cực kì khủng khiếp đem lại cho nhà vua sức mạnh sáng ngang với 2 tinh linh vĩ đại nhưng đồng thời nó dần cướp đi lí trí và nhân cách của nhà vua , biến ông thành một quái vật khát máu , vô nhân tính , rồi cuối cùng ông cũng sẽ đánh mất chính linh hồn vinh quang của mình.Chấp nhận một cách mù quáng với ý nghĩ sau khi đánh bại 2 vị thần và phong ấn họ lại , nhà vua sẽ tự kết liễu chính mình trước khi hoàn toàn điên loạn.Với sự giúp sức của nhà tiên tri Noaz , những chiến binh và những pháp sư đầy quyền năng người Arkadian và cả những dân tộc khác cùng sống trong thế giới Arkadian sắn sàng hi sinh để bảo vệ nơi này , liên minh thứ 3 tham gia vào cuộc chiến vĩ đại trong lịch sử Arkadian được hình thành dưới sự lãnh đạo của nhà vua Lucious.Và rồi trận chiến khủng khiếp ấy đã kết thúc , 2 vị thần đã bại trận , linh hồn Ánh sáng và Bóng đêm đều bị đánh tan thành nhiều mảnh.
Cả thế giới Arkadian như bùng nổ trước chiến thắng vĩ đại và đầy vinh quang này , hân hoan trong khúc khải hoàn ca , nhà vua càng thêm hạnh phúc khi nghe tin hoàng hậu đã sinh hạ cho ông một hoàng tử xinh xắn.
Nhưng cái giá phải trả để đổi lấy sức mạnh tối thượng ko hề nhỏ , linh hồn nhà vua gần như đã bị chén thánh nuốt chửng.Trong lúc chiến đấu , mỗi lần ngã xuống rồi đứng dậy , sức mạnh của ông tăng lên gấp nhiều lần , nhưng lí trí cũng dần trở nên mơ hồ , thay vào đó là cảm giác điên cuồng , hiếu chiến và khát máu tột cùng.Và khi cuộc chiến kết thúc , ông thật sự đã gần như ko còn kiểm soát nổi bản thân mình.Nhưng ý định tự vẫn trước khi hoàn toàn biến thành một quái vật điên loạn đã bị gạt đi bởi mong muốn nhìn mặt hoàng tử mới chào đời một lần cuối cùng.
Trở lại triều đình trong niềm hân hoan của hàng triệu thần dân Arkadian , nhưng đó là một quyết định sai lầm , tệ hại nhất khiến cho cái tên đầy vinh quang đáng tự hào của nhà vua trở thành một vết nhơ đen tối trong lịch sử hoàng gia Arkadian.Nhà vua đã hoàn toàn mất đi lí trí trước khi có thể gặp đứa con trai mới chào đời của mình.Trở thành một"Greatest EvilBerserker" (chiến binh điên loạn đánh đổi lí trí để lấy sức mạnh) , trong cơn cuồng loạn của máu và nỗi đau , nhà vua Lucious đã thảm sát toàn bộ hoàng tộc và tất cả những người trong cung điện Golden Horn.Bầu không khí tang tóc và kinh hoàng tột cùng bao trùm khắp nơi.Vẻ rạng rỡ và cao quý của lâu đài Golden Horn hoàn toàn biến mất , trở thành một nơi tanh máu , đáng sợ.
Markane - the Gatekeeper , kẻ du hành băng qua không gian , đã sớm nhận ra sự thay đổi của nhà vua kể từ sau khi cuộc chiến kết thúc.Ông đã đem hoàng tử mới sinh trốn thoát khỏi sự khát máu điên cuồng của nhà vua , nhưng bản thân ông cũng phải chịu những vết thương khủng khiếp.Bằng tất cả sức mạnh cuối cùng và sinh mạng tàn lụi của mình , Markane mở ra một cánh cổng nối liền Arkadian với một thế giới khác.Markane đưa hoàng tử qua cánh cổng đó , sinh mạng của đứa trẻ được phó thác cho số phận bởi cánh cổng mở ra dẫn tới nơi nào là điều Markane ko thể biết.Nhưng bằng cách đó , ít nhất hậu duệ cuối cùng của hoàng tộc Arkadian vẫn có hi vọng được duy trì.
Markane đã gục ngã trước khi có thể đóng Portal lại , những mảnh vỡ từ 2 linh hồn vĩ đại Rafael và Lucifer trôi nổi trong không gian , ko có một cơ thể để trú ngụ , chúng bị thu hút bởi Portal , và theo cánh cổng ấy xuyên qua không gian tới thế giới bí ẩn nằm sau Portal ấy.
Với linh hồn bị chén thánh tà ác điều khiển , nhà vua Lucious nhấn chìm thế giới Arkadian trong bóng đêm , tội ác và sự kinh hoàng...
.................................................................................................
Ở một vùng quê xứ Wales
Một đêm giá buốt ...
Tất cả mọi người đều đã trở về nhà chuẩn bị cho lễ Giáng sinh.Xuyên qua rừng thông cao vút , dẫn tới cô nhi viện St.Paul , một chiếc xe tải nhỏ cũ kĩ chậm chạp trườn từng chút một trên con đường ngập tuyết.Tuyết rơi mỗi lúc một dày thêm.Tuyết đã ngập cao quá bánh xe khiến chiếc xe phải dừng lại , không thể tiếp tục lăn bánh.Người phụ nữ ngồi trên xe cáu kỉnh nhấn mạnh chân ga.Bánh xe quay tít làm tuyết quanh đó văng tung tóe nhưng chiếc xe vẫn ko tiến thêm được chút nào.Người phụ nữ mở cửa , xuống xe quan sát xung quanh , lốp xe vẫn còn bốc mùi khét lẹt do ma sát lúc cô ta cố ga cho xe chạy.
_ Lạy chúa , thời tiết thế này thật kinh khủng - người phụ nữ lẩm nhẩm.
Cô lấy túi xách và đóng xầm cửa xe lại với thái độ bực tức.Cô lấy di động gọi cứu hộ đưa chiếc xe mình về nhưng đêm nay là đem Giáng sinh nên họ ko làm việc.Barbara , tên người phụ nữ ấy đang trên đường vận chuyển đống quà Noel từ thiện gửi cho cô nhi viện mà cô đang làm việc.
- Khỉ thật , tại sao họ lại ko làm việc vào lễ Giáng sinh cơ chứ.Dù sao thì cô nhi viện cũng ko còn quá xa.Mình có thể đi bộ tới đó.
Barbara ngước nhìn bầu trời , đó là một bức tranh u ám với mảng màu xám trắng , đơn điệu và buồn tẻ , cảm giác chỉ có một mình giữa đêm tuyết khiến co khẽ rùng mình.Cô mở thùng xe , đống quà Giáng sinh khá nhiều nhưng có vẻ chúng ko quá nặng để có thể mang theo.Barbara dồn đống quà vào 2 cái túi lớn rồi kéo chúng đi trên tuyết.Nghĩ đến gương mặt hồn nhiên , rạng rỡ của lũ trẻ ở cô nhi viện khi nhận được những món quà mà chúng nghĩ là ông già Noel gửi tặng này , cô có cảm giác thật vui và ấm áp.Barbara rảo bước hơn trên con đường tuyết phủ , tuyết khá dày nên mỗi bước chân đều lún khá sâu xuống tuyết.Trời mỗi lúc một lạnh , tuyết cũng rơi dày hơn , Barbara bắt đầu cảm thấy việc đi lại một mình giữa thời tiết thế này ko phải là ý kiến hay.
Bỗng nhiên , gió mạnh nổi lên một cách kì lạ , phải khó khăn lắm Barbara mới có thể đứng vững.Tuyết bay vào mặt khiến cô rất khó chịu , nó cản trở tầm nhìn của cô.
- Ôi tệ quá , không phải là bão tuyết chứ ... - Barbara tỏ ra lo lắng.
Cô tìm một gốc cây lớn và nấp đằng sau nó để tránh cơn bão tuyết bất ngờ nổi lên.Chợt một tiếng động lớn vang lên nghe giống như tiếng kêu khi thân thể bị xé rách làm nhiều mảnh.Liếc nhìn về phía phát ra âm thanh , tuy tuyết bay mù mịt khiến cô không thấy rõ nhưng cũng có thể nhận thấy ánh sáng chói lòa phát ra từ nơi ấy , kèm theo hàng loạt những âm thanh chói tai nghe như tiếng điện chập.Sau đó , cả khoảng cây rừng lần lượt gãy gục như gặp phải lốc xoáy.Tiếng gió rít dữ dội và âm thanh khô khốc khi những thân cây bị bẻ gãy khiến cho Barbara hoảng sợ , cô vội ôm đầu nép sát vào cái gốc cây to mà cô đang ẩn mình.Một lúc lâu sau , gió giảm dần và tuyết cũng bớt rơi , những âm thanh kì quái cũng đã biến mất.Barbara cũng đã bớt run rẩy , cô chầm chậm ló ra , hướng về phía vừa xảy ra hiện tượng đáng sợ ấy.
Chẳng có gì xảy ra hết , ngoài đám cây bị gió quật ngã ra thì chẳng có điều gì kì lạ cả.
"Chỉ là gió xoáy làm đổ cây thôi mà ...chỉ là do mình quá hoảng sợ đấy thôi" - Barbara thở hắt ra nhẹ nhõm , cô tự trấn an mình.
Cô đứng dậy , nhặt 2 túi quà lên định sẽ tiếp tục đi.Nhưng vừa quay lại bỗng Barbara giật thót , trước mặt cô ko rõ từ lúc nào đã xuất hiện một người phụ nữ mặc đồ đen , trên tay là một đứa bé được quấn trong chiếc khăn lớn.Người phụ nữ ấy xuất hiện như một bóng ma , Barbara dám chắc là chỉ một giây trước cô chẳng hề nhìn thấy người đó.Tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì sợ hãi.Cô muốn chạy trốn nhưng chân đã nhũn ra ko bước nổi.
Thiếu phụ áo đen có vẻ chẳng mấy quan tâm tới nét mặt hoảng sợ của Barbara , bà ta cất giọng nhẹ nhàng , ấm áp.
-Một cô gái trẻ đi một mình trong rừng giữa thời tiết tồi tệ như thế này .Trông cô có vẻ như cần được giúp đỡ , tôi có thể giúp gì cho cô ko ?
Tuy vẫn còn hoảng hốt và hoài nghi , nhưng lời nói của người phụ nữ mặc đồ đen cũng đã làm cho Barbara cảm thấy an tâm hơn.Cô cố trấn tĩnh rằng bà ta chắc ko phải là ma hay người xấu.
- Tôi đang trên đường đến cô nhi viện gần đây nhưng có chút rắc rối với thời tiết khiến tôi gặp khó khăn trong việc đi lại - Barbara đáp.Rồi nhìn đứa bé trên tay thiếu phụ , cô ngập ngừng nói. "Tôi ko muốn hỏi về lí do bà cũng có mặt ở đây như tôi , tôi chỉ hơi tò mò là tại sao bà mang theo đứa bé ra ngoài trong lúc tuyết rơi dày và trời lạnh giá như lúc này.Nó sẽ bị cảm lạnh mất."
- Cô không phải lo về điều này , tôi biết cách tốt nhất để chăm sóc cho nó.Cô gặp chút vấn đề trong việc đến cô nhi viện phải ko ? .Chắc cô muốn đưa đem số quà Giáng sinh này tới cho lũ trẻ ở cô nhi viện chứ.Cô là một cô gái tốt.Tôi sẽ giúp cô đến đó một cách nhanh chóng nhất.Nhưng ngược lại tôi cũng có một việc muốn cô giúp.-Thiếu phụ áo đen đề nghị.
Barbara cảm thấy việc có thể nói chuyện bình thường với một người lạ mặt đáng sợ và bí ẩn ở một nơi thế này đã là rất ko bình thường , việc chấp nhận đề nghị của bà ta trong khi giữa 2 người chưa có bất kì mối quan hệ thân thiết , thậm chí là tên cũng chưa biết , đó còn là một điều bất hợp lí hơn nữa.Nhưng chẳng hiểu tại sao , Barbara lại đồng ý với lời đề nghị giúp đỡ bà ta , có thể là cô nhận thấy bà ta có vẻ gì đó rẩt nghiêm túc và đáng tin chăng.
-Cám ơn bà , tôi đồng ý.Tôi sẽ giúp bà nếu như việc đó tôi có thể làm.-Barbara đáp.
Tôi muốn gửi đứa bé này lại cô nhi viện một thời gian , bây giờ tôi có việc gấp cần làm nhưng ko thể mang nó theo được , tôi sẽ quay lại đón nó trong thời gian sớm nhất - người phụ nữ áo đen thẳng thắn đề nghị.
-Việc này tôi cần phải hỏi các xơ trong cô nhi viện , nhưng tôi nghĩ họ sẽ ko từ chối đâu.
-Được rồi , vậy coi như chúng ta đã thỏa thuận xong.Bây giờ tôi sẽ giúp cô tới cô nhi viện.Nhưng hãy nhớ là những chuyện xảy ra giữa 2 chúng ta , cô ko được kể với bất cứ ai.Đây là bí mật. - Thiếu phụ áo đen nói.
Bà ta từ từ đưa bàn tay trái lên cao , Barbara để ý trên ngón tay cái thiếu phụ mặc đồ đen là một chiếc nhẫn khá lớn , mặt nhẫn là hình 2 con rồng đang uốn mình quanh một viên ngọc màu đỏ chạm thành hình ngọn lửa rất sống động.Chỉ thấy viên ngọc phát ra ánh sáng rực rỡ giống như một ngọn lửa thực sự đang cháy.Dưới mặt đất xung quang chỗ 2 người đang đứng dần hiện lên những biểu tượng kì lạ bằng ánh sáng.
-Fire Magical - Teleport ...
Từ dưới mặt đất , một ngọn lửa bừng lên , Barbara bị bao bọc bởi ngọn lửa nhưng cô tuyệt nhiên kô có chút cảm giác nóng bỏng như bị lửa thiêu đốt , ngược lại giống như cô hóa thân thành lửa đỏ.Rồi ngay lập tức ngọn lửa vừa bùng lên ấy biến mất ko còn dấu vết.Barbara và người phụ nữ áo đen cũng biến mất.
Ở cửa ngoài cô nhi viện , trên mặt đất bỗng xuất hiện những biểu tượng kì là giống như ở chỗ Barbara đứng lúc nãy , từ vòng tròn ánh sáng ấy 2 ngọn lửa bùng lên , lửa tắt rồi dần hiện ra 2 bóng người.Đó là Barbara và thiếu phụ mặc đồ đen với đứa bé trên tay.
Chỉ trong nháy mắt đã về đến cô nhi viện , Barbara vô cùng kinh ngạc , nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn cả , đó chính là cách mà người phụ nữ bí ẩn kia đưa cả 2 về.Chỉ có thể là "Pháp thuật" , bởi ko còn cách lí giải nào khác cho điều này.Thật sự tuyệt vời.
-Tôi đã đưa cô về tới nơi cô muốn tới , còn bây giờ tôi giao đứa bé này cho cô , cô hãy trông chừng nó cẩn thận.Tên của nó là Ryuji .Ryuji Sander.Và hãy nhớ , cô kô được phép kể những điều vừa xảy ra cho bất cứ ai nếu ko muốn gặp nguy hiểm.- Thiếu phụ mặc đồ đen lạnh lùng nói , ko một lời giải thích cho chuyến đi ngắn vừa rồi.
Trao đứa bé lại cho Barbara , người phụ nữ áo đen hóa thành một ngọn lửa và biến đi ko một vết tích.Cũng bí ẩn như chính cách bà ta xuất hiện.
END OF OPENING CHAPTER ....
.
___________Auto Merge________________
.
Phần I : Năm đầu tiên ở Học Viện S.H.I.N.E.Z
CHƯƠNG I : S.H.I.N.E.Z ARCADEMY
London - Ga tàu điện ngầm Central Park
- Học viện SHINEZ , đó là một nơi thế nào nhỉ , tại sao mình ko thể tìm thấy bất cứ thông tin nào về nó - Cậu học sinh có mái tóc nâu bù xù khẽ lẩm bẩm một mình.
Ryuji là tên cậu ta , một thằng nhóc hậu đậu , lập dị , ngờ nghệch và luôn gặp xui xẻo.Tuy vậy , hắn ta khá thông minh , và thành tích học tập tốt hình như là ưu điểm duy nhất mà hắn ta có để bù đắp lại cho đầy rẫy khuyết điểm và cái vẻ khác người của hắn.
Học viện SHINEZ là nơi hắn sắp chuyển tới trong học kì mới.Đó thật sự là một địa điểm huyền bí , mặc dù chẳng có bất cứ thông tin hay tài liệu nào nói về sự tồn tại của ngôi trường này nhưng sự thật là nó vẫn tồn tại.Và chẳng phải ai khác xa lạ , hắn - Ryuji , chính là một học viên mới của học viện SHINEZ.Có thể coi chuyện hắn đến với học viện đầy những bí ẩn này là một sự tình cờ kì lạ.
Cách đây 1 tuần Ryuji nhận được một bưu phẩm nặc danh , bên trong có một bức thư ngắn , một mẫu đăng kí và một con tem chuyển phát nhanh in đầy những kí tự kì quái.
"HỌC VIỆN SHINEZ - LONDON
Xin chào ...Khi bạn đọc hết bức thư thông báo này , bạn cảm thấy thế nào ? Tôi nghĩ bạn hãy cảm thấy vui mừng đi vì bạn là người đủ điều kiện tuyển chọn để trở thành học viên chính thức của SHINEZ ARCADEMY - một trong những học viện cổ xưa và lâu đời nhất thế giới.
Thay mặt những người đứng đầu học viện , chúng tôi rất vinh dự được đón tiếp bạn như một học viên của SHINEZ.Đừng vội ném bức thư này vào sọt giác , cũng đừng vội cho đây chỉ là một trò đùa nhảm nhí.Nếu bạn đủ tin tưởng ở chúng tôi.Hãy nhìn xuống phía dưới.
...............................................................................
Thật tuyệt vì bạn đã ko vứt nó đi , đốt nó , hay tìm cách tiêu hủy nó bằng bất cứ phương pháp nào.Vì bạn biết ko , việc đó sẽ làm bạn hắt xì liên tục trong vòng một tiếng đồng hồ , tôi nghĩ chắc bạn cũng đã tưởng tưởng ra cảm giác khó chịu khi trong suốt một tiếng đồng hồ , ngoài hắt xì ra bạn chẳng thể tập trung làm được việc gì khác.
Còn bây giờ , để bày tỏ lòng biết ơn vì bạn đã tin tưởng , chúng tôi sẽ cho bạn biết bạn sẽ phải làm thế nào để trở thành học viên chính thức của SHINEZ.
1 / Hãy điền đầy đủ thông tin bản thân vào phiếu đăng kí gửi kèm theo bức thư này.
2 / Dùng con tem chúng tôi gửi cho bạn , dán lên phiếu đăng kí và cất chúng ở nơi mà bạn ko thể thấy được.
Và ...
Boom ... boom ... boom
Điều kì diệu sẽ xảy ra ... Trong 24 h chúng tôi sẽ gửi cho bạn những vật dụng cần thiết để có thể tới SHINEZ ...
Chúng tôi biết bạn còn cả núi thắc mắc nhưng đừng vội tò mò , hãy nghe theo lời khuyên của chúng tôi.
Đừng nôn nóng vì bạn đã lựa chọn đúng...
Những gì bạn tin tưởng sẽ ko làm cho bạn phải thất vọng...
Thanks
J.K
Văn phòng tuyển sinh học viện SHINEZ"
Ryuji cũng ko chắc là mình có muốn làm theo những điều ghi trong bức thư lạ lùng kia ko.Hắn đã tưởng tượng ra cái cảnh nếu có ai biết hắn làm theo những điều ngớ ngẩn ấy thì hắn sẽ bị coi như một kẻ lập dị , hoang tưởng.Ryuji định vứt bức thư đi , nhưng chẳng rõ có phải là do hắn sợ bị mắc phải cái lời nguyền hắt xì rất buồn cười kia ko mà hắn lại thay đổi ý định làm theo những thứ nhảm nhí (như hắn đã nghĩ) trong bức thư kia.
Và mọi chuyện cũng sẽ chẳng có gì khác lạ , Ryuji cũng sẽ tự cho mình là một thằng dở người khi đi tin vào tất cả những điều ngu ngốc ấy , nếu ... đúng .... hắn chỉ là một thằng nhóc có vấn đề về thần kinh theo đúng nghĩa đen nếu như hắn ko nhận được vé tàu và thẻ học sinh của SHINEZ gửi tới đúng 24 h sau.
Ngôi trường bí ẩn ấy dường như thật sự tồn tại...
Nhưng cho đến tận giờ phút này hắn vẫn chưa biết chuyến tàu điện ngầm ghi trên vé mà hắn nhậnn được sẽ khởi hành lúc nào và ở đường ray nào.
- Chuyện quái gì thế này !
Ryuji lầm rầm khi ngước nhìn bảng điện tử.Không có chuyến tàu số 13 nào như trong vé tàu đã ghi , chỉ có đến số 12 là hết.
Bỗng nhiên hắn có cảm giác hắn giống như một thằng đần vừa dính phải một cú lừa ngoạn mục.
"Cái gì mà tin tưởng thì sẽ ko làm bạn thất vọng chứ , chuyện này chẳng phải là một trò hề sao."
Hắn cáu kỉnh vo viên chiếc vé tàu và liệng nó về phía thùng rác trước mặt.
Mảnh giấy ko bay theo quỹ đạo vào miệng thùng rác , nó bay trệch ra ngoài rồi rơi xuống đất.Và có vẻ như điều luật bảo vệ môi trường nghiêm cấm vứt rác nơi công cộng khiến hắn có chút băn khoăn , Ryuji vội chạy lại nhặt cục giấy vừa ném.
"ỐI..."
Ryuji vấp phải thứ gì đó.Hắn thấy mình ở trong trạng thái ko trọng lượng vài giây trước khi tiếp đất một cách ko được nhẹ nhàng cho lắm bằng chính chiếc cằm của hắn.Cú ngã khá đau.Trong ga lúc này có khá nhiều người nhưng hình như chẳng có mấy người để tâm tới thằng nhóc vừa hạ cánh xuống nền đất với một tư thế rất khó coi.Cái vé tàu bị vo viên nằm ngay trước mắt Ryuji , chỉ cách hắn khoảng chừng 3 inch nhưng lúc này khoảng cách ấy như kéo giãn ra hàng chục mét.Trước mắt Ryuji là cả một bầu trời sao đang nhảy múa.
-Ah ! Bạn ko sao chứ ! Mình xin lỗi , mình ko thấy bạn đang chạy tới , bạn thấy đấy , mình gặp chút rắc rối với đống hành lí này...
Một giọng con gái nhẹ nhàng cất lên.
Bây giờ thì Ryuji đã biết được nguồn gốc cú ngã ra trò của hắn ngay trong ngày đầu tiên tới trường mới.Chắc là hắn đã vấp phải một trong những cái vali của cô nàng kia.Thật ra cũng chẳng phải lỗi của cô bé kia , phần lớn là do hắn ko chú ý nhưng ko hiểu sao cơn giận của hắn cứ bùng lên.Ôm cái cằm sưng tấy bầm tím , hắn định sẽ hét vào mặt cô ta "Mắt cô có vấn đề à , hãy xem cô vừa gây ra chuyện gì trong ngày tới trường đầu tiên của tôi này".
Nhưng cái ý tưởng tồi tệ chỉ mới nhen nhúm trong đầu hắn ấy chưa kịp thành hiện thực thì đã bị dập tắt.
Cô gái mà hắn cho là nguyên nhân sâu sa của cú ngã đau điếng hắn phải nhận thật sự rất xinh với đôi mắt to tròn , đen láy , cùng với mái tóc dài màu hạt dẻ càng làm tôn thêm làn da trắng mịn của cô.Cô bé nhìn Ryuji với vẻ mặt biết lỗi , trông cực kì đáng yêu.Cơn giận dữ hình như khá khủng khiếp của Ryuji chợt như bong bóng xì hơi , ko còn vết tích.Hắn lặng người nhìn cô bé qua cặp mắt kính to bự , dày cộp , trông Ryuji giống hệt một gã ngớ ngẩn đang lảm nhảm những từ ngữ vô nghĩa.
"Cô ... cô ... chuyện này .... tôi ..."
Phải nói tới cặp mắt kính của Ryuji , nó khá đặc biệt , một cặp kính quái đản có lẽ chỉ dành cho những kẻ khác người , nó cực lớn , che hết gần nửa khuôn mặt và 2 mắt được làm bằng một thứ giống như kính ôtô , có nghĩa là nhìn từ bên ngoài vào thì chỉ thấy 2 miếng thủy tinh mờ mờ , hoàn toàn ko thể thấy được ánh mắt của Ryuji , ngược lại , hắn có thể tự do quan sát bất kì người nào hắn muốn mà ko sợ bị phát hiện là hắn đang chăm chú vào người đó dù cho hắn có nhìn thẳng vào mắt người ấy.
Vì thế mà cô bé xinh xắn kia ko hề biết là hắn đang lặng người nhìn cô bằng ánh mắt soi mói ngu ngốc.
Trông thấy mẩu giấy bị vo viên trước mặt Ryuji , cô bé nhặt nó lên , mỉm cười nói
"Bạn tìm cái này à , chắc nó phải khá quan trọng nên bạn mới vội vã như thế chứ"
Rồi chẳng chờ Ryuji cho phép , cô bé mở mảnh giấy bị vo viên ra xem.
"Không , đừng có xem ..." - Ryuji muốn hét toáng lên.Nhưng đã muộn , cô bé đang nhìn chăm chú vào tấm vé tàu lừa đảo.Hắn nghĩ :"Tệ thật , với bộ dạng thảm hại của mình bây giờ , lại thêm chuyện bị phát hiện đang chờ một chuyến tàu tưởng tượng đến một ngôi trường ko có thật , chắc tôi sẽ trở thành kẻ hoang tưởng ngớ ngẩn nhất trái đất.Ngày hôm nay thật là đen tối."
Ryuji chỉ còn chờ cô bé xinh xắn kia sẽ phá lên cười chế giễu , lúc đấy hắn sẽ ước có một cái hố thật sâu để chui xuống cho đỡ xấu hổ.Nhưng dường như hôm nay ko phải là một ngày quá đen tối đến vậy , mọi chuyện xảy ra ko như hắn nghĩ , nét mặt cô bé xem ra chẳng có chút nào là định giễu cợt hắn.Ko những thế , hắn còn thấy thoáng có một nét vui trên gương mặt cô.
- Tuyệt thật đấy , bạn cũng là học sinh mới à... Vậy là tụi mình học cùng trường rồi.
Rồi chợt nhận ra Ryuji vẫn còn đang nằm bò trên mặt đất với tư thế kì cục hết chỗ nói , cô bé ngượng ngùng nói trong lúc đỡ hắn đứng dậy.
- Chết thật , mình quên mất.Bạn bị thương rồi kìa.
Cô lấy trong túi xách ra một miếng băng cá nhân rồi đưa cho Ryuji.
- Mình nghĩ thứ này sẽ giúp bạn thấy khá hơn...Mình là Cindy...
-Uh ! Cám ơn bạn ! Mình là Ryuji - Hắn đáp
Cindy đưa trả hắn cái vé tàu nhàu nát
- Đừng làm mất nó nhé , nếu ko có vé tàu , bạn sẽ ko thể đến SHINEZ được đâu , Ryuji
Hết chương 1
Chương 2 : Chuyến tàu số XIII
7h 28 phút ... Ryuji liếc nhìn đồng hồ.Trên vé tàu ghi giờ tàu chạy là 7h 30 phút.Chỉ còn 2 phút nữa , vậy mà hắn vẫn chưa thấy tàu số 13 đâu cả.
"Lẽ ra giờ này , tàu phải đến rồi chứ.Mình ghét số 13 , nó thật xui xẻo." - Ryuji bực bội nói , tay phải xoa xoa cái cằm bầm tím.
"Chờ chút xíu đi , bạn sẽ thấy nó ngay thôi mà." -Cindy trấn an.
7h 30 phút , hắn nghe có tiếng còi tàu văng vẳng từ xa đưa lại nhưng dù có cố lắng tai nghe hắn cũng chẳng phát hiện ra âm thanh ấy phát ra từ chỗ nào.Có cảm giác nó xuất phát từ một nơi nào đó mơ hồ , ko có thật.Tấm vé trên tay Ryuji phát ra ánh sáng màu xanh nhạt , những vết nhăn nhúm do bị vo viên dần biến mất , tấm vé trở lại phẳng phiu như lúc đầu.
Từ lúc tiếng còi tàu vang lên , những người đứng chờ ở ga tàu điện hình như đều trở nên bất động.Phía trước hắn , một người phụ nữ làm đổ tách cafe , cafe trong tách văng ra ngoài mà ko hề rơi xuống đất , giống như bị đóng băng trong không khí.Chuyện lạ lùng này khiến hắn rất ngạc nhiên , đứng chôn chân tại chỗ ko thốt được nên lời.
Một giọng con gái êm ái vang lên :
-Ê này , bạn ko muốn bị trễ chuyến tàu tới Shinez ngay trong ngày đầu tiên của năm học mới chứ.
Giật mình , Ryuji quay sang phía Cindy , cô bé đang cười rất tươi với hắn.Đây là lần đầu tiên một cô gái cười với hắn , một nụ cười ko mang ý giễu cợt.Ryuji thấy hơi bối rối , tim hắn đập nhanh hơn , điệu bộ cũng trở nên lúng túng trông rất buồn cười.
-Ah ...Uhm ... tại mình thấy ... thấy ..hơi "Ngạc nhiên" - Hắn cố tìm một từ thật thích hợp để diễn tả cảm giác của hắn lúc này.Nhưng ngoài từ ngạc nhiên ra , hắn chẳng nghĩ ra thứ gì khác phù hợp hơn.
Ngó thấy vẻ lúng túng của hắn , Cindy an ủi :
-Xem kìa , bạn căng thẳng quá đấy thôi , hãy thư giãn chút đi , sẽ tốt hơn đấy.
Ryuji gật đầu , hắn hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh ra, cố bình tĩnh lại.
-Sao rồi Mr Căng thẳng , bạn đã thấy ổn hơn chưa.- Cindy cười nhẹ.
- Đúng là mình hơi lo lắng quá , nhưng mà mình thấy ... tất cả những chuyện này ... học viện Shinez , vé tàu , cả chuyến tàu này nữa ... thật là tuyệt.
Tiếng còi tàu mỗi lúc một gần hơn , trên đường ray xuất hiện một vệt sáng rực rỡ , chỉ trong chốc lát nó mở rộng ra thành một lỗ hổng ánh sáng lớn.Một cái đầu tầu lửa trông khá cổ xưa , có lẽ đã có từ cách đây rất lâu rồi , dần nhô ra từ vùng sáng ấy , tiếp sau nó là những toa tàu dài trông cũ kĩ nhưng ko có chút bụi bặm nào.Bây giờ Ryuji mới để ý , ngoài hắn và Cindy ra , còn khá nhiều người nữa không bị bất động , họ cũng đang cầm trên tay những chiếc vé tàu phát sáng.Điều khác biệt là những bạn đó đi cùng gia đình , còn hắn thì chỉ có một mình.Nhưng hắn ko phải là người duy nhất chỉ có một mình.Cindy cũng như hắn , cô ko đi cùng gia đình.Những phụ huynh dặn dò con mình và giúp chúng chuyển đồ lên xe lửa.
Một bàn tay nhỏ nhắn khẽ kéo tay áo Ryuji
-Bạn còn đứng ngây ra đó làm gì , nếu ko nhanh lên thì sẽ ko kiếm được chỗ ngồi tốt đâu. - Cindy giục.
Cô bé vẫn còn đang loay hoay với đống vali và túi xách của mình.Có vẻ chúng quá nhiều , nhìn vào chắc ai cũng sẽ nghĩ rằng Cindy đang đi du lịch chứ ko phải là đến trường nhập học.
"Để mình mang đồ giúp bạn"
Những lời đáng kinh ngạc ấy phát ra từ Ryuji khiến hắn cũng ko dám tin là mình đã nói.Lần đầu tiên đề nghị được giúp đỡ một cô gái.Từ trước tới giờ , Ryuji chưa từng thật sự nói chuyện một cách bình thường với một cô gái chứ đừng nói đến việc bỗng nhiên tỏ ra ga lăng và lịch thiệp như bây giờ.Nhưng dù gì thì hắn cũng đã 15 tuổi , cũng phải cố chứng tỏ mình là một người đàn ông thật sự chứ.
Rồi ko đợi Cindy đồng ý , hắn chọn 2 chiếc vali lớn nhất và nặng nhất khệ nệ chuyển chúng lên tàu.Cindy gom nốt đống đồ lỉnh kỉnh còn lại , theo chân Ryuji lên tàu.Nhìn cái cách hắn cố khiêng 2 chiếc vali lên tàu , cô bé khẽ mỉm cười.Toa tàu nhìn từ bên ngoài có vẻ chật chội và ko được tiện nghi cho lắm nhưng bên trong lại rộng rãi ko ngờ , cách bài trí khá sang trọng và thoải mái.Ryuji và Cindy lên một toa ở giữa , bên trong đã có mấy học sinh đang ngồi , có lẽ họ lên tàu trước ở những ga khác.Lúc Cindy và Ryuji bước vào trong toa tàu , mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía Cindy , tuyệt nhiên chẳng ai để ý tới sự tồn tại của Ryuji.Những tiếng xì xầm nổi lên và nhàng loạt những ánh mắt dán chặt vào Cindy , nhưng dường như cô bé đã quá quen với việc trở thành trung tâm của sự chú ý , vì thế cô vẫn vô tư như chẳng có gì khác lạ xảy ra ở toa tàu này.
Chọn một chỗ gần cửa sổ , Ryuji quăng chiếc balo của hắn vào trong góc rồi giúp Cindy xếp đồ lên giá để đồ.Cindy nhìn hắn tủm tỉm cười.
-Ryuji , cám ơn bạn đã giúp mình mang đồ.Phần còn lại mình tự làm được rồi.
Nói rồi , Cindy xếp nốt đống vali , túi xách lỉnh kỉnh lên giá để đồ .Xong việc , cô ngồi xuống cạnh Ryuji.Với Ryuji , từ lúc gặp Cindy , hình như mọi điều xui xẻo thường ngày hắn hay gặp phải đều tạm thời tránh xa hắn.Hắn bước lên bậc thang xe lửa mà ko vấp ngã , chuyển 2 cái vali vừa to vừa nặng lên toa tàu mà chúng ko bị trượt , hay rơi vào người hắn , hắn ko đánh mất cơ hội trở thành học viên của Shinez và điều thành công lớn nhất với hắn là có thể giao tiếp một cách bình thường với một cô gái mà ko có bất cứ hành động ngớ ngẩn , kì quặc nào.Ngoại trừ cái cằm sưng tấy ra thì có lẽ ngày đầu tiên tới trường mới của Ryuji cũng ko quá tệ.Nó thật sự ổn hơn hắn nghĩ.
Chợt nhớ ra là ngoài Cindy ra , hắn thấy những học sinh khác cũng mang theo khá nhiều đồ đạc , chỉ có mình hắn là mang theo duy nhất một chiếc balo đựng mấy thứ đồ dùng cá nhân vớ vẩn.Ryuji cảm thấy khá thắc mắc về điều đó.Hắn hỏi Cindy :
-Cindy này , sao bạn và những học sinh khác mang theo nhiều đồ đạc quá vậy.Hôm nay chỉ là ngày nhập trường thôi mà.
Cindy nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên.
-Ở Shinez , trừ kì nghỉ lễ ra , tụi mình đâu có được về nhà nên phải mang theo tất cả những thứ cần thiết cho một kì học chứ.Shinez là trường nội trú mà.
Rồi như nhận thấy có điều gì khác lạ ở Ryuji , Cindy nói tiếp bằng một giọng ko chắc chắn lắm.
-Ryuji này , từ đầu tới giờ mình thấy bạn có cái gì đó rất ko bình thường.Mình có cảm giác bạn chẳng biết chút thông tin nào về "Học viện đào tạo và bồi dưỡng tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z cả.Mình nói đúng chứ.
Ryuji tròn mắt ngạc nhiên , hắn hoàn toàn ko dám tin vào những điều mình vừa nghe thấy.
"Cái gì mà học viện đào tạo tài năng pháp thuật chứ.Chuyện quái quỷ gì thế này.Tất cả những điều này đều là thật sao" - Ryuji nghĩ thầm.Hắn cảm thấy khá sửng sốt.
-Chuyện ... chuyện này ... cái .. cái học viện pháp thuật này ... tất ... tất cả đều có thật sao ? - Ryuji lắp bắp , giọng điệu đầy nghi hoặc.
Cindy nhướn mày , hơi ngước mặt lên cao , ngón trỏ tay trái đặt lên môi , cử chỉ như đang suy nghĩ về điều gì đó.Giây lát sau , cô bé quay sang Ryuji cười thật tươi.
-Nếu ko biết chút xíu nào về Shinez thì khởi đầu sẽ rất khó khăn với một học viên mới.Nhưng Ryuji này , bạn đừng lo , mình sẽ giúp bạn làm quen với nó.
Hết chương 2
................................................
Chương 3 : Mysterious Girl
Tàu bắt đầu chuyển bánh , Ryuji liếc nhìn đồng hồ.Kim đồng hồ ko chạy.Có lẽ do con tàu đang nằm ngoài ảnh hưởng của dòng thời gian.Thêm một người nữa bước vào trong toa tàu.Đó là một cô gái có mái tóc vàng buộc cao với nét mặt lạnh lùng , và phảng phất như có chút u buồn.Gương mặt xinh đẹp và làn da trắng như tuyết kết hợp hoàn hảo với bộ đồ màu đen cô đang mặc làm toát lên ở cô vẻ trang nhã , cao quý giống như một tiên nữ.Khác với Cindy , sự xuất hiện của cô gái tóc vàng chẳng hề thu hút những cái nhìn xăm xoi hay những lời xì xầm bàn tán ngang nhiên.Dường như tất cả mọi ánh mắt đều lảng tránh cô.Một vài nam sinh lén nhìn cô và khẽ thì thầm những điều gì đó với nhau.Bầu không khí dễ chịu trong toa tàu lửa vụt trở nên căng thẳng và trầm xuống một cách khó hiểu.
Ryuji rất ngạc nhiên vì điều đó.Dường như có điều gì ko đúng ở đây.Một cô gái xinh đẹp như vậy , đáng ra phải là trung tâm của sự chú ý , nhưng hầu hết mọi người trên toa tàu đều cố làm ra vẻ ko quan tâm , ko chú ý tới sự có mặt của cô , vẻ e ngại còn hiện trên nét mặt của vài người , giống như họ đang lo sợ về một điều gì đó.Quay sang Cindy , Ryuji khẽ hỏi :
"Cindy này ,chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy.Từ lúc cô gái kia xuất hiện , mình thấy moị người đều có biểu hiện rất lạ.Giống như là họ sợ cô ấy thì phải.Cô ấy là ai thế ?"
Cindy hơi giật mình vì câu hỏi bất ngờ của Ryuji , cô bé liếc nhìn về phía nhân vật mới tới kia.Lúc này cô ta đã chọn cho mình một chỗ ngồi sát cửa sổ.Những người ngồi gần đó , ko ai bảo ai ,đều tự động chuyển qua ghế khác , bộ dạng của họ giống như đang cố tránh xa một thứ gì đó nguy hiểm.Vì thế , cô gái tóc vàng có một góc riêng ko bị ai làm phiền.
Cindy thấp giọng nói :
-Bạn ko biết đâu , cô ta , đúng hơn là gia đình cô ta rất nổi tiếng trong "Thế giới của những người sử dụng pháp thuật"
Điều này gợi cho Ryuji một sự tò mò mãnh liệt.Rồi ko chờ Ryuji hỏi , Cindy tiếp tục kể bằng chất giọng huyền bí.
"Mọi người nhận ra cô ta qua gia huy của dòng họ được thêu trên áo.Biểu tượng một con dơi quỷ ngậm lưỡi hái đậu trên cây thánh giá được cách điệu chính là dấu hiệu nhận biết những thành viên của dòng họ ấy.Gia đình cô ta là hậu duệ của một dòng họ pháp thuật cổ xưa , tôn thờ trường phái hắc ám.Họ lựa chọn bóng đêm và trở thành những "Assassin" , những kẻ ám sát sống trong bóng tối.Gây ra nhiều tội ác ghê tởm , dường như vì điều đó mà cả dòng họ đã bị nguyền rủa.Bất cứ ai lại gần , tỏ ra thân thiện hay có ý định làm bạn với cô ta đều sẽ phải chịu những tai họa khủng khiếp.Nên bạn thấy đấy dù cô ta xinh đẹp và quý phái nhưng hầu hết mọi người đều tìm cách tránh xa cô ta."
Ryuji hướng ánh mắt ra bên ngoài cửa sổ , hắn trầm ngâm ko nói gì.Dường như có một luồng suy nghĩ nào đó mới vừa đột ngột xuất hiện khiến hắn chìm đắm trong nó.Mái tóc nâu lòa xòa trước trán , cặp kính quái dị bự tổ chảng che kín nửa khuôn mặt khiến Cindy ko thể thấy vẻ mặt của hắn lúc này.Việc đoán xem hắn đang nghĩ gì lại càng ko thể.Nhưng qua những cử chỉ của hắn , cô biết trong lòng hắn hình như có chút ưu tư hay một mối bận tâm nào đó.Cindy ko nói gì nữa.Cô bé để mặc hắn với những suy nghĩ của mình.Lát sau , Ryuji thôi ko nhìn ra ngoài cửa sổ nữa.Ánh mắt hắn hướng về góc , nơi cô gái tóc vàng đang ngồi.
-Nếu là như vậy , hẳn bạn ấy sẽ cảm thấy rất cô đơn ...
Giọng Ryuji như vọng lại từ một nơi rất xa xôi , có chút gì đó mơ hồ , tựa như hắn đang nói với chính mình.
Đột ngột , hắn quay sang Cindy :
-Cindy biết ko ? Mình nghĩ là mình hiểu cảm giác của bạn ấy.Luôn trơ trọi một mình và ko có lấy một người bạn.Điều đó thật sự rất đáng sợ.
Cindy nhìn Ryuji ngạc nhiên , trước đây cô chưa bao giờ nghĩ như vậy về Sylvia - cô bạn tóc vàng.Sự lạnh lùng , khó gần , vô cảm và nguy hiểm như tất cả những kẻ mang họ Silverstone là những gì Cindy nhìn thấy ở cô ta.Với Cindy , Sylvia Silverstone thật giống một con ma cà rồng chính hiệu.
"Ryuji cũng chẳng đến nỗi quá ngờ nghệch như cái vẻ bề ngoài , ngược lại cậu ấy khá tinh tế đấy chứ" - Cindy thầm nghĩ
-Uh ! Đúng là mình chẳng bao giờ thèm để ý xem cô ta cảm thấy thế nào khi luôn phải nghe những lời lẽ chẳng mấy tốt đẹp mỗi lúc có mặt ở đâu đó , hay việc cô ta ko có lấy nổi một người bạn.Bởi vì điều đó chẳng liên quan đến mình , và cả bạn nữa đấy , Ryuji.
Cindy bướng bỉnh , có vẻ cô chẳng mấy hứng thú với những chuyện này.Cô nói chỉ như để chứng tỏ rằng lời nói của Ryuji cũng có chút tác động tới mình làm cho cô có cái nhìn bớt ác cảm hơn với Sylvia , nhưng rốt cuộc chuyện của Sylvia có ra sao đi nữa thì cũng chẳng phải vấn đề mà Cindy quan tâm.
"Có thể cô ta ko quá tệ , nhưng tôi vẫn ghét cô ta"
Đó là thông điệp của Cindy.
Ryuji có vẻ hơi lúng túng trước thái độ thờ ơ của Cindy , nhưng hắn chẳng thể đòi hỏi sự thông cảm hay chia sẻ cảm xúc ở cô bạn chỉ mới quen này.Một lần nữa , hắn lại nhìn về phía cái góc đơn độc mà Sylvia đang ngồi.
"Mày đang nghĩ gì thế , đồ nhiều chuyện , đó đâu phải là chuyện của mày phải ko ?"
Hắn gõ gõ nắm tay lên trán như để đánh bật cái suy nghĩ vẩn vơ ấy ra khỏi đầu.Ngước mắt lên trần tàu , Ryuji thấy ngực mình nhói đau.
"Chẳng phải trước đây mình cũng giống như bạn ấy sao"
Rồi đột nhiên , hắn nảy ra một ý nghĩ táo bạo mà bất cứ ai biết đều sẽ cho là điên khùng.Nhưng Ryuji mặc kệ điều đó , hơn ai hết , hắn hiểu được cảm giác cô đơn khi không có đến một người bạn , khi luôn bị xa lánh.Mặc kệ những lời đồn thổi về cái lời nguyền chết tiệt sẽ giáng tai họa xuống đầu những kẻ liều mạng dám thân thiết với Sylvia , nếu Sylvia ko có bạn thì Ryuji sẽ làm bạn của cô ấy.
Một kẻ mà cuộc sống luôn gặp thất bại , hắn là mấu người luôn gặp xui xẻo và chẳng thể làm nổi chuyện gì cho ra hồn.Bình thường , Ryuji đã quá quen với những tai nạn và vận xui đến như cơm bữa , đó là chuyện thường ngày dù hắn chẳng phải là nạn nhân của một lời nguyền độc ác nào đó.Nên dù có gánh thêm một ít tai họa khủng khiếp nữa , chắc hắn cũng sẽ ko đến nỗi nào.
Giữ cái suy nghĩ ngu ngốc ấy làm chỗ dựa , Ryuji có lí do để tự tin hơn.Tuy là vậy , cũng chẳng phải là hắn ko sợ , hắn vẫn lo lắng rằng ko biết những tai họa ghê rợn nào đang chờ hắn phía trước.
-Này ... Có lẽ mình sẽ tới đó và nói chuyện gì đó với bạn ấy - Ryuji vừa nói vừa ngước nhìn về phía Sylvia đang ngồi.
Suýt nữa Cindy hét toáng lên
- Bạn điên rồi , đó là điều ngu ngốc nhất tớ từng nghe thấy đấy
-Thôi nào , đùa kiểu đó chẳng vui chút nào đâu - Cindy nói tiếp , cô bé tỏ ra rất lo lắng.
-Mình ko đùa ... Chỉ nói chuyện với bạn ấy thôi chắc ko sao đâu.Dù sao mình vẫn nghĩ , cái lời nguyền khỉ mốc đó chắc cũng chỉ làm tăng thêm một ít cái đám vận xui đeo bám mình hàng ngày thôi mà. - Ryuji làm ra vẻ không có gì đáng lo
- Thật ko thể tin nổi là bạn vẫn đang cố làm ra vẻ như chuyện này thật sự hài hước đấy.Được rồi.Mình sẽ mặc kệ cái lòng tốt ngu ngốc của bạn - Cindy bực bội gắt.
Ryuji đứng dậy , hắn đi ngang qua mặt Cindy , hướng về góc cuối toa , chỗ Sylvia đang ngồi.
-Ryuji này , bạn có quá thừa sự thông cảm không cần thiết.Đừng cho rằng người khác sẽ nghĩ những gì bạn nghĩ , cảm thấy những gì bạn cảm thấy.Hãy cẩn thận vì bạn có thể sẽ phải trả giá vì điều đó. - Cindy cảnh báo.
Ryuji gật đầu ko nói gì , hắn nhìn Cindy , nét mặt cô bé trông có vẻ nghiêm túc hơn bình thường.
Hết chương 3
.
___________Auto Merge________________
.
Chương 4 : Mysterious Girl (2)
Bước về phía Sylvia , Ryuji cảm thấy mất bình tĩnh hơn bao giờ hết.Hắn chưa bao giờ thật sự chủ động bắt chuyện với một cô gái.Vì thế , hắn chẳng biết mình sẽ phải bắt đầu như thế nào nữa.Khoảng cách giữa hắn và chỗ ngồi của Sylvia ko xa , nhưng dường như nó là cả một chặng đường dài mà hắn phải rất cố gắng mới có thể vượt qua được.Hơi có chút chần chừ , rồi thì Ryuji cũng lấy đủ dũng khí để lại gần Sylvia.
Những học sinh khác trong toa tàu chẳng may may để ý tới hành động kì quặc này của hắn.Trong mắt họ , Ryuji là một gã lập dị , khác người.Một mái tóc rối bù , cặp kính gọng nhựa to bự tổ chảng , cách ăn mặc lỗi mốt , cùng với điệu bộ lóng ngóng và vẻ ngơ ngẩn của một con mọt sách chính hiệu là tất cả những gì họ thấy ở hắn.Vì thế , chẳng ai thèm để tâm tới việc hắn định sẽ làm ra những trò hề ngu ngốc nào.Điều họ thắc mắc duy nhất có lẽ là tại sao một cô gái xinh xắn , dễ thương như Cindy lại đi chung với đứa thảm hại như Ryuji , thậm chí cô bé còn nói chuyện với hắn một cách vui vẻ nữa.Bầu không khí vụt trở nên căng thẳng khi Ryuji bước tới trước Sylvia.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn.Ko ai biết hay đoán được cái gã hề kia sắp diễn trò gì.Trở thành trung tâm của mọi sự chú ý , Ryuji thấy mặt mũi nóng bừng , chút bình tĩnh cuối cùng cũng đã bốc hơi mất.Hắn bắt đầu thấy run , chỉ là , ko hiểu tại sao hắn vẫn gượng đứng được trong khi 2 chân đã mềm nhũn.
Trông hắn càng lúc càng khổ sở , khỏi nói , tai hắn đỏ ửng lên , mặt cúi gầm , tay chân lóng ngóng trông thật thảm hại.
"Bạn ... bạn ..mình nói ... nói chuyện ... à không đúng ... bạn ... cho phép mình .. à ko ... ý mình là ... mình có thể ... có thể ngồi đây được ko ?" - Ryuji lắp bắp , lưỡi hắn cứ líu lại.
Nhưng cuối cùng hắn cũng có thể nói hết ra được một cái gì đó mà theo hắn là có thể tạm chấp nhận được trong tình huống này.Nó không được tốt cho lắm nhưng cũng chẳng đến mức quá tệ.
Lại những tiếng xì xầm bàn tán vang lên khắp toa tàu.
"Thằng hề ngu ngốc kia đang làm cái quái gì vậy ? Định kết bạn với cô ta sao ?Chẳng lẽ nó ko biết cô ta là ai à !"
-Cậu nghĩ nó quan tâm tới điều đó hả , tớ cá là nó sẽ ko qua khỏi được 3 ngày đâu.
-Còn tớ nghĩ nó sẽ chẳng sao hết . Chẳng phải những thằng ngốc thường chẳng bao giờ bị ốm sao.Chúng thường gặp may đấy chứ.Biết đâu lời nguyền độc ác ấy lại chừa hắn ra nhỉ.
-Fu fu ! Dù sao thì cái đống rác đần độn ấy cũng hợp với cô ta đấy chứ.
Cindy chăm chú quan sát mọi hành động của Ryuji bằng vẻ mặt hoài nghi khó hiểu.
Sau cậu ta nhất định phải làm cái chuyện vớ vẩn này nhỉ.Chẳng lẽ cậu ấy nghĩ nó sẽ giúp ích gì được cho cô ta sao.Trông cô ta đâu có vẻ cần sự thương hại về mặt tình cảm đâu chứ.Cả một lời nguyền khủng khiếp đe dọa nữa.Chuyện này thật điên rồ.
Ryuji thấy tai hắn như ù đi.Tất cả những lời bàn tán chẳng lọt chút nào vào tai hắn.Điều đó kể ra cũng là may mắn.Bởi nếu nghe được , có khi hắn đã e ngại mà dừng cái hành động ngu ngốc của hắn lại.Ryuji biết chắc Sylvia nghe thấy những gì hắn nói , chính xác hơn là sự tổng hợp và lắp ghép lại của hàng loạt những từ ngữ rời rạc mà hắn ấp úng mãi mới tuôn ra được.Có điều gần như cô ta chẳng có bất kì phản ứng nào, gương mặt xinh đẹp ấy vẫn lạnh lùng , ko cảm xúc giống như thế giới xung quanh cô chẳng hề tồn tại.
Lần đầu chủ động bắt chuyện với một cô gái của Ryuji hình như đã thất bại thảm hại.Hắn đã dự tính trước điều này , nên cũng ko bất ngờ cho lắm.Tuy vậy , hắn vẫn thấy hơi xấu hổ và có chút hụt hẫng.Tình huống này , nếu Ryuji từ bỏ , trở về với vị trí của hắn bên cạnh Cindy thì đồng nghĩa với việc hắn sẽ chẳng bao giờ có thể trở thành bạn của Sylvia được , nhưng hắn cũng chẳng biết phải làm thế nào để Sylvia tiếp chuyện hắn.Hắn thấy bối rối và khó xử vô cùng , hắn muốn quay về chỗ của mình , ko hiểu sao chân cứ như bị chôn chặt xuống sàn tàu, mặt vẫn cúi gằm , Ryuji khẽ thở dài và cứ đứng nguyên tại chỗ như thế.
-Chỗ này đâu có thuộc quyền sở hữu của tôi , bạn có thể ngồi bất cứ đâu bạn muốn ...và đừng làm phiền tôi nữa - Sylvia nói , âm điệu nhẹ như gió thoảng nhưng khô khốc và lạnh lẽo như băng đá.Trong khi nói , mắt cô vẫn ko hề rời khỏi cuốn sách trên tay.
Tuy giống như một lời từ chối một cách lịch sự , nhưng nó cũng đã trút được gánh nặng lo âu trong lòng Ryuji.Hắn thở hắt ra nhẹ nhàng rồi thả người xuống ghế đối diện Sylvia.Giờ hắn mới nhận ra , chân đã mỏi rã rời , thật may là áp lực đã giảm đi đáng kể.Ngồi đối diện với Sylvia , hắn chẳng biết phải mở miệng nói gì , cũng chẳng dám nhìn cô , sau cùng , hắn nghĩ tốt nhất là nên im lặng , đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Con tàu đang băng qua một cánh đồng cỏ xanh mơn mởn , không khí thật trong lành , dễ chịu , phảng phất hương thơm hoa đồng nội , thật khác xa thành phố ồn ào , đầy bụi bặm.
Liếc nhìn cuốn sách trên tay Sylvia , Ryuji đọc được dòng chữ.
"NGUỒN GỐC PHÁP THUẬT"
Tò mò về tựa đề cuốn sách , Ryuji định hỏi gì đó , nhưng hắn nhớ lại Sylvia đã nói "Đừng làm phiền tôi" , nên hắn lại thôi và lại tiếp tục nhìn ra bên ngoài cửa sổ.Khung cảnh bên ngoài trôi qua vùn vụt , nhưng Ryuji đang để tâm trí hắn lửng lơ tận đâu đâu nên cũng chẳng có cảnh đẹp nào lọt vào mắt hắn.Những lời xì xầm bàn tán về hắn cũng đã ngừng , có lẽ họ nghĩ rằng số phận hắn đã được sắp đặt rồi nên cũng chẳng muốn để tâm , dù sao nó cũng chẳng liên quan đến họ.
Chán nhìn ra ngoài cửa sổ , hắn ngó về phía Cindy.Lúc này chỗ ngồi của hắn bị một gã khá đẹp trai chiếm dụng.Có vẻ như gã đó đang tìm cách bắt chuyện và tán tỉnh Cindy.Chỉ là Cindy chẳng mảy may quan tâm tới gã ta , cô bé đang chăm chú vào cuốn tạp chí cầm trên tay , để mặc thằng nhóc ngồi lảm nhảm một mình.
Cú giữ sự im lặng thế này thì thật nhàm chán , nhưng với Ryuji , khởi đầu như vậy cũng tạm ổn.Gạt những suy nghĩ vớ vẩn ra khỏi đầu , hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ.Tàu đang chạy qua một vách núi dựng đứng , cao vút , vô cùng hiểm trở , cảnh vật đơn điệu và hoang sơ.Nhìn một lúc , hắn thấy mắt mình muốn díp lại , và giấc ngủ dịu dàng đến với hắn...
Hết chương 4
Chương 5 : Đừng lo , tớ sẽ giúp cậu làm quen với chúng ...
"Này này , dậy đi chứ , đến nơi rồi đó"
Trong lúc mơ màng , Ryuji cảm thấy có vật gì đó đập đạp vào tay hắn và tiếng ai đó gọi tên mình.
Phải khá vất vả hắn mới mở mắt ra được , và cũng phải mất một lúc lâu thì hắn mới tỉnh táo trở lại.Trước mắt hắn là gương mặt tinh nghịch của Cindy với nụ cười ấm áp nở trên môi.Trên tay cô bé là cuốn tạp chí được cuộn tròn lại , chắc Cindy dùng nó để đánh thức hắn dậy.
"TUẦN SAN THỜI TRANG PHÁP THUẬT" là tên của cuốn tạp chí.Dựa vào cách ăn mặc của Cindy cũng thấy được cô có gu thẩm mĩ khá tuyệt.Nó không quá cầu kì , bắt mắt nhưng cũng đủ phong cách và hấp dẫn để bất cứ ai cũng phải liếc nhìn bằng ánh mắt trầm trồ.Một sự kết hợp hoàn hảo giữa 2 tông màu đen và trắng.
- Bạn ko muốn bị muộn chứ , buổi lễ chào mừng học viên mới tổ chức ở đại sảnh sắp diễn ra rồi.Vì chúa , hãy lấy lại sự tỉnh táo của bạn đi , Ryuji.
Cindy vừa nói vừa dỡ đống vali và túi xách trên giá để hành lí xuống.
"Giúp mình với..." -
Ryuji giúp Cindy chuyển hết đống vali xuống tàu rồi hắn lượm cái balo của mình , khoác lên vai.Chỗ ngồi đối diện hắn đã trống , có lẽ Sylvia đã xuống tàu trong lúc hắn còn đang ngủ.
- Con tàu đi xuyên không gian này thật là tuyệt , những người chế tạo ra nó chắc hẳn phải là những thiên tài đấy nhỉ - Ryuji trầm trồ trong lúc đang đi bên cạnh Cindy về phía học viện Shinez.
-Tất nhiên rồi , con tàu này được thiết kế và chế tạo bởi những Blacksmith mà.Cũng giống như tất cả những đồ vật pháp thuật ở "Thế giới những người sử dụng pháp thuật" này - Cindy đáp gọn lọn.
- Cindy này ... vậy những Blacksmith mà bạn nói , đó là thứ gì vậy.Nó tạo ra các vật dụng pháp thuật , có phải nó cũng giống như những nhà máy sản xuất đúng ko ?
Suýt chút nữa , Cindy phá lên cười , nhưng nhìn Ryuji trông ko giống như đang đùa nên cô bé vội lấy tay che miệng , cố giữ cho mình ko cười thành tiếng.Cô chợt nhớ ra , Ryuji là một tên ngố chẳng biết chút gì về học viện pháp thuật Shinez , biết đâu cậu ta cũng chẳng biết gì về những thứ cơ bản nhất của thế giới pháp thuật này thì sao.
"Chắc cũng tương tự như vậy , điều này bạn sẽ sớm biết thôi , chỉ cần rõ là "Blacksmith là một Magic Job đặc biệt , họ là những người chuyên chế tạo ra các đồ vật có khả năng chứa đựng pháp thuật bên trong. - Cindy giải thích.
Ryuji càng lúc càng thấy khó hiểu , từ lúc biết tới sự tồn tại của "Thế giới những người sử dụng pháp thuật" , trong lòng hắn nảy sinh rất nhiều những thắc mắc.Một cộng đồng kì lạ như vậy tồn tại , trong khi hàng tỉ người ngoài kia chẳng hay biết gì.
-Mà Ryuji này , sao bạn chẳng mang theo hành lí gì hết vậy. - Cindy bất ngờ hỏi.
Rồi như nhớ ra điều gì đó , cô bé bật cười khúc khích.
-À mình quên mất , Ryuji ko biết gì về học viện Shinez thì làm sao cậu ấy có thể biết Shinez là trường nội trú chứ.Mình rất hoài nghi về điều này , cậu chẳng giống chút nào với những người thuộc "CỘNG ĐỒNG PHÁP THUẬT THÔNG THƯỜNG ĐƯỢC LƯU TRỮ" cả.
Ryuji giật mình , hắn bỗng trở nên luống cuống , câu nói đùa của Cindy khiến lần đầu tiên hắn liên tưởng tới việc nếu có ai đó thuộc cái "Cộng đồng quái gở" này phát hiện ra hắn ko thuộc trong số họ thì chắc chắn sẽ có vô khối rắc rối xảy ra với hắn.Rồi thì những chuyện gì sẽ xảy ra với một kẻ ko biết pháp thuật giữa những người có thể sử dụng pháp thuật.Điều đó chắc hẳn sẽ ko dễ chịu chút nào.Nó còn có thể sẽ tệ hại nữa là đằng khác.Rồi thì mọi người sẽ nhìn hắn như một sinh vật khác thường.Tại sao hắn lại ko nghĩ tới điều này sớm hơn.Ryuji có chút hối hận vì hắn đã lỡ bước lên chuyến tàu này , nhưng đằng nào thì cũng đã muộn , mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi nên hắn quyết định sẽ tiếp tục theo đuổi chuyện này tới cùng , bất chấp mọi rắc rối hắn có thể sẽ phải đối mặt.
Những cử chỉ khác thường của Ryuji ko thể qua mắt Cindy , dường như cô bé đã nhận ra những điều kì lạ ở hắn.
-Có vẻ như sự hoài nghi của tớ là đúng , bạn ko giống tớ , bạn ko thuộc "Cộng đồng pháp thuật thông thường được lưu trữ".Hiểu biết của bạn về thế giới pháp thuật là con số 0.Nên tớ đoán , bạn thuộc về thế giới của những người không biết pháp thuật.Tớ chỉ tò mò là ko hiểu tại sao một người bình thường như bạn lại được nhận vào Shinez - Cindy nghiêm túc nói.
Ryuji cảm thấy đây chỉ là khởi đầu cho chuỗi những rắc rối mà hắn sẽ gặp phải ở Shinez này.Quá nhiều điều khó hiểu.Những từ ngữ , những khái niệm lạ lẫm khiến đầu óc hắn lùng bùng và rối tung lên.Hắn bắt đầu có cảm giác hoang mang , lo lắng.
-UH ! Bạn đã đúng , Cindy ! Mình là một người bình thường và mình hoàn toàn mù tịt về thế giới pháp thuật này.Bạn có tin ko , chuyện mình tới Shinez này giống như một trò đùa.
Và Ryuji kể cho Cindy nghe về bưu phẩm kì lạ bẩt ngờ được gửi tới cho hắn , về bức thư thông báo và tờ phiếu đăng kí nhập học.Hắn cố gắng dùng những từ thích hợp nhất để diễn tả cảm giác kinh ngạc của hắn lúc nhận được chúng , để cho câu chuyện nghe có vẻ thật và đáng tin hơn , nhưng dường như hiệu quả đạt được ko lớn cho lắm.Dù nói cách nào , chuyện hắn kể nghe vẫn rất khó tin.
"Mình ko biết nữa , những chuyện này bắt đầu vượt quá sức tưởng tượng của mình , nó làm mình thấy mệt mỏi" - Ryuji vò tung đám tóc nâu cứng ngắc của hắn.
Nghe xong câu chuyện của hắn , Cindy chẳng tỏ thái độ gì , ko rõ là cô bé tin những lời hắn nói hay ko.Nhưng rõ ràng là hắn - một người ko thuộc thế giới pháp thuật , lại đang có mặt ở đây - Học viện bồi dưỡng và đào tạo tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z , và điều này thật sự lạ lùng và khó hiểu.
- Nếu vậy thì chỉ có một cách giải thích duy nhất , đó là bạn ko thuộc chúng tớ nhưng bạn có "Tiềm năng pháp thuật" hay thứ gì đó đại loại thế , và một ai đó ở Học viện Shinez này phát hiện ra điều đó , vì thế người đó muốn bạn tới Shinez học. - Cindy trầm ngâm.
Ryuji nhìn Cindy ngạc nhiên , đó cũng có thể là một khả năng , tuy có vẻ hơi khó tin nhưng ít ra nó cũng là sự lí giải hợp lí cho việc hắn có mặt tại Shinez này.
"Bạn ấy là một cô gái thông minh" - Ryuji thầm nghĩ.
- Mình nghĩ , bạn là trường hợp đặc biệt , đó là một điều đáng tự hào vì Ryuji à , bạn chẳng giống với bất cứ ai khác.Sẽ khó khăn để làm quen với mọi thứ nhưng đừng bỏ cuộc nhé.Đừng lo , tớ sẽ giúp bạn làm quen với chúng." - Cindy cười với hắn , không hề có sự phân biệt giữa một người thuộc thế giới pháp thuật và một người ko thuộc thế giới pháp thuật cả.
- Cám ơn bạn , Cindy - Ryuji ấp úng , ko có mấy người đối xử tốt với hắn như vậy , và điều đó khiến cho hắn cảm thấy một chút ấm áp ngọt ngào trong lòng.
-Thôi nào , bạn phải bỏ ngay cái bộ mặt ủ rũ ấy đi , chúng mình vào trường thôi. đập nhẹ vào vai hắn , Cindy động viên.
-uh ! Để mình mang đồ giùm bạn
Ryuji thở hắt ra , tâm trạng nhẹ bớt đi một nửa , theo Cindy đi vào khuôn viên trường.
Học viện đào tạo và bồi dưỡng tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z là một quần thể kiến trúc cực kì rộng lớn.Trung tâm kiến trúc là một tòa lâu đài cổ kính hùng vĩ với 7 ngọn tháp sừng sững cao vút.Những phần khác của lâu đài Shinez chỉ là phụ , kiến trúc chính tập trung vào 7 ngọn tháp.Đó là nơi học tập và sinh hoạt chủ yếu của học viên và giáo viên ở Shinez.Ngọn tháp trung tâm khổng lồ nối với 6 ngọn tháp còn lai bằng những bức tường lớn , tạo thành một pháo đài vững chắc hình lục giác.
Học viện Shinez chỉ có một cổng vào duy nhất nẳm ở hướng chính Nam , cách điểm dừng tàu lửa khoảng chừng 100 mét.Rừng bao phủ phía Bắc và phía Tây , bên trong khu rừng là nơi cư trú của nhiều sinh vật kì lạ ở thế giới pháp thuật.Phía Đông là sân vận động , nơi tổ chức các hoạt động thể thao và các cuộc thi đấu pháp thuật.Đại sảnh ở tháp Trung tâm (Center Tower) là nơi sắp diễn ra bữa tiệc chào mừng học viên mới.Có 6 đường để tới được tháp trung tâm.6 ngọn tháp bên ngoài được nối với nhau bằng những bức tường cao , giữa mỗi 2 ngọn tháp kề cận đều có một cửa lớn dẫn vào hành lang bên trong tiến tới Center Tower.
Ryuji thật sự choáng ngợp trước quần thể kiển trúc đồ sộ vĩ đại này.Ko một công trình kiến trúc nào ở thế giới loài người có thể sánh được với nó.Hắn và Cindy chọn lối đi gần nhất , đối diện với cổng chính của học viện , nằm giữa 2 tòa tháp có biểu tượng ngọn lửa hừng hực cháy và biểu tượng 2 thanh kiếm đan chéo nhau được gắn trên tường.Kéo được 2 cái vali to bự và nặng chịch của Cindy tới bậc cửa lâu đài , tay Ryuji mỏi rã rời.Cũng may là ở đây có những yêu tinh lùn đứng chờ sẵn với những chiếc rương lớn.Nhiệm vụ của chúng là giúp học viên chuyển hành lí của mình về phòng của họ.Thật nhanh chóng , tất cả đống hành trang lỉnh kỉnh của Cindy được xếp ngay ngắn trong một chiếc rương màu nâu gỗ.Những chiếc rương này có lẽ là những đồ vật pháp thuật , vì thế tuy bên ngoài khá bình thường nhưng sức chứa của chúng gấp hàng chục lần những chiếc rương vẫn bán ngoài tiệm ở thế giới ko pháp thuật.Mảnh giấy ghi tên chủ nhân những món đồ hiện lên chữ Cindy McGreed.
Ryuji tự nhủ là rồi hắn sẽ gặp nhiều thứ kì dị hơn , nên sẽ cố không tỏ ra kinh ngạc trước bất cứ chuyện gì.
-Những thứ này ... thật tiện lợi quá - Ryuji nhìn 2 yêu tinh lùn đang khiêng chiếc rương của Cindy đi với vẻ trầm trồ thán phục - Mình đang nghĩ tới cảnh sẽ phải mang theo cả một đống nặng khủng khiếp những thứ hành lí , đồ đạc đi một chặng đường dài tới tháp trung tâm , nếu điều đó xảy ra thì nó thật sự là một tai họa.
-Nếu tai họa đó xảy ra thật thì sao nào , lúc đó bạn sẽ không giúp mình chuyển đồ nữa hả - Cindy trêu hắn.
-Mình vẫn sẽ giúp bạn chứ , nhưng là sau khi mình kết thúc bữa tiệc ở đại sảnh trung tâm.Mình ko muốn bỏ lỡ một chuyện hay ho như thế ngay trong ngày đầu tới trường của mình đâu.
Ryuji đáp trả bằng câu nói hài hước nhất mà hắn có thể nghĩ ra.
Cả 2 cùng phá lên cười ... Có lẽ Ryuji cũng chưa nhận ra là hắn đang nói chuyện một cách bình thường và vui vẻ với một cô gái , chẳng có chút gượng gạo nào , ngược lại còn khá thoải mái.Điều mà hắn chưa bao giờ "thật sự" làm được từ trước tới nay.Chắc đơn giản , Ryuji chỉ nghĩ hắn đang nói chuyện với một Cindy , một người bạn mới quen , chứ hắn quên mất Cindy là một cô gái.Một điều ngớ ngẩn chưa từng thấy.
-Bạn ko gửi đồ à - Cindy hỏi khi thấy Ryuji vẫn khoác cái balo của hắn trên vai.
- Ko , mình thấy việc nhét cái balo bé tí này vào trong một chiếc rương to đùng không hợp lí cho lắm nên mình tự mang nó thì hơn.Dù sao nó cũng khá nhẹ vì chẳng đựng gì nhiều - Hắn giải thích.
Họ băng qua một dãy hành lang rộng và dài.Hành lang khá vắng vẻ , ngoài những bức tranh treo trên tường , một số chậu cây đặt dọc hành lang , một vài bảng tin chi chít những mảnh giấy dán và những giá nến lớn gắn trên tường đang tỏa thứ ánh sáng vàng nhạt trông khá ấm cúng thì chẳng có mấy người đi lại.Có lẽ các học sinh đều đã có mặt tại đại sảnh trung tâm.Cindy và Ryuji tới muộn hơn những người khác.
Cửa đại sảnh Center Tower đang đóng , Ryuji đẩy nhẹ cửa bước vào , tiếng ồn ào trong phòng vọng ra.Hàng trăm con mắt đều hướng về phía cửa ra vào xem người mới đến là ai.
Có thể Ryuji là một cậu bạn đặc biệt theo cách mà Cindy nói , nhưng lúc này đây , người thật sự nổi bật và thu hút mọi sự chú ý là Cindy.Ko cần phải nói , Cindy quá xinh đẹp.Đứng bên cạnh cô , Ryuji trở thành một cái bóng bị lu mờ , quên lãng.
Hết chương 5
Chương 6 : The Party in Great Hall of Center Tower
Ryuji đã quá quen với việc chẳng có ai tỏ ra nồng nhiệt với sự có mặt của hắn , hay tệ hơn nữa là hắn ko được chào đón.Không thể phủ nhận rằng vẻ bề ngoài lập dị của hắn chính là nguyên nhân giải thích cho điều này.Cindy là một cô gái xinh đẹp , có gương mặt đáng yêu như một thiên thần , vì thế , cũng chẳng có gì là ngạc nhiên khi tất cả mọi ánh mắt , mọi sự trầm trồ , những lời tâng bốc và xuýt xoa , cả sự ghen tị của đám con gái đều hướng về cô.
Giống như Ryuji đã miễn dịch đối với thái độ lạnh nhạt và những lời chế giễu thì Cindy cũng chả mấy quan tâm tới những điều người ta nói về cô , hay cả những cái nhìn xoi mói của đám học sinh Shinez.
Cindy kéo Ryuji đi theo cô , hai người họ giống như một sự đối lập hoàn hảo , nếu cách đấy một phút , hầu như chẳng ai thèm để ý tới Ryuji , thì bây giờ đến lượt hắn thu hút sự chú ý của mọi người.Đám con trai nhìn hắn gằm ghè , ganh tị , chúng tìm ko ra lí do để một cô gái xinh đẹp lại tỏ ra thân thiết với một thằng nhóc quê kệch , ngớ ngẩn như Ryuji.Thái độ hậm hực của lũ con trai , khiến Ryuji có cảm giác thật lạ lùng , hắn thấy mình nổi bật và hắn thấy hãnh diện vì điều đó.Hôm nay có lẽ là một ngày may mắn với hắn.
Cùng Cindi đi tới chỗ ngồi của đám học sinh năm nhất , Ryuji thấy tai mình nóng bừng , có lẽ cái cảm giác hồi hộp ban nãy vẫn còn đọng lại.Ngồi xuống cạnh Cindy , việc hàng đống kẻ phải nhìn mình bằng con mắt ghen tị khiến cho hắn thấy rất vui."Thật lạ là tại sao Cindy lại có thể thờ ơ trước một điều tuyệt vời như vậy nhỉ , chắc cô ấy quá quen với nó rồi" - Ryuji thầm nghĩ.
Ryuji đảo mắt quan sát gian đại sảnh trung tâm , cách bài trí ở đây mang nhiều màu sắc cổ điển , nhìn vào có thể thấy được sự ảnh hưởng của phong cách Gotic lên toàn bộ kiến trúc , đồng thời vẫn giữ được vẻ độc đáo riêng của mình...
Đại sảnh là một gian phòng hình tròn cực lớn nằm ở vị trí chính giữa bên trong tháp trung tâm , được thiết kế với những cột đá lớn nâng đỡ xung quanh mái vòm hình múi , có sống hình chữ nhật.Đại sảnh có chiều cao rất lớn với nhiều cửa sổ mở ra bên ngoài tạo nên cảm giác rộng lớn , mênh mông.Khắp gian phòng tràn ngập ánh sáng với những bức phù điêu lộng lẫy chạm khắc tinh xảo trên các bức tường.
Các dãy bàn của học sinh các năm khác được xếp thành một hình lục giác lớn bao quanh dãy bàn hình tròn của những học sinh mới nằm ở giữa sảnh.Mỗi cạnh của hình lục giác ấy tượng trưng cho một tòa tháp.Trên tường đằng sau mỗi dãy bàn treo những bức tranh cực lớn.Có tất cả 6 bức tranh lớn như thế sau nằm phía sau 6 dãy bàn.Tranh được vẽ bằng chất liệu sơn dầu , nét vẽ tỉ mỉ và cực kì sống động , khiến cho người xem có cảm giác những sự vật trong bức tranh đang chuyển động , chúng như đang sống thật sự. Ryuji chăm chú xem từng bức tranh.
Đó là một con phượng hoàng cực lớn , kiêu hãnh vỗ cánh bay trên biển lửa cháy dữ dội.
Đó là một con rùa đen đứng trên núi đá với cái đuôi là một con rắn hổ mang hung tợn đang ngoe nguẩy.
Đó là một con Sphinx có 3 mắt , ẩn núp trong bóng tối , không gian xung quanh nó được thắp sáng bằng ánh nến mờ ảo.
Đó là một con Unicorn tuyệt đẹp với chiếc sừng nhọn và dài có bộ lông mềm mại , trắng muốt , miệng ngậm một thanh kiếm.
Đó là một con hổ trắng đang cất tiếng gầm dũng mãnh đứng giữa rừng xanh với vòng nguyệt quế trên đầu.
Và cuối cùng , đó là một con rồng châu Á , lao vút lên từ vực nước xoáy với khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Ryuji cho rằng mỗi con vật được khắc họa trong những bức tranh ấy là biểu trưng cho một tòa tháp.Mà cũng có thể chúng mang một ý nghĩa nào đó mà hắn ko tài nào đoán ra được.
Chỗ ngồi của học sinh năm một là một dãy bàn được xếp thành hình tròn xung quanh một cái bục lớn ở chính giữa đại sảnh.Chỗ hắn và Cindy ngồi đối diện với bức tranh con hổ trắng đang nhe nanh giơ vuốt.Lúc này , hầu hết những bàn dành cho học sinh năm nhất đều đã kín người.Tất cả chỉ trừ một góc phía bên phải , đối diện bức tranh ngựa một sừng.Trong một bán kính nhỏ quanh cô gái ấy , ko có bất cứ một học sinh nào ngồi , bởi vì chẳng ai muốn dính dáng , đúng hơn là chẳng ai đủ mạo hiểm để đến gần một con nhỏ được cho là đem tai họa tới cho người khác.Đó chính là Sylvia.Chẳng tỏ ra khó chịu hay bất cứ cảm xúc nào đại loại như thế , gương mặt đẹp lạnh lùng và vô cảm , cô chẳng quan tâm tới chuyện mình có bị xa lánh hay ko.
Chỉ là Ryuji có cảm giác như hắn thấy được ở cô một vẻ cô đơn lầm lũi đằng sau gương mặt lạnh lẽo , băng giá và thái độ bất cần ấy.Lặng nhìn cô từ xa , ko rõ vì sao hắn thấy buồn bực trong lòng.Không khó chịu về điều đó cho lắm , tuy rằng ko chắc lắm , hắn tự nhủ , có lẽ hắn hiểu được cảm giác của Sylvia lúc này.
-Bạn đang nghĩ gì vậy , Ryuji ?- Cindy bất ngờ hỏi - Từ lúc vào trong này, mình chẳng thấy bạn nói gì hết.
Ryuji khẽ giật mình , câu hỏi của Cindy kéo hắn ra khỏi mớ suy nghĩ vẩn vơ ấy.
- À , ko có gì đâu.Tại mình thấy ko được khỏe chút thôi.
Liếc nhìn về phía Sylvia , Ryuji đáp bâng quơ.Chẳng hiểu tại sao hắn phải nói dối , bởi rõ ràng hắn đang nghĩ tới Sylvia.Cindy lúc này đã rời mắt khỏi cuốn tạp chí "Tuần san thời trang pháp thuật" cầm trên tay.
- Mình vẫn ổn mà ... - Ryuji quay sang nhe răng cười với Cindy.
Cách cư xử bất bình thường của Ryuji , ko qua nổi mắt Cindy.Cô bé khá nhạy cảm và tinh tế.
- Cậu có vẻ quan tâm tới cô ta nhỉ , Ryuji.Vậy mà cô ta lại chẳng biết đấy. - Cindy nhìn hắn , lần đầu tiên cô bé nói với Ryuji bằng giọng châm chọc , giống như cô có khả năng nhìn thấu mọi suy nghĩ của hắn.
Bị đoán trúng , Ryuji rất ngượng ngùng , mặt hắn lại đỏ bừng lên.
- Mình ... mình chỉ nghĩ là mình hiểu cảm giác của bạn ấy thôi - Ryuji ấp úng giải thích , hắn lóng ngóng xua tay.
- Vậy có giống cái lúc bạn tới bắt chuyện với "Bạn ấy" rồi ngủ khò mất luôn ko.Mình nghĩ đó cũng là một cách để hiểu và chia sẻ đấy chứ. - Có vẻ như Cindy ko muốn buông tha cho hắn.
Về phần Ryuji , trông hắn thật tội nghiệp , hắn ko giỏi mồm mép , nên trước những lời lời châm chọc của Cindy , hắn chẳng có cách nào phản bác ngoài việc im lặng chịu trận.
Trông thấy vẻ ngơ ngác đáng thương của Ryuji , Cindy ko nỡ chế trêu hắn thêm nữa
- Ryuji này , mình quên ko cho bạn biết điều này , trong lúc cậu đang ngủ say sưa , trước khi xuống tàu , cô ta có nhờ mình nói với bạn rằng "Ko biết bạn có mục đích gì khi cố gắng tiếp cận với cô ta, nhưng tốt nhất bạn hãy tránh xa một người nguy hiểm như cô ta ra nếu ko muốn tai họa khủng khiếp sẽ giáng xuống đầu bạn." - Cindy thuật lại.
Cindy nháy mắt với Ryuji , ánh mắt tinh nghịch như muốn thăm dò phản ứng của hắn.Cô nói tiếp bằng một giọng đầy bí ẩn.
-Cô ta còn nói một câu nữa , không biết bạn có muốn nghe ko ?
- Bạn ấy còn nói điều gì nữa , Cindy - Ryuji có vẻ khá nôn nóng muốn biết.Hắn thật sự tò mò.
-Làm gì mà bạn tỏ ra sốt sắng thế.Bạn nôn nóng quá làm cho mình quên mất rồi. - Cindy lại tiếp tục màn trêu chọc của mình.
- Làm ơn nói cho mình biết đi , mới đó thôi , bạn đâu thể nào quên nhanh thế được. - Ryuji năn nỉ.
-Hình như mình biết là mình sẽ nhớ ra nếu cậu chịu giúp mình một việc - Cindy ranh mãnh đáp.
Ryuji tự nhủ , chỉ cần là Cindy nhờ , thì sẽ có cả tá con trai tình nguyện làm mọi thứ vì cô ấy.Đừng nói là một chuyện , cho dù là cả đống chuyện thì vẫn có hàng đống con trai luôn sẵn sàng giúp đỡ.
- Mình ko chắc có thể làm gì đó giúp cậu được ko ? Bạn biết đấy , mình chỉ luôn làm hỏng việc , mình chẳng bao giờ làm gì được cho ra hồn cả.Cindy này , mình cũng ko muốn biết nữa đâu.- Ryuji nói bằng giọng rầu rĩ , hắn tỏ ra khá tự ti về bản thân mình.
Cindy thấy hắn rầu rĩ thật tội nghiệp , nhưng cô vẫn cố tình tảng lờ , xem như chẳng để ý tới điều đó.
-Thôi nào , đừng tự coi thường chính mình như thế chứ , Ryuji.Bạn có thể làm được mà.Hơn nữa mình chẳng muốn nhờ ai khác vì việc này chỉ có bạn mới giúp được mình thôi.
- Ừ , bạn đã nói vậy thì mình đồng ý , chỉ là mình ko chắc ...
Ko để Ryuji nói hết câu , Cindy ngắt lời hắn.
- Được rồi , được rồi , bạn đồng ý giúp mình rồi đấy nhé , ko có "Nhưng" gì hết.
Sao bạn ấy lại nhờ mình giúp nhỉ , còn nói là chỉ có mình làm được thôi , ko biết là chuyện gì đây" - Ryuji tự hỏi.
- Sylvia nói :"Cám ơn vì bạn đã ko e ngại ngồi cùng một kẻ như cô ta trong suốt chuyến tàu đến S.H.I.N.E.Z.".Dù theo như những gì mình thấy thì cậu chỉ ra chỗ cô ta , ngồi xuống và ngủ.Nhưng dù sao đó cũng vẫn là một lời cám ơn.
Ko định , nhưng Ryuji vẫn đưa mắt về phía Sylvia đang ngồi , bất giác hắn mỉm cười , một chút cảm giác nhẹ nhõm , vui vui len lỏi vào trong tâm trí hắn.
Quay sang Cindy , Ryuji nhẹ nhàng hỏi :
-Cindy này , thực hiện đúng thỏa thuận của chúng ta nhé . Bạn muốn mình giúp chuyện gì ?
Cindy nhìn hắn , cười ranh mãnh
- À chuyện đó hả ... mình ... chưa vẫn nghĩ ra ....^^
Hết chương 6
Chương 7 : Nghi thức của sự lựa chọn ...
Ryuji rất ngạc nhiên , cô bạn mới quen của hắn không chỉ nổi bật mà còn là một người khá thú vị nữa.Đại sảnh lúc này có vẻ ồn ào hơn , các giáo viên của trường hầu như đều đã có mặt, tất cả chỉ chờ hiệu trưởng tới là buổi lễ sẽ được bắt đầu.Những dãy bàn bao quanh dãy bàn của học sinh năm thứ nhất là của học sinh từ năm thứ 2 đến năm thứ tư.Hàng đầu là chỗ ngồi của giáo viên.Khác với năm thứ nhất , các học sinh từ năm thứ 2 trở đi đều mặc đồng phục của trường.Đồng phục của Shinez ko phải là mũ chóp nhọn và áo choàng dài giống như cách ăn mặc của các phù thủy thường thấy trên các chương trình truyền hình hay trong sách vở.Trang phục ko nhất thiết phải cầu kì và kiểu cách như vậy thì mới ra dáng một Magic-User (Người sử dụng pháp thuật , từ để chỉ những người thuộc thế giới pháp thuật).Trong thế giới của những người sử dụng pháp thuật , pháp thuật ko đơn thuần chỉ là sở hữu của những pháp sư , tất cả những người có thể sử dụng được pháp thuật đều gọi chung là Maer.
Đồng phục học sinh của Shinez được thiết kế khá giống với những bộ đồng phục trong thế giới của "Những người ko có căn nguyên pháp thuật".Nam sinh Shinez mặc sơ mi trắng và thắt caravat , khoác bên ngoài áo vét màu xanh xẫm đi chung với quần vải màu tối , đặc biệt nam sinh được phép lựa chọn màu sắc của caravat theo ý thích của mình.Nữ sinh Shinez mặc sơ mi trắng , thắt nơ , khoác bên ngoài áo vét mỏng màu tím than , đi chung với váy ngắn xếp li tối màu.Cũng giống như nam sinh , màu nơ của họ được lựa chọn theo sở thích.
Ryuji thấy trên cái bục lớn ở giữa sảnh có 6 cây cột đá nhỏ cao chừng 1.5m , hình dáng và hoa văn trang trí có phần giống như những cây cột Totem của người da đỏ.Trên đỉnh mỗi cây cột có gắn một viên đá hình thoi , trong suốt.
Khá tò mò , Ryuji ko đoán ra những cây cột đó dùng để làm gì , hắn quay sang hỏi Cindy về chúng.
-Mình ko chắc lắm ... Nghe nói , mấy cây cột đó liên quan tới nghi thức lựa chọn "Thuộc tính pháp thuật" thì phải - Cindy trả lời , có vẻ cô bé cũng không biết nhiều lắm về chúng.
Bỗng một giọng nói cực lớn , dường như được khuyếch âm bằng pháp thuật vang vọng khắp không gian.
"Nhiệt liệt chào mừng giáo sư Narelz Steinburdg , hiệu trưởng học viện bồi dưỡng và đào tạo tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z"
Những tiếng ồn trong phòng nhanh chóng chấm dứt.Tất cả mọi người đều hướng sự chú ý về phía cái bục lớn giữa đại sảnh.
Một ngọn lửa lớn bùng lên .Ngay sau đó , nó dần yếu đi và thu nhỏ kích thước lại khoảng bằng với một người bình thường.Giống như một hỏa nhân đang hừng hực cháy.Ngọn lửa giảm dần cường độ , từng phần thân thể của hỏa nhân dần hiện ra khi lửa bắt đầu tàn lụi.Ngọn lửa đã tắt , cả thân hình giáo sư Steinburdg xuất hiện từ trong lửa đỏ , giống như loài phượng hoàng đầy kiêu hãnh.Hiệu trưởng học viện Shinez là một người đàn ông khoảng chừng ngoài 60 , có dáng vẻ cao gầy , mái tóc hoa râm với chòm râu dài lốm đốm bạc , đuôi mắt lấm chấm những vệt chân chim , đôi mắt ánh lên những tia sáng tinh anh mà thời gian hay tuổi tác cũng ko thể làm lu mờ.
Narelz Steinburdg , một Fire Wizzard kiệt xuất , hiệu trưởng thứ 20 của học viện pháp thuật Shinez.Trong chiếc áo chùng dài màu trắng và đũa phép cầm trên tay , ông mang phần nhiều dáng dấp của một phù thủy cổ xưa.
Tiếng vỗ tay vang dội khắp đại sảnh.Giáo sư Steinburdg là thần tượng của phần lớn học sinh Shinez , nhưng với một kẻ lơ mơ nhất trong thế giới pháp thuật như Ryuji , thì ông ấy trông chỉ giống như một ảo thuật gia tài ba vừa có màn trình diễn thật ấn tượng.
Giáo sư Steinburdg đưa tay ra hiệu cho học sinh yên lặng , ông nói bằng một giọng trầm ấm , hiền từ.
-Hôm nay , ta rất vinh dư được đón tiếp các con , những học viên mới của Shinez trong bữa tiệc lựa chọn.Buổi tiệc đầu tiên ở trường mới hẳn rất quan trọng với các con phải ko ? Nhưng các con biết đấy , việc phân loại thuộc tính pháp thuật của mỗi học sinh theo các Magic Class là một điều cần thiết trước khi các con có thể bắt đầu ở Shinez như một học viên chính thức.Vì thế , ta nghĩ chúng ta ko nên làm mất thời gian nữa , để bữa tiệc được trọn vẹn và vui vẻ , nghi thức lựa chọn sẽ được ngay bây giờ.
Ko phải là một bài diễn văn trang trọng , dài dòng và nhàm chán.Giáo sư Steinburdg nói khá ngắn gọn.Ông có một tác phong nhanh nhẹn , ko cầu kì kiểu cách.Một người thất sự phóng khoáng và ko bị gò ép bởi các quy tắc ứng xử chuẩn mực.
Trên tay ông là một quả cầu pha lê cũ kĩ , có lẽ nó có từ rất lâu rồi.Bề mặt trái cầu sần sùi , lồi lõm và có nhiều vết nứt.Lớp pha lê trải qua thời gian đã mờ đục đi rất nhiều , ko còn trong suốt như những quả cầu tiên tri thường thấy.
The Orb of Wisdom , một bảo vật pháp thuật cổ xưa được tạo ra bởi một trong 6 Maer vĩ đại , những nhà sáng lập của học viện Shinez , với mục đích lựa chọn học sinh vào các lớp dựa trên thuộc tính pháp thuật căn bản của mỗi người. - Giáo sư Steinburdg giải thích ngắn gọn.
-Ta sẽ gọi tên từng người, các con hãy bước lên đây , chạm tay lên trái cầu pha lê , và các con sẽ biết thuộc tính pháp thuật cũng như tòa tháp các con sẽ thuộc về.
Giáo sư Steinburdg giơ quả cầu pha lê lên cao , như một thực thể sống , nó từ từ rời khỏi tây ông , bay về phía 6 cây cột Totem và lơ lửng tại tâm điểm hội tụ của 6 cột đá.
- Bạn biết ko ? Trái cầu pha lê ấy , có người cho rằng , bên trong nó tồn tại cả một linh hồn rất mạnh đấy. - Cindy thì thầm.
Ryuji ko đáp , hắn nhìn như bị thôi miên vào quả cầu pha lê mờ đục đang lơ lửng giữa không trung.
Chợt một âm thanh lanh lảnh , cao vút vang lên.Một giọng ngân nga lời một bài thơ cổ xưa đã quá quen thuộc với các thế hệ học sinh Shinez.
"Hola , hola
Băng qua bóng tối
Che mờ ánh dương
Ta hát vang bài ca
Về những người sáng lập vĩ đại
Sự nóng bỏng dữ dội và nhanh nhẹn của lửa
Sự thông thái và trí tuệ của cây rừng
Sự mạnh mẽ và bền vững của đất
Sự lạnh lẽo mềm mại và biến ảo của nước
Sự sáng tạo và rắn rỏi của kim loại
Sự huyền bí và nhiệm màu của tâm linh
Sladar Whiteclaw kiêu hãnh - the Phoenix Knight , người nắm giữ ngọn lửa thuần khiết.
Hallow Shadowrage thông thái - the Forest Priest , người nắm giữ quyền năng cửa sự sinh tồn.
Inka Cleverland can đảm - The Guardian , người mang đến sự an lành của đất mẹ.
Ninami Silk trầm tĩnh - The Ice Wizzard - người chế ngự băng giá vĩnh hằng
Elkare Fairytail khéo léo - The Blacksmith , người sáng tạo những điều kì diệu của ma thuật.
Zenor Whisperwind kì bí - The Shadow Shaman , người dẫn đường cho những linh hồn đã khuất.
Trên 6 tòa tháp cao
Của sự hiểu biết và thông thái
Những Maer vĩ đại ...
The Orb of Wisdom
Được tạo ra với quyền năng và trí tuệ của S.H.I.N.E.Z
Và cứ hàng năm
Khi lời hát cổ xưa lại vang lên
Ta tới với vinh quang của mình
Nắm rõ mọi thuộc tính pháp thuật
Ta dành cho ngươi lời khuyên tốt nhất
6 ngọn tháp vươn mình kiêu hãnh
Fire , Earth , Tree , Metal , Water and Spirit
Sự lựa chọn của ta là con đường dẫn tới nơi ngươi sẽ thuộc về...
Từ 6 viên đá trên các cột Totem , lần lượt phóng ra 6 tia sáng pháp thuật , giống như những tia điện.Tất cả tụ lại trên quả cầu pha lê làm nó phát sáng rực rỡ.Một lát sau, ánh sáng giảm đi , và bên trong quả cầu pha lê hiện lên một khuôn mặt hung dữ , nhăn nhó.
SHARAH BROWN .... Giáo sư Steinburdg bắt đầu gọi tên.
Từ hàng ghế năm nhất , một cô bé tóc nâu rụt rè bước lên.Sharad lại gần quả cầu , có vẻ cô bé khá nhút nhát.Vừa chạm tay lên quả cầu , cô vội rụt về ngay như chạm phải thứ gì đó rất nóng.
-Đừng sợ bé con , ta ko cắn đâu - Khuôn mặt bên trong quả cầu bông đùa.
Cả sảnh ồ lên những tiếng cười khiến cô bé tên Sharah rất ngượng ngùng.
Giáo sư ra hiệu cho đám học sinh yên lặng.Quay sang quả cầu pha lê , ông nói
-Frankie , ta nghĩ giờ ko phải là lúc để hài hước.
- Xin lỗi giáo sư , tại lâu lắm mới lại được xuất hiện , tôi chỉ muốn thư giãn một chút cho cái đầu khỏi bị mốc meo thôi mà... - Khuôn mặt trong quả cầu nhăn nhở cười.
-Được rồi , Sharah , con đừng sợ , Frankie là một linh hồn thân thiện - ông trấn an cô bé.
-Lại đây ... lại gần đây và chạm vào ta , ta sẽ giúp ngươi có được sự lựa chọn hoàn hảo nhất.Gương mặt Frankie dãn ra , vẻ nhăn nhó , khó coi đã biến mất, thay vào đó là nét mặt hiền lành của một cậu bé trạc tuổi Sharah.
Cô bé đặt tay lên trái cầu , từ chỗ ngồi của mình , Ryuji cũng đang rất hồi hộp muốn biết việc phân loại sẽ diễn ra thế nào.
Bên dưới , quả cầu pha lê phát ra ánh sáng rực rỡ , gương mặt Frankie biến mất , bên trong quả cầu hiện ra hình ảnh một ngọn lửa đang cháy.
- Tháp Lửa Whiteclaw , cầu chúc cho ngươi lòng kiêu hãnh của loài phượng hoàng bất tử - Giọng nói của Frankie vang dội khắp phòng.
Sau khi biết "Thuộc tính pháp thuật căn bản" của mình , Sharah cúi chào giáo sư Steinburdg , cô bé cúi mặt đi về phía dãy bàn của những học sinh tháp Lửa.
- Peter Weasley - Giáo sư Steinburg tiếp tục gọi.
Lần này là một cậu bé tóc đen gầy gò ,có gương mặt buồn bã bước lên.
- Tháp nước Silk - cầu chúc cho ngươi sự trầm tĩnh của loài rồng - Frankie hét vang khi hình ảnh hiện lên trong quả cầu pha lê là một thác nước đang tuôn trào.
Lần lượt từng học sinh được chọn vào các Tower theo thuộc tính pháp thuật của mỉnh.Cuối cùng , ở dãy bàn dành cho học sinh năm nhất chỉ còn lại 4 người.Đó là Ryuji , Sylvia , Cindy và một thằng nhóc đẹp trai tóc bạch kim có vẻ ngoài hiền lành.
Cindy Mcgreed - Hiệu trưởng gọi lớn.
Cindy bước lên , cả đại sảnh vang lên những tiếng trầm trồ.Ngay sau đó , cả phòng trở nên sôi nổi hẳn lên với những tiếng xì xầm bàn tán.Đám con trai dán mắt vào cô , còn bọn con gái thi nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ có , mà ganh tị cũng có.Quả thật là Cindy quá xinh , sự nổi bật và sức thu hút của cô là ko phải bàn cãi cho dù cô chỉ mới bước chân vào Shinez.
Cindy đặt tay lên quả cầu , gương mặt Frankie ko vội biến mất ngay như những lần trước.Frankie thì thầm với Cindy.
- Bé con , hình như có chút vấn đề với danh tính của ngươi đấy.Ta ko nghĩ những nhà quý tộc danh giá của dòng họ pháp thuật lâu đời Shadowrage sẽ cảm thấy hài lòng khi hậu duệ của họ sử dụng cái từ Mcgreed ngu ngốc đó như họ của mình thay vì tôn vinh cái tên Shadowrage vinh quang đâu.
Cindy hơi giật mình , sự hiểu biết và kiến thức của Frankie là ko thể phủ nhận.Điều này là bí mật được cô giấu kín , đăng kí vào Shinez với tên họ giả , cô ko muốn ai biết cô là một thành viên của dòng họ Shadowrage , là hậu duệ của một trong những nhà sáng lập ra học viện Shinez.Cindy trấn tĩnh lại , bằng một vẻ nghiêm túc , cô thấp giọng nói với Frankie.
- Đây là bí mật của tôi , và ông sẽ giúp tôi giữ kín nó chứ , Frankie.
-Tốt thôi , bé con , ngươi thấy ta có giống một kẻ nhiều chuyện ko.Vì tên tuổi vĩ đại của Hallow Shadowrage và vì để tránh cho ngươi những rắc rối ko cần thiết.Chuyện này sẽ là bí mật nhỏ giữa ta và ngươi.Ta hi vọng ngươi sẽ ko làm ảnh hưởng tới danh tiếng của nhà Shadowrage. - Frankie nói.
- Tháp cây Shadowrage , cầu cho trí tuệ và sự thông thái của loài hổ trắng sẽ luôn ở bên ngươi.
Đưa mắt về phía Ryuji , Cindy vẫy tay , mỉm cười với hắn thật tươi.
- Sylvia Silverstone - giọng giáo sư Steinburdg vang lên đều đều.
Khác với lúc Cindy thực hiện nghi thức của sự lựa chọn.Sylvia bước lại gần quả cầu pha lê."Silverstone" có vẻ như là một từ gây chấn động , ko thể ngờ nó được nhắc tới ngay tại học viện Shinez này.Bầu không khí trong sảnh dường như bị đóng băng , không một tiếng xì xầm , cũng chẳng một lời bàn tán , lặng ngắt.Chỉ có những ánh mắt ghê sợ.
Sylvia chạm tay vào quả cầu trí tuệ , gương mặt Frankie hiện lên với vẻ ghê tởm và khinh bỉ.
-Hãy bỏ bàn tay nhơ nhớp của ngươi ra khỏi ta.Dòng họ Silverstone , những tên sát nhân dơ bẩn đáng nguyền rủa.Ko ngờ ta lại có vinh dự được diện kiến "Một kẻ trong bọn chúng" ở Shinez này.Ở đây có ai cần ngươi phải giết hả , thật đáng ghê tởm - Frankie rít lên giận dữ bằng một thứ giọng quái đản cao vút nghe rất chói tai.
- Đủ rồi , Frankie ... Giáo sư Steinburg quát vang.Quay sang Sylvia , ông nghiêm giọng nói.
"Sylvia , con đừng để ý tới Frankie , quá khứ đen tối của dòng họ Silverstone , ko liên quan gì tới con hết.
-Thầy có thật sự cho rằng tôi ko giống với ... Sylvia cười nhạt , nét mặt lầm lì ko chút cảm xúc,chỉ có điều nụ cười của cô như phảng phất một nỗi đau vô hình nào đó. "Những kẻ ám sát bẩn thỉu sống trong bóng tối mang họ Silverstone" , hay đó chỉ là cách thầy tỏ ra thương hại một con bé nguy hiểm bị thế giới pháp thuật nguyền rủa như tôi.Tôi chẳng cần BẤT CỨ SỰ THƯƠNG HẠI NÀO HẾT. - Giọng Sylvia vẫn khô khốc lạnh lùng , cô nhấn mạnh từng lời.
Đây là lần đầu hắn thấy Sylvia mở miệng nói chuyện.Hắn nghĩ có thể Sylvia chỉ đang cố tỏ ra bướng bỉnh , khó gần và chẳng quan tâm tới mọi điều người ta nói về cô chỉ để che giấu đi cảm xúc thật của mình.Mà cũng có thể ko giống như vậy.Sinh ra trong một gia đình Assassin , có lẽ những điều độc ác khủng khiếp của thế giới hắc ám mà cô chứng kiến đã khiến cô đã hoàn toàn đánh mất đi cảm xúc của mình chăng.
Dù là gì thì nó cũng vượt quá sức chịu đựng của một cô gái chỉ mới 15 tuổi.
-Có thể con ko tin , nhưng con biết ko , ta ko có thừa cái thứ mà con gọi là sự thương hại.Ta ko nói ta hiểu cảm giác của con hay thông cảm với con.Chỉ là một cô bé 15 tuổi như con ko có lỗi , ko phải chịu trách nhiệm về những điều mà người họ Silverstone đã từng gây ra.Con ko đáng phải chịu sự nguyền rủa từ quá khứ.Ta ko ban phát lòng vị tha hay sự thương hại , ta chỉ cho con cơ hội.Hãy nắm lấy nó thoát khỏi bóng đêm và rửa sạch những vết nhơ của dòng họ Silverstone.
Giáo sư Steinburdg hạ thấp giọng , ông thật sự đang xúc động.Lời nói của ông rất chân thành , đồng thời cũng thật nghiêm khắc.Sylvia hơi bất ngờ , giống như những lời của giáo sư đã có tác động tích cực đến cô nhưng chỉ thoáng qua , cô đã lấy lại vẻ lạnh lùng đến lầm lì của mình.Không nói gì , Sylvia đặt tay lên quả cầu pha lê lần nữa.
- Tuy ko thích việc bị đụng chạm bởi bàn tay nhuốm máu dơ bẩn của những kẻ mang dòng máu sát nhân nhưng vì giáo sư đã nói đỡ giúp ngươi nên ta sẽ miễn cưỡng thực hiện nốt 'Nghi thức của sự lựa chọn" với ngươi.
Gương mặt Frankie biến mất , cả đại sảnh hồi hộp chờ đợi hình ảnh sẽ hiện lên trong quả cầu pha lê.
Một dòng thác nước từ trên cao ầm ầm đổ xuống ... Đó là hình ảnh hiện lên trong quả cầu Frankie.
-Tháp Nước Silk ... Cầu cho loài rồng nước ban tặng cho ngươi sự trầm tĩnh vốn có của chúng ...
Frankie hét lên bằng giọng bực bội , có vẻ như nó đang rất ko vui vì phải làm việc mà nó chẳng muốn làm.
Lập tức từ phía dãy bàn học sinh tháp nước nổi lên những tiếng xì xầm chẳng mấy thân thiện.
-Ko phải chứ...
-Chúng ta sẽ cùng một nơi với con bé đó à.
-Chuyện này thật điên rồ ... tớ ko thích nó chút nào ...
Sylvia lặng lẽ bước về phía chỗ ngồi của tháp Nước , cô ko được chào đón cho lắm.Hầu hết tất cả đều tìm cách tránh xa cô.Đã quen với điều này , Sylvia thản nhiên tìm cho mình một chỗ ngồi tách biệt , bỏ ngoài tai những lời bàn tán và mặc kệ những ánh mắt thiếu thiện cảm của học sinh tháp Nước.
- Ryuji Sander - Giáo sư Steinburdg gọi tiếp.
Ryuji giật mình nhìn ngó xung quang.Ở dãy bàn năm một chỉ còn hắn và thằng nhóc tóc bạch kim.Chắc thầy hiệu trưởng vừa gọi tên hắn.
Ryuji thấy toàn thân run bắn , hắn lập cập bước lên , vừa đi được vài bước đã thấy 2 chân nhi ríu vào nhau.Trong đám học sinh năm một , hắn chắc là đứa lôi thôi , nhếch nhác nhất và ngờ nghệch nhất.
"Coi cái bộ dạng ngớ ngẩn của thằng nhóc kìa."
"Họ Sander nghe thật kì cục , "người cát" sao"
"Tớ thấy nó giống một gã ma cà bông lang thang ở mấy bãi rác và khu ổ chuột hơn là một học viên của Shinez đấy."
"Trong số những đứa ngớ ngẩn mà tớ từng gặp , có lẽ thằng nhãi này là tệ nhất"
"ồ , đừng nói vậy chứ , cậu ko thấy là bạn ấy trông rất tội nghiệp sao.Xem bạn ấy sắp xỉu đến nơi rồi kìa."
"Làm ơn .. làm ơn ... hãy giúp tôi ... cậu bé đáng thương này"
Hàng tá những lời nhận xét và chế giễu chẳng chút thiện cảm nhằm vào Ryuji , nhưng lúc này hắn đang tập trung hết mức vào việc làm sao để bước đến chỗ quả cầu pha lê mà ko té nhào nên gần như chẳng nghe thấy gì hết.Nếu những lời giễu cợt đó lọt vào tai hắn , thì chắc chắn hắn sẽ ko thể đứng vững và trở thành trò cười cho tụi học sinh Shinez.
Ở chỗ ngồi tháp Cây , Cindy cũng quan sát thấy những biểu hiện kì quặc của Ryuji.Cô bé tỏ ra lo lắng.
"Hình như bạn ấy đang rất căng thẳng" - Cindy thầm nghĩ.Ryuji lúc này trông như sắp muốn xỉu đến nơi. "Mình phải làm gì đó để cậu ấy cảm thấy khá hơn"
Từ chỗ ngồi của mình , Cindy đứng vụt dậy , cô hướng về phía Ryuji gọi to :
- Ryuji , mình nghĩ ra việc muốn nhờ bạn giúp rồi.Đó là bạn hãy thả lỏng người và bình tĩnh lại đi.Bạn đang căng thẳng quá đó.
Ryuji kinh ngạc quay lại.Cindy đang vẫy tay với hắn , thản nhiên trước những ánh mắt giễu cợt dành cho cô vì hành động khác thường ấy.Lời động viên kịp thời ấy khiến Ryuji thấy bình tâm trở lại.
"Cindy , bạn ấy thật tốt"
Hắn mỉm cưởi với Cindy , rồi bước lại gần quả cầu thủy tinh.Hắn thấy mình đã hết run.
-Nhóc con , nhà ngươi có mùi của kẻ ko thuộc "Cộng đồng pháp thuật thông thường được lưu trữ" , ngươi cũng ko giống một kẻ "Bị lãng quên và không được phép nhắc đến".Nhưng thật kì lạ là ngươi cũng ko phải một "Kẻ ko có tiềm năng pháp thuật".Rốt cuộc ngươi là thứ quái quỷ gì vậy.- Frankie gầm gừ.
Cả đại sảnh "ồ" lên lần nữa.Năm học mới ở Shinez khởi đầu với thật nhiều điều đáng ngạc nhiên.
-Hắn ko giống chúng ta , hắn có phải người thường ko
-Im đi ,đồ đần, cậu ko thấy Frankie bảo nó ko phải người bình thường ko có tiềm năng pháp thuật à.
-Thế cậu nghĩ thằng nhóc ấy là thứ quái gì nào.
-Năm nay chúng ta có một con nhãi bị nguyền rủa , giờ lại thêm một thằng nhóc lập dị ko rõ nguồn gốc - chuyện này thật điên rồ.
"TRẬT TỰ"
Giáo sư Steinburdg ra lệnh.Ông quay sang Ryuji
-Dù con có là ai đi nữa thì con cũng đã ở đây.Ta và SHINEZ ko từ chối bất cứ học sinh nào đến đây bằng phương pháp chính thống.Vì thế , con có thể yên tâm , Shinez là nhà của con.Những bàn cãi và thắc mắc xung quanh lai lịch của con sẽ phải chấm dứt tại đây.
Hiệu trưởng hạ giọng , ông nói với âm lượng vừa đủ để chỉ mình Ryuji nghe thấy.
-Sau bữa tiệc , hãy tới văn phòng của ta.Ta sẽ rất vui lòng được nghe con kể lại mọi điều về con.
"Frankie , cậu có thể tiếp tục được rồi"
Ryuji chạm tay vào quả cầu pha lê , gương mặt Frankie lại biến mất một lần nữa.
Nhưng khác với những lần trước , lần này , ko có bất cứ hình ảnh nào hiện lên.
-Lạ thật , trong cơ thể ngươi tồn tại một dạng năng lượng khác thường , không giống bất kì dạng nào trong 6 dạng thuộc tính pháp thuật cơ bản.Nếu ta ko nhầm thì đây là quyền năng pháp thuật dạng RAW.Một loại nguyên tố thô sơ khởi nguồn của các dạng năng lượng pháp thuật khác và nó có thể biến đổi thành một trong 6 thuộc tính pháp thuật cơ bản - Giọng Frankie vang lên bên tai hắn.
Ryuji rất bất ngờ , hắn cứ nghĩ mình ko phải là người thuộc thế giới pháp thuật nên chắc chắn mấy cái thứ thuộc tính pháp thuật căn bản gì gì đó hắn ko thể có.Hoặc ít ra nếu có thì hắn sẽ mang thuộc tính đại loại như nước hay lửa.Ko ngờ Ryuji lại mang dạng năng lượng pháp thuật thô sơ này.
Lúc này , trong quả cầu pha lê hiện lên hình ảnh một tinh thể trong suốt hình lục giác.Ko ai biết đó là dạng thuộc tính pháp thuật nào.
-Tinh thể RAW , thuộc tính pháp thuật chưa xác định.- Frankie hét vang.
Lần này thì ngay cả giáo sư Steinburdg và các giáo viên cũng thấy bất ngờ , chứ đừng nói tới các học sinh khác.Một vài giáo viên tỏ ra lúng túng , họ đưa mắt nhìn về phía thầy hiệu trưởng.Hiển nhiên sự tồn tại của tinh thể RAW - dạng năng lương pháp thuật sơ khai này rất ít người biết.
- Ta biết con ko thích nghe điều này , nhưng chắc chúng ta ko thể tham gia bữa tiệc này với mọi người được rồi.Ta có nhiều chuyện cần nói với con.Hãy tới văn phòng ta , ngay bây giờ. - Giáo sư Steinburdg yêu cầu.
-Vâng thưa thầy , thật ra con cũng ko thích tiệc tùng cho lắm - Ryuji phân trần.
- Cô Miranda , hãy thay tôi chủ trì bữa tiệc , thầy trò tôi có chuyện cần nói với nhau. - Ông gọi một giáo viên ở dãy bàn tháp Cây , đề nghị.
Nói rồi , ông ra hiệu cho Ryuji đi theo mình về phòng hiệu trưởng.Ở chỗ ngồi của mình , Cindy nhìn theo bóng Ryuji đi khuất , cô bé cảm thấy có điều gì đó ko được ổn cho lắm.
Cô Miranda , giáo viên phụ trách tháp Cây là một phụ nữ tóc ngắn cao lớn như đàn ông , có gương mặt tròn phúc hậu.Một người dễ gần , tốt bụng và hiểu học sinh , tuy đôi lúc có hơi nghiêm khắc.Vì thế cô được học sinh , ko chỉ tháp cây yêu quý.
- Chúng ta sẽ kết thúc nghi thức của sự lựa chọn ngay khi người cuối cùng biết được thuộc tính pháp thuật căn bản của mình.Trong lúc làm việc đó , có lẽ ta nên sớm bắt đầu chuẩn bị cho bữa tiệc. - Cô Miranda nói lớn.
6 Cửa của đại sảnh mở ra , từ 6 hướng , những yêu tinh lùn giúp việc ở học viện xuất hiện cùng những bộ chén dĩa bằng bạc sáng loáng , kèm theo khăn trải bàn và nến.Tất cả được bày biện một cách nhanh chóng và gọn gàng trên các dãy bàn , biến chúng thành những bàn ăn sang trọng và lịch sự.Chỉ trong chớp nhoáng , những món ăn nóng hổi , thơm lừng và đồ uống ngon tuyệt đã xếp đầy trên những dãy bàn , những giá nến được thắp sáng.Khi mọi thứ đều đã sẵn sàng , cô Miranda cất tiếng.
-Chào mừng các trò đến với bữa tiệc lựa chọn của học viện đào tạo và bồi dưỡng tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z
Bữa tiệc ở đại sảnh trung tâm chính thức bắt đầu.
- Còn bây giờ , Louis Sazanami , trò là người cuối cùng tiếp nhận nghi thức lựa chọn truyền thống này - Cô Miranda hướng về phía thằng nhóc tóc bạch kim vẫn đang ngồi trên dãy bàn năm một nói.
Thằng nhóc tóc bạch kim rời chỗ ngồi của nó , tiến về phía quả cầu pha lê.Lúc này hầu hết học sinh đều đã tham gia vào bữa tiệc nên chẳng ai chú ý tới nó.Chỉ có một mình Sylvia không thích bữa tiệc.Một buổi party ồn ào và náo nhiệt ko phải là thứ dành cho cô.Sylvia rời mắt khỏi cuốn sách trên tay , nhìn về phía cái bục lớn giữa sảnh , nơi nghi thức lựa chọn vẫn đang tiếp tục với người cuối cùng.Louis Sazanami cũng đang nhìn về phía cô , dường như có một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt nó nhưng biến mất ngay.Louis mỉm cười hiền lành rồi quay về phía quả cầu pha lê.Chỉ thoáng qua , nhưng Sylvia dám chắc , cô cảm thấy có cái gì đó nguy hiểm trong nụ cười của nó.
Louis đặt tay lên quả cầu pha lê.Gương mặt Frankie biến mất và lại một điều khó tin xảy ra.Hình ảnh tinh thể RAW một lần nữa tái hiện trong quả cầu pha lê.Chỉ có điều , lần này ko hề thấy Frankie hô vang như mọi khi.
-Cô Miranda , em nghĩ chắc Frankie ko muốn thông báo điều này với mọi người đâu.Thêm một cậu bạn đặc biệt nữa chăng ... điều đó chẳng tốt chút nào phải ko ạ.
Nó vừa nói vừa chỉ tay vào hình ảnh tinh thể Raw hiện lên trong quả cầu.
Bộ mặt Frankie đã quay trở lại , mặt hắn nhăn nhó trông rất khó coi , có vẻ như Frankie đang lo lắng về điều gì đó.
- Thầy Micheal , giúp tôi đưa trò này tới gặp thầy hiệu trưởng.Tôi phải ở lại trông nom bữa tiệc. - Cô Miranda đi tới chỗ dãy bàn giáo viên tháp cây và nhờ một giáo viên khác.
Tất cả những chuyện vừa xảy ra , thái độ của cô Miranda , biểu hiện của Frankie , tất cả đều ko qua được mắt Sylvia , nhưng cô hầu như chẳng quan tâm , trừ việc cô cảm thấy thằng nhóc tên Louis là một kẻ ko hề đơn giản như bề ngoài hiền lành của nó.
Đợi đến khi Louis và thầy Micheal đi khuất.Frankie mới lên tiếng.
-Cô Miranda , sau khi cô xong việc ở đây , hãy đưa tôi tới gặp giáo sư Steinburdg.Có vấn đề khá nghiêm trọng liên quan tới thằng nhóc tên Louis Sazanami.
Hết chương 7
Chương 8 : RAW CRYSTAL
Ryuji theo giáo sư Steinburdg rời khỏi đại sảnh.Cả 2 đi dọc hành lang ra khoảng sân trời bên ngoài Center Tower.Ở đó có một cầu thang cuốn cực lớn uống vòng từ chân tháp lên tới gần đình tháp giống như một con rắn khổng lồ.Điều đặc biệt là thang cuốn ko có bất cứ điểm tựa cũng như không gắn chặt vào tường , nó thật sự đang bay lơ lửng trong không trung.Những bậc thang tự di chuyển giống như thang máy ở thế giới bình thường.Chỉ việc đứng lên bậc thang , sẽ được đưa tới tầng tháp mà mình cần đến.Phòng hiệu trưởng là một căn phòng lớn nằm bên dưới đỉnh Center Tower.Giáo sư Steinburdg mở cửa phòng , căn phòng khá rộng rãi , nó cũng mang hơi hướm của kiến trúc Gotic , vì thế ánh sáng tràn ngập khắp nơi , trần nhà cũng cao và thông thoáng.Chẳng có chút nào giống như những căn phòng phù thủy tối tăm , ẩm thấp.Phòng hiệu trưởng được trang trí bởi những bức tranh khổ lớn với phong cách trừu tượng khó hiểu.Trong góc tường là những kệ sách cao ngất xếp đầy sách , nhưng tuyệt nhiên chẳng có chút bụi bặm nào bám vào , có vẻ như chúng thường xuyên được quét dọn.Giữa phòng là bàn làm việc của hiệu trưởng.Trên bàn có một cái giá đỡ , dựa vào hình dáng có thể thấy nó dùng để đặt trên đó một vật hình cầu.Ryuji đoán , đó là quả cầu trí tuệ Frankie.Ở mép bàn là bảng tên thầy hiệu trưởng , một ít tài liệu giấy tờ , một cây bút lông ngỗng gác trên miệng lọ mực và một cái chặn giấy hình con rùa.Cách bài trí khá đơn giản , không quá cầu kì.Góc trái căn phòng có một cánh cửa nhỏ dẫn sang phòng ngủ của giáo sư Steinburdg.Ấn tượng nhất trong căn phòng là 2 bức tượng vàng đứng đối diện nhau đặt ở 2 bên cửa ra vào.
Ryuji có vẻ hỏi hồi hộp , hắn cứ chần chừ mãi trước cửa phòng mà ko dám bước vào.
-Một quý ông lịch thiệp ko bao giờ do dự khi đứng trước cánh cửa mở toang.Hãy chắc chắn rằng sự có mặt của mình có được chào đón ở nơi đó hay ko , để nhanh chóng đưa ra quyết định bước vào hay quay người rời khỏi.Trong trường hợp này , ta mời con tới nên căn phòng này luôn chào đón con. - Giáo sư Steindburdg nói , Ryuji cảm thấy giọng nói của ông thật hiền từ và ấm áp.
Hắn lúng túng bước vào bên trong.Hắn giật mình khi thấy 2 bức tượng trong phòng hiệu trưởng.Bức tượng bên phải là một thiên thần có 3 đôi cánh với thanh kiếm sắc bén trên tay phải và tấm khiên vững chắc bên tay còn lại.Bên trái là một quỷ thần có cặp sừng dài và đôi mắt hung ác cùng với đôi cánh dơi to lớn , cầm trên tay một lưỡi hái tử thần đáng sợ.Thiên thần và ác quỷ ở trong tư thế đối đầu nhau , nét mặt của 2 bức tượng được chạm khắc vô cùng tinh xảo , thể hiện được rõ cái hồn của nghệ thuật điêu khắc .2 bức tượng giống như đang tham dự một cuộc quyết chiến sinh tử , sự giận dữ và ý chí chiến đầu toát ra làm cho người nhìn có cảm giác , chúng đang thật sự sống.Thanh kiếm và lưỡi hái chạm nhau ngay phía trên cửa ra vào.Ryuji bị thu hút bởi 2 bức tượng , như có một luồng điện chạy qua người , hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng , đồng thời với cảm giác phấn chấn bừng bừng.Quả thật 2 bức tượng này rất kì lạ.Nó có thể khiến người nhìn cảm nhận được những cảm xúc , những ý đồ mà nhà điêu khắc đã đưa vào bên trong tác phẩm của mình.
-2 Bức tượng đó tượng trưng cho 2 vị thần đại diện cho ánh sáng và bóng tối.Tác phẩm của một điêu khắc gia thời xưa.Là một người sùng bái đến mức hoang tưởng vào những đức tin kì lạ.Ông tin rằng có một thế giới khác tồn tại song song với thế giới pháp thuật và thế giới loài người.2 bức tượng này chỉ là một trong những tác phẩm điêu khắc của ông về thế giới lạ lùng ấy.Nhiều người cho rằng ông có vấn đề về tâm thần và nhận thức nhưng ko ai có thể phủ nhận rằng , ông ấy là một nhà điêu khắc thiên tài - Giáo sư Steinburdg giải thích khi thấy Ryuji đang ngắm 2 bức tượng bằng ánh mắt trầm trồ khâm phục.
"Trong mỗi tác phẩm của ông ấy , đều mang những ý nghĩa đặc biệt sâu sắc.Và ta là một trong số ít những người thật sự am hiểu và yêu thích những bức tượng điêu khắc của ông."
- Con ngồi xuống ghế đi ... Ta sẽ giải thích tất cả những gì con thắc mắc và rồi sau đó , con sẽ cho ta biết làm thế nào mà một người ko thuộc "Cộng đồng pháp thuật"
như con lại có thể có mặt ở Shinez này.
Giáo sư Steinburdg chỉ tay về phía bàn tiếp khách nằm gần những kệ sách lớn.
- Vâng ... vâng thưa giáo sư - Ryuji ấp úng đáp.
Hắn ngồi xuống ghế.Giáo sư Steindburdg rót cho hắn một cốc nước màu hồng nhạt sóng sáng , có mùi thơm giống như mùi táo chín.
-Con uống nước đi...Hiệu trưởng mời.
Ryuji cầm cốc nước lên , uống một ngụm lớn.Thứ nước ấy có vị ngọt và hơi chát , nó làm cho người hắn nóng ran.Nhưng chỉ ngay sau đó , cảm giác ấy nhanh chóng biến mất , hắn thấy trong người dễ chịu và sảng khoái hơn nhiều.Ryuji cũng dần lấy lại bình tĩnh.
- Thưa giáo sư , thứ nước này lạ quá , nó làm từ thứ gì vậy ạ ? - Ryuji tò mò hỏi.
- Thứ đồ uống này thực chất là một loại thuốc bổ có tên là trà "Sinh mệnh phượng hoàng" chiết xuất từ nhựa của một loài thực vật mọc lên từ đám tro tàn của loài phượng hoàng khi chúng tái sinh.Nó có tác dụng phục hồi năng lượng pháp thuật rất tốt , đồng thời còn giúp ta xua tan mệt mỏi , căng thẳng. - Giáo sư đáp.
- Còn bây giờ , chúng ta vào việc chính nhé.Hãy nói cho ta những gì con muốn biết , ta sẽ giúp con hiểu rõ mọi chuyện hơn. - Ông nói tiếp.
- Vâng , thưa giáo sư ... thật ... thật ra ...con ... ý con là ... về thế giới pháp thuật này , con rất mù mờ ... Thuộc tính pháp thuật cơ bản , năng lượng pháp thuật , tinh thể Raw , rồi cộng đồng pháp thuật gì gì đó ...Tất cả những thứ đó , con chẳng biết gì về chúng cả. - Ryuji tỏ ra băn khoăn.
Giáo sư Steinburdg vuốt nhẹ chòm râu lốm đốm bạc , ông chăm chú quan sát Ryuji.Cặp kính dày và to che nửa khuôn mặt , với 2 mắt kính khác thường khiến chẳng ai biết được vẻ mặt của hắn ra sao đằng sau lớp kính ấy.Nên việc đoán được hắn đang nghĩ gì còn khó hơn nhiều.Trên thực tế , người ta mới chỉ thấy Ryuji là kẻ lập dị qua vẻ bề ngoài ngớ ngẩn của hắn , chứ chưa có ai từng trông rõ gương mặt của hắn ra sao dưới cặp kính to bự kia.
Hít một hơi dài , giáo sư nói :
- Được rồi , chuyện này để mà biết được một cách rõ ràng và đầy đủ nhất thì sẽ mất rất nhiều thời gian.Vì thế ta sẽ cố gắng giải thích một cách ngắn gọn và dễ hiểu nhất cho con.Mà ta tin là con cũng muốn tự tìm hiểu thêm về Shinez này phải ko ?
Và giáo sư Steinburdg bắt đầu kể bằng giọng trầm ấm.
Chắc con đã thấy cách mà tàu lửa Shinez đến đón những học sinh của cộng đồng pháp thuật đang sống ở thế giới bình thường rồi chứ.Shinez nằm ở thế giới pháp thuật , đó là một không gian khác tồn tại song song với không gian trên trái đất mà những người bình thường ko thể sử dụng pháp thuật đang sống.Đây là thế giới được vận hành và chi phối bởi pháp thuật."MAER" là thuật ngữ dùng để chỉ những cư dân của thế giới pháp thuật."Cộng đồng pháp thuật thông thường được lưu trữ" là cách gọi tập hợp những Maer được biết tới trong bản danh sách Hoàng kim , cuốn sổ ghi chép đầy đủ nhất mọi thông tin về các Maer một cách chính thống nhất của "Cục quản lí cư dân pháp thuật".Thông thường khi một Maer chào đời , mọi thông tin về Maer đó sẽ được đăng kí và lưu trữ trong bản danh sách Hoàng kim như một điều tất yếu.Nhưng bên cạnh đó còn có "Những kẻ bị quên lãng và ko được phép nhắc đến" , đó chính là các Maer bị nguyền rủa , những kẻ đã tự làm vấy bẩn danh dự và linh hồn của mình bằng những tội ác ghê tởm.Những kẻ bị xóa tên khỏi bản danh sách vàng vĩnh viễn.Ryuji , con ko thuộc bất cứ cộng đồng nào trong 2 cộng đồng trên , nhưng con cũng ko thuộc những người ko có tiềm năng pháp thuật bởi tinh thể Raw tồn tại bên trong con chính là vết tích pháp thuật rõ ràng nhất.
-Con ... con ko biết nữa ,... về tất cả những điều này ...về ... về những thứ tiềm năng pháp thuật ấy.Tại sao con lại có chúng trong khi con thật sự chỉ là một người bình thường đến từ thế giới những người ko thể sử dụng pháp thuật - Ryuji bối rối thú nhận , hắn rất khổ sở khi cố gắng diễn đạt về những điều mà hắn hoàn toàn mù tịt.
Thoáng một chút ngạc nhiên về điều Ryuji vừa nói.Có lẽ giáo sư Steinburdg cũng ko nghĩ rằng hắn thực sự là một người bình thường của thế giới bình thường.Ông chỉ đoán hắn là một trường hợp đặc biệt nào đó nhưng ko thể nghĩ ra nguyên nhân khiến cho một người bình thường có thể tới được học viện Shinez này.Tuy vậy điều đó cũng ko quá quan trọng , còn nhiều thời gian , ông sẵn sàng nghe Ryuji trình bày mọi chuyện.
Ko tỏ ra vội vã , nhấp một ngụm trà "Sinh mệnh phượng hoàng" , ông từ tốn giải thích.
Tiềm năng pháp thuật là dạng năng lượng đặc biệt tồn tại sẵn bên trong mỗi Maer từ khi họ được sinh ra và nó mang tính di truyền qua mỗi thế hệ.Do đó ko thể có một người ko phải Maer bỗng dưng trở thành một Maer được vì họ ko có được đặc tính di truyền ấy.Ở mỗi cá nhân Maer , dạng năng lượng ấy lại mang tính chấy khác nhau.Cái đó gọi là "Thuộc tính pháp thuật căn bản" - đây là kiến thức cơ bản nhất mà bất cứ Maer nào cũng phải biết.Hệ thống pháp thuật của Maer chia làm 3 Class chính.Đó là pháp thuật hệ tự nhiên gồm 5 thuộc tính LỬA , NƯỚC ,CÂY , KIM LOẠI và ĐẤT.Hệ đặc biệt gồm những pháp thuật mang thuộc tính TÂM LINH và cuối cùng là hệ pháp thuật thông dụng gồm các dạng pháp thuật mang tính chất tương tác với đồ vật pháp thuật , và một số pháp thuật dịch chuyển đơn giản.Về những điều này , con sẽ được học kĩ hơn ở trên lớp.Về tinh thể Raw , đó là dạng năng lượng pháp thuật thô sơ nhất , có nhiều nghiên cứu cho rằng nó là khỏi nguồn của mọi thuộc tính pháp thuật nhưng thực chất đó chỉ là một dạng năng lượng cơ bản chưa phát triển thành các thuộc tính pháp thuật.Vì vậy con vẫn chưa hoàn toàn trở thành một Maer khi mà tinh thể RAW chưa phát triển thành một trong 6 thuộc tính pháp thuật cơ bản.Frankie ko thể phân loại con vào bất cứ Tower nào bởi thuộc tính của con chưa được định hình.
- Vậy thưa giáo sư , liệu con có thể chọn lựa được thuộc tính pháp thuật của mình ko - Ryuji băn khoăn.
Thông thường để RAW có thể phát triển thành 1 thuộc tính pháp thuật nhất định cần nhiều thời gian và phụ thuộc vào điều kiện ngoại cảnh tác động.Cụ thể là nếu con tiếp xúc nhiều với lửa và hơi nóng thì RAW cơ bản sẽ ghi nhớ và lưu giữ tính chất của lửa , sau một thời gian khi năng lượng của nguyên tố lửa được RAW lưu trữ đạt tới giới hạn tiến hóa nhất định , nó sẽ tự biến đổi thành thuộc tính lửa và tính chất mới đó sẽ được giữ nguyên vĩnh viễn.Tinh thể pháp thuật RAW sau khi biến đổi sẽ ko thể trở lại trạng thái thô sơ ban đầu.
-Nhưng nếu là như vậy ... thưa giáo sư , sẽ phải mất bao lâu để một tinh thể RAW phát triển thành 1 thuộc tính nhất định ạ - Ryuji lo lắng hỏi.
Điều này phụ thuộc vào tốc độ ghi nhớ và khả năng lưu trữ của RAW.Nhưng con đừng lo , có một phương pháp giúp RAW phát triển thành thuộc tính pháp thuật mà con mong muốn trong thời gian ngắn nhất , đó là chia sẻ năng lượng pháp thuật.Ta nghĩ , con cần có thời gian để suy nghĩ trước khi quyết định sẽ lựa chọn thuộc tính pháp thuật nào.Ta muốn , trong vòng 7 ngày , con hãy suy nghĩ cẩn thận và cho ta câu trả lời của con. - Giáo sư Steinburdg đáp.
- Còn bây giờ , ta chắc con đã sẵn sàng giải đáp những thắc mắc của ta về con rồi chứ - Ông đề nghị.
- Vâng , thưa giáo sư.
Bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa.
- Thưa giáo sư , tôi vào được chứ - Giọng thầy Micheal vang lên.
- Thầy Micheal , mời vào - Giáo sư cho phép.
Cửa mở , thầy Micheal xuất hiện ở ngưỡng cửa , bên cạnh thầy là thằng nhóc tóc bạch kim Louis Sazanami.
- Cô Miranda nhờ tôi đưa trò này tới gặp giáo sư.Ko rõ vì chuyện gì nhưng chắc đó ko phải việc của tôi.Tôi xin phép quay trở lại với bữa tiệc , thưa giáo sư.
- Được rồi , thầy có thể đi.
Thầy Micheal quay lại đại sảnh để lại Louis ở phòng hiệu trưởng.Giáo sư Steinburdg lướt ánh mắt về phía nó.Louis là một thằng bé có vẻ ngoài khá hiền lành , ngoan ngoãn.
- Hẳn phải có chuyện gì đó , Miranda mới bảo con tới gặp ta phải ko ?
- Vâng thưa giáo sư .Đó là việc liên quan tới hình ảnh tinh thể Raw hiện lên trong khi con thực hiện nghi thức lựa chọn ạ.
cả Ryuji và giáo sư Steinburdg đều vô cùng ngạc nhiên.Lại một tinh thể Raw nữa xuất hiện , đồng nghĩa với việc Ryuji ko phải là kẻ khác thường duy nhất tại học viện Shinez này.Bỗng nhiên hắn cảm thấy vui thầm.
-Con ngồi đi , ta sẽ cùng tìm hiểu về chuyện này ngay bâu giờ.Còn Ryuji , con vui lòng kể cho ta nghe về việc con đã đăng kí vào học viện Shinez bằng cách nào. - Giáo sư yêu cầu.
Ryuji kể lại một cách khá tường tận về việc mình nhận được gói bưu phẩm ko để tên người gửi có chứa bức thư thông báo và bản đăng kí bên trong cùng với con tem pháp thuật kì lạ.
-Vậy là con đã điền vào mẫu đăng kí đó phải ko - Giáo sư hỏi lại
- Vâng , thưa thầy ... Ryuji trả lời.
- Con nên biếu điều này , từ trước tới nay , học viện đào tạo và bồi dưỡng tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z chỉ tuyển sinh trong "Cộng đồng pháp thuật thông thường được lưu trữ".Do những thông tin về Shinez chỉ được cung cấp thông qua những mạng lưới thông tin đặc biệt mà chỉ có các Maer mới có thể được phép truy cập , vì thế chuyện một học sinh của thế giới bình thường có thể biết tới , đăng kí và được nhận vào Shinez là điều ko thể xảy ra. - Giáo sư Steinburdg nhấn mạnh.
- Ta ko rõ ai đã gửi bưu phẩm ấy cho con và với mục đích gì , nhưng chuyện này dường như sẽ ko dừng lại ở đây , ta nghĩ có thể nó sẽ là khởi đầu cho những rắc rối lớn hơn. - Ông trầm ngâm nói tiếp.
"Ta sẽ tìm hiểu thêm về chuyện này.Có lẽ buổi nói chuyện nên chấm dứt tại đây được rồi.Các con có thể quay trở lại với bữa tiệc.Hy vọng là nó vẫn chưa kết thúc.Còn Louis , chắc con cũng thắc mắc về tinh thể Raw phải ko , ta nghĩ Ryuji sẽ sẵn sàng giải thích về nó cho con nghe đấy."
Có vẻ như giáo sư Steinburdg cũng nghĩ rằng Louis Sazanami cũng có lai lịch giống với Ryuji nên ông ko hỏi nó điều gì mà chỉ nhờ Ryuji kể lại về buổi nói chuyện giữa 2 thầy trò về tinh thể RAW cho nó nghe.
-Vâng thưa giáo sư - Ryuji đồng ý.
Ryuji và Louis cúi chào giáo sư Steinburdg rồi rời phòng hiệu trưởng.Trên đường quay trở lại sảnh lớn ở Center Tower , Louis đột ngột hỏi :
-Cậu có nghĩ rằng những người ở cái học viện Shinez này , giáo viên và cả đám học sinh "đặc biệt không ưa" - nó nhấn mạnh từng tiếng - Những kẻ mà chúng cho là "tầm thường và thảm hại" đến từ thế giới ko biết pháp thuật như bọn mình ko.
Vậy là thầy Steinburdg đã đúng , Louis cũng giống Ryuji , một thằng nhóc thuộc về thế giới bình thường đang có mặt tại học viện pháp thuật này.
-Tớ ko rõ lắm , tớ có rất ít bạn.Bởi vì tớ có vẻ ngoài theo cách mà họ nói là dị hợm và ngớ ngẩn.Hơn nữa tớ còn là một thằng nhóc vô dụng , chẳng thể làm được việc gì cho ra hồn.Có lẽ đó là lí do mà chẳng ai muốn chơi với tớ, ai cũng ghét tớ - Ryuji rầu rĩ đáp.Ko hiểu sao hắn lại có thể thẳng thắn tâm sự điều này với một thằng nhóc chỉ mới gặp lần đầu.
Rồi như chợt nhận thấy có gì khác thường trong lời nói của Louis , Ryuji hơi sững lại.Hắn nhìn Louis với ánh mắt đầy ngạc nhiên.
-Mà ... mà cậu vừa nói ... Ý cậu là ... bọn mình ... à ko ... chẳng phải điều đó có nghĩa là cậu cũng đến từ thế giới những người ko biết pháp thuật như tớ sao.- Ryuji lắp bắp.
- Ừ . Cậu đúng.Tớ quên ko giới thiệu , tớ là Louis Sazanami.Và tớ cũng giống cậu , Ryuji à.Tớ đã theo dõi lúc cậu thực hiện nghi thức lựa chọn khỉ mốc gì gì đó.Và thật vui khi tớ biết mình ko phải người duy nhất khác thường giữa cái học viện Shinez này.Tớ nghĩ , có vẻ như chúng ta sẽ làm bạn được đấy.
Thằng nhóc tóc bạch kim cười vui vẻ.Nụ cười của nó thật dễ mến và gần gũi.
- Đó là một ý khá tuyệt đấy.Tớ thấy hình như chúng ta đang bắt đầu làm bạn rồi đấy. - Ryuji cũng cười đáp lại.
Vậy là hắn sẽ có thêm một người bạn nữa ở Shinez , một kỉ lục mới vượt qua con số chỉ có một người bạn , và ko được tốt cho lắm , từ trước tới này của Ryuji.
-À Ryuji này , nói cho tớ biết về tinh thể RAW đi - Louis hỏi.
Ryuji tuy vụng về và hơi ngớ ngẩn , nhưng hắn ko phải là thằng ngốc.Hắn khá thông minh và có trí nhớ tốt.Tất cả những gì giáo sư Steinburdg nói cho hắn nghe về tinh thể Raw hắn đều ghi nhớ rõ trong đầu.Vừa đi , hắn vừa kể lại một cách say sưa về những kiến thức mới mẻ về RAW mà hắn vừa tiếp nhận được cho Louis nghe.Louis chăm chú lắng nghe , đợi đến khi Ryuji ngừng lại thì nó mới lên tiếng.
-Có thể cậu ko tin điều này , nhưng tất cả những điều liên quan tới tinh thể RAW tớ đều đã biết từ trước khi tới Shinez rồi.Chỉ là tớ muốn nghe xem những điều mà giáo sư Steinburdg nói với cậu có khác gì so với hiểu biết của tớ ko.
- Vậy là cậu đã biết từ trước à.Những thứ đó có giống ko ... ý tớ là ... những điều cậu biết về RAW ấy - Ryuji hơi ngập ngừng.
-Hoàn toàn giống . Nhưng mình biết nhiều hơn cậu một chút.RAW thật sự ẩn chứa nhiều điều bí ẩn.Mình thấy cậu đã chẳng chút e ngại khi kể về một thứ mà ngay cả các giáo viên cũng chẳng biết nhiều cho một đứa mà cậu chỉ mới gặp lần đầu như mình , cho dù đó là yêu cầu của giáo sư Steinburdg đi nữa.Cậu có thể sẽ nói láo về điều đó được phải ko nào.Mà có vẻ như cậu cũng ko thắc mắc tại sao mình lại biết điều này từ trước khi tới đây nhỉ.
- uh ! Tớ tò mò về điều đó , nhưng đó là bí mật của cậu phải ko ? Và vì chúng ta sẽ là bạn , nên tớ nghĩ cậu sẽ nói cho tớ biết nếu cậu muốn - Ryuji nhún vai đáp.
- Tuyệt ! Ryuji , cậu là một người tốt , chân thật và thú vị đấy chứ.Tớ thích câu "Vì chúng ta sẽ là bạn ..." đấy , nó nghe rất thật chẳng giả tạo chút nào khi cậu nói ra.Và vì bây giờ chúng ta đã là bạn , nên tớ sẽ thỏa mãn điều cậu đang thắc mắc - Louis tỏ ra rất hào hứng.
Lúc này Ryuji và Louis đã tới cửa Lửa của đại sảnh trung tâm.Đẩy nhẹ cửa , Louis Sazanami ko vội bước vào ngay.Nó đứng chắn trước ngưỡng cửa.
- Tớ biết nhiều thứ về RAW và về thế giới pháp thuật này hơn cậu nghĩ ... vì ...
Thằng nhóc tóc bạch kim quay lại nở một nụ cười đầy bí ẩn.
"CHA MẸ NUÔI CỦA TỚ LÀ NHỮNG MAER ...."
Hết chương 8
Arkadian - Magical Adventure
Tác giả : Mr.Lucifer
Nguồn : http://vn.myblog.yahoo.com/lucifer-darkangel
Thể loại : Action , Romance , Fantasy , Supernatural , School Life ...
Tình trạng : Ongoing ...
"CỨ 1000 NĂM...
KHI NHỮNG VÌ SAO CHIÊM TINH XẾP THẲNG HÀNG
ÁNH SÁNG DẦN TRỞ NÊN GAY GẮT
VÀ ...
BÓNG ĐÊM CÀNG THÊM U ÁM
NHỮNG THIÊN THẦN
VÀ BẦY QUỶ DỮ
ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI ...
HÒA THÀNH BẢN HỢP TẤU CỦA NGÀY TẬN THẾ
NGƯỜI ANH HÙNG CỦA ĐỊNH MỆNH
HỠI KẺ ĐƯỢC LỰA CHỌN
SỰ LỰA CHỌN CỦA NGƯƠI
LÀ ÁNH SÁNG
HAY BÓNG ĐÊM TĂM TỐI
ĐỪNG ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH
NẾU KO ...
SỰ LỰA CHỌN CỦA NGƯƠI
SẼ ĐEM ĐẾN MÁU VÀ SỰ CHẾT CHÓC
TẬN CÙNG CỦA ĐAU KHỔ
VÀ HỦY DIỆT ...
VẬN MỆNH CỦA THẾ GIỚI ARKADIAN NẰM TRONG TAY NGƯƠI
CÁC VỊ THẦN TRAO CHO NGƯƠI QUYỀN NĂNG SÁNG TẠO
SỰ LỰA CHỌN CỦA NGƯƠI ...
LÀ GÌ ?
BÓNG TỐI SẼ NGỰ TRỊ CẢ NGHÌN NĂM
HAY ÁNH SÁNG SẼ LUÔN NGẬP TRÀN KO DỨT
ĐỪNG TƯỞNG RẰNG BÓNG TỐI CHỈ TƯỢNG TRƯNG CHO SỰ ĐỘC ÁC
CŨNG ĐỪNG NGHĨ ÁNH SÁNG LUÔN LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA THIỆN LƯƠNG
HÃY ĐỂ BÓNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG CÂN BẰNG
ĐÓ MỚI LÀ CÁCH TỐT NHẤT GIÚP THẾ GIỚI NÀY TRỞ NÊN TỐT ĐẸP
NGƯỜI ANH HÙNG
KẺ ĐƯỢC CHỌN
NHỮNG CÁM DỖ
NHỮNG ƯỚC NGUYỆN
NHỮNG GIẤC MƠ
NHỮNG ĐIẾU NGƯƠI MONG MUỐN
CHÚNG SẼ THỰC HIỆN NẾU NGƯƠI ĐỨNG VỀ PHÍA CHÚNG
ĐỪNG CHỌN ...
BỞI ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI ĐỀU ĐEM ĐẾN SỰ HỦY DIỆT
HÃY LÀM THEO TRÁI TIM NGƯƠI MÁCH BẢO
TÌNH YÊU
LÒNG NHÂN ÁI
HÃY ĐỂ CHÚNG LẤP ĐẦY TRÁI TIM NHỎ BÉ CỦA NGƯƠI
ĐÓ LÀ SỨC MẠNH GIÚP NGƯƠI THAY ĐỔI THẾ GIỚI
ĐÓ LÀ QUYỀN NĂNG GIÚP NGƯƠI BẢO VỆ NHỮNG GÌ NGƯƠI TRÂN TRỌNG
ARKADIAN ... MỘT THẾ GIỚI DIỆU KÌ , HOÀ BÌNH VÀ HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN
ĐỪNG ĐỂ NÓ BỊ HỦY DIỆT
ĐỪNG ĐỂ NÓ CHÌM TRONG QUÊN LÃNG ....
BẢN ANH HÙNG CA ARKADIAN
VẪN MÃI NGÂN VANG
CHỜ ĐỢI SỰ PHÁN XÉT CUỐI CÙNG ....
Opening Chapter :
Bạn có phải là người tin vào những điều kì lạ ko ?
Bạn có tin vào những truyền thuyết hay những câu chuyện hoang đường mà người ta vẫn kể ko ? Những câu chuyện được thêu dệt , truyền miệng hay ghi chép lại ko đơn thuần chỉ là để lưu giữ bản sắc văn hóa của mỗi dân tộc hay mỗi vùng , hơn thế nữa chúng là một cách để bảo tồn và truyền đạt những ước mơ của con người về những điều tuyệt diệu ko thể xảy ra ở thế giới thực cho những thế hệ sau.Câu chuyện về Arkadian thì ko giống như vậy , nó ko được ghi chép , rất ít người biết về nó , nó rất khó tin , thậm chí nó cực kì hoang đường nhưng bạn biết ko , nó có thật đấy.
Arkadian , một thế giới cực kì rộng lớn , "Vùng đất của những điều kì diệu".
Một nơi mà sự tồn tại của nó ko được ghi chép trong bất kì trang sử nào của loài người.Nhưng nó vẫn tồn tại , "song song" với thế giới của chúng ta ... Có sự kết nối nào giữa Arkadian với thế giới loài người hay ko , ko ai có thể chắc chắn về điều đó.Thế giới ấy có lẽ nằm trong một chiều không gian khác với chúng ta và những điều bí ẩn về nó vượt qua giới hạn hiểu biết của con người ...
............................................................................
Arkadian :
Thời khắc bóng tối và ánh sáng giao tranh.
2 linh hồn vĩ đại , được tôn xưng như những vị thần của người Arkadian.
Lucifer - the Dark Bringer , người nắm giữ quyền năng của bóng tối u ám và Rafael - the Light Keeper , người điều khiển sức mạnh của ánh sáng rạng ngời.
Sự cân bằng về sức mạnh và quyền năng khiến cho cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt.Sự tàn phá khủng khiếp mà nó đem lại làm cho Arkadian rung chuyển.Cả thế giới Arkadian đang đứng trước bờ vực của sự diệt vong.Bất cứ ai trong 2 vị thần giành chiến thắng đều ko đem lại bình yên cho Arkadian , thay vào đó sẽ là 1000 năm kéo dài trong bóng tối vô tận , hay trong ánh sáng gay gắt ko bao giờ tắt.Còn nếu tình trạng giằng co và kéo dài do cân bằng sức mạnh thì Arkadian cũng sẽ sụp đổ dưới những tàn dư hủy diệt của cuộc chiến này.Ngày tận thế đang tới gần.
Không thể đứng nhìn vương quốc tươi đẹp bị phá hủy , hoàng đế Lucious Heartglory - "the Great Magician" , vị pháp sư vĩ đại của những người Arkadian , cùng 5 vị thần quan trung thành , những người nắm giữ quyền năng pháp thuật mạnh nhất hoàng gia hành trình tới vùng đất thiêng Elixia tìm kiếm nhà tiên tri bí ẩn Noaz Espada.Ko chọn giúp bên nào , bỏ qua tất cả những thứ tuyệt vời nhất , quyền năng , sự giàu có hùng mạnh , một cuộc sống lâu dài , mà 2 vị thần hứa hẹn sẽ đem lại cho nhà vua nếu như ông đứng về phía bất cứ vị thần nào để phá vớ sự cân bằng sức mạnh giúp vị thần đó giành chiến thắng trước kẻ còn lại.Hành trình tới Elixia vô cùng gian nan và nguy hiểm , nhưng nhà vua quả cảm cũng những cận thần trung thành đã vượt qua tất cả.Đáp lại lởi cầu khẩn của nhà vua , nhà tiên tri bí ẩn Noaz chỉ cho nhà vua cách cứu lấy thế giới này trước thảm họa hủy diệt.
Đó là một thứ ma thuật hắc ám , độc ác và tàn nhẫn , nhưng đó là cách duy nhất có thể khiến một pháp sư phàm trần có thể có sức mạnh sánh ngang với các linh hồn vĩ đại được tôn xưng như những vị thần.Bởi vì nhà tiên tri Noaz đã cho nhà vua biết một sự thật rằng nhà vua ko phải là người được chọn nên ông ko thể cứu được thế giới này.Đổ đầy chén thánh Holy Blood - bảo vật ma thuật được sinh ra cùng với thế giới Arkadian bằng máu của 5 thần quan , đốt cháy linh hồn của họ như ngọn lửa thiêng bao bọc và đốt nóng chén thánh trong suốt 7 ngày đêm.Máu của họ trở thành một thứ độc dược cực kì khủng khiếp đem lại cho nhà vua sức mạnh sáng ngang với 2 tinh linh vĩ đại nhưng đồng thời nó dần cướp đi lí trí và nhân cách của nhà vua , biến ông thành một quái vật khát máu , vô nhân tính , rồi cuối cùng ông cũng sẽ đánh mất chính linh hồn vinh quang của mình.Chấp nhận một cách mù quáng với ý nghĩ sau khi đánh bại 2 vị thần và phong ấn họ lại , nhà vua sẽ tự kết liễu chính mình trước khi hoàn toàn điên loạn.Với sự giúp sức của nhà tiên tri Noaz , những chiến binh và những pháp sư đầy quyền năng người Arkadian và cả những dân tộc khác cùng sống trong thế giới Arkadian sắn sàng hi sinh để bảo vệ nơi này , liên minh thứ 3 tham gia vào cuộc chiến vĩ đại trong lịch sử Arkadian được hình thành dưới sự lãnh đạo của nhà vua Lucious.Và rồi trận chiến khủng khiếp ấy đã kết thúc , 2 vị thần đã bại trận , linh hồn Ánh sáng và Bóng đêm đều bị đánh tan thành nhiều mảnh.
Cả thế giới Arkadian như bùng nổ trước chiến thắng vĩ đại và đầy vinh quang này , hân hoan trong khúc khải hoàn ca , nhà vua càng thêm hạnh phúc khi nghe tin hoàng hậu đã sinh hạ cho ông một hoàng tử xinh xắn.
Nhưng cái giá phải trả để đổi lấy sức mạnh tối thượng ko hề nhỏ , linh hồn nhà vua gần như đã bị chén thánh nuốt chửng.Trong lúc chiến đấu , mỗi lần ngã xuống rồi đứng dậy , sức mạnh của ông tăng lên gấp nhiều lần , nhưng lí trí cũng dần trở nên mơ hồ , thay vào đó là cảm giác điên cuồng , hiếu chiến và khát máu tột cùng.Và khi cuộc chiến kết thúc , ông thật sự đã gần như ko còn kiểm soát nổi bản thân mình.Nhưng ý định tự vẫn trước khi hoàn toàn biến thành một quái vật điên loạn đã bị gạt đi bởi mong muốn nhìn mặt hoàng tử mới chào đời một lần cuối cùng.
Trở lại triều đình trong niềm hân hoan của hàng triệu thần dân Arkadian , nhưng đó là một quyết định sai lầm , tệ hại nhất khiến cho cái tên đầy vinh quang đáng tự hào của nhà vua trở thành một vết nhơ đen tối trong lịch sử hoàng gia Arkadian.Nhà vua đã hoàn toàn mất đi lí trí trước khi có thể gặp đứa con trai mới chào đời của mình.Trở thành một"Greatest EvilBerserker" (chiến binh điên loạn đánh đổi lí trí để lấy sức mạnh) , trong cơn cuồng loạn của máu và nỗi đau , nhà vua Lucious đã thảm sát toàn bộ hoàng tộc và tất cả những người trong cung điện Golden Horn.Bầu không khí tang tóc và kinh hoàng tột cùng bao trùm khắp nơi.Vẻ rạng rỡ và cao quý của lâu đài Golden Horn hoàn toàn biến mất , trở thành một nơi tanh máu , đáng sợ.
Markane - the Gatekeeper , kẻ du hành băng qua không gian , đã sớm nhận ra sự thay đổi của nhà vua kể từ sau khi cuộc chiến kết thúc.Ông đã đem hoàng tử mới sinh trốn thoát khỏi sự khát máu điên cuồng của nhà vua , nhưng bản thân ông cũng phải chịu những vết thương khủng khiếp.Bằng tất cả sức mạnh cuối cùng và sinh mạng tàn lụi của mình , Markane mở ra một cánh cổng nối liền Arkadian với một thế giới khác.Markane đưa hoàng tử qua cánh cổng đó , sinh mạng của đứa trẻ được phó thác cho số phận bởi cánh cổng mở ra dẫn tới nơi nào là điều Markane ko thể biết.Nhưng bằng cách đó , ít nhất hậu duệ cuối cùng của hoàng tộc Arkadian vẫn có hi vọng được duy trì.
Markane đã gục ngã trước khi có thể đóng Portal lại , những mảnh vỡ từ 2 linh hồn vĩ đại Rafael và Lucifer trôi nổi trong không gian , ko có một cơ thể để trú ngụ , chúng bị thu hút bởi Portal , và theo cánh cổng ấy xuyên qua không gian tới thế giới bí ẩn nằm sau Portal ấy.
Với linh hồn bị chén thánh tà ác điều khiển , nhà vua Lucious nhấn chìm thế giới Arkadian trong bóng đêm , tội ác và sự kinh hoàng...
.................................................................................................
Ở một vùng quê xứ Wales
Một đêm giá buốt ...
Tất cả mọi người đều đã trở về nhà chuẩn bị cho lễ Giáng sinh.Xuyên qua rừng thông cao vút , dẫn tới cô nhi viện St.Paul , một chiếc xe tải nhỏ cũ kĩ chậm chạp trườn từng chút một trên con đường ngập tuyết.Tuyết rơi mỗi lúc một dày thêm.Tuyết đã ngập cao quá bánh xe khiến chiếc xe phải dừng lại , không thể tiếp tục lăn bánh.Người phụ nữ ngồi trên xe cáu kỉnh nhấn mạnh chân ga.Bánh xe quay tít làm tuyết quanh đó văng tung tóe nhưng chiếc xe vẫn ko tiến thêm được chút nào.Người phụ nữ mở cửa , xuống xe quan sát xung quanh , lốp xe vẫn còn bốc mùi khét lẹt do ma sát lúc cô ta cố ga cho xe chạy.
_ Lạy chúa , thời tiết thế này thật kinh khủng - người phụ nữ lẩm nhẩm.
Cô lấy túi xách và đóng xầm cửa xe lại với thái độ bực tức.Cô lấy di động gọi cứu hộ đưa chiếc xe mình về nhưng đêm nay là đem Giáng sinh nên họ ko làm việc.Barbara , tên người phụ nữ ấy đang trên đường vận chuyển đống quà Noel từ thiện gửi cho cô nhi viện mà cô đang làm việc.
- Khỉ thật , tại sao họ lại ko làm việc vào lễ Giáng sinh cơ chứ.Dù sao thì cô nhi viện cũng ko còn quá xa.Mình có thể đi bộ tới đó.
Barbara ngước nhìn bầu trời , đó là một bức tranh u ám với mảng màu xám trắng , đơn điệu và buồn tẻ , cảm giác chỉ có một mình giữa đêm tuyết khiến co khẽ rùng mình.Cô mở thùng xe , đống quà Giáng sinh khá nhiều nhưng có vẻ chúng ko quá nặng để có thể mang theo.Barbara dồn đống quà vào 2 cái túi lớn rồi kéo chúng đi trên tuyết.Nghĩ đến gương mặt hồn nhiên , rạng rỡ của lũ trẻ ở cô nhi viện khi nhận được những món quà mà chúng nghĩ là ông già Noel gửi tặng này , cô có cảm giác thật vui và ấm áp.Barbara rảo bước hơn trên con đường tuyết phủ , tuyết khá dày nên mỗi bước chân đều lún khá sâu xuống tuyết.Trời mỗi lúc một lạnh , tuyết cũng rơi dày hơn , Barbara bắt đầu cảm thấy việc đi lại một mình giữa thời tiết thế này ko phải là ý kiến hay.
Bỗng nhiên , gió mạnh nổi lên một cách kì lạ , phải khó khăn lắm Barbara mới có thể đứng vững.Tuyết bay vào mặt khiến cô rất khó chịu , nó cản trở tầm nhìn của cô.
- Ôi tệ quá , không phải là bão tuyết chứ ... - Barbara tỏ ra lo lắng.
Cô tìm một gốc cây lớn và nấp đằng sau nó để tránh cơn bão tuyết bất ngờ nổi lên.Chợt một tiếng động lớn vang lên nghe giống như tiếng kêu khi thân thể bị xé rách làm nhiều mảnh.Liếc nhìn về phía phát ra âm thanh , tuy tuyết bay mù mịt khiến cô không thấy rõ nhưng cũng có thể nhận thấy ánh sáng chói lòa phát ra từ nơi ấy , kèm theo hàng loạt những âm thanh chói tai nghe như tiếng điện chập.Sau đó , cả khoảng cây rừng lần lượt gãy gục như gặp phải lốc xoáy.Tiếng gió rít dữ dội và âm thanh khô khốc khi những thân cây bị bẻ gãy khiến cho Barbara hoảng sợ , cô vội ôm đầu nép sát vào cái gốc cây to mà cô đang ẩn mình.Một lúc lâu sau , gió giảm dần và tuyết cũng bớt rơi , những âm thanh kì quái cũng đã biến mất.Barbara cũng đã bớt run rẩy , cô chầm chậm ló ra , hướng về phía vừa xảy ra hiện tượng đáng sợ ấy.
Chẳng có gì xảy ra hết , ngoài đám cây bị gió quật ngã ra thì chẳng có điều gì kì lạ cả.
"Chỉ là gió xoáy làm đổ cây thôi mà ...chỉ là do mình quá hoảng sợ đấy thôi" - Barbara thở hắt ra nhẹ nhõm , cô tự trấn an mình.
Cô đứng dậy , nhặt 2 túi quà lên định sẽ tiếp tục đi.Nhưng vừa quay lại bỗng Barbara giật thót , trước mặt cô ko rõ từ lúc nào đã xuất hiện một người phụ nữ mặc đồ đen , trên tay là một đứa bé được quấn trong chiếc khăn lớn.Người phụ nữ ấy xuất hiện như một bóng ma , Barbara dám chắc là chỉ một giây trước cô chẳng hề nhìn thấy người đó.Tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì sợ hãi.Cô muốn chạy trốn nhưng chân đã nhũn ra ko bước nổi.
Thiếu phụ áo đen có vẻ chẳng mấy quan tâm tới nét mặt hoảng sợ của Barbara , bà ta cất giọng nhẹ nhàng , ấm áp.
-Một cô gái trẻ đi một mình trong rừng giữa thời tiết tồi tệ như thế này .Trông cô có vẻ như cần được giúp đỡ , tôi có thể giúp gì cho cô ko ?
Tuy vẫn còn hoảng hốt và hoài nghi , nhưng lời nói của người phụ nữ mặc đồ đen cũng đã làm cho Barbara cảm thấy an tâm hơn.Cô cố trấn tĩnh rằng bà ta chắc ko phải là ma hay người xấu.
- Tôi đang trên đường đến cô nhi viện gần đây nhưng có chút rắc rối với thời tiết khiến tôi gặp khó khăn trong việc đi lại - Barbara đáp.Rồi nhìn đứa bé trên tay thiếu phụ , cô ngập ngừng nói. "Tôi ko muốn hỏi về lí do bà cũng có mặt ở đây như tôi , tôi chỉ hơi tò mò là tại sao bà mang theo đứa bé ra ngoài trong lúc tuyết rơi dày và trời lạnh giá như lúc này.Nó sẽ bị cảm lạnh mất."
- Cô không phải lo về điều này , tôi biết cách tốt nhất để chăm sóc cho nó.Cô gặp chút vấn đề trong việc đến cô nhi viện phải ko ? .Chắc cô muốn đưa đem số quà Giáng sinh này tới cho lũ trẻ ở cô nhi viện chứ.Cô là một cô gái tốt.Tôi sẽ giúp cô đến đó một cách nhanh chóng nhất.Nhưng ngược lại tôi cũng có một việc muốn cô giúp.-Thiếu phụ áo đen đề nghị.
Barbara cảm thấy việc có thể nói chuyện bình thường với một người lạ mặt đáng sợ và bí ẩn ở một nơi thế này đã là rất ko bình thường , việc chấp nhận đề nghị của bà ta trong khi giữa 2 người chưa có bất kì mối quan hệ thân thiết , thậm chí là tên cũng chưa biết , đó còn là một điều bất hợp lí hơn nữa.Nhưng chẳng hiểu tại sao , Barbara lại đồng ý với lời đề nghị giúp đỡ bà ta , có thể là cô nhận thấy bà ta có vẻ gì đó rẩt nghiêm túc và đáng tin chăng.
-Cám ơn bà , tôi đồng ý.Tôi sẽ giúp bà nếu như việc đó tôi có thể làm.-Barbara đáp.
Tôi muốn gửi đứa bé này lại cô nhi viện một thời gian , bây giờ tôi có việc gấp cần làm nhưng ko thể mang nó theo được , tôi sẽ quay lại đón nó trong thời gian sớm nhất - người phụ nữ áo đen thẳng thắn đề nghị.
-Việc này tôi cần phải hỏi các xơ trong cô nhi viện , nhưng tôi nghĩ họ sẽ ko từ chối đâu.
-Được rồi , vậy coi như chúng ta đã thỏa thuận xong.Bây giờ tôi sẽ giúp cô tới cô nhi viện.Nhưng hãy nhớ là những chuyện xảy ra giữa 2 chúng ta , cô ko được kể với bất cứ ai.Đây là bí mật. - Thiếu phụ áo đen nói.
Bà ta từ từ đưa bàn tay trái lên cao , Barbara để ý trên ngón tay cái thiếu phụ mặc đồ đen là một chiếc nhẫn khá lớn , mặt nhẫn là hình 2 con rồng đang uốn mình quanh một viên ngọc màu đỏ chạm thành hình ngọn lửa rất sống động.Chỉ thấy viên ngọc phát ra ánh sáng rực rỡ giống như một ngọn lửa thực sự đang cháy.Dưới mặt đất xung quang chỗ 2 người đang đứng dần hiện lên những biểu tượng kì lạ bằng ánh sáng.
-Fire Magical - Teleport ...
Từ dưới mặt đất , một ngọn lửa bừng lên , Barbara bị bao bọc bởi ngọn lửa nhưng cô tuyệt nhiên kô có chút cảm giác nóng bỏng như bị lửa thiêu đốt , ngược lại giống như cô hóa thân thành lửa đỏ.Rồi ngay lập tức ngọn lửa vừa bùng lên ấy biến mất ko còn dấu vết.Barbara và người phụ nữ áo đen cũng biến mất.
Ở cửa ngoài cô nhi viện , trên mặt đất bỗng xuất hiện những biểu tượng kì là giống như ở chỗ Barbara đứng lúc nãy , từ vòng tròn ánh sáng ấy 2 ngọn lửa bùng lên , lửa tắt rồi dần hiện ra 2 bóng người.Đó là Barbara và thiếu phụ mặc đồ đen với đứa bé trên tay.
Chỉ trong nháy mắt đã về đến cô nhi viện , Barbara vô cùng kinh ngạc , nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn cả , đó chính là cách mà người phụ nữ bí ẩn kia đưa cả 2 về.Chỉ có thể là "Pháp thuật" , bởi ko còn cách lí giải nào khác cho điều này.Thật sự tuyệt vời.
-Tôi đã đưa cô về tới nơi cô muốn tới , còn bây giờ tôi giao đứa bé này cho cô , cô hãy trông chừng nó cẩn thận.Tên của nó là Ryuji .Ryuji Sander.Và hãy nhớ , cô kô được phép kể những điều vừa xảy ra cho bất cứ ai nếu ko muốn gặp nguy hiểm.- Thiếu phụ mặc đồ đen lạnh lùng nói , ko một lời giải thích cho chuyến đi ngắn vừa rồi.
Trao đứa bé lại cho Barbara , người phụ nữ áo đen hóa thành một ngọn lửa và biến đi ko một vết tích.Cũng bí ẩn như chính cách bà ta xuất hiện.
END OF OPENING CHAPTER ....
.
___________Auto Merge________________
.
Phần I : Năm đầu tiên ở Học Viện S.H.I.N.E.Z
CHƯƠNG I : S.H.I.N.E.Z ARCADEMY
London - Ga tàu điện ngầm Central Park
- Học viện SHINEZ , đó là một nơi thế nào nhỉ , tại sao mình ko thể tìm thấy bất cứ thông tin nào về nó - Cậu học sinh có mái tóc nâu bù xù khẽ lẩm bẩm một mình.
Ryuji là tên cậu ta , một thằng nhóc hậu đậu , lập dị , ngờ nghệch và luôn gặp xui xẻo.Tuy vậy , hắn ta khá thông minh , và thành tích học tập tốt hình như là ưu điểm duy nhất mà hắn ta có để bù đắp lại cho đầy rẫy khuyết điểm và cái vẻ khác người của hắn.
Học viện SHINEZ là nơi hắn sắp chuyển tới trong học kì mới.Đó thật sự là một địa điểm huyền bí , mặc dù chẳng có bất cứ thông tin hay tài liệu nào nói về sự tồn tại của ngôi trường này nhưng sự thật là nó vẫn tồn tại.Và chẳng phải ai khác xa lạ , hắn - Ryuji , chính là một học viên mới của học viện SHINEZ.Có thể coi chuyện hắn đến với học viện đầy những bí ẩn này là một sự tình cờ kì lạ.
Cách đây 1 tuần Ryuji nhận được một bưu phẩm nặc danh , bên trong có một bức thư ngắn , một mẫu đăng kí và một con tem chuyển phát nhanh in đầy những kí tự kì quái.
"HỌC VIỆN SHINEZ - LONDON
Xin chào ...Khi bạn đọc hết bức thư thông báo này , bạn cảm thấy thế nào ? Tôi nghĩ bạn hãy cảm thấy vui mừng đi vì bạn là người đủ điều kiện tuyển chọn để trở thành học viên chính thức của SHINEZ ARCADEMY - một trong những học viện cổ xưa và lâu đời nhất thế giới.
Thay mặt những người đứng đầu học viện , chúng tôi rất vinh dự được đón tiếp bạn như một học viên của SHINEZ.Đừng vội ném bức thư này vào sọt giác , cũng đừng vội cho đây chỉ là một trò đùa nhảm nhí.Nếu bạn đủ tin tưởng ở chúng tôi.Hãy nhìn xuống phía dưới.
...............................................................................
Thật tuyệt vì bạn đã ko vứt nó đi , đốt nó , hay tìm cách tiêu hủy nó bằng bất cứ phương pháp nào.Vì bạn biết ko , việc đó sẽ làm bạn hắt xì liên tục trong vòng một tiếng đồng hồ , tôi nghĩ chắc bạn cũng đã tưởng tưởng ra cảm giác khó chịu khi trong suốt một tiếng đồng hồ , ngoài hắt xì ra bạn chẳng thể tập trung làm được việc gì khác.
Còn bây giờ , để bày tỏ lòng biết ơn vì bạn đã tin tưởng , chúng tôi sẽ cho bạn biết bạn sẽ phải làm thế nào để trở thành học viên chính thức của SHINEZ.
1 / Hãy điền đầy đủ thông tin bản thân vào phiếu đăng kí gửi kèm theo bức thư này.
2 / Dùng con tem chúng tôi gửi cho bạn , dán lên phiếu đăng kí và cất chúng ở nơi mà bạn ko thể thấy được.
Và ...
Boom ... boom ... boom
Điều kì diệu sẽ xảy ra ... Trong 24 h chúng tôi sẽ gửi cho bạn những vật dụng cần thiết để có thể tới SHINEZ ...
Chúng tôi biết bạn còn cả núi thắc mắc nhưng đừng vội tò mò , hãy nghe theo lời khuyên của chúng tôi.
Đừng nôn nóng vì bạn đã lựa chọn đúng...
Những gì bạn tin tưởng sẽ ko làm cho bạn phải thất vọng...
Thanks
J.K
Văn phòng tuyển sinh học viện SHINEZ"
Ryuji cũng ko chắc là mình có muốn làm theo những điều ghi trong bức thư lạ lùng kia ko.Hắn đã tưởng tượng ra cái cảnh nếu có ai biết hắn làm theo những điều ngớ ngẩn ấy thì hắn sẽ bị coi như một kẻ lập dị , hoang tưởng.Ryuji định vứt bức thư đi , nhưng chẳng rõ có phải là do hắn sợ bị mắc phải cái lời nguyền hắt xì rất buồn cười kia ko mà hắn lại thay đổi ý định làm theo những thứ nhảm nhí (như hắn đã nghĩ) trong bức thư kia.
Và mọi chuyện cũng sẽ chẳng có gì khác lạ , Ryuji cũng sẽ tự cho mình là một thằng dở người khi đi tin vào tất cả những điều ngu ngốc ấy , nếu ... đúng .... hắn chỉ là một thằng nhóc có vấn đề về thần kinh theo đúng nghĩa đen nếu như hắn ko nhận được vé tàu và thẻ học sinh của SHINEZ gửi tới đúng 24 h sau.
Ngôi trường bí ẩn ấy dường như thật sự tồn tại...
Nhưng cho đến tận giờ phút này hắn vẫn chưa biết chuyến tàu điện ngầm ghi trên vé mà hắn nhậnn được sẽ khởi hành lúc nào và ở đường ray nào.
- Chuyện quái gì thế này !
Ryuji lầm rầm khi ngước nhìn bảng điện tử.Không có chuyến tàu số 13 nào như trong vé tàu đã ghi , chỉ có đến số 12 là hết.
Bỗng nhiên hắn có cảm giác hắn giống như một thằng đần vừa dính phải một cú lừa ngoạn mục.
"Cái gì mà tin tưởng thì sẽ ko làm bạn thất vọng chứ , chuyện này chẳng phải là một trò hề sao."
Hắn cáu kỉnh vo viên chiếc vé tàu và liệng nó về phía thùng rác trước mặt.
Mảnh giấy ko bay theo quỹ đạo vào miệng thùng rác , nó bay trệch ra ngoài rồi rơi xuống đất.Và có vẻ như điều luật bảo vệ môi trường nghiêm cấm vứt rác nơi công cộng khiến hắn có chút băn khoăn , Ryuji vội chạy lại nhặt cục giấy vừa ném.
"ỐI..."
Ryuji vấp phải thứ gì đó.Hắn thấy mình ở trong trạng thái ko trọng lượng vài giây trước khi tiếp đất một cách ko được nhẹ nhàng cho lắm bằng chính chiếc cằm của hắn.Cú ngã khá đau.Trong ga lúc này có khá nhiều người nhưng hình như chẳng có mấy người để tâm tới thằng nhóc vừa hạ cánh xuống nền đất với một tư thế rất khó coi.Cái vé tàu bị vo viên nằm ngay trước mắt Ryuji , chỉ cách hắn khoảng chừng 3 inch nhưng lúc này khoảng cách ấy như kéo giãn ra hàng chục mét.Trước mắt Ryuji là cả một bầu trời sao đang nhảy múa.
-Ah ! Bạn ko sao chứ ! Mình xin lỗi , mình ko thấy bạn đang chạy tới , bạn thấy đấy , mình gặp chút rắc rối với đống hành lí này...
Một giọng con gái nhẹ nhàng cất lên.
Bây giờ thì Ryuji đã biết được nguồn gốc cú ngã ra trò của hắn ngay trong ngày đầu tiên tới trường mới.Chắc là hắn đã vấp phải một trong những cái vali của cô nàng kia.Thật ra cũng chẳng phải lỗi của cô bé kia , phần lớn là do hắn ko chú ý nhưng ko hiểu sao cơn giận của hắn cứ bùng lên.Ôm cái cằm sưng tấy bầm tím , hắn định sẽ hét vào mặt cô ta "Mắt cô có vấn đề à , hãy xem cô vừa gây ra chuyện gì trong ngày tới trường đầu tiên của tôi này".
Nhưng cái ý tưởng tồi tệ chỉ mới nhen nhúm trong đầu hắn ấy chưa kịp thành hiện thực thì đã bị dập tắt.
Cô gái mà hắn cho là nguyên nhân sâu sa của cú ngã đau điếng hắn phải nhận thật sự rất xinh với đôi mắt to tròn , đen láy , cùng với mái tóc dài màu hạt dẻ càng làm tôn thêm làn da trắng mịn của cô.Cô bé nhìn Ryuji với vẻ mặt biết lỗi , trông cực kì đáng yêu.Cơn giận dữ hình như khá khủng khiếp của Ryuji chợt như bong bóng xì hơi , ko còn vết tích.Hắn lặng người nhìn cô bé qua cặp mắt kính to bự , dày cộp , trông Ryuji giống hệt một gã ngớ ngẩn đang lảm nhảm những từ ngữ vô nghĩa.
"Cô ... cô ... chuyện này .... tôi ..."
Phải nói tới cặp mắt kính của Ryuji , nó khá đặc biệt , một cặp kính quái đản có lẽ chỉ dành cho những kẻ khác người , nó cực lớn , che hết gần nửa khuôn mặt và 2 mắt được làm bằng một thứ giống như kính ôtô , có nghĩa là nhìn từ bên ngoài vào thì chỉ thấy 2 miếng thủy tinh mờ mờ , hoàn toàn ko thể thấy được ánh mắt của Ryuji , ngược lại , hắn có thể tự do quan sát bất kì người nào hắn muốn mà ko sợ bị phát hiện là hắn đang chăm chú vào người đó dù cho hắn có nhìn thẳng vào mắt người ấy.
Vì thế mà cô bé xinh xắn kia ko hề biết là hắn đang lặng người nhìn cô bằng ánh mắt soi mói ngu ngốc.
Trông thấy mẩu giấy bị vo viên trước mặt Ryuji , cô bé nhặt nó lên , mỉm cười nói
"Bạn tìm cái này à , chắc nó phải khá quan trọng nên bạn mới vội vã như thế chứ"
Rồi chẳng chờ Ryuji cho phép , cô bé mở mảnh giấy bị vo viên ra xem.
"Không , đừng có xem ..." - Ryuji muốn hét toáng lên.Nhưng đã muộn , cô bé đang nhìn chăm chú vào tấm vé tàu lừa đảo.Hắn nghĩ :"Tệ thật , với bộ dạng thảm hại của mình bây giờ , lại thêm chuyện bị phát hiện đang chờ một chuyến tàu tưởng tượng đến một ngôi trường ko có thật , chắc tôi sẽ trở thành kẻ hoang tưởng ngớ ngẩn nhất trái đất.Ngày hôm nay thật là đen tối."
Ryuji chỉ còn chờ cô bé xinh xắn kia sẽ phá lên cười chế giễu , lúc đấy hắn sẽ ước có một cái hố thật sâu để chui xuống cho đỡ xấu hổ.Nhưng dường như hôm nay ko phải là một ngày quá đen tối đến vậy , mọi chuyện xảy ra ko như hắn nghĩ , nét mặt cô bé xem ra chẳng có chút nào là định giễu cợt hắn.Ko những thế , hắn còn thấy thoáng có một nét vui trên gương mặt cô.
- Tuyệt thật đấy , bạn cũng là học sinh mới à... Vậy là tụi mình học cùng trường rồi.
Rồi chợt nhận ra Ryuji vẫn còn đang nằm bò trên mặt đất với tư thế kì cục hết chỗ nói , cô bé ngượng ngùng nói trong lúc đỡ hắn đứng dậy.
- Chết thật , mình quên mất.Bạn bị thương rồi kìa.
Cô lấy trong túi xách ra một miếng băng cá nhân rồi đưa cho Ryuji.
- Mình nghĩ thứ này sẽ giúp bạn thấy khá hơn...Mình là Cindy...
-Uh ! Cám ơn bạn ! Mình là Ryuji - Hắn đáp
Cindy đưa trả hắn cái vé tàu nhàu nát
- Đừng làm mất nó nhé , nếu ko có vé tàu , bạn sẽ ko thể đến SHINEZ được đâu , Ryuji
Hết chương 1
Chương 2 : Chuyến tàu số XIII
7h 28 phút ... Ryuji liếc nhìn đồng hồ.Trên vé tàu ghi giờ tàu chạy là 7h 30 phút.Chỉ còn 2 phút nữa , vậy mà hắn vẫn chưa thấy tàu số 13 đâu cả.
"Lẽ ra giờ này , tàu phải đến rồi chứ.Mình ghét số 13 , nó thật xui xẻo." - Ryuji bực bội nói , tay phải xoa xoa cái cằm bầm tím.
"Chờ chút xíu đi , bạn sẽ thấy nó ngay thôi mà." -Cindy trấn an.
7h 30 phút , hắn nghe có tiếng còi tàu văng vẳng từ xa đưa lại nhưng dù có cố lắng tai nghe hắn cũng chẳng phát hiện ra âm thanh ấy phát ra từ chỗ nào.Có cảm giác nó xuất phát từ một nơi nào đó mơ hồ , ko có thật.Tấm vé trên tay Ryuji phát ra ánh sáng màu xanh nhạt , những vết nhăn nhúm do bị vo viên dần biến mất , tấm vé trở lại phẳng phiu như lúc đầu.
Từ lúc tiếng còi tàu vang lên , những người đứng chờ ở ga tàu điện hình như đều trở nên bất động.Phía trước hắn , một người phụ nữ làm đổ tách cafe , cafe trong tách văng ra ngoài mà ko hề rơi xuống đất , giống như bị đóng băng trong không khí.Chuyện lạ lùng này khiến hắn rất ngạc nhiên , đứng chôn chân tại chỗ ko thốt được nên lời.
Một giọng con gái êm ái vang lên :
-Ê này , bạn ko muốn bị trễ chuyến tàu tới Shinez ngay trong ngày đầu tiên của năm học mới chứ.
Giật mình , Ryuji quay sang phía Cindy , cô bé đang cười rất tươi với hắn.Đây là lần đầu tiên một cô gái cười với hắn , một nụ cười ko mang ý giễu cợt.Ryuji thấy hơi bối rối , tim hắn đập nhanh hơn , điệu bộ cũng trở nên lúng túng trông rất buồn cười.
-Ah ...Uhm ... tại mình thấy ... thấy ..hơi "Ngạc nhiên" - Hắn cố tìm một từ thật thích hợp để diễn tả cảm giác của hắn lúc này.Nhưng ngoài từ ngạc nhiên ra , hắn chẳng nghĩ ra thứ gì khác phù hợp hơn.
Ngó thấy vẻ lúng túng của hắn , Cindy an ủi :
-Xem kìa , bạn căng thẳng quá đấy thôi , hãy thư giãn chút đi , sẽ tốt hơn đấy.
Ryuji gật đầu , hắn hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh ra, cố bình tĩnh lại.
-Sao rồi Mr Căng thẳng , bạn đã thấy ổn hơn chưa.- Cindy cười nhẹ.
- Đúng là mình hơi lo lắng quá , nhưng mà mình thấy ... tất cả những chuyện này ... học viện Shinez , vé tàu , cả chuyến tàu này nữa ... thật là tuyệt.
Tiếng còi tàu mỗi lúc một gần hơn , trên đường ray xuất hiện một vệt sáng rực rỡ , chỉ trong chốc lát nó mở rộng ra thành một lỗ hổng ánh sáng lớn.Một cái đầu tầu lửa trông khá cổ xưa , có lẽ đã có từ cách đây rất lâu rồi , dần nhô ra từ vùng sáng ấy , tiếp sau nó là những toa tàu dài trông cũ kĩ nhưng ko có chút bụi bặm nào.Bây giờ Ryuji mới để ý , ngoài hắn và Cindy ra , còn khá nhiều người nữa không bị bất động , họ cũng đang cầm trên tay những chiếc vé tàu phát sáng.Điều khác biệt là những bạn đó đi cùng gia đình , còn hắn thì chỉ có một mình.Nhưng hắn ko phải là người duy nhất chỉ có một mình.Cindy cũng như hắn , cô ko đi cùng gia đình.Những phụ huynh dặn dò con mình và giúp chúng chuyển đồ lên xe lửa.
Một bàn tay nhỏ nhắn khẽ kéo tay áo Ryuji
-Bạn còn đứng ngây ra đó làm gì , nếu ko nhanh lên thì sẽ ko kiếm được chỗ ngồi tốt đâu. - Cindy giục.
Cô bé vẫn còn đang loay hoay với đống vali và túi xách của mình.Có vẻ chúng quá nhiều , nhìn vào chắc ai cũng sẽ nghĩ rằng Cindy đang đi du lịch chứ ko phải là đến trường nhập học.
"Để mình mang đồ giúp bạn"
Những lời đáng kinh ngạc ấy phát ra từ Ryuji khiến hắn cũng ko dám tin là mình đã nói.Lần đầu tiên đề nghị được giúp đỡ một cô gái.Từ trước tới giờ , Ryuji chưa từng thật sự nói chuyện một cách bình thường với một cô gái chứ đừng nói đến việc bỗng nhiên tỏ ra ga lăng và lịch thiệp như bây giờ.Nhưng dù gì thì hắn cũng đã 15 tuổi , cũng phải cố chứng tỏ mình là một người đàn ông thật sự chứ.
Rồi ko đợi Cindy đồng ý , hắn chọn 2 chiếc vali lớn nhất và nặng nhất khệ nệ chuyển chúng lên tàu.Cindy gom nốt đống đồ lỉnh kỉnh còn lại , theo chân Ryuji lên tàu.Nhìn cái cách hắn cố khiêng 2 chiếc vali lên tàu , cô bé khẽ mỉm cười.Toa tàu nhìn từ bên ngoài có vẻ chật chội và ko được tiện nghi cho lắm nhưng bên trong lại rộng rãi ko ngờ , cách bài trí khá sang trọng và thoải mái.Ryuji và Cindy lên một toa ở giữa , bên trong đã có mấy học sinh đang ngồi , có lẽ họ lên tàu trước ở những ga khác.Lúc Cindy và Ryuji bước vào trong toa tàu , mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía Cindy , tuyệt nhiên chẳng ai để ý tới sự tồn tại của Ryuji.Những tiếng xì xầm nổi lên và nhàng loạt những ánh mắt dán chặt vào Cindy , nhưng dường như cô bé đã quá quen với việc trở thành trung tâm của sự chú ý , vì thế cô vẫn vô tư như chẳng có gì khác lạ xảy ra ở toa tàu này.
Chọn một chỗ gần cửa sổ , Ryuji quăng chiếc balo của hắn vào trong góc rồi giúp Cindy xếp đồ lên giá để đồ.Cindy nhìn hắn tủm tỉm cười.
-Ryuji , cám ơn bạn đã giúp mình mang đồ.Phần còn lại mình tự làm được rồi.
Nói rồi , Cindy xếp nốt đống vali , túi xách lỉnh kỉnh lên giá để đồ .Xong việc , cô ngồi xuống cạnh Ryuji.Với Ryuji , từ lúc gặp Cindy , hình như mọi điều xui xẻo thường ngày hắn hay gặp phải đều tạm thời tránh xa hắn.Hắn bước lên bậc thang xe lửa mà ko vấp ngã , chuyển 2 cái vali vừa to vừa nặng lên toa tàu mà chúng ko bị trượt , hay rơi vào người hắn , hắn ko đánh mất cơ hội trở thành học viên của Shinez và điều thành công lớn nhất với hắn là có thể giao tiếp một cách bình thường với một cô gái mà ko có bất cứ hành động ngớ ngẩn , kì quặc nào.Ngoại trừ cái cằm sưng tấy ra thì có lẽ ngày đầu tiên tới trường mới của Ryuji cũng ko quá tệ.Nó thật sự ổn hơn hắn nghĩ.
Chợt nhớ ra là ngoài Cindy ra , hắn thấy những học sinh khác cũng mang theo khá nhiều đồ đạc , chỉ có mình hắn là mang theo duy nhất một chiếc balo đựng mấy thứ đồ dùng cá nhân vớ vẩn.Ryuji cảm thấy khá thắc mắc về điều đó.Hắn hỏi Cindy :
-Cindy này , sao bạn và những học sinh khác mang theo nhiều đồ đạc quá vậy.Hôm nay chỉ là ngày nhập trường thôi mà.
Cindy nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên.
-Ở Shinez , trừ kì nghỉ lễ ra , tụi mình đâu có được về nhà nên phải mang theo tất cả những thứ cần thiết cho một kì học chứ.Shinez là trường nội trú mà.
Rồi như nhận thấy có điều gì khác lạ ở Ryuji , Cindy nói tiếp bằng một giọng ko chắc chắn lắm.
-Ryuji này , từ đầu tới giờ mình thấy bạn có cái gì đó rất ko bình thường.Mình có cảm giác bạn chẳng biết chút thông tin nào về "Học viện đào tạo và bồi dưỡng tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z cả.Mình nói đúng chứ.
Ryuji tròn mắt ngạc nhiên , hắn hoàn toàn ko dám tin vào những điều mình vừa nghe thấy.
"Cái gì mà học viện đào tạo tài năng pháp thuật chứ.Chuyện quái quỷ gì thế này.Tất cả những điều này đều là thật sao" - Ryuji nghĩ thầm.Hắn cảm thấy khá sửng sốt.
-Chuyện ... chuyện này ... cái .. cái học viện pháp thuật này ... tất ... tất cả đều có thật sao ? - Ryuji lắp bắp , giọng điệu đầy nghi hoặc.
Cindy nhướn mày , hơi ngước mặt lên cao , ngón trỏ tay trái đặt lên môi , cử chỉ như đang suy nghĩ về điều gì đó.Giây lát sau , cô bé quay sang Ryuji cười thật tươi.
-Nếu ko biết chút xíu nào về Shinez thì khởi đầu sẽ rất khó khăn với một học viên mới.Nhưng Ryuji này , bạn đừng lo , mình sẽ giúp bạn làm quen với nó.
Hết chương 2
................................................
Chương 3 : Mysterious Girl
Tàu bắt đầu chuyển bánh , Ryuji liếc nhìn đồng hồ.Kim đồng hồ ko chạy.Có lẽ do con tàu đang nằm ngoài ảnh hưởng của dòng thời gian.Thêm một người nữa bước vào trong toa tàu.Đó là một cô gái có mái tóc vàng buộc cao với nét mặt lạnh lùng , và phảng phất như có chút u buồn.Gương mặt xinh đẹp và làn da trắng như tuyết kết hợp hoàn hảo với bộ đồ màu đen cô đang mặc làm toát lên ở cô vẻ trang nhã , cao quý giống như một tiên nữ.Khác với Cindy , sự xuất hiện của cô gái tóc vàng chẳng hề thu hút những cái nhìn xăm xoi hay những lời xì xầm bàn tán ngang nhiên.Dường như tất cả mọi ánh mắt đều lảng tránh cô.Một vài nam sinh lén nhìn cô và khẽ thì thầm những điều gì đó với nhau.Bầu không khí dễ chịu trong toa tàu lửa vụt trở nên căng thẳng và trầm xuống một cách khó hiểu.
Ryuji rất ngạc nhiên vì điều đó.Dường như có điều gì ko đúng ở đây.Một cô gái xinh đẹp như vậy , đáng ra phải là trung tâm của sự chú ý , nhưng hầu hết mọi người trên toa tàu đều cố làm ra vẻ ko quan tâm , ko chú ý tới sự có mặt của cô , vẻ e ngại còn hiện trên nét mặt của vài người , giống như họ đang lo sợ về một điều gì đó.Quay sang Cindy , Ryuji khẽ hỏi :
"Cindy này ,chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy.Từ lúc cô gái kia xuất hiện , mình thấy moị người đều có biểu hiện rất lạ.Giống như là họ sợ cô ấy thì phải.Cô ấy là ai thế ?"
Cindy hơi giật mình vì câu hỏi bất ngờ của Ryuji , cô bé liếc nhìn về phía nhân vật mới tới kia.Lúc này cô ta đã chọn cho mình một chỗ ngồi sát cửa sổ.Những người ngồi gần đó , ko ai bảo ai ,đều tự động chuyển qua ghế khác , bộ dạng của họ giống như đang cố tránh xa một thứ gì đó nguy hiểm.Vì thế , cô gái tóc vàng có một góc riêng ko bị ai làm phiền.
Cindy thấp giọng nói :
-Bạn ko biết đâu , cô ta , đúng hơn là gia đình cô ta rất nổi tiếng trong "Thế giới của những người sử dụng pháp thuật"
Điều này gợi cho Ryuji một sự tò mò mãnh liệt.Rồi ko chờ Ryuji hỏi , Cindy tiếp tục kể bằng chất giọng huyền bí.
"Mọi người nhận ra cô ta qua gia huy của dòng họ được thêu trên áo.Biểu tượng một con dơi quỷ ngậm lưỡi hái đậu trên cây thánh giá được cách điệu chính là dấu hiệu nhận biết những thành viên của dòng họ ấy.Gia đình cô ta là hậu duệ của một dòng họ pháp thuật cổ xưa , tôn thờ trường phái hắc ám.Họ lựa chọn bóng đêm và trở thành những "Assassin" , những kẻ ám sát sống trong bóng tối.Gây ra nhiều tội ác ghê tởm , dường như vì điều đó mà cả dòng họ đã bị nguyền rủa.Bất cứ ai lại gần , tỏ ra thân thiện hay có ý định làm bạn với cô ta đều sẽ phải chịu những tai họa khủng khiếp.Nên bạn thấy đấy dù cô ta xinh đẹp và quý phái nhưng hầu hết mọi người đều tìm cách tránh xa cô ta."
Ryuji hướng ánh mắt ra bên ngoài cửa sổ , hắn trầm ngâm ko nói gì.Dường như có một luồng suy nghĩ nào đó mới vừa đột ngột xuất hiện khiến hắn chìm đắm trong nó.Mái tóc nâu lòa xòa trước trán , cặp kính quái dị bự tổ chảng che kín nửa khuôn mặt khiến Cindy ko thể thấy vẻ mặt của hắn lúc này.Việc đoán xem hắn đang nghĩ gì lại càng ko thể.Nhưng qua những cử chỉ của hắn , cô biết trong lòng hắn hình như có chút ưu tư hay một mối bận tâm nào đó.Cindy ko nói gì nữa.Cô bé để mặc hắn với những suy nghĩ của mình.Lát sau , Ryuji thôi ko nhìn ra ngoài cửa sổ nữa.Ánh mắt hắn hướng về góc , nơi cô gái tóc vàng đang ngồi.
-Nếu là như vậy , hẳn bạn ấy sẽ cảm thấy rất cô đơn ...
Giọng Ryuji như vọng lại từ một nơi rất xa xôi , có chút gì đó mơ hồ , tựa như hắn đang nói với chính mình.
Đột ngột , hắn quay sang Cindy :
-Cindy biết ko ? Mình nghĩ là mình hiểu cảm giác của bạn ấy.Luôn trơ trọi một mình và ko có lấy một người bạn.Điều đó thật sự rất đáng sợ.
Cindy nhìn Ryuji ngạc nhiên , trước đây cô chưa bao giờ nghĩ như vậy về Sylvia - cô bạn tóc vàng.Sự lạnh lùng , khó gần , vô cảm và nguy hiểm như tất cả những kẻ mang họ Silverstone là những gì Cindy nhìn thấy ở cô ta.Với Cindy , Sylvia Silverstone thật giống một con ma cà rồng chính hiệu.
"Ryuji cũng chẳng đến nỗi quá ngờ nghệch như cái vẻ bề ngoài , ngược lại cậu ấy khá tinh tế đấy chứ" - Cindy thầm nghĩ
-Uh ! Đúng là mình chẳng bao giờ thèm để ý xem cô ta cảm thấy thế nào khi luôn phải nghe những lời lẽ chẳng mấy tốt đẹp mỗi lúc có mặt ở đâu đó , hay việc cô ta ko có lấy nổi một người bạn.Bởi vì điều đó chẳng liên quan đến mình , và cả bạn nữa đấy , Ryuji.
Cindy bướng bỉnh , có vẻ cô chẳng mấy hứng thú với những chuyện này.Cô nói chỉ như để chứng tỏ rằng lời nói của Ryuji cũng có chút tác động tới mình làm cho cô có cái nhìn bớt ác cảm hơn với Sylvia , nhưng rốt cuộc chuyện của Sylvia có ra sao đi nữa thì cũng chẳng phải vấn đề mà Cindy quan tâm.
"Có thể cô ta ko quá tệ , nhưng tôi vẫn ghét cô ta"
Đó là thông điệp của Cindy.
Ryuji có vẻ hơi lúng túng trước thái độ thờ ơ của Cindy , nhưng hắn chẳng thể đòi hỏi sự thông cảm hay chia sẻ cảm xúc ở cô bạn chỉ mới quen này.Một lần nữa , hắn lại nhìn về phía cái góc đơn độc mà Sylvia đang ngồi.
"Mày đang nghĩ gì thế , đồ nhiều chuyện , đó đâu phải là chuyện của mày phải ko ?"
Hắn gõ gõ nắm tay lên trán như để đánh bật cái suy nghĩ vẩn vơ ấy ra khỏi đầu.Ngước mắt lên trần tàu , Ryuji thấy ngực mình nhói đau.
"Chẳng phải trước đây mình cũng giống như bạn ấy sao"
Rồi đột nhiên , hắn nảy ra một ý nghĩ táo bạo mà bất cứ ai biết đều sẽ cho là điên khùng.Nhưng Ryuji mặc kệ điều đó , hơn ai hết , hắn hiểu được cảm giác cô đơn khi không có đến một người bạn , khi luôn bị xa lánh.Mặc kệ những lời đồn thổi về cái lời nguyền chết tiệt sẽ giáng tai họa xuống đầu những kẻ liều mạng dám thân thiết với Sylvia , nếu Sylvia ko có bạn thì Ryuji sẽ làm bạn của cô ấy.
Một kẻ mà cuộc sống luôn gặp thất bại , hắn là mấu người luôn gặp xui xẻo và chẳng thể làm nổi chuyện gì cho ra hồn.Bình thường , Ryuji đã quá quen với những tai nạn và vận xui đến như cơm bữa , đó là chuyện thường ngày dù hắn chẳng phải là nạn nhân của một lời nguyền độc ác nào đó.Nên dù có gánh thêm một ít tai họa khủng khiếp nữa , chắc hắn cũng sẽ ko đến nỗi nào.
Giữ cái suy nghĩ ngu ngốc ấy làm chỗ dựa , Ryuji có lí do để tự tin hơn.Tuy là vậy , cũng chẳng phải là hắn ko sợ , hắn vẫn lo lắng rằng ko biết những tai họa ghê rợn nào đang chờ hắn phía trước.
-Này ... Có lẽ mình sẽ tới đó và nói chuyện gì đó với bạn ấy - Ryuji vừa nói vừa ngước nhìn về phía Sylvia đang ngồi.
Suýt nữa Cindy hét toáng lên
- Bạn điên rồi , đó là điều ngu ngốc nhất tớ từng nghe thấy đấy
-Thôi nào , đùa kiểu đó chẳng vui chút nào đâu - Cindy nói tiếp , cô bé tỏ ra rất lo lắng.
-Mình ko đùa ... Chỉ nói chuyện với bạn ấy thôi chắc ko sao đâu.Dù sao mình vẫn nghĩ , cái lời nguyền khỉ mốc đó chắc cũng chỉ làm tăng thêm một ít cái đám vận xui đeo bám mình hàng ngày thôi mà. - Ryuji làm ra vẻ không có gì đáng lo
- Thật ko thể tin nổi là bạn vẫn đang cố làm ra vẻ như chuyện này thật sự hài hước đấy.Được rồi.Mình sẽ mặc kệ cái lòng tốt ngu ngốc của bạn - Cindy bực bội gắt.
Ryuji đứng dậy , hắn đi ngang qua mặt Cindy , hướng về góc cuối toa , chỗ Sylvia đang ngồi.
-Ryuji này , bạn có quá thừa sự thông cảm không cần thiết.Đừng cho rằng người khác sẽ nghĩ những gì bạn nghĩ , cảm thấy những gì bạn cảm thấy.Hãy cẩn thận vì bạn có thể sẽ phải trả giá vì điều đó. - Cindy cảnh báo.
Ryuji gật đầu ko nói gì , hắn nhìn Cindy , nét mặt cô bé trông có vẻ nghiêm túc hơn bình thường.
Hết chương 3
.
___________Auto Merge________________
.
Chương 4 : Mysterious Girl (2)
Bước về phía Sylvia , Ryuji cảm thấy mất bình tĩnh hơn bao giờ hết.Hắn chưa bao giờ thật sự chủ động bắt chuyện với một cô gái.Vì thế , hắn chẳng biết mình sẽ phải bắt đầu như thế nào nữa.Khoảng cách giữa hắn và chỗ ngồi của Sylvia ko xa , nhưng dường như nó là cả một chặng đường dài mà hắn phải rất cố gắng mới có thể vượt qua được.Hơi có chút chần chừ , rồi thì Ryuji cũng lấy đủ dũng khí để lại gần Sylvia.
Những học sinh khác trong toa tàu chẳng may may để ý tới hành động kì quặc này của hắn.Trong mắt họ , Ryuji là một gã lập dị , khác người.Một mái tóc rối bù , cặp kính gọng nhựa to bự tổ chảng , cách ăn mặc lỗi mốt , cùng với điệu bộ lóng ngóng và vẻ ngơ ngẩn của một con mọt sách chính hiệu là tất cả những gì họ thấy ở hắn.Vì thế , chẳng ai thèm để tâm tới việc hắn định sẽ làm ra những trò hề ngu ngốc nào.Điều họ thắc mắc duy nhất có lẽ là tại sao một cô gái xinh xắn , dễ thương như Cindy lại đi chung với đứa thảm hại như Ryuji , thậm chí cô bé còn nói chuyện với hắn một cách vui vẻ nữa.Bầu không khí vụt trở nên căng thẳng khi Ryuji bước tới trước Sylvia.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn.Ko ai biết hay đoán được cái gã hề kia sắp diễn trò gì.Trở thành trung tâm của mọi sự chú ý , Ryuji thấy mặt mũi nóng bừng , chút bình tĩnh cuối cùng cũng đã bốc hơi mất.Hắn bắt đầu thấy run , chỉ là , ko hiểu tại sao hắn vẫn gượng đứng được trong khi 2 chân đã mềm nhũn.
Trông hắn càng lúc càng khổ sở , khỏi nói , tai hắn đỏ ửng lên , mặt cúi gầm , tay chân lóng ngóng trông thật thảm hại.
"Bạn ... bạn ..mình nói ... nói chuyện ... à không đúng ... bạn ... cho phép mình .. à ko ... ý mình là ... mình có thể ... có thể ngồi đây được ko ?" - Ryuji lắp bắp , lưỡi hắn cứ líu lại.
Nhưng cuối cùng hắn cũng có thể nói hết ra được một cái gì đó mà theo hắn là có thể tạm chấp nhận được trong tình huống này.Nó không được tốt cho lắm nhưng cũng chẳng đến mức quá tệ.
Lại những tiếng xì xầm bàn tán vang lên khắp toa tàu.
"Thằng hề ngu ngốc kia đang làm cái quái gì vậy ? Định kết bạn với cô ta sao ?Chẳng lẽ nó ko biết cô ta là ai à !"
-Cậu nghĩ nó quan tâm tới điều đó hả , tớ cá là nó sẽ ko qua khỏi được 3 ngày đâu.
-Còn tớ nghĩ nó sẽ chẳng sao hết . Chẳng phải những thằng ngốc thường chẳng bao giờ bị ốm sao.Chúng thường gặp may đấy chứ.Biết đâu lời nguyền độc ác ấy lại chừa hắn ra nhỉ.
-Fu fu ! Dù sao thì cái đống rác đần độn ấy cũng hợp với cô ta đấy chứ.
Cindy chăm chú quan sát mọi hành động của Ryuji bằng vẻ mặt hoài nghi khó hiểu.
Sau cậu ta nhất định phải làm cái chuyện vớ vẩn này nhỉ.Chẳng lẽ cậu ấy nghĩ nó sẽ giúp ích gì được cho cô ta sao.Trông cô ta đâu có vẻ cần sự thương hại về mặt tình cảm đâu chứ.Cả một lời nguyền khủng khiếp đe dọa nữa.Chuyện này thật điên rồ.
Ryuji thấy tai hắn như ù đi.Tất cả những lời bàn tán chẳng lọt chút nào vào tai hắn.Điều đó kể ra cũng là may mắn.Bởi nếu nghe được , có khi hắn đã e ngại mà dừng cái hành động ngu ngốc của hắn lại.Ryuji biết chắc Sylvia nghe thấy những gì hắn nói , chính xác hơn là sự tổng hợp và lắp ghép lại của hàng loạt những từ ngữ rời rạc mà hắn ấp úng mãi mới tuôn ra được.Có điều gần như cô ta chẳng có bất kì phản ứng nào, gương mặt xinh đẹp ấy vẫn lạnh lùng , ko cảm xúc giống như thế giới xung quanh cô chẳng hề tồn tại.
Lần đầu chủ động bắt chuyện với một cô gái của Ryuji hình như đã thất bại thảm hại.Hắn đã dự tính trước điều này , nên cũng ko bất ngờ cho lắm.Tuy vậy , hắn vẫn thấy hơi xấu hổ và có chút hụt hẫng.Tình huống này , nếu Ryuji từ bỏ , trở về với vị trí của hắn bên cạnh Cindy thì đồng nghĩa với việc hắn sẽ chẳng bao giờ có thể trở thành bạn của Sylvia được , nhưng hắn cũng chẳng biết phải làm thế nào để Sylvia tiếp chuyện hắn.Hắn thấy bối rối và khó xử vô cùng , hắn muốn quay về chỗ của mình , ko hiểu sao chân cứ như bị chôn chặt xuống sàn tàu, mặt vẫn cúi gằm , Ryuji khẽ thở dài và cứ đứng nguyên tại chỗ như thế.
-Chỗ này đâu có thuộc quyền sở hữu của tôi , bạn có thể ngồi bất cứ đâu bạn muốn ...và đừng làm phiền tôi nữa - Sylvia nói , âm điệu nhẹ như gió thoảng nhưng khô khốc và lạnh lẽo như băng đá.Trong khi nói , mắt cô vẫn ko hề rời khỏi cuốn sách trên tay.
Tuy giống như một lời từ chối một cách lịch sự , nhưng nó cũng đã trút được gánh nặng lo âu trong lòng Ryuji.Hắn thở hắt ra nhẹ nhàng rồi thả người xuống ghế đối diện Sylvia.Giờ hắn mới nhận ra , chân đã mỏi rã rời , thật may là áp lực đã giảm đi đáng kể.Ngồi đối diện với Sylvia , hắn chẳng biết phải mở miệng nói gì , cũng chẳng dám nhìn cô , sau cùng , hắn nghĩ tốt nhất là nên im lặng , đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Con tàu đang băng qua một cánh đồng cỏ xanh mơn mởn , không khí thật trong lành , dễ chịu , phảng phất hương thơm hoa đồng nội , thật khác xa thành phố ồn ào , đầy bụi bặm.
Liếc nhìn cuốn sách trên tay Sylvia , Ryuji đọc được dòng chữ.
"NGUỒN GỐC PHÁP THUẬT"
Tò mò về tựa đề cuốn sách , Ryuji định hỏi gì đó , nhưng hắn nhớ lại Sylvia đã nói "Đừng làm phiền tôi" , nên hắn lại thôi và lại tiếp tục nhìn ra bên ngoài cửa sổ.Khung cảnh bên ngoài trôi qua vùn vụt , nhưng Ryuji đang để tâm trí hắn lửng lơ tận đâu đâu nên cũng chẳng có cảnh đẹp nào lọt vào mắt hắn.Những lời xì xầm bàn tán về hắn cũng đã ngừng , có lẽ họ nghĩ rằng số phận hắn đã được sắp đặt rồi nên cũng chẳng muốn để tâm , dù sao nó cũng chẳng liên quan đến họ.
Chán nhìn ra ngoài cửa sổ , hắn ngó về phía Cindy.Lúc này chỗ ngồi của hắn bị một gã khá đẹp trai chiếm dụng.Có vẻ như gã đó đang tìm cách bắt chuyện và tán tỉnh Cindy.Chỉ là Cindy chẳng mảy may quan tâm tới gã ta , cô bé đang chăm chú vào cuốn tạp chí cầm trên tay , để mặc thằng nhóc ngồi lảm nhảm một mình.
Cú giữ sự im lặng thế này thì thật nhàm chán , nhưng với Ryuji , khởi đầu như vậy cũng tạm ổn.Gạt những suy nghĩ vớ vẩn ra khỏi đầu , hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ.Tàu đang chạy qua một vách núi dựng đứng , cao vút , vô cùng hiểm trở , cảnh vật đơn điệu và hoang sơ.Nhìn một lúc , hắn thấy mắt mình muốn díp lại , và giấc ngủ dịu dàng đến với hắn...
Hết chương 4
Chương 5 : Đừng lo , tớ sẽ giúp cậu làm quen với chúng ...
"Này này , dậy đi chứ , đến nơi rồi đó"
Trong lúc mơ màng , Ryuji cảm thấy có vật gì đó đập đạp vào tay hắn và tiếng ai đó gọi tên mình.
Phải khá vất vả hắn mới mở mắt ra được , và cũng phải mất một lúc lâu thì hắn mới tỉnh táo trở lại.Trước mắt hắn là gương mặt tinh nghịch của Cindy với nụ cười ấm áp nở trên môi.Trên tay cô bé là cuốn tạp chí được cuộn tròn lại , chắc Cindy dùng nó để đánh thức hắn dậy.
"TUẦN SAN THỜI TRANG PHÁP THUẬT" là tên của cuốn tạp chí.Dựa vào cách ăn mặc của Cindy cũng thấy được cô có gu thẩm mĩ khá tuyệt.Nó không quá cầu kì , bắt mắt nhưng cũng đủ phong cách và hấp dẫn để bất cứ ai cũng phải liếc nhìn bằng ánh mắt trầm trồ.Một sự kết hợp hoàn hảo giữa 2 tông màu đen và trắng.
- Bạn ko muốn bị muộn chứ , buổi lễ chào mừng học viên mới tổ chức ở đại sảnh sắp diễn ra rồi.Vì chúa , hãy lấy lại sự tỉnh táo của bạn đi , Ryuji.
Cindy vừa nói vừa dỡ đống vali và túi xách trên giá để hành lí xuống.
"Giúp mình với..." -
Ryuji giúp Cindy chuyển hết đống vali xuống tàu rồi hắn lượm cái balo của mình , khoác lên vai.Chỗ ngồi đối diện hắn đã trống , có lẽ Sylvia đã xuống tàu trong lúc hắn còn đang ngủ.
- Con tàu đi xuyên không gian này thật là tuyệt , những người chế tạo ra nó chắc hẳn phải là những thiên tài đấy nhỉ - Ryuji trầm trồ trong lúc đang đi bên cạnh Cindy về phía học viện Shinez.
-Tất nhiên rồi , con tàu này được thiết kế và chế tạo bởi những Blacksmith mà.Cũng giống như tất cả những đồ vật pháp thuật ở "Thế giới những người sử dụng pháp thuật" này - Cindy đáp gọn lọn.
- Cindy này ... vậy những Blacksmith mà bạn nói , đó là thứ gì vậy.Nó tạo ra các vật dụng pháp thuật , có phải nó cũng giống như những nhà máy sản xuất đúng ko ?
Suýt chút nữa , Cindy phá lên cười , nhưng nhìn Ryuji trông ko giống như đang đùa nên cô bé vội lấy tay che miệng , cố giữ cho mình ko cười thành tiếng.Cô chợt nhớ ra , Ryuji là một tên ngố chẳng biết chút gì về học viện pháp thuật Shinez , biết đâu cậu ta cũng chẳng biết gì về những thứ cơ bản nhất của thế giới pháp thuật này thì sao.
"Chắc cũng tương tự như vậy , điều này bạn sẽ sớm biết thôi , chỉ cần rõ là "Blacksmith là một Magic Job đặc biệt , họ là những người chuyên chế tạo ra các đồ vật có khả năng chứa đựng pháp thuật bên trong. - Cindy giải thích.
Ryuji càng lúc càng thấy khó hiểu , từ lúc biết tới sự tồn tại của "Thế giới những người sử dụng pháp thuật" , trong lòng hắn nảy sinh rất nhiều những thắc mắc.Một cộng đồng kì lạ như vậy tồn tại , trong khi hàng tỉ người ngoài kia chẳng hay biết gì.
-Mà Ryuji này , sao bạn chẳng mang theo hành lí gì hết vậy. - Cindy bất ngờ hỏi.
Rồi như nhớ ra điều gì đó , cô bé bật cười khúc khích.
-À mình quên mất , Ryuji ko biết gì về học viện Shinez thì làm sao cậu ấy có thể biết Shinez là trường nội trú chứ.Mình rất hoài nghi về điều này , cậu chẳng giống chút nào với những người thuộc "CỘNG ĐỒNG PHÁP THUẬT THÔNG THƯỜNG ĐƯỢC LƯU TRỮ" cả.
Ryuji giật mình , hắn bỗng trở nên luống cuống , câu nói đùa của Cindy khiến lần đầu tiên hắn liên tưởng tới việc nếu có ai đó thuộc cái "Cộng đồng quái gở" này phát hiện ra hắn ko thuộc trong số họ thì chắc chắn sẽ có vô khối rắc rối xảy ra với hắn.Rồi thì những chuyện gì sẽ xảy ra với một kẻ ko biết pháp thuật giữa những người có thể sử dụng pháp thuật.Điều đó chắc hẳn sẽ ko dễ chịu chút nào.Nó còn có thể sẽ tệ hại nữa là đằng khác.Rồi thì mọi người sẽ nhìn hắn như một sinh vật khác thường.Tại sao hắn lại ko nghĩ tới điều này sớm hơn.Ryuji có chút hối hận vì hắn đã lỡ bước lên chuyến tàu này , nhưng đằng nào thì cũng đã muộn , mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi nên hắn quyết định sẽ tiếp tục theo đuổi chuyện này tới cùng , bất chấp mọi rắc rối hắn có thể sẽ phải đối mặt.
Những cử chỉ khác thường của Ryuji ko thể qua mắt Cindy , dường như cô bé đã nhận ra những điều kì lạ ở hắn.
-Có vẻ như sự hoài nghi của tớ là đúng , bạn ko giống tớ , bạn ko thuộc "Cộng đồng pháp thuật thông thường được lưu trữ".Hiểu biết của bạn về thế giới pháp thuật là con số 0.Nên tớ đoán , bạn thuộc về thế giới của những người không biết pháp thuật.Tớ chỉ tò mò là ko hiểu tại sao một người bình thường như bạn lại được nhận vào Shinez - Cindy nghiêm túc nói.
Ryuji cảm thấy đây chỉ là khởi đầu cho chuỗi những rắc rối mà hắn sẽ gặp phải ở Shinez này.Quá nhiều điều khó hiểu.Những từ ngữ , những khái niệm lạ lẫm khiến đầu óc hắn lùng bùng và rối tung lên.Hắn bắt đầu có cảm giác hoang mang , lo lắng.
-UH ! Bạn đã đúng , Cindy ! Mình là một người bình thường và mình hoàn toàn mù tịt về thế giới pháp thuật này.Bạn có tin ko , chuyện mình tới Shinez này giống như một trò đùa.
Và Ryuji kể cho Cindy nghe về bưu phẩm kì lạ bẩt ngờ được gửi tới cho hắn , về bức thư thông báo và tờ phiếu đăng kí nhập học.Hắn cố gắng dùng những từ thích hợp nhất để diễn tả cảm giác kinh ngạc của hắn lúc nhận được chúng , để cho câu chuyện nghe có vẻ thật và đáng tin hơn , nhưng dường như hiệu quả đạt được ko lớn cho lắm.Dù nói cách nào , chuyện hắn kể nghe vẫn rất khó tin.
"Mình ko biết nữa , những chuyện này bắt đầu vượt quá sức tưởng tượng của mình , nó làm mình thấy mệt mỏi" - Ryuji vò tung đám tóc nâu cứng ngắc của hắn.
Nghe xong câu chuyện của hắn , Cindy chẳng tỏ thái độ gì , ko rõ là cô bé tin những lời hắn nói hay ko.Nhưng rõ ràng là hắn - một người ko thuộc thế giới pháp thuật , lại đang có mặt ở đây - Học viện bồi dưỡng và đào tạo tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z , và điều này thật sự lạ lùng và khó hiểu.
- Nếu vậy thì chỉ có một cách giải thích duy nhất , đó là bạn ko thuộc chúng tớ nhưng bạn có "Tiềm năng pháp thuật" hay thứ gì đó đại loại thế , và một ai đó ở Học viện Shinez này phát hiện ra điều đó , vì thế người đó muốn bạn tới Shinez học. - Cindy trầm ngâm.
Ryuji nhìn Cindy ngạc nhiên , đó cũng có thể là một khả năng , tuy có vẻ hơi khó tin nhưng ít ra nó cũng là sự lí giải hợp lí cho việc hắn có mặt tại Shinez này.
"Bạn ấy là một cô gái thông minh" - Ryuji thầm nghĩ.
- Mình nghĩ , bạn là trường hợp đặc biệt , đó là một điều đáng tự hào vì Ryuji à , bạn chẳng giống với bất cứ ai khác.Sẽ khó khăn để làm quen với mọi thứ nhưng đừng bỏ cuộc nhé.Đừng lo , tớ sẽ giúp bạn làm quen với chúng." - Cindy cười với hắn , không hề có sự phân biệt giữa một người thuộc thế giới pháp thuật và một người ko thuộc thế giới pháp thuật cả.
- Cám ơn bạn , Cindy - Ryuji ấp úng , ko có mấy người đối xử tốt với hắn như vậy , và điều đó khiến cho hắn cảm thấy một chút ấm áp ngọt ngào trong lòng.
-Thôi nào , bạn phải bỏ ngay cái bộ mặt ủ rũ ấy đi , chúng mình vào trường thôi. đập nhẹ vào vai hắn , Cindy động viên.
-uh ! Để mình mang đồ giùm bạn
Ryuji thở hắt ra , tâm trạng nhẹ bớt đi một nửa , theo Cindy đi vào khuôn viên trường.
Học viện đào tạo và bồi dưỡng tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z là một quần thể kiến trúc cực kì rộng lớn.Trung tâm kiến trúc là một tòa lâu đài cổ kính hùng vĩ với 7 ngọn tháp sừng sững cao vút.Những phần khác của lâu đài Shinez chỉ là phụ , kiến trúc chính tập trung vào 7 ngọn tháp.Đó là nơi học tập và sinh hoạt chủ yếu của học viên và giáo viên ở Shinez.Ngọn tháp trung tâm khổng lồ nối với 6 ngọn tháp còn lai bằng những bức tường lớn , tạo thành một pháo đài vững chắc hình lục giác.
Học viện Shinez chỉ có một cổng vào duy nhất nẳm ở hướng chính Nam , cách điểm dừng tàu lửa khoảng chừng 100 mét.Rừng bao phủ phía Bắc và phía Tây , bên trong khu rừng là nơi cư trú của nhiều sinh vật kì lạ ở thế giới pháp thuật.Phía Đông là sân vận động , nơi tổ chức các hoạt động thể thao và các cuộc thi đấu pháp thuật.Đại sảnh ở tháp Trung tâm (Center Tower) là nơi sắp diễn ra bữa tiệc chào mừng học viên mới.Có 6 đường để tới được tháp trung tâm.6 ngọn tháp bên ngoài được nối với nhau bằng những bức tường cao , giữa mỗi 2 ngọn tháp kề cận đều có một cửa lớn dẫn vào hành lang bên trong tiến tới Center Tower.
Ryuji thật sự choáng ngợp trước quần thể kiển trúc đồ sộ vĩ đại này.Ko một công trình kiến trúc nào ở thế giới loài người có thể sánh được với nó.Hắn và Cindy chọn lối đi gần nhất , đối diện với cổng chính của học viện , nằm giữa 2 tòa tháp có biểu tượng ngọn lửa hừng hực cháy và biểu tượng 2 thanh kiếm đan chéo nhau được gắn trên tường.Kéo được 2 cái vali to bự và nặng chịch của Cindy tới bậc cửa lâu đài , tay Ryuji mỏi rã rời.Cũng may là ở đây có những yêu tinh lùn đứng chờ sẵn với những chiếc rương lớn.Nhiệm vụ của chúng là giúp học viên chuyển hành lí của mình về phòng của họ.Thật nhanh chóng , tất cả đống hành trang lỉnh kỉnh của Cindy được xếp ngay ngắn trong một chiếc rương màu nâu gỗ.Những chiếc rương này có lẽ là những đồ vật pháp thuật , vì thế tuy bên ngoài khá bình thường nhưng sức chứa của chúng gấp hàng chục lần những chiếc rương vẫn bán ngoài tiệm ở thế giới ko pháp thuật.Mảnh giấy ghi tên chủ nhân những món đồ hiện lên chữ Cindy McGreed.
Ryuji tự nhủ là rồi hắn sẽ gặp nhiều thứ kì dị hơn , nên sẽ cố không tỏ ra kinh ngạc trước bất cứ chuyện gì.
-Những thứ này ... thật tiện lợi quá - Ryuji nhìn 2 yêu tinh lùn đang khiêng chiếc rương của Cindy đi với vẻ trầm trồ thán phục - Mình đang nghĩ tới cảnh sẽ phải mang theo cả một đống nặng khủng khiếp những thứ hành lí , đồ đạc đi một chặng đường dài tới tháp trung tâm , nếu điều đó xảy ra thì nó thật sự là một tai họa.
-Nếu tai họa đó xảy ra thật thì sao nào , lúc đó bạn sẽ không giúp mình chuyển đồ nữa hả - Cindy trêu hắn.
-Mình vẫn sẽ giúp bạn chứ , nhưng là sau khi mình kết thúc bữa tiệc ở đại sảnh trung tâm.Mình ko muốn bỏ lỡ một chuyện hay ho như thế ngay trong ngày đầu tới trường của mình đâu.
Ryuji đáp trả bằng câu nói hài hước nhất mà hắn có thể nghĩ ra.
Cả 2 cùng phá lên cười ... Có lẽ Ryuji cũng chưa nhận ra là hắn đang nói chuyện một cách bình thường và vui vẻ với một cô gái , chẳng có chút gượng gạo nào , ngược lại còn khá thoải mái.Điều mà hắn chưa bao giờ "thật sự" làm được từ trước tới nay.Chắc đơn giản , Ryuji chỉ nghĩ hắn đang nói chuyện với một Cindy , một người bạn mới quen , chứ hắn quên mất Cindy là một cô gái.Một điều ngớ ngẩn chưa từng thấy.
-Bạn ko gửi đồ à - Cindy hỏi khi thấy Ryuji vẫn khoác cái balo của hắn trên vai.
- Ko , mình thấy việc nhét cái balo bé tí này vào trong một chiếc rương to đùng không hợp lí cho lắm nên mình tự mang nó thì hơn.Dù sao nó cũng khá nhẹ vì chẳng đựng gì nhiều - Hắn giải thích.
Họ băng qua một dãy hành lang rộng và dài.Hành lang khá vắng vẻ , ngoài những bức tranh treo trên tường , một số chậu cây đặt dọc hành lang , một vài bảng tin chi chít những mảnh giấy dán và những giá nến lớn gắn trên tường đang tỏa thứ ánh sáng vàng nhạt trông khá ấm cúng thì chẳng có mấy người đi lại.Có lẽ các học sinh đều đã có mặt tại đại sảnh trung tâm.Cindy và Ryuji tới muộn hơn những người khác.
Cửa đại sảnh Center Tower đang đóng , Ryuji đẩy nhẹ cửa bước vào , tiếng ồn ào trong phòng vọng ra.Hàng trăm con mắt đều hướng về phía cửa ra vào xem người mới đến là ai.
Có thể Ryuji là một cậu bạn đặc biệt theo cách mà Cindy nói , nhưng lúc này đây , người thật sự nổi bật và thu hút mọi sự chú ý là Cindy.Ko cần phải nói , Cindy quá xinh đẹp.Đứng bên cạnh cô , Ryuji trở thành một cái bóng bị lu mờ , quên lãng.
Hết chương 5
Chương 6 : The Party in Great Hall of Center Tower
Ryuji đã quá quen với việc chẳng có ai tỏ ra nồng nhiệt với sự có mặt của hắn , hay tệ hơn nữa là hắn ko được chào đón.Không thể phủ nhận rằng vẻ bề ngoài lập dị của hắn chính là nguyên nhân giải thích cho điều này.Cindy là một cô gái xinh đẹp , có gương mặt đáng yêu như một thiên thần , vì thế , cũng chẳng có gì là ngạc nhiên khi tất cả mọi ánh mắt , mọi sự trầm trồ , những lời tâng bốc và xuýt xoa , cả sự ghen tị của đám con gái đều hướng về cô.
Giống như Ryuji đã miễn dịch đối với thái độ lạnh nhạt và những lời chế giễu thì Cindy cũng chả mấy quan tâm tới những điều người ta nói về cô , hay cả những cái nhìn xoi mói của đám học sinh Shinez.
Cindy kéo Ryuji đi theo cô , hai người họ giống như một sự đối lập hoàn hảo , nếu cách đấy một phút , hầu như chẳng ai thèm để ý tới Ryuji , thì bây giờ đến lượt hắn thu hút sự chú ý của mọi người.Đám con trai nhìn hắn gằm ghè , ganh tị , chúng tìm ko ra lí do để một cô gái xinh đẹp lại tỏ ra thân thiết với một thằng nhóc quê kệch , ngớ ngẩn như Ryuji.Thái độ hậm hực của lũ con trai , khiến Ryuji có cảm giác thật lạ lùng , hắn thấy mình nổi bật và hắn thấy hãnh diện vì điều đó.Hôm nay có lẽ là một ngày may mắn với hắn.
Cùng Cindi đi tới chỗ ngồi của đám học sinh năm nhất , Ryuji thấy tai mình nóng bừng , có lẽ cái cảm giác hồi hộp ban nãy vẫn còn đọng lại.Ngồi xuống cạnh Cindy , việc hàng đống kẻ phải nhìn mình bằng con mắt ghen tị khiến cho hắn thấy rất vui."Thật lạ là tại sao Cindy lại có thể thờ ơ trước một điều tuyệt vời như vậy nhỉ , chắc cô ấy quá quen với nó rồi" - Ryuji thầm nghĩ.
Ryuji đảo mắt quan sát gian đại sảnh trung tâm , cách bài trí ở đây mang nhiều màu sắc cổ điển , nhìn vào có thể thấy được sự ảnh hưởng của phong cách Gotic lên toàn bộ kiến trúc , đồng thời vẫn giữ được vẻ độc đáo riêng của mình...
Đại sảnh là một gian phòng hình tròn cực lớn nằm ở vị trí chính giữa bên trong tháp trung tâm , được thiết kế với những cột đá lớn nâng đỡ xung quanh mái vòm hình múi , có sống hình chữ nhật.Đại sảnh có chiều cao rất lớn với nhiều cửa sổ mở ra bên ngoài tạo nên cảm giác rộng lớn , mênh mông.Khắp gian phòng tràn ngập ánh sáng với những bức phù điêu lộng lẫy chạm khắc tinh xảo trên các bức tường.
Các dãy bàn của học sinh các năm khác được xếp thành một hình lục giác lớn bao quanh dãy bàn hình tròn của những học sinh mới nằm ở giữa sảnh.Mỗi cạnh của hình lục giác ấy tượng trưng cho một tòa tháp.Trên tường đằng sau mỗi dãy bàn treo những bức tranh cực lớn.Có tất cả 6 bức tranh lớn như thế sau nằm phía sau 6 dãy bàn.Tranh được vẽ bằng chất liệu sơn dầu , nét vẽ tỉ mỉ và cực kì sống động , khiến cho người xem có cảm giác những sự vật trong bức tranh đang chuyển động , chúng như đang sống thật sự. Ryuji chăm chú xem từng bức tranh.
Đó là một con phượng hoàng cực lớn , kiêu hãnh vỗ cánh bay trên biển lửa cháy dữ dội.
Đó là một con rùa đen đứng trên núi đá với cái đuôi là một con rắn hổ mang hung tợn đang ngoe nguẩy.
Đó là một con Sphinx có 3 mắt , ẩn núp trong bóng tối , không gian xung quanh nó được thắp sáng bằng ánh nến mờ ảo.
Đó là một con Unicorn tuyệt đẹp với chiếc sừng nhọn và dài có bộ lông mềm mại , trắng muốt , miệng ngậm một thanh kiếm.
Đó là một con hổ trắng đang cất tiếng gầm dũng mãnh đứng giữa rừng xanh với vòng nguyệt quế trên đầu.
Và cuối cùng , đó là một con rồng châu Á , lao vút lên từ vực nước xoáy với khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Ryuji cho rằng mỗi con vật được khắc họa trong những bức tranh ấy là biểu trưng cho một tòa tháp.Mà cũng có thể chúng mang một ý nghĩa nào đó mà hắn ko tài nào đoán ra được.
Chỗ ngồi của học sinh năm một là một dãy bàn được xếp thành hình tròn xung quanh một cái bục lớn ở chính giữa đại sảnh.Chỗ hắn và Cindy ngồi đối diện với bức tranh con hổ trắng đang nhe nanh giơ vuốt.Lúc này , hầu hết những bàn dành cho học sinh năm nhất đều đã kín người.Tất cả chỉ trừ một góc phía bên phải , đối diện bức tranh ngựa một sừng.Trong một bán kính nhỏ quanh cô gái ấy , ko có bất cứ một học sinh nào ngồi , bởi vì chẳng ai muốn dính dáng , đúng hơn là chẳng ai đủ mạo hiểm để đến gần một con nhỏ được cho là đem tai họa tới cho người khác.Đó chính là Sylvia.Chẳng tỏ ra khó chịu hay bất cứ cảm xúc nào đại loại như thế , gương mặt đẹp lạnh lùng và vô cảm , cô chẳng quan tâm tới chuyện mình có bị xa lánh hay ko.
Chỉ là Ryuji có cảm giác như hắn thấy được ở cô một vẻ cô đơn lầm lũi đằng sau gương mặt lạnh lẽo , băng giá và thái độ bất cần ấy.Lặng nhìn cô từ xa , ko rõ vì sao hắn thấy buồn bực trong lòng.Không khó chịu về điều đó cho lắm , tuy rằng ko chắc lắm , hắn tự nhủ , có lẽ hắn hiểu được cảm giác của Sylvia lúc này.
-Bạn đang nghĩ gì vậy , Ryuji ?- Cindy bất ngờ hỏi - Từ lúc vào trong này, mình chẳng thấy bạn nói gì hết.
Ryuji khẽ giật mình , câu hỏi của Cindy kéo hắn ra khỏi mớ suy nghĩ vẩn vơ ấy.
- À , ko có gì đâu.Tại mình thấy ko được khỏe chút thôi.
Liếc nhìn về phía Sylvia , Ryuji đáp bâng quơ.Chẳng hiểu tại sao hắn phải nói dối , bởi rõ ràng hắn đang nghĩ tới Sylvia.Cindy lúc này đã rời mắt khỏi cuốn tạp chí "Tuần san thời trang pháp thuật" cầm trên tay.
- Mình vẫn ổn mà ... - Ryuji quay sang nhe răng cười với Cindy.
Cách cư xử bất bình thường của Ryuji , ko qua nổi mắt Cindy.Cô bé khá nhạy cảm và tinh tế.
- Cậu có vẻ quan tâm tới cô ta nhỉ , Ryuji.Vậy mà cô ta lại chẳng biết đấy. - Cindy nhìn hắn , lần đầu tiên cô bé nói với Ryuji bằng giọng châm chọc , giống như cô có khả năng nhìn thấu mọi suy nghĩ của hắn.
Bị đoán trúng , Ryuji rất ngượng ngùng , mặt hắn lại đỏ bừng lên.
- Mình ... mình chỉ nghĩ là mình hiểu cảm giác của bạn ấy thôi - Ryuji ấp úng giải thích , hắn lóng ngóng xua tay.
- Vậy có giống cái lúc bạn tới bắt chuyện với "Bạn ấy" rồi ngủ khò mất luôn ko.Mình nghĩ đó cũng là một cách để hiểu và chia sẻ đấy chứ. - Có vẻ như Cindy ko muốn buông tha cho hắn.
Về phần Ryuji , trông hắn thật tội nghiệp , hắn ko giỏi mồm mép , nên trước những lời lời châm chọc của Cindy , hắn chẳng có cách nào phản bác ngoài việc im lặng chịu trận.
Trông thấy vẻ ngơ ngác đáng thương của Ryuji , Cindy ko nỡ chế trêu hắn thêm nữa
- Ryuji này , mình quên ko cho bạn biết điều này , trong lúc cậu đang ngủ say sưa , trước khi xuống tàu , cô ta có nhờ mình nói với bạn rằng "Ko biết bạn có mục đích gì khi cố gắng tiếp cận với cô ta, nhưng tốt nhất bạn hãy tránh xa một người nguy hiểm như cô ta ra nếu ko muốn tai họa khủng khiếp sẽ giáng xuống đầu bạn." - Cindy thuật lại.
Cindy nháy mắt với Ryuji , ánh mắt tinh nghịch như muốn thăm dò phản ứng của hắn.Cô nói tiếp bằng một giọng đầy bí ẩn.
-Cô ta còn nói một câu nữa , không biết bạn có muốn nghe ko ?
- Bạn ấy còn nói điều gì nữa , Cindy - Ryuji có vẻ khá nôn nóng muốn biết.Hắn thật sự tò mò.
-Làm gì mà bạn tỏ ra sốt sắng thế.Bạn nôn nóng quá làm cho mình quên mất rồi. - Cindy lại tiếp tục màn trêu chọc của mình.
- Làm ơn nói cho mình biết đi , mới đó thôi , bạn đâu thể nào quên nhanh thế được. - Ryuji năn nỉ.
-Hình như mình biết là mình sẽ nhớ ra nếu cậu chịu giúp mình một việc - Cindy ranh mãnh đáp.
Ryuji tự nhủ , chỉ cần là Cindy nhờ , thì sẽ có cả tá con trai tình nguyện làm mọi thứ vì cô ấy.Đừng nói là một chuyện , cho dù là cả đống chuyện thì vẫn có hàng đống con trai luôn sẵn sàng giúp đỡ.
- Mình ko chắc có thể làm gì đó giúp cậu được ko ? Bạn biết đấy , mình chỉ luôn làm hỏng việc , mình chẳng bao giờ làm gì được cho ra hồn cả.Cindy này , mình cũng ko muốn biết nữa đâu.- Ryuji nói bằng giọng rầu rĩ , hắn tỏ ra khá tự ti về bản thân mình.
Cindy thấy hắn rầu rĩ thật tội nghiệp , nhưng cô vẫn cố tình tảng lờ , xem như chẳng để ý tới điều đó.
-Thôi nào , đừng tự coi thường chính mình như thế chứ , Ryuji.Bạn có thể làm được mà.Hơn nữa mình chẳng muốn nhờ ai khác vì việc này chỉ có bạn mới giúp được mình thôi.
- Ừ , bạn đã nói vậy thì mình đồng ý , chỉ là mình ko chắc ...
Ko để Ryuji nói hết câu , Cindy ngắt lời hắn.
- Được rồi , được rồi , bạn đồng ý giúp mình rồi đấy nhé , ko có "Nhưng" gì hết.
Sao bạn ấy lại nhờ mình giúp nhỉ , còn nói là chỉ có mình làm được thôi , ko biết là chuyện gì đây" - Ryuji tự hỏi.
- Sylvia nói :"Cám ơn vì bạn đã ko e ngại ngồi cùng một kẻ như cô ta trong suốt chuyến tàu đến S.H.I.N.E.Z.".Dù theo như những gì mình thấy thì cậu chỉ ra chỗ cô ta , ngồi xuống và ngủ.Nhưng dù sao đó cũng vẫn là một lời cám ơn.
Ko định , nhưng Ryuji vẫn đưa mắt về phía Sylvia đang ngồi , bất giác hắn mỉm cười , một chút cảm giác nhẹ nhõm , vui vui len lỏi vào trong tâm trí hắn.
Quay sang Cindy , Ryuji nhẹ nhàng hỏi :
-Cindy này , thực hiện đúng thỏa thuận của chúng ta nhé . Bạn muốn mình giúp chuyện gì ?
Cindy nhìn hắn , cười ranh mãnh
- À chuyện đó hả ... mình ... chưa vẫn nghĩ ra ....^^
Hết chương 6
Chương 7 : Nghi thức của sự lựa chọn ...
Ryuji rất ngạc nhiên , cô bạn mới quen của hắn không chỉ nổi bật mà còn là một người khá thú vị nữa.Đại sảnh lúc này có vẻ ồn ào hơn , các giáo viên của trường hầu như đều đã có mặt, tất cả chỉ chờ hiệu trưởng tới là buổi lễ sẽ được bắt đầu.Những dãy bàn bao quanh dãy bàn của học sinh năm thứ nhất là của học sinh từ năm thứ 2 đến năm thứ tư.Hàng đầu là chỗ ngồi của giáo viên.Khác với năm thứ nhất , các học sinh từ năm thứ 2 trở đi đều mặc đồng phục của trường.Đồng phục của Shinez ko phải là mũ chóp nhọn và áo choàng dài giống như cách ăn mặc của các phù thủy thường thấy trên các chương trình truyền hình hay trong sách vở.Trang phục ko nhất thiết phải cầu kì và kiểu cách như vậy thì mới ra dáng một Magic-User (Người sử dụng pháp thuật , từ để chỉ những người thuộc thế giới pháp thuật).Trong thế giới của những người sử dụng pháp thuật , pháp thuật ko đơn thuần chỉ là sở hữu của những pháp sư , tất cả những người có thể sử dụng được pháp thuật đều gọi chung là Maer.
Đồng phục học sinh của Shinez được thiết kế khá giống với những bộ đồng phục trong thế giới của "Những người ko có căn nguyên pháp thuật".Nam sinh Shinez mặc sơ mi trắng và thắt caravat , khoác bên ngoài áo vét màu xanh xẫm đi chung với quần vải màu tối , đặc biệt nam sinh được phép lựa chọn màu sắc của caravat theo ý thích của mình.Nữ sinh Shinez mặc sơ mi trắng , thắt nơ , khoác bên ngoài áo vét mỏng màu tím than , đi chung với váy ngắn xếp li tối màu.Cũng giống như nam sinh , màu nơ của họ được lựa chọn theo sở thích.
Ryuji thấy trên cái bục lớn ở giữa sảnh có 6 cây cột đá nhỏ cao chừng 1.5m , hình dáng và hoa văn trang trí có phần giống như những cây cột Totem của người da đỏ.Trên đỉnh mỗi cây cột có gắn một viên đá hình thoi , trong suốt.
Khá tò mò , Ryuji ko đoán ra những cây cột đó dùng để làm gì , hắn quay sang hỏi Cindy về chúng.
-Mình ko chắc lắm ... Nghe nói , mấy cây cột đó liên quan tới nghi thức lựa chọn "Thuộc tính pháp thuật" thì phải - Cindy trả lời , có vẻ cô bé cũng không biết nhiều lắm về chúng.
Bỗng một giọng nói cực lớn , dường như được khuyếch âm bằng pháp thuật vang vọng khắp không gian.
"Nhiệt liệt chào mừng giáo sư Narelz Steinburdg , hiệu trưởng học viện bồi dưỡng và đào tạo tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z"
Những tiếng ồn trong phòng nhanh chóng chấm dứt.Tất cả mọi người đều hướng sự chú ý về phía cái bục lớn giữa đại sảnh.
Một ngọn lửa lớn bùng lên .Ngay sau đó , nó dần yếu đi và thu nhỏ kích thước lại khoảng bằng với một người bình thường.Giống như một hỏa nhân đang hừng hực cháy.Ngọn lửa giảm dần cường độ , từng phần thân thể của hỏa nhân dần hiện ra khi lửa bắt đầu tàn lụi.Ngọn lửa đã tắt , cả thân hình giáo sư Steinburdg xuất hiện từ trong lửa đỏ , giống như loài phượng hoàng đầy kiêu hãnh.Hiệu trưởng học viện Shinez là một người đàn ông khoảng chừng ngoài 60 , có dáng vẻ cao gầy , mái tóc hoa râm với chòm râu dài lốm đốm bạc , đuôi mắt lấm chấm những vệt chân chim , đôi mắt ánh lên những tia sáng tinh anh mà thời gian hay tuổi tác cũng ko thể làm lu mờ.
Narelz Steinburdg , một Fire Wizzard kiệt xuất , hiệu trưởng thứ 20 của học viện pháp thuật Shinez.Trong chiếc áo chùng dài màu trắng và đũa phép cầm trên tay , ông mang phần nhiều dáng dấp của một phù thủy cổ xưa.
Tiếng vỗ tay vang dội khắp đại sảnh.Giáo sư Steinburdg là thần tượng của phần lớn học sinh Shinez , nhưng với một kẻ lơ mơ nhất trong thế giới pháp thuật như Ryuji , thì ông ấy trông chỉ giống như một ảo thuật gia tài ba vừa có màn trình diễn thật ấn tượng.
Giáo sư Steinburdg đưa tay ra hiệu cho học sinh yên lặng , ông nói bằng một giọng trầm ấm , hiền từ.
-Hôm nay , ta rất vinh dư được đón tiếp các con , những học viên mới của Shinez trong bữa tiệc lựa chọn.Buổi tiệc đầu tiên ở trường mới hẳn rất quan trọng với các con phải ko ? Nhưng các con biết đấy , việc phân loại thuộc tính pháp thuật của mỗi học sinh theo các Magic Class là một điều cần thiết trước khi các con có thể bắt đầu ở Shinez như một học viên chính thức.Vì thế , ta nghĩ chúng ta ko nên làm mất thời gian nữa , để bữa tiệc được trọn vẹn và vui vẻ , nghi thức lựa chọn sẽ được ngay bây giờ.
Ko phải là một bài diễn văn trang trọng , dài dòng và nhàm chán.Giáo sư Steinburdg nói khá ngắn gọn.Ông có một tác phong nhanh nhẹn , ko cầu kì kiểu cách.Một người thất sự phóng khoáng và ko bị gò ép bởi các quy tắc ứng xử chuẩn mực.
Trên tay ông là một quả cầu pha lê cũ kĩ , có lẽ nó có từ rất lâu rồi.Bề mặt trái cầu sần sùi , lồi lõm và có nhiều vết nứt.Lớp pha lê trải qua thời gian đã mờ đục đi rất nhiều , ko còn trong suốt như những quả cầu tiên tri thường thấy.
The Orb of Wisdom , một bảo vật pháp thuật cổ xưa được tạo ra bởi một trong 6 Maer vĩ đại , những nhà sáng lập của học viện Shinez , với mục đích lựa chọn học sinh vào các lớp dựa trên thuộc tính pháp thuật căn bản của mỗi người. - Giáo sư Steinburdg giải thích ngắn gọn.
-Ta sẽ gọi tên từng người, các con hãy bước lên đây , chạm tay lên trái cầu pha lê , và các con sẽ biết thuộc tính pháp thuật cũng như tòa tháp các con sẽ thuộc về.
Giáo sư Steinburdg giơ quả cầu pha lê lên cao , như một thực thể sống , nó từ từ rời khỏi tây ông , bay về phía 6 cây cột Totem và lơ lửng tại tâm điểm hội tụ của 6 cột đá.
- Bạn biết ko ? Trái cầu pha lê ấy , có người cho rằng , bên trong nó tồn tại cả một linh hồn rất mạnh đấy. - Cindy thì thầm.
Ryuji ko đáp , hắn nhìn như bị thôi miên vào quả cầu pha lê mờ đục đang lơ lửng giữa không trung.
Chợt một âm thanh lanh lảnh , cao vút vang lên.Một giọng ngân nga lời một bài thơ cổ xưa đã quá quen thuộc với các thế hệ học sinh Shinez.
"Hola , hola
Băng qua bóng tối
Che mờ ánh dương
Ta hát vang bài ca
Về những người sáng lập vĩ đại
Sự nóng bỏng dữ dội và nhanh nhẹn của lửa
Sự thông thái và trí tuệ của cây rừng
Sự mạnh mẽ và bền vững của đất
Sự lạnh lẽo mềm mại và biến ảo của nước
Sự sáng tạo và rắn rỏi của kim loại
Sự huyền bí và nhiệm màu của tâm linh
Sladar Whiteclaw kiêu hãnh - the Phoenix Knight , người nắm giữ ngọn lửa thuần khiết.
Hallow Shadowrage thông thái - the Forest Priest , người nắm giữ quyền năng cửa sự sinh tồn.
Inka Cleverland can đảm - The Guardian , người mang đến sự an lành của đất mẹ.
Ninami Silk trầm tĩnh - The Ice Wizzard - người chế ngự băng giá vĩnh hằng
Elkare Fairytail khéo léo - The Blacksmith , người sáng tạo những điều kì diệu của ma thuật.
Zenor Whisperwind kì bí - The Shadow Shaman , người dẫn đường cho những linh hồn đã khuất.
Trên 6 tòa tháp cao
Của sự hiểu biết và thông thái
Những Maer vĩ đại ...
The Orb of Wisdom
Được tạo ra với quyền năng và trí tuệ của S.H.I.N.E.Z
Và cứ hàng năm
Khi lời hát cổ xưa lại vang lên
Ta tới với vinh quang của mình
Nắm rõ mọi thuộc tính pháp thuật
Ta dành cho ngươi lời khuyên tốt nhất
6 ngọn tháp vươn mình kiêu hãnh
Fire , Earth , Tree , Metal , Water and Spirit
Sự lựa chọn của ta là con đường dẫn tới nơi ngươi sẽ thuộc về...
Từ 6 viên đá trên các cột Totem , lần lượt phóng ra 6 tia sáng pháp thuật , giống như những tia điện.Tất cả tụ lại trên quả cầu pha lê làm nó phát sáng rực rỡ.Một lát sau, ánh sáng giảm đi , và bên trong quả cầu pha lê hiện lên một khuôn mặt hung dữ , nhăn nhó.
SHARAH BROWN .... Giáo sư Steinburdg bắt đầu gọi tên.
Từ hàng ghế năm nhất , một cô bé tóc nâu rụt rè bước lên.Sharad lại gần quả cầu , có vẻ cô bé khá nhút nhát.Vừa chạm tay lên quả cầu , cô vội rụt về ngay như chạm phải thứ gì đó rất nóng.
-Đừng sợ bé con , ta ko cắn đâu - Khuôn mặt bên trong quả cầu bông đùa.
Cả sảnh ồ lên những tiếng cười khiến cô bé tên Sharah rất ngượng ngùng.
Giáo sư ra hiệu cho đám học sinh yên lặng.Quay sang quả cầu pha lê , ông nói
-Frankie , ta nghĩ giờ ko phải là lúc để hài hước.
- Xin lỗi giáo sư , tại lâu lắm mới lại được xuất hiện , tôi chỉ muốn thư giãn một chút cho cái đầu khỏi bị mốc meo thôi mà... - Khuôn mặt trong quả cầu nhăn nhở cười.
-Được rồi , Sharah , con đừng sợ , Frankie là một linh hồn thân thiện - ông trấn an cô bé.
-Lại đây ... lại gần đây và chạm vào ta , ta sẽ giúp ngươi có được sự lựa chọn hoàn hảo nhất.Gương mặt Frankie dãn ra , vẻ nhăn nhó , khó coi đã biến mất, thay vào đó là nét mặt hiền lành của một cậu bé trạc tuổi Sharah.
Cô bé đặt tay lên trái cầu , từ chỗ ngồi của mình , Ryuji cũng đang rất hồi hộp muốn biết việc phân loại sẽ diễn ra thế nào.
Bên dưới , quả cầu pha lê phát ra ánh sáng rực rỡ , gương mặt Frankie biến mất , bên trong quả cầu hiện ra hình ảnh một ngọn lửa đang cháy.
- Tháp Lửa Whiteclaw , cầu chúc cho ngươi lòng kiêu hãnh của loài phượng hoàng bất tử - Giọng nói của Frankie vang dội khắp phòng.
Sau khi biết "Thuộc tính pháp thuật căn bản" của mình , Sharah cúi chào giáo sư Steinburdg , cô bé cúi mặt đi về phía dãy bàn của những học sinh tháp Lửa.
- Peter Weasley - Giáo sư Steinburg tiếp tục gọi.
Lần này là một cậu bé tóc đen gầy gò ,có gương mặt buồn bã bước lên.
- Tháp nước Silk - cầu chúc cho ngươi sự trầm tĩnh của loài rồng - Frankie hét vang khi hình ảnh hiện lên trong quả cầu pha lê là một thác nước đang tuôn trào.
Lần lượt từng học sinh được chọn vào các Tower theo thuộc tính pháp thuật của mỉnh.Cuối cùng , ở dãy bàn dành cho học sinh năm nhất chỉ còn lại 4 người.Đó là Ryuji , Sylvia , Cindy và một thằng nhóc đẹp trai tóc bạch kim có vẻ ngoài hiền lành.
Cindy Mcgreed - Hiệu trưởng gọi lớn.
Cindy bước lên , cả đại sảnh vang lên những tiếng trầm trồ.Ngay sau đó , cả phòng trở nên sôi nổi hẳn lên với những tiếng xì xầm bàn tán.Đám con trai dán mắt vào cô , còn bọn con gái thi nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ có , mà ganh tị cũng có.Quả thật là Cindy quá xinh , sự nổi bật và sức thu hút của cô là ko phải bàn cãi cho dù cô chỉ mới bước chân vào Shinez.
Cindy đặt tay lên quả cầu , gương mặt Frankie ko vội biến mất ngay như những lần trước.Frankie thì thầm với Cindy.
- Bé con , hình như có chút vấn đề với danh tính của ngươi đấy.Ta ko nghĩ những nhà quý tộc danh giá của dòng họ pháp thuật lâu đời Shadowrage sẽ cảm thấy hài lòng khi hậu duệ của họ sử dụng cái từ Mcgreed ngu ngốc đó như họ của mình thay vì tôn vinh cái tên Shadowrage vinh quang đâu.
Cindy hơi giật mình , sự hiểu biết và kiến thức của Frankie là ko thể phủ nhận.Điều này là bí mật được cô giấu kín , đăng kí vào Shinez với tên họ giả , cô ko muốn ai biết cô là một thành viên của dòng họ Shadowrage , là hậu duệ của một trong những nhà sáng lập ra học viện Shinez.Cindy trấn tĩnh lại , bằng một vẻ nghiêm túc , cô thấp giọng nói với Frankie.
- Đây là bí mật của tôi , và ông sẽ giúp tôi giữ kín nó chứ , Frankie.
-Tốt thôi , bé con , ngươi thấy ta có giống một kẻ nhiều chuyện ko.Vì tên tuổi vĩ đại của Hallow Shadowrage và vì để tránh cho ngươi những rắc rối ko cần thiết.Chuyện này sẽ là bí mật nhỏ giữa ta và ngươi.Ta hi vọng ngươi sẽ ko làm ảnh hưởng tới danh tiếng của nhà Shadowrage. - Frankie nói.
- Tháp cây Shadowrage , cầu cho trí tuệ và sự thông thái của loài hổ trắng sẽ luôn ở bên ngươi.
Đưa mắt về phía Ryuji , Cindy vẫy tay , mỉm cười với hắn thật tươi.
- Sylvia Silverstone - giọng giáo sư Steinburdg vang lên đều đều.
Khác với lúc Cindy thực hiện nghi thức của sự lựa chọn.Sylvia bước lại gần quả cầu pha lê."Silverstone" có vẻ như là một từ gây chấn động , ko thể ngờ nó được nhắc tới ngay tại học viện Shinez này.Bầu không khí trong sảnh dường như bị đóng băng , không một tiếng xì xầm , cũng chẳng một lời bàn tán , lặng ngắt.Chỉ có những ánh mắt ghê sợ.
Sylvia chạm tay vào quả cầu trí tuệ , gương mặt Frankie hiện lên với vẻ ghê tởm và khinh bỉ.
-Hãy bỏ bàn tay nhơ nhớp của ngươi ra khỏi ta.Dòng họ Silverstone , những tên sát nhân dơ bẩn đáng nguyền rủa.Ko ngờ ta lại có vinh dự được diện kiến "Một kẻ trong bọn chúng" ở Shinez này.Ở đây có ai cần ngươi phải giết hả , thật đáng ghê tởm - Frankie rít lên giận dữ bằng một thứ giọng quái đản cao vút nghe rất chói tai.
- Đủ rồi , Frankie ... Giáo sư Steinburg quát vang.Quay sang Sylvia , ông nghiêm giọng nói.
"Sylvia , con đừng để ý tới Frankie , quá khứ đen tối của dòng họ Silverstone , ko liên quan gì tới con hết.
-Thầy có thật sự cho rằng tôi ko giống với ... Sylvia cười nhạt , nét mặt lầm lì ko chút cảm xúc,chỉ có điều nụ cười của cô như phảng phất một nỗi đau vô hình nào đó. "Những kẻ ám sát bẩn thỉu sống trong bóng tối mang họ Silverstone" , hay đó chỉ là cách thầy tỏ ra thương hại một con bé nguy hiểm bị thế giới pháp thuật nguyền rủa như tôi.Tôi chẳng cần BẤT CỨ SỰ THƯƠNG HẠI NÀO HẾT. - Giọng Sylvia vẫn khô khốc lạnh lùng , cô nhấn mạnh từng lời.
Đây là lần đầu hắn thấy Sylvia mở miệng nói chuyện.Hắn nghĩ có thể Sylvia chỉ đang cố tỏ ra bướng bỉnh , khó gần và chẳng quan tâm tới mọi điều người ta nói về cô chỉ để che giấu đi cảm xúc thật của mình.Mà cũng có thể ko giống như vậy.Sinh ra trong một gia đình Assassin , có lẽ những điều độc ác khủng khiếp của thế giới hắc ám mà cô chứng kiến đã khiến cô đã hoàn toàn đánh mất đi cảm xúc của mình chăng.
Dù là gì thì nó cũng vượt quá sức chịu đựng của một cô gái chỉ mới 15 tuổi.
-Có thể con ko tin , nhưng con biết ko , ta ko có thừa cái thứ mà con gọi là sự thương hại.Ta ko nói ta hiểu cảm giác của con hay thông cảm với con.Chỉ là một cô bé 15 tuổi như con ko có lỗi , ko phải chịu trách nhiệm về những điều mà người họ Silverstone đã từng gây ra.Con ko đáng phải chịu sự nguyền rủa từ quá khứ.Ta ko ban phát lòng vị tha hay sự thương hại , ta chỉ cho con cơ hội.Hãy nắm lấy nó thoát khỏi bóng đêm và rửa sạch những vết nhơ của dòng họ Silverstone.
Giáo sư Steinburdg hạ thấp giọng , ông thật sự đang xúc động.Lời nói của ông rất chân thành , đồng thời cũng thật nghiêm khắc.Sylvia hơi bất ngờ , giống như những lời của giáo sư đã có tác động tích cực đến cô nhưng chỉ thoáng qua , cô đã lấy lại vẻ lạnh lùng đến lầm lì của mình.Không nói gì , Sylvia đặt tay lên quả cầu pha lê lần nữa.
- Tuy ko thích việc bị đụng chạm bởi bàn tay nhuốm máu dơ bẩn của những kẻ mang dòng máu sát nhân nhưng vì giáo sư đã nói đỡ giúp ngươi nên ta sẽ miễn cưỡng thực hiện nốt 'Nghi thức của sự lựa chọn" với ngươi.
Gương mặt Frankie biến mất , cả đại sảnh hồi hộp chờ đợi hình ảnh sẽ hiện lên trong quả cầu pha lê.
Một dòng thác nước từ trên cao ầm ầm đổ xuống ... Đó là hình ảnh hiện lên trong quả cầu Frankie.
-Tháp Nước Silk ... Cầu cho loài rồng nước ban tặng cho ngươi sự trầm tĩnh vốn có của chúng ...
Frankie hét lên bằng giọng bực bội , có vẻ như nó đang rất ko vui vì phải làm việc mà nó chẳng muốn làm.
Lập tức từ phía dãy bàn học sinh tháp nước nổi lên những tiếng xì xầm chẳng mấy thân thiện.
-Ko phải chứ...
-Chúng ta sẽ cùng một nơi với con bé đó à.
-Chuyện này thật điên rồ ... tớ ko thích nó chút nào ...
Sylvia lặng lẽ bước về phía chỗ ngồi của tháp Nước , cô ko được chào đón cho lắm.Hầu hết tất cả đều tìm cách tránh xa cô.Đã quen với điều này , Sylvia thản nhiên tìm cho mình một chỗ ngồi tách biệt , bỏ ngoài tai những lời bàn tán và mặc kệ những ánh mắt thiếu thiện cảm của học sinh tháp Nước.
- Ryuji Sander - Giáo sư Steinburdg gọi tiếp.
Ryuji giật mình nhìn ngó xung quang.Ở dãy bàn năm một chỉ còn hắn và thằng nhóc tóc bạch kim.Chắc thầy hiệu trưởng vừa gọi tên hắn.
Ryuji thấy toàn thân run bắn , hắn lập cập bước lên , vừa đi được vài bước đã thấy 2 chân nhi ríu vào nhau.Trong đám học sinh năm một , hắn chắc là đứa lôi thôi , nhếch nhác nhất và ngờ nghệch nhất.
"Coi cái bộ dạng ngớ ngẩn của thằng nhóc kìa."
"Họ Sander nghe thật kì cục , "người cát" sao"
"Tớ thấy nó giống một gã ma cà bông lang thang ở mấy bãi rác và khu ổ chuột hơn là một học viên của Shinez đấy."
"Trong số những đứa ngớ ngẩn mà tớ từng gặp , có lẽ thằng nhãi này là tệ nhất"
"ồ , đừng nói vậy chứ , cậu ko thấy là bạn ấy trông rất tội nghiệp sao.Xem bạn ấy sắp xỉu đến nơi rồi kìa."
"Làm ơn .. làm ơn ... hãy giúp tôi ... cậu bé đáng thương này"
Hàng tá những lời nhận xét và chế giễu chẳng chút thiện cảm nhằm vào Ryuji , nhưng lúc này hắn đang tập trung hết mức vào việc làm sao để bước đến chỗ quả cầu pha lê mà ko té nhào nên gần như chẳng nghe thấy gì hết.Nếu những lời giễu cợt đó lọt vào tai hắn , thì chắc chắn hắn sẽ ko thể đứng vững và trở thành trò cười cho tụi học sinh Shinez.
Ở chỗ ngồi tháp Cây , Cindy cũng quan sát thấy những biểu hiện kì quặc của Ryuji.Cô bé tỏ ra lo lắng.
"Hình như bạn ấy đang rất căng thẳng" - Cindy thầm nghĩ.Ryuji lúc này trông như sắp muốn xỉu đến nơi. "Mình phải làm gì đó để cậu ấy cảm thấy khá hơn"
Từ chỗ ngồi của mình , Cindy đứng vụt dậy , cô hướng về phía Ryuji gọi to :
- Ryuji , mình nghĩ ra việc muốn nhờ bạn giúp rồi.Đó là bạn hãy thả lỏng người và bình tĩnh lại đi.Bạn đang căng thẳng quá đó.
Ryuji kinh ngạc quay lại.Cindy đang vẫy tay với hắn , thản nhiên trước những ánh mắt giễu cợt dành cho cô vì hành động khác thường ấy.Lời động viên kịp thời ấy khiến Ryuji thấy bình tâm trở lại.
"Cindy , bạn ấy thật tốt"
Hắn mỉm cưởi với Cindy , rồi bước lại gần quả cầu thủy tinh.Hắn thấy mình đã hết run.
-Nhóc con , nhà ngươi có mùi của kẻ ko thuộc "Cộng đồng pháp thuật thông thường được lưu trữ" , ngươi cũng ko giống một kẻ "Bị lãng quên và không được phép nhắc đến".Nhưng thật kì lạ là ngươi cũng ko phải một "Kẻ ko có tiềm năng pháp thuật".Rốt cuộc ngươi là thứ quái quỷ gì vậy.- Frankie gầm gừ.
Cả đại sảnh "ồ" lên lần nữa.Năm học mới ở Shinez khởi đầu với thật nhiều điều đáng ngạc nhiên.
-Hắn ko giống chúng ta , hắn có phải người thường ko
-Im đi ,đồ đần, cậu ko thấy Frankie bảo nó ko phải người bình thường ko có tiềm năng pháp thuật à.
-Thế cậu nghĩ thằng nhóc ấy là thứ quái gì nào.
-Năm nay chúng ta có một con nhãi bị nguyền rủa , giờ lại thêm một thằng nhóc lập dị ko rõ nguồn gốc - chuyện này thật điên rồ.
"TRẬT TỰ"
Giáo sư Steinburdg ra lệnh.Ông quay sang Ryuji
-Dù con có là ai đi nữa thì con cũng đã ở đây.Ta và SHINEZ ko từ chối bất cứ học sinh nào đến đây bằng phương pháp chính thống.Vì thế , con có thể yên tâm , Shinez là nhà của con.Những bàn cãi và thắc mắc xung quanh lai lịch của con sẽ phải chấm dứt tại đây.
Hiệu trưởng hạ giọng , ông nói với âm lượng vừa đủ để chỉ mình Ryuji nghe thấy.
-Sau bữa tiệc , hãy tới văn phòng của ta.Ta sẽ rất vui lòng được nghe con kể lại mọi điều về con.
"Frankie , cậu có thể tiếp tục được rồi"
Ryuji chạm tay vào quả cầu pha lê , gương mặt Frankie lại biến mất một lần nữa.
Nhưng khác với những lần trước , lần này , ko có bất cứ hình ảnh nào hiện lên.
-Lạ thật , trong cơ thể ngươi tồn tại một dạng năng lượng khác thường , không giống bất kì dạng nào trong 6 dạng thuộc tính pháp thuật cơ bản.Nếu ta ko nhầm thì đây là quyền năng pháp thuật dạng RAW.Một loại nguyên tố thô sơ khởi nguồn của các dạng năng lượng pháp thuật khác và nó có thể biến đổi thành một trong 6 thuộc tính pháp thuật cơ bản - Giọng Frankie vang lên bên tai hắn.
Ryuji rất bất ngờ , hắn cứ nghĩ mình ko phải là người thuộc thế giới pháp thuật nên chắc chắn mấy cái thứ thuộc tính pháp thuật căn bản gì gì đó hắn ko thể có.Hoặc ít ra nếu có thì hắn sẽ mang thuộc tính đại loại như nước hay lửa.Ko ngờ Ryuji lại mang dạng năng lượng pháp thuật thô sơ này.
Lúc này , trong quả cầu pha lê hiện lên hình ảnh một tinh thể trong suốt hình lục giác.Ko ai biết đó là dạng thuộc tính pháp thuật nào.
-Tinh thể RAW , thuộc tính pháp thuật chưa xác định.- Frankie hét vang.
Lần này thì ngay cả giáo sư Steinburdg và các giáo viên cũng thấy bất ngờ , chứ đừng nói tới các học sinh khác.Một vài giáo viên tỏ ra lúng túng , họ đưa mắt nhìn về phía thầy hiệu trưởng.Hiển nhiên sự tồn tại của tinh thể RAW - dạng năng lương pháp thuật sơ khai này rất ít người biết.
- Ta biết con ko thích nghe điều này , nhưng chắc chúng ta ko thể tham gia bữa tiệc này với mọi người được rồi.Ta có nhiều chuyện cần nói với con.Hãy tới văn phòng ta , ngay bây giờ. - Giáo sư Steinburdg yêu cầu.
-Vâng thưa thầy , thật ra con cũng ko thích tiệc tùng cho lắm - Ryuji phân trần.
- Cô Miranda , hãy thay tôi chủ trì bữa tiệc , thầy trò tôi có chuyện cần nói với nhau. - Ông gọi một giáo viên ở dãy bàn tháp Cây , đề nghị.
Nói rồi , ông ra hiệu cho Ryuji đi theo mình về phòng hiệu trưởng.Ở chỗ ngồi của mình , Cindy nhìn theo bóng Ryuji đi khuất , cô bé cảm thấy có điều gì đó ko được ổn cho lắm.
Cô Miranda , giáo viên phụ trách tháp Cây là một phụ nữ tóc ngắn cao lớn như đàn ông , có gương mặt tròn phúc hậu.Một người dễ gần , tốt bụng và hiểu học sinh , tuy đôi lúc có hơi nghiêm khắc.Vì thế cô được học sinh , ko chỉ tháp cây yêu quý.
- Chúng ta sẽ kết thúc nghi thức của sự lựa chọn ngay khi người cuối cùng biết được thuộc tính pháp thuật căn bản của mình.Trong lúc làm việc đó , có lẽ ta nên sớm bắt đầu chuẩn bị cho bữa tiệc. - Cô Miranda nói lớn.
6 Cửa của đại sảnh mở ra , từ 6 hướng , những yêu tinh lùn giúp việc ở học viện xuất hiện cùng những bộ chén dĩa bằng bạc sáng loáng , kèm theo khăn trải bàn và nến.Tất cả được bày biện một cách nhanh chóng và gọn gàng trên các dãy bàn , biến chúng thành những bàn ăn sang trọng và lịch sự.Chỉ trong chớp nhoáng , những món ăn nóng hổi , thơm lừng và đồ uống ngon tuyệt đã xếp đầy trên những dãy bàn , những giá nến được thắp sáng.Khi mọi thứ đều đã sẵn sàng , cô Miranda cất tiếng.
-Chào mừng các trò đến với bữa tiệc lựa chọn của học viện đào tạo và bồi dưỡng tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z
Bữa tiệc ở đại sảnh trung tâm chính thức bắt đầu.
- Còn bây giờ , Louis Sazanami , trò là người cuối cùng tiếp nhận nghi thức lựa chọn truyền thống này - Cô Miranda hướng về phía thằng nhóc tóc bạch kim vẫn đang ngồi trên dãy bàn năm một nói.
Thằng nhóc tóc bạch kim rời chỗ ngồi của nó , tiến về phía quả cầu pha lê.Lúc này hầu hết học sinh đều đã tham gia vào bữa tiệc nên chẳng ai chú ý tới nó.Chỉ có một mình Sylvia không thích bữa tiệc.Một buổi party ồn ào và náo nhiệt ko phải là thứ dành cho cô.Sylvia rời mắt khỏi cuốn sách trên tay , nhìn về phía cái bục lớn giữa sảnh , nơi nghi thức lựa chọn vẫn đang tiếp tục với người cuối cùng.Louis Sazanami cũng đang nhìn về phía cô , dường như có một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt nó nhưng biến mất ngay.Louis mỉm cười hiền lành rồi quay về phía quả cầu pha lê.Chỉ thoáng qua , nhưng Sylvia dám chắc , cô cảm thấy có cái gì đó nguy hiểm trong nụ cười của nó.
Louis đặt tay lên quả cầu pha lê.Gương mặt Frankie biến mất và lại một điều khó tin xảy ra.Hình ảnh tinh thể RAW một lần nữa tái hiện trong quả cầu pha lê.Chỉ có điều , lần này ko hề thấy Frankie hô vang như mọi khi.
-Cô Miranda , em nghĩ chắc Frankie ko muốn thông báo điều này với mọi người đâu.Thêm một cậu bạn đặc biệt nữa chăng ... điều đó chẳng tốt chút nào phải ko ạ.
Nó vừa nói vừa chỉ tay vào hình ảnh tinh thể Raw hiện lên trong quả cầu.
Bộ mặt Frankie đã quay trở lại , mặt hắn nhăn nhó trông rất khó coi , có vẻ như Frankie đang lo lắng về điều gì đó.
- Thầy Micheal , giúp tôi đưa trò này tới gặp thầy hiệu trưởng.Tôi phải ở lại trông nom bữa tiệc. - Cô Miranda đi tới chỗ dãy bàn giáo viên tháp cây và nhờ một giáo viên khác.
Tất cả những chuyện vừa xảy ra , thái độ của cô Miranda , biểu hiện của Frankie , tất cả đều ko qua được mắt Sylvia , nhưng cô hầu như chẳng quan tâm , trừ việc cô cảm thấy thằng nhóc tên Louis là một kẻ ko hề đơn giản như bề ngoài hiền lành của nó.
Đợi đến khi Louis và thầy Micheal đi khuất.Frankie mới lên tiếng.
-Cô Miranda , sau khi cô xong việc ở đây , hãy đưa tôi tới gặp giáo sư Steinburdg.Có vấn đề khá nghiêm trọng liên quan tới thằng nhóc tên Louis Sazanami.
Hết chương 7
Chương 8 : RAW CRYSTAL
Ryuji theo giáo sư Steinburdg rời khỏi đại sảnh.Cả 2 đi dọc hành lang ra khoảng sân trời bên ngoài Center Tower.Ở đó có một cầu thang cuốn cực lớn uống vòng từ chân tháp lên tới gần đình tháp giống như một con rắn khổng lồ.Điều đặc biệt là thang cuốn ko có bất cứ điểm tựa cũng như không gắn chặt vào tường , nó thật sự đang bay lơ lửng trong không trung.Những bậc thang tự di chuyển giống như thang máy ở thế giới bình thường.Chỉ việc đứng lên bậc thang , sẽ được đưa tới tầng tháp mà mình cần đến.Phòng hiệu trưởng là một căn phòng lớn nằm bên dưới đỉnh Center Tower.Giáo sư Steinburdg mở cửa phòng , căn phòng khá rộng rãi , nó cũng mang hơi hướm của kiến trúc Gotic , vì thế ánh sáng tràn ngập khắp nơi , trần nhà cũng cao và thông thoáng.Chẳng có chút nào giống như những căn phòng phù thủy tối tăm , ẩm thấp.Phòng hiệu trưởng được trang trí bởi những bức tranh khổ lớn với phong cách trừu tượng khó hiểu.Trong góc tường là những kệ sách cao ngất xếp đầy sách , nhưng tuyệt nhiên chẳng có chút bụi bặm nào bám vào , có vẻ như chúng thường xuyên được quét dọn.Giữa phòng là bàn làm việc của hiệu trưởng.Trên bàn có một cái giá đỡ , dựa vào hình dáng có thể thấy nó dùng để đặt trên đó một vật hình cầu.Ryuji đoán , đó là quả cầu trí tuệ Frankie.Ở mép bàn là bảng tên thầy hiệu trưởng , một ít tài liệu giấy tờ , một cây bút lông ngỗng gác trên miệng lọ mực và một cái chặn giấy hình con rùa.Cách bài trí khá đơn giản , không quá cầu kì.Góc trái căn phòng có một cánh cửa nhỏ dẫn sang phòng ngủ của giáo sư Steinburdg.Ấn tượng nhất trong căn phòng là 2 bức tượng vàng đứng đối diện nhau đặt ở 2 bên cửa ra vào.
Ryuji có vẻ hỏi hồi hộp , hắn cứ chần chừ mãi trước cửa phòng mà ko dám bước vào.
-Một quý ông lịch thiệp ko bao giờ do dự khi đứng trước cánh cửa mở toang.Hãy chắc chắn rằng sự có mặt của mình có được chào đón ở nơi đó hay ko , để nhanh chóng đưa ra quyết định bước vào hay quay người rời khỏi.Trong trường hợp này , ta mời con tới nên căn phòng này luôn chào đón con. - Giáo sư Steindburdg nói , Ryuji cảm thấy giọng nói của ông thật hiền từ và ấm áp.
Hắn lúng túng bước vào bên trong.Hắn giật mình khi thấy 2 bức tượng trong phòng hiệu trưởng.Bức tượng bên phải là một thiên thần có 3 đôi cánh với thanh kiếm sắc bén trên tay phải và tấm khiên vững chắc bên tay còn lại.Bên trái là một quỷ thần có cặp sừng dài và đôi mắt hung ác cùng với đôi cánh dơi to lớn , cầm trên tay một lưỡi hái tử thần đáng sợ.Thiên thần và ác quỷ ở trong tư thế đối đầu nhau , nét mặt của 2 bức tượng được chạm khắc vô cùng tinh xảo , thể hiện được rõ cái hồn của nghệ thuật điêu khắc .2 bức tượng giống như đang tham dự một cuộc quyết chiến sinh tử , sự giận dữ và ý chí chiến đầu toát ra làm cho người nhìn có cảm giác , chúng đang thật sự sống.Thanh kiếm và lưỡi hái chạm nhau ngay phía trên cửa ra vào.Ryuji bị thu hút bởi 2 bức tượng , như có một luồng điện chạy qua người , hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng , đồng thời với cảm giác phấn chấn bừng bừng.Quả thật 2 bức tượng này rất kì lạ.Nó có thể khiến người nhìn cảm nhận được những cảm xúc , những ý đồ mà nhà điêu khắc đã đưa vào bên trong tác phẩm của mình.
-2 Bức tượng đó tượng trưng cho 2 vị thần đại diện cho ánh sáng và bóng tối.Tác phẩm của một điêu khắc gia thời xưa.Là một người sùng bái đến mức hoang tưởng vào những đức tin kì lạ.Ông tin rằng có một thế giới khác tồn tại song song với thế giới pháp thuật và thế giới loài người.2 bức tượng này chỉ là một trong những tác phẩm điêu khắc của ông về thế giới lạ lùng ấy.Nhiều người cho rằng ông có vấn đề về tâm thần và nhận thức nhưng ko ai có thể phủ nhận rằng , ông ấy là một nhà điêu khắc thiên tài - Giáo sư Steinburdg giải thích khi thấy Ryuji đang ngắm 2 bức tượng bằng ánh mắt trầm trồ khâm phục.
"Trong mỗi tác phẩm của ông ấy , đều mang những ý nghĩa đặc biệt sâu sắc.Và ta là một trong số ít những người thật sự am hiểu và yêu thích những bức tượng điêu khắc của ông."
- Con ngồi xuống ghế đi ... Ta sẽ giải thích tất cả những gì con thắc mắc và rồi sau đó , con sẽ cho ta biết làm thế nào mà một người ko thuộc "Cộng đồng pháp thuật"
như con lại có thể có mặt ở Shinez này.
Giáo sư Steinburdg chỉ tay về phía bàn tiếp khách nằm gần những kệ sách lớn.
- Vâng ... vâng thưa giáo sư - Ryuji ấp úng đáp.
Hắn ngồi xuống ghế.Giáo sư Steindburdg rót cho hắn một cốc nước màu hồng nhạt sóng sáng , có mùi thơm giống như mùi táo chín.
-Con uống nước đi...Hiệu trưởng mời.
Ryuji cầm cốc nước lên , uống một ngụm lớn.Thứ nước ấy có vị ngọt và hơi chát , nó làm cho người hắn nóng ran.Nhưng chỉ ngay sau đó , cảm giác ấy nhanh chóng biến mất , hắn thấy trong người dễ chịu và sảng khoái hơn nhiều.Ryuji cũng dần lấy lại bình tĩnh.
- Thưa giáo sư , thứ nước này lạ quá , nó làm từ thứ gì vậy ạ ? - Ryuji tò mò hỏi.
- Thứ đồ uống này thực chất là một loại thuốc bổ có tên là trà "Sinh mệnh phượng hoàng" chiết xuất từ nhựa của một loài thực vật mọc lên từ đám tro tàn của loài phượng hoàng khi chúng tái sinh.Nó có tác dụng phục hồi năng lượng pháp thuật rất tốt , đồng thời còn giúp ta xua tan mệt mỏi , căng thẳng. - Giáo sư đáp.
- Còn bây giờ , chúng ta vào việc chính nhé.Hãy nói cho ta những gì con muốn biết , ta sẽ giúp con hiểu rõ mọi chuyện hơn. - Ông nói tiếp.
- Vâng , thưa giáo sư ... thật ... thật ra ...con ... ý con là ... về thế giới pháp thuật này , con rất mù mờ ... Thuộc tính pháp thuật cơ bản , năng lượng pháp thuật , tinh thể Raw , rồi cộng đồng pháp thuật gì gì đó ...Tất cả những thứ đó , con chẳng biết gì về chúng cả. - Ryuji tỏ ra băn khoăn.
Giáo sư Steinburdg vuốt nhẹ chòm râu lốm đốm bạc , ông chăm chú quan sát Ryuji.Cặp kính dày và to che nửa khuôn mặt , với 2 mắt kính khác thường khiến chẳng ai biết được vẻ mặt của hắn ra sao đằng sau lớp kính ấy.Nên việc đoán được hắn đang nghĩ gì còn khó hơn nhiều.Trên thực tế , người ta mới chỉ thấy Ryuji là kẻ lập dị qua vẻ bề ngoài ngớ ngẩn của hắn , chứ chưa có ai từng trông rõ gương mặt của hắn ra sao dưới cặp kính to bự kia.
Hít một hơi dài , giáo sư nói :
- Được rồi , chuyện này để mà biết được một cách rõ ràng và đầy đủ nhất thì sẽ mất rất nhiều thời gian.Vì thế ta sẽ cố gắng giải thích một cách ngắn gọn và dễ hiểu nhất cho con.Mà ta tin là con cũng muốn tự tìm hiểu thêm về Shinez này phải ko ?
Và giáo sư Steinburdg bắt đầu kể bằng giọng trầm ấm.
Chắc con đã thấy cách mà tàu lửa Shinez đến đón những học sinh của cộng đồng pháp thuật đang sống ở thế giới bình thường rồi chứ.Shinez nằm ở thế giới pháp thuật , đó là một không gian khác tồn tại song song với không gian trên trái đất mà những người bình thường ko thể sử dụng pháp thuật đang sống.Đây là thế giới được vận hành và chi phối bởi pháp thuật."MAER" là thuật ngữ dùng để chỉ những cư dân của thế giới pháp thuật."Cộng đồng pháp thuật thông thường được lưu trữ" là cách gọi tập hợp những Maer được biết tới trong bản danh sách Hoàng kim , cuốn sổ ghi chép đầy đủ nhất mọi thông tin về các Maer một cách chính thống nhất của "Cục quản lí cư dân pháp thuật".Thông thường khi một Maer chào đời , mọi thông tin về Maer đó sẽ được đăng kí và lưu trữ trong bản danh sách Hoàng kim như một điều tất yếu.Nhưng bên cạnh đó còn có "Những kẻ bị quên lãng và ko được phép nhắc đến" , đó chính là các Maer bị nguyền rủa , những kẻ đã tự làm vấy bẩn danh dự và linh hồn của mình bằng những tội ác ghê tởm.Những kẻ bị xóa tên khỏi bản danh sách vàng vĩnh viễn.Ryuji , con ko thuộc bất cứ cộng đồng nào trong 2 cộng đồng trên , nhưng con cũng ko thuộc những người ko có tiềm năng pháp thuật bởi tinh thể Raw tồn tại bên trong con chính là vết tích pháp thuật rõ ràng nhất.
-Con ... con ko biết nữa ,... về tất cả những điều này ...về ... về những thứ tiềm năng pháp thuật ấy.Tại sao con lại có chúng trong khi con thật sự chỉ là một người bình thường đến từ thế giới những người ko thể sử dụng pháp thuật - Ryuji bối rối thú nhận , hắn rất khổ sở khi cố gắng diễn đạt về những điều mà hắn hoàn toàn mù tịt.
Thoáng một chút ngạc nhiên về điều Ryuji vừa nói.Có lẽ giáo sư Steinburdg cũng ko nghĩ rằng hắn thực sự là một người bình thường của thế giới bình thường.Ông chỉ đoán hắn là một trường hợp đặc biệt nào đó nhưng ko thể nghĩ ra nguyên nhân khiến cho một người bình thường có thể tới được học viện Shinez này.Tuy vậy điều đó cũng ko quá quan trọng , còn nhiều thời gian , ông sẵn sàng nghe Ryuji trình bày mọi chuyện.
Ko tỏ ra vội vã , nhấp một ngụm trà "Sinh mệnh phượng hoàng" , ông từ tốn giải thích.
Tiềm năng pháp thuật là dạng năng lượng đặc biệt tồn tại sẵn bên trong mỗi Maer từ khi họ được sinh ra và nó mang tính di truyền qua mỗi thế hệ.Do đó ko thể có một người ko phải Maer bỗng dưng trở thành một Maer được vì họ ko có được đặc tính di truyền ấy.Ở mỗi cá nhân Maer , dạng năng lượng ấy lại mang tính chấy khác nhau.Cái đó gọi là "Thuộc tính pháp thuật căn bản" - đây là kiến thức cơ bản nhất mà bất cứ Maer nào cũng phải biết.Hệ thống pháp thuật của Maer chia làm 3 Class chính.Đó là pháp thuật hệ tự nhiên gồm 5 thuộc tính LỬA , NƯỚC ,CÂY , KIM LOẠI và ĐẤT.Hệ đặc biệt gồm những pháp thuật mang thuộc tính TÂM LINH và cuối cùng là hệ pháp thuật thông dụng gồm các dạng pháp thuật mang tính chất tương tác với đồ vật pháp thuật , và một số pháp thuật dịch chuyển đơn giản.Về những điều này , con sẽ được học kĩ hơn ở trên lớp.Về tinh thể Raw , đó là dạng năng lượng pháp thuật thô sơ nhất , có nhiều nghiên cứu cho rằng nó là khỏi nguồn của mọi thuộc tính pháp thuật nhưng thực chất đó chỉ là một dạng năng lượng cơ bản chưa phát triển thành các thuộc tính pháp thuật.Vì vậy con vẫn chưa hoàn toàn trở thành một Maer khi mà tinh thể RAW chưa phát triển thành một trong 6 thuộc tính pháp thuật cơ bản.Frankie ko thể phân loại con vào bất cứ Tower nào bởi thuộc tính của con chưa được định hình.
- Vậy thưa giáo sư , liệu con có thể chọn lựa được thuộc tính pháp thuật của mình ko - Ryuji băn khoăn.
Thông thường để RAW có thể phát triển thành 1 thuộc tính pháp thuật nhất định cần nhiều thời gian và phụ thuộc vào điều kiện ngoại cảnh tác động.Cụ thể là nếu con tiếp xúc nhiều với lửa và hơi nóng thì RAW cơ bản sẽ ghi nhớ và lưu giữ tính chất của lửa , sau một thời gian khi năng lượng của nguyên tố lửa được RAW lưu trữ đạt tới giới hạn tiến hóa nhất định , nó sẽ tự biến đổi thành thuộc tính lửa và tính chất mới đó sẽ được giữ nguyên vĩnh viễn.Tinh thể pháp thuật RAW sau khi biến đổi sẽ ko thể trở lại trạng thái thô sơ ban đầu.
-Nhưng nếu là như vậy ... thưa giáo sư , sẽ phải mất bao lâu để một tinh thể RAW phát triển thành 1 thuộc tính nhất định ạ - Ryuji lo lắng hỏi.
Điều này phụ thuộc vào tốc độ ghi nhớ và khả năng lưu trữ của RAW.Nhưng con đừng lo , có một phương pháp giúp RAW phát triển thành thuộc tính pháp thuật mà con mong muốn trong thời gian ngắn nhất , đó là chia sẻ năng lượng pháp thuật.Ta nghĩ , con cần có thời gian để suy nghĩ trước khi quyết định sẽ lựa chọn thuộc tính pháp thuật nào.Ta muốn , trong vòng 7 ngày , con hãy suy nghĩ cẩn thận và cho ta câu trả lời của con. - Giáo sư Steinburdg đáp.
- Còn bây giờ , ta chắc con đã sẵn sàng giải đáp những thắc mắc của ta về con rồi chứ - Ông đề nghị.
- Vâng , thưa giáo sư.
Bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa.
- Thưa giáo sư , tôi vào được chứ - Giọng thầy Micheal vang lên.
- Thầy Micheal , mời vào - Giáo sư cho phép.
Cửa mở , thầy Micheal xuất hiện ở ngưỡng cửa , bên cạnh thầy là thằng nhóc tóc bạch kim Louis Sazanami.
- Cô Miranda nhờ tôi đưa trò này tới gặp giáo sư.Ko rõ vì chuyện gì nhưng chắc đó ko phải việc của tôi.Tôi xin phép quay trở lại với bữa tiệc , thưa giáo sư.
- Được rồi , thầy có thể đi.
Thầy Micheal quay lại đại sảnh để lại Louis ở phòng hiệu trưởng.Giáo sư Steinburdg lướt ánh mắt về phía nó.Louis là một thằng bé có vẻ ngoài khá hiền lành , ngoan ngoãn.
- Hẳn phải có chuyện gì đó , Miranda mới bảo con tới gặp ta phải ko ?
- Vâng thưa giáo sư .Đó là việc liên quan tới hình ảnh tinh thể Raw hiện lên trong khi con thực hiện nghi thức lựa chọn ạ.
cả Ryuji và giáo sư Steinburdg đều vô cùng ngạc nhiên.Lại một tinh thể Raw nữa xuất hiện , đồng nghĩa với việc Ryuji ko phải là kẻ khác thường duy nhất tại học viện Shinez này.Bỗng nhiên hắn cảm thấy vui thầm.
-Con ngồi đi , ta sẽ cùng tìm hiểu về chuyện này ngay bâu giờ.Còn Ryuji , con vui lòng kể cho ta nghe về việc con đã đăng kí vào học viện Shinez bằng cách nào. - Giáo sư yêu cầu.
Ryuji kể lại một cách khá tường tận về việc mình nhận được gói bưu phẩm ko để tên người gửi có chứa bức thư thông báo và bản đăng kí bên trong cùng với con tem pháp thuật kì lạ.
-Vậy là con đã điền vào mẫu đăng kí đó phải ko - Giáo sư hỏi lại
- Vâng , thưa thầy ... Ryuji trả lời.
- Con nên biếu điều này , từ trước tới nay , học viện đào tạo và bồi dưỡng tài năng pháp thuật S.H.I.N.E.Z chỉ tuyển sinh trong "Cộng đồng pháp thuật thông thường được lưu trữ".Do những thông tin về Shinez chỉ được cung cấp thông qua những mạng lưới thông tin đặc biệt mà chỉ có các Maer mới có thể được phép truy cập , vì thế chuyện một học sinh của thế giới bình thường có thể biết tới , đăng kí và được nhận vào Shinez là điều ko thể xảy ra. - Giáo sư Steinburdg nhấn mạnh.
- Ta ko rõ ai đã gửi bưu phẩm ấy cho con và với mục đích gì , nhưng chuyện này dường như sẽ ko dừng lại ở đây , ta nghĩ có thể nó sẽ là khởi đầu cho những rắc rối lớn hơn. - Ông trầm ngâm nói tiếp.
"Ta sẽ tìm hiểu thêm về chuyện này.Có lẽ buổi nói chuyện nên chấm dứt tại đây được rồi.Các con có thể quay trở lại với bữa tiệc.Hy vọng là nó vẫn chưa kết thúc.Còn Louis , chắc con cũng thắc mắc về tinh thể Raw phải ko , ta nghĩ Ryuji sẽ sẵn sàng giải thích về nó cho con nghe đấy."
Có vẻ như giáo sư Steinburdg cũng nghĩ rằng Louis Sazanami cũng có lai lịch giống với Ryuji nên ông ko hỏi nó điều gì mà chỉ nhờ Ryuji kể lại về buổi nói chuyện giữa 2 thầy trò về tinh thể RAW cho nó nghe.
-Vâng thưa giáo sư - Ryuji đồng ý.
Ryuji và Louis cúi chào giáo sư Steinburdg rồi rời phòng hiệu trưởng.Trên đường quay trở lại sảnh lớn ở Center Tower , Louis đột ngột hỏi :
-Cậu có nghĩ rằng những người ở cái học viện Shinez này , giáo viên và cả đám học sinh "đặc biệt không ưa" - nó nhấn mạnh từng tiếng - Những kẻ mà chúng cho là "tầm thường và thảm hại" đến từ thế giới ko biết pháp thuật như bọn mình ko.
Vậy là thầy Steinburdg đã đúng , Louis cũng giống Ryuji , một thằng nhóc thuộc về thế giới bình thường đang có mặt tại học viện pháp thuật này.
-Tớ ko rõ lắm , tớ có rất ít bạn.Bởi vì tớ có vẻ ngoài theo cách mà họ nói là dị hợm và ngớ ngẩn.Hơn nữa tớ còn là một thằng nhóc vô dụng , chẳng thể làm được việc gì cho ra hồn.Có lẽ đó là lí do mà chẳng ai muốn chơi với tớ, ai cũng ghét tớ - Ryuji rầu rĩ đáp.Ko hiểu sao hắn lại có thể thẳng thắn tâm sự điều này với một thằng nhóc chỉ mới gặp lần đầu.
Rồi như chợt nhận thấy có gì khác thường trong lời nói của Louis , Ryuji hơi sững lại.Hắn nhìn Louis với ánh mắt đầy ngạc nhiên.
-Mà ... mà cậu vừa nói ... Ý cậu là ... bọn mình ... à ko ... chẳng phải điều đó có nghĩa là cậu cũng đến từ thế giới những người ko biết pháp thuật như tớ sao.- Ryuji lắp bắp.
- Ừ . Cậu đúng.Tớ quên ko giới thiệu , tớ là Louis Sazanami.Và tớ cũng giống cậu , Ryuji à.Tớ đã theo dõi lúc cậu thực hiện nghi thức lựa chọn khỉ mốc gì gì đó.Và thật vui khi tớ biết mình ko phải người duy nhất khác thường giữa cái học viện Shinez này.Tớ nghĩ , có vẻ như chúng ta sẽ làm bạn được đấy.
Thằng nhóc tóc bạch kim cười vui vẻ.Nụ cười của nó thật dễ mến và gần gũi.
- Đó là một ý khá tuyệt đấy.Tớ thấy hình như chúng ta đang bắt đầu làm bạn rồi đấy. - Ryuji cũng cười đáp lại.
Vậy là hắn sẽ có thêm một người bạn nữa ở Shinez , một kỉ lục mới vượt qua con số chỉ có một người bạn , và ko được tốt cho lắm , từ trước tới này của Ryuji.
-À Ryuji này , nói cho tớ biết về tinh thể RAW đi - Louis hỏi.
Ryuji tuy vụng về và hơi ngớ ngẩn , nhưng hắn ko phải là thằng ngốc.Hắn khá thông minh và có trí nhớ tốt.Tất cả những gì giáo sư Steinburdg nói cho hắn nghe về tinh thể Raw hắn đều ghi nhớ rõ trong đầu.Vừa đi , hắn vừa kể lại một cách say sưa về những kiến thức mới mẻ về RAW mà hắn vừa tiếp nhận được cho Louis nghe.Louis chăm chú lắng nghe , đợi đến khi Ryuji ngừng lại thì nó mới lên tiếng.
-Có thể cậu ko tin điều này , nhưng tất cả những điều liên quan tới tinh thể RAW tớ đều đã biết từ trước khi tới Shinez rồi.Chỉ là tớ muốn nghe xem những điều mà giáo sư Steinburdg nói với cậu có khác gì so với hiểu biết của tớ ko.
- Vậy là cậu đã biết từ trước à.Những thứ đó có giống ko ... ý tớ là ... những điều cậu biết về RAW ấy - Ryuji hơi ngập ngừng.
-Hoàn toàn giống . Nhưng mình biết nhiều hơn cậu một chút.RAW thật sự ẩn chứa nhiều điều bí ẩn.Mình thấy cậu đã chẳng chút e ngại khi kể về một thứ mà ngay cả các giáo viên cũng chẳng biết nhiều cho một đứa mà cậu chỉ mới gặp lần đầu như mình , cho dù đó là yêu cầu của giáo sư Steinburdg đi nữa.Cậu có thể sẽ nói láo về điều đó được phải ko nào.Mà có vẻ như cậu cũng ko thắc mắc tại sao mình lại biết điều này từ trước khi tới đây nhỉ.
- uh ! Tớ tò mò về điều đó , nhưng đó là bí mật của cậu phải ko ? Và vì chúng ta sẽ là bạn , nên tớ nghĩ cậu sẽ nói cho tớ biết nếu cậu muốn - Ryuji nhún vai đáp.
- Tuyệt ! Ryuji , cậu là một người tốt , chân thật và thú vị đấy chứ.Tớ thích câu "Vì chúng ta sẽ là bạn ..." đấy , nó nghe rất thật chẳng giả tạo chút nào khi cậu nói ra.Và vì bây giờ chúng ta đã là bạn , nên tớ sẽ thỏa mãn điều cậu đang thắc mắc - Louis tỏ ra rất hào hứng.
Lúc này Ryuji và Louis đã tới cửa Lửa của đại sảnh trung tâm.Đẩy nhẹ cửa , Louis Sazanami ko vội bước vào ngay.Nó đứng chắn trước ngưỡng cửa.
- Tớ biết nhiều thứ về RAW và về thế giới pháp thuật này hơn cậu nghĩ ... vì ...
Thằng nhóc tóc bạch kim quay lại nở một nụ cười đầy bí ẩn.
"CHA MẸ NUÔI CỦA TỚ LÀ NHỮNG MAER ...."
Hết chương 8
. truyện này phong cách giống game thật đấy :P


