Tiếp bản dịch
The Lord of the Rings: The Two Towers,
đoạn này Sam khá phũ với Gollum, hắn ghét Sam cũng phải ^^
TẬP 2
Hai Tòa Tháp
QUYỂN BỐN
Chương IV (tiếp theo)
CHUYỆN GIA VỊ VÀ MÓN THỊT THỎ HẦM
Sam gom những nhánh dương xỉ khô nhất lại thành đống, rồi đi lần theo bờ đất để thu thập một bó những cành cây và gỗ vụn ; cành tuyết tùng rơi từ cái cây ở trên đỉnh đã cho cậu một mớ củi khá tốt. Cậu cắt bỏ ít cỏ ở chân của bờ đất ngay bên ngoài bụi dương xỉ, rồi tạo thành một hố nông và đặt củi vào trong đó. Cậu vốn khéo tay với đá lửa và bùi nhùi, nên chẳng mấy chốc cậu đã nhóm được một ngọn lửa nhỏ. Nó hầu như không tạo khói, nhưng tỏa ra một mùi dễ chịu. Cậu đang cúi người che đám lửa và nuôi lửa bằng những thanh củi chắc hơn, khi Gollum quay trở lại, cẩn thận bưng hai chiếc xoong và lẩm bẩm một mình.
Hắn đặt xoong xuống, rồi đột nhiên nhìn thấy Sam đang làm gì. Hắn rít khẽ lên một tiếng the thé, có vẻ hắn vừa giận dữ lại vừa sợ hãi. ‘Ach ! Sss – không!’ hắn kêu lên. ‘Không ! Hobbit ngớ ngẩn, ngu ngốc, phải, ngu ngốc ! Không được làm thế !’
‘Không được làm gì ?’ Sam ngạc nhiên hỏi.
‘Không được nhóm lưỡi lửa đỏ gớm guốc này,’ Gollum vẫn rít lên. ‘Lửa, lửa ! Rất nguy hiểm, phải, đúng thế. Nó thiêu đốt, nó giết chóc. Và nó sẽ khiến kẻ thù đến đây, phải, thế đấy.’
‘Ta không nghĩ thế,’ Sam đáp. ‘Ta không cho rằng kẻ thù sẽ thấy, nếu ngươi không nhóm bằng củi ướt và khiến nó bốc khói mù mịt. Nhưng kể cả nếu kẻ thù thấy, mặc kệ chúng. Dù thế nào thì ta cũng sẽ mạo hiểm một phen. Ta sẽ ninh hai con thỏ này.’
‘Ninh thỏ !’ Gollum ré lên bất mãn. ‘Phá hỏng món thịt tươi ngon mà Smeagol đã để dành cho cậu, Smeagol ốm đói tội nghiệp ! Để làm gì cơ chứ ? Ninh để làm gì, hở hobbit ngu ngốc ? Thỏ non, thỏ mềm, thỏ ngọt lịm. Ăn đi, ăn chúng đi !’ hắn vồ lấy con thỏ ở gần nhất đã được lột da và đang nằm cạnh đống lửa.
‘Nào, nào !’ Sam vội nói. ‘Mỗi người một kiểu riêng. Bánh mỳ của chúng ta làm ngươi hóc, thì thịt thỏ sống khiến ta hóc. Nếu ngươi đưa thỏ cho ta thì nó đã thuộc về ta, ta có thể nấu thế nào tùy ý nếu ta thích nấu, rõ nhé. Và ta quả là thích nấu. Ngươi không cần xem. Đi đi và bắt một con khác mà ăn theo kiểu ngươi – ở nơi nào đó kín đáo và ngoài tầm mắt của ta. Như vậy thì ngươi sẽ không phải nhìn thấy ngọn lửa, còn ta không phải nhìn thấy ngươi, và cả hai chúng ta sẽ được khoan khoái. Ta sẽ đảm bảo cho đám lửa không gây khói, nếu điều đó làm ngươi yên tâm hơn.’
Gollum vừa rút đi vừa càu nhàu, và bò vào trong bụi dương xỉ. Sam bận rộn với hai cái xoong. ‘Thứ mà hobbit cần với món thịt thỏ,’ cậu tự nói chuyện, ‘là chút lá thơm và rau củ, nhất là khoai – rồi bánh mỳ nữa. Lá gia vị thì chúng ta dễ chừng có thể kiếm được.’
‘Gollum!’ cậu dịu giọng gọi. ‘Quá tam ba bận. Ta cần thêm ít lá.’ Gollum thò đầu ra khỏi bụi dương xỉ, nhưng cái nhìn của hắn không hề thân thiện hay tỏ ra muốn giúp đỡ. ‘Chỉ cần vài lá nguyệt quế, một nhúm ngải đắng và cỏ xạ hương là ổn, trước khi nước sôi,’ cậu nói.
‘Không !’ Gollum trả lời. ‘Smeagol không vui chút nào. Và Smeagol cũng không ưa các loại lá mùi. Gã không ăn cỏ hay rễ củ, không đâu báu vật ạ, trừ phi hắn ốm meo mốc hoặc sắp chết đói, Smeagol tội nghiệp.’
‘Smeagol sẽ phải nhúng nước nóng khi nồi nước này sôi, nếu gã không làm theo những gì được yêu cầu,’ Sam đe. ‘Sam sẽ dí đầu gã vào nồi, phải, báu vật ạ. Và ta sẽ bắt gã phải đi tìm cà rốt và củ cải, cả khoai nữa, nếu giờ đang là mùa. Ta cược là có rất nhiều món hay ho mọc hoang ở vùng đất này. Ta sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để lấy nửa tá khoai.’
‘Smeagol sẽ không đi, ồ không báu vật ạ, lần này thì không,’ Gollum rít lên. ‘Gã rất sợ sệt, và gã rất mệt, còn hobbit này thì không tử tế, không tử tế chút nào. Smeagol sẽ không bỏ công khó nhọc đi tìm rễ cây và cà rốt và – khoai. Khoai gì, báu vật, khoai gì hở?’
‘Khoai – tây,’ Sam nói. ‘Món khoái khẩu của Ông già, và một món tốt hiếm có để lấp đầy dạ dày rỗng. Ngươi sẽ không tìm thấy đâu, nên không cần phải khó nhọc. Nhưng hãy làm một Smeagol ngoan ngoãn và mang lá gia vị về cho ta, ta sẽ nghĩ tốt hơn về ngươi. Không những thế, nếu ngươi sửa đổi hạnh kiểm, và giữ vững nó, một ngày nào đó ta sẽ nấu khoai tây cho ngươi ăn, thật đấy: cá rán giòn và khoai tây chiên, do S.Gamgee phục vụ. Ngươi sẽ không thể cưỡng lại được.’
‘Có chứ, chúng ta sẽ cưỡng lại được. Phá hỏng món cá tươi, làm nó cháy xém! Đưa cá cho tôi
ngay bây giờ, cậu cứ giữ lại đám khoai tây chiên buồn nôn!’
‘Ôi, ngươi thật là hết thuốc chữa,’ Sam nói. ‘Đi ngủ đi!’
Cuối cùng, cậu cũng tự tìm được những thứ mà cậu muốn; nhưng cậu không phải đi xa lắm, không đi khuất khỏi nơi mà cậu chủ vẫn đang nằm ngủ. Sam ngồi đăm chiêu chăm đụn lửa trong một lát, cho đến khi nồi nước sủi bọt. Ánh sáng ban ngày rạng dần, không khí trở nên ấm áp; làn sương sớm tan khỏi mặt cỏ và cành lá. Chẳng mấy chốc, món thịt thỏ được cắt thành miếng đã sắp sôi trong xoong với chùm lá gia vị. Thời gian trôi qua, Sam bắt đầu gà gật. Cậu để nồi thịt tự liu riu trong gần một giờ, thỉnh thoảng lại lấy dĩa xiên thử, và nếm nước hầm.
Khi cậu thấy món thịt đã nhừ, cậu nhấc xoong ra khỏi lửa, và bò tới chỗ Frodo. Frodo mở hé mắt khi Sam đứng cạnh cậu ta, rồi cậu ta tỉnh dậy khỏi giấc mơ: lại một giấc mơ hiền lành và không nhớ nổi về hòa bình.
‘Xin chào, Sam!’ cậu ta nói. ‘Không nghỉ ngơi à ? Có chuyện gì chăng? Mấy giờ rồi ?’
‘Vài tiếng quá bình minh thôi,’ Sam đáp, ‘và gần tám rưỡi theo giờ Shire, có lẽ thế. Nhưng không có chuyện gì đâu. Tuy vậy, tôi cũng chưa gọi thế là ‘‘ổn’’ : không rau, không hành, không khoai. Tôi có ít thịt hầm cho cậu đây, và nước súp nữa, cậu Frodo. Ráng ăn nhiều. Cậu phải húp bằng cái cốc của cậu vậy, hoặc húp thẳng từ xoong, khi nào nó nguội bớt. Tôi không mang theo cái bát nào, hoặc đồ gì tử tế cả.’
Frodo ngáp và duỗi chân tay. ‘Đáng nhẽ cậu nên nghỉ ngơi thì hơn, Sam,’ cậu ta nói. ‘Và nhóm lửa cũng hơi nguy hiểm ở vùng này nữa. Nhưng tớ quả thực thấy đói. Hmm ! Tớ đang ngửi thấy thì phải ? Cậu hầm cái gì thế ?’
‘Một món quà từ Smeagol,’ Sam trả lời : ‘một cặp thỏ non ; mặc dù tôi nghĩ là Gollum đang tiếc rẻ đấy. Nhưng không có gì để nấu kèm cả, trừ ít lá lẩu.’
Sam và cậu chủ ngồi sát bụi dương xỉ, xì xụp ăn món thịt hầm từ cái xoong, dùng chung cái dĩa cũ và chiếc thìa. Họ tự thưởng cho mình nửa chiếc bánh elf mỗi người. Đó là cả một bữa tiệc.
‘Wheew ! Gollum này !’ Sam gọi và khẽ huýt sáo. ‘Thôi nào ! Đổi ý vẫn còn kịp đấy. Còn một ít trong nồi, nếu ngươi muốn nếm thịt thỏ hầm.’ Không có tiếng đáp lời.
‘Oh, chà, tôi đoán là hắn đã chuồn đi kiếm thứ gì cho bản thân hắn. Ta ăn nốt vậy,’ Sam nói.
‘Rồi cậu phải ngủ chút đi,’ Frodo nói.
‘Cậu đừng đi chỗ khác trong lúc tôi ngủ đấy nhé, cậu Frodo. Tôi chưa tin tưởng hắn lắm. Gã Thối tha – ý tôi là gã Gollum xấu tính, nếu cậu hiểu – vẫn còn hiện diện rất nhiều trong hắn, và gã đang trỗi dậy. Tôi không biết liệu hắn có muốn thít cổ tôi vào lúc này hay không. Tôi và hắn đang không được hòa hảo cho lắm, và hắn không hài lòng về Sam, ồ không báu vật ạ, không hài lòng chút nào.’
Họ ăn nốt, rồi Sam đi ra dòng suối để rửa nồi niêu. Khi cậu đứng lên để quay về, cậu nhìn ngược lại bờ dốc. Vào lúc đó, cậu thấy mặt trời đã mọc thoát ra khỏi đám sương khói, hoặc bụi mù, bóng tối, hoặc thứ gì đại loại thế, giăng ở hướng đông, và mặt trời tỏa ra những tia nắng vàng xuống cây cối và trảng cỏ xung quanh cậu. Rồi cậu để mắt đến một cuộn khói mảnh xoắn ốc màu lam hơi xám, hiện rõ lên trong ánh nắng, bốc lên từ một bụi rậm phía trên cậu. Cậu kinh hãi nhận ra rằng đó chính là khói từ đụn lửa nấu bếp của cậu, mà cậu đã quên không dập đi.
‘Không xong rồi ! Không ngờ nó lại hiện rõ ra như thế !’ cậu lẩm bẩm, và bắt đầu vội vã quay trở lại. Đột nhiên cậu dừng bước và lắng tai nghe. Cậu vừa nghe thấy tiếng huýt sáo, hay là không nhỉ? Hay đó là tiếng của một loài chim lạ ? Nếu là tiếng huýt sáo, thì nó không tới từ hướng Frodo. Đó, lại có tiếng nữa từ một hướng khác ! Sam bắt đầu chạy hết tốc lực lên dốc.
Cậu nhận ra rằng một cành củi nhỏ khi cháy đến khúc cuối đã bén lửa vào nhánh dương xỉ ở bên cạnh đụn lửa, và đám dương xỉ cháy lan ra khiến cho thảm cỏ âm ỉ bắt lửa. Cậu vội giậm chân cho tắt lửa, tãi tro ra, và phủ cỏ đất lên cái hố. Rồi cậu đi rón rén về phía Frodo.
‘Cậu có nghe thấy một tiếng huýt sáo, và một tiếng nữa giống như lời đáp không ?’ cậu hỏi. ‘Vài phút trước. Tôi mong rằng đó chỉ là tiếng chim, nhưng thực ra không giống lắm : ai đó đã bắt chước tiếng chim thì đúng hơn, tôi nghĩ vậy. Và tôi e rằng đám lửa của tôi đã bốc khói. Giờ, nếu tôi ẩu đoảng mang phiền phức tới cho chúng ta, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình. Có lẽ cũng chẳng có cơ hội mà tự tha thứ nữa !’
‘Yên nào!’ Frodo thì thào. ‘Tớ nghĩ là tớ nghe thấy tiếng nói.’
Hai hobbit buộc túi hành lý nhỏ lại, chuẩn bị sẵn sàng để bỏ trốn, rồi họ bò vào sâu trong bụi dương xỉ. Ở đó, họ núp mình lắng nghe.
Không nghi ngờ gì nữa, có tiếng nói. Những giọng nói trầm và bí mật, nhưng ở khá gần, và đang tiến đến gần hơn. Rồi đột nhiên, có một giọng nói ở ngay cạnh họ.
‘Đây! Đây là nơi mà khói bốc lên!’ giọng đó nói. ‘Chúng ở ngay đây thôi. Trong bụi dương xỉ, không nghi ngờ gì. Ta sẽ quây chúng lại như thỏ trong bẫy. Rồi ta sẽ tra ra được chúng là loài gì.’
‘Phải, và chúng biết những gì nữa!’ một giọng thứ hai nói.
Bốn người đàn ông sải bước tới cùng một lúc từ các hướng khác nhau. Bỏ chạy hoặc ẩn nấp không còn có tác dụng gì nữa, Frodo và Sam nhỏm dậy, quay lưng lại nhau và rút thanh gươm nhỏ ra.
Nếu hai hobbit kinh ngạc vì những gì họ nhìn thấy, thì kẻ vây bắt họ dường như còn kinh ngạc hơn. Bốn Con Người cao lớn đứng đó. Hai người cầm trong tay cây giáo có mũi rộng và sáng. Hai người cầm cung lớn, cao gần bằng họ, với ống tên lớn có mũi tên dài, lông đuôi tên màu lục. Cả bốn người đều đeo kiếm bên mình, họ ăn vận màu lá và màu đất với nhiều tông khác nhau, để có thể bước đi trên trảng cỏ của Ithilien mà không bị phát hiện. Tay họ đi găng xanh, gương mặt họ được che kín và trùm mũ màu lục, chỉ để hở cặp mắt, những đôi mắt rất tinh và sáng. Frodo nghĩ ngay đến Boromir, vì những Người này khá giống chàng về vóc dáng và y phục, và trong cách họ nói chuyện.
‘Ta không tìm thấy những gì mà chúng ta đang tìm,’ một người nói. ‘Nhưng nhìn xem chúng ta đã tìm được gì?’
‘Không phải Orc,’ một người khác nói, buông chuôi kiếm ra, người này đã nắm lấy chuôi kiếm khi anh ta nhìn thấy thanh Sting ánh lên trong tay Frodo.
‘Elf?’ người thứ ba lưỡng lự hỏi.
‘Không! Không phải Elf,’ người thứ tư nói, người cao nhất, và có vẻ là trưởng nhóm của họ. ‘Elf không đi lại trong Ithilien vào thời nay. Và các Elf rất đẹp đẽ đáng ngắm nhìn, dân gian nói vậy.’
‘Ý anh là chúng tôi không đẹp như Elf, theo tôi hiểu,’ Sam nói. ‘Cảm ơn, tử tế lắm. Và khi nào các anh bàn cãi xong về chúng tôi, có thể các anh sẽ cho tôi biết
các anh là ai, và tại sao các anh không để cho hai khách bộ hành mệt nhoài được yên.’
Người cao lớn trong bộ áo màu lục phá lên cười cả quyết. ‘Ta là Faramir, Đại úy của Gondor,’ anh ta nói. ‘Nhưng vùng đất này không có khách bộ hành: chỉ có thuộc hạ của Tòa tháp Hắc ám, hoặc là của Tòa tháp Trắng.’
‘Nhưng chúng tôi không thuộc về cả hai,’ Frodo nói. ‘Và chúng tôi quả thật là khách bộ hành, bất kể Đại úy Faramir có nói thế nào đi nữa.’
‘Thế thì hãy mau khai báo danh tính của các người, và mục đích của các người,’ Faramir nói. ‘Chúng ta còn nhiều việc, và đây không phải là lúc, hoặc nơi chốn, để chơi đố hoặc thương thảo. Nào! Kẻ thứ ba trong hội của các người đâu?’
‘Kẻ thứ ba?’
‘Phải, gã lẩn lút mà chúng ta đã nhìn thấy khi hắn đang vục mặt vào cái hồ ở dưới kia. Hắn có bề ngoài khá dơ dáy. Một chủng loại do thám của bọn Orc, ta đoán thế, hoặc một sinh vật thuộc về chúng. Nhưng hắn đã lẩn trốn được khỏi bọn ta nhờ mánh lới nào đó.’
‘Tôi không biết hắn đang ở đâu,’ Frodo đáp. ‘Hắn chỉ là một gã đồng hành mà chúng tôi tình cờ gặp trên đường; và tôi không chịu trách nhiệm về hắn. Nếu các anh bắt gặp hắn, hãy nương tay với hắn. Đưa hắn, hoặc chỉ cho hắn tới chỗ bọn tôi. Hắn chỉ là một sinh vật lang thang khốn khổ, nhưng tôi cũng trông chừng hắn trong một quãng thời gian. Về phía chúng tôi, chúng tôi là Hobbit của vùng Shire, xa về phía Tây và Bắc, sau rất nhiều dòng sông. Tên tôi là Frodo, con trai của Drogo, đi cùng tôi là Samwise, con trai của Hamfast, một hobbit đáng kính trọng giúp việc cho tôi. Chúng tôi đã đi một chặng đường dài – từ Rivendell tới, hoặc Imladris như nhiều người vẫn gọi.’ Tới đây, Faramir giật mình và bắt đầu chú tâm hơn. ‘Chúng tôi có cả thảy bảy người đồng hành: một người đã ra đi ở Moria, chúng tôi rời khỏi những người còn lại ở Parth Galen phía trên thác Rauros: trong số đó có hai cậu thuộc loài chúng tôi; một Người Lùn, một Elf, và hai Con Người. Đó là Aragorn; và Boromir, anh ấy nói rằng anh ấy tới từ Minas Tirith, một thành phố ở phương Nam.’
‘Boromir!’ cả bốn người đều kêu lên.
‘Boromir con trai của Lãnh chúa Denethor?’ Faramir hỏi, một cái nhìn nghiêm nghị lạ lùng hiện ra trên gương mặt anh ta. ‘Các cậu đi cùng anh ấy? Đây quả thật là một tin đáng chú ý, nếu cậu nói đúng. Những kẻ lạ mặt nhỏ bé, cậu nên biết rằng Boromir con trai của Denethor là Thống đốc Tối cao của Tòa tháp Trắng, và là Thượng Tướng của chúng tôi: chúng tôi cần anh ấy biết chừng nào. Vậy thì các cậu là ai, và các cậu liên quan tới anh ấy ra sao? Nói nhanh lên, vì Mặt trời đang lên cao!’
‘Anh có biết những lời sấm ngôn mà Boromir mang tới Rivendell không?’ Frodo hỏi.
Đi tìm Thanh gươm Đã gãy
Ở Imladris xa xôi
‘Quả thực là những lời đó!’ Faramir kinh ngạc nói. ‘Nếu cậu biết những lời này, đó là một bằng chứng rằng cậu đang kể sự thật.’
‘Aragorn mà tôi nói tới lúc trước, chính là người mang Thanh gươm Đã gãy,’ Frodo nói. ‘Còn chúng tôi là những Halfling mà câu sấm nhắc đến.’
(Còn nữa)
Người dịch: proudfoot @gamevn
Ảnh minh họa: Sưu tầm