- Thread starter
- #21
Anh bắt đầu xem xét lại tấm bản đồ anh đem ra để trôi thì giờ, anh xác định vị trí của các khu công trình và chỉ đạo các SCV làm việc. Anh xem chúng di chuyển đi khắp nơi và tự tưởng tượng lần đầu tiên anh được ngủ ở một nơi thật sự đàng hoàng trong khu khai quật của chính mình sẽ thế nào.
“Đến giờ dành cho pháo hoa rồi đấy các quý ông và quý bà,” một giọng nói thô ráp quen thuộc vang lên. Giọng Marcus Wright nghe giống như một đứa trẻ đang rất thích thú. “Nhớ giữ chặt mũ của mình lại nhé.”
Ngay lúc đấy, một ai đó từ một nơi nào đó nhấn một cái gì đó – Jake cho rằng các kỹ thuật viên sẽ biết các từ ngữ chuyên môn và họ sẽ nói cho Jake biết trong buổi ăn tối hôm đấy – và rồi có một ánh lửa sáng lên bất ngờ và chói lọi. Jake nhắm mắt mình lại theo phản xạ, và khi anh mở mắt ra, anh thấy một thế giới đầy màu xanh nhạt. Phía trên đầu anh là một mái vòm với một màu xanh như màu của bầu trời trên Trái Đất, theo những gì anh được nghe kể lại về chúng. Nhưng khác với bầu trời ở Trái Đất, mái vòm bảo vệ ở đây rực sáng và lâu lâu chúng rung đập theo một nhịp chậm rãi. Anh mỉm cười. Bây giờ chỉ còn bốn tiếng nữa là bầu khí quyển sẽ được thiết lập, và mặc dù là nó sẽ vẫn rất lạnh vài tiếng sau đó nhưng họ sẽ có thể cởi bộ quần áo bảo vệ trên mình ra một cách an toàn. Nếu may mắn, sẽ không có ai trong nhóm của anh sẽ phải bước vào một bộ như thế nữa trong ít nhất là mười tám tháng tới, khi mà một chiếc tàu sẽ đến để tiếp tế cho họ.
Bốn tiếng đồng hồ đấy cảm thấy thật dài. Nhưng họ dùng thời gian đó để thiết lập khu trại. Nhưng cuối cùng thì giọng của Marcus cũng vang lên trong tai anh.
“Bây giờ thì các bạn có thể cởi bỏ trang phục bảo vệ ra được rồi đấy,” Marcus nói.
Jake cởi chúng ra ngay, và anh thấy mọi người trong nhóm của anh cũng đang làm việc đấy. Anh hít lấy một luồng không khí – lạnh và khô nhưng an toàn. Marcus cười một cách thân thiện với anh.
“Anh sẽ quen với nó thôi,” anh ta nói. “Anh sẽ bị chảy máu mũi một ít trong tháng đầu tiên hoặc hơn, nhưng anh sẽ thích nghi thôi.”
Chảy máu mũi không phải là một vấn đề dễ chịu, nhưng ít ra nó vẫn tốt hơn những gì đáng chờ đón họ nếu chẳng may họ bước ra khỏi bầu khí quyển này. Jake gật đầu, anh hơi run một tí nhưng sự kích thích đang tràn ngập trong anh. Cả nhóm đặt những bộ trang phục bảo vệ vào trong khu lưu trữ, họ treo chúng lên một cách cẩn thận. Khi người cuối cùng đã treo bộ quần áo của mình lên, Jake nhìn quanh và thấy những khuôn mặt đầy hồ hởi.
Họ đã chờ đợi điều này lâu lắm rồi. Nhưng vẫn còn một việc phải làm trước khi họ có thể leo lên những chiếc rockcrawler (máy leo đá) và hướng ra ngoài để được tận mắt nhìn thấy và chạm vào thứ cổ vật tuyệt diệu đang chờ đón họ ngoài kia.
Nhóm Marine đã hộ tống họ mặc trên mình các bộ đồ chiến đấu, vẫy tay chào và quay về những chiếc dropship. Marcus Wright chen lấn qua đám đông để bắt lấy tay Jake trong một cái nắm tay cứng đến vỡ xương.
“Tôi chúng anh đầy may mắn, giáo sư,” Marcus nói với một sự chân thành thật sự. Jake tiếp tục cười lại với anh ta, dẫu anh biết rằng nó bây giờ trông giống như anh đang nhăn mặt hơn do sức ép từ cái nắm tay của gã khổng lồ kia.
“Cám ơn Marcus,” anh nói, và anh cố không thở hổn hển một cách thoải mái khi gã sát nhân đấy thả tay anh ra. Anh làm lơ đi sự đau đớn đang đập rộn lên trên các ngón tay của mình, Jake theo dõi các anh lính Marine ra đi, anh cảm thấy một xúc cảm giống như những lần trước khi việc này đã xảy ra – một sử thoải mái và một chút ít buồn phiền. Nhóm Marine ra đi đem theo những dấu hiệu còn sót lại của một nền văn minh, và bây giờ toàn nhóm của anh chỉ còn có một mình. Trong trường hợp khẩn cấp, họ đương nhiên vẫn có thể liên lạc với một ai đó và cứu trợ sẽ được gửi đi ngay. Nhưng vì Nemaka ở quá xa so với mọi nơi khác, mọi sự giúp đỡ, dù cho có được gửi đi trong vòng vài tiếng ngay sau khi nhận được một cuộc gọi hiểm nguy, sẽ phải tốn ít nhất vài ngày để đến nơi.
Nhưng dù gì đi nữa, Jake vẫn luôn cảm thấy hài lòng khi chỉ còn có anh và cái “gia đình nhỏ” của các nhà khảo cổ học này. Có một tình bạn thân thiết và sự gần gũi ở giữa họ mà anh chưa từng cảm nhận được với bất kì ai trong cuộc đời anh.
Ngay lúc này, anh cảm thấy mình giống như một vị vua của toàn vũ trụ. Cả nhóm của anh đều cảm thấy đầy hứng thú. Khu trại chính quá sang trọng so với bất kì những gì họ đã phải trải qua trước đây và ngôi đền vẫn đang chờ họ đến. Ngay cả bàn tay của anh cũng đang dần hồi phục sau cú bắt tay đầy nhiệt tình của Marcus. Anh ngẩng cao đầu và bước đến khu trung tâm liên lạc với một cảm giác đầy chủ đích. Ngoài khóe mắt, anh nhìn thấy cặp lông mày của R.M., đen và cong lên như một cặp cánh quạ, chúng nâng cao lên trong một sự ngạc nhiên trước sự thay đổi trong thái độ của anh.
Tốt. Có lẽ bây giờ họ sẽ không cần phải vờn nhau nữa. Anh thật sự không muốn phải luôn tranh cãi với cô ta.
Khu trung tâm liên lạc là một trong những tòa nhà đầu tiên được đội Marine thiết lập, và Jake phải cố để không trông như đang bất ngờ khi nhìn thấy một dãy lộn xộn các ánh đèn chớp nháy, các sợi dây, những màn hình trống trơn, những bộ phím và nút bấm. Đa số chúng, anh nhận ra, đều là loại xách tay di động, và anh chợt run lên trong sự kích thích.
Anh, giống như Valerian, cũng cảm thấy thật sự xót xa sự thiếu kém trong việc ghi chép lại các tài liệu trên Bhekar Ro. Nhưng sự sao lãng như thế sẽ không bao giờ lặp lại ở đây được. Nhóm của Jake có đầy đủ những thứ họ cần để ghi chép lại cái thời điểm này trong lịch sử loài người để truyền cho con cháu sau này của họ.
Teresa Baldovino, trưởng nhóm kỹ thuật viên của anh, quét mái tóc đen dài của cô ra sau và cười với anh. Cô ta đang hưởng thụ cái khía cạnh này của công việc còn hơn cả anh.
“Tôi đã sẵn sàng rồi, bất cứ khi nào anh muốn Jake à,” cô nói.
Anh hít một hơi dài và gật đầu. Cô ta chạm lấy một nút bấm và một hình ảnh ba chiều của Valerian hiện lên. Mọi người theo dõi đầy chú ý. Chỉ có mỗi Jake và R.M. là đã từng được diện kiến vị Hoàng Thái Tử ngoài đời, và chỉ có mỗi Darius và Kendra là đã từng được xem Valerian trong đoạn băng anh ta gửi cho Jake. Nhưng mọi người trong số họ đều biết rõ nhà đầu tư bí ẩn “Mr.V” là ai, và họ đều đang rất khao khát được nhìn thấy anh ta.
“Đến giờ dành cho pháo hoa rồi đấy các quý ông và quý bà,” một giọng nói thô ráp quen thuộc vang lên. Giọng Marcus Wright nghe giống như một đứa trẻ đang rất thích thú. “Nhớ giữ chặt mũ của mình lại nhé.”
Ngay lúc đấy, một ai đó từ một nơi nào đó nhấn một cái gì đó – Jake cho rằng các kỹ thuật viên sẽ biết các từ ngữ chuyên môn và họ sẽ nói cho Jake biết trong buổi ăn tối hôm đấy – và rồi có một ánh lửa sáng lên bất ngờ và chói lọi. Jake nhắm mắt mình lại theo phản xạ, và khi anh mở mắt ra, anh thấy một thế giới đầy màu xanh nhạt. Phía trên đầu anh là một mái vòm với một màu xanh như màu của bầu trời trên Trái Đất, theo những gì anh được nghe kể lại về chúng. Nhưng khác với bầu trời ở Trái Đất, mái vòm bảo vệ ở đây rực sáng và lâu lâu chúng rung đập theo một nhịp chậm rãi. Anh mỉm cười. Bây giờ chỉ còn bốn tiếng nữa là bầu khí quyển sẽ được thiết lập, và mặc dù là nó sẽ vẫn rất lạnh vài tiếng sau đó nhưng họ sẽ có thể cởi bộ quần áo bảo vệ trên mình ra một cách an toàn. Nếu may mắn, sẽ không có ai trong nhóm của anh sẽ phải bước vào một bộ như thế nữa trong ít nhất là mười tám tháng tới, khi mà một chiếc tàu sẽ đến để tiếp tế cho họ.
Bốn tiếng đồng hồ đấy cảm thấy thật dài. Nhưng họ dùng thời gian đó để thiết lập khu trại. Nhưng cuối cùng thì giọng của Marcus cũng vang lên trong tai anh.
“Bây giờ thì các bạn có thể cởi bỏ trang phục bảo vệ ra được rồi đấy,” Marcus nói.
Jake cởi chúng ra ngay, và anh thấy mọi người trong nhóm của anh cũng đang làm việc đấy. Anh hít lấy một luồng không khí – lạnh và khô nhưng an toàn. Marcus cười một cách thân thiện với anh.
“Anh sẽ quen với nó thôi,” anh ta nói. “Anh sẽ bị chảy máu mũi một ít trong tháng đầu tiên hoặc hơn, nhưng anh sẽ thích nghi thôi.”
Chảy máu mũi không phải là một vấn đề dễ chịu, nhưng ít ra nó vẫn tốt hơn những gì đáng chờ đón họ nếu chẳng may họ bước ra khỏi bầu khí quyển này. Jake gật đầu, anh hơi run một tí nhưng sự kích thích đang tràn ngập trong anh. Cả nhóm đặt những bộ trang phục bảo vệ vào trong khu lưu trữ, họ treo chúng lên một cách cẩn thận. Khi người cuối cùng đã treo bộ quần áo của mình lên, Jake nhìn quanh và thấy những khuôn mặt đầy hồ hởi.
Họ đã chờ đợi điều này lâu lắm rồi. Nhưng vẫn còn một việc phải làm trước khi họ có thể leo lên những chiếc rockcrawler (máy leo đá) và hướng ra ngoài để được tận mắt nhìn thấy và chạm vào thứ cổ vật tuyệt diệu đang chờ đón họ ngoài kia.
Nhóm Marine đã hộ tống họ mặc trên mình các bộ đồ chiến đấu, vẫy tay chào và quay về những chiếc dropship. Marcus Wright chen lấn qua đám đông để bắt lấy tay Jake trong một cái nắm tay cứng đến vỡ xương.
“Tôi chúng anh đầy may mắn, giáo sư,” Marcus nói với một sự chân thành thật sự. Jake tiếp tục cười lại với anh ta, dẫu anh biết rằng nó bây giờ trông giống như anh đang nhăn mặt hơn do sức ép từ cái nắm tay của gã khổng lồ kia.
“Cám ơn Marcus,” anh nói, và anh cố không thở hổn hển một cách thoải mái khi gã sát nhân đấy thả tay anh ra. Anh làm lơ đi sự đau đớn đang đập rộn lên trên các ngón tay của mình, Jake theo dõi các anh lính Marine ra đi, anh cảm thấy một xúc cảm giống như những lần trước khi việc này đã xảy ra – một sử thoải mái và một chút ít buồn phiền. Nhóm Marine ra đi đem theo những dấu hiệu còn sót lại của một nền văn minh, và bây giờ toàn nhóm của anh chỉ còn có một mình. Trong trường hợp khẩn cấp, họ đương nhiên vẫn có thể liên lạc với một ai đó và cứu trợ sẽ được gửi đi ngay. Nhưng vì Nemaka ở quá xa so với mọi nơi khác, mọi sự giúp đỡ, dù cho có được gửi đi trong vòng vài tiếng ngay sau khi nhận được một cuộc gọi hiểm nguy, sẽ phải tốn ít nhất vài ngày để đến nơi.
Nhưng dù gì đi nữa, Jake vẫn luôn cảm thấy hài lòng khi chỉ còn có anh và cái “gia đình nhỏ” của các nhà khảo cổ học này. Có một tình bạn thân thiết và sự gần gũi ở giữa họ mà anh chưa từng cảm nhận được với bất kì ai trong cuộc đời anh.
Ngay lúc này, anh cảm thấy mình giống như một vị vua của toàn vũ trụ. Cả nhóm của anh đều cảm thấy đầy hứng thú. Khu trại chính quá sang trọng so với bất kì những gì họ đã phải trải qua trước đây và ngôi đền vẫn đang chờ họ đến. Ngay cả bàn tay của anh cũng đang dần hồi phục sau cú bắt tay đầy nhiệt tình của Marcus. Anh ngẩng cao đầu và bước đến khu trung tâm liên lạc với một cảm giác đầy chủ đích. Ngoài khóe mắt, anh nhìn thấy cặp lông mày của R.M., đen và cong lên như một cặp cánh quạ, chúng nâng cao lên trong một sự ngạc nhiên trước sự thay đổi trong thái độ của anh.
Tốt. Có lẽ bây giờ họ sẽ không cần phải vờn nhau nữa. Anh thật sự không muốn phải luôn tranh cãi với cô ta.
Khu trung tâm liên lạc là một trong những tòa nhà đầu tiên được đội Marine thiết lập, và Jake phải cố để không trông như đang bất ngờ khi nhìn thấy một dãy lộn xộn các ánh đèn chớp nháy, các sợi dây, những màn hình trống trơn, những bộ phím và nút bấm. Đa số chúng, anh nhận ra, đều là loại xách tay di động, và anh chợt run lên trong sự kích thích.
Anh, giống như Valerian, cũng cảm thấy thật sự xót xa sự thiếu kém trong việc ghi chép lại các tài liệu trên Bhekar Ro. Nhưng sự sao lãng như thế sẽ không bao giờ lặp lại ở đây được. Nhóm của Jake có đầy đủ những thứ họ cần để ghi chép lại cái thời điểm này trong lịch sử loài người để truyền cho con cháu sau này của họ.
Teresa Baldovino, trưởng nhóm kỹ thuật viên của anh, quét mái tóc đen dài của cô ra sau và cười với anh. Cô ta đang hưởng thụ cái khía cạnh này của công việc còn hơn cả anh.
“Tôi đã sẵn sàng rồi, bất cứ khi nào anh muốn Jake à,” cô nói.
Anh hít một hơi dài và gật đầu. Cô ta chạm lấy một nút bấm và một hình ảnh ba chiều của Valerian hiện lên. Mọi người theo dõi đầy chú ý. Chỉ có mỗi Jake và R.M. là đã từng được diện kiến vị Hoàng Thái Tử ngoài đời, và chỉ có mỗi Darius và Kendra là đã từng được xem Valerian trong đoạn băng anh ta gửi cho Jake. Nhưng mọi người trong số họ đều biết rõ nhà đầu tư bí ẩn “Mr.V” là ai, và họ đều đang rất khao khát được nhìn thấy anh ta.


