Điển hình, cái đoạn làm tôi mất cảm tình nhất với nó là đoạn cuối, lúc đám NV chính xử thằng Kiriyama. Chỉ có việc thằng NV chính - mắt mũi kèm nhèm (một lần nữa, tôi tự hỏi nó kiếm đâu ra đủ nước mắt để khóc suốt từ đầu truyện tới cuối truyện mà ko bị kiệt sức) - giơ cây súng lên, chĩa về phía thằng Kiriyama, và bóp cò, mà tác giả quất cho hết 3 chương truyện. Lúc đầu, phải công nhận, nhìn cũng hay, trong 1 phát súng ẩn chứa mọi hồi ức đau đớn vui buồn, gì gì đó... nhưng mà đó là nếu nó vừa đủ, ko quá dài ko quá ngắn. Còn đằng này, chuyển hết trang này tới trang khác, rồi qua chương mới luôn mà cũng chỉ thấy nó giơ cây súng lên ko chịu bóp cò đi để kết thúc cho người ta nhờ --> bực mình --> thấy nó sến 1 cách ko cần thiết --> 3d.