Ý của mình là chọn 1 chủ đề trong số đó để thảo luận!
Thế này nhé:
Chủ đề thứ 1: Bạn đánh giá Lưu Bị thế nào? Giỏi kém ra sao?
Bởi vì ông là người cầm đầu nc Thục. Mà vị trí càng cao, quyết định càng quan trọng, hậu quả của qd ấy cũng lớn hơn. Thiếu đi sự đánh giá đúng đắn về con ng này khó có thể có kết luận đúng đắn về giai đoạn, sự kiện, hay nhân vật khác!
:PPhân tích của mình:
Lưu Bị dưới con mắt của mình khác Lưu Bị của RTK một chút!
1. Ông là người có ngoại hình tốt, phương phi tráng kiện to cao, nói chung là người có chiếm được cảm tình của người khác nhờ ngoại hình. Các chi tiết sau thể hiện điều này:
+Giới thiệu về Lưu Bị trong hồi 1 TQDN: cáo tám thước, tai lớn như chày, môi dỏ như thoa son!
+Cảm tình với Lưu Bị của Lư Thực, Công Tôn Toản, Tào Tháo, Viên Thiệu, Hiến Đế, các quan, cũng như Tôn Quyền và Ngô Quốc Thái sau này ở cái nhìn đầu tiên
+Và môt chi tiết khác là hình như trong giai đoạn này người có quí tướng, đẹp đẽ có vẻ dễ được coi trọng hơn. Như khi so sánh KM và BT!
Nói chung những bác mặt xấu thì có lên làm lãnh đạo cũng ko có ai theo!

Lại có xuất thân quí tộc nhà Hán!
Rồi dược thêm tính tình rộng rãi, biết giữ hòa khí, ko thù vặt, tham lam vô độ
Char nhiều, lắm anh theo, nhìu người trung thành 1 phần là vì thế!

(cái này ai cũng công nhận, mình ko bàn sâu)
2. Ông là người cực kì khỏe mạnh, khỏe tương đương Quan Vũ và Trương Phi, là dũng tướng thực sự chứ ko phải dạng thư sinh trói gà ko chặt như nhiều người tưởng.
Chi tiết:
+Người to cao 9 thước thường là người khỏe mạnh.
+Ông đi bán dép gặp Quan Vũ đi bán đỗ tương vs Trương Phi đi bán thịt vì tranh chấp, nhảy ra can, đè 2 tay của hai em này xuống.
Nếu ko khỏe thì hai con trâu này nó cho 1 đấm là tàn đời.
Vả lại, chẳng ai kết nghĩa với 1 thằng dưới cơ mình khi mà Lưu Bị nghèo hơn Quan Vũ Trương Phi nhiều.

+Có rất nhiều đoạn miêu tả ông xung phong cầm đôi song kiếm: đánh Khăn vàng, Hổ lao quan, gặp mặt Kỷ Linh, múa kiếm vs Tào Nhân làm nghi binh, đánh Đông ngô..... chứ ko như các Tào Táo, Viên Thiệu,Tôn Quyền ..hay một số lãnh chúa khác chỉ ngồi xe, cưỡi ngự sai người đánh.
Đánh nhau với mấy thằng cơ bắp giỏi võ như vậy mà yếu thì nó cho 1 nhát là ngã ngựa

+Ông cầm kiếm chém vỡ đôi tảng đá lớn.
Yếu thì đến tảng đá nhỏ chém còn ko được nữa là tảng đá lớn.
(TQ chém sau khi mà tảng đá đã vỡ, độ cứng kém hẳn đi với lại nếu chém trúng chỗ nứt thì ko hẳn đã quá khó)

War khá to!
3. Ông là người ít học, nói chung là ko hiểu biết binh pháp và ko có tài cầm quân:
+Trong đời của ông, trừ một vài lần có KM hay Từ Thứ đứng bên cạnh chỉ trỏ thì Lưu Bị mà cầm quân đi là chắc chắn thua, bất kể cầm quân nhiều hay ít
( Wi ki)
Tất nhiên ko kể mấy trận đầu gặp mấy bố giặc Khăn Vàng vì đấy ko phải là đánh nhau mà là tàn sát. Mấy ngàn quân mũ sắt, giáp sắt, giày đinh, vũ khí trang bị đến tận răng như giáo, kiếm, cung, có kỷ luật đánh nhau với mấy trăm ông mặc áo vải đi chân ko ,cầm cuốc xẻng lại vô kỉ luật, tướng thì vừa yếu vừa ngu lâu.
+Tào Nhân bày trận bát môn kim tỏa ông cung ko biêt là trận gì.
+Chu Du ra kế mượn đường diệt Qoắc mặt cũng đần thối ra
+BT gặp nạn, ko biết phải xử lí sao, nằm như chết rồi ới ngay em KM đến làm giùm
+Cầm 70 vạn quân mà ko bầy nổi thế trận trường xà
...
Nói chung Int thấp!
4.Khả năng lãnh đạo của ông cũng có thể nói là cực kì tồi!
Dễ thấy:
+Quân Lưu Bị khi được Lưu Bị huấn luyện sức chiến đấu và kỉ luật rất kém khi đem so sánh với quân được Tào Tháo, Chu Du, Khổng Minh hay một vài tướng khá khác là 1 trời một vực.
Cứ nhìn trc khi Từ Thứ, KM đầu quân thì rõ, quân chưa đánh đã bỏ trốn mất quá nửa, đánh đấm gì nữa
trong khi người khác đánh trống thì tiến, khua chiêng là lui, vạn người như một, có thua trận mà vẫn còn chủ tướng thì vẫn giữ được hàng ngũ, gặp phục binh hay hỏa công cũng ít bị loạn!
Thua tan tác ở Xích bích chẳng hạn, quân lính, tướng lĩnh đói mệt như thế, chân ko giầy, đầu ko mũ như vậy. Mà Tào Tháo nói cấm khóc làm hết khóc, vác đá mở đường là vác, đánh là đánh, lui là lui, cho ngừng mới được ngừng!:)
+Tướng lĩnh cũng thế, nói chuyện thì lúc nào cũng tình nghĩa.
Quân lệnh hay quân trạng cũng bỏ qua hết, ko nghiêm gì hết!
Lại còn hay cãi vã, ko nghe lời.
Làm gì có chuyện ở một quân đội mạnh mà một tướng lĩnh như Quan Vũ hay Trương Phi, Trần Thức, Ngụy Diên... khi nhận kế hoạch tác chiến từ tổng tham mưu trưởng như Khổng Minh mà lại dám cãi vã tay đôi, bắt KM kí quân trạng!
làm ko được việc thì đem tình cảm ra xin!
dám chửi bới ra mặt kế hoạch của nhà nước!
Trong khi chính Khổng Minh biết TQ-Chu Du mưu tính dùng bài bắt con tin, đòi tiền chuộc mà vẫn ép Lưu Bị sang Ngô để tạo thêm 1 bước tiến trong chiến lược Hòa Ngô Diệt Ngụy của nhà nước mà Quan Vũ dám chửi ng ta là chó để phá chiến lược ấy.
Tôi vẫn nhớ lúc đọc về ông Võ Nguyên Giáp trong năm 1975, khi ông Nguyễn Chí Thanh là chỉ huy mặt trận miền Nam bảo là muốn đánh Đà Nẵng sau 5 ngày, ông chửi ngay " Anh tổng tham mưu mặt trận miền Nam nên tôi còn để anh chỉ huy. Nếu là người khác tôi tự chỉ huy! 3 ngày là 3 ngày, đây là chiến lược chiến lược của nhà nước! 5 ngày quân địch rút mất thì sao? Các đơn vị các ko hoàn thành nổi nhiệm vụ vì dịch được tăng viện thì sao".
Hoặc nói với 1 số tướng lĩnh khác thời điểm khác:
"Nếu ko có chỉ thị cụ thể, các đồng chí được làm theo ý của mình, còn khi đã có chỉ thị cụ thể thì các đồng chí phải làm, đúng sai tính sau vì nó nó nằm trong chiến lược của nhà nước, dù sai chút cũng sẽ ảnh hưởng cực kì lớn"
+Rồi trong chuyện nắm bắt thời cơ. Người có tài lãnh đạo thì chưa có thời cơ cũng chuẩn bị cho thời cơ ,có thời cơ là phải tận dụng và phát huy ngay, biết dùng thời cơ để tạo thời cơ.
1 ví dụ điển hình là khoảng thời gian Tào Tháo đánh Viên Thiệu.
Ko như bố tai to trong 24 năm sau khi đánh Khăn vàng, và trừ khi bị các thằng khác đánh, là ăn chơi nhảy múa, quân đội có thế nào thì y như thế, thiếu ta đi mượn, bị đánh thì kêu là thiếu quân, thiếu lương, thành quách ko bền và chạy!
Tướng lĩnh thì cho tha hồ rượu chè như Trương Phi, nói lấy lệ thì ai mà nghe,
để đến nỗi vận lương thì mất lương, giữ thành thì mất thành rất dễ dàng

Rồi sau này cũng thế!
Thời cơ ở Tiểu Bái, Từ Châu như vậy, lúc ở Hứa Đô ra sao, hay lúc Lưu Biểu gần chết thế nào...Lưu Bị có dùng nổi đâu!
Lãnh đạo thế nào thì tướng lĩnh quân lính học theo y như vậy, hậu quả của chuyện này theo tôi đánh giá là cực kì nghiêm trọng!
1 trong những nguyên nhân chủ yếu của thất bại nước Thục sau này.
Nếu quân được huấn luyện tinh nhuệ, đông đảo, chuẩn bị đầy đủ thì sẽ ko bao giờ có những chuyện như:
+Quân Ngô vừa ới 1 cái, quân Kinh châu hàng sạch.
+Lúc cần Trương Phi mới ép lính đi mua vải để làm cờ, để đến nỗi bị giết
Rất nhiều sự kiện tương tự đến giai đoạn cuối để Mã Mặc vừa thấy Đặng Ngải cầm mấy trăm quân đến là hàng luôn.
Thực ra chỉ có quân của Khổng Minh và Triệu Vân và sau này Khương Duy tự huấn luyện lấy mới dùng được.
+Đến nỗi , KM phải lừa cho anh Lưu sang Ngô vừa có tác dụng chính trị vừa bớt đi thằng cha suốt ngày nói lảm nhảm để luyện quân cho tinh nhuệ
(Nên nhớ năm 208 ở Giang Hạ chỉ có hơn 1 vạn quân để đến năm 209, đi đánh Quế Lăng, Võ Lăng, .. Trương Triệu chỉ có 3 ngàn quân để dùng; Lưu ở Ngô năm 210 đến 211; về đến nơi sang năm 212 đã có mười mấy vạn quân tinh nhuệ với khá đủ lương thảo quân cụ để kéo vào Thục).
Rồi sau này Đông chinh Bắc phạt cũng thế, các bố nhà ta cầm đầu là ông tai to toàn ăn no ngủ kĩ, khi nào cần quân thì đã có quân của anh Lượng luyện sẵn, lương thảo chiến cụ anh Lượng chuẩn bị sẵn, cứ vét sạch mang đi.
Theo cách giải thích này, tất nhiên có phần chủ quan có thể giải thích được 2 điểm:
+Tại sao KM ko đi theo LB đánh Ngô và Lưu Bị dễ dàng thua đau đến thế?
1 là ngoài GCL ra có còn ai thực sự giỏi mưu lược đâu.
Nhưng 2 là ngoài GCL ra có ai giỏi luyện quân+tích lương đâu, ông tai to vét sạch mang đi, GCL ko ở nhà khôi phục thì quân Ngụy đến, lấy gì dùng?
+Tại sao Triệu Vân hay đi cùng với Khổng Minh như thế?
KM cần người vừa có kỉ luật vừa giỏi võ lại cẩn thuận để làm tổn gáo đầu luyện quân hay làm những chuyện tế nhị cần sự dũng cảm, trung thành, cẩn thận và biết gạt tình cảm ra 1 bên.
Triệu Vân thì ngay từ đầu đã ko bao giờ đôi co, rượu chè, hay dùng tình cảm để xin xỏ, suy nghĩ lại cẩn thận, ko cậy công, cậy thân, kiêu ngạo!

( có những dẫn chứng hết sức cụ thể khi nào có dịp mình sẽ viết bài phân tích)
Thêm nữa, nó cũng giải thích tại sao KM rồi KD cứ phải ra Đạp Trung mở đồn điền tích lương luyện quân!
Đánh nhau thì cần quân+lương tiếp viện liên tục, trong khi đây Bắc phạt cóc gì mà cứ đánh lẻ tẻ, đem bao nhiêu quân+lương thì có bao nhiêu quân+lương là có bấy nhiêu để dùng, chấm hết!
Đánh ko được thì lại về lóc cóc luyện lại, vừa tốn , ko hiêu quả mà lại để cho quân Ngụy có thêm tg tiếp sinh lực
Các bố khác cứ ngồi ở nhà cứ việc ăn chơi nhảy múa, ko phải việc của tau!

Thế mới thấy thương KM, KD biết bao!
Phải nói là lead của Lưu Bị dưới mức trung bình
5.Nhưng bù lại khả năng làm Chính trị+Kinh tế của Lưu Bị cực mạnh!
Thể hiện ở mấy điểm sau:
+Ông đối xử với nhân dân tốt, ko vơ vét bóc lột như Đổng Trác.
Giả quyết xung đột nội bộ, xung đổ giữa các giai cấp, đặc biệt là kẻ sĩ và nông dân tốt.
Bài thơ:
Tân Dã mục Lưu Hoàng Thúc
Từ khi đến đây dân được sung túc!
nói lên điều này!!!!:-*
+Ông đối xử với ngoại nhân tốt. VD như việc đón Trương Tùng
Lại biết làm công tác tuyên truyền(propaganda) nên ông được nhiều người biết đến.
Điển hình là việc ông chạy nạn từ miền Bắc nhưng miền Nam mội người đều biết ông hiền!
+Quan trọng hơn, ông biết mình ,tương đối biết người và biết lắng nghe.
Cái này là cực kì quan trọng, là điều phải có ở 1 lãnh tụ lớn.
Cái kiểu như Viên Thiệu chẳng hạn, "ta là nhất, ta là luôn đúng" là ko biết mình
=dĩ nhiên là toi!
ÔNg biết tài của mình đến đâu, nên ko tự kiêu!
Biết người, biết nghe là thế nào:
Đây nhé, lúc Từ thứ mới đến, ông là ai? Một thằng cuồng sĩ trẻ măng đi hát lảm nhảm ngoài đường, vậy mà ông nghe lời dc lời hay để phá 10 vạn quân Tào!
Đây nhé, mình có đọc ở đâu đó ko nhớ rõ, sau khi ông nghe Tư Mã Huy phân tích, ông biết mình thiếu kẻ sĩ hỗ trợ nên ko làm nổi việc gì, lúc đi mời KM, thì QV và TP gàn, ông có nói câu này thuyết phục( tôi nhớ mang máng thôi):
" Hai mươi mấy năm nay, anh em ta làm được gì nào hay toàn phải đi chạy nạn, trong khi Tào Tháo đánh được Viên Thiệu làm chủ miền Bắc vì bên cạnh có nhiều mưu sĩ, Tôn Gia xưng bá Giang Nam vì biết quí người hiền.
3 anh em ta sức khỏe vạn nhân địch nhưng dùng ko đúng nên thất bại hoài.
Nguyên Trực mới tới có vài tháng, chỉ với vài mẹo nhỏ đã làm cho 10 vạn quân tào tan nát.
Ko có người tài thì lời thề năm xưa của anh em ta làm sao thực hiện được!?"
Có thể câu này là ai đó bịa ra cũng nên, nhưng nếu ko có tư tưởng tương tự thì ko bao giờ ông lai chịu hạ mình 3 lần cầu KM!
Đây nhé, lúc KM mới tới là lúc KM mới 26 tuổi, chưa đánh trận nào, trong khi người của Lưu Bị ai cũng nam chinh bắc chiến mấy chục năm, nhưng ông vẫn dám đưa cho KM quyền chỉ huy trong khi QV-TP khinh KM ra mặt, chính ông cũng chịu nhận lệnh đi nghi binh.
Nói thẳng ra, nếu chúng ta ở trong hoàn cảnh của Lưu Bị, tôi ko tin là mấy ai làm được chuyện ấy!
Lưu Bị dám và ông đã thắng!:P
(Tương tự như Lưu Bang dùng kẻ chui háng Hàn Tín hay Bác Hồ dùng anh giáo dạy lịch sử Võ Nguyên Giáp. Hơn người là ở chỗ ấy!)
Đây nhé, Đông Ngô dùng quỉ kế kết thân, Lưu Bị biết, rất sợ nhưng nghe lời KM vẫn dũng cảm đi!
Ko biết các bạn thế nào chứ như tôi là tôi ko dám!

....
(Vô vàn thí dụ khác nữa!)
Tóm lại tôi đánh giá POL của Lưu Bị khá cao!:)
TỔNG KẾT: Theo đánh giá của riêng tôi, khả năng của Lưu Bị thế này:
1. Sức thu hút( Charisma): cao
2. Võ công( War):cao
3. Hiểu biểt kém (ít học), nhưng khả năng xét đoán được(Int): trung bình khá
4. Khả năng lãnh đạo(Lead): kém(dưới trung bình)
5. Khả năng làm Chính trị-Kinh tế(POL): đặc biệt cao.
Xét:
Với 1 lãnh tụ thì võ công ko quan trọng lắm, chỉ có 4 thứ kia là quan trọng!
Một nhà lãnh tụ vĩ địa cần có hội đủ 4 điều kiện(Char+Int+Lead+POL) cao hoặc đặc biệt cao, nói chung là hiếm vô cùng, điểm mặt trong lịch sử chỉ có vài người như cổ đại có Thành Cát Tư Hãn, Cezar.. gần thì có Washington, Ghandi, Bác Hồ...
Một nhà lãnh tụ lớn thì thường có Lead bắt buộc phải mạnh, còn 1 trong 3 thứ còn lại có thể trung bình, loại này nhiều hơn nhưng vẫn là hàng hiếm như Napoleon, Bismax... Tần Thủy Hoàng, Lưu Bang.. hay gần hơn có Mao Trạch Đông, Hittler...
Nếu có lead cao+ 1 trong 3 cái còn lại cao thì có thể làm nên vua một thời, chủ một nước nêu có thời cơ.
Lưu Bị ko có khả năng lead, cho nên vị trí trong lịch sử chỉ là 1 lãnh chúa lớn mà thôi, âu cũng là công bằng
Xét thêm, chuyện ném con mua lòng tướng , bỏ vợ lấy lòng quân đều đã có tiền lệ, Lưu Bị làm chuyện ấy cũng chả có gì là lạ mà cho rằng Bị là gian hùng.
Trong bao nhiêu năm, Lưu Bị có bao nhiêu thê thiếp, bao nhiêu con.
Chạy loạn hai mươi mấy năm, lạc mất vợ con, thê thiếp đâu chỉ có 1 lần!
So sánh thiệt hơn, mất 1 đứa con mới đẻ làm sao nguy bằng mất 1 tướng tài như Triệu Vân; mất đứa con thì ko sao, chứ mất tướng giỏi là tự đào huyệt chôn mình!
Nếu là bạn bạn cũng làm như vậy thôi!
