baddestiny
Youtube Master Race
- 21/5/10
- 2
- 0
Tôi là 1 cô gái chỉ mới ngoài 20 tuổi nhưng đã trải quá khá nhiều mối tình với cả ngừoi Việt Nam lẫn nứơc ngoài. Khi yêu, tôi đã yêu bằng cả trái tim, đã làm nhiều điều cho người tôi yêu nhưng tất cả những gì tôi nhận đựợc sau vài tháng quen nhau đó là những lời chửi rủa, sự giả dối, phản bội.
Nhưng cách đây đúng 6 tháng 20 ngày tôi đã gặp anh – 1 ngừoi nước ngoài 34 tuổi đang làm việc tại Việt Nam. Chúng tôi gặp nhau và không hề có tình cảm với nhau, nhưng chúng tôi thuờng đi ăn tối với nhau 1 hoặc 2 ngày 1 tuần. Không lâu sau anh cho tôi biết anh đã xin nghĩ việc vì chịu không nổi ngừoi quản lý ở đây (phải xin 1 tháng truớc khi nghỉ việc). Nếu trong 1 tháng cuối cùng này anh không tìm được việc khác, anh sẽ về nước. Tôi không lấy làm buồn và cùng theo anh đi mua vé máy bay. Cứ thế ngày qua ngày thời gian chúng tôi gặp nhau, bên nhau tăng dần theo thời gian, có những đêm tôi đã bật khóc nghĩ đến ngày anh ra đi.
1 tuần trước khi anh đi, chúng tôi bên nhau, vì không kiềm được lòng, tôi đã bật khóc trước mặt anh, anh không rơi lệ nhưng tôi biết lòng anh đang quặn đau. May thay, còn 5 ngày nữa là anh đi, 1 công ty ở Việt Nam đã chấp nhận anh vào làm việc. Bên cạnh đó, lại có 1 công ty bên Malaysia cũng nhận anh vào làm với mức lương như nhau. Mang theo sự phân vân, anh về nước thăm gia đình (vì đã lỡ mua vé máy bay). Trước khi đi, anh gửi lại 1 ít đồ đạc cho tôi và hứa anh sẽ quay lại.
Từ ngày về nước anh có lên mạng 1 lần báo tin bình an. Từ hôm đó trở đi tôi không gặp anh nữa. Và… hơn 1 tuần trôi qua, anh vẫn bặt vô âm tính. Tôi thất vọng vì nghĩ anh đã dối tôi. Nhưng chính lúc đó, anh đã gọi điện báo ngày mai anh quay lại Việt Nam, hẹn gặp tôi ở sân bay. Không thể diễn tả hết tôi đã vui thế nào khi thấy anh ở sân bay và thầm cảm ơn anh đã không phụ lòng tôi.
Từ ngày anh quay lại đến này đã 3 tháng, chúng tôi luôn vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Ngày ngày gặp nhau khoảng 2 tiếng vào mỗi tối, cuối tuần tôi lại bên anh suốt. Anh bị đụng xe trầy khắp người. Ngày ngày tôi đến rửa vết thương và xức thuốc cho anh. Anh bị bệnh tôi đưa anh đi khám và lo lắng suốt cho anh. Vì anh ở khách sạn nên đã mang quần áo anh về nhà giặt ũi kĩ lưỡng, 1 phần tiết kiệm tiền cho anh, 1 phần tôi muốn anh luôn có quần áo sạch sẽ để mặc. Tôi mua nước uống, trái cây, làm sinh tố để dành trong tủ lạnh cho anh.
Trong lòng tôi anh là 1 người đàn ông tuyệt vời. Vì anh chỉ có 1 ngừoi bạn nam thân ở Việt Nam, nên mỗi ngày sáng sớm đi làm, tối về ăn uống xem ti vi hoặc gặp tôi tí rồi đi ngủ. Mỗi cuối tuần anh anh đi đánh tennis và bên tôi. Rảnh rỗi thì anh hẹn bạn chung của tôi và anh đánh guitar.
Anh ít lên mạng, cho dù có lên cũng lên vài phút rồi tắt. Nhưng trong vòng 1 tuần nay, anh lên thường xuyên và rất lâu và hay vào website tagged.com (là 1 web tìm bạn trên mạng). Vì tin tưởng anh, tôi không để tâm lắm. Và hôm chủ nhật rồi, sau khi gặp anh, anh nói với tôi thứ 4 gặp nhau (tức là 2 ngày không gặp, từ lúc anh quay lại Việt Nam cho dù không gặp cũng chỉ có 1 ngày). Tôi cảm nhận được có điều gì đó. Và từ tối hôm đó, tôi linh cảm được có điều gì đó không hay đang xảy ra. Tôi rất buồn và không viết vì sao tôi buồn.
Tối thứ 2, 11h21 đêm anh lên mạng, nói với tôi được 2 câu rồi nhanh chóng out đi ngủ (chuyện này chưa bao giờ xảy ra, vì nếu online anh sẽ online sớm rồi đi ngủ. Còn nếu ngủ sớm để khuya dậy làm việc thì anh đã không nhanh chóng tắt máy đi ngủ sớm như thế này). Anh hẹn gặp tôi thứ 4 nhưng đến trưa thứ 3 anh hẹn tối gặp tôi, Anh vẫn vui vẻ bên tôi và yêu thương tôi. Tình cờ tối đó, tôi lấy điện thoại anh nhắn tin cho bạn tôi. Tôi thấy trong tin nhắn của anh có vài tin giống như là hẹn gặp mặt , 1 số là của bạn anh, 1 số của 1 ngừoi lạ. Và tất cả tin nhắn của tôi nhắn cho anh không thấy đâu nữa cả. Tôi vẫn tin anh và cho rằng chắc chỉ là bạn anh thôi. Nhưng linh cảm của tôi ngày 1 to lớn hơn.
Tối thứ 4 chúng tôi lại gặp nhau và thực sự vui vẻ với nhau. Tôi cảm nhận được anh rất thương tôi (nhưng không biết tôi đúng hay sai) Từ trước đến giờ anh chỉ nắm tay tôi qua đường nhưng hơn 1 tuần qua mỗi lần qua đường là anh che chắn cho tôi. Nếu xe có đụng thì đụng anh trước. Hôm đó sau khi đi ăn tối về. Lúc anh vào toilet tôi đã mở điện thoại anh ra xem (đây là lần đầu tiên tôi làm như vậy, vì tin anh nhất nên tôi không chạm nhiều vào cuộc sống riêng tư của anh). Tôi lưu lại số điện thoại gửi đến máy anh có nội dung “Iam coming.Wait”, và anh nhắn hẹn gặp ở Galaxy (anh là ngừơi chủ động hẹn gặp). Về đến nhà, tôi dùng số điện thoại khác gọi vào số đó và trời như sập trước mặt tôi. Đó là số điện thoại của 1 cô gái, ăn nói rất vô duyên. Tôi không trả lời, cúp máy và lại gọi lại lần nữa. Tôi vào trang web tagged. com đó và vào "Danh sách bạn bè" của anh. Tôi tìm thấy 1 người có tên trùng với tên trong điện thoại. Tôi rất buồn và thật sự thất vọng. Nhưng vì đã có kinh nghiệm trong chuyện này nên tôi đã lấy bình tĩnh, gọi điện cho anh.
Tôi mở đầu câu chuyện 1 cách bình tĩnh và nhẹ nhãng
Tôi : “Em muốn hỏi anh 1 câu”
Anh : ok
Tôi: Anh có còn muốn ở bên em nữa không? Nếu không còn, hãy nói cho em biết, cứ nói thật với em, em sẽ ra đi. Em nói thật đó?
Anh: Are you mad?
Tôi: Không, anh cứ trả lời em trước đi
Anh: Yes
Tôi: Vậy tại sao anh gặp gỡ cô gái khác, tại sao anh ra ngoài với người khác.
Anh: No
Tôi nhiều lần khẳng định với anh là có, nhưng anh vẫn chối. Khi tôi nói tuổi của cô ấy Anh vẫn nhiều lần chối là không có. Cho đến khi tôi nói cả tên và tuổi ra, anh mới ngạc nhiên hỏi tôi, làm sao tôi biết, ai nói cho tôi biết. Tôi nói tự tôi biết, không ai nói cả.
Đến lúc này tôi đã bật khóc vì không kiềm được lòng, nhẹ nhàng nói với anh rằng “Anh có biết anh là người em tin tưởng nhất không?Tại sao anh lại dối em?Em không thể tin được anh lại làm như vậy. Anh biết quá khứ của em. Anh làm vậy hóa ra anh cũng như những ngừơi trước sao?Làm sao em có thể tin anh được nữa?”
Anh nói với tôi, anh chỉ gặp cô ấy. Anh không hẹn hò với cô ấy. Anh nói, anh sẽ đưa mật khẩu tagged.com cho cho tôi. Tôi nói tôi không cần lấy những thứ đó làm gì. Một khi anh đã muốn 1 điều gì, thì tôi có dùng cách gì cũng không ngăn cản đựợc. Cả 2 chúng tôi im lặng, rồi anh nói anh sẽ không làm như vậy nữa, anh sẽ không vào những website như vậy nữa, không gặp cô nào như vậy nữa.Tôi có thể tin anh.
Tôi không trả lời rồi nói tôi cần thời gian suy nghĩ. Rồi chào tạm biệt anh và cúp máy.
Từ hôm thứ 4 đến giờ này, anh không gọi cho tôi, cũng không lên mạng cũng không vào web tagged.com nữa (Hôm thứ 4 anh có nói Hẹn gặp em vào ngày thứ 7)
Tôi thật sự bối rối, tôi phải làm gì? Chủ động liên lạc hay đợi anh liên lạc?Tha thứ hay không? Thứ 7 này tôi có nên đến chỗ anh như đã hẹn không?.......... Xin mọi người hãy giúp tôi
Nhưng cách đây đúng 6 tháng 20 ngày tôi đã gặp anh – 1 ngừoi nước ngoài 34 tuổi đang làm việc tại Việt Nam. Chúng tôi gặp nhau và không hề có tình cảm với nhau, nhưng chúng tôi thuờng đi ăn tối với nhau 1 hoặc 2 ngày 1 tuần. Không lâu sau anh cho tôi biết anh đã xin nghĩ việc vì chịu không nổi ngừoi quản lý ở đây (phải xin 1 tháng truớc khi nghỉ việc). Nếu trong 1 tháng cuối cùng này anh không tìm được việc khác, anh sẽ về nước. Tôi không lấy làm buồn và cùng theo anh đi mua vé máy bay. Cứ thế ngày qua ngày thời gian chúng tôi gặp nhau, bên nhau tăng dần theo thời gian, có những đêm tôi đã bật khóc nghĩ đến ngày anh ra đi.
1 tuần trước khi anh đi, chúng tôi bên nhau, vì không kiềm được lòng, tôi đã bật khóc trước mặt anh, anh không rơi lệ nhưng tôi biết lòng anh đang quặn đau. May thay, còn 5 ngày nữa là anh đi, 1 công ty ở Việt Nam đã chấp nhận anh vào làm việc. Bên cạnh đó, lại có 1 công ty bên Malaysia cũng nhận anh vào làm với mức lương như nhau. Mang theo sự phân vân, anh về nước thăm gia đình (vì đã lỡ mua vé máy bay). Trước khi đi, anh gửi lại 1 ít đồ đạc cho tôi và hứa anh sẽ quay lại.
Từ ngày về nước anh có lên mạng 1 lần báo tin bình an. Từ hôm đó trở đi tôi không gặp anh nữa. Và… hơn 1 tuần trôi qua, anh vẫn bặt vô âm tính. Tôi thất vọng vì nghĩ anh đã dối tôi. Nhưng chính lúc đó, anh đã gọi điện báo ngày mai anh quay lại Việt Nam, hẹn gặp tôi ở sân bay. Không thể diễn tả hết tôi đã vui thế nào khi thấy anh ở sân bay và thầm cảm ơn anh đã không phụ lòng tôi.
Từ ngày anh quay lại đến này đã 3 tháng, chúng tôi luôn vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Ngày ngày gặp nhau khoảng 2 tiếng vào mỗi tối, cuối tuần tôi lại bên anh suốt. Anh bị đụng xe trầy khắp người. Ngày ngày tôi đến rửa vết thương và xức thuốc cho anh. Anh bị bệnh tôi đưa anh đi khám và lo lắng suốt cho anh. Vì anh ở khách sạn nên đã mang quần áo anh về nhà giặt ũi kĩ lưỡng, 1 phần tiết kiệm tiền cho anh, 1 phần tôi muốn anh luôn có quần áo sạch sẽ để mặc. Tôi mua nước uống, trái cây, làm sinh tố để dành trong tủ lạnh cho anh.
Trong lòng tôi anh là 1 người đàn ông tuyệt vời. Vì anh chỉ có 1 ngừoi bạn nam thân ở Việt Nam, nên mỗi ngày sáng sớm đi làm, tối về ăn uống xem ti vi hoặc gặp tôi tí rồi đi ngủ. Mỗi cuối tuần anh anh đi đánh tennis và bên tôi. Rảnh rỗi thì anh hẹn bạn chung của tôi và anh đánh guitar.
Anh ít lên mạng, cho dù có lên cũng lên vài phút rồi tắt. Nhưng trong vòng 1 tuần nay, anh lên thường xuyên và rất lâu và hay vào website tagged.com (là 1 web tìm bạn trên mạng). Vì tin tưởng anh, tôi không để tâm lắm. Và hôm chủ nhật rồi, sau khi gặp anh, anh nói với tôi thứ 4 gặp nhau (tức là 2 ngày không gặp, từ lúc anh quay lại Việt Nam cho dù không gặp cũng chỉ có 1 ngày). Tôi cảm nhận được có điều gì đó. Và từ tối hôm đó, tôi linh cảm được có điều gì đó không hay đang xảy ra. Tôi rất buồn và không viết vì sao tôi buồn.
Tối thứ 2, 11h21 đêm anh lên mạng, nói với tôi được 2 câu rồi nhanh chóng out đi ngủ (chuyện này chưa bao giờ xảy ra, vì nếu online anh sẽ online sớm rồi đi ngủ. Còn nếu ngủ sớm để khuya dậy làm việc thì anh đã không nhanh chóng tắt máy đi ngủ sớm như thế này). Anh hẹn gặp tôi thứ 4 nhưng đến trưa thứ 3 anh hẹn tối gặp tôi, Anh vẫn vui vẻ bên tôi và yêu thương tôi. Tình cờ tối đó, tôi lấy điện thoại anh nhắn tin cho bạn tôi. Tôi thấy trong tin nhắn của anh có vài tin giống như là hẹn gặp mặt , 1 số là của bạn anh, 1 số của 1 ngừoi lạ. Và tất cả tin nhắn của tôi nhắn cho anh không thấy đâu nữa cả. Tôi vẫn tin anh và cho rằng chắc chỉ là bạn anh thôi. Nhưng linh cảm của tôi ngày 1 to lớn hơn.
Tối thứ 4 chúng tôi lại gặp nhau và thực sự vui vẻ với nhau. Tôi cảm nhận được anh rất thương tôi (nhưng không biết tôi đúng hay sai) Từ trước đến giờ anh chỉ nắm tay tôi qua đường nhưng hơn 1 tuần qua mỗi lần qua đường là anh che chắn cho tôi. Nếu xe có đụng thì đụng anh trước. Hôm đó sau khi đi ăn tối về. Lúc anh vào toilet tôi đã mở điện thoại anh ra xem (đây là lần đầu tiên tôi làm như vậy, vì tin anh nhất nên tôi không chạm nhiều vào cuộc sống riêng tư của anh). Tôi lưu lại số điện thoại gửi đến máy anh có nội dung “Iam coming.Wait”, và anh nhắn hẹn gặp ở Galaxy (anh là ngừơi chủ động hẹn gặp). Về đến nhà, tôi dùng số điện thoại khác gọi vào số đó và trời như sập trước mặt tôi. Đó là số điện thoại của 1 cô gái, ăn nói rất vô duyên. Tôi không trả lời, cúp máy và lại gọi lại lần nữa. Tôi vào trang web tagged. com đó và vào "Danh sách bạn bè" của anh. Tôi tìm thấy 1 người có tên trùng với tên trong điện thoại. Tôi rất buồn và thật sự thất vọng. Nhưng vì đã có kinh nghiệm trong chuyện này nên tôi đã lấy bình tĩnh, gọi điện cho anh.
Tôi mở đầu câu chuyện 1 cách bình tĩnh và nhẹ nhãng
Tôi : “Em muốn hỏi anh 1 câu”
Anh : ok
Tôi: Anh có còn muốn ở bên em nữa không? Nếu không còn, hãy nói cho em biết, cứ nói thật với em, em sẽ ra đi. Em nói thật đó?
Anh: Are you mad?
Tôi: Không, anh cứ trả lời em trước đi
Anh: Yes
Tôi: Vậy tại sao anh gặp gỡ cô gái khác, tại sao anh ra ngoài với người khác.
Anh: No
Tôi nhiều lần khẳng định với anh là có, nhưng anh vẫn chối. Khi tôi nói tuổi của cô ấy Anh vẫn nhiều lần chối là không có. Cho đến khi tôi nói cả tên và tuổi ra, anh mới ngạc nhiên hỏi tôi, làm sao tôi biết, ai nói cho tôi biết. Tôi nói tự tôi biết, không ai nói cả.
Đến lúc này tôi đã bật khóc vì không kiềm được lòng, nhẹ nhàng nói với anh rằng “Anh có biết anh là người em tin tưởng nhất không?Tại sao anh lại dối em?Em không thể tin được anh lại làm như vậy. Anh biết quá khứ của em. Anh làm vậy hóa ra anh cũng như những ngừơi trước sao?Làm sao em có thể tin anh được nữa?”
Anh nói với tôi, anh chỉ gặp cô ấy. Anh không hẹn hò với cô ấy. Anh nói, anh sẽ đưa mật khẩu tagged.com cho cho tôi. Tôi nói tôi không cần lấy những thứ đó làm gì. Một khi anh đã muốn 1 điều gì, thì tôi có dùng cách gì cũng không ngăn cản đựợc. Cả 2 chúng tôi im lặng, rồi anh nói anh sẽ không làm như vậy nữa, anh sẽ không vào những website như vậy nữa, không gặp cô nào như vậy nữa.Tôi có thể tin anh.
Tôi không trả lời rồi nói tôi cần thời gian suy nghĩ. Rồi chào tạm biệt anh và cúp máy.
Từ hôm thứ 4 đến giờ này, anh không gọi cho tôi, cũng không lên mạng cũng không vào web tagged.com nữa (Hôm thứ 4 anh có nói Hẹn gặp em vào ngày thứ 7)
Tôi thật sự bối rối, tôi phải làm gì? Chủ động liên lạc hay đợi anh liên lạc?Tha thứ hay không? Thứ 7 này tôi có nên đến chỗ anh như đã hẹn không?.......... Xin mọi người hãy giúp tôi
..... Tui đã bỏ qua và làm lại từ đầu, nhưng chỉ cần một lần nữa thôi thì tui sẽ bỏ hết, không nhớ tới em ấy nữa
..........
....... Ngay cả tui có thể nói như thế cả trăm ngàn lần ( nếu muốn )
...... "Ham của lạ" là hiện tượng của tất cả mọi người, bất kể là con trai hay con gái
..........
........
...... Nếu anh ấy mà cảm thấy hối lỗi thì tốt
..... Còn ngược lại thì vứt đi là vừa
.......
. nếu đúng thì bye bye
)