Suy nghĩ về đại lễ ngàn năm Thăng Long Hà Nội

  • Thread starter Thread starter cnak08
  • Ngày gửi Ngày gửi
Status
Không mở trả lời sau này.

cnak08

snake, snake, snaaaake
Lão Làng GVN
Tham gia ngày
10/10/08
Bài viết
8,057
Reaction score
11,768
Hôm nay mình học tiết phiên dịch, sau đó cô có cho một đoạn tiếng anh và tất nhiên phải dịch sang tiếng Việt, càng nghe cô nói, mình cảm thấy buồn :(

" Như các bạn đã biết, đại lễ ngàn năm Thăng Long đang diễn ra rất náo nhiệt ở Hà Nội và một số tỉnh thành khác, dịp này có nhiều hoạt động như duyệt binh, bắn pháo hoa, trưng bày, nghệ thuật và múa hát.....vvv.vvv....Nhưng hôm nay tôi không nói về các hoạt động và tôi nói về số tiền chi cho những hoạt động ấy......:(

Số tiền chi cho những hoạt động ấy(.......) là 95000 tỉ đồng tương ứng với 63 triệu USD....nhưng theo tôi là vô bổ vì chiếm 1/10 GDP Việt Nam, và tại sao họ không trích số tiền ấy vào những việc ý nghĩa hơn: người nghèo, những em học sinh không được đến trường,những bệnh viện quá tải thường xuyên, và đang có lũ lụt ở Miền Trung......có phải tốt hơn không???

Đối diện với không khí náo nhiệt ở Hà Nội với những sự kiện trên là lũ lụt đang xảy ra hoành hành ở miền Trung, nhiều ông bà, các bác cô chú, các em nhỏ đang phải chơ vơ giữa biển nước, lạnh và phải chờ từng gói mì tôm....

ImageView.aspx


LehoihoaHN.jpg


Tôi cũng không hứng thú với đại lễ nhưng không phải ghét Hà Nội chỉ mong họ xem lại cách chi tiền kiểu này, tính ra tất cả mọi người mỗi người phải " nộp" 1 triệu....mà dân ta đang còn nghèo

P/S: Cảm nhận của mình, nếu ai cảm thấy chướng tai gai mắt thì cứ ném tạ, mình không có ý kiến

Mình không có ý gì :)

 
Trước khi lập topic này bạn đã nắm rõ hết tình hình thông tin chưa? Đơn giản là việc ngồi và đọc báo oline thôi.

Ps: Mong mod sớm close topic này
 
Cá nhân tôi cũng thấy Đại Lễ Ngàn Năm không cần làm rầm rộ như thế , dễ thấy nhất là lãng phí ngân sách mặc dù đã có tài trơ !
 
2^
đồng ý kiến với bác, vì nếu không close sớm sẽ có war.
3^

có lẻ tại bạn chưa hiểu hết ý nghĩa về đại lễ nên mới đọc vài cái thông tin như thế là đã nói ra những suy nghĩ 1 chiều rồi. đề nghị nên vào vnepxress đọc thêm những bài báo về sự kiện 1000 năm thăng long đi. với lại với số tiền như thế mà trích ra liệu nó có đến tay người nghèo không....
 
95000 tỉ ~ 5 tỉ đô bạn ạ
Dù sao thì đại lễ cũng ko nên tốn kém như vậy
Nói thật, VN mình thuộc loại nghèo mà luôn có đủ thứ nhất thế giới :-"
 
5 tỉ đô=xây dựng cơ sở vật chất +đại lễ
bạn nào biết được số tiền tổ chức đại lễ public xem nào:-"cứ phán vớ vẩn:-"
 
Kệ, 1000 năm mới có 1 lần. Làm xong cái này thì từ đây về sau khỏi kì kèo lễ 5 năm, 10 năm, 20 năm v.v... nữa.
 
^ và con cháu chúng ta sẽ dần dần trả nợ thì các cụ của nó ăn chơi quá đà ...
 
^
dù sao cũng minh bạch, chứ mấy ổng ăn ngầm thì mình cũng chả biết đâu mà lần.
 
Em có thể ít đọc báo, hoặc kiến thức cuộc sống chưa biết hết dc nên mới suy nghĩ như thế này.

Thực tế miền Trung năm nào cũng có lũ, nhân dân cả nước năm nào cũng ủng hộ, đóng góp tiền của, đồ ăn thức uống này nọ. Nhưng bão lũ mà, sao ngăn dc, mình chỉ có thể phòng, chứ khó lòng mà chống lắm. Đấy là điểm thứ nhất.

Thứ 2, em có biết có bao nhiêu thành phố trên thế giới có tuổi đời 1000 năm như HN ko ? Vinh dự lắm chứ, vui mừng lắm chứ, khi vừa là 1000 năm tuổi, vừa là thành phố Vì hòa bình, có nhiều di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh, lại là thủ đô của cả nước, là bộ mặt của VN.

Thử hỏi với những lí do như vậy, lí nào chúng ta lại ko tổ chức đại lễ ? Để kỉ niệm, để tôn vinh, để tự hào vì thành phố ngàn tuổi với bạn bè năm châu ?

Số tiền mà chi cho sự kiện Đại lễ này, đâu phải chỉ là trích ra từ ngân sách nhà nước. Nó còn là từ những đồng tiền ủng hộ của nhân dân, của đồng bào, của các tổ chức xã hội. Nó ko thể (và ko hề) vô bổ khi góp công làm nên Đại lễ này. Đơn giản em ạ, vì nó xứng đáng. Một Đại lễ kỉ niệm gây vẻ vang trên khắp năm châu, làm nở mày nở mặt đất nước VN, tạo ảnh hưởng tốt đối với các nước bạn, giúp cho VN kết nối nhiều hơn với những nước khác, giúp VN về mặt chính trị, kinh tế, ngoại giao. Em có bao giờ nghĩ đến chuyện này chưa ?

Chị chỉ nói sơ sơ thôi, vì nếu nói nhiều, thì sẽ cần nhiều thời gian lắm. Em cứ suy nghĩ đi. Cái gì cũng có 2 mặt em à.

Em đọc bài này nhé .

Miền Trung hỏi Hà Nội có mưa không?

Làm sao để tránh thiệt hại cho dân khi bão lũ bất ngờ? Bài toán ấy lâu rồi vẫn chưa có lời giải?!... Khuya lắm rồi, ngoài trời mưa vẫn không ngừng rơi.... miền Trung ơi, sống chung với bão lũ lâu rồi cũng thành quen, không thấy khổ nữa, nhưng sao vẫn thấy thương quê mình!

Chiều qua, trước phòng dựng phim, Sỹ Hùng- Phó phòng Thời sự (Đài PTTH Quảng Bình) quần ống xắn, ống xả, mặt tái nhợt, vừa nhai lương khô, vừa run. Hùng vừa ở vùng rốn lũ trở về, ăn lương khô cho đỡ đói để vào dựng tin cho kịp giờ lên sóng. Thấy mình, Hùng cười như mếu: "Nước lũ lên nhanh lắm, may mà về kịp".

Chiều tối, Duy Toàn gọi về: "Em đi theo trực thăng cứu hộ, không biết vùng nào, trắng xóa cả. Bà con mình ở vùng bị nước lũ cô lập có vớt được mỳ tôm mà ăn không chị hè?".

Sáng nay ra chợ, cá rẻ như cho. Lũ vào, dân trở tay không kịp, cá nuôi ở các ao hồ trôi hết. Buông lưới ra đường phố ngập nước cũng kéo được cá. Chị bán cá kể: Em họ chị ở Cự Nẫm (huyện Bố Trạch), sinh đúng ngày lụt lớn. Không có gì để ăn nên cũng không có sữa cho con bú. Người anh trai thương em và cháu, dầm mình cả ngày trong nước bạc, chiều tối mới xin được một tô cơm nguội. Về tới nơi thì em và cháu đã đói lả. May mà còn kịp...

Về tới nhà, em họ mình gọi điện, giọng nó ngập ngừng, rầu rĩ: "Chị có tiền... cho em mượn... 1 triệu đồng em gửi vào trường cho cháu. Em định cân con heo, lấy tiền gửi cho cháu đóng học phí tháng này nhưng heo, gà nhà em trôi hết cả rồi".

Trưa xem ti vi, đồng nghiệp mình quay cảnh một chị nông dân ở Quảng Tiên (Quảng Trạch) vừa vốc từng nắm thóc giống bị ẩm mốc vì ngâm lâu ngày trong nước lũ vừa buồn rầu nói: Mùa tới không biết lấy gì để gieo.

Chiều, nhận được tin nhắn của bạn: "Xin được chia buồn với em, với đồng bào quê em đang phải sống cùng cực trong lũ lụt". Tự dưng nước mắt mình trào ra. Không thương quê làm sao được, lũ lụt cứ triền miên, dân chưa kịp no đủ đã lại mất nhà, mất của, mất cả người thân. Sau 3 ngày lũ lụt, Quảng Bình có 28 người chết, 17 người bị thương, hàng trăm gia đình bị mất nhà cửa, trâu bò, tài sản... Tài sản có thể làm lại được nhưng nỗi đau mất người thân thì nhức nhối tâm can.

Cách trận lũ lớn này mấy hôm, làm phim về phong trào thi đua yêu nước ở Quảng Bình, bọn mình đi đến mọi ngóc ngách. Vui mừng vì thấy đời sống của đồng bào mình đã khấm khá lên. Những gương mặt người dân từ miền xuôi đến miền ngược đều rạng ngời vì được cả mùa lúa, mùa biển, mùa nuôi trồng thủy sản. Mình viết những lời bình "có cánh": "Quảng Bình đã đi lên bằng chính nội lực của mình...". Nhưng, chưa kịp mừng thì bão tới. Bão lụt như đã định cư ở miền Trung, lâu lâu chỉ dạo chơi đâu đó rồi lại quay về.

Vẫn biết miền Trung là "khúc ruột"... Miền Trung đau thì cả nước đau. Cũng như ngày xưa miền Trung vì miền Nam ruột thịt mà "thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người", "xe chưa qua, nhà không tiếc, đường chưa thông không tiếc máu, tiếc xương". Dân tộc mình là thế, nhân dân mình là thế "Rằng qua lận đận mới hiểu tận lòng nhau"!

Nhưng sao mỗi lần nhận hàng cứu trợ người dân quê mình lại thấy chạnh lòng (mình đã từng phỏng vấn nhiều người, họ nói như thế). Chợt nghĩ: Giá miền Trung đừng bão lụt triền miên thì dân mình ở một số vùng quê đâu đến nỗi không tự mình thoát khỏi đói nghèo mà vươn lên cho bằng chị bằng em.

Sau lũ lụt là bao nhọc nhằn vất vả để ổn định cuộc sống, là bao nhiêu nỗi lo cánh cánh bên lòng: sách vở cho con đến trường, giống má cho vụ mùa tới, thuốc men để phòng dịch bệnh...

Lại nhớ những ca từ trong ca khúc "Về miền Trung" của nhạc sĩ An Thuyên: "Đường về miền Trung giông bão lắt lay, ngọn đèn xóm vắng vẫn thức thâu đêm, mẹ ngồi khâu áo mai con đến trường, mẹ ngồi câu hát bụi bay giọt thương....". Có lẽ chỉ có những ai sinh ra, lớn lên ở miền Trung mới thấm đẫm trong nỗi nhớ những hình ảnh ấy.

Hôm qua, đứa bạn ở Hà Nội gọi vào: "Bão lụt nhà có sao không"? Mình trả lời xong hỏi lại: "Hà Nội có mưa không?". Nó cười: "Hà Nội đúng nghĩa mùa thu, nắng vàng, lá vàng, gió heo may...".

Người Hà Nội mong mùa thu về để ngắm nắng vàng, bâng khuâng cùng gió heo may. Miền Trung quê mình, mùa thu về thì lo bão lũ. Nhưng cũng mừng, rứa (thế) là Hà Nội không sao. Hà Nội vẫn tổ chức được đại lễ. Phải rứa chứ, nghìn năm có một mà!

Thầy mình, một nhà sử học có tiếng ở miền Trung kể: Lần đầu tiên nhìn thấy di tích Hoàng thành Thăng Long, thầy và các giáo sư bàng hoàng xúc động. Nhiều người đã khóc. Ông cha đã để lại cho chúng ta và con cháu chúng ta một di sản văn hóa huy hoàng được cả thế giới ngưỡng mộ.

Hà Nội ơi, mưa sẽ thuận, gió sẽ hòa để Hà Nội tổ chức thành công đại lễ như một sự tôn vinh những giá trị văn hóa tinh thần cả dân tộc. Miền Trung bão lũ quen rồi, giờ sống chung với nó. Mà nếu có giống như ai đó nói đùa: Miền Trung gánh bão cho Hà Nội đẹp trời mừng đại lễ thì người miền Trung sẽ không chần chừ, vì Hà Nội là "trái tim của cả nước", là niềm tự hào của cả dân tộc.

Quảng Bình cũng đã kịp gửi những người con ưu tú nhất, đó là những người anh hùng, mẹ Việt Nam anh hùng ra Thủ đô dự Đại lễ. Nếu có nhắn gửi gì thì là thủ đô hãy vì cả nước, làm cho thế giới biết văn hóa Việt, tâm hồn Việt không chỉ là trầm tích. Và đừng lãng phí vì miền Trung còn bão lũ, dân mình nhiều nơi còn thiếu đói.

Làm sao để tránh thiệt hại cho dân khi bão lũ bất ngờ? Bài toán ấy lâu rồi vẫn chưa có lời giải?!...Khuya lắm rồi, ngoài trời mưa vẫn không ngừng rơi.... miền Trung ơi, sống chung với bão lũ lâu rồi cũng thành quen, không thấy khổ nữa, nhưng sao vẫn thấy thương quê mình!

24H.COM.VN (Theo Bee.net.vn)
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top