Tiếp theo bản dịch chương 6 The Lord of the Rings: The Two Towers,
tớ không được nghỉ hè, thành ra cũng bấn:
Chương 6
Vị vua trong Cung điện Vàng (
tiếp theo)
‘Thanh kiếm muốn tên là gì cũng được,’ Háma nói, ‘anh phải để nó lại đây, nếu anh không muốn một mình đấu lại với tất cả lính tráng ở Edoras.’
‘Không phải một mình!’ Gimli nói và sờ đến cây rìu, nhìn người gác cổng đe dọa như thể anh ta là một cây non mà Gimli đang muốn đốn xuống. ‘Không hề một mình!’
‘Nào, nào!’ Gandalf thốt lên. ‘Ở đây chúng ta đều là bạn bè cả. Hoặc nên là bạn bè; vì nếu chúng ta gây hấn với nhau thì ta chỉ mang lại tràng cười cho Mordor mà thôi. Nhiệm vụ của ta đang cấp bách. Thôi thì, ít ra đây là gươm của ta, Háma thân mến. Giữ nó cho cẩn thận. Nó tên là Glamdring, vì Tiên rèn ra cây kiếm này từ xưa lắm rồi. Giờ thì hãy để ta đi qua. Thôi nào Aragorn!’
Aragorn chầm chậm cởi dây kiếm và tự mình đặt thanh kiếm đứng dựa vào tường.
‘Tôi đặt kiếm ở đây,’ chàng nói, ‘nhưng tôi khuyên các anh không nên động vào nó cũng như không cho phép ai khác sờ tay vào. Trong bao kiếm tiên này là Thanh Gươm Đã Gãy nay được rèn lại. Telchar lần đầu tiên rèn nên thanh kiếm này cách đây rất lâu trong quá khứ. Cái chết sẽ đến với bất kì kẻ nào không phải là dòng dõi Elendil mà dám rút gươm của Elendil.’
Người gác cổng lùi lại và nhìn Aragorn kinh ngạc. ‘Phải chăng ngài đến từ những bài ca cánh nhạc trong những ngày xa xưa quên lãng? Thưa ngài, tôi sẽ tuân theo những gì ngài vừa nói.’
‘Được,’ Gimli nói, ‘nếu có Andúril làm bạn đồng hành thì cây rìu của ta cũng có thể ở lại đây mà không lấy làm hổ thẹn’; rồi chàng đặt nó xuống nền. ‘Tốt thôi, nếu đó là tất cả những gì anh cần, thì hãy để chúng ta vào và gặp chủ nhân của anh được rồi đấy.’
Người gác vẫn lưỡng lự. ‘Gậy của ông,’ anh ta nói với Gandalf. ‘Xin thứ lỗi, nhưng nó cũng phải để ngoài cửa.’
‘Vớ vẩn!’ Gandalf nói. ‘Cẩn thận là một chuyện, nhưng bất nhã là chuyện khác. Ta già rồi. Nếu ta không được dựa vào gậy mà đi, thì ta thà ngồi lại ngoài này và chờ cho Théoden tự lê chân đi ra đây để tiếp chuyện ta.’
Aragorn phá lên cười. ‘Mỗi người đều có một vật tùy thân khó rời bỏ. Nhưng chẳng lẽ anh lại bắt một ông già buông gậy chống ? Nào, hãy để chúng tôi vào thôi.’
‘Cây gậy trong tay một phù thủy không chỉ đơn thuần là một cái nạng cho người già,’ Háma nói. Anh ta nhìn kĩ vào chiếc gậy gỗ tần bì mà Gandalf đang dựa vào. ‘Nhưng trong những chuyện phân vân như thế này, ta nên tin vào sự suy xét của bản thân. Tôi tin rằng các vị là bạn và là những người trọng danh dự, và không có ý đồ xấu. Các vị có thể vào.’
Những người lính nâng thanh chắn nặng của cánh cửa lên, và mở cửa vào phía trong, những cái bản lề rộng kêu cót két. Bốn kẻ lữ hành đi vào. Bên trong có vẻ tối và ấm áp hơn so với khí mát ở trên đồi. Đại sảnh rất dài và lớn, tranh tối tranh sáng. Nhiều cây cột đồ sộ chống đỡ trần sảnh cao vút. Nhưng đây đó, có những vạt nắng mặt trời sáng le lói rọi qua cửa sổ hướng đông dưới mái chìa sâu hút. Qua máng che ống khói trên trần, phía trên làn khói đang bay thoát ra, họ thấy bầu trời xanh nhợt nhạt.
Họ nhìn sang hướng khác, và nhận thấy rằng sàn đại sảnh được lát đá nhiều màu ; cổ ngữ tỏa nhánh và các họa tiết trang trí đan xen nhau dưới chân họ. Lúc này họ thấy rằng các cây cột được chạm khắc lộng lẫy, óng ánh mờ trong màu vàng và những màu không rõ rệt. Nhiều tấm trướng thêu treo dọc theo tường, trên bề mặt rộng của chúng là hình những nhân vật của truyền thuyết cổ đang diễu hành, có hình đã mờ theo năm tháng, có hình thẫm lại trong bóng tối. Nhưng ánh nắng rọi lên hình một nhân vật : một chàng trai trẻ cưỡi ngựa trắng. Chàng đang thổi một chiếc tù và lớn, và mái tóc vàng của chàng tung bay trong gió. Chiến mã của chàng đang nghểnh đầu lên, lỗ mũi của nó nở rộng và đỏ như thở ra lửa khi nó hý vang đánh hơi chiến trận từ xa. Sóng sủi bọt trắng và lục cuộn quanh đầu gối của nó.
‘Hãy chiêm ngưỡng Eorl Trẻ tuổi !’ Aragorn nói. ‘Chàng đã phi ngựa tới từ phương Bắc cho Trận chiến trên Cánh đồng Celebrant.’
Lúc này bốn người bạn tiến về trước, đi qua lò sưởi dài đang rực củi lửa ở giữa đại sảnh. Rồi họ dừng lại. Ở tít đầu sảnh bên kia, quá chỗ lò sưởi và hướng bắc về phía cánh cửa, có một bậc tam cấp, ở giữa bậc là một chiếc ngai lớn mạ vàng. Trên ngai, có một người đàn ông đang ngồi còng xuống vì tuổi tác, đến mức ông ta trông gần như một người lùn ; nhưng mái tóc dài, rậm và bạc trắng của ông ta được tết thành những bím lớn và rủ xuống từ dưới chiếc vương miện mảnh bằng vàng trên đầu ông ta. Ở chính giữa trán ông ta là một viên kim cương trắng. Bộ râu dài trải lên đầu gối ông ta như tuyết ; nhưng đôi mắt của ông ta vẫn sáng lấp lánh khi ông ta nhìn vào bốn vị khách.
Một người con gái ăn vận trắng đứng sau ngai. Ngồi dưới chân ông ta, trên bậc thềm là một hình hài nhăn nheo, một kẻ có khuôn mặt khôn ngoan tái mét và mi mắt sùm sụp.
Một khoảng lặng im. Ông già không cử động gì trong chiếc ngai. Sau một hồi, Gandalf lên tiếng. ‘Kính chào, Théoden con trai của Thengel! Ta đã trở lại. Vì, xin hãy dè chừng! Gió bão đang tới, và tất cả bạn bè chúng ta nên chung sức, nếu riêng lẻ thì mỗi người sẽ đều bị tiêu diệt.’
Ông già chậm chạp đứng lên, tựa hẳn vào một chiếc gậy ngắn màu đen có tay cầm bằng sừng trắng; và giờ đây bốn người khách nhận ra rằng, dầu lưng ông ta còng, nhưng ông ta vẫn cao lớn và hẳn đã từng rất kiêu hãnh thời tuổi trẻ.
‘Ta đón chào ngươi,’ ông ta nói, ‘và có thể ngươi mong nhận được sự hoan nghênh. Nhưng thật sự mà nói, không chắc là ngươi được hoan nghênh ở đây, Thày cả Gandalf. Ngươi luôn mang tới điềm gở. Rắc rối đi theo ngươi như bầy quạ, và càng thường xuyên thì càng tệ. Ta sẽ không nói dối với ngươi: khi ta thấy Shadowfax quay trở lại mà không có kị sĩ trên lưng, ta rất vui mừng được gặp lại chú ngựa, nhưng ta còn mừng hơn vì không thấy người kị sĩ. Khi Éomer báo cho ta biết rằng ngươi đã ra đi, về với miền cực lạc của ngươi, ta không hề thương tiếc. Nhưng tin tức phương xa hiếm khi chính xác. Giờ ngươi lại đứng đây! Và những điều xấu xa đến cùng ngươi, tệ hơn cả ngày trước, như thường lệ. Sao ta phải hoan nghênh ngươi, Gandalf Quạ mổ? Nói xem.’ Ông ta chậm chạp ngồi lại xuống chiếc ngai.
‘Người nói chí phải, thưa bệ hạ,’ gã đàn ông tái nhợt đang ngồi trên bậc tam cấp kia nói. ‘Chưa đầy năm ngày trước, tin tức tai ương báo về, rằng con trai của người tử trận ở Biên giới phía Tây: cánh tay phải người, Nhị Thống chế của vùng Mark. Không thể nào tin Éomer được. Hắn ta mà có toàn quyền, thì tường thành của người sẽ không còn đủ quân số lính canh. Và chúng ta còn biết được từ Gondor rằng Chúa tể Hắc ám đang manh động ở miền Đông.
Đúng vào lúc đó thì kẻ lang thang này chọn quay về đây. Thật sự, tại sao chúng ta phải hoan nghênh ngươi, Bậc thầy Quạ mổ? Ta gọi ngươi là
Láthspell, Tin dữ; và tin dữ thì luôn là khách không mời, người ta thường nói thế.’ Hắn cười cay độc, ngước mi mắt sùm sụp lên và nhìn vào bốn người khách trong một chốc lát với ánh mắt đen tối.
‘Ngươi có thể được coi là thông thái, anh bạn Lưỡi Rắn ạ, và là một trụ cột cho chủ nhân của ngươi, không nghi ngờ gì,’ Gandalf nhẹ nhàng trả lời. ‘Nhưng có hai cách xem xét việc một người luôn đến cùng tin xấu: ông ta có thể là tác nhân của điều ác, hoặc là ông ta chỉ đến khi người khác cần sự giúp đỡ lúc khó khăn, và không can thiệp vào những lúc yên bình.’
‘Đúng thế,’ Lưỡi Rắn nói; ‘nhưng còn có loại thứ ba: bọn thu nhặt xương, bọn hay xía vào chuyện buồn của người khác, bọn kền kền được vỗ béo bằng chiến tranh. Ngươi đã từng mang đến bất cứ sự giúp đỡ nào, hả Quạ mổ? Và lúc này ngươi có thể giúp gì? Lần trước ngươi đến đây, ngươi mới là kẻ cần xin sự giúp đỡ. Chúa công của ta đã truyền cho ngươi chọn một con ngựa mà ngươi muốn rồi đi cho khuất mắt; thế là ngươi láo xược chọn ngay Shadowfax trước con mắt ngạc nhiên của bàn dân thiên hạ. Chúa công đã rất buồn bực, nhưng cũng có người thấy cái giá đó không quá đắt để có thể đuổi nhanh ngươi ra khỏi xứ này.
Ta đoán rằng lần này cũng thế thôi: ngươi đến tìm sự trợ giúp, hơn là mang đến thứ gì. Ngươi có mang lính đến không? Hay ngươi mang ngựa, đao gươm, giáo mác đến? Mấy thứ đó có thể là sự giúp đỡ mà chúng ta đang cần. Nhưng còn mấy kẻ đang lẽo đẽo theo đuôi ngươi kia là ai? Ba tên lang thang quần áo tả tơi xám xịt, và trong số bốn kẻ nhà ngươi thì chính ngươi mới nhìn giống một lão ăn mày nhất.’
‘Dạo này đại sảnh của ngài đang kém lịch sự hơn trước, hỡi Théoden con trai của Thengel,’ Gandalf nói. ‘Lẽ nào người truyền tin từ cổng thành chưa báo về danh tính những người đồng hành của ta? Hiếm có vị lãnh chúa nào của Rohan từng được đón ba người khách như thế. Binh khí mà họ để ngoài cửa đáng giá bằng nhiều người phàm, ngay cả với kẻ hùng mạnh nhất. Y phục của họ màu xám, vì chính các Tiên đã trang bị cho họ, và họ đã vượt qua nhiều gian nguy hiểm ác để đến cung điện của ngài.’
‘Vậy là, đúng như Éomer đã khai, các ngươi câu kết với mụ Phù thủy của Cánh rừng Vàng?’ Lưỡi Rắn nói. ‘Cũng không có gì lạ: chúng vẫn thường dệt nên những bẫy lưới lừa gạt ở Dwimordene.’
Gimli bước lên, nhưng chàng đột nhiên thấy bàn tay của Gandalf giữ vai chàng lại. Chàng ngưng bước, đứng im như tượng.
Ở Dwimordene, ở Lórien
Nơi Con Người hiếm được lưu dấu chân
Nơi ánh sáng ít soi mắt phàm trần
Nơi cư ngụ dài lâu và rạng rỡ
Galadriel! Galadriel!
Trong lành thay là giếng nước của người
Sáng chói thay ngôi sao trắng trên tay người
Nơi đất đai hoa lá mãi xanh tươi
Ở Dwimordene, ở Lórien
Đẹp đẽ hơn ý nghĩ của Con Người
Chính là Gandalf đang hát du dương, và ông bỗng đột nhiên đổi khác. Hất chiếc áo choàng rách rưới sang một bên, ông đứng thẳng người lên và không còn dựa vào cây gậy nữa; ông cất giọng sang sảng.
‘Người khôn ngoan chỉ nên nói những gì mình biết, hỡi Gríma con trai của Gálmód. Ngươi đã trở nên một con trùng u mê. Thế nên hãy im miệng, và giữ cái lưỡi chẻ của ngươi ở yên sau hàm răng. Ta không đi qua lửa thiêu và chết chóc để tới đây đấu khẩu quanh co với một tên chạy vặt cho đến tận khi cơn bão ập xuống.’
Ông nhấc cây gậy lên. Một tiếng sấm rền. Ánh nắng mặt trời biến mất khỏi cửa sổ hướng đông, cả đại sảnh bỗng nhiên tối như màn đêm. Lửa lụi đi trên đám than tàn. Họ chỉ còn trông thấy Gandalf, trắng toát và cao lớn ở trước lò sưởi đang thẫm dần.
Trong bóng đêm, họ nghe thấy tiếng rít của Lưỡi Rắn: ‘Chẳng phải thần đã khuyên bệ hạ nên tước cây gậy của lão? Tên ngốc Háma đã bán rẻ chúng ta!’
Có một chớp sáng lóe lên, như thể tia sét bổ xuống mái nhà. Rồi tất cả mọi thứ đều yên lặng. Lưỡi Rắn nằm úp mặt xuống sàn.
‘Nào, Théoden con trai của Thengen, ngài có thể lắng nghe lời ta được không?’ Gandalf nói. ‘Ngài có cần đến sự giúp đỡ?’ Ông nâng cây gậy lên và chỉ vào một cửa sổ trên cao. Bóng tối ở đó dường như tan biến đi, họ có thể thấy một mảng trời xanh ngời qua khung cửa. ‘Không phải mọi thứ đều tối tăm. Hãy giữ vững lòng can đảm, hỡi Chúa tể vùng Mark; vì ngài sẽ không tìm thấy đồng minh nào tốt hơn thế. Ta không có lời khuyên nào dành cho những kẻ tuyệt vọng. Nhưng ta có thể khuyên ngài, và nói với ngài vài lời. Ngài sẽ lắng nghe chứ? Đó không phải là lời mà ai cũng nghe được. Ta mong ngài hãy bước ra khỏi cửa và nhìn bốn bề. Ngài đã ngồi trong bóng đêm quá lâu rồi, đã tin vào những chuyện đơm đặt và những lời xúi bẩy quá lâu rồi.’
Théoden chầm chậm rời khỏi ngai. Một ánh sáng mờ bừng lên lại trong sảnh. Người con gái vội đi tới bên cạnh nhà vua, đỡ lấy cánh tay ông, rồi ông vua già bước loạng choạng xuống bậc tam cấp và từ từ đi dọc đại sảnh. Lưỡi Rắn vẫn nằm yên trên sàn. Họ ra đến cửa và Gandalf gõ cửa.
‘Mở cửa!’ ông hô lên. ‘Chúa tể vùng Mark đã tới!’
Cánh cửa mở ra, và một luồng khí mát lạnh ùa vào. Gió đang thổi trên đồi. ‘Hãy truyền cho lính gác của ngài đứng dưới chân cầu thang,’ Gandalf nói. ‘Và nàng, thưa công nương, hãy để ông ấy lại với ta một lúc. Ta sẽ trông nom ông ấy.’
‘Đi đi, Éowyn cháu ta!’ vị vua già nói. ‘Thời điểm để sợ hãi đã qua rồi.’
Cô gái quay người và từ tốn đi vào trong cung điện. Khi đi ngang cửa, nàng quay lại nhìn. Ánh mắt nàng nghiêm nghị và trầm tư, nàng nhìn đức vua với lòng thương đong đầy trong đôi mắt. Gương mặt nàng tươi đẹp, tóc nàng vàng óng chảy dài như suối. Nàng khá cao và mảnh mai trong chiếc váy trắng đai bạc; nhưng trông nàng cũng rất mạnh mẽ và cứng như thép, người con gái của các vua.
Và thế là Aragorn lần đầu tiên được chiêm ngưỡng trong ánh sáng ngày, Éowyn, Công nương của Rohan, và chàng thấy nàng rất đẹp: đẹp và lạnh giá, như một buổi sáng mùa xuân nhợt nhạt vẫn chưa tới độ đơm hoa. Và nàng bỗng nhiên cũng để ý đến chàng: người thừa kế vương vị cao lớn, từng trải sương gió, mình khoác áo choàng xám. Nàng cảm thấy nơi chàng có một sức mạnh ẩn giấu. Nàng đứng lặng một lúc như hóa đá, rồi quay mình đi khỏi rất nhanh.
‘Nào, thưa ngài,’ Gandalf nói, ‘hãy nhìn ra xứ sở của ngài! Hãy hít thở lần nữa không khí tự do!’
(Còn nữa)
Người dịch: proudfoot @gamevn
Tranh minh họa: sưu tầm
==========
"Sáng chói thay ngôi sao trắng trên tay người" mà Gandalf nói, chắc là ám chỉ chiếc Nhẫn Nenya trên tay Galadriel :)