Tiếp bản dịch The Lord of the Rings: The Two Towers
Chương 9 (tiếp theo)
Dập dềnh trong thung lũng
‘À, chuyện của chúng tôi bắt đầu với việc tỉnh dậy trong bóng tối và thấy toàn thân bị trói trong một trại Orc,’ Pippin nói. ‘Xem nào, hôm nay là ngày mấy?’
‘Mùng năm tháng Ba theo lịch Shire,’ Aragorn nói.
Pippin nhẩm tính trên đầu ngón tay. ‘Mới là chín ngày trước đây!’ cậu nói. ‘Tôi cảm giác như mình bị bắt từ một năm trước. Ờ, mặc dù nửa thời gian trong số đó giống như một giấc mơ tồi tệ, nhưng tôi cũng nhận thức được là nó diễn ra trong ba ngày rùng rợn. Merry sẽ đính chính nếu tôi quên mất chi tiết quan trọng nào; tôi sẽ không đi vào tiểu tiết: đòn roi, lời lẽ thô tục, mùi hôi hám của bọn chúng và gì nữa không biết; những thứ đó không đáng để nhớ.’ Thế rồi cậu kể lại về cuộc chiến đấu cuối cùng của Boromir và chặng hành quân của bọn Orc từ Emyn Muil tới Khu rừng. Những người kia thỉnh thoảng lại gật đầu khi có những chi tiết khớp với đoán định của họ.
‘Đây là một số bảo vật mà các cậu đã để rơi,’ Aragorn nói. ‘Chắc các cậu sẽ mừng được thấy lại chúng.’ Chàng nới thắt lưng dưới áo choàng và lấy từ đó ra hai con dao còn nguyên vỏ.
‘Ah!’ Merry nói. ‘Tôi không hề nghĩ sẽ được gặp lại chúng! Tôi đã chém vài tên Orc bằng con dao này; nhưng rồi Ugluk tước dao của chúng tôi. Ánh nhìn trừng trừng của hắn! Ban đầu tôi cứ tưởng hắn sẽ đâm chết tôi, nhưng hắn quẳng ngay con dao đi như thể nó đang đốt cháy tay hắn.’
‘Và đây là chiếc ghim cài áo choàng của cậu, Pippin,’ Aragorn nói. ‘Tôi đã giữ nó an toàn, vì đây là một thứ rất quý giá.’
‘Tôi biết,’ Pippin nói. ‘Thật khổ tâm phải để rơi nó, nhưng tôi còn biết làm gì khác?’
‘Không gì khác,’ Aragorn đáp. ‘Một người không dám buông báu vật khi cần thiết chỉ là một người bị báu vật câu thúc. Cậu đã làm đúng.’
‘Việc cắt đứt dây trói tay của cậu cũng là một việc khôn ngoan,’ Gimli nói. ‘Lúc đó cậu đã có cơ may, nhưng cậu cũng biết giữ lấy cơ may bằng cả hai tay, ta có thể nói vậy.’
‘Và để lại một câu đố hóc búa cho chúng tôi,’ Legolas nói. ‘Tôi cứ tự hỏi có phải cậu đã mọc cánh mà bay đi hay không.’
‘Rất tiếc là không,’ Pippin đáp. ‘Anh không biết về chuyện Grishnárk.’ Cậu rùng mình và không nói gì thêm, nên Merry kể nốt những tình tiết hãi hùng cuối cùng: bàn tay lần mò, hơi thở hôi thối, và sức mạnh kinh hoàng của cánh tay lông lá của Grishnárk.
‘Tất cả những chuyện này về bọn Orc của Barad-dûr, hoặc Lugbúrz như chúng gọi thế, khiến tôi thấy bất an,’ Aragorn nói. ‘Chúa tể Hắc ám đã biết quá nhiều, và bộ hạ của hắn cũng vậy; và Grishnárk rõ ràng là đã báo tin về qua Dòng Sông sau trận ẩu đả đó. Con mắt Đỏ giờ đây sẽ nhìn về Isengard. Nhưng dù gì thì Saruman cũng đã tự đặt mình vào thế tiến thoái lưỡng nan.’
‘Phải, dù bên nào thắng thì lão cũng sẽ không được khá đâu,’ Merry nói. ‘Mọi chuyện của lão bắt đầu đổ bể từ lúc bọn Orc của lão đặt chân lên Rohan.’
‘Chúng tôi đã bắt gặp lão già gian ác này, hoặc là Gandalf đoán vậy,’ Gimli nói. ‘Ở bìa của Khu rừng.’
‘Lúc nào?’ Pippin hỏi.
‘Năm đêm trước,’ Aragorn đáp.
‘Xem nào,’ Merry nói, ‘năm đêm trước – ta đang tới phần chuyện mà các anh chưa biết gì. Chúng tôi đã gặp Treebeard vào buổi sáng hôm ấy, sau trận đánh; và đêm hôm đó chúng tôi ở Wellinghall, một trong những ngôi nhà ent của ông ấy. Sáng hôm sau, chúng tôi đi tới Entmoot, đó là một cuộc họp các Ent, và là thứ kì dị nhất mà tôi từng thấy trong đời. Cuộc họp kéo dài cả ngày và lan sang ngày hôm sau, buổi tối chúng tôi ở với một Ent tên là Quickbeam. Rồi, quá tầm chiều của ngày họp thứ ba, các Ent bất thình lình nổi dậy. Thật là phi thường! Khu rừng có cảm giác căng lên như thể một cơn bão đang nung nấu bên trong: rồi nó đột ngột nổ tung ra. Giá mà anh có thể nghe thấy khúc hát của họ lúc hành quân!’
‘Nếu Saruman mà nghe thấy được lúc đó, thì lão đã cao chạy xa bay cả trăm dặm rồi, dù lão có phải chạy bộ đi chăng nữa,’ Pippin nói.
‘Dù Isengard có lạnh như đá và trụi như xương
Ta vào trận chiến, ta xô đổ đá, ta đạp tan tường!
Và còn nhiều nữa. Một phần lớn của bài hát không có lời rõ ràng mà giống như một đoạn nhạc kèn trống. Thật phấn khích thay! Nhưng tôi đã nghĩ rằng đó chỉ là một khúc quân hành, không hơn không kém, chỉ là một bài hát suông – cho tới khi chúng tôi tới được đây. Giờ thì tôi đã biết.’
‘Chúng tôi đi xuống sống núi cuối cùng và tiến vào Nan Curunír, sau khi đêm buông,’ Merry tiếp tục. ‘Đó là khi tôi lần đầu tiên cảm thấy rằng bản thân Khu rừng đang tiến theo sau chúng tôi. Tôi tưởng rằng tôi đang mơ một giấc mơ ent, nhưng Pippin cũng nhận thấy giống tôi. Cả hai chúng tôi đều khiếp đảm, nhưng chúng tôi không tìm hiểu được gì thêm mãi đến lúc sau.
Đó là những Huorn, hoặc họ được các Ent gọi như vậy trong “tiếng tắt” của Ent. Treebeard không chịu kể nhiều về họ, nhưng tôi nghĩ rằng họ là những Ent đã bị cây hóa, ít nhất là vẻ bề ngoài. Họ đứng đây đó trong rừng hoặc dưới tán rừng, câm lặng, trông nom không ngừng nghỉ cho các cây cối; nhưng tít sâu trong những vùng trũng tối tăm nhất, tôi tin rằng có hàng trăm, hằng trăm kẻ như thế.
Họ có một quyền năng khá lớn, và dường như họ có thể tung bóng tối bọc lấy thân: rất khó để nhìn thấy họ đang di chuyển. Nhưng họ thực sự chuyển động. Họ di chuyển khá nhanh, nếu họ đang giận dữ. Chẳng hạn, anh đang đứng yên nhìn thời tiết, hoặc đang lắng nghe tiếng gió vi vu, rồi đột nhiên anh thấy mình đứng giữa một mảng rừng với những cây cổ thụ mò mẫm xung quanh anh. Họ vẫn còn tiếng nói, và có thể trò chuyện cùng các Ent – đó là tại sao họ được gọi là Huorn, theo Treebeard – nhưng họ đã trở nên kì quặc và hoang dã. Nguy hiểm nữa. Tôi sẽ thấy rất sợ hãi phải gặp họ, nếu không có những Ent thực thụ trông chừng họ.
Thế là, lúc chớm đêm, chúng tôi lẻn xuống một khe núi dài dẫn vào cửa ngõ trên cao của Thung lũng Pháp sư; các Ent cùng những Huorn xào xạc của họ theo sau. Hai chúng tôi không thể nhìn thấy họ, dĩ nhiên, nhưng không gian đầy những tiếng răng rắc. Trời rất tối, một đêm mây phủ. Họ di chuyển nhanh một khi họ ra khỏi rặng đồi, và tạo thành tiếng động như cơn lốc. Mặt trăng không hiện ra qua mây, và không lâu quá nửa đêm, xuất hiện một khu rừng cao bao quanh mặt bắc của Isengard. Không có dấu hiệu của kẻ địch hay của bất cứ phản kháng nào. Chỉ có ánh sáng lập lòe trên cửa sổ cao của ngọn tháp, thế thôi.
Treebeard và một vài Ent nữa lần tới đúng tầm nhìn của cánh cổng lớn. Pippin và tôi có mặt cùng ông ấy. Chúng tôi ngồi trên vai Treebeard, và tôi có thể cảm thấy ông ấy đang run lên căng thẳng. Nhưng ngay cả khi họ đang kích động, các Ent vẫn có thể rất cẩn thận và kiên nhẫn. Họ đứng im như thể tượng đá, hít thở và nghe ngóng.
Rồi bỗng nhiên nổ ra một sự náo động lớn. Tiếng kèn chiến thổi vang và tường thành Isengard dội tiếng. Chúng tôi tưởng mình đã bị lộ, và trận đánh sắp sửa diễn ra. Nhưng không phải như thế. Tất cả lính của Saruman đang hành quân đi khỏi đó. Tôi không biết nhiều về cuộc chiến này, hoặc về các Kị sĩ của Rohan, nhưng Saruman có vẻ như đang muốn kết liễu đức vua và tất cả thuộc hạ của ông ấy với một đòn chốt. Hắn ta dốc hết quân ra khỏi Isengard.
Tôi nhìn thấy lũ địch đi tới: những hàng dài bất tận của bọn Orc đang hành quân; và nhiều toán trong chúng cưỡi sói lớn. Có cả những tiểu đoàn của Con người nữa. Nhiều kẻ trong số chúng cầm đuốc, và tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt chúng trong ánh lửa. Phần lớn chúng là người bình thường, khá cao và tóc sậm, dữ tợn nhưng không đến nỗi nhìn ác ôn. Tuy nhiên, có những kẻ khác trông thật kinh khủng: chiều cao như người thường, nhưng với khuôn mặt yêu tinh, xám bủng, hau háu và mắt lác. Anh biết không, chúng gợi tôi nhớ đến gã Người Phương nam ở Bree: mặc dù hắn ta nhìn không hoàn toàn giống Orc như bọn này.’
‘Tôi cũng liên tưởng tới hắn,’ Aragorn nói. ‘Chúng tôi phải đối mặt với khá nhiều những tên nửa người nửa Orc như thế ở Helm’s Deep. Giờ đây, hẳn đã rõ rằng gã Người Phương nam là một gián điệp của Saruman; nhưng tôi không biết hắn có hoạt động chung với bọn Kị sĩ Đen hay là chỉ làm việc cho một mình Saruman. Rất khó để đoán khi nào bọn xấu xa này câu kết với nhau và khi nào thì chúng phản nhau.’
‘Và, với tất cả những chủng loại ấy, phải có đến ít nhất mười ngàn quân,’ Merry nói. ‘Chúng mất một tiếng để ra khỏi cánh cổng. Một số thì đi xuống con đường cái về phía Khúc cạn, một số thì tách ra và đi về hướng đông. Một cây cầu đã được xây ở đó, cách đây khoảng một dặm, ở nơi lòng sông rất sâu. Anh có thể nhìn thấy nó lúc này, nếu anh đứng dậy. Chúng đều hò hát với một giọng chói tai, rồi cười khành khạch, tạo ra những tiếng om sòm gớm guốc. Tôi đã nghĩ mọi thứ có vẻ tăm tối cho Rohan. Nhưng Treebeard không cử động. Ông ấy nói: ‘Việc của ta đêm nay là xử lý Isengard, với đá và sỏi.’
Nhưng, mặc dù tôi không thể nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra trong đêm đen, tôi nghĩ rằng các Huorn bắt đầu dịch chuyển về phía nam, ngay khi cánh cổng đóng lại. Họ có công chuyện với bọn Orc, tôi chắc thế. Buổi sáng họ đã ở xa trong thung lũng; hoặc nói đúng hơn có một bóng tối mà không ai có thể nhìn xuyên thấu.
Ngay khi quân của Saruman đi khỏi, tới lượt chúng tôi. Treebeard đặt hai bọn tôi xuống, rồi đi tới cánh cổng, bắt đầu nện vào cửa, và gọi tên Saruman. Không có tiếng đáp, trừ những mũi tên và hòn đá ném ra từ phía tường thành. Nhưng tên mác không có nghĩa lý gì với các Ent. Dĩ nhiên là tên đâm vào người họ, và làm họ nổi xung lên giống như bị muỗi chích. Nhưng một Ent có thể bị tên cắm chi chít như một con nhím mà chẳng hề hấn nghiêm trọng. Có một điều là họ không chịu tác động của tên tẩm độc; và da họ có vẻ rất dày, cứng hơn cả vỏ cây. Phải một cú rìu nặng mới làm họ bị thương được. Họ không thích rìu tẹo nào. Nhưng phải có rất nhiều tay rìu mới chọi lại một Ent được: vì một người mà bổ rìu vào Ent thì không có cơ hội sống sót cho đòn thứ hai. Chỉ một cú đấm của Ent có thể thoi cho thép cứng dẹp lép như thiếc mỏng.
Khi Treebeard bị một vài mũi tên, ông ấy bắt đầu nóng máu lên, hoặc như ông ấy nói là trở nên khá “hấp tấp”. Ông ấy gầm lên một tiếng hoom-hom lớn, và có thêm cả tá Ent nữa chạy tới. Một Ent thịnh nộ thật sự là đáng sợ. Ngón tay họ, ngón chân họ bấu chặt lấy mặt đá; và họ xé tung đá tảng ra như vụn bánh mì. Như thể ta đang theo dõi một mảng rễ cây cổ thụ xoi vào đá trong hàng trăm năm, nhưng được tua nhanh trong một khoảnh khắc.
(Còn nữa)
Người dịch: proudfoot @gamevn
Ảnh minh họa: sưu tầm