Thế hệ mất mát

overgamer

Donkey Kong
Cánh cửa nhà đóng kín sau giờ làm việc. Màn hình máy tính sáng hầu như 24/7. Những buổi tối bơ vơ. Đó là cuộc sống của tôi và bao bạn trẻ khác - những thanh niên sống trong thời đại của sóng mobile không ngừng bủa vây, của mạng lưới Internet ngày càng rộng và của nhịp điệu chứng khoán lên xuống thất thường.

Đi 500m có một máy rút tiền. Lái xe vài cây số sẽ thấy một siêu thị. Các cửa hàng bán đồ hiệu mọc lên ở khắp nơi. Cuộc sống đang bày ra, đầy đủ và vật chất. Chúng tôi lao vào cuộc sống đó. Không hẳn với tâm lý hưởng thụ, chỉ vì không thể đứng ngoài. Nhưng, chưa bao giờ tôi thấy thiếu thốn và nghèo đói như bây giờ.

Tôi sống cùng hai cô bạn. Đã từng rất thân nhau. Thuộc mọi thói quen, sở thích, thậm chí cả lịch đi về của nhau. Nhưng, mọi thứ thay đổi từ khi chiếc dây cáp Internet mảnh mai màu đen được nối đến cửa sổ nhà mình. Một bộ switch 3 cổng chia ra 3 nhánh dây trắng. Một cuộc sống mới bắt đầu. Nói chuyện với nhau bằng mạng. Mọi công việc giải quyết trên mạng. Xem TV trên mạng. Cuộc sống ảo tràn ngập thông tin, tràn ngập người giống mình, tràn ngập các thứ để đọc, để xem, để nghiên cứu.

Tôi có thêm nhiều bạn mới, không sợ không có ai nói chuyện vào những tối ở nhà một mình. Hầu như, tôi và các bạn cùng nhà không còn đi chơi với nhau. Tìm ra thời gian để nói chuyện cùng nhau thật khó! Có nhiều lúc tôi phát điên lên vì cô đơn giữa ngôi nhà thênh thang lặng như tờ. Tôi biết, hai cô bạn tôi cũng vậy, nhưng không ai dám làm phiền ai, vì sợ ảnh hưởng đến thời gian và công việc của nhau.

Nhưng tôi không thể là một người chỉ nói chuyện bằng tay. Vì thế, sẽ có ngày tôi quay ra nói chuyện với con khỉ bằng bông trên giường, hoặc 4 bức tường trắng xung quanh mình. Cứ triền miên như thế. Nhiều người thuộc thế hệ tôi đã rơi vào trầm cảm. Chứng stress nặng không còn quá hiếm hoi, còn nhẹ thì là điều đi đâu cũng thấy. Trầm cảm nghĩa là cô đơn, là hoảng loạn trong cõi bế tắt của chính mình.

Tại sao lại thế? Tôi có công việc, có thu nhập, có bạn bè, quan hệ xã hội, nhưng sao vẫn cô đơn đến khủng hoảng? Bởi tôi vẫn là một người Việt Nam truyền thống, tôi vẫn cần những mối quan hệ thực chất, những gặp gỡ và nói chuyện thực chất chứ không phải qua qua bàn phím và câu chữ. Nhưng tôi không thể làm khác đi.

Tôi nhớ lời một cô bạn tôi, nói cách đây đã gần năm: “Đòi hỏi gì nữa, trong cái thời buổi mà ngoại tình xảy ra như cơm bữa thế này, có một tên để mà yêu trọn vẹn là tốt lắm rồi”. Vậy là hóa ra, vì sống trong thời đại này, người ta có quyền ngoại tình, có quyền vì một người yêu mới mà chia tay người yêu cũ chỉ với lý do đơn giản “không hợp nhau”? Và chúng ta buộc phải chấp nhận? Vậy thì đâu là tình yêu?

Cứ ngẫm nghĩ thế, rồi tôi thấy thương tôi, thương cho tất cả chúng tôi. Chúng tôi lớn lên trong thời đại mà mọi thứ thay đổi với tốc độ chóng mặt, mọi nền văn hóa, mọi quan niệm va chạm nhau đến nảy lửa và chúng tôi phải bơ vơ tìm cho mình một lối đi, một lẽ sống, một niềm tin. Bởi nếu không có niềm tin, chúng ta không thể sống nổi.

Đã từng có một thế hệ mất mát ở Nhật Bản, thế hệ lớn lên sau cuộc khủng hoảng kinh tế triền miên và phải chịu nhiều thiếu thốn công việc, tiền bạc và tình cảm. Vậy tôi và một số bạn trẻ khác liệu có phải là một thế hệ mất mát của Việt Nam hay không, khi đang sống giữa một đất nước 80 triệu dân mà nhiều đêm hoang mang không tìm nổi cho mình một người bạn chân thật để tâm tình, chỉ biết trải lòng mình lên blog mà đóng kín với những người xung quanh?

Có phải là thế hệ mất mát không, khi mà nhiều ngày quay cuồng trong đống việc ở cơ quan, giữa hàng trăm người mà vẫn thấy bơ vơ không có điều gì để hướng về?

Theo Blog Doanchithuy

Lang thang internet tự nhiên doc duoc bai nay , thấy 1 phần bản thân mình trong đó, không biết có ai cùng tâm trạng hay không :((:((:((
 
Bài viết hay, hình như mình cũng đang rơi vào tình cảnh này...

P/s: Bạn cho mình xin cái link gốc. Thanks.
 
Con người mần ra đc cái tình trạng hiện h, thì cũng sẽ tự biết cách xóa bỏ nó, nếu ngta cảm thấy như vậy là hợp lý.

Lâu lâu dứt cái PC 1 bữa, sống 1 ngày 'truyền thống' cho đầu óc thanh thản.

Còn chuyện yêu đương thì ai muốn yêu thì yêu, có kết quả tốt đẹp hay ko còn tùy vào các điều kiện khác. Thực sự mà nói, thấy có nhiều 'bà cô' học thật giỏi, làm thật nhiều
$ rồi cứ than 'phòng không gối chiếc', thấy cứ tréo cẳng ngỗng thế nào ấy. Tài năng của họ làm ra đc tiền bạc & địa vị, thế là đúng, đúng quá rồi. Nhưng họ ko hề muốn dẫn đến cảnh 'phòng không' mà rốt cuộc cũng thành ra như vậy, mần 1 hồi rồi thành ra cái mình ko muốn, thế có phải gọi là sai ko nhỉ?
 
mình cũng đang như vậy, hoang mang, bơ vơ, lạc lối. nhưng chả hỉu sao mình lại thích như vậy, haizzzzz, chắc là điên mất rồi :P
 
tại hạ đọc bài này và chỉ thấy nêu ra toàn những điều được cả thôi, chả thấy mất gì cả :| bây giờ chẳng lẽ cái việc phát triển đa truyền thông cũng có thể lấy làm cái cớ, để gọi là 'mất mát' hay sao, điều đó thật vô lý hết sức :|
nếu bản thân có bạn bè thật sự, nói chuyện qua mạng hay trực tiếp thực tế ko khác nhau nhiều, và nếu có khi nào muốn gặp mặt nhau tâm sự, thiết nghĩ một người bạn sẽ ko từ chối yêu cầu đơn giản như thế !! thành ra vấn đề cơ bản ở đây là sự 'lười' của bản thân + sự thiếu thốn quan hệ bạn bè, phương tiện truyền thông hiện đại, internet chỉ là điều kiện xúc tác khuếch đại một phần nào đó thôi, ko thể vin vào nó mà mè nheo này nọ được.
 
tại hạ đọc bài này và chỉ thấy nêu ra toàn những điều được cả thôi, chả thấy mất gì cả :| bây giờ chẳng lẽ cái việc phát triển đa truyền thông cũng có thể lấy làm cái cớ, để gọi là 'mất mát' hay sao, điều đó thật vô lý hết sức :|
nếu bản thân có bạn bè thật sự, nói chuyện qua mạng hay trực tiếp thực tế ko khác nhau nhiều, và nếu có khi nào muốn gặp mặt nhau tâm sự, thiết nghĩ một người bạn sẽ ko từ chối yêu cầu đơn giản như thế !! thành ra vấn đề cơ bản ở đây là sự 'lười' của bản thân + sự thiếu thốn quan hệ bạn bè, phương tiện truyền thông hiện đại, internet chỉ là điều kiện xúc tác khuếch đại một phần nào đó thôi, ko thể vin vào nó mà mè nheo này nọ được.

Tớ cũng trong tình trạng tương tự người viết bài, nhưng thiết nghĩ phải tới 80% lỗi là do mình, chứ ko do ai cả. Thấy nhiều người vẫn có nhiều bạn bè, vẫn sinh hoạt rất điều độ và có ích :|

Tóm lại là ở mình cả thôi. Xã hội phát triển là tất yếu nhưng ko thế vin vào đó mà đổ lỗi cho nó đc.
 
thì thời nay ai mà chẳng thế, tại hạ cũng ngồi máy hầu hết thời gian trong ngày, nhưng khi rảnh rỗi vẫn trò chuyện với gia đình, bạn bè, đến sân thể thao thì cũng chẳng thấy vắng người, đi la cà hàng quán cũng người đông tấp nập, chứ đâu có thảm thương như cái bàn mà chủ topic quote !! tóm lại cái gì cũng có hai mặt, nhìn thấy và tham gia mặt nào là tùy vào bản thân mỗi người thôi.
 
Nhận ra đc thì tránh đc, còn ko thì vẫn cứ mù đầu trong đó mãi ko thoát ra đc ^^
 
:)) Có người nói chuyện hàng ngày, công việc & thu nhập, cuộc sống đầy đủ,... mà lại kêu ca là cô đơn. Chả nhẽ tác giả bị tự kỉ ám thị.

Trước đây tớ cũng ngồi PC khoảng 12h/1 ngày. trừ 8 tiếng ngủ, 2 tiếng cho ăn uống, vệ sinh cá nhân,.... vẫn còn 2 tiếng để đi lại và đi chơi mỗi ngày. Bây giờ mỗi ngày chỉ ngồi PC khoảng 8 tiếng thôi. 4 tiếng dành cho công việc khác.

Quan trọng là do cách mình sinh hoạt thôi.
 
:)) Có người nói chuyện hàng ngày, công việc & thu nhập, cuộc sống đầy đủ,... mà lại kêu ca là cô đơn. Chả nhẽ tác giả bị tự kỉ ám thị.

Trước đây tớ cũng ngồi PC khoảng 12h/1 ngày. trừ 8 tiếng ngủ, 2 tiếng cho ăn uống, vệ sinh cá nhân,.... vẫn còn 2 tiếng để đi lại và đi chơi mỗi ngày. Bây giờ mỗi ngày chỉ ngồi PC khoảng 8 tiếng thôi. 4 tiếng dành cho công việc khác.

Quan trọng là do cách mình sinh hoạt thôi.

có những người như vậy đó bạn, bạn chú ý đọc báo những mục đời sống sẽ thấy thôi
 
có thì có đó, nhưng ngoại trừ những người workmaniac ra thì những người còn lại là do lười hoặc ko giỏi giao thiệp cả, mà chuyện đó thì chẳng ăn nhập gì tới net cả :|
 
Mình thì lại nghĩ theo chiều hướng ngược lại thế này, chính Internet đã giúp những người trầm cảm, không khéo léo trong giao tiếp, ít bạn bè có nơi để được thể hiện mình. Và mình cũng là một người như vậy.
 
Nhiều người ỷ lại quá mức thì như thế, chứ nếu biết điều chỉnh hợp lý thì ko bao giờ bị thế cả.
Internet là điều tốt và có lợi cho xã hội và loài người.Chẳng qua nhiều người dựa dẫm quá mức mà thôi.Lượng đấy ko phải đa số, và ko có tính thuyết phục nếu áp dụng cái đoạn quote kia vào thực tế.
 
chẳng qua chỉ la di lạm dụng internet thôi.Nếu biết điều chỉnh thời gian hợp lí thì sẽ OK mà
Mình lên mạng thì vẫn lên, 1 ngày 12 tiếng là bt.Nhưng không bao giờ thấy cô đơn cả.Mọi người chỉ đổ lỗi thiếu thốn bạn bè,tình yêu cho internet
sống lại đi.Sống thế không được đâu
 
Tôi không thể sống thiếu bạn bè.

Nhưng tôi cũng không thể sống thiếu Internet.

Và bây giờ, mọi chuyện vẫn rất bình thường... :|


Thế hệ này "được" quá nhiều... Tôi không tưởng tượng ra nổi sinh viên ngày xưa làm bài luận như thế nào nếu không có google.
 
Tôi có công việc, có thu nhập, có bạn bè, quan hệ xã hội, nhưng sao vẫn cô đơn đến khủng hoảng?

Đúng là có những người vẫn cảm thấy cô đơn trong khi điều kiện vật chật rất đầy đủ. Gần đây có nhiều bài nghiên cứu vấn đề cảm nhận hạnh phúc và kết luận là người càng đầy đủ bao nhiêu thì càng thấy ít hạnh phúc bấy nhiêu, trong khi người thiếu thốn lại cảm thấy hạnh phúc nhiều hơn so với nhóm kia. Có lẽ cũng khá giống trường hợp này nhỉ. 8->

Mình thì lại nghĩ theo chiều hướng ngược lại thế này, chính Internet đã giúp những người trầm cảm, không khéo léo trong giao tiếp, ít bạn bè có nơi để được thể hiện mình. Và mình cũng là một người như vậy.

Cái này đúng. :-bd

Chúng tôi lớn lên trong thời đại mà mọi thứ thay đổi với tốc độ chóng mặt, mọi nền văn hóa, mọi quan niệm va chạm nhau đến nảy lửa và chúng tôi phải bơ vơ tìm cho mình một lối đi, một lẽ sống, một niềm tin. Bởi nếu không có niềm tin, chúng ta không thể sống nổi.

Tự hỏi và tự trả lời rồi. Mọi nền văn hóa đều có những thách thức của riêng mình mà nó phải vượt qua để tiến lên phía trước. Nhiệm vụ của cá thể trong xã hội là giải quyết những thách thức đó.

Kết luận: Chung quy cũng do thái độ của mỗi người đối với cuộc sống như thế nào. Lạc quan thì thấy vui đời, còn bi quan thì thấy mọi thứ đều xám xịt. :)
 
Đúng là lỗi do mình 80% , biết là ko đúng nhưng rồi lại phó mặc cho nó cuốn phăng mình đi . Đến lúc nhìn lại thì đã thấy tự mình bứt mình ra khỏi mọi ng . Cô đơn lạc lỏng .
=)) tự nhận thấy mình giống ng trong bài đó .
Giờ muốn sửa sai cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu và như thế nào . Thế rồi lại tiếp tục để mọi sự đc cuốn trôi đi như nó đã và đang thế =))
 
Back
Top