Thế là đã nửa năm từ khi em đã quyết định chia tay với tôi. Tôi chẳng biết mình sẽ ra sao, rồi sẽ sống thế nào. Cuộc sống của tôi đang thanh bình bỗng dưng em tới. Tôi yêu em như một cậu học trò mới bước vào yêu. Tôi vui vẻ mỗi khi chat với em, mỗi khi thấy em cười thật tươi vì một điều gì đó thú vị. Hằng ngày tôi đều mong nhận được những sms yêu thương của em, mong được tới những giây phút gặp em... Tôi cảm thấy mình có lẽ đã trở thành một con người khác.
Em ra đi, tôi chẳng biết mình nên vui hay nên buồn. Buồn thì dĩ nhiên là tôi buồn, tôi buồn kinh khủng, nhiều lúc tôi đã ko cầm lòng đc vì tôi nhớ em. Mỗi khi nghe bản nhạc buồn nào đó , tôi lại có cái cảm giác em đang đi bên tôi, những kỷ niệm tràn về nhưng lại quá xa vời. Dù muốn có em, nhưng tôi chẳng thể nào có được. Tình yêu mà tôi dành cho em sẽ chẳng thể nào đi đến đích. Tôi sẽ chẳng thể đem lại cho em được điều gì. Tôi vô nghĩa như câu thơ trong bài thơ Thời hoa đỏ - tôi biết mình vô nghĩa đi bên em.
Còn vì sao tôi nên vui ư? Vì có lẽ chia tay là giải pháp tốt nhất cho tình yêu giữa hai chúng tôi. Em và tôi đều biết điều đó, sẽ chẳng thể nào thành đôi, sẽ chẳng thể nào có được nhau trong đời và Tôi từng nói với em, chỉ khi nào có một biến cố lớn xảy ra thì có lẽ lúc đó chúng ta mới dũng cảm nhìn vào sự thật và sẽ phải đi đến quyết định cuối cùng.
Và em đã làm điều đó. Tôi rất muốn níu giữ em, nhưng tôi nghĩ tôi không có cái quyền đó. Tôi giữ em để làm gì khi tôi không thể đem lại cho em được điều gì ngoài những niềm vui và hạnh phúc trong thoáng giây khi hai đứa ở bên nhau...
Tôi như người mộng du khi không còn em bên cạnh, vắng em tôi mới nhận ra rằng tôi chả là cái gì cả ... Nhiều lúc tôi chỉ muốn chạy đến ôm em 1 cái , Ko phải là tôi không dám làm, mà là làm thế thì cũng chẳng đc gì , ích kỷ quá thôi ...
Cuối cùng tôi mong là em xin đừng nhớ, hãy quên tôi đi em nhé. Tôi mong em hạnh phúc thành công trên mọi con đường em đi . Tôi sẽ chỉ như cơn gió lạnh thoảng qua trong cuộc đời em mà thôi.
Thiên thần bé nhỏ của tôi, tôi cầu mong cho em hạnh phúc!!!
Em ra đi, tôi chẳng biết mình nên vui hay nên buồn. Buồn thì dĩ nhiên là tôi buồn, tôi buồn kinh khủng, nhiều lúc tôi đã ko cầm lòng đc vì tôi nhớ em. Mỗi khi nghe bản nhạc buồn nào đó , tôi lại có cái cảm giác em đang đi bên tôi, những kỷ niệm tràn về nhưng lại quá xa vời. Dù muốn có em, nhưng tôi chẳng thể nào có được. Tình yêu mà tôi dành cho em sẽ chẳng thể nào đi đến đích. Tôi sẽ chẳng thể đem lại cho em được điều gì. Tôi vô nghĩa như câu thơ trong bài thơ Thời hoa đỏ - tôi biết mình vô nghĩa đi bên em.
Còn vì sao tôi nên vui ư? Vì có lẽ chia tay là giải pháp tốt nhất cho tình yêu giữa hai chúng tôi. Em và tôi đều biết điều đó, sẽ chẳng thể nào thành đôi, sẽ chẳng thể nào có được nhau trong đời và Tôi từng nói với em, chỉ khi nào có một biến cố lớn xảy ra thì có lẽ lúc đó chúng ta mới dũng cảm nhìn vào sự thật và sẽ phải đi đến quyết định cuối cùng.
Và em đã làm điều đó. Tôi rất muốn níu giữ em, nhưng tôi nghĩ tôi không có cái quyền đó. Tôi giữ em để làm gì khi tôi không thể đem lại cho em được điều gì ngoài những niềm vui và hạnh phúc trong thoáng giây khi hai đứa ở bên nhau...
Tôi như người mộng du khi không còn em bên cạnh, vắng em tôi mới nhận ra rằng tôi chả là cái gì cả ... Nhiều lúc tôi chỉ muốn chạy đến ôm em 1 cái , Ko phải là tôi không dám làm, mà là làm thế thì cũng chẳng đc gì , ích kỷ quá thôi ...
Cuối cùng tôi mong là em xin đừng nhớ, hãy quên tôi đi em nhé. Tôi mong em hạnh phúc thành công trên mọi con đường em đi . Tôi sẽ chỉ như cơn gió lạnh thoảng qua trong cuộc đời em mà thôi.
Thiên thần bé nhỏ của tôi, tôi cầu mong cho em hạnh phúc!!!


con gái bây h bọn nó nghĩ gì vậy nhỉ??