rôngchiêntranh
Dragon Quest
- 30/9/03
- 1,325
- 204
Đóng gói thành file prc nữa thì tuyệt.tết có cái nằm đọc.:)
Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Nguỵ Diên về với Lưu Bị hơi sớm thì phảiChương 55: Sài Tang
Lưu Bị cùng Gia Cát Lượng liếc mắt nhìn nhau, khóe miệng lộ ra nụ cười.
Tậm trạng Lỗ Túc toàn bộ viết trên mặt của hắn, cực kỳ lo lắng, cũng không chờ Lưu Bị thở ra một cái, nói thẳng: "Ta nói Lưu sứ quân thật ra nhãn nhã thảnh thơi nha. Đã đến lúc nào rồi mà ngươi còn có tâm tình thả câu câu cá."
Vừa nghe Lỗ Túc nói thế, trong lòng Lưu Bị hiểu ra một chút, trại lại càng thêm bình tĩnh, lau vệt nước trên mặt, cười nói: "Trên người Bị đều là mùi cá, thật là không được lễ nghĩ. Tử Kính ngồi chơi một chút đợi Bị vào bên trong thay y phục rồi chúng ta nói chuyện."
Lưu Bị không có chút nào gấp gáp, từ từ chầm chậm đi vào bên trong.
Bên này Gia Cát Lượng thay chúa công tiếp khách, nói: "Tử Kính cứ ngồi, chờ chúa công một chút."
Gia Cát Lượng gọi người pha trà, mà Lỗ Túc không có nhã hứng chút nào, lo âu buồn phiền nói: "Khổng Minh tiên sinh à, quân Tào suất 100 ngàn đại quân đông chinh Giang Đông, không biết tiên sinh có biết hay không?"
" Cái này sao, Lượng đã sớm biết." Gia Cát Lượng thưởng thức trà thơm, gật gù đáp rất ung dung, phản phất như đang nói chuyện chẳng liên quan gì tới mình.
Lỗ Túc thấy bộ dáng hắn không hề có chút tỏ vẻ kinh sợ gì, càng vội vàng nói: "Tiên sinh đã biết quân Tào đông chinh, vì sao mấy ngày nay còn chậm chạp không chịu đi tới Sài Tang cùng chủ công nhà ta bàn bạc kế hoạch liên minh đây."
Gia Cát Lượng họ nhẹ một tiếng, cười nhạt: " Quân Tào chắc chắn sẽ không dám dùng thủy quân vừa chiêu hàng tấn công Giang Hạ đâu. Vì vậy hắn tất nhiên sẽ tấn công bằng hai đường thủy bộ, như vậy bằng vào kênh rạch chằng chịt ở Trương Giang này muốn tiến quân hai đường thủy bộ cùng tiền rất là chậm chạp. Tử Kính không cần quá mức lo lắng."
Lỗ Túc lắc đầu than thở: "Tiên sinh cũng quá mức lạc quan rồi, coi như quân tào thuỷ bộ đồng tiến, từ Giang Lăng đến Hạ khẩu chỉ nửa tháng là đủ. Mà nếu như Giang Đông ta phát binh phải đi ngược dòng lên thượng du chiếm trước địa thế có lợi, rồi còn phải xây dựng doanh trại nghênh địch này nọ nữa, cần tốn thời gian khá nhiều. Bây giờ thời gian gấp gáp như vậy, chúng ta ngay cả một chút chuẩn bị cũng không có làm sao phá địch nha."
Gia Cát Lượng khẽ cau mày: "Giống như Tử Kính nói rất có lý, chờ chúa công ra chúng ta lại bàn tiếp. Lượng chỉ nêu chút ý kiến mà thôi."
Lúc này Lỗ Túc mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi ở đó uống mấy ngụm trà giải khát.
Lại nói Lưu Bị cố ý thay y phục càng lâu càng tốt, chờ tâm trạng Lỗ Túc càng ngày càng nôn nóng hắn mới đi ra ngoài, chắp tay nói: "Già rồi không còn dùng được, đổi một bộ quần áo cũng không lưu loát nữa, ài, làm phiền Tử Kính chờ lâu."
Lỗ Túc cũng không để ý, chắp tay đáp lễ, vội vàng nói: "Sứ quân, đại quân Tào Tháo đảo mắt sắp tới. Việc này không nên chậm trễ, xin mời ngươi nhanh chóng phải Khổng Minh tiên sinh cùng ta đi tới Sài Tang, cùng tướng quân nhà ta bàn bạc kết hoạch phát binh Tây tiến đi."
Lưu Bị giả vờ kinh ngạc: "Chẳng lẽ Tôn tướng quân cũng nghe nói Tào Quân đông chinh rồi hả?"
Lỗ Túc ngẩn ra, cũng không biết Lưu Bị biết rồi còn hỏi, nói: "Chuyện lớn như vậy làm sao tướng quân nhà ta lại không biết chứ."
Lưu Bị thản nhiên nói: "Kỳ thực Tôn tướng quân cũng không cần hoang mang lo lắng, ta đánh với Tào Tặc nhiều năm cũng biết tài dụng binh của hắn một, hai. Bị cùng Lưu Kỳ lưu thủ Hạ Khẩu ngăn cản một trận. Nhỡ như thua liền lui về Sài Tang cùng Tôn tướng quân hội hợp, lại tiếp tục tái chiến với Tào Tặc cũng không muộn."
Lưu Bị vừa nói ra Lỗ Túc liền biết hắn chém gió rồi. Hắn ở Giang Hạ nhiều ngày như vậy, cân nặng hai chú cháu bọn hắn cùng binh lực trong tay có bao nhiêu Lỗ Túc hắn há không biết sao/ Hắn biết rõ bằng thực lực của hai người muốn chống đỡ Tào Tháo còn khó hơn lên trời. Chờ Hạ Khẩu bị địch chiếm, thượng du sông Trường Giang hoàn toàn vào tay giặc thì lúc đó toàn bộ Sài Tang bại lộ trước binh phong kẻ địch, muốn thủ cũng không dễ dàng gì.
Lỗ Túc biến sắc mặt vộ la lên: "Tôn Lưu đã liên minh tức làm một thể. Nay sứ quân gặp nạn, tướng quân nhà ta chả lẽ ngồi không không để ý tới sao."
Bên kia Gia Cát Lượng thấy thời cơ đã đến, vội vàng phụ họa: "Đúng nha chúa công, Tào Tháo thế lớn, chúng ta không thể bất cẩn được. Nếu như mất Hạ khẩu lúc đó Tào Tháo dễ dàng xuôi dòng công phá Sài Tang. Mà một khi Sài Tang mất thì Giang Đông nguy cơ chồng trứng, chẳng phải Tôn tướng quân cũng lâm nguy luôn sao."
Lỗ Túc nói theo: "Khổng Minh tiên sinh nói rất đúng. Chúng ta là một thể tự nhiên có nạn cùng chịu, cho nên Tôn tướng quân nhà ta mấy ngày trước đã phái người đến truyền lời, nói binh mã Sài Tang cùng lương thảo đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Chỉ chờ thương nghị cụ thể vài chi tiết nhỏ xong là có thể tới Hạ Khẩu đón đánh Tào Tặc."
Cũng không biết là Lỗ Túc trời sanh làm người thành thật hay do hắn vì tình thế cấp bách mà làm bộ không hiểu chủ thần hai người diễn kịch cho mình xem đây.
Gia Cát Lượng còn không ngại thiếu, lại nói: "Chúa công, Tôn tướng quân thành tâm thành ý thỉnh cầu nhập cảnh cùng nhau chống đỡ Tào Tặc. Phần tâm ý này nhật nguyệt có thể soi sáng. Lượng cho rằng không nên trì hoãn nữa, Tào Tặc thế tới hung mãnh cần nhanh chóng ứng phó."
Gia Cát Lượng nói xong liền nháy mắt một cái, tự nhiên Lưu Bị hiểu ngay, bèn nói: "Hai vị nói không sai, xem ra là Bị xem thường Tào tặc rồi. Nhưng không biết khi nào Tử Kính mới về Sài Tang. Để quân sự đi cùng, sau khi gặp mặt Tôn tướng quân cũng tiện thay ta tỏ lòng kính ngưỡng hắn, lại tiện đường thương nghị việc tiến binh luôn."
Lỗ Túc nghe vậy đại hỉ, nói: "Việc này không nên chậm trễ, càng lên đường sớm càng tốt."
Lưu Bị lại chuyển sang Khổng Minh,: "Vậy làm phiền quân sư khổ cực một chuyến, không biết quân sư muốn dẫn bao nhiêu người đi theo."
Gia Cát Lượng tùy ý nói: "Không cần bao nhiêu người, chỉ cần một mình Phương Thiệu cùng hai tên thư đồng là đủ rồi."
Lưu Bị suy nghĩ một chút, nói: "Lần này đi Sài Tang không thể có bất cẩn gì, an toàn của hai vị không thể không quan tâm. Vậy đi, ta liền phái Ngụy Duyên Ngụy Văn Trường mang theo một trăm tinh binh bảo vệ bên người."
Ngày kế khi trời còn chưa sáng hẳn thì Phương Thiệu đã tới bến đò ngáp ngắn ngáp dài rồi. Ở đây có sẵn hai chiếc thuyền nhỏ chờ sẵn, hộ tống bọn hắn đi tới Giang Đông, Sài Tang.
Lúc này mặt trời mới mọc, sương sớm trên mặt sông vẫn chưa tan hết. nhìn Trường Giang nước chảy cuồn cuộn trong lòng Phương Thiệu thoải mái, thầm nói: "Sài Tang, Sài Tang, cái tên này êm tai thiệt, không biết từ đâu có được."
Ở đầu thuyền Gia Cát Lượng vừa quạt gió vừa ngắm cảnh nhưng lỗ tai rất thính, nghe rõ mấy lời thì thầm của gã, liền nói: " Cái này cũng không biết, đích thị là lười biếng không đọc sách rồi. Quân Sài Tang này chính là trụ sở trước kia thời Hán Sở, bởi vì có núi Sài Tang nên có tên như thế."
Phương Thiệu cũng không rành mấy điển cố này lắm, vời lại thời tam quốc việc phát sinh ở Sài Tang cũng không nhiều nên hắn không nghiên cứu gì cả, chỉ biết Sài Tang là một phần của thành phố Cửu Giang hiện đại, còn vị trí địa lý cực kỳ quan trọng gì đó cũng không rõ lắm.
Lúc này cũng không chờ Phương Thiệu hỏi, Gia Cát Lượng tràn đầy phấn khởi nói tiếp: "Sài Tang này quả thật là trọng địa của binh gia nha. Ngươi xem, nơi này chính là ngã rẽ của Trương Giang, Sài Tang nằm ở phần cong bãi bồi, đất đai màu mỡ không cần phải nói. Lại nói nơi này bắc có Trường Giang, nam có quần sơn hiểm ác cheo leo, chỉ có qua Sài Tang mới có địa hình bằng phẳng mà thôi. Có thể nói Sài Tang là nơi bảo vệ vùng hạ du, năm đó Tôn Sách có thể chiếm nơi này trước tiên cũng đã dự kiến trước nha."
" Thì ra là như vậy, những chuyện này lúc trước ta có đi tìm hiểu. Xem ra muôn làm một mưu sĩ hợp lệ phải thông hiểu thiên văn địa lý nữa mới được à." Trong lòng Phương Thiệu còn đang cảm khái thì phía sau có một người đi tới, chắp tay nói: "Quân sư, mạt tướng có một số việc muốn cùng quân sư thương lượng một chút."
Gia Cát Lượng quay đầu nhìn lại, mỉm cười: "Văn Trường có chuyện gì cứ nói đừng ngại."
Nguỵ Diên về với Lưu Bị hơi sớm thì phải