- 18/7/08
- 2,194
- 564
- Thread starter
- #61
Chương 18: Triumph
[spoil]Day 2
Đây chính là thời khắc quyết định thắng thua. Đây không phải là một cuộc đua về sức mạnh. Cuộc chiến này là cuộc chiến của những kẻ lừa lọc lẫn nhau.
Như tên Acht nói, tôi không sỡ hữu một khả năng tái sinh nào cả, và kể cả Kein – người vừa đứng dậy trong ngơ ngác sau khi bị đá văng bởi một bàn chân khổng lồ.
Không kịp để Kein phí thời gian băn khoăn tại sao mình chưa chết, tôi nói lớn:
“KEIN, mày câu giờ giùm tao một tí đi.”
“WT*, Mày coi tao là con tốt của mày à ?” – Nó chửi – “Thôi kệ vậy. Ê con dê, qua đây.” – Ngay lập tức, nó dùng hoả phép bắn ngay mặt Rumpelstiltskin, dĩ nhiên, đòn đánh vẫn không có tác dụng.
Rumpelstiltskin bắt đầu tấn công nhanh và nhiều hơn sau khi bị kích động bởi Kein. Hoặc là…sự tái sinh của chúng tôi là một điều mà nó không hề muốn ? Nó tiếp tục sử dụng ma thuật trọng lực để tấn công, bủa vây một Kein đang hết mình chạy trốn. Các quả cầu đen xuất hiện nhiều trên bầu trời, hệt như các vì sao của vũ trụ đang dần lao xuống và tấn công Kein vậy. Tốc độ của nó đủ cho nó chạy thoát, nhưng vì một lí do nào đó, nó không thể vượt qua quá xa cánh đồng rơm vàng. Chẵng lẽ đó là giới hạn của kết giới ư ?
Không còn nhiều đường chạy, Kein chạy trở lại hướng cũ và cố tránh xa Rumpelstiltskin. Tuy nhiên, khi trở lại, những lõm đất bị pháp thuật trọng lực làm bẹp dí, nay lại lồi lên, không quá to, nhưng vẫn đủ để tạo thành những mảng đất cỡ bự. Vì sao vậy ?
Đó, chẳng phải cũng là một manh mối ư ?
Tôi gần tìm được lời giải cho bài toán kì bí này rồi. Hãy sắp xếp lại những chi tiết mà tôi đã biết:
1. Lũ Imp bất tử, kể cả tên trùm.
2. Những người chết trong khu vực xung quanh đều bị mất xác.
3. Lũ Imp có xu hướng ăn thịt những người đã chết.
4. Vì một lí do nào đó, chúng tôi chiến đấu mà không mệt mỏi.
5. Khu vực xung quanh kết giới được bao phủ bởi một cách đồng rơm vàng.
6. Khi được gọi tên thật, Rumpelstiltskin không yếu đi mà trở thành khổng lồ.
7. Tôi và Kein đều tái sinh sau khi bị chấn thương gần chết.
8. Gỉa-Ma thuật là pháp thuật sử dụng các mánh lới để thực hiện.
9. Rumpelstiltskin không phải là một kẻ-bị-đánh-dấu.
10. Mặt đất bị ảnh hưởng bởi ma pháp trọng lực lại bị lồi lên.
Đó là những manh mối hiện tại mà tôi biết…Liệu nó có đủ để tiêu diệt tên quỷ khổng lồ này không ?
Tôi có một giả thuyết…điều này phải cần Kein chạy lại gần mới được.
“Kein…hướng này.” – Tôi ra hiệu cho thằng Kein. Nó không hiểu lắm, nhưng vẫn lao về phía tôi – “Mày đốt tao được không ?”
“Mày nói cái quái gì vậy thằng kia ? Mày điên à ?”
“Thật đấy…tao muốn thử nghiệm một tí.” – Tôi trả lời.
“Mày muốn thành Human Torch á ? Đừng có đùa với tao.”
“Tao nghiêm túc đấy thằng quỷ kia. Vả lại, lúc nãy mày cũng bị đá đến độ mém về chầu ông vải, nhưng mày vẫn còn sống đấy thôi. Tao cần mày làm việc này, để đánh bại con quỷ khổng lồ kia…” – Tôi biết làm vậy là liều lĩnh, nhưng đây là trường hợp không thể nào không làm.
“Chết tiệt…có gì thì đừng trách tao nhé.” – Nó ngay lập tức bẻ hướng lướt về phía tôi, và chuẩn bị hoả pháp mà tung đòn – “BRAND.”
Ngay lập tức, khu vực xung quanh tôi bị bốc cháy, tôi bị kẹt trong một ngọn lửa khổng lồ, và chẳng mấy chốc, ngọn lửa ấy bắt đầu thiêu cháy da thịt tôi.
“ARGGHHHHHH…”
Tôi la lớn vì nóng. Vậy ra đây là cảm giác của những con quái vật bị Kein thiêu cháy à ?
Kein, ngay khi nghe thấy tiếng thét của tôi, ngay lập tức sai Abel tắt lửa. Như thế đỡ hơn cho tôi, tôi không phải chịu đựng đau đớn quá lâu, mặc dù gần như toàn thân tôi đều bị bỏng. Nó rất đau, nhưng tôi đã tìm được lời giải.
Thân thể tôi, cả quần áo, đều trở lại như cũ…Một người sẽ nghĩ rằng kết giới này có khả năng đảo lộn thời gian bên trong lại, nhưng thật ra là không phải.
Trong phút giây ngắn ngủi khi bị thiêu cháy, tôi…có cảm giác bị đông cứng. Không phải là cảm giác tâm lý, mà là thể xác – ngay khi tôi bị đốt cháy, tôi có cảm nhận được mình đang bị đóng băng lại dù nó rất ngắn ngủi.
Đó là mánh lới của kết giới này – nó khiến kết quả của những hành động bên trong kết giới bị đảo ngược lại.
Ra là thế, điều đó giải thích tại sao nói lên tên thật của Rumpelstiltskin lại khiến nó mạnh hơn – trong khi lẽ ra nó phải yếu đi. Chúng tôi không thể giết lũ quái vật vì kết quả của đòn đánh bị đảo lộn: Thay vì khiến lũ Imp chết, nó lại làm chúng được tái sinh. Việc lũ Imp ăn mất hết xác của những bên trong kết giới là vì chúng không muốn những kẻ bị giết tái sinh dưới đòn đánh. Những mảnh đất lõm sau đó lại lồi lên cũng có thể được giải thích theo cách nói tương tự.
Trò ảo thuật của ngươi đã là dĩ vãng rồi, Rumpelstiltskin.
“Mày có sao không Vic ?” – Nó nói trong khi tiếp tục bỏ chạy khỏi Rumpelstiltskin.
“Được rồi. Mày làm tốt lắm…Dù hơi đau, nhưng đáng thật.” – Tôi nói – “Giờ phút phản công của chúng ta đã đến.”
Mấu chốt ở đây chính là kết giới của Rumpelstiltskin. Hạ được kết giới thì việc giết con quỷ khổng lồ sẽ là một thứ khả thi. Quan trọng là làm thế nào ?
Lúc nãy…cô nàng Albert phá kết giới quanh nhà thờ bằng cách đạp nát hòn đá Rune. Có lẽ cơ chế phá huỷ kết giới đều tương tự như vậy ? Nếu thế…chắc chắn tồn tại một vật thể nào đó đang nắm giữ chìa khoá của kết giới. Chỉ cần phá huỷ được nó…
Nghĩ nào…nghĩ nào Victor, chìa khoá đó có thể là gì ?
“Hở ?”
Giọng nói đó là…Vier. Quên mất…từ nãy tới giờ, sau khi không còn được nhận lệnh, ông ta trở về trong hình xăm ngay tay của tôi.
Vàng…là câu trả lời à ? Liệu có đúng thật vậy không ?
Câu chuyện về Rumpelstiltskin…
Hình như Kein đã nói như thế. Một người cha khoác lác đã bốc phét rằng con gái của hắn có thể xay rơm thành vàng. Nhà vua tin vậy nên đã sai cô gái đó làm thế, nếu không làm được sẽ phải chết…Và đó là lúc mà Rumpelstiltskin xuất hiện…
Đúng vậy, Vàng, chính vàng là thứ kết nối mọi thứ lại trong câu chuyện đó. Nếu muốn giấu cây, hãy giấu chúng trong rừng. Nếu muốn giấu Vàng, hãy để chúng trong rơm rạ. Ra là thế…
“KEIN…Đốt hết đám rơm trong cánh đồng đi.” – Tôi nói lớn.
“Cái gì cơ ?”
“Phép thử để đoán vàng thật và vàng giả là gì ?”
“Dĩ nhiên là lửa rồi.” – Nó đáp.
“Có một cục vàng được giấu trong cánh đồng rơm này, mày đốt hết cho tao.” – Tôi trả lời – “Đó là chìa khoá để hạ gục Rumpelstiltskin.”
“Hừ…Đành vậy…”
“Mày đừng sử dụng Hoả Pháp, kết giới này có khả năng đảo ngược hiệu quả của những hành động bên trong nó. Hãy sử dụng Băng Pháp thay vào đó. Và nhanh lên, nếu không chúng sẽ mọc trở lại.”
“Nếu mày nói thế…” – Kein tăng tốc, lần này, hai tay của Kein mọc lên hai làn khí lạnh – “EIS”- một cơn gió lạnh buốt hoá băng những gì trên đường đi của nó.
Ngay sau khi tung đòn, Kein bị Rumpelstiltskin đá tung khỏi chỗ một lần nữa vì không cảnh giác. Nhưng kết quả đạt được thì quả tuyệt: một phần lớn cánh đồng ban đầu bị hoá băng, nhưng sau đó chúng dần lụi tàn như bị cháy vậy. Và ở giữa cánh đồng, tồn tại một vật lấp lánh lên bởi ngọn lửa lạnh lẽo…Một cành rơm vàng óng…
“Chính là nó.” – Tôi nói – “Finster”
Ngay lập tức, Vier được triệu hồi khỏi tay của tôi, bắn ngay một quả cầu bóng đêm về phía Rumpelstiltskin, và trúng ngay mặt nó. Thường thì nó sẽ che mờ đối phương dưới màn đêm, nhưng trong trường hợp bị nghịch đảo này – là loé sáng - thì cũng hợp. Quan trọng hơn là câu giờ cho Kein có thể hồi phục. Nếu tôi phá huỷ kết giới trong khi Kein vẫn còn bị thương thì chẳng thể nào cứu chữa được nữa.
Khi tôi lao đến được vị trí của kết giới trước khi cánh đồng mọc lại hoàn toàn, thì Kein đã kịp thời chạy khỏi Rumpelstiltskin và hồi phục lại như trước. Tốt thật.
Đã đến lúc kết thúc cho trò đùa này.
“Checkmate.” – Vừa nói, tôi đạp nát cành rơm vàng ra thành từng mảnh. Ngay khi nó bị phá huỷ, kết giới sẽ biến mất, và mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Bầu trời óng vàng dần dần mất đi…thay vào đó là ánh nắng của ban mai chiếu xuống. Cánh đồng rơm đã biến mất, trở lại thành màu xanh của vườn tược thuộc về nhà thờ. Mọi thứ đã trở lại như cũ…kết giới đã biến mất, có điều, Rumpelstiltskin vẫn to như trước đó.
Nhưng như thế không có nghĩa rằng nó không thể chết.
“KEIN”
Tôi nói về phía Kein. Nó đã biết phải làm gì rồi. Đây chính là lúc quyết định.
Đầu tiên, Kein tung một hoả pháp về phía Rumpelstiltskin lần nữa. Và lần này: nó thật sự có tác dụng. Cả gương mặt của con quỷ khổng lồ bị cháy xém trong ngọn lửa ma thuật không bao giờ dứt. Tiếp theo, sử dụng Băng Pháp, Kein tạo ra một ngọn giáo băng khổng lồ lửng lơ trong khung trung rồi bắn xuyên qua ngực Rumpel. Nó quá nhanh để cho Rumpelstiltskin phản đòn. Phần thắng đã chắc chắn nằm trong tay chúng tôi. Giờ đây, Rumpelstiltskin chỉ như một ảo thuật gia bị mất hết mánh lới của mình, và trở về là một con người bình thường chứ không còn sự bí ẩn của ảo thuật bao bọc mình nữa.
Trận đấu kết thúc khi Kein dùng Thổ thuật, mặt đất xung quanh được điều khiển dưới tay của Abel – tất cả dần dần chụm lại quanh Rumpel, bọc nó trong mặt đất rồi ép nát nó từ từ cho đến khi không còn dấu hiệu của sự sống…
Chúng tôi…lại thắng. Nhưng nó hoàn toàn không phải công của tôi, của Kein, hay là của ai khác cả. Nếu như tôi không được giảng về ma thuật, thì chiến thắng này sẽ không tồn tại. Acht…gã đó thật ra là ai ?
“Nếu như không có kết giới này…thì chúng ta cũng đã chết thật rồi.” – Tôi lẩm bẩm khi Kein trở lại sau khi tiêu diệt Rumpelstiltskin.
“Ừ…Vì thế, từ giờ hãy cố cẩn thận. Từ giờ, thành phố Ryleh sẽ là chiến trường. Sơ sảy một tí là chết như chơi. Mày nhớ cẩn thận.”
…
Trở về bên trong nhà thờ, dãy hành lang trước căn phòng nơi John ở giờ chỉ là một bãi máu, và chồng chất tại đó là hàng loạt xác Imp. Tất cả dường như đã trở thành lũ Imp bình thường ngay thời điểm kết giới bị phá huỷ. Albert và Jacob thừa sức tiêu diệt chúng khi bầy Imp trở lại thành lũ tiểu quỷ tầm thường. Xem ra…với sự yếu đuối của chúng, cái kết giới đó là cần thiết – nó nói lên một sự thật trong chiến trường: tận dụng mọi thứ có thể để giành giật chiến thắng về phía mình.
Giờ đây, trong dãy hành lang, Jacob không còn hiện diện, chỉ có Albert – người đang ngồi trên một vài xác Imp mà hút thuốc.
“Jacob đâu ?” – Tôi nói.
“Đi rồi…” – Albert trả lời sau khi xả một làn khói thuốc ra – “Cậu ta có “nghĩa vụ” phải làm. Không ngồi chơi lại được. Các cậu tiêu diệt được tên trùm rồi à ? Giỏi lắm, ta có lời khen tặng đấy.”
Khen à…Nếu như lời của Acht là đúng, thì quyền năng của Albert – của Sorcerer tên gọi Albert - đủ để giải quyết chuyện này nhanh gọn lẹn rồi…Cô ta đang đùa bọn tôi đấy à ?
“John đã được di tản khỏi đây. Nhà thờ này đã trở thành vô dụng nên căn cứ của HLF đã được dời sang nơi khác” – Albert nói tiếp – “Các cậu được tự do, đi đi.”
“Thế là bọn tôi được rời khỏi đây à ? Tốt thật.” – Kein thở dài trong vui vẻ. Nó không còn gương mặt mệt mỏi do đánh đấm lâu dài nữa. – “Còn cô thì sao ?”
“Hê…Không cần phải lo cho tôi đâu. Hai người cứ đi đi.”
Mọi chuyện chỉ kết thúc đơn giản như thế à ?
“Nếu vậy thì…tạm biệt cô, mong ngày gặp lại.” – Kein cười rồi đi đến gần cửa ra ở hành lang – “Đi thôi Vic.”
“…” – Tôi không trả lời.
“Có chuyện gì à ?”
Mọi thứ không thể đơn giản như thế…Tôi không muốn mình chỉ là một con tốt.
“Albert…quanh đây có nơi nào chứa tư liệu về các thần thoại, quỷ và thiên thần không ?” – Tôi nói.
“Cậu muốn tìm gì thế ?” – Albert nói – “Trong tầng hầm nhà thờ này có vài tư liệu về những gì cậu nói. Nếu muốn tìm thì cứ thoải mái.”
“Cảm ơn cô…” – Tôi đáp lại – “Kein. Mày đi một mình mày đi. Tao sẽ ở đây nghiên cứu một tí.”[/spoil]
[spoil]Day 2
Đây chính là thời khắc quyết định thắng thua. Đây không phải là một cuộc đua về sức mạnh. Cuộc chiến này là cuộc chiến của những kẻ lừa lọc lẫn nhau.
Như tên Acht nói, tôi không sỡ hữu một khả năng tái sinh nào cả, và kể cả Kein – người vừa đứng dậy trong ngơ ngác sau khi bị đá văng bởi một bàn chân khổng lồ.
Không kịp để Kein phí thời gian băn khoăn tại sao mình chưa chết, tôi nói lớn:
“KEIN, mày câu giờ giùm tao một tí đi.”
“WT*, Mày coi tao là con tốt của mày à ?” – Nó chửi – “Thôi kệ vậy. Ê con dê, qua đây.” – Ngay lập tức, nó dùng hoả phép bắn ngay mặt Rumpelstiltskin, dĩ nhiên, đòn đánh vẫn không có tác dụng.
Rumpelstiltskin bắt đầu tấn công nhanh và nhiều hơn sau khi bị kích động bởi Kein. Hoặc là…sự tái sinh của chúng tôi là một điều mà nó không hề muốn ? Nó tiếp tục sử dụng ma thuật trọng lực để tấn công, bủa vây một Kein đang hết mình chạy trốn. Các quả cầu đen xuất hiện nhiều trên bầu trời, hệt như các vì sao của vũ trụ đang dần lao xuống và tấn công Kein vậy. Tốc độ của nó đủ cho nó chạy thoát, nhưng vì một lí do nào đó, nó không thể vượt qua quá xa cánh đồng rơm vàng. Chẵng lẽ đó là giới hạn của kết giới ư ?
Không còn nhiều đường chạy, Kein chạy trở lại hướng cũ và cố tránh xa Rumpelstiltskin. Tuy nhiên, khi trở lại, những lõm đất bị pháp thuật trọng lực làm bẹp dí, nay lại lồi lên, không quá to, nhưng vẫn đủ để tạo thành những mảng đất cỡ bự. Vì sao vậy ?
Đó, chẳng phải cũng là một manh mối ư ?
Tôi gần tìm được lời giải cho bài toán kì bí này rồi. Hãy sắp xếp lại những chi tiết mà tôi đã biết:
1. Lũ Imp bất tử, kể cả tên trùm.
2. Những người chết trong khu vực xung quanh đều bị mất xác.
3. Lũ Imp có xu hướng ăn thịt những người đã chết.
4. Vì một lí do nào đó, chúng tôi chiến đấu mà không mệt mỏi.
5. Khu vực xung quanh kết giới được bao phủ bởi một cách đồng rơm vàng.
6. Khi được gọi tên thật, Rumpelstiltskin không yếu đi mà trở thành khổng lồ.
7. Tôi và Kein đều tái sinh sau khi bị chấn thương gần chết.
8. Gỉa-Ma thuật là pháp thuật sử dụng các mánh lới để thực hiện.
9. Rumpelstiltskin không phải là một kẻ-bị-đánh-dấu.
10. Mặt đất bị ảnh hưởng bởi ma pháp trọng lực lại bị lồi lên.
Đó là những manh mối hiện tại mà tôi biết…Liệu nó có đủ để tiêu diệt tên quỷ khổng lồ này không ?
Tôi có một giả thuyết…điều này phải cần Kein chạy lại gần mới được.
“Kein…hướng này.” – Tôi ra hiệu cho thằng Kein. Nó không hiểu lắm, nhưng vẫn lao về phía tôi – “Mày đốt tao được không ?”
“Mày nói cái quái gì vậy thằng kia ? Mày điên à ?”
“Thật đấy…tao muốn thử nghiệm một tí.” – Tôi trả lời.
“Mày muốn thành Human Torch á ? Đừng có đùa với tao.”
“Tao nghiêm túc đấy thằng quỷ kia. Vả lại, lúc nãy mày cũng bị đá đến độ mém về chầu ông vải, nhưng mày vẫn còn sống đấy thôi. Tao cần mày làm việc này, để đánh bại con quỷ khổng lồ kia…” – Tôi biết làm vậy là liều lĩnh, nhưng đây là trường hợp không thể nào không làm.
“Chết tiệt…có gì thì đừng trách tao nhé.” – Nó ngay lập tức bẻ hướng lướt về phía tôi, và chuẩn bị hoả pháp mà tung đòn – “BRAND.”
Ngay lập tức, khu vực xung quanh tôi bị bốc cháy, tôi bị kẹt trong một ngọn lửa khổng lồ, và chẳng mấy chốc, ngọn lửa ấy bắt đầu thiêu cháy da thịt tôi.
“ARGGHHHHHH…”
Tôi la lớn vì nóng. Vậy ra đây là cảm giác của những con quái vật bị Kein thiêu cháy à ?
Kein, ngay khi nghe thấy tiếng thét của tôi, ngay lập tức sai Abel tắt lửa. Như thế đỡ hơn cho tôi, tôi không phải chịu đựng đau đớn quá lâu, mặc dù gần như toàn thân tôi đều bị bỏng. Nó rất đau, nhưng tôi đã tìm được lời giải.
Thân thể tôi, cả quần áo, đều trở lại như cũ…Một người sẽ nghĩ rằng kết giới này có khả năng đảo lộn thời gian bên trong lại, nhưng thật ra là không phải.
Trong phút giây ngắn ngủi khi bị thiêu cháy, tôi…có cảm giác bị đông cứng. Không phải là cảm giác tâm lý, mà là thể xác – ngay khi tôi bị đốt cháy, tôi có cảm nhận được mình đang bị đóng băng lại dù nó rất ngắn ngủi.
Đó là mánh lới của kết giới này – nó khiến kết quả của những hành động bên trong kết giới bị đảo ngược lại.
Ra là thế, điều đó giải thích tại sao nói lên tên thật của Rumpelstiltskin lại khiến nó mạnh hơn – trong khi lẽ ra nó phải yếu đi. Chúng tôi không thể giết lũ quái vật vì kết quả của đòn đánh bị đảo lộn: Thay vì khiến lũ Imp chết, nó lại làm chúng được tái sinh. Việc lũ Imp ăn mất hết xác của những bên trong kết giới là vì chúng không muốn những kẻ bị giết tái sinh dưới đòn đánh. Những mảnh đất lõm sau đó lại lồi lên cũng có thể được giải thích theo cách nói tương tự.
Trò ảo thuật của ngươi đã là dĩ vãng rồi, Rumpelstiltskin.
“Mày có sao không Vic ?” – Nó nói trong khi tiếp tục bỏ chạy khỏi Rumpelstiltskin.
“Được rồi. Mày làm tốt lắm…Dù hơi đau, nhưng đáng thật.” – Tôi nói – “Giờ phút phản công của chúng ta đã đến.”
Mấu chốt ở đây chính là kết giới của Rumpelstiltskin. Hạ được kết giới thì việc giết con quỷ khổng lồ sẽ là một thứ khả thi. Quan trọng là làm thế nào ?
Lúc nãy…cô nàng Albert phá kết giới quanh nhà thờ bằng cách đạp nát hòn đá Rune. Có lẽ cơ chế phá huỷ kết giới đều tương tự như vậy ? Nếu thế…chắc chắn tồn tại một vật thể nào đó đang nắm giữ chìa khoá của kết giới. Chỉ cần phá huỷ được nó…
Nghĩ nào…nghĩ nào Victor, chìa khoá đó có thể là gì ?
Vàng
“Hở ?”
Giọng nói đó là…Vier. Quên mất…từ nãy tới giờ, sau khi không còn được nhận lệnh, ông ta trở về trong hình xăm ngay tay của tôi.
Cậu đang tìm câu trả lời cho câu hỏi ?
Đó chính là Vàng.
Câu chuyện về Rumpelstilzchen được kết nối bởi Vàng.
Vì thế…hãy tiêu diệt cội nguồn của câu chuyện.
Đó chính là Vàng.
Câu chuyện về Rumpelstilzchen được kết nối bởi Vàng.
Vì thế…hãy tiêu diệt cội nguồn của câu chuyện.
Vàng…là câu trả lời à ? Liệu có đúng thật vậy không ?
Câu chuyện về Rumpelstiltskin…
“Tao chỉ nhớ một câu chuyện có cái tên tương tự. Một câu chuyện cổ do anh em nhà Grimm cóp nhặt. Kể về một cô gái bị nhà vua ép phải xay rơm thành vàng. Rumpelstiltskin đã ra tay giúp đỡ, đổi lấy đứa con mới sinh của cô gái sau khi cô ta lấy nhà vua, trừ khi cô gái đoán được tên của hắn. Chỉ cho đến khi cái tên của hắn được xướng lên, Rumpelstiltskin mới thua cuộc.”
Hình như Kein đã nói như thế. Một người cha khoác lác đã bốc phét rằng con gái của hắn có thể xay rơm thành vàng. Nhà vua tin vậy nên đã sai cô gái đó làm thế, nếu không làm được sẽ phải chết…Và đó là lúc mà Rumpelstiltskin xuất hiện…
Đúng vậy, Vàng, chính vàng là thứ kết nối mọi thứ lại trong câu chuyện đó. Nếu muốn giấu cây, hãy giấu chúng trong rừng. Nếu muốn giấu Vàng, hãy để chúng trong rơm rạ. Ra là thế…
“KEIN…Đốt hết đám rơm trong cánh đồng đi.” – Tôi nói lớn.
“Cái gì cơ ?”
“Phép thử để đoán vàng thật và vàng giả là gì ?”
“Dĩ nhiên là lửa rồi.” – Nó đáp.
“Có một cục vàng được giấu trong cánh đồng rơm này, mày đốt hết cho tao.” – Tôi trả lời – “Đó là chìa khoá để hạ gục Rumpelstiltskin.”
“Hừ…Đành vậy…”
“Mày đừng sử dụng Hoả Pháp, kết giới này có khả năng đảo ngược hiệu quả của những hành động bên trong nó. Hãy sử dụng Băng Pháp thay vào đó. Và nhanh lên, nếu không chúng sẽ mọc trở lại.”
“Nếu mày nói thế…” – Kein tăng tốc, lần này, hai tay của Kein mọc lên hai làn khí lạnh – “EIS”- một cơn gió lạnh buốt hoá băng những gì trên đường đi của nó.
Ngay sau khi tung đòn, Kein bị Rumpelstiltskin đá tung khỏi chỗ một lần nữa vì không cảnh giác. Nhưng kết quả đạt được thì quả tuyệt: một phần lớn cánh đồng ban đầu bị hoá băng, nhưng sau đó chúng dần lụi tàn như bị cháy vậy. Và ở giữa cánh đồng, tồn tại một vật lấp lánh lên bởi ngọn lửa lạnh lẽo…Một cành rơm vàng óng…
“Chính là nó.” – Tôi nói – “Finster”
Ngay lập tức, Vier được triệu hồi khỏi tay của tôi, bắn ngay một quả cầu bóng đêm về phía Rumpelstiltskin, và trúng ngay mặt nó. Thường thì nó sẽ che mờ đối phương dưới màn đêm, nhưng trong trường hợp bị nghịch đảo này – là loé sáng - thì cũng hợp. Quan trọng hơn là câu giờ cho Kein có thể hồi phục. Nếu tôi phá huỷ kết giới trong khi Kein vẫn còn bị thương thì chẳng thể nào cứu chữa được nữa.
Khi tôi lao đến được vị trí của kết giới trước khi cánh đồng mọc lại hoàn toàn, thì Kein đã kịp thời chạy khỏi Rumpelstiltskin và hồi phục lại như trước. Tốt thật.
Đã đến lúc kết thúc cho trò đùa này.
“Checkmate.” – Vừa nói, tôi đạp nát cành rơm vàng ra thành từng mảnh. Ngay khi nó bị phá huỷ, kết giới sẽ biến mất, và mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Bầu trời óng vàng dần dần mất đi…thay vào đó là ánh nắng của ban mai chiếu xuống. Cánh đồng rơm đã biến mất, trở lại thành màu xanh của vườn tược thuộc về nhà thờ. Mọi thứ đã trở lại như cũ…kết giới đã biến mất, có điều, Rumpelstiltskin vẫn to như trước đó.
Nhưng như thế không có nghĩa rằng nó không thể chết.
“KEIN”
Tôi nói về phía Kein. Nó đã biết phải làm gì rồi. Đây chính là lúc quyết định.
Đầu tiên, Kein tung một hoả pháp về phía Rumpelstiltskin lần nữa. Và lần này: nó thật sự có tác dụng. Cả gương mặt của con quỷ khổng lồ bị cháy xém trong ngọn lửa ma thuật không bao giờ dứt. Tiếp theo, sử dụng Băng Pháp, Kein tạo ra một ngọn giáo băng khổng lồ lửng lơ trong khung trung rồi bắn xuyên qua ngực Rumpel. Nó quá nhanh để cho Rumpelstiltskin phản đòn. Phần thắng đã chắc chắn nằm trong tay chúng tôi. Giờ đây, Rumpelstiltskin chỉ như một ảo thuật gia bị mất hết mánh lới của mình, và trở về là một con người bình thường chứ không còn sự bí ẩn của ảo thuật bao bọc mình nữa.
Trận đấu kết thúc khi Kein dùng Thổ thuật, mặt đất xung quanh được điều khiển dưới tay của Abel – tất cả dần dần chụm lại quanh Rumpel, bọc nó trong mặt đất rồi ép nát nó từ từ cho đến khi không còn dấu hiệu của sự sống…
Chúng tôi…lại thắng. Nhưng nó hoàn toàn không phải công của tôi, của Kein, hay là của ai khác cả. Nếu như tôi không được giảng về ma thuật, thì chiến thắng này sẽ không tồn tại. Acht…gã đó thật ra là ai ?
“Nếu như không có kết giới này…thì chúng ta cũng đã chết thật rồi.” – Tôi lẩm bẩm khi Kein trở lại sau khi tiêu diệt Rumpelstiltskin.
“Ừ…Vì thế, từ giờ hãy cố cẩn thận. Từ giờ, thành phố Ryleh sẽ là chiến trường. Sơ sảy một tí là chết như chơi. Mày nhớ cẩn thận.”
…
Trở về bên trong nhà thờ, dãy hành lang trước căn phòng nơi John ở giờ chỉ là một bãi máu, và chồng chất tại đó là hàng loạt xác Imp. Tất cả dường như đã trở thành lũ Imp bình thường ngay thời điểm kết giới bị phá huỷ. Albert và Jacob thừa sức tiêu diệt chúng khi bầy Imp trở lại thành lũ tiểu quỷ tầm thường. Xem ra…với sự yếu đuối của chúng, cái kết giới đó là cần thiết – nó nói lên một sự thật trong chiến trường: tận dụng mọi thứ có thể để giành giật chiến thắng về phía mình.
Giờ đây, trong dãy hành lang, Jacob không còn hiện diện, chỉ có Albert – người đang ngồi trên một vài xác Imp mà hút thuốc.
“Jacob đâu ?” – Tôi nói.
“Đi rồi…” – Albert trả lời sau khi xả một làn khói thuốc ra – “Cậu ta có “nghĩa vụ” phải làm. Không ngồi chơi lại được. Các cậu tiêu diệt được tên trùm rồi à ? Giỏi lắm, ta có lời khen tặng đấy.”
Khen à…Nếu như lời của Acht là đúng, thì quyền năng của Albert – của Sorcerer tên gọi Albert - đủ để giải quyết chuyện này nhanh gọn lẹn rồi…Cô ta đang đùa bọn tôi đấy à ?
“John đã được di tản khỏi đây. Nhà thờ này đã trở thành vô dụng nên căn cứ của HLF đã được dời sang nơi khác” – Albert nói tiếp – “Các cậu được tự do, đi đi.”
“Thế là bọn tôi được rời khỏi đây à ? Tốt thật.” – Kein thở dài trong vui vẻ. Nó không còn gương mặt mệt mỏi do đánh đấm lâu dài nữa. – “Còn cô thì sao ?”
“Hê…Không cần phải lo cho tôi đâu. Hai người cứ đi đi.”
Mọi chuyện chỉ kết thúc đơn giản như thế à ?
“Nếu vậy thì…tạm biệt cô, mong ngày gặp lại.” – Kein cười rồi đi đến gần cửa ra ở hành lang – “Đi thôi Vic.”
“…” – Tôi không trả lời.
“Có chuyện gì à ?”
Mọi thứ không thể đơn giản như thế…Tôi không muốn mình chỉ là một con tốt.
“Albert…quanh đây có nơi nào chứa tư liệu về các thần thoại, quỷ và thiên thần không ?” – Tôi nói.
“Cậu muốn tìm gì thế ?” – Albert nói – “Trong tầng hầm nhà thờ này có vài tư liệu về những gì cậu nói. Nếu muốn tìm thì cứ thoải mái.”
“Cảm ơn cô…” – Tôi đáp lại – “Kein. Mày đi một mình mày đi. Tao sẽ ở đây nghiên cứu một tí.”[/spoil]
Chỉnh sửa cuối: