Tiếp bản dịch Chương 9 The Lord of the Rings: The Two Towers
Chương 9
Dập dềnh trong thung lũng
Gandalf và đoàn người của Nhà vua đi khỏi, rẽ sang hướng đông để men theo vòng thành hoang phế của Isengard. Nhưng Aragorn, Gimli và Legolas ở lại. Họ thả cho Arod và Hasufel đi tìm cỏ gặm, họ tới ngồi bên cạnh hai hobbit.
‘Nào, nào! Cuộc săn đuổi đã kết thúc, rốt cục chúng ta cũng được gặp lại nhau, ở một nơi mà không ai trong chúng ta có thể ngờ tới,’ Aragorn nói.
‘Và bây giờ, khi các vị đầu lãnh đi bàn chuyện đại sự,’ Legolas nói, ‘thì đám thợ săn chúng ta có thể ngồi giải những câu đố nho nhỏ mà ta đã gặp. Chúng tôi đã lần dấu theo các cậu tới tận khu rừng, nhưng còn nhiều điều mà tôi rất muốn biết chúng xảy ra như thế nào.’
‘Chúng tôi cũng muốn biết nhiều thứ về các anh,’ Merry nói. ‘Chúng tôi đã nghe một số chuyện từ Treebeard, cụ Ent Già, nhưng chưa đủ chút nào.’
‘Từ từ rồi mọi chuyện sẽ sáng tỏ,’ Legolas nói. ‘Chúng tôi là kẻ đuổi theo, các cậu nên kể cho chúng tôi nghe trước nhất.’
‘Hoặc trước nhì,’ Gimli nói. ‘Trước nhất ta nên ăn đã. Đầu tôi đang đau đây, và trời đã quá ngọ rồi. Đồ lêu lổng các cậu sẽ phải chuộc lỗi bằng cách đưa vài thức chiến lợi phẩm của các cậu cho chúng tôi xơi. Đồ ăn và thức uống sẽ giúp tôi tính sổ nợ với các cậu tốt hơn đấy.’
‘Thế thì anh sẽ được xơi,’ Pippin đáp. ‘Anh muốn ăn ở đây, hay ngồi đàng hoàng hơn trong phần còn lại của đồn canh của Saruman – ở đằng kia dưới cái vòm? Chúng tôi thì phải ăn dã ngoại ở đây, phải để mắt tới con đường.’
‘Mắt cậu để đi đâu thì có!’ Gimli nói. ‘Nhưng tôi sẽ không đi vào đồn của bọn Orc đâu, cũng không ăn thịt thà hoặc bất cứ thứ thực phẩm gì do chúng chế ra.’
‘Chúng tôi không bắt anh xơi thực phẩm Orc đâu,’ Merry nói. ‘Bản thân chúng tôi cũng có quá đủ chuyện với bọn Orc rồi. Nhưng có nhiều loài khác ở Isengard nữa. Saruman đủ khôn ngoan để không quá tin cậy lũ Orc. Hắn có Con người canh gác cổng cho hắn: chắc đó là những thuộc hạ trung thành nhất của hắn. Dù sao đi nữa thì họ cũng được ưu ái và có lương thực đủ tốt.’
‘Và cả thuốc tẩu?’ Gimli hỏi.
‘Không, tôi không nghĩ thế,’ Merry cười giòn. ‘Nhưng đó là một câu chuyện khác, ta có thể đợi để kể sau bữa.’
‘Vậy thì đi nào, đánh bữa trưa thôi!’ Người lùn nói.
Hai hobbit dẫn đường; họ đi vào dưới mái vòm và tới một cánh cửa rộng bên trái, ở đầu cầu thang. Nó mở vào một căn phòng rộng, với những cửa nhỏ hơn ở phía bên kia phòng, có một lò sưởi và ống khói ở một góc. Căn phòng được đục ra từ vách đá, và chắc hẳn xưa kia nó rất tối tăm, vì cửa sổ của nó chỉ nhìn ra đường hầm. Nhưng giờ đây, ánh sáng tràn vào qua mái hầm trống hoác. Trong lò sưởi, củi đang cháy tí tách.
‘Tôi nhóm lửa đấy,’ Pippin nói. ‘Nó sẽ làm chúng ta phấn chấn hơn trong màn sương này. Hầu như không có bó củi nào xung quanh đây, và phần lớn số gỗ mà chúng tôi kiếm được thì đều ướt nhẹp. Nhưng ngọn lửa được gió qua ống khói: đường ống này có vẻ lượn ngoằn ngoèo trong lòng đá và không bị tắc, may thay. Có lửa thì được việc lắm. Tôi sẽ nướng lại chút bánh mì cho các anh. Tuy nhiên, tôi e rằng bánh đã cũ từ ba, bốn ngày nay.’
Aragorn và những người bạn đồng hành ngồi xuống ở một đầu của chiếc bàn lớn, còn hai hobbit thì biến đi qua một trong số những cánh cửa ở phía trong. ‘Trong đó là nhà kho, và mọi thứ chất trên giá gỗ, may mắn thay,’ Pippin nói trong khi hai cậu đang quay trở lại với bát đĩa, dao nĩa và nhiều loại thực phẩm trĩu nặng trên tay.
‘Anh không cần phải nhìn cảnh giác đám lương thực này đâu, Thày cả Gimli ạ,’ Merry nói. ‘Đây không phải là đồ của bọn Orc, mà là thức ăn của con người, như Treebeard gọi. Các anh muốn uống rượu vang hay bia? Có một thùng ở trong kia, rất ổn đấy. Còn đây là thịt lợn muối hảo hạng. Hoặc tôi có thể cắt vài khoanh thịt xông khói rồi nướng cho các anh, nếu các anh thích. Xin lượng thứ vì không có rau dưa gì: chuyến giao hàng mới đã bị cắt từ mấy ngày nay. Tôi không có đồ ăn kèm gì ngoài bơ và mật ong cho bánh mì. Thế có đủ không?’
‘Đủ lắm,’ Gimli trả lời. ‘Số nợ của các cậu với tôi giảm bớt nhiều rồi đấy.’
Ba người bạn nhanh chóng bắt tay vào bữa; hai hobbit cũng ngồi vào đánh chén lần thứ hai mà chẳng ngại ngần gì. ‘Chúng tôi phải thù tiếp khách khứa chứ,’ hai cậu nói.
‘Sáng hôm nay hai cậu thật lịch lãm quá,’ Legolas cười vang. ‘Nhưng, nếu chúng tôi không đến, có khi hai cậu vẫn thù tiếp nhau ấy chứ.’
‘Có thể lắm, tại sao không?’ Pippin trả lời. ‘Chúng tôi đã nếm đủ thứ kinh tởm với bọn Orc, và hầu như không ăn gì vào hôm trước đó. Lâu lắm rồi chúng tôi mới được ăn uống thỏa thích.’
‘Các cậu trông không có vẻ bị tổn hại vì chuyện đó,’ Aragorn nói. ‘Thật tình thì các cậu nhìn hồng hào khỏe mạnh lắm.’
‘Phải, trông đúng là thế,’ Gimli nói giữa lúc chàng đang uống và nhìn lên họ. ‘Nhìn xem, tóc tai cậu dày và xoăn gấp đôi lúc trước; và tôi sẽ thề rằng cậu có cao lên một chút, nếu như cậu còn đang trong tuổi lớn. Ông Treebeard này nuôi các cậu tốt thật.’
‘Ông ấy có nuôi,’ Merry nói. ‘Nhưng các Ent chỉ uống thôi, mà uống suông thì không đủ cho dạ dày. Thức uống của Treebeard có thể nuôi ta, nhưng ta vẫn cảm thấy cần nhai thứ gì đó. Nhai lembas cũng không tệ đâu.’
‘Cậu đã uống thức nước của các Ent, phải không?’ Legolas hỏi. ‘A, nếu thế thì tôi nghĩ mắt Gimli không nhìn nhầm đâu. Từng có nhiều câu hát lạ nói về nước của Fangorn.’
‘Có nhiều câu chuyện kì quặc về vùng đất đó,’ Aragorn nói. ‘Tôi chưa từng đi vào đó bao giờ. Nào, kể thêm cho chúng tôi về nó, và về các Ent!’
‘Ent,’ Pippin nói, ‘Ent thì – à, trước tiên thì, các Ent đều rất khác nhau. Nhưng cặp mắt của họ, cặp mắt thật lạ lùng.’ Cậu lúng búng một vài từ rồi im luôn. ‘À, ờ,’ lát sau cậu nói tiếp, ‘anh đã thấy vài Ent từ xa rồi, họ thì kiểu gì cũng thấy anh đến, họ đã báo cho nhau là anh đang đến – anh sẽ thấy nhiều Ent nữa trước khi anh rời khỏi đây, tôi nghĩ vậy. Anh sẽ tự tổng kết được là họ như thế nào.’
‘Ây, khoan,’ Gimli nói. ‘Ta đang kể chuyện từ khúc giữa. Tôi muốn được nghe kể từ đầu, theo đúng trình tự, bắt đầu từ cái ngày lộn xộn mà hội đồng hành của chúng ta tan rã.’
‘Anh sẽ được nghe, nếu ta có đủ thời giờ,’ Merry nói. ‘Nhưng trước hết – nếu anh đã ăn xong – mời anh nhồi thuốc vào tẩu và châm mồi. Rồi khi đó, ta có thể tưởng tượng trong chốc lát là chúng ta đang an toàn ở Bree, hoặc ở Rivendell.’
Cậu lấy ra một túi da nhỏ chứa đầy thuốc tẩu. ‘Chúng tôi có cả đống,’ cậu nói, ‘và các anh có thể lấy bao nhiêu tùy thích lúc nào ta đi khỏi đây. Sáng nay chúng tôi phải đi vớt đồ, Pippin và tôi. Có rất nhiều thứ trôi giạt quanh đây. Pippin đã tìm thấy hai thùng nhỏ bị cuốn đi từ một căn hầm hay buồng kho nào đó, chắc vậy. Khi chúng tôi mở thùng ra, bên trong chứa đầy thứ này: loại thuốc tẩu tốt nhất mà ta có thể mong, và chưa hề bị hư hại.’
Gimli nhúm lấy một ít và vò thuốc trong lòng bàn tay, rồi hít hà. ‘Tốt đấy, mùi cũng thơm nữa,’ chàng nói.
‘Tốt đấy!’ Merry đáp. ‘Đây là Lá Longbottom, thưa ngài Gimli! Có mác Hornblower đóng trên thùng, sự thật rành rành. Tôi không biết làm sao mà nó lại đến tận đây được. Chắc là cho Saruman thưởng thức. Tôi chưa từng nghĩ là nó lại được xuất khẩu ra xa thế. Nhưng lúc này thì nó đang có lợi cho ta, phải không?’
‘Phải,’ Gimli đáp, ‘nếu như tôi có tẩu để hút. Chao ôi, tôi đánh mất tẩu trong Moria, hoặc trước đó. Có chiếc tẩu nào trong đám chiến lợi phẩm của cậu không?’
‘Tôi e là không,’ Merry nói. ‘Chúng tôi không thấy chiếc nào, ngay cả trong đồn canh. Có vẻ như Saruman giữ cái thú này cho riêng lão. Và tôi nghĩ là chẳng ích gì nếu ta tới gõ cửa Orthanc để hỏi mượn lão một cái tẩu đâu. Ta sẽ hút chung tẩu, như bạn bè tốt phải thế những lúc eo hẹp.’
‘Hượm đã !’ Pippin nói. Cậu thò tay vào trong vạt áo khoác và lôi ra một cái túi vải nhỏ đeo cổ. ‘Tôi giữ một kho báu của tôi, hoặc hai, ở sát người, quý giá ngang với chiếc Nhẫn. Đây là một chiếc: cái tẩu cũ bằng gỗ của tôi. Đây là chiếc thứ hai: một cái tẩu mới. Tôi đã mang nó đi rất xa, chẳng hiểu tại sao nữa. Tôi không hề nghĩ là mình lại tìm được thuốc tẩu trên đường, khi thuốc của tôi dùng hết. Rốt cục bây giờ thì nó hữu dụng rồi.’ Cậu moi ra một cái tẩu nhỏ có nõ rộng hơi bẹt, và đưa cho Gimli. ‘Nợ giữa chúng ta thế này là tính xong chưa?’ cậu hỏi.
‘Nợ!’ Gimli thốt lên. ‘Cậu hobbit đáng quý, bây giờ tôi nợ cậu thì có.’
‘Nào, tôi sẽ quay trở lại bên ngoài, để xem bầu trời và gió mây ra sao!’ Legolas nói.
‘Chúng tôi sẽ cùng đi ra ngoài với anh,’ Aragorn nói.
Họ đi ra và ngồi lên đống đá trước cánh cổng. Lúc này họ có thể nhìn dõi xuống xa thung lũng; màn sương đã tản đi theo chiều gió nhẹ.
‘Giờ chúng ta hãy ngồi nhàn hạ một lúc ở đây!’ Aragorn nói. ‘Ta sẽ tán chuyện bên đống đổ nát, như Gandalf vẫn nói, trong khi ông ấy đang bận rộn ở nơi khác. Tôi cảm thấy một sự mệt nhọc mà tôi ít khi gặp.’ Chàng khép chiếc áo choàng xám, che bộ áo giáp lại, và duỗi cặp chân dài ra. Rồi chàng ngả lưng xuống và thở ra một hơi khói mỏng.
‘Nhìn này!’ Pippin nói. ‘Người Sải bước, vị Lữ khách đã trở lại!’
‘Anh ta chưa từng đi khỏi,’ Aragorn nói. ‘Tôi là Người Sải bước, và cũng là một Dúnadan, tôi thuộc về cả Gondor lẫn vương quốc phương Bắc.’
Họ yên lặng hút tẩu hồi lâu, mặt trời chiếu trên đầu họ, và rọi xiên xiên xuống thung lũng từ giữa những đám mây trắng đang ở cao trên bầu trời phía Tây. Legolas nằm yên, nhìn cố định lên bầu trời và mặt trời, và khe khẽ hát. Rồi chàng ngồi dậy. ‘Bắt đầu thôi!’ chàng nói. ‘Thời giờ đang trôi qua, và làn sương đang bay hết, hoặc sẽ bay hết nếu mấy người các cậu không nhả khói mù mịt quanh mình. Chuyện phiêu lưu của các cậu thế nào đây?’
(Còn nữa)
Người dịch: proudfoot @gamevn
Ảnh minh họa: Sưu tầm