Mình là mem mới muốn post thử fic mình viết. Mong các bác có ném gạch thì nhẹ tay
Illusion
Tuyết vẫn rơi
Cả vùng đất chìm trong một màu trắng xóa, che phủ tất cả. Một bóng người xuất hiện từ xa, dáng đi tỏ rõ sự mệt mỏi. Cả thân người được che chắn bởi một tấm áo khoác đen rách rưới.Đôi mắt đen sâu hun hút như vực thẳm nằm giữa khuôn mặt đã được quấn kín mít. Hình ảnh người ấy như một đốm đen giữa nền trời trắng tuyết. Bỗng anh ta đứng lại và đưa tay ra sau. Đột nhiên một thanh kiếm to, đen lấp lánh xuất hiện từ thinh không. Nắm lấy chuôi kiếm, người đó kéo thanh kiếm ra như một vật quen thuộc với mình. Sau đó, tất cả mọi chuyện diễn ra chỉ trong tích tắc. Những đường kiếm sắc lẻm, nhanh đến nỗi tạo ra những làn sóng âm thanh vang dội.
-"ẦM ẦM ẦM".
Mặt tuyết trắng xóa bây giờ chỉ còn một màu đỏ tươi. Những tên sát thủ ẩn mình đã bị lật mặt, chúng biết rằng nếu tiếp tục giao chiến thì kết quả cũng chỉ là một cuộc tàn sát. Sát khí dần tan biến, người ấy cất thanh kiếm ra sau lưng và nó biến mất như chưa từng tồn tại. Sắc máu làm hoen ố cả một vùng. Đứng giữa quang cảnh ấy, anh ta ngước mặt lên trời, rồi nói:"Vậy là nó đã bắt đầu".
PART 1: The beginning of all
Chapter 1: Everything will be alright
Người thiếu niên trẻ giật mình tỉnh dậy, giấc mơ kì lạ đã đánh thức anh. "Cái gì vậy nhỉ?"- Anh tự hỏi.Đó là một giấc mơ quái đản, dù sao thì nó cũng chẳng đáng ngạc nhiên hơn tình huống anh đang dính vào nên anh quyết định không suy nghĩ về nó nữa. Bước ra khỏi căn phòng, anh đụng ngay vào người 1 cô gái. Cô ta có dáng người bé, chắc khoảng 13-14 tuổi, hoặc ít ra là vậy. Cô có mái tóc xanh biếc, cột thành hai cái đuôi. Cô tự xưng mình là Riku.
-"Đi đứng phải để ý chứ, mà nè, Tiến sĩ gọi anh đấy."
Xong cô ngoe nguẩy hai cái đuôi tóc ấy bỏ đi. Thở dài một tiếng,rồi anh quyết định đi theo Riku. Cả hai đi đến một căn phòng lớn, trong đó có năm người đang ở đấy. Hai trong số đó là lính quân đội phòng vệ, họ mang trên mặt một thái độ kì lạ trong lúc lau chùi vũ khí của họ. Trong số 3 người còn lại thì có hai chị em tóc vàng, tên là Lin và Ren Takarine. Nhìn họ giống nhau đến kì lạ. Nếu không nhờ mái tóc thì gần như không có cách nào phân biệt được 2 chị em Takarine.
-"Làm gì mà lâu thế, mọi người đã chuẩn bị hết rồi" - Lin nói trong khi cô đang ráng nuốt một họng đầy mì
-"Hỏi cái tên vô dụng kia ấy" Riku đáp rồi đi tới ngồi cạnh Lin
Người còn lại đang nhìn ra cửa sổ, nghe thấy vậy liền quay lại. Một khuôn mặt trẻ gần như vô cảm, toát ra vẻ từng trải cuộc đời cất tiếng nói:
-"Xin lỗi cậu, Guro à, tôi có việc cần phải bàn với cậu"
Vị Tiến Sĩ nói xong liền đi sang căn phòng kế bên. Guro Takahashi, là tên của anh, hay ít nhất, đó là thứ được ghi trên tấm thẻ trong người anh. Anh không hề có một ký ức gì về quá khứ. Tất cả là một màu trắng ngoại trừ một số chi tiết mờ nhạt. Và điều đầu tiên anh thấy khi mở mắt ra là địa ngục trần gian. Người chết khắp nơi, quái vật lảng vảng, thế giới bị tàn phá. Tất cả những sự kiện đó đều do một loại Virus bí ẩn được tung ra khắp đất nước này, theo như Tiến Sĩ thì loại Virus này vốn là chiến lợi phẩm từ 50 năm trước và được quân đội UN lưu trữ, nghiên cứu . Nhưng có vẻ họ không thành công trong công việc này. Và bây giờ thì Tiến sĩ với đoàn quân Biorobot của mình. Vâng- Biorobot- hay theo như tên Tiến sĩ gọi- NABIO- viết tắt cho New Artifact Biological Interlectual Object- bao gồm Riku,Lin,Ren và hai người nữa cùng với một cậu trẻ ngang tuổi Guro đang cố gắng để khống chế loại virus này.
Trên đường đi tới Core của virus, hay là nơi mà mọi thứ bắt đầu, thì đoàn quân này cứu được Guro đang ngồi thẫn thờ giữa một bầy Mutant - Những người đã nhiễm virus và tiến hóa thành một thứ gì khác- và cuối cùng là hai anh lính UN. Một người tên là Michel và người còn lại là Jack. Họ bị kẹt lại giữa đống đổ nát khi quân đội bắt đầu nã pháo vào thành phố. Một hành động tuyệt vọng để chống trả lại Upper Mutant - những con Mutant to lớn bằng cả một căn nhà. Và bây giờ thì cả đám đang nghỉ chân tại một khách sạn nhỏ trong thành phố để chuẩn bị mọi thứ.
Guro đi theo Tiến sĩ qua căn phòng kế bên. Anh đóng cửa lại.
-"Cậu hãy ở lại đây"-Tiến sĩ nói ngay lập tức.
-"Và chờ cái chết?"-Guro hỏi lại
-"Có thể, hoặc là không"
-"Thế thì tôi thà đi theo mấy người"
-"Cậu tính tự sát ah?"
-"Ít ra thì tôi có thể giúp gì đó, còn hơn là ngồi đây như con gà chết."
-"Chúng tôi không thế bảo vệ cậu trong lúc di chuyển cũng như chiến đấu"
-"Thì cứ mặc tôi, tôi sẽ núp ở đâu đó khi mấy người chiến đấu"
Tiến sĩ thở dài, rồi nói
-" Hai người kia cũng nói y chang, sao giới trẻ bây giờ liều mạng thật"
-"Thế một ông tiến sĩ đi ra chiến trường không liều mạng chắc"- Guro trả lời giọng đùa cợt
Một nụ cười gần như được thể hiện trên khuôn mặt lạnh tanh của Tiến sĩ.
-"Được, thế thì cậu với hai người lính sẽ đi thành một đội. Nhớ bám sát những người khác"
Tiến sĩ gần như sắp lăn ra cười tới nơi nhưng ông nhanh chóng phục hồi khuôn mặt vô cảm của mình rồi đi ra cửa.
-"Chúng ta sẽ xuất phát khi đội kia trở về"
------------------------------------------
8h sáng
Đội do thám đã trở về. Ba người đàn ông, à không, 2 người đàn ông và 1 cậu trẻ bước vào khách sạn. Người đàn ông mặc bộ vest đen, đeo mắt kiếng đen và cầm trên tay 1 thanh katana dài trong vỏ kiếm màu đen,lên tiếng
-"Bọn chúng có vẻ đã đi hướng về Core, như lời cậu nói Tiến sĩ à"
Rồi anh dùng bàn tay máy của mình gãi đầu
-"Thế này thì toi!Lực lượng bọn chúng tại Core đông như kiến trong tổ"
Người đàn ông này là Shu, có vẻ là bạn chí cốt của Tiến sĩ. Cả người anh là máy móc, ngoại trừ cái đầu, theo như lời anh kể thì là anh gặp tai nạn nghề nghiệp bất ngờ và anh được Tiến sĩ cứu sống. Người đứng bên phải anh đi tới cái ghế so-fa và ngồi phệt xuống.
-"Và tụi nó cũng hung hãn không kém. Cho dù đang di chuyển nhưng chúng vẫn gây chiến với bất cứ thứ gì di động được, kể cả bao ni-lông"
Nói xong thì anh vuốt mái tóc xanh lơ của mình rồi loay hoay lau chùi thanh katana của mình. Đây là Raido, một tên bựa, tóm gọn là vậy, và là một trong những NABIO. Người thiếu niên còn lại loay hoay rồi đến chỗ Ren đang ngồi và ngồi kế bên.Cậu tên là Shinto, người không cao lắm, có 1 khuôn mặt ngây thơ, trạc tuổi Guro( theo như tấm thẻ) và có một thân hình có vẻ bình thường, đến mức không bình thường. Cậu đeo trên mình 1 tấm khiên có hình dáng vô cùng công nghệ cao, và thanh kiếm dưới hông cũng toát ra vẻ công nghệ cao không kém. Tiến sĩ suy nghĩ một hồi rồi bảo:
-"Kế hoạch ko thay đổi"
-"Nhưng lực lượng bọn chúng đông hơn dự tính" Ren bảo
-"Đông hay ít không quan trọng, tới đó rồi cậu sẽ hiểu"
Mọi người không ai nói gì.
-"Chuẩn bị hết chưa? Chúng ta xuất phát thôi."
Có vẻ kế hoạch đã được bàn từ tối hôm qua, trong lúc Guro đang ngủ, nên không ai nói gì cả. Guro đành hỏi hai anh lính và tóm gọn được kế hoạch như sau:
1- Cả đội sẽ đi tới Core
2-Ở đó sẽ có 1 lớp vỏ dày, chỉ có Virus mới đi qua được nên sẽ đặt bom ở đấy để phá cửa. Loại bom đặc biệt này chuyên dùng để tiêu diệt Virus do Tiến sĩ chế tạo
3- Sau đó sẽ tiến thẳng vào bên trong mà hủy đi gốc của đám Virus
Đơn giản đến mức không ngờ.....nhưng Guro không dám hỏi thêm
10h sáng
Đường đi đến Core tuy không xa nhưng phải đi vòng vòng để né tránh các tổ Virus nho nhỏ. Những cái tổ này di chuyển vòng vòng không theo một trật tự nào cả nhưng chỉ cần một tổ bị bể là manh động cả 1 đàn Mutant sẽ bu lại nên tốt nhất vẫn là né chúng mà đi. Theo như lời Tiến sĩ bảo, chỉ cần cái Core chết thì cả đám Virus này sẽ tự thu về tổ gốc mà cô đặc lại như thể ban đầu, thế nên trong lòng Guro có 1 niềm hy vọng nho nhỏ. Chỗ Core của đám Virus hóa ra lại là trung tâm thành phố, và ngạc nhiên thay, không có bất cứ bóng dáng nào của Mutant cả.
Shu hỏi
-"Quái, bọn chúng đâu hết rồi?'
-"Chắc chúng đau bụng tập thể, ăn tạp quá mà" Raido giỡn
-"Xàm lông quá" Riku nạt
-"Giỡn chút cũng không được"
-"Chúng đang đi dưới đường hầm hết rồi" Tiến sĩ giải đáp
-"Bây giờ thì chắc quân đội UN đang mệt mỏi vì đám quái vật chui từ lòng đất lên"
Nói xong ông nhảy xuống đường cái
-"Ah nhớ cẩn thận coi chừng tổ virus non mới hình thành, chúng bé bé mà cũng như tổ lớn vậy đấy"
Bẹp - Mọi người quay lại nhìn. Raido đã dẫm trúng 1 bịch sữa. Sữa xịt ra có màu nâu nâu.
-"Gì?" Raido nhăn mặt-" Chỉ là 1 hộp sữa thôi m-"
Một âm thanh quái đản vang lên, át luôn cả tiếng của Raido. Nghe như một con thú gào thét vậy. Rồi mọi thứ yên ắng trở lại.
-"Mọi người chuẩn bị, chúng đến đấy!"
Tiến sĩ vừa dứt lời thì một đống xúc tu từ dưới đất xọt lên. Chúng to như một cái cây cổ thụ và cao ít nhất cũng 10 mét, và chúng bắt đầu quất đập về phía những người đang đứng. Guro và hai người lính mau chóng chạy về phía tòa nhà thì từ trong đó một cái xúc tu có miệng thọt ra , cạp trúng người Jack. Anh cố gắng dùng súng bắn nhưng không xi nhê. Guro né được nhưng lại va vào Michel. Cả hai cùng té vào cái xe taxi gần đó. Guro quay lại nhìn thì thấy Raido đã chặt đứt cái xúc tu giải cứu Jack, mọi người cũng đang chiến đấu rất dữ dội, Riku đang dùng thanh lưỡi hái của mình để chặt những cái xúc tu kia. Lin và Ren thì song kiếm hợp bích mà bức phá những cái xúc tu cản đường , Shinto thì đang loay hoay với trái bom, Tiến sĩ thì không biết đã biến đi đâu, Shu thì đang nhảy giữa các xúc tu mà chặt chém. Bỗng nhiên một cái xúc tu, to hơn những cái trước tới mười lần, phóng vào ngay chỗ Shinto đang đứng.
-"SHINTO!!"-Riku hét lên, may thay Shinto đã né được nhưng trái bom thì không như vậy. Nó lăn lông lốc về phía Core. Michel và Jack đã kéo Guro vào chính giữa trận địa, và hai người đang bắn hỗ trợ cả đội. Nhưng thế trận có vẻ như vẫn đang bế tắc. Những cái xúc tu cứ mọc ra liên tục, cả đội không sao tiến lên được.
-"Chặt cái xúc tu có cục ngọc màu đỏ ấy"
Tiến sĩ la lên từ bên trên 1 tòa nhà, làm sao ông ấy leo lên đó nhanh thế. Shinto nhanh chóng dùng tấm khiên của mình ủi về phía trước đồng thời mở đường cho Riku bay đến chém đứt viên ngọc đỏ.
Những cái xúc tu liền thu về mặt đất.
-"Bây giờ thì đánh boss nào"
-"CÁI GÌ?" Raido hét lên
Gần như ngay lập tức, một khối thịt to lớn phóng lên từ lòng đất. Một thứ quái dị mà Guro chưa thấy bao giờ, lai tạp giữa rết và bạch tuộc, tạo nên một đống hỗn lốn quái gở. Cái thứ hỗn lốn ấy đang quật đập điên cuồng đồn thời như phun axit phèo phèo về phía đội tấn công. Michel và Jack cùng Guro chạy ngay vào tòa nhà gần đó.
-"Cái quái gì thế?" Michel la lên, khuôn mặt tròn của anh đã đổi màu xanh lét.
-"Ai mà biết?" Jack la ngược lại, mồ hôi chảy dài trên bộ mặt rám nắng mất hồn.
-"Bây giờ làm sao" Guro hỏi
-"Đành phải để mấy người đó xử lý thôi"- Michel và Jack cùng trả lời 1 lúc.
Guro nhìn về hướng đó, mọi người có vẻ đang mệt mỏi với con Rết-Tuộc, vì nó cứ phun axit và tung xúc tu liên tục. Trong cơn hỗn loạn, anh nhìn thấy trái bom, nằm đằng sau con Rết-Tuộc, bình an vô sự.
-"Tôi sẽ đi lấy trái bom" Guro phán
-"HẢ???!" Michel và Jack la cùng lúc
-"Đùa hả chú?"Michel nói
-"Thấy cái con đó không, làm sao mà qua được" Jack tiếp lời
-"Chắc cũng phải ăn vài đòn mới qua được, chưa kể đống axit" Michel kết thúc
-"Yểm trợ tôi nhá" Guro nói xong liền chạy ra
-"Ôi đệch" hai người kia cùng la lên
Đầu óc Guro tỉnh táo vô cùng, anh có thể thấy được từng cử động của mọi người. Guro cũng ngạc nhiên về chuyện này. Anh né được 1 cái xúc tu, 1 bãi axit. Văng vẳng đâu đó là tiếng la của Raido -"clgv?"
hay tiếng thốt của Riku cũng như ánh mắt ngạc nhiên của Ren và Lin. Anh né được 1 cái xúc tu nữa. Bây giờ thì con Rết-Tuộc đã để ý đến cái sinh vật bé tí đang chạy vòng ra sau lưng nó, nhưng một giây sơ suất của nó cũng đủ đê Shu tiến tới gần và anh dùng bàn tay máy của mình mà móc con mắt của nó ra một cách tàn bạo. Con quái vật la lên trong đau đớn rồi quật đập giẫy dụa còn ghê hơn ban đầu. Guro đã chạy tới trái bom. Anh lụm lên rồi hét:
-"Tôi lụm được r-"
Cái đuôi của con quái hất từ dưới đất lên trúng ngay Guro. Anh bay về phía cánh cổng Core như 1 chiếc lá vàng.
BỘP
Lưng Guro đập ngay cánh cổng. Choáng đến xây xẩm mặt mày, anh nghe tiếng Tiến sĩ hét lên:
-"ẤN CÁI NÚT ĐỎ KÍCH HOẠT TRÁI BOM NGAY!"
Mắt Guro đã mờ đi rồi, anh mò mò thấy cái nút gì đó. Với niềm hy vọng là cái nút kích hoạt, anh ấn bừa.
-"Beep beep! Count down begin-"
Có vẻ trái bom đã được kích hoạt. đâu đó vang lên tiếng rú của con Rết-Tuộc, Shinto đã đâm chết con quái. Guro dồn hết sức lực để đứng dậy.
PHẬP!
Một cái gai từ cánh cổng đã đâm xuyên ngực Guro, cánh cổng là 1 sinh vật sống!. Anh ho ra máu. Tiếng của Lin vang lên
-" KHÔNGGG!"
Mọi thứ như xoay tròn
Guro lịm đi, mọi thứ đã tối đen.
BÙMMMMMMMM!!!
Một cơn chấn động dữ dội, rồi tất cả kết thúc.
End of chapter 1.
Tiếng gió xào xạc bên tai. Đâu đó văng vẳng tiếng sấm rền. Rồi cơn mưa ào đến.Mưa rơi trên mặt anh nhưng anh cảm thấy mệt mỏi vô cùng rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Chapter 2: What am i?- COMING SOON
Illusion
Tuyết vẫn rơi
Cả vùng đất chìm trong một màu trắng xóa, che phủ tất cả. Một bóng người xuất hiện từ xa, dáng đi tỏ rõ sự mệt mỏi. Cả thân người được che chắn bởi một tấm áo khoác đen rách rưới.Đôi mắt đen sâu hun hút như vực thẳm nằm giữa khuôn mặt đã được quấn kín mít. Hình ảnh người ấy như một đốm đen giữa nền trời trắng tuyết. Bỗng anh ta đứng lại và đưa tay ra sau. Đột nhiên một thanh kiếm to, đen lấp lánh xuất hiện từ thinh không. Nắm lấy chuôi kiếm, người đó kéo thanh kiếm ra như một vật quen thuộc với mình. Sau đó, tất cả mọi chuyện diễn ra chỉ trong tích tắc. Những đường kiếm sắc lẻm, nhanh đến nỗi tạo ra những làn sóng âm thanh vang dội.
-"ẦM ẦM ẦM".
Mặt tuyết trắng xóa bây giờ chỉ còn một màu đỏ tươi. Những tên sát thủ ẩn mình đã bị lật mặt, chúng biết rằng nếu tiếp tục giao chiến thì kết quả cũng chỉ là một cuộc tàn sát. Sát khí dần tan biến, người ấy cất thanh kiếm ra sau lưng và nó biến mất như chưa từng tồn tại. Sắc máu làm hoen ố cả một vùng. Đứng giữa quang cảnh ấy, anh ta ngước mặt lên trời, rồi nói:"Vậy là nó đã bắt đầu".
PART 1: The beginning of all
Chapter 1: Everything will be alright
Người thiếu niên trẻ giật mình tỉnh dậy, giấc mơ kì lạ đã đánh thức anh. "Cái gì vậy nhỉ?"- Anh tự hỏi.Đó là một giấc mơ quái đản, dù sao thì nó cũng chẳng đáng ngạc nhiên hơn tình huống anh đang dính vào nên anh quyết định không suy nghĩ về nó nữa. Bước ra khỏi căn phòng, anh đụng ngay vào người 1 cô gái. Cô ta có dáng người bé, chắc khoảng 13-14 tuổi, hoặc ít ra là vậy. Cô có mái tóc xanh biếc, cột thành hai cái đuôi. Cô tự xưng mình là Riku.
-"Đi đứng phải để ý chứ, mà nè, Tiến sĩ gọi anh đấy."
Xong cô ngoe nguẩy hai cái đuôi tóc ấy bỏ đi. Thở dài một tiếng,rồi anh quyết định đi theo Riku. Cả hai đi đến một căn phòng lớn, trong đó có năm người đang ở đấy. Hai trong số đó là lính quân đội phòng vệ, họ mang trên mặt một thái độ kì lạ trong lúc lau chùi vũ khí của họ. Trong số 3 người còn lại thì có hai chị em tóc vàng, tên là Lin và Ren Takarine. Nhìn họ giống nhau đến kì lạ. Nếu không nhờ mái tóc thì gần như không có cách nào phân biệt được 2 chị em Takarine.
-"Làm gì mà lâu thế, mọi người đã chuẩn bị hết rồi" - Lin nói trong khi cô đang ráng nuốt một họng đầy mì
-"Hỏi cái tên vô dụng kia ấy" Riku đáp rồi đi tới ngồi cạnh Lin
Người còn lại đang nhìn ra cửa sổ, nghe thấy vậy liền quay lại. Một khuôn mặt trẻ gần như vô cảm, toát ra vẻ từng trải cuộc đời cất tiếng nói:
-"Xin lỗi cậu, Guro à, tôi có việc cần phải bàn với cậu"
Vị Tiến Sĩ nói xong liền đi sang căn phòng kế bên. Guro Takahashi, là tên của anh, hay ít nhất, đó là thứ được ghi trên tấm thẻ trong người anh. Anh không hề có một ký ức gì về quá khứ. Tất cả là một màu trắng ngoại trừ một số chi tiết mờ nhạt. Và điều đầu tiên anh thấy khi mở mắt ra là địa ngục trần gian. Người chết khắp nơi, quái vật lảng vảng, thế giới bị tàn phá. Tất cả những sự kiện đó đều do một loại Virus bí ẩn được tung ra khắp đất nước này, theo như Tiến Sĩ thì loại Virus này vốn là chiến lợi phẩm từ 50 năm trước và được quân đội UN lưu trữ, nghiên cứu . Nhưng có vẻ họ không thành công trong công việc này. Và bây giờ thì Tiến sĩ với đoàn quân Biorobot của mình. Vâng- Biorobot- hay theo như tên Tiến sĩ gọi- NABIO- viết tắt cho New Artifact Biological Interlectual Object- bao gồm Riku,Lin,Ren và hai người nữa cùng với một cậu trẻ ngang tuổi Guro đang cố gắng để khống chế loại virus này.
Trên đường đi tới Core của virus, hay là nơi mà mọi thứ bắt đầu, thì đoàn quân này cứu được Guro đang ngồi thẫn thờ giữa một bầy Mutant - Những người đã nhiễm virus và tiến hóa thành một thứ gì khác- và cuối cùng là hai anh lính UN. Một người tên là Michel và người còn lại là Jack. Họ bị kẹt lại giữa đống đổ nát khi quân đội bắt đầu nã pháo vào thành phố. Một hành động tuyệt vọng để chống trả lại Upper Mutant - những con Mutant to lớn bằng cả một căn nhà. Và bây giờ thì cả đám đang nghỉ chân tại một khách sạn nhỏ trong thành phố để chuẩn bị mọi thứ.
Guro đi theo Tiến sĩ qua căn phòng kế bên. Anh đóng cửa lại.
-"Cậu hãy ở lại đây"-Tiến sĩ nói ngay lập tức.
-"Và chờ cái chết?"-Guro hỏi lại
-"Có thể, hoặc là không"
-"Thế thì tôi thà đi theo mấy người"
-"Cậu tính tự sát ah?"
-"Ít ra thì tôi có thể giúp gì đó, còn hơn là ngồi đây như con gà chết."
-"Chúng tôi không thế bảo vệ cậu trong lúc di chuyển cũng như chiến đấu"
-"Thì cứ mặc tôi, tôi sẽ núp ở đâu đó khi mấy người chiến đấu"
Tiến sĩ thở dài, rồi nói
-" Hai người kia cũng nói y chang, sao giới trẻ bây giờ liều mạng thật"
-"Thế một ông tiến sĩ đi ra chiến trường không liều mạng chắc"- Guro trả lời giọng đùa cợt
Một nụ cười gần như được thể hiện trên khuôn mặt lạnh tanh của Tiến sĩ.
-"Được, thế thì cậu với hai người lính sẽ đi thành một đội. Nhớ bám sát những người khác"
Tiến sĩ gần như sắp lăn ra cười tới nơi nhưng ông nhanh chóng phục hồi khuôn mặt vô cảm của mình rồi đi ra cửa.
-"Chúng ta sẽ xuất phát khi đội kia trở về"
------------------------------------------
8h sáng
Đội do thám đã trở về. Ba người đàn ông, à không, 2 người đàn ông và 1 cậu trẻ bước vào khách sạn. Người đàn ông mặc bộ vest đen, đeo mắt kiếng đen và cầm trên tay 1 thanh katana dài trong vỏ kiếm màu đen,lên tiếng
-"Bọn chúng có vẻ đã đi hướng về Core, như lời cậu nói Tiến sĩ à"
Rồi anh dùng bàn tay máy của mình gãi đầu
-"Thế này thì toi!Lực lượng bọn chúng tại Core đông như kiến trong tổ"
Người đàn ông này là Shu, có vẻ là bạn chí cốt của Tiến sĩ. Cả người anh là máy móc, ngoại trừ cái đầu, theo như lời anh kể thì là anh gặp tai nạn nghề nghiệp bất ngờ và anh được Tiến sĩ cứu sống. Người đứng bên phải anh đi tới cái ghế so-fa và ngồi phệt xuống.
-"Và tụi nó cũng hung hãn không kém. Cho dù đang di chuyển nhưng chúng vẫn gây chiến với bất cứ thứ gì di động được, kể cả bao ni-lông"
Nói xong thì anh vuốt mái tóc xanh lơ của mình rồi loay hoay lau chùi thanh katana của mình. Đây là Raido, một tên bựa, tóm gọn là vậy, và là một trong những NABIO. Người thiếu niên còn lại loay hoay rồi đến chỗ Ren đang ngồi và ngồi kế bên.Cậu tên là Shinto, người không cao lắm, có 1 khuôn mặt ngây thơ, trạc tuổi Guro( theo như tấm thẻ) và có một thân hình có vẻ bình thường, đến mức không bình thường. Cậu đeo trên mình 1 tấm khiên có hình dáng vô cùng công nghệ cao, và thanh kiếm dưới hông cũng toát ra vẻ công nghệ cao không kém. Tiến sĩ suy nghĩ một hồi rồi bảo:
-"Kế hoạch ko thay đổi"
-"Nhưng lực lượng bọn chúng đông hơn dự tính" Ren bảo
-"Đông hay ít không quan trọng, tới đó rồi cậu sẽ hiểu"
Mọi người không ai nói gì.
-"Chuẩn bị hết chưa? Chúng ta xuất phát thôi."
Có vẻ kế hoạch đã được bàn từ tối hôm qua, trong lúc Guro đang ngủ, nên không ai nói gì cả. Guro đành hỏi hai anh lính và tóm gọn được kế hoạch như sau:
1- Cả đội sẽ đi tới Core
2-Ở đó sẽ có 1 lớp vỏ dày, chỉ có Virus mới đi qua được nên sẽ đặt bom ở đấy để phá cửa. Loại bom đặc biệt này chuyên dùng để tiêu diệt Virus do Tiến sĩ chế tạo
3- Sau đó sẽ tiến thẳng vào bên trong mà hủy đi gốc của đám Virus
Đơn giản đến mức không ngờ.....nhưng Guro không dám hỏi thêm
10h sáng
Đường đi đến Core tuy không xa nhưng phải đi vòng vòng để né tránh các tổ Virus nho nhỏ. Những cái tổ này di chuyển vòng vòng không theo một trật tự nào cả nhưng chỉ cần một tổ bị bể là manh động cả 1 đàn Mutant sẽ bu lại nên tốt nhất vẫn là né chúng mà đi. Theo như lời Tiến sĩ bảo, chỉ cần cái Core chết thì cả đám Virus này sẽ tự thu về tổ gốc mà cô đặc lại như thể ban đầu, thế nên trong lòng Guro có 1 niềm hy vọng nho nhỏ. Chỗ Core của đám Virus hóa ra lại là trung tâm thành phố, và ngạc nhiên thay, không có bất cứ bóng dáng nào của Mutant cả.
Shu hỏi
-"Quái, bọn chúng đâu hết rồi?'
-"Chắc chúng đau bụng tập thể, ăn tạp quá mà" Raido giỡn
-"Xàm lông quá" Riku nạt
-"Giỡn chút cũng không được"
-"Chúng đang đi dưới đường hầm hết rồi" Tiến sĩ giải đáp
-"Bây giờ thì chắc quân đội UN đang mệt mỏi vì đám quái vật chui từ lòng đất lên"
Nói xong ông nhảy xuống đường cái
-"Ah nhớ cẩn thận coi chừng tổ virus non mới hình thành, chúng bé bé mà cũng như tổ lớn vậy đấy"
Bẹp - Mọi người quay lại nhìn. Raido đã dẫm trúng 1 bịch sữa. Sữa xịt ra có màu nâu nâu.
-"Gì?" Raido nhăn mặt-" Chỉ là 1 hộp sữa thôi m-"
Một âm thanh quái đản vang lên, át luôn cả tiếng của Raido. Nghe như một con thú gào thét vậy. Rồi mọi thứ yên ắng trở lại.
-"Mọi người chuẩn bị, chúng đến đấy!"
Tiến sĩ vừa dứt lời thì một đống xúc tu từ dưới đất xọt lên. Chúng to như một cái cây cổ thụ và cao ít nhất cũng 10 mét, và chúng bắt đầu quất đập về phía những người đang đứng. Guro và hai người lính mau chóng chạy về phía tòa nhà thì từ trong đó một cái xúc tu có miệng thọt ra , cạp trúng người Jack. Anh cố gắng dùng súng bắn nhưng không xi nhê. Guro né được nhưng lại va vào Michel. Cả hai cùng té vào cái xe taxi gần đó. Guro quay lại nhìn thì thấy Raido đã chặt đứt cái xúc tu giải cứu Jack, mọi người cũng đang chiến đấu rất dữ dội, Riku đang dùng thanh lưỡi hái của mình để chặt những cái xúc tu kia. Lin và Ren thì song kiếm hợp bích mà bức phá những cái xúc tu cản đường , Shinto thì đang loay hoay với trái bom, Tiến sĩ thì không biết đã biến đi đâu, Shu thì đang nhảy giữa các xúc tu mà chặt chém. Bỗng nhiên một cái xúc tu, to hơn những cái trước tới mười lần, phóng vào ngay chỗ Shinto đang đứng.
-"SHINTO!!"-Riku hét lên, may thay Shinto đã né được nhưng trái bom thì không như vậy. Nó lăn lông lốc về phía Core. Michel và Jack đã kéo Guro vào chính giữa trận địa, và hai người đang bắn hỗ trợ cả đội. Nhưng thế trận có vẻ như vẫn đang bế tắc. Những cái xúc tu cứ mọc ra liên tục, cả đội không sao tiến lên được.
-"Chặt cái xúc tu có cục ngọc màu đỏ ấy"
Tiến sĩ la lên từ bên trên 1 tòa nhà, làm sao ông ấy leo lên đó nhanh thế. Shinto nhanh chóng dùng tấm khiên của mình ủi về phía trước đồng thời mở đường cho Riku bay đến chém đứt viên ngọc đỏ.
Những cái xúc tu liền thu về mặt đất.
-"Bây giờ thì đánh boss nào"
-"CÁI GÌ?" Raido hét lên
Gần như ngay lập tức, một khối thịt to lớn phóng lên từ lòng đất. Một thứ quái dị mà Guro chưa thấy bao giờ, lai tạp giữa rết và bạch tuộc, tạo nên một đống hỗn lốn quái gở. Cái thứ hỗn lốn ấy đang quật đập điên cuồng đồn thời như phun axit phèo phèo về phía đội tấn công. Michel và Jack cùng Guro chạy ngay vào tòa nhà gần đó.
-"Cái quái gì thế?" Michel la lên, khuôn mặt tròn của anh đã đổi màu xanh lét.
-"Ai mà biết?" Jack la ngược lại, mồ hôi chảy dài trên bộ mặt rám nắng mất hồn.
-"Bây giờ làm sao" Guro hỏi
-"Đành phải để mấy người đó xử lý thôi"- Michel và Jack cùng trả lời 1 lúc.
Guro nhìn về hướng đó, mọi người có vẻ đang mệt mỏi với con Rết-Tuộc, vì nó cứ phun axit và tung xúc tu liên tục. Trong cơn hỗn loạn, anh nhìn thấy trái bom, nằm đằng sau con Rết-Tuộc, bình an vô sự.
-"Tôi sẽ đi lấy trái bom" Guro phán
-"HẢ???!" Michel và Jack la cùng lúc
-"Đùa hả chú?"Michel nói
-"Thấy cái con đó không, làm sao mà qua được" Jack tiếp lời
-"Chắc cũng phải ăn vài đòn mới qua được, chưa kể đống axit" Michel kết thúc
-"Yểm trợ tôi nhá" Guro nói xong liền chạy ra
-"Ôi đệch" hai người kia cùng la lên
Đầu óc Guro tỉnh táo vô cùng, anh có thể thấy được từng cử động của mọi người. Guro cũng ngạc nhiên về chuyện này. Anh né được 1 cái xúc tu, 1 bãi axit. Văng vẳng đâu đó là tiếng la của Raido -"clgv?"
hay tiếng thốt của Riku cũng như ánh mắt ngạc nhiên của Ren và Lin. Anh né được 1 cái xúc tu nữa. Bây giờ thì con Rết-Tuộc đã để ý đến cái sinh vật bé tí đang chạy vòng ra sau lưng nó, nhưng một giây sơ suất của nó cũng đủ đê Shu tiến tới gần và anh dùng bàn tay máy của mình mà móc con mắt của nó ra một cách tàn bạo. Con quái vật la lên trong đau đớn rồi quật đập giẫy dụa còn ghê hơn ban đầu. Guro đã chạy tới trái bom. Anh lụm lên rồi hét:
-"Tôi lụm được r-"
Cái đuôi của con quái hất từ dưới đất lên trúng ngay Guro. Anh bay về phía cánh cổng Core như 1 chiếc lá vàng.
BỘP
Lưng Guro đập ngay cánh cổng. Choáng đến xây xẩm mặt mày, anh nghe tiếng Tiến sĩ hét lên:
-"ẤN CÁI NÚT ĐỎ KÍCH HOẠT TRÁI BOM NGAY!"
Mắt Guro đã mờ đi rồi, anh mò mò thấy cái nút gì đó. Với niềm hy vọng là cái nút kích hoạt, anh ấn bừa.
-"Beep beep! Count down begin-"
Có vẻ trái bom đã được kích hoạt. đâu đó vang lên tiếng rú của con Rết-Tuộc, Shinto đã đâm chết con quái. Guro dồn hết sức lực để đứng dậy.
PHẬP!
Một cái gai từ cánh cổng đã đâm xuyên ngực Guro, cánh cổng là 1 sinh vật sống!. Anh ho ra máu. Tiếng của Lin vang lên
-" KHÔNGGG!"
Mọi thứ như xoay tròn
Guro lịm đi, mọi thứ đã tối đen.
BÙMMMMMMMM!!!
Một cơn chấn động dữ dội, rồi tất cả kết thúc.
End of chapter 1.
Tiếng gió xào xạc bên tai. Đâu đó văng vẳng tiếng sấm rền. Rồi cơn mưa ào đến.Mưa rơi trên mặt anh nhưng anh cảm thấy mệt mỏi vô cùng rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Chapter 2: What am i?- COMING SOON