shiva9988
Mario & Luigi
Hôm nay , lại 1 lần nữa bọn mình cãi nhau .
Trong cơn mưa đầu mùa đâu rét buốt ken đặc , mờ cả mắt... nhìn xa cũng không rõ .Vậy mà... anh nhìn rõ nước mắt em hòa trong những giọt nước nhỏ li ti của bầu trời lúc cuối ngày bám trong nó .Hai đứa đều đã lớn , đủ suy nghĩ và chín chắn để rộng lượng và cũng để bao dung , nhưng trong tình yêu có vẻ ai cũng bé đi cả , cái tôi và cái chung cứ tranh giành nhau trong sự ích kỉ .
Ngày mai đã là kỉ niệm 1 năm rưỡi mình yêu nhau , quen nhau , đáng lẽ nó phải là ngày hạnh phúc ... nhưng sao lại thế này ?
Anh hẹn em nơi ấy tối nay , mong chờ cho cả 2 đứa 1 bữa tối ấm áp trong cái lạnh buốt đầu mùa , nhưng rồi anh lại bận . Uh, cái điệp khúc bận quen thuộc của anh , xếp bảo làm nốt cái báo cáo , và anh quên mất có 1 người còn quan trọng hơn cái báo cáo ấy đang chờ trong cơn mưa này ... Để khi anh phóng xe hộc tốc đến, mái tóc đen mượt anh thường vuốt đã ướt nhẹp từ khi nào, gò má xinh xinh đã tái dại vì rét , đôi môi em đã tím tái vì mưa và gió , và mắt em đã ướt nhòe trong sự lo lắng và giận dữ.
Rồi câu nói mà bất cứ cô gái nào phải chờ 1 thằng đàn ông hay bận như anh là '' sao anh đến trễ thế? anh coi em là cái gì ? anh có biết em lo thế nào ko ?''
Anh ngu ngốc , thật ngu ngốc mà, 1 câu xin lỗi , 1 nụ cười , 1 cái ôm , anh cũng chẳng làm nổi , chỉ đi theo sau nó là cái tôi lớn của 1 thằng được gọi là người lớn .
'' Em biết anh bận bịu công việc cơ mà ? Sao mưa thế này ko trú tạm vào đâu hay ở nhà gọi anh qua đón ? Anh có bắt em đợi đây đâu ?''
Không biết ra sao , chỉ biết lời anh nói ra , nước mắt em chỉ dày thêm , mưa rơi cũng sắp tạnh , còn anh thì chỉ biết ước rằng 1 nghìn lần 1 vạn lần anh bị câm , anh bị điếc để không ngu ngốc nói ra câu ấy .
Chưa bao giờ cái ôm đối với anh lại đau đớn như vậy , khi trong hơi lạnh ấy , 1 cái ôm từ em buốt giá rồi bỏ đi . Người ta nói khôn 3 năm dại 1 giờ , anh cũng không biết nữa?
Xin lỗi em thế nào bây h , chắc giờ em lại khóc , em sẽ chẳng bao giờ trách cứ anh như bao người con gái khác anh từng gặp .Tất cả chỉ là sự lặng im lạnh lùng trong nước mắt .Anh chỉ biết nói với em 1 câu anh xin lỗi , anh sai rồi. Rồi anh lại chìm trong men rượu cay nồng , say khướt , ngày mai là kỉ niệm rồi . Anh biết hạnh phúc này do hai đứa xây dựng lên nhưng là do anh làm hỏng nó .
Anh bỗng nhớ lại lời hứa ngày lần đầu nói yêu em , anh đã hứa có thể anh không đem lại được cho em nhiều vật chất , nhưng anh hứa sẽ không làm em phải khóc, và anh không làm đc, và anh thất hứa, và anh vô tư lấy cái lý do bận công việc của mình để gạt qua những điều quan trọng trong cuộc đời anh .
Đêm nay 1 tin nhắn của em '' em yêu anh , nhưng anh để em khóc nhiều quá '' . Anh biết làm gì đây ?
Hứa lần nữa rồi lại bận ?
Anh chỉ biết chưa từng có cô gái nào cho anh sự bình yên đến thế khi bên cạnh . Anh chỉ mong ngày mai , với những cố gắng sửa sai của anh , với những gì anh đã chuẩn bị thật kì công bằng cả tháng luơng vừa nhận , sẽ 1 phần thay cho lời xin lỗi , sẽ cho 2 đứa mình , 1 ngày kỉ niệm 1 năm rưỡi yêu nhau không uổng phí.
Trong cơn mưa đầu mùa đâu rét buốt ken đặc , mờ cả mắt... nhìn xa cũng không rõ .Vậy mà... anh nhìn rõ nước mắt em hòa trong những giọt nước nhỏ li ti của bầu trời lúc cuối ngày bám trong nó .Hai đứa đều đã lớn , đủ suy nghĩ và chín chắn để rộng lượng và cũng để bao dung , nhưng trong tình yêu có vẻ ai cũng bé đi cả , cái tôi và cái chung cứ tranh giành nhau trong sự ích kỉ .
Ngày mai đã là kỉ niệm 1 năm rưỡi mình yêu nhau , quen nhau , đáng lẽ nó phải là ngày hạnh phúc ... nhưng sao lại thế này ?
Anh hẹn em nơi ấy tối nay , mong chờ cho cả 2 đứa 1 bữa tối ấm áp trong cái lạnh buốt đầu mùa , nhưng rồi anh lại bận . Uh, cái điệp khúc bận quen thuộc của anh , xếp bảo làm nốt cái báo cáo , và anh quên mất có 1 người còn quan trọng hơn cái báo cáo ấy đang chờ trong cơn mưa này ... Để khi anh phóng xe hộc tốc đến, mái tóc đen mượt anh thường vuốt đã ướt nhẹp từ khi nào, gò má xinh xinh đã tái dại vì rét , đôi môi em đã tím tái vì mưa và gió , và mắt em đã ướt nhòe trong sự lo lắng và giận dữ.
Rồi câu nói mà bất cứ cô gái nào phải chờ 1 thằng đàn ông hay bận như anh là '' sao anh đến trễ thế? anh coi em là cái gì ? anh có biết em lo thế nào ko ?''
Anh ngu ngốc , thật ngu ngốc mà, 1 câu xin lỗi , 1 nụ cười , 1 cái ôm , anh cũng chẳng làm nổi , chỉ đi theo sau nó là cái tôi lớn của 1 thằng được gọi là người lớn .
'' Em biết anh bận bịu công việc cơ mà ? Sao mưa thế này ko trú tạm vào đâu hay ở nhà gọi anh qua đón ? Anh có bắt em đợi đây đâu ?''
Không biết ra sao , chỉ biết lời anh nói ra , nước mắt em chỉ dày thêm , mưa rơi cũng sắp tạnh , còn anh thì chỉ biết ước rằng 1 nghìn lần 1 vạn lần anh bị câm , anh bị điếc để không ngu ngốc nói ra câu ấy .
Chưa bao giờ cái ôm đối với anh lại đau đớn như vậy , khi trong hơi lạnh ấy , 1 cái ôm từ em buốt giá rồi bỏ đi . Người ta nói khôn 3 năm dại 1 giờ , anh cũng không biết nữa?
Xin lỗi em thế nào bây h , chắc giờ em lại khóc , em sẽ chẳng bao giờ trách cứ anh như bao người con gái khác anh từng gặp .Tất cả chỉ là sự lặng im lạnh lùng trong nước mắt .Anh chỉ biết nói với em 1 câu anh xin lỗi , anh sai rồi. Rồi anh lại chìm trong men rượu cay nồng , say khướt , ngày mai là kỉ niệm rồi . Anh biết hạnh phúc này do hai đứa xây dựng lên nhưng là do anh làm hỏng nó .
Anh bỗng nhớ lại lời hứa ngày lần đầu nói yêu em , anh đã hứa có thể anh không đem lại được cho em nhiều vật chất , nhưng anh hứa sẽ không làm em phải khóc, và anh không làm đc, và anh thất hứa, và anh vô tư lấy cái lý do bận công việc của mình để gạt qua những điều quan trọng trong cuộc đời anh .
Đêm nay 1 tin nhắn của em '' em yêu anh , nhưng anh để em khóc nhiều quá '' . Anh biết làm gì đây ?
Hứa lần nữa rồi lại bận ?
Anh chỉ biết chưa từng có cô gái nào cho anh sự bình yên đến thế khi bên cạnh . Anh chỉ mong ngày mai , với những cố gắng sửa sai của anh , với những gì anh đã chuẩn bị thật kì công bằng cả tháng luơng vừa nhận , sẽ 1 phần thay cho lời xin lỗi , sẽ cho 2 đứa mình , 1 ngày kỉ niệm 1 năm rưỡi yêu nhau không uổng phí.
