Xin lỗi mình cắt ngang mạch bài của bác gdqt,
mình post phần giữa của trận Minas Tirith
Xem bản dịch hoàn chỉnh của Trận Minas Tirith ở trang 92:
http://forum.gamevn.com/showthread....a-Cac-Giong-Loai-Trich-Tu-Silmarillion/page92
Chương 5
Cuộc hành quân của Rohirrim
...
Théoden quay về phía cận vệ, và nói bằng giọng dõng dạc, khiến cả binh lính của đội
éored thứ nhất cũng nghe được :
‘Thời khắc đến rồi, hỡi những kị sĩ của vùng Mark, con cháu của Eorl ! Kẻ thù và bão lửa đang ở phía trước, quê nhà đã khuất xa. Dù chúng ta chiến đấu nơi đất khách, nhưng vinh quang sắp tới sẽ mãi mãi là của các ngươi. Lời thề ngươi đã tuyên, chiến trường người hãy ráng. Trung quân, ái quốc, và vì tình đồng minh ! ’
Binh lính đập giáo vào khiên chan chát.
‘Éomer, con trai ! Con chỉ huy đội
éored thứ nhất,’ Théoden nói, ‘hãy đi dưới cờ vương hiệu ở chính giữa. Elfhelm, dẫn đại đội của ngươi về bên phải khi chúng ta vượt qua lũy. Và Grimbold dẫn quân về bên trái. Hãy để những đội ở sau đi theo ba cánh quân này chừng nào có thể. Gặp giặc là đánh. Không có chiến thuật nào khác, vì chúng ta vẫn chưa biết tình hình chiến sự ra sao. Hãy tiến lên, và đập tan bóng tối !’
Cánh quân tiên phong phi ngựa thần tốc hết mức, dù trời vẫn còn tối. Merry ngồi sau ngựa với Dernhelm, tay trái bấu chặt cho khỏi ngã còn tay phải nới dần thanh gươm khỏi bao. Giờ đây cậu cay đắng nhận ra sự thật trong lời nói của vị vua già : nơi chiến trận khốc liệt, cậu sẽ làm gì hả Meriadoc ? ‘Chỉ làm vướng tay một kị sĩ,’ cậu nghĩ, ‘cùng lắm là hi vọng có thể ngồi yên trên lưng ngựa và không bị xóc nẩy đến chết vì vó ngựa đang phi nước đại.’
Còn chưa đầy một dặm nữa là tới bức lũy ngoài. Họ nhanh chóng đến nơi, quá nhanh cho Merry. Những tiếng thét man dại nổi lên, cùng tiếng vũ khí xoang xoảng, nhưng mọi thứ diễn ra chóng vánh. Không có nhiều orc ở quanh lũy, và bọn chúng trở tay không kịp ; chúng bị hạ hoặc bị xua đi hết. Đến trước tàn tích của cổng bắc Rammas, nhà vua dừng lại. Đội éored thứ nhất dàn quân sau lưng ông và phía hai bên. Dernhelm theo sát nhà vua, tuy đại đội của Elfhelm ở tít phía bên phải. Quân của Grimbold đã ngoặt sang bên và phi qua một lỗ hổng lớn ở lũy để tiến về hướng đông.
Merry ngó ra từ sau lưng Dernhelm. Ở đằng xa, chừng mười dặm hoặc hơn, có một đám cháy lớn, nhưng từ chỗ các kị binh đến đó còn nhiều vành lửa khác theo một hình lưỡi liềm rộng, và điểm lửa gần nhất chỉ cách chưa đầy một dặm. Cậu không nhận biết được gì hơn trên đồng bằng mờ tối, và cũng không nhìn thấy chút tia hy vọng nào của buổi sáng, hoặc không một chút gió nào, dù là đổi chiều hay không đổi chiều.
Giờ đây quân đội Rohan lặng lẽ tiến vào chiến trường của Gondor, tiến chậm rãi nhưng đều đặn, tựa như thủy triều dâng qua các vết lở của một con đê mà người ta tưởng là vững chãi. Tên Thủ lĩnh Đen đang dồn hết tâm trí vào công thành, không tin tức nào đến được tai hắn để cho thấy sơ hở trên mặt trận của hắn.
Sau một hồi, vua Théoden dẫn quân chếch về phía đông, vào giữa những đám cháy đốt thành và cánh đồng ngoại vi. Họ vẫn chưa gặp phải địch, và nhà vua vẫn chưa ra tín hiệu. Rồi ông dừng lại một lần nữa. Thành phố đã ở gần hơn. Mùi cháy khét bốc lên trong không trung và cái bóng của chết chóc đang quanh quất. Những con ngựa trở nên bồn chồn.
Nhưng nhà vua ngồi trên lưng chú ngựa Snowmane, bất động, nhìn dõi về phía thành Minas Tirith xơ xác, tựa hồ một cơn thương tâm hoặc sợ hãi đang ập đến với ông. Ông có vẻ còng lưng xuống và run rẩy vì tuổi tác. Merry cảm thấy như gánh nặng của sự khiếp đảm và hồ nghi đang đè lên ông. Tim cậu đập chậm lại. Thời gian dường như lơ lửng trong tình thế chông chênh. Họ đã đến quá muộn ! Quá muộn còn tệ hơn cả không đến. Có lẽ Théoden sẽ nao núng, cúi mái đầu già nua xuống, quay ngựa và bỏ chạy vào sau những rặng đồi.
Rồi, bất thình lình, không thể nghi ngờ gì nữa, Merry cảm thấy một sự thay đổi. Gió đang thổi qua mặt cậu ! Ánh sáng le lói rạng lên. Ở xa, rất xa phía Nam, các đám mây đùn lên thành những hình thù mơ hồ màu xám đang dạt dần ra : buổi sáng đang ở mé đó.
Cùng lúc này, bỗng nhá lên một tia chớp như dội lên từ dưới nền thành phố. Trong tích tắc nó chói sáng và tỏa ra xa tít trong màu đen trắng, như một cột tháp sáng lòa. Rồi khi bóng tối rơi trở xuống, một tiếng bum vang rền lên trên cánh đồng.
Nghe thấy âm thanh đó, dáng hình lom khom của nhà vua bỗng vươn thẳng lên. Ông trở lại cao lớn và kiêu hùng, dướn người trên bàn đạp và hô lên sang sảng, hơn bất cứ người trần đoản mệnh nào từng hô :
Trỗi dậy, trỗi dậy, hỡi các kị sĩ của Théoden !
Tai ương phía trước : đốt chém đê hèn
Giáo hãy rung, khiên hãy vỡ,
trước khi mặt trời lên
Ngày ta vung gươm, một ngày nhuộm máu
Tiến về Gondor ! Tiến lên ! Tiến lên!
Đồng thời ông túm lấy chiếc tù và lớn của tướng cầm cờ Guthláf, và thổi một hơi mạnh đến nỗi chiếc tù và vỡ rời ra. Sau lưng ông, lá cờ mang hình ngựa trắng trên nền cỏ xanh bay phần phật trong gió, nhưng ông vượt lên cả lá cờ. Các hiệp sỹ cận vệ phi ngựa sầm sập theo ông, nhưng ông vẫn luôn ở phía trước.
Éomer phi ngựa cùng họ, ngù trắng trên mũ trụ của chàng tung bay, và tiền quân của đội
éored thứ nhất lao lên như bọt sóng tràn bờ, nhưng không ai có thể vượt qua Théoden. Ông như cuồng nộ, như thể cơn hăng say chiến trận của cha anh đang rần rật trong huyết quản, và ông cưỡi trên Snowmane như một vị thần trong huyền thoại, sánh ngang với Oromë Vĩ đại trong trận đánh của các Valar thưở hồng hoang. Chiếc khiên vàng của ông để trần, và kìa! nó lóe sáng như một mặt trời, và cỏ xanh bừng bừng dưới vó ngựa trắng của ông.
Sáng ngày đã đến, sáng ngày và gió biển, đêm tối đã phải nhường bước, đám lâu la của Mordor run rẩy, và chúng khiếp sợ bỏ chạy, chết tươi, và đoàn kị mã giận dữ xéo qua chúng. Rồi tất cả binh lính Rohan bật hát vang lên, họ vừa hát vừa vung gươm, vì niềm vui chiến đấu đang dâng lên trong họ, và tiếng hát trầm bổng đầy sát khí của họ vọng đến tận khu Thành.
===============
Chú thích:
éored : một đơn vị quân đội của Rohan, gồm khoảng 120 lính
Éomer ko phải là con của Théoden, chỉ là cháu trai, nhưng sau khi con trai của ông chết, ông thương yêu Éomer như con đẻ và sẽ nhường ngôi cho chàng.
Dernhelm: một kị binh bí ẩn trong quân của Théoden, người cho Merry cưỡi ngựa cùng, nhưng không bao giờ nói chuyện.