acquycodon
Youtube Master Race
- 17/1/07
- 19
- 0
Khi mình viết những dòng chữ này thực sự tôi ko biết mình cảm thấy thế nào nữa. Những gì mình sắp viết ra đúng là quá sức tưởng tưởng với mình. Mọi chuyện như thế sao có thể đổ lên đầu 1 cô gái yếu ớt và đáng thuơng...
Mình quen cô ấy đc 2 tháng.Mình và cô ấy trở thành bạn thân và có chuyện gì cô ấy cũng kể cho mình. Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ 1 cô gái nhìn có vẻ hồn nhiên yêu đời như thế lại trải qua những tháng ngày khủng khiếp như thế..
Chuyện mới cách đây 1 năm....
Cô ấy mất cha từ bé...Mẹ quá đau buồn rồi ko ngó ngàng gì đên..Sống với bà..ko có tình thuong của cha và sự ấm áp của người mẹ. Mình ko biết có phải như thế mà cô ấy có những sai lầm ko thể sửa chửa ko?
Học hết cấp 3 như những đứa trẻ khác...nhưng rồi nhưng thiếu hụt trong tình cảm đã khiến cô ấy buông thả..học 1 trường đại học cở trung. Yêu 1 thằng nào đó. rồi ko giữ đc mình... Cô ấy đã có mang. Nhưng chính lúc ấy điều tồi tệ đã xảy ra.Co ấy phat hiện thằng kia chỉ là 1 tên sở khanh. Cô ấy đã bỏ học..sống biệt lập với tất cả.Và ko ai biết chuyện..
Đến 1 ngày mẹ cô ấy biết và muốn cô ấy phá thai. Dù lúc đó cái thai đã lớn,nếu phá có thể hại tới tính mạng cô ấy nhưng mẹ va cậu ruột cô ấy vẫn ko ngó ngàng tới. LẠi 1 lần nữa cố ấy đã ra đi để quyết tâm giữ đứa bé.. 1 mình..ko tiền..ko người thân... Mình ko tưởng tượng đc ...
Tới ngày đó,cách đây gần 1 năm,hình như là 7/02 vì nghĩ tới đứa bé nên cô ấy tìm về với mẹ và cậu mong có 1 sự giúp đỡ và đồng cảm.Nhưng ngày sinh em bé là ngày cô ấy ko bao giờ đc thấy nó nữa."Người ta" đã đưa nó đi...Cho ai hay đi đâu cô ấy chưa 1 lần giám hỏi..
Bây giờ cô ấy làm 1 công việc bình thường,luơng chỉ đủ ăn và sống với mẹ...Và chưa bao giò cô ấy giám hỏi hay tâm sự "1 điều gì" với mẹ..cô ấy ko thể giao tiếp với ai. Cô ấy sống vì quá khứ..Trong sự coi thường của chính người thân.,..Ngày ngày điều cô ấy nghĩ tới đầu tiên là cái chết,là tiếng khóc của trẻ con,là kiếm thật nhiều tiền để đi tìm con..
Cô ấy mới 21 tuổi,cô ấy dễ thương,thông minh,tinh tế và nhân hậu.cô ấy xứng đáng đc hạnh phúc.Mình ko biết có thể làm gì? Mình cũng chẳng thể nói với ai.
Mọi người ơi! nếu có ai đó đọc hết những dòng chữ này thì hãy giúp bạn mình và cả mình nữa.Chỉ mong cô ấy lấy lại niềm tin,thấy cuộc đời còn nhiều điều tốt đẹp,mong mẹ cô ấy hiểu,mong cô ấy tìm đc con.Nhưng cô ấy ko biết bắt đầu từ đâu.Đã bao lần cô ấy đã định tự tự,đã định ra đi thật xa..
Có thể mình là 1 thằng con trai đa cảm nhưng nếu thực sự mình đứng ngoài việc này thì mãi mãi mình ko bao giờ thấy thanh thản và cuộc sống thật sự ý nghĩa.
Mọi người cho mình lơi khuyên. Ở đây ! Hoặc mail cho mình cũng đc : [email protected]
Ps : Con cô ấy là con trai và rất đáng yêu.Cô ấy chỉ kịp thấy thoáng quá khi người ta đưa nó đi.
Mình quen cô ấy đc 2 tháng.Mình và cô ấy trở thành bạn thân và có chuyện gì cô ấy cũng kể cho mình. Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ 1 cô gái nhìn có vẻ hồn nhiên yêu đời như thế lại trải qua những tháng ngày khủng khiếp như thế..
Chuyện mới cách đây 1 năm....
Cô ấy mất cha từ bé...Mẹ quá đau buồn rồi ko ngó ngàng gì đên..Sống với bà..ko có tình thuong của cha và sự ấm áp của người mẹ. Mình ko biết có phải như thế mà cô ấy có những sai lầm ko thể sửa chửa ko?
Học hết cấp 3 như những đứa trẻ khác...nhưng rồi nhưng thiếu hụt trong tình cảm đã khiến cô ấy buông thả..học 1 trường đại học cở trung. Yêu 1 thằng nào đó. rồi ko giữ đc mình... Cô ấy đã có mang. Nhưng chính lúc ấy điều tồi tệ đã xảy ra.Co ấy phat hiện thằng kia chỉ là 1 tên sở khanh. Cô ấy đã bỏ học..sống biệt lập với tất cả.Và ko ai biết chuyện..
Đến 1 ngày mẹ cô ấy biết và muốn cô ấy phá thai. Dù lúc đó cái thai đã lớn,nếu phá có thể hại tới tính mạng cô ấy nhưng mẹ va cậu ruột cô ấy vẫn ko ngó ngàng tới. LẠi 1 lần nữa cố ấy đã ra đi để quyết tâm giữ đứa bé.. 1 mình..ko tiền..ko người thân... Mình ko tưởng tượng đc ...
Tới ngày đó,cách đây gần 1 năm,hình như là 7/02 vì nghĩ tới đứa bé nên cô ấy tìm về với mẹ và cậu mong có 1 sự giúp đỡ và đồng cảm.Nhưng ngày sinh em bé là ngày cô ấy ko bao giờ đc thấy nó nữa."Người ta" đã đưa nó đi...Cho ai hay đi đâu cô ấy chưa 1 lần giám hỏi..
Bây giờ cô ấy làm 1 công việc bình thường,luơng chỉ đủ ăn và sống với mẹ...Và chưa bao giò cô ấy giám hỏi hay tâm sự "1 điều gì" với mẹ..cô ấy ko thể giao tiếp với ai. Cô ấy sống vì quá khứ..Trong sự coi thường của chính người thân.,..Ngày ngày điều cô ấy nghĩ tới đầu tiên là cái chết,là tiếng khóc của trẻ con,là kiếm thật nhiều tiền để đi tìm con..
Cô ấy mới 21 tuổi,cô ấy dễ thương,thông minh,tinh tế và nhân hậu.cô ấy xứng đáng đc hạnh phúc.Mình ko biết có thể làm gì? Mình cũng chẳng thể nói với ai.
Mọi người ơi! nếu có ai đó đọc hết những dòng chữ này thì hãy giúp bạn mình và cả mình nữa.Chỉ mong cô ấy lấy lại niềm tin,thấy cuộc đời còn nhiều điều tốt đẹp,mong mẹ cô ấy hiểu,mong cô ấy tìm đc con.Nhưng cô ấy ko biết bắt đầu từ đâu.Đã bao lần cô ấy đã định tự tự,đã định ra đi thật xa..
Có thể mình là 1 thằng con trai đa cảm nhưng nếu thực sự mình đứng ngoài việc này thì mãi mãi mình ko bao giờ thấy thanh thản và cuộc sống thật sự ý nghĩa.
Mọi người cho mình lơi khuyên. Ở đây ! Hoặc mail cho mình cũng đc : [email protected]
Ps : Con cô ấy là con trai và rất đáng yêu.Cô ấy chỉ kịp thấy thoáng quá khi người ta đưa nó đi.
...
, huống chi là 1 hoàn cảnh ngặt nghèo như vậy .



