mới viết thêm đoạn mới nè
CHƯƠNG 3: CHẠY THOÁT
(ESCAPE)
Phần đầu: Phá vỡ song sắt
(Break the cell)
Như thể nó đang chết, nhưng có muốn chết cũng không xong, và tới giờ phút này, một ý nghĩ điên rồ thoáng qua đầu tên trộm bẩn thỉu, rằng nó chết sẽ hay hơn, bởi vì nó sẽ không phải chịu trận đau đầu vẫn còn như ong bay trong đầu nó. Nó không biết là nó còn đang ngủ, hoặc đúng hơn, bất tỉnh cho đến khi ánh nắng bắt đầu cố gắng len qua làn mi và chọc thẳng vào mắt nó, và nó bừng khỏi cơn mê sảng, nhưng xung quanh vẫn tối đen bởi vì nó còn chưa mở mắt, đầu nó căng lên vì cơn đau còn văng vẳng, khiến nó khẽ rên lên một tiếng. Nó nhận thấy mình đang bị treo lủng lẳng và bị bám sát vào tường. Bằng mọi sức lực, nó mở mắt ra. Nó đang ở trong một nơi nó đã biết khi nó vừa mới thức dậy, nhà tù, và theo như phong cảnh đang treo bên ngoài cửa số, thì nó đang ở tầng ba, tầng được canh gác nghiêm ngặt nhất, à mà không, tầng được được canh gác nghiêm ngặt thứ hai, sau cái tầng hầm đặc biệt kinh sợ, và nó, dường như có vẻ hơi hơi uất ức bởi vì nó chưa đáng giá vào tầng hầm, dù sao thì cũng là mấy tên trộm quèn. Nó nghĩ đến cô gái mà nó gặp trong đó, cô ta là ai? Tại sao cô ta nguy hiểm đến mức phải nhốt vào tầng hầm, mà đến cả nó cũng không có vinh dự vào trong? Nó chưa kịp trả lời thì bỗng bụng bắt đầu ọt lên, và điều đó báo cho nó rằng dường như nó không chỉ bất tỉnh một đêm, mà cả một ngày hôm qua. Dù sao thì bữa sáng cũng sắp tới rồi, nó định ăn xong rồi mới chạy, nhưng rồi nó nhận ra là cánh tay nó không thể cử động, và đang giơ cao qua đầu nó.
Nó ngước nhìn lên và mặt Assa dần dần chuyển từ kinh ngạc sang cơn tức giận muốn ói mửa, hai tay của nó đang bị còng lại và dính vào tường bởi hai vòng sắt cắm vào mặt đá, nó nhìn xuống chân và thấy chân nó cũng bị xích, như vậy thì có khác gì bỏ đói nó chứ, và tệ hơn, làm sao nó có thể chuồn khỏi đây khi hai tay không thể với tới túi quần. Bọn chúng đã phát hiện ra nhược điểm của nó, và bây giờ, nó trở nên bất lực và vô dụng, như một thằng nông dân thậm chí làm ruộng cũng không nỗi, thậm chí chăn nuôi và săn bắn. Nó tự đập đầu mình vào tường cho hả cơn tức, và cũng để làm cho cơn đau đỡ hơn như cú đấm của Ero…
Ero! Nó nhìn quanh, để tìm kiếm bóng dáng của một tên sát thủ tóc đỏ, và nó đã thấy, bên trái nó là một thằng nhóc cũng bằng tuổi nó, nhưng trẻ hơn nó tám tháng tuổi đang treo lơ lửng bằng đôi tay, đôi chân buông thõng và lê lết trên mặt sàn đá. Nó biết là Ero vẫn còn đang bất tỉnh, bởi vì nó mới gặp cơn động kinh khủng khiếp chỉ một lần, còn nó đã bắt gặp hai ba lần. Assa khẽ gọi:
- Ero, Ero.
Không có chuyện gì xảy ra.
- Ero.
Nó có thể thấy cái đầu của đầu Ero đang nhúc nhích, và một lúc sau thằng đó bắt đầu rên lên chứng tỏ nó đã tỉnh, có lẽ nó cũng đang đau dữ dội, và dường như nó mất thời gian lâu hơn để tỉnh táo trở lại, Ero nói mà giống như rên rỉ:
- Chuyện khỉ gì xảy ra thế này?
Ero rên lên một tiếng và bắt đầu lắc đầu dữ dội, nó mở mắt ra và thấy được cảnh tượng xung quanh. Nó dường như không thể tin được:
- Ta đang ở đâu vậy?
- Trong tù.- Assa nói cộc lốc.
Ero cũng ra nhận chuyện gì xảy ra với chân tay nó, có cố gắng vùng vằng trong tuyệt vọng:
- Cái quái gì gì thế này?
- Hay chưa Ero,- Assa nói với giọng mỉa mai.- Kế hoạch bị bắt trước đó của cậu dường như không còn tác dụng nữa rồi. Bọn chúng đã tìm được cách nhốt tụi mình.
- Không phải lỗi của mi sao?- Ero giờ đã bắt đầu lên cơn- Không phải do mi cố cứu lấy một tên…ả tù nhân sao? Không phải do mi gây ra báo động sao? Mi mắc mớ gì phải làm thế, mọi tù nhân đều phạm tội, mi không nên cố giải cứu.
- Vậy à?- Assa cãi.- Vậy bọn mình là tội phạm phải không? Vậy bọn mình đâu có nên cứu bọn mình đâu hả? Kể từ khi Avillar thống trị, thì thậm chí cả tội phạm cũng muốn chống lại hắn.
- Bộ mi nghĩ ta không không muốn giải cứu bọn chúng à? Nhưng làm sao giải cứu kịp, tại bọn chúng sơ suất, hoặc không có tài thoát ra, đâu phải vì tụi mình, mắc mớ gì phải quan tâm đến bọn chúng chứ.- Đây đúng là câu nói của một sát thủ đích thực.- Nhưng đêm trước mi lại nổi hứng, cuối cùng thì ta cũng không khác gì bọn chúng.
Assa có thể thấy giọng điệu của Ero như thể nó muốn giết chính nó bằng con dao đỏ, nhưng tụi nó đêu bị tước vũ khí. Assa tiếp tục đập đầu vào tường, mặc dù cơn đau đã qua, như thể nó tưởng rằng điều này có thể giúp nó nghĩ thông suốt hơn, có thể nghĩ ra một kế hoạch gì đó. Đầu đó lại ong ong trở lại, vì cú đập, không phải cơn đau, nhưng nó vẫn chưa nghĩ ra gì hết, nó đã trở lại thành một tên vô tích sự.
Nó vẫn đứng đó, giờ không đập đầu vào tường nữa, cơn đói vẫn đang hoành hành nó, âm ỉ bên trong nó, Assa cố gắng chịu đựng, do không di chuyển nhiều nên cũng khá dễ dàng cho nó, nó cũng cảm thấy khan khát sau cuộc nói chuyện, nhưng giờ nó biết làm gì? Nó cứ đứng đó và bắt đầu thấy mỏi chân, nó nghĩ ngủ sẽ giúp nó ích hơn, nó cố buông thỏng mình và cố gắng ngủ. Do bên trong dù ban ngày nhưng vẫn khá tối, và nó đã quá mệt nên nó có thể dễ dàng chợp mắt. Sau một thời gian tưởng chùng như một giây, nó mở mắt ra và thấy trời vẫn còn sáng, sau đó nó đi ngủ lại, không muốn nói chuyện với Ero bởi vỉ nó không muốn phí sức và khát cổ họng. Một giây sau đó nữa, nó mở mắt ra và đã chiều. Thêm một giây nữa, nó mở mắt ra và nhận thấy rằng mỗi lần nó ngủ thì thời gian ngủ càng ngày càng rút ngắn, giờ trời đã bắt đầu chuyển tối. Nó chợp mắt lần nữa, và lần này, không, nhưng lần này nó lại không thể ngủ nỗi nữa. Nó đành phải ngắm nhìn trăng lên và khuất đi qua cánh cửa sổ có những chấn song. Nó không biết Ero làm gì vào ban ngày nhưng nó cũng không ngủ. Trời càng lúc càng khuya khoắt hơn, bên ngoài đã im thoăn thoắt, chỉ còn tiếng cú vọ rúc rích mà thôi. Nó nhắm mắt lần nữa, nhưng không được, và nó nghĩ nó sẽ phải thức suốt đêm. Nó tự hỏi nó sẽ làm gì suốt đêm đó. Những đêm nó thức trắng hầu hết đều đang làm một phi vụ, nhưng giờ nó đã bị bắt như thế này, nó biết làm gì hơn? Nó nghĩ đến cô gái đó, cô gái mà nó đã định giải thoát, cô ta là ai? Tại sao cô ta lại bị bắt? Cô ta từ đâu tới? Và cô ấy đến đây để làm làm gì? Bây giờ cô ta còn ở đây không, hay đã chuyển đi rồi? Những câu hỏi vẫn đập dồn dập vào đầu nó, nhưng nó không thể trả lời một câu nào cả. Nó cố gắng bỏ ý nghĩ về cô gái ấy, mà nghĩ về chuyện đã xảy ra. Nó dám chắc cơn đau là của tên áo đen, và lần này nó cũng có ảnh hưởng lên cả Ero. Hắn là ai? Và tại sao hắn lại có thể làm được như vậy? Phải chăng hắn là phù thủy? Nhưng nó chưa bao giờ thấy Lina sử dụng phép thuật này. Nó nhớ rằng Lina đã nói về loại phép thuật này, nhưng đã lâu lắm, và nó không nhớ rõ. Assa nhận thấy rằng bới móc kí ức của nó cũng khó như trả lời những câu hỏi mà nó không thể trả lời. Nó cố nhắm mắt lần nữa, và lần này không mở mắt ra, mặc dù nó vẫn còn đang thức thao láo. Dù đã cố nhắm mắt nhưng nó vẫn mở mắt ra vài lần, nó nhìn sang Ero, nó vẫn còn đang thức. Và mọi chuyện vẫn tiếp diễn trong một thời gian mà Assa tưởng đã mấy canh giờ, vẫn đang nhắm mắt, nó nghe nghe thấy tiếng xù xì nói chuyện, nó không thể kìm nổi việc nhắm mắt nữa, mí mắt nó bật lên. Một toán lính khoảng 5 người đang túm tụm trước mặt nó, qua những chấn song, và nó thấy vui vì đã có thứ để xem. Một tên lính nói với một tên khác dường như là gác ngục nó bởi vì hắn đang ngồi trên ghế:
-Này, Bardny, mày có mang theo không?
-Có.-Tên gọi là Bardny đó nói, và rút ra 5 cục xúc xắc- Còn mày thì sao?
-Dĩ nhiên là có- Tên nói chuyện Bardny ngồi xuống ghế và nói- Chứ mày tưởng tao tới đây làm gì?
- Tốt, chơi thôi.
Assa thấy 2 tên đó rút ra một thứ giống như cái cốc gỗ đen sì, và rồi mọi người đều vây quanh bọn chúng. Giọng của tên chơi với Bardny phát ra:
- Mày cược bao nhiêu?
- Chà…tao cược…- Giọng của Bardny- … 10 Dra.
- Tao đồng ý. Tụi bây đồng ý không?
Nó nghe thấy tiếng đồng ý và tiếng tán thành của những tên còn lại và tiếng xúc xắc gõ lốc cốc lên cái hũ đen, sau đó là một tiếng đập ầm xuống bàn. Giọng của tên Bardny phát ra:
- Mày nói trước đi, Treval.
- Tao cá…- Treval nói-…3 con năm.
- 5 con bốn- Bardny nói
- 6 con ba- Treval.
- Được. Tới lượt tụi bây.
Nó thấy tất cả những người còn lại đều cược cho Bardny, còn Treval thì bắt đầu hù dọa:
- Tốt, có gì tao hưởng hết.
Mọi người lại xum chụm lại xung quanh 2 cái cốc lật úp khiến cho cho Assa không thể thấy.Giây sau đó nó thấy Treval rú lên:
-A ha, 2 con bốn, còn tao 7 con ba, tụi bây thua rồi.
Mọi người bắt đầu rên lên trừ Treval đang reo lên chiến thắng, hắn thắng liền một lúc 40 Dra. Bardny giờ đang tức điên, muốn gỡ lại, hắn rít lên:
- Chơi lại mày.
- Chơi thì chơi.- Giọng Treval khinh khỉnh.
Tiếng xúc xắc gõ lốc cốc lại vang lên, và hai cái cốc đã được đặt xuống bàn. Bardny nói, giọng có vẻ như nghiến răng trèo trẹo:
-Tao nói trước, 4 con năm.
- 4 con sáu.
- 6 con sáu.- Bardny.
- Được.
Hai đứa đã cược cho Treval và một đứa cược cho Bardny. Bọn chúng túm chụm lại lần nữa và lần này đến lượt Bardny rú lên:
- 5 con sáu, hòa, chơi lại.
Xúc xắc lại đổ xuống và Bardny đã giành quyền đoán trước:
- 4 con bốn.
- 4 con năm.- Treval.
- 6 con năm.- Bardny nhanh chóng nói, hắn muốn chơi chiến thuật hòa lần nữa.
Xui xẻo cho Bardny, xúc xắc đã được lật mở, và Assa nghe thấy tiếng Treval: “6 con năm.”, đúng chóc con số hắn đã cược và tiếng rú của Bardny: “Không.” phát ra cùng lúc. Bardny, hẳn đang điên tiết dữ dội, đã bị mất toi 25 Dra trong trận đấu. Tiếng của Treval lại vang lên, mang đầy vẻ chiến thắng:
- Sao, Bardny, muốn chơi lại nữa không?
- Không, tự nhiên giờ tao luôn gặp xui kể từ con nhỏ kia tới đây.
Tim của Assa giật thót một cái, nó nhìn sang Ero, nó cố tỏ vẻ không quan tâm gì cả. Khi đó, Assa cố gắng lắng nghe từng lời nói của bọn lính.
- Vậy à?- Treval nói giọng mỉa mai.
- Ừ, tao dám cá nó là một pháp sư (shaman), bởi vậy tao mới gặp xui. Tao gặp nó trong lúc nó bị chuyển tới tầng hầm, chắc là nó ếm tao cho hả giận.
- Đừng có ngu.- Một giọng khác vang lên.- Con nhỏ đó xài kiếm, tao thấy vũ khí của nó rồi, một cây kiếm cán xanh, cong cong. Tao biết, tao canh tầng trệt, và tao cũng thấy được nó trong tay bọn lính vận chuyển nó.
Đó chính là thanh kiếm mà nó đã xài để đâm tên giám ngục Dement.
- Mà mày làm sao thấy được nó?- Giọng của Treval vang lên .- Mày gác ở đây mà, mắc mớ gì mày đi xuống tầng trệt? Tao biết mày lắm, đừng có đứng đó mà viện cớ.
- Tao có chuyện của tao, và tao cũng đã xuống đó thiệt sự. Đúng không, Laxyel, mày nó mày nhìn thấy kiếm của nó mà, chắc mày cũng nhìn thấy nó và nhìn thấy tao luôn mà?
- Tao không nhớ.- Tên được gọi là Laxyel trả lời. Cũng có thể.
- Nhưng mà dù sao thì mày cũng bịa đặt.- Treval nói.- Con nhỏ đó đâu phải pháp sư.
- Theo tao biết thì tao chỉ mới biết một con ả tù nhân là pháp sư thôi.- Thêm một giọng nữa phát ra.- À mà không phải, phù thủy chứ.
Tim Assa giật thót lên lần nữa, và bụng nó giờ đã quặn lên, có lẽ là vì đói. Nó nhìn sang Ero lần nữa, mắt nó giờ cũng đã nở lớn và cũng lắng nghe từng từ một.
- Có khác quái gì đâu chứ.- Treval nói.- Tao thấy mày hơi bị nhảm rồi đó, Khubart.
- Tao không nhảm- Tên Khubart cãi lại.- Bọn chúng khác nhau, phù thủy sử dụng phép tự nhiên còn…
- Ừ, sao cũng được.- Treval ngắt lời.- Giờ có chơi tiếp không, giờ hình như anh Bardny bỏ rồi đấy, thằng nào muốn chơi, hả?
- Mày nói cái gì ả tù nhân phù thủy hả, Khubart?- Một tên khác lại hỏi, tỏ vẻ khá nghiêm trọng.
- Tại sao mày lại quan tâm đến chuyện đó hả?- Treval nói, hắn giờ đang muốn chơi hơn bao giờ hết, bởi vì giờ hắn đang ăn hên.
- Tại vì tao nghe nói tới một ả phù thủy đã lấy đi một vật quý giá nào đó của ngài Avillar.
- Mày nói đúng đó, Picgs.- Khubart nói.- Tao đã từng làm việc cùng với ngài Dement, và tao đã trong chuyến lùng bắt nó, thực ra là 2 thằng nhóc của nó, tao cũng không hiểu tại sao, và con ả đó đã hi sinh để cứu hai đứa nhóc đó, giờ nó đang bị nhốt trong nhà ngục Droomhell.
- Đó là nhà ngục lớn nhất Mystict à?- Picgs nói.
- Ừ, nhưng dù có bắt được con ả đó, ngài Avillar đã cực kì tức giận và đầy tao và ngài Dement tới chỗ này.
- Nhà ngục Droomhell à?- Laxyel đột nhiên nói.- Có phải 2 tên trộm đó sẽ bị giải tới đó không.
- Chúng đã giết ngài Dement.- Khubart nói, lời lẽ có pha một chút uất ức, dường như không ai trong số bọn chúng nhận ra là 2 đứa nó đang ở đây, ngay cả Bardny, tên gác vào buổi tối cũng không để ý đến chuyện này.- Chuyển vào đó là đúng thôi.
- Ừ, chuyện hay lắm- Treval nói- Giờ chơi tiếp được không?
- Lần này tao sẽ thu cả vốn lẫn lãi.- Bardny hùng hổ nói.
- Mày vẫn muốn chơi à?- Treval nói với giọng hí hửng.- Vậy thì coi chừng đầy, giờ mày muốn thắng tao được một ván thì phải có nước bán nhà.
Bọn chúng lại tiếp tục chơi, và Assa vẫn tiếp tục quan sát bọn chúng. Trời bên ngoài bắt đầu bốc hơi ẩm, và những giọt mưa bắt đầu rơi lả chả, đập lầm rầm vào cái mái đá của nhà tù. Tuy cơn mưa này không dữ dội như cơn bão hôm trước, nhưng cũng gây ra một cái lạnh dễ chịu, và nó hầu như không còn cảm thấy khát nữa. Do không thấy rõ vì bọn lính che, Assa dường như khá mơ hồ về trò chơi này, nó hỏi Ero, giờ cũng đã không còn sợ khát nữa:
- Ero, cậu nghĩ trò đó chơi làm sao?
- Cậu không biết à?- Ero hỏi ngược lại.
- Không.
- Vậy thì, bọn chúng chơi trò 10 xúc xắc,- Ero bắt đầu nói.- Đầu tiên bọn chúng cược tiền, sau đó đỗ xúc xắc, mỗi tên có 5 viên. Trò này bắt mình phải đoán cả số xúc xắc của đối thủ, sau đó ra giá, người còn lại phải ra giá cao hơn, số xúc xắc hoặc số số nút và không được ra giá giống nhau, nếu mở ra, nều ai đoán trúng, hoặc gần trúng nhất sẽ thắng, nếu cả hai đều trúng thì tên ra giá cuối cùng thắng, tất nhiên đó phải là một số mà tên còn lại không dám ra cao hơn, còn nếu cả hai trật như nhau thì chơi lại. Muốn nói luôn về những đứa còn lại chứ? Đây mới là vấn đề của trò chơi, bọn chúng cược 10 Dra, nên đứa thua và những đứa bên đứa thua sẽ phải đưa 10 Dra hoặc cao hơn cho bên thắng làm sao cho mỗi đứa phải có ít nhất 10 Dra. Ví dụ nếu 2 thắng 3, thì ba đứa thua sẽ phải đưa 10 Dra và mỗi đứa thắng bên kia sẽ được 15 Dra, nhưng nếu 3 thắng 2, thì mỗi đứa thua phải mất 15 Dra để cho ít nhất mỗi đứa 10 Dra. Vụ này phải thực sự cân nhắc, có đông người theo mình hoặc ít người đều có lợi và hại. Nếu đông người mà thắng thì tiền ít, nếu thua thì mất tiền cũng ít, còn nếu ít người mà thắng thì được nhiều, thua thì mất nhiều.
- Vậy à? Tốt.- Nó nói, và đầu nó nảy ra một kế hoạch điên rồ, nhưng cực kì xuất chúng, và nó nghĩ đó có thể đó là kế hoạch hay nhất mà nó từng nghĩ ra. Nó lập tức hét lên.- Ê! Treval, tao muốn chơi với mày.
Bọn lính quay mặt về hướng tụi nó, nó nhìn sang Ero, và nó nhìn Assa như thể nó tưởng thằng này bị khùng rồi.
- Cái trò gì thế này?- Treval nói, nhìn vào vẻ mặt hớn hở của Assa.- Tụi bây nói nhảm gì vậy? Và làm sao mày biết tên tao?
- Bọn mày!- Khubart rú lên, và lắc lắc cái chấn song phòng của Assa và Ero.- Bọn mày giết ngài Dement, bọn mày là một lũ khốn kiếp, tao sẽ giết tụi mày.
Nó nhìn sang Ero, khá nuối tiếc vì đã quên không nói trước kế hoạch cho Ero, nhưng Ero cũng chẳng có phản ứng gì với hành động của Khubart, điều này làm nó vui mừng. Assa hét lên:
- Câm miệng đi, Khubart.
- Cái gì?- Tên Khubart rống lên lần nữa.- Sao mày dám…
- Làm sao mày biết nó?- Picgs hỏi.
- Mày khoái đặt câu hỏi quá ha, Picgs.- Assa tiếp tục nói sau sự ngạc nhiên của hắn.- Ừ, tao biết mày luôn, và cả thằng bạn Laxyel của mày.
- Sao mày biết…- Laxyel bắt đầu lên tiếng.
Cả bọn dường như đang sốc vì sự am hiểu tên tuổi của bọn chúng, nhưng bọn chúng không hề biết rằng nó đã lắng nghe tụi nó nói chuyện nãy giờ, đúng là ngu chưa từng thấy, chỉ có Bardny, vẫn đang ngồi trên ghế, là đủ “không quá ngu” để nhận ra:
- Tụi bây làm gì mà kinh ngạc dữ vậy? Nó biết được là tại vì nó nghe tụi mình nói chuyện nãy giờ thôi.
- Và mày nói mày muốn chơi với tụi tao à?- Treval hỏi lại.- Tại sao vậy hả?
- Ai biết?- Assa nói giọng tỉnh bơ.- Chắc tại tao thấy chán quá.
- Mày thấy chán hả?- Treval hỏi, giọng có vẻ dọa nạt.- Sao mày không đi ngủ đi?
- Tao chán ngủ, nhưng mà tao vẫn muốn chơi.
- Mày thì có gì để cược hả?- Treval lại giở giọng châm biếm.
- Mày không biết tao là ai à?- Assa lên giọng
- Tại sao tao phải biết chứ? Mày chỉ là một tên trộm.
- Đúng vậy. Vậy tụi bây đã biết tao đã ăn trộm được cả một gia tài. Tao cược 50 Dra để đổi lấy 10 Dra.
Xung quanh bắt đầu có tiếng khục khặc.
- Mày có bị khùng không vậy?- Treval nói tiếp, vẫn còn đang nín cười.- Mày đâu ở trong tù lâu lắm đâu, mới có một ngày mà đã phát rồ rồi à?
- Chắc tại giờ tao đang rất muốn chơi. Dù sao thì tao cũng sắp bị giải tới Droomhell, một ván chơi thì có hại gì.
- Cẩn thận đó, Treval.- Picgs nói.- Tụi nó có thể lợi dụng thời cơ trốn thoát.
- Tao không nghĩ vậy.- Assa nói, giọng vẫn tỉnh bơ.- Mày nghĩ làm sao mà tụi tao, không có vũ khí mà đi chọi lại 5 thằng cầm kiếm hả?
- Mày nói mày có một gia tài ăn trộm, mày cất ở đâu?- Treval tiếp tục hỏi.
- Tao cất ở căn nhà ma.
- Vậy thì tao sẽ tới đó lấy, mày không phải chơi nữa đâu.- Treval nói với giọng cực kì nham hiểm.
- Mày không tìm thấy đâu, tao đem chôn rồi, trừ phi mày chơi với tao một ván, và thắng, thì tao sẽ nói cho mày.
- Khá lắm nhóc.- Treval nói, tỏ vẻ thích thú.- Mày làm tao đồng ý rồi đấy. Bardny, mở cửa ra.
Tên Bardny bước đến và mở cánh cổng sắt, đồng thời rút kiếm ra, cả bọn đều làm theo, Treval nhanh chóng giữ chân Khubart để hắn không lao vào thọt mũi kiếm vào Assa.
- Picgs, giữ Khubart lại.- Treval nói.
Treval sau khi đã thả Khubart liền lấy kiếm kề cổ Assa trong khi Bardny mở còng tay cho nó. Cánh tay nó cuối cùng cũng được giải thoát. Assa nói tiếp:
- Trong này hơi tối, tụi bây ra ngoài đi, khóa cửa lại, tao có thể chơi qua chấn song.
- Ý hay đấy.- Treval nói, hơi ngạc nhiên vì nó không hề biểu lộ một chút cố gắng trốn thoát.
Assa ngồi đằng sau chấn song, ánh đuốc dù sáng cũng chỉ soi tỏ được hành hang, bởi vì vậy nên khoàng trống mà nó đang ngồi rất tối. Bardny đưa cho nó cái cốc gỗ đựng 5 cục xúc xắc, Treval đột nhiên hỏi:
- À mà mày biết chơi không đấy?
- Tao biết mà.- Assa nói giọng chắc nịch.
Xúc xắc đã được đổ xuống. Treval nói tiếp:
- Mày ra trước đi.
- Được. 1 con ba,
- Đúng là hỉ mũi chưa sạch.- Treval cười đểu, rồi nói.- 4 con ba.
- 2 con sáu.- Assa tiếp tục nói.
- 4 con bốn.
- 4 con sáu.
- 5 con ba.- Treval, gần như mất kiên nhẫn
- 5 con sáu.- Nó nói, vẫn bình tĩnh.
- 7 con năm.- Treval rít lên.
Suy nghĩ một hồi lâu, Assa bắt đầu muốn chấm dứt chuyện này:
- 10 con sáu.
- CÁI GÌ?- Bọn chúng đều hét lên. Treval liền nói:
- Tao cho mày cơ hội nói lại đó. Tại vì có lẽ bọn tao nghe không rõ.
- 10 con sáu.- Assa nói như thở.- Có giỏi thì ra giá cao hơn đi.
- Tao không ngờ mày bị sảng thật.- Treval nói, mang đầy vẻ tiếc nuối một cách giả tạo.- Tụi bây thì sao?
Nó đã thấy trước điều này, và dĩ nhiên, không có ai bên nó cả. Hai chiếc cốc được lật mở, và mọi con mắt đều đổ dồn vào những viên xúc xắc. Assa cũng vậy, mắt nó hướng về xúc xắc, nhưng nó không nhìn và cũng không cần nhìn. Trong bóng tối, nó móc cái bẻ khóa từ túi quần ra và nhét vào găng tay phải của nó, và dường như nó nghĩ Ero cũng đã biết nó đã làm điều này. Cả 5 tên lính đều rú lên, tên Treval nó với Assa:
- Mày nghĩ mày có đủ 250 Dra cho bọn này không?
- Tao không chắc.- Một lần nữa, hắn ngạc nhiên trước thái độ bình chân như vại của Assa.- Tao chỉ có khoảng hai trăm mười mấy đồng thôi.
- Nếu vậy thì số đồng thiếu sẽ được tính vào từng cú đấm vào bụng mày.
- Được thôi, nhớ tới sớm đó, đừng để tao lo quá lâu, hoặc bị chuyển đi.- Hoặc trốn đi nữa, Assa không nghĩ là nó có thể chịu nổi 250 cú đấm.
Sau đó, Bardny lại còng tay nó lại và đóng cửa phòng giam lại. Ero, nãy giờ đứng xem, liền trách móc Assa ngay khi bọn lính tiếp tục chơi:
- Ngu, cậu có thể đoán đại mà, biết đâu trúng thì sao.
- Mình là một đứa yếu đuối- Assa nói.- Nếu mình đoán một số hú họa, thì mình không thể tập trung vào công việc chính được, chắc kết quả thì mới không cần nhìn vô được. Dù sao thì, đã lấy được cái Bẻ khóa, nhưng giờ không xài được, phải đợi bọn kia chơi xong.
Nhưng bọn chúng chơi lâu quá, Assa chờ dường như đã cả canh giờ. Mưa cũng bắt đầu tạnh, chỉ còn vài giọt nước gõ lóc tóc, cái yên bình của đêm đã trở lại, và cái lạnh còn vương lại của mưa như một bùa thuốc lú, nó làm Assa trở nên rất mệt mỏi và mụ mị, mi mắt trở lên rất nặng. Nó đã yếu đuối, và khi đó, nó chìm vào giấc ngủ sâu li bì mà bây giờ nó không còn muốn nữa.
******************************
- Báo động, báo động.
Assa và Ero đều bị đánh thức bằng tiếng động inh ỏi của ban ngày một cách khác thường. Ban ngày, dù có ồn ào, nhưng cũng không ồn ào như thế này, và cũng không có bất cứ ai chạy toáng lên la hét: “Báo động, báo động.”. Assa mở mắt ra, nắng vàng đã rọi lên, và tiếng động ồn ào không phải như vỡ chợ, mà là tiếng chân chạy, tiếng la hét, tiếng vó ngựa và tiếng kim khí liên tục vang bên tai nó. Chuyện gì xảy ra thế này? Một vụ bạo động à?
Bỗng nhiên một tiếng động khủng khiếp vang lên như bị dội phép, và Assa dường như có thể thấy tường xung quanh đang chuyển động. Nó nhìn sang Ero, thằng đó cũng không biết gì cả. Giờ là lúc tốt nhât để trốn thoát, sự hỗn loạn chưa từng thấy trong thành phố này, như thể thần thánh đã ban cho nó con đường thoát thân vậy. Assa dùng ngón giữa móc cái Bẻ khóa từ trong găng tay ra, rồi cố gắng đúc vào trong cái ổ khóa còng tay của nó. Việc khiến nó mở khóa ở một vị trí rất khó mà thậm chí nó còn không thấy được tốn nó khá nhiều thời gian, nhưng sau đó nó đã giải thoát được cánh tay phải của nó. Việc giải thoát cánh tay trái có vẻ dễ dàng hơn, và một cách nhanh chóng, hai tay nó đã được tự do. Nó tiếp tục mở khóa hai chân và đến giải thoát cho Ero, nhưng khi nó đúc cái dụng cụ lằng ngoằn vào, Ero liền nói:
- Đừng giải thoát cho mình.
- Tại sao thế?- Assa hỏi một cách khó hiểu, ngày hôm qua nó thấy Ero khao khát được tự do biết chừng nào, nhưng giờ nó lại có một ý nghĩ muốn trong tù.
- Cậu không nghe à?- Ero giải thích.- Mẹ mình đang ở Droomhell, mình cũng sẽ bị chuyển đến đó luôn, nếu trốn ngay bây giờ thì bọn mình có lẽ sẽ… không đến đủ nhanh.
- Mình biết cậu muốn cứu Lina nhanh.- Assa bắt đầu cảm thấy Ero hơi bị sảng.- Nhưng mà ở đây mà không trốn ra… đây cũng chỉ là may mắn mà thôi, làm sao cậu có thể trốn ra được nhà ngục kinh khủng nhất Mystict chứ?
- Ta sẽ trốn ra trước khi bị giải vào đó, và cậu, không được đi theo, tốt nhất là trốn khỏi đây, đi tìm sư phụ Treath, hoặc đi tìm một nhóm phản động nào đó mà tham gia, hãy trở lại khi nào cậu đủ mạnh.
- Được.- Assa nói, không tránh khỏi cơn đau điếng. Nó nhét cái Bẻ khóa vào găng tay của Ero.- Nhưng giữ lấy, trốn thoát khi đã đến.
Assa tiếp tục móc vào túi Ero để lấy ra cái Bẻ khóa của nó. Ero nói:
- Sao cậu không dùng cái của cậu?
- Của cậu mới hơn.- Assa nói, mang giọng vui đùa, nhưng thật ra nó chỉ muốn giữ lại kỉ niệm của một người anh em đã vào sinh ra tữ cùng nó suốt 6 năm ròng. Nó quay đi, tránh nhìn vào Ero và đúc cái Bẻ khỏa của nó vào khe cửa. Vài chục phút đã trôi qua, nhưng nó vẫn không mở, có phải chăng do Assa cố nấn ná thời gian với Ero?
- Cái gì vậy trời?- Assa rủa, và vặn vẹo cái cây sắt quằn quẹo bị rỉ sét liên tục, cái cữa vẫn đứng đo và không chịu mở.
- Một ý nghĩ kinh hãi lướt ngang qua đầu Assa, rằng cái Bẻ khóa không đủ mạnh để mở khóa, hay chính nó không đủ mạnh để mở cái cửa này. Nó cầm lấy những thanh sắt nằm dọc trên cửa, rung lên dữ dội, và cảm thấy điên tiết như lần đầu tiên nó thấy tay bị xích trên tường. Và bỗng nhiên, nó thấy được môt hình thù của một con nguởi, không phải là lính gác, mà là một cậu trai 16 tuổi cầm một thanh kiếm thanh mảnh cẩn ngọc, đang chạy với vẻ hối hả. Đằng sau lưng cậu ta là một tên lính đang đuổi theo cậu, và Assa trố mắt lên khi thấy được cảnh tượng chưa từng thấy, một cái gì đó nhọn và dài đâm từ dưới sàn đá, tạo ra một lỗ hổng không chỉ trên sàn nhà mà còn trên trần nhà. Assa lại bị chìm trong hàng chục câu hỏi thậm chí chưa kịp hiện ra trong đầu nó. Và câu hỏi đầu tiên đó nghĩ ra là: Chuyện quái quỉ gì thế này?
Ah,mới vẽ xong hình Ero nhưng chưa scan,sẽ pót sau cho bà con coi