The Elder Scroll V: Skyrim - That I Hate

Trong Skyrim, bạn ghét...


  • Total voters
    147
Status
Không mở trả lời sau này.
Đồ xấu vì mặc nguyên bộ, tại sao không chế thời trang mà mặc. Bộ Dragon Armor đẹp ở giáp và tay. Cái giày của nó nhìn từ sau tới thì củ chuối, cái nón thì xấu hoắc. Khiên thì không nói.

Style của tui:

[spoil]

01-8.jpg

02-7.jpg

03-6.jpg


[/spoil]


Các bạn cho mình hỏi cách nào bỏ cái "Learn" từ DisEnchant không? Mình muốn học cái cao hơn nhưng cùng loại thì nó báo mình đã học rồi.

Enchant mạnh hay yếu là tùy thuộc vào Skill Enchanting và Perk cậu tăng. DisEnchant là chỉ để lấy mẫu Enchant thôi. Như cậu DisEnchant một món Resist Magic 20% nhưng Skill Enchanting cậu có 20 thì cậu ép đồ cũng chỉ có Resist Magic 8%. Ngoài ra còn tùy vào loại Gem cậu dùng nữa.


------------------------------------------------------
 
Chỉnh sửa cuối:
Các bạn cho mình hỏi cách nào bỏ cái "Learn" từ DisEnchant không? Mình muốn học cái cao hơn nhưng cùng loại thì nó báo mình đã học rồi.
Disenchant học hiệu ứng thôi, mạnh hay yếu lúc ép là do skill, perk enchanting và loại soul gem (cái nào cũng cứ grand là ok ^^).

Bác Smith combo đẹp nhỉ :D
 
glass ko mod xấu lắm, [phải có mod làm giống thủy tinh nhìn đẹp

Cho vài tấm hình xem đi đồng chí. ;))
 
xoa mất rồi, tại chơi heavy ko dùng clear hết. lên nexus mà tìm, có cái mod chói lòa đẹp phết
 


chỉ em làm Quets này với
tên Q : Learn the world of power from Wulfgar
 
có cái bộ giáp steel là đẹp nhất, còn các bộ khác trông xấu òm
 
mình làm Q được 1 anh daeric tặng cho 1 cái gậy
anhso-185426_ScreenShot31.jpg

vấn đề là summon hoài chả ra , gậy giởm hay là bug đây :-(||>

Tớ cũng có cây này, con Dremora đó không phải con Dremora Lord tụi conju summon ra đâu, yếu xìu á. Chắc phải có cả Perk conju thì nó mới khỏe. ~^o^~
 
Đồ xấu vì mặc nguyên bộ, tại sao không chế thời trang mà mặc. Bộ Dragon Armor đẹp ở giáp và tay. Cái giày của nó nhìn từ sau tới thì củ chuối, cái nón thì xấu hoắc. Khiên thì không nói.
Tùy gu của từng ng bác ạ.em thích sự đồng bộ nên lúc nào cũng mặc full giáp và vũ khí một loại, bộ rồng ko có vũ khí nên phải tìm vũ khí cho hợp, cái măt nạ thứ 9 của dragon priest kể ra mặc với bộ rồng cũng ngon nhưng chưa kiếm được :)
 
xoa mất rồi, tại chơi heavy ko dùng clear hết. lên nexus mà tìm, có cái mod chói lòa đẹp phết

Chơi trên xbox mà đồng chí bảo lên nexus tìm thì chả chơi khó nhau sao? :-<
 
Thằng Glass armor có cái mod retexture lại màu đen và xanh đậm trông rất ngầu và đẹp hơn hẳn (mặc dù shape của vũ khí nhìn vẫn củ chuối như trc :))). Lên nexus search glass armor thấy thằng nào retexture nhiều endorse nhất chính là nó
 
Cái nhóm The Blades trong game hình như xuất thân từ Japan hay sao ấy mà giáp với vũ khí của nó giống y ninja lun :)) , với lại đằng sau cái Base của tụi nó có mấy cái nhà kiến trúc kiểu Japan nữa :))
 
Thủy tinh thì đánh đấm thế nào được ??? Chém nhau thì phải dùng đến sắt thép nó mới có lực .
Mình thì thích Ebony + Daedric Armor & Daedric weapons hơn ...
[spoil]
Lokken_Skyrim.png

3006-3-1323604921.jpg

[/spoil]
Uổn công học smith lên 100 để rèn bộ dragon ai ngờ đâu trông xấu tồi tệ .
 
Truyện kinh dị tiếp, như truyện trước, copy không tính tiền bản quyền =)). Bản gốc trên này ;)

Immortal Blood (Máu của một người phi thường)
Tác giả:khuyết danh //đang xem xét có nên đặt tên mình vào đây không// =))


Các mặt trăng và các ngôi sao đều bị ẩn khỏi tầm nhìn, khiến cho nó trở thành một đêm trở nên im ắng và tối tăm lạ thường. Đến các lính canh còn phải mang theo đuốc để nhìn đường; vậy mà người đàn ông đến gọi cửa tại nhà nguyện của tôi lại không mang theo đèn đuốc gì. Tôi sau đó nhận ra rằng Movarth Piquine (tên người đàn ông) có thể nhìn trong bóng tối một cách rõ ràng như ban ngày- một khả năng tuyệt vời, cứ như thể anh ta có đặc quyền với bóng đêm vậy.

Một trong những người phụ việc lễ nghi trong nhà nguyện dẫn anh ta tới gặp tôi, và mới nhìn anh ta, ý nghĩ đầu tiên của tôi là anh ta cần chữa trị. Anh ta nhợt nhạt đến mức giống như màu của mắt mèo với một khuôn mặt có lẽ đã từng rất điển trai trước khi phải chịu đựng một sự mất mát khôn tả. Quầng thâm dưới đôi mắt anh ta cho thấy một sự kiệt sức hoàn toàn, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn ánh lên sự cẩn trọng, căng thẳng, và gần như là sự điên cuồng.

Anh ta nhanh chóng bác bỏ khi tôi cho rằng anh ta bị bệnh, rằng anh ta chỉ muốn bàn luận về một loại bệnh cụ thể.

"Vampirism (ma cà rồng hóa) //rất ghét từ cương thi :D//," anh ta nói, và sau đó dừng lại trước cái nhìn chế nhạo của tôi. “ Tôi được bảo rằng ông là người mà tôi nên tìm để có thể hiểu rõ ràng hơn về nó.”

"Ai nói với anh điều đó?" Tôi hỏi với một nụ cười.

"Tissina Gray."

Tôi ngay lập tức nhớ ra cô ta. Một hiệp sĩ dũng cảm và xinh đẹp, người mà đã cần đến sự trợ giúp của tôi để lọc ra những chi tiết thực sự trong một cuốn tiểu thuyết về đề tài ma cà rồng. Đã hai năm trôi qua, và tôi chưa hề nghe thấy liệu những lời khuyên đó của tôi về ma cà rồng có hiệu quả hay không.

" Anh đã nói chuyện với cô ấy? Quý cô ấy ra sao rồi?" Tôi hỏi.

"Đã chết," Movarth trả lời lạnh lùng, và sau đó, trước sự ngạc nhiên của tôi, anh ta nói thêm, có lẽ để làm dịu lại câu nói vừa rồi. “Cô ấy nói những lời khuyên của ông chẳng có giá trị gì, ít nhất là đối với một con ma cà rồng cụ thể. Lần cuối tôi nói chuyện với cô ấy, cô ấy đang lần theo một con khác. Nó đã giết chết cô ấy.”

"Vậy là những lời tư vấn của tôi với cô ấy không đủ rồi,” tôi thở dài. “Thế tại sao anh nghĩ nó sẽ đủ với anh?”

"Tôi từng là một giáo viên, nhiều năm trước đây rồi,” anh ta nói. “Không hẳn là ở trong một trường đại học. Một người hướng dẫn trong Fighters Guild (Hội Chiến Binh) thì đúng hơn. Nhưng tôi biết nếu một học trò không hỏi đúng câu hỏi, thì người giáo viên không thể là người chịu trách nhiệm cho thất bại của anh ta. Tôi chủ định sẽ hỏi ông đúng những câu cần hỏi.”

Và thế là anh ta hỏi. Trong hàng giờ đồng hồ, anh ta hỏi những câu hỏi và tôi trả lời những câu nào mà tôi biết, nhưng anh ta không bao giờ tự đưa ra bất cứ thông tin nào về bản thân anh ta. Anh ta cũng không bao giờ mỉm cười. Anh ta chỉ học hỏi ở tôi với đôi mắt căng thẳng của mình, cho thấy từng từ tôi nói điều được ghi nhớ.

Cuối cùng, tôi cũng hỏi lại một câu. “Anh nói anh ở Hội Chiến Binh. Có phải anh đang làm một nhiệm vụ cho họ?”

"Không," Anh ta trả lời cộc lốc, và cuối cùng thì tôi cũng có thể nhận ra được một sự lo lắng trong đôi mắt nóng nảy của anh ta. "Tôi muốn tiếp tục với ông vào tối mai, nếu tôi có thể. Tôi cần ngủ một chút và thời gian để hấp thu những điều ông vừa nói."

"Anh ngủ vào ban ngày hả," tôi mỉm cười.

Trước sự ngạc nhiên của tôi, anh ta mỉm cười, dù đó giống như là một cái nhăn mặt hơn. "Khi theo đuổi con mồi, anh cũng sẽ phải học theo thói quen của nó.”

Ngày hôm sau, anh ta giữ đúng lời và quay lại với nhiều câu hỏi hơn, những câu này cụ thể hơn nhiều. Anh ta muốn biết về những con ma cà rồng ở phía đông Skyrim. Tôi nói với anh ta về một bộ tộc mạnh nhất, Volkihar Clan, điên cuồng và tàn bạo, những kẻ mà chỉ cần hơi thở cũng đủ để làm máu trong huyết quản của nạn nhân đông cứng. Tôi giải thích cho anh ta làm cách nào mà chúng sống dưới những tảng băng di động và những vùng hồ bị ám, không bao giờ dám bước chân vào thế giới loài người trừ khi cần kiếm ăn.

Movarth Piquine lắng nghe một cách cẩn thận, và hỏi thêm nhiều câu hỏi cho tới nửa đêm, cuối cùng thì anh ta cũng sẵn sàng để rời đi.

"Tôi sẽ không gặp ông trong vài ngày," anh ta nói. "Nhưng tôi sẽ quay lại, và sẽ nói với ông những thông tin của ông hữu ích đến mức nào.”

Đúng như lời nói, người đàn ông đó quay lại nhà nguyện của tôi vào lúc sau nửa đêm một chút bốn ngày sau đó. Có một vết sẹo mới trên má anh ta, nhưng anh ta đang mỉm cười với một vẻ tàn nhẫn nhưng hài lòng.

"Những lời khuyên của ông đã giúp tôi rất nhiều,” anh ta nói. “Nhưng ông nên biết rằng bọn Volkihar có thêm một khả năng mà ông đã không đề cập đến. Bọn chúng có thể với xuyên qua lớp băng của hồ mà không làm vỡ lớp băng đó. Đó đúng là một sự bất ngờ cực kỳ khó chịu, bị tóm lấy dưới chân mà không hể có một cảnh báo trước nào."

"Thật ấn tượng," Tôi nói với một nụ cười. "Và kinh khủng. Anh thật may mắn khi còn sống sót."

"Tôi không tin vào sự may mắn. Tôi tin tưởng vào kiến thức và sự luyện tập. Thông tin của ông đã giúp tôi, và kỹ năng cận chiến của tôi đã quyết định số phận của con quỷ hút máu. Tôi chưa bao giờ tin vào bất cứ loại vũ khí nào. Quá nhiều thứ không thể đoán định. Kể cả người thợ rèn kiếm giỏi nhất cũng có thể tạo ra một con dao không hoàn thiện, nhưng bạn biết cơ thể bạn có những khả năng gì. Tôi biết tôi có thể thi triển hàng ngàn đòn đánh mà không hề mất đi sự thăng bằng, khiến cho tôi luôn luôn là người ra đòn trước.”

"Ra đòn trước?" Tôi thầm thì. "Như vậy là anh không bao giờ bị bất ngờ”

"Đó chính là lý do tôi đến tìm ông," Movarth nói. "Ông hiểu biết nhiều hơn bất cứ ai đang sống về những con quái vật này, tất cả các chủng tộc đáng nguyền rủa của bọn chúng trên khắp đất nước. Bây giờ ông phải nói cho tôi biết về những con ma cà rồng ở phía bắc Valenwood."

Tôi làm như anh ta yêu cầu, và một lần nữa, những câu hỏi của anh ta thử thách kiến thức của tôi. Có rất nhiều bộ tộc để tìm hiểu. Bọn Bonsamu thì rất khó phân biệt với bọn Bosmer trừ khi được nhìn dưới ánh nến. Bọn Keerilth có thể biến mất bằng cách bốc hơi thành sương mù. Bọn Yekef có thể nuốt trọn một người đàn ông. Bọn Telboth đáng sợ thì lại rất thích con mồi là những đứa trẻ, thậm chí chúng còn có thể trà trộn vào trong gia đình, chờ đợi một cách kiên nhẫn hàng năm trời trước khi giết sạch cả nhà họ trong cơn đói điên cuồng của chúng.

Một lần nữa, anh ta chào tạm biệt tôi, hứa rằng sẽ quay trở lại trong vài tuần nữa, và một lần nữa, anh ta trở lại như đã nói, ngay sau nửa đêm. Lần này, Movarth không có thêm vết sẹo nào mới, nhưng một lần nữa anh ta lại có thêm một số thông tin mới.

"Ông đã sai lầm về bọn Keerilth khi cho rằng chúng không thể bốc hơi thành sương khi bị đẩy xuống nước" anh ta nói, vỗ nhẹ vào vai tôi. "May mắn là chúng không thể di chuyển được xa trong dạng sương mù, và tôi có thể lần theo tiêu diệt nó."

"Tôi thực sự ngạc nhiên khi chúng lại đáng sợ như thế. Sự hiểu biết của anh đang tiến triển một cách đáng kinh ngạc,” tôi nói. “Tôi đáng nhẽ ra nên có một trợ lý như anh từ hàng thập kỷ trước."

"Bây giờ, hãy nói với tôi," anh ta nói. “ về những con ma cà rồng ở Cyrodiil."

Tôi nói với anh ta những gì tôi biết. Có một bộ tộc ở Cyrodiil, một nhóm lớn mạnh mà có thể nói là hơn tất cả các đối thủ khác, nhóm này có quá trình phát triển gần giống như điều mà Đế chế đã từng làm. Tên thật của bọn chúng không ai biết- đã bị thất lạc trong lịch sử,- nhưng chúng là những chuyên gia trong việc che giấu thân phận. Nếu chúng có nguồn thức ăn đầy đủ, bọn chúng hầu như không thể phân biệt được với người thường. Chúng có nền văn hóa riêng, văn minh hơn tất cả lũ ma cà rồng khác trong tỉnh, thích hút máu nạn nhận khi họ đang ngủ, lúc mất cảnh giác nhất.

"Bọn chúng sẽ khó để có thể đánh bất ngờ," Movarth chau mày. "Nhưng tôi sẽ tìm ra được một con, và sẽ nói với ông về những gì mà tôi học được. Sau đó ông sẽ cho tôi biết về lũ ma cà rồng ở High Rock, và Hammerfell, và Elsweyr, va Black Marsh, và Morrowind, và cả Sumurset Isles, được chứ?"
Tôi gật đầu, nhận ra rằng đây là một con người đang làm một nhiệm vụ không có hồi kết. Anh ta sẽ không thỏa mãn cho tới khi nắm được từng sự thật trần trụi nhất về mọi thứ. Anh ta cần biết tất cả.

Anh ta không trở lại trong suốt một tháng, và vào một đêm thì anh ta xuất hiện, tôi có thể thấy sự thất vọng và tuyệt vọng của anh ta, dù không có tí ánh sáng nào trong nhà nguyện.

"Tôi thất bại rồi," anh ta nói, ngay khi tôi vừa thắp một ngọn nến. “Ông nói đúng, tôi không thể tìm thấy được nổi một con.”

Tôi đưa gần ngọn nến vào mặt mình và mỉm cười. Anh ta ngạc nhiên, thậm chí là sững sờ bởi màu da xanh xao của tôi, con đói ngấu nghiến trong đôi mắt không rõ tuổi tác của tôi, và cặp răng. Oh, phải rồi, tôi nghĩ cặp răng chắc chắn đã làm ngạc nhiên người đàn ông mà đã khẳng định rằng không bao giờ để chính mình bị bất ngờ.

" Tôi chưa uống gì trong vòng 72 giờ qua," Tôi giải thích, và rồi nhảy xổ vào anh ta. Anh ta không kịp thi triển thế đánh đầu tiên cũng như thế đánh cuối cùng của mình….
 
Thủy tinh thì đánh đấm thế nào được ??? Chém nhau thì phải dùng đến sắt thép nó mới có lực .
Ko hẳn là thủy tinh vì nó đc làm = Malachite, Cu2CO3(OH)2

Chất liệu của em nó là ntn đây:
[spoil]
Ermit%C3%A1%C5%BE.jpg
[/spoil]
 
Chắc nâng Elemental Potency rồi...đưa cho companion xài vậy ^^

khổ nỗi đúng lúc lydia bị mất tích, 5-6 ngày rồi chưa thấy về nhà, chả biết đi theo giai nào rồi :(
 
sao cái này chắc hơn thép được nhỉ????
đang chờ lên lv 50 rồi mới vào riffen kiếm đứa con gái, nghe bảo nó bất tử
 
Hôm nọ cũng mới đọc được cái cuốn light armor, nghe nói nó là kim loại hiếm cứng và nhẹ hơn thép nhiều
 
Cái nhóm The Blades trong game hình như xuất thân từ Japan hay sao ấy mà giáp với vũ khí của nó giống y ninja lun :)) , với lại đằng sau cái Base của tụi nó có mấy cái nhà kiến trúc kiểu Japan nữa :))

The Blades học tập lối đánh,kiến trúc,giáp từ người Akaviri(sống ở Akavir,được cho là đã bị tuyệt diệt).
Nên đúng ra nói Akaviri lấy cảm hứng từ Nhật Bản thì đúng hơn:))
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top