Đêm, nghĩ nhiều chuyện đời, ko có ai tâm sự, đành đem lên đây.
Mình, dân tỉnh lẻ lên SG học, sinh viên mà, tiền ba mẹ cho chỉ đủ ăn, thành ra cũng ko dám yêu đương gì nhiều. Năm 2 DH thì có quen 1 con gấu được 5 tháng, ít tiền quá, ko chi phí nổi cho nhưng cuộc đi chơi, con gấu cũng thuộc dạng tiểu thư vô tư vô nghĩ, lại là dân SG gốc, thấy ko đến được, đành chia tay 1 cuộc tình 5 tháng.
Thời gian FA cũng cô đơn, rảnh toàn tụ tập đám đực rựa đi với nhau, nhiều lúc cũng muốn có con bồ nhưng nghĩ lại vấn đề tài chính, đành cho qua. Muốn có bồ phải có tí tiền dư ra, nghèo quá ko nên có bồ. FA chơi với FA được rồi.
Lúc mới chia tay, nhớ kinh khủng, thèm cái cảm giác sống trong tình yêu, đi đâu làm gì cũng có nhau, ấm áp lắm. Chia tay được 1 thời gian, con gấu quen bồ mới, nhà giàu, up hình lên FB tè le. Kệ. Không cảm xúc. Cũng ko hiểu vì sao lại ko cảm xúc.
Cô đơn riết thành quen. Ừ thì FA cũng vẫn sống được. Vẫn còn nhiều niềm vui khác.
Nãy giờ là đang nói chuyện tình cảm.
Chuyện sự nghiệp cũng ko khá hơn. Học trong 1 trường kinh tế top 3 của miền nam, tốt nghiệp loại khá, ra trường thất nghiệp. Gửi CV tùm lum chỗ chả ai gọi phỏng vấn. Quan hệ ko có, tiền tệ ko có, càng ko phải hậu duệ. Tính đến ngày hôm nay là ăn bám được hơn 2 tháng. Cảm giác như 1 thằng vô dụng.
Thời sinh viên cũng có đi làm thêm chứ ko phải lười biếng. Năm 4 xin được việc làm part time, trợ giảng cho 1 trung tâm tiếng anh nhỏ. Ko phải đam mê gì nghề thầy giáo, nhưng đi dạy để đỡ quên kiến thức. Làm cho đến bây giờ. Trường bóc lột kinh khủng, trả lương cho sinh viên bèo nhèo, nhưng ít ra cũng cao hơn so với làm ở KFC với Lotteria.
Chuyện gia đình cũng buồn. Người ta mượn tiền ba mẹ rồi ko có khả năng trả. Lại là người thân nên đòi thẳng ko được. Hồi đó nhà cũng khá giờ mắc cái nợ nên đâm ra cũng tàn tàn. Ba làm kĩ sư, kinh tế suy thoái ko có công trình cho ba làm, toàn lãnh lương cứng mỗi tháng chả được bao nhiu. Hàng tháng tiền gia đình xài cứ âm vào tiền gốc gửi NH. Kiểu này vài năm nữa chắc cả nhà húp cháo.
Tốt nghiệp xong nhìn bạn bè trên FB đi du lịch up ảnh. Cũng muốn đi cho khuây khỏa đầu óc nhưng nghĩ lại ko có tiền. Hàng ngày đành lết xác đến trung tâm để dạy, được đồng nào hay đồng nấy. Vẫn mong có 1 việc làm full-time.
Buồn. Tìm đến bia rượu để giải tỏa. Cũng tốt. Bia vừa rẻ mà lại làm người ta say xỉn. Say xỉn làm người ta ko suy nghĩ được gì nhiều. Mình thích say xỉn.
Đêm khuya, tâm sự mỏng.
Mình, dân tỉnh lẻ lên SG học, sinh viên mà, tiền ba mẹ cho chỉ đủ ăn, thành ra cũng ko dám yêu đương gì nhiều. Năm 2 DH thì có quen 1 con gấu được 5 tháng, ít tiền quá, ko chi phí nổi cho nhưng cuộc đi chơi, con gấu cũng thuộc dạng tiểu thư vô tư vô nghĩ, lại là dân SG gốc, thấy ko đến được, đành chia tay 1 cuộc tình 5 tháng.
Thời gian FA cũng cô đơn, rảnh toàn tụ tập đám đực rựa đi với nhau, nhiều lúc cũng muốn có con bồ nhưng nghĩ lại vấn đề tài chính, đành cho qua. Muốn có bồ phải có tí tiền dư ra, nghèo quá ko nên có bồ. FA chơi với FA được rồi.
Lúc mới chia tay, nhớ kinh khủng, thèm cái cảm giác sống trong tình yêu, đi đâu làm gì cũng có nhau, ấm áp lắm. Chia tay được 1 thời gian, con gấu quen bồ mới, nhà giàu, up hình lên FB tè le. Kệ. Không cảm xúc. Cũng ko hiểu vì sao lại ko cảm xúc.
Cô đơn riết thành quen. Ừ thì FA cũng vẫn sống được. Vẫn còn nhiều niềm vui khác.
Nãy giờ là đang nói chuyện tình cảm.
Chuyện sự nghiệp cũng ko khá hơn. Học trong 1 trường kinh tế top 3 của miền nam, tốt nghiệp loại khá, ra trường thất nghiệp. Gửi CV tùm lum chỗ chả ai gọi phỏng vấn. Quan hệ ko có, tiền tệ ko có, càng ko phải hậu duệ. Tính đến ngày hôm nay là ăn bám được hơn 2 tháng. Cảm giác như 1 thằng vô dụng.
Thời sinh viên cũng có đi làm thêm chứ ko phải lười biếng. Năm 4 xin được việc làm part time, trợ giảng cho 1 trung tâm tiếng anh nhỏ. Ko phải đam mê gì nghề thầy giáo, nhưng đi dạy để đỡ quên kiến thức. Làm cho đến bây giờ. Trường bóc lột kinh khủng, trả lương cho sinh viên bèo nhèo, nhưng ít ra cũng cao hơn so với làm ở KFC với Lotteria.
Chuyện gia đình cũng buồn. Người ta mượn tiền ba mẹ rồi ko có khả năng trả. Lại là người thân nên đòi thẳng ko được. Hồi đó nhà cũng khá giờ mắc cái nợ nên đâm ra cũng tàn tàn. Ba làm kĩ sư, kinh tế suy thoái ko có công trình cho ba làm, toàn lãnh lương cứng mỗi tháng chả được bao nhiu. Hàng tháng tiền gia đình xài cứ âm vào tiền gốc gửi NH. Kiểu này vài năm nữa chắc cả nhà húp cháo.
Tốt nghiệp xong nhìn bạn bè trên FB đi du lịch up ảnh. Cũng muốn đi cho khuây khỏa đầu óc nhưng nghĩ lại ko có tiền. Hàng ngày đành lết xác đến trung tâm để dạy, được đồng nào hay đồng nấy. Vẫn mong có 1 việc làm full-time.
Buồn. Tìm đến bia rượu để giải tỏa. Cũng tốt. Bia vừa rẻ mà lại làm người ta say xỉn. Say xỉn làm người ta ko suy nghĩ được gì nhiều. Mình thích say xỉn.
Đêm khuya, tâm sự mỏng.
có trình độ thì không xin chỗ này sẽ xin được chỗ khác thôi.
.