Mới chia tay... Chả biết giải bày ở đâu, cũng chả biết kiếm ai tâm sự, post lên cái diễn đàn toàn người lạ để vơi cái biển khộ này. Tình yêu quen nhau 5 năm, cuối cùng cũng giải quyết trong 2 tiếng đồng hồ. Cuộc sống thật là vãi, đúng là không bao h biết được.
Quen nhau ở ĐH, mới vào, mình ko nổi lắm nhưng cũng lạ lạ, nó cũng lạ, nhí nhảnh dễ thương. Tình cờ đc làm chung nhóm vs nó, cái rồi nói chuyện, cái rồi quen... nhớ tết năm đó đúng vào giao thừa ngày 14/2. Hôm nay là Tết, mai là Valentine, mối tình đẹp biết bao, biết bao kỷ niệm, biết bao niềm vui nỗi buồn... Tình yêu đẹp lắm.
Thoáng cái 3 năm, nó và mình cãi nhau, tính nóng nảy của thg con trai, nó gặp 1 thằng bên ngoài lớp học anh văn an ủi nó, nó phải lòng. Lại nói mình không quan tâm nó đủ, ko đủ tốt, thg kia tốt hơn blah blah blah. Hồi đó tức lắm, nóng lắm, nhưng cắn răng cắn môi chịu, vì mình là con trai, và mình chỉ khóc khi ở 1 mình...Rồi bẵng đi nửa năm, mình chán nản, không màng tới j, bỏ bê, nợ môn, đánh banh... Rồi nợ, rồi báo ba mẹ, ba mẹ chửi, lúc đó mình nhận ra mình đã tổn thương gia đình tới chừng nào.
Đùng 1 cái nó quay lại, năn nỉ mình, xin lỗi mịnh, nói là nó ko thể quên được mình, nó luôn nhớ mình. Một năm vừa rồi nó vô cảm, và tình cảm nó chỉ dành cho mình. Nó khẩn thiết quay lại, và ko biết ma xui quỷ khiến như nào, mình đã nhận lời... Mình bỏ hết, quên hết, bắt đầu lại từ đầu, hai đứa lại quen, được 1 năm, cũng vui, cũng bình yên hạnh phúc... Tôi cố gắng học bù quần quật, h cũng chỉ còn 3 tín chỉ là xong. Cho tới ngày hôm qua, ko hiểu chuyện j, nó hẹn ra nc và kêu đang thích 1 a trong cty nó làm. kêu nó với tôi gần như là hoàn hảo 98%, nhưng thg kia là 2% còn lại. Nó chỉ biết xin lỗi, nó biết nó sai v.v... Tới lúc đó, tôi ko thể nghe được nữa, chỉ biết đi về. Sự bình yên đã hết, h tôi chỉ còn 1 mình, với cái lỗ cực lớn ở tim, đêm qua ko ngủ được. Có ai vượt qua rồi, làm ơn chỉ mình, cứ nhắm mắt lại là ký ức nó tuồn về thôi.
Quen nhau ở ĐH, mới vào, mình ko nổi lắm nhưng cũng lạ lạ, nó cũng lạ, nhí nhảnh dễ thương. Tình cờ đc làm chung nhóm vs nó, cái rồi nói chuyện, cái rồi quen... nhớ tết năm đó đúng vào giao thừa ngày 14/2. Hôm nay là Tết, mai là Valentine, mối tình đẹp biết bao, biết bao kỷ niệm, biết bao niềm vui nỗi buồn... Tình yêu đẹp lắm.
Thoáng cái 3 năm, nó và mình cãi nhau, tính nóng nảy của thg con trai, nó gặp 1 thằng bên ngoài lớp học anh văn an ủi nó, nó phải lòng. Lại nói mình không quan tâm nó đủ, ko đủ tốt, thg kia tốt hơn blah blah blah. Hồi đó tức lắm, nóng lắm, nhưng cắn răng cắn môi chịu, vì mình là con trai, và mình chỉ khóc khi ở 1 mình...Rồi bẵng đi nửa năm, mình chán nản, không màng tới j, bỏ bê, nợ môn, đánh banh... Rồi nợ, rồi báo ba mẹ, ba mẹ chửi, lúc đó mình nhận ra mình đã tổn thương gia đình tới chừng nào.
Đùng 1 cái nó quay lại, năn nỉ mình, xin lỗi mịnh, nói là nó ko thể quên được mình, nó luôn nhớ mình. Một năm vừa rồi nó vô cảm, và tình cảm nó chỉ dành cho mình. Nó khẩn thiết quay lại, và ko biết ma xui quỷ khiến như nào, mình đã nhận lời... Mình bỏ hết, quên hết, bắt đầu lại từ đầu, hai đứa lại quen, được 1 năm, cũng vui, cũng bình yên hạnh phúc... Tôi cố gắng học bù quần quật, h cũng chỉ còn 3 tín chỉ là xong. Cho tới ngày hôm qua, ko hiểu chuyện j, nó hẹn ra nc và kêu đang thích 1 a trong cty nó làm. kêu nó với tôi gần như là hoàn hảo 98%, nhưng thg kia là 2% còn lại. Nó chỉ biết xin lỗi, nó biết nó sai v.v... Tới lúc đó, tôi ko thể nghe được nữa, chỉ biết đi về. Sự bình yên đã hết, h tôi chỉ còn 1 mình, với cái lỗ cực lớn ở tim, đêm qua ko ngủ được. Có ai vượt qua rồi, làm ơn chỉ mình, cứ nhắm mắt lại là ký ức nó tuồn về thôi.




H tui cũng ổn rồi, cuộc sống cũng vui hơn tí. Thanks bác nhiều