Casanova0505
Mr & Ms Pac-Man
tôi đã yêu một người, yêu đến mức rằng cái mạng này sẵn sàng hiến dâng vì tất cả mọi thứ, vì em. vậy mà, người ra đi, theo những giấc mơ vô thường , những giấc mơ sẽ làm người tan nát, để tôi lại nơi đây, một mình, lạnh vắng trong căn phòng u uất , một mình , lẻ loi. để rồi , mỗi đêm dài tôi lại khóc một mình, nuốt từng giọt nước mắt nghẹn ngào vì nỗi nhớ. dù biết rằng em không xứng đáng để được tình yêu, tại sao thế, nỗi buồn ngày càng tăng, trong khi nỗi nhớ vẫn còn đó
2 năm , đã 2 năm rồi, nước mắt vẫn rơi , cơn đau vẫn từng đêm dày xéo con tim trong men say sầu thảm, em nào biết, em nào hay ? rằng nơi đây, một con tim đã chết vẫn chờ đợi em dù những đóa hoa khác vẫn vây quanh, mong rằng một ngày em trở lại, nắm lấy con tim đã giá băng , sưởi ấm thân thể đã héo mòn theo năm tháng..
Em nơi đâu ?
(Đừng cố quên để càng nhớ, để rồi nhớ lại cố quên )
2 năm , đã 2 năm rồi, nước mắt vẫn rơi , cơn đau vẫn từng đêm dày xéo con tim trong men say sầu thảm, em nào biết, em nào hay ? rằng nơi đây, một con tim đã chết vẫn chờ đợi em dù những đóa hoa khác vẫn vây quanh, mong rằng một ngày em trở lại, nắm lấy con tim đã giá băng , sưởi ấm thân thể đã héo mòn theo năm tháng..
Em nơi đâu ?
(Đừng cố quên để càng nhớ, để rồi nhớ lại cố quên )











