là lính mới dạo quanh một vòng thấy có nhiều bạn xem manga, anime .....rất nhiều tuy nhiên nhiều bạn vẩn còn mông lung về nó
nay mình xin mạo mụi góp chút gì cho 4r ( ko dám qua mặt các đại ca anime đâu nghe - có gì sai xin bỏ quá ) chỉ mong cung cấp cho các bạn một cách đầy đủ về anime manga,...và các phần ăn theo của nó ...củng như có cách nghỉ đúng hơn và thoáng hơn về cái gọi là Hentai....
Lịch sử của Manga
đây là chử man:bất thường, kì dị
còn đây là chử ga: bức tranh, hình vẽ
Manga có thể được lược dịch là một loại truyện tranh của Nhật Bản. Từ này được sử dụng vào năm 1814 bởi tác giả Katsushika Hokusai, có nghĩa là sự kết hợp giữa nét vẽ phóng khoáng và các hình ảnh ngộ nghĩnh
Lịch sử:
Vào thế kỷ 12, bức vẽ choujuu giga của nhà sư Toba được coi là dạng đầu tiên của loại truyện tranh truyền thống Nhật Bản; đó là bức tranh vui vẽ cảnh các con thú sinh hoạt như những con người. Ngày nay, bức vẽ đó được coi là cổ điển và thường được dạy trong trường.
Những bức tranh choujuu giga ở thế kỉ 12 không có chữ, chỉ có hình minh họa
Những trường phái vẽ truyền thống khác gồm có "zenga" - bức vẽ của các nhà sư dùng để truyền giáo, dạy dỗ; "Toba-e" của Shumboku Ouka (năm 1702); "Ootsu-e" - một loại truyện tranh rất phổ biến; "kyouga" - vẽ những cảnh tượng kì lạ; và cuốn sách tình dục, "shunga" - bức hình mùa xuân, rất nổi tiếng ở phương Tây nhưng không bị cấm in ở Nhật.
Một bức zenga - nghệ thuật vẽ kết hợp thư pháp của Trung Quốc và thiền đạo của nhà Phật
Vào thế kỷ 19, giới tranh truyện Nhật Bản có trỗi dậy của ukiyo-e và xuất hiện của tanuki-e và namazu-e - những hình vẽ phóng đại phản ánh thực chất xã hội. Những phương pháp vẽ của phương Tây như là dùng ô hội thoại trong các bức tranh cũng đã du nhập ảnh hưởng rất lớn đến kỹ thuật vẽ của Nhật Bản. Thập kỷ 1920s, thị trường Nhật tràn lan những truyện tranh của Mỹ, mặc dầu nhiều truyện đã được vẽ lại cho thích hợp với nền văn hóa Nhật.
Bức tranh kiểu namazu-e thể hiện dân nhà giàu sau trận động đất.
Một bức vẽ theo kiểu toba-e của họa sĩ Tsukioka Yoshitoshi (c.1886)
Tuy nhiên, manga chỉ được phổ biến rộng rãi sau Thế Chiến Thứ Hai, khi họa sĩ Tezuka Osamu bắt đầu những cuộc thí nghiệm của mình vào những năm đầu thập niên 1950s. Ông Tezuka đã vẽ nhiều trường phái truyền thống, cố gắng tìm kiếm một phương pháp hoàn mỹ. Ông ta rất thích phim truyện cinema, nên những truyện tranh của ông có chất lượng phim ảnh rất cao; ông cũng say mê với phim hoạt họa và dành thời gian nghiên cứu phim hoạt hình Disney ở cuối thập niên 1960s. Thay vì chỉ sao chép các bản vẽ của Disney, Tezuka tìm hiểu thêm về mối liên quan của các nhân vật trong truyện và sự kể chuyện của tác giả. Sự thành công vượt bậc của ông đã hướng dẫn nền truyện tranh của Nhật Bản đến một trường phái mới và mở đường cho sự phát triển của nền công nghiệp truyện tranh. Những họa sĩ nổi tiếng trong thập niên 1960 và 1970 đã từng là trợ tá cho Tezuka.
Một góc tiệm sách manga ở Nhật Bản
Ngoài Nhật Bản:
Truyện tranh và hoạt hình Nhật Bản đã nổi tiếng ở Ðài Loan nhiều năm trước đây. Phần lớn các truyện đều được xuất bản "lậu", rẻ tiền và không được dịch chính xác. Cho đến đầu năm 1992, các cuộc tranh giành thương mại của các nhà xuất bản Ðài Loan đã làm cho nhiều nhà in giành mua bản quyền cho các tác phẩm, các truyện tranh nhờ thế cũng được nâng cao giá trị (dịch và bản in được tốt hơn). Ngày nay, truyện tranh rất được nổi tiếng ở Ðài Loan với nhiều tiệm sách và thư viện dành riêng cho truyện tranh.
Ở Hong Kong, giá tiền và chất lượng của truyện tranh được tăng lên, truyện dịch manga đã trở thành một nền kinh doanh lớn. Shounen mangas, như Dragonball (Bảy Viên Ngọc Rồng) và Slam Dunk, đặc biệt nổi tiếng tại Hong Kong
Youth Gone Wild của tác giả Nicky Lee, một trong những truyện tranh và tác giả nổi tiếng của thị trường Ðài Loan
Truyện tranh và báo chí Nhật Bản càng ngày càng nổi tiếng ở Nam Triều Tiên. Thị trường Triều Tiên hiện nay, số báo shoujo-manga nhiều gấp hai lần các báo Shounen-manga. Truyện tranh kiếm hiệp cũng rất nổi tiếng.
Ở Thái Lan, Indonexia, và Malaysia, nhiều truyện tranh ở thập niên 60s rất được phổ biến. Tuy nhiên, nhiều truyện bị hạn chế vì luật cấm không cho "tình dục và hình ảnh bạo lực" xuất hiện trong truyện.
Manga cũng từ từ chiếm được nhiều thiện cảm của độc giả phương Tây, nhiều người đến với manga sau khi coi anime. Hiện nay, manga rất phổ biến ở Tây Ban Nha, Ý và Pháp. Ở Mỹ, việc dịch manga còn rất hạn chế. Phần lớn manga được xuất bản dưới dạng honyahu komikkusu (truyện tranh dịch, chỉ có khoảng 30 trang), hoặc eigo-ban (bản tiếng Anh).
Eat-Man - một trong những truyện tranh Nhật Bản hiếm hoi ở thị trường Mỹ
nay mình xin mạo mụi góp chút gì cho 4r ( ko dám qua mặt các đại ca anime đâu nghe - có gì sai xin bỏ quá ) chỉ mong cung cấp cho các bạn một cách đầy đủ về anime manga,...và các phần ăn theo của nó ...củng như có cách nghỉ đúng hơn và thoáng hơn về cái gọi là Hentai....
Lịch sử của Manga
đây là chử man:bất thường, kì dị
còn đây là chử ga: bức tranh, hình vẽ
Manga có thể được lược dịch là một loại truyện tranh của Nhật Bản. Từ này được sử dụng vào năm 1814 bởi tác giả Katsushika Hokusai, có nghĩa là sự kết hợp giữa nét vẽ phóng khoáng và các hình ảnh ngộ nghĩnh
Lịch sử:
Vào thế kỷ 12, bức vẽ choujuu giga của nhà sư Toba được coi là dạng đầu tiên của loại truyện tranh truyền thống Nhật Bản; đó là bức tranh vui vẽ cảnh các con thú sinh hoạt như những con người. Ngày nay, bức vẽ đó được coi là cổ điển và thường được dạy trong trường.
Những bức tranh choujuu giga ở thế kỉ 12 không có chữ, chỉ có hình minh họa
Những trường phái vẽ truyền thống khác gồm có "zenga" - bức vẽ của các nhà sư dùng để truyền giáo, dạy dỗ; "Toba-e" của Shumboku Ouka (năm 1702); "Ootsu-e" - một loại truyện tranh rất phổ biến; "kyouga" - vẽ những cảnh tượng kì lạ; và cuốn sách tình dục, "shunga" - bức hình mùa xuân, rất nổi tiếng ở phương Tây nhưng không bị cấm in ở Nhật.
Một bức zenga - nghệ thuật vẽ kết hợp thư pháp của Trung Quốc và thiền đạo của nhà Phật
Vào thế kỷ 19, giới tranh truyện Nhật Bản có trỗi dậy của ukiyo-e và xuất hiện của tanuki-e và namazu-e - những hình vẽ phóng đại phản ánh thực chất xã hội. Những phương pháp vẽ của phương Tây như là dùng ô hội thoại trong các bức tranh cũng đã du nhập ảnh hưởng rất lớn đến kỹ thuật vẽ của Nhật Bản. Thập kỷ 1920s, thị trường Nhật tràn lan những truyện tranh của Mỹ, mặc dầu nhiều truyện đã được vẽ lại cho thích hợp với nền văn hóa Nhật.
Bức tranh kiểu namazu-e thể hiện dân nhà giàu sau trận động đất.
Một bức vẽ theo kiểu toba-e của họa sĩ Tsukioka Yoshitoshi (c.1886)
Tuy nhiên, manga chỉ được phổ biến rộng rãi sau Thế Chiến Thứ Hai, khi họa sĩ Tezuka Osamu bắt đầu những cuộc thí nghiệm của mình vào những năm đầu thập niên 1950s. Ông Tezuka đã vẽ nhiều trường phái truyền thống, cố gắng tìm kiếm một phương pháp hoàn mỹ. Ông ta rất thích phim truyện cinema, nên những truyện tranh của ông có chất lượng phim ảnh rất cao; ông cũng say mê với phim hoạt họa và dành thời gian nghiên cứu phim hoạt hình Disney ở cuối thập niên 1960s. Thay vì chỉ sao chép các bản vẽ của Disney, Tezuka tìm hiểu thêm về mối liên quan của các nhân vật trong truyện và sự kể chuyện của tác giả. Sự thành công vượt bậc của ông đã hướng dẫn nền truyện tranh của Nhật Bản đến một trường phái mới và mở đường cho sự phát triển của nền công nghiệp truyện tranh. Những họa sĩ nổi tiếng trong thập niên 1960 và 1970 đã từng là trợ tá cho Tezuka.
Một góc tiệm sách manga ở Nhật Bản
Ngoài Nhật Bản:
Truyện tranh và hoạt hình Nhật Bản đã nổi tiếng ở Ðài Loan nhiều năm trước đây. Phần lớn các truyện đều được xuất bản "lậu", rẻ tiền và không được dịch chính xác. Cho đến đầu năm 1992, các cuộc tranh giành thương mại của các nhà xuất bản Ðài Loan đã làm cho nhiều nhà in giành mua bản quyền cho các tác phẩm, các truyện tranh nhờ thế cũng được nâng cao giá trị (dịch và bản in được tốt hơn). Ngày nay, truyện tranh rất được nổi tiếng ở Ðài Loan với nhiều tiệm sách và thư viện dành riêng cho truyện tranh.
Ở Hong Kong, giá tiền và chất lượng của truyện tranh được tăng lên, truyện dịch manga đã trở thành một nền kinh doanh lớn. Shounen mangas, như Dragonball (Bảy Viên Ngọc Rồng) và Slam Dunk, đặc biệt nổi tiếng tại Hong Kong
Youth Gone Wild của tác giả Nicky Lee, một trong những truyện tranh và tác giả nổi tiếng của thị trường Ðài Loan
Truyện tranh và báo chí Nhật Bản càng ngày càng nổi tiếng ở Nam Triều Tiên. Thị trường Triều Tiên hiện nay, số báo shoujo-manga nhiều gấp hai lần các báo Shounen-manga. Truyện tranh kiếm hiệp cũng rất nổi tiếng.
Ở Thái Lan, Indonexia, và Malaysia, nhiều truyện tranh ở thập niên 60s rất được phổ biến. Tuy nhiên, nhiều truyện bị hạn chế vì luật cấm không cho "tình dục và hình ảnh bạo lực" xuất hiện trong truyện.
Manga cũng từ từ chiếm được nhiều thiện cảm của độc giả phương Tây, nhiều người đến với manga sau khi coi anime. Hiện nay, manga rất phổ biến ở Tây Ban Nha, Ý và Pháp. Ở Mỹ, việc dịch manga còn rất hạn chế. Phần lớn manga được xuất bản dưới dạng honyahu komikkusu (truyện tranh dịch, chỉ có khoảng 30 trang), hoặc eigo-ban (bản tiếng Anh).
Eat-Man - một trong những truyện tranh Nhật Bản hiếm hoi ở thị trường Mỹ


...tớ chỉ ý kiến đoạn này thôi,không đả động giề đến tư liệu nhá
.
]...dù hentai ít nhiều cũng có liên quan đến sex trong đó nhưng tôi không đồng ý với cách nhìn của nhiều người về thể loại này...rằng nó chỉ có sex và...etc..etc
...err...vì Hana,tớ không nói nữa :'>...
...