- 24/8/04
Hôm nay ý tưởng lại dâng trào, tớ xin mạn phép viết thêm 1 fic nữa về Touhou
Lần này sẽ là truyện trinh thám pha chút kỳ bí hiểm và nhân vật chính sẽ là cô gái hiện đang đứng hạng 1 trong list fap của tớ: Shikieiki Yamaxanadu 
Là vị quan tòa đứng đầu Địa Ngục, lần này phải đối diện với một vụ án phức tạp hơn cô tưởng, Shikieiki sẽ xử trí như thế nào?
Truyện có nhiều chi tiết thay đổi so với phiên bản gốc, xin chém nhẹ tay. Ngoài ra rút kinh nghiệm lần trước fic này các địa danh sẽ giữ theo phiên âm.
//===============================================
// Chương 1: Ngày Chủ nhật u ám
//===============================================
"Oan quá! Shikieiki đại nhân ơi oan quá...!"
Một giọng nữ thảm thiết từ ngoài cửa vang vào trong phủ, hòa với tiếng đập cửa thình thình đánh thức Shikieiki khỏi giấc nồng. Là một quan tri phủ nắm quyền ở Gensokyo, cô không mấy bận rộn, hầu hết các vụ án lớn nhỏ đều được điều tra bởi Hakurei Reimu, việc của Shikieiki đơn giản là đọc báo cáo rồi đưa ra phán quyết. Chính vì lẽ đó mà mấy năm nay, Shikieiki cảm thấy thấy buồn chán, cuộc sống nhàn hạ thực sự không làm cho cô vui vẻ.
Hôm nay trời còn sớm mà đã có chuyện, nạn nhân lại đến thẳng phủ thì đúng là cầu được ước thấy, Shikieiki tung chăn thức dậy, nhanh chóng sẵn sàng y phục bước vội ra công đường.
- "Komachi, ai đang kêu oan ngoài đấy? Cho vào mau!"
Onozuka Komachi là thuộc hạ thân tín của Shikieiki, vốn là một thần chết chuyên chở các hồn ma qua sông Sanzu. Từ khi Shikieiki chuyển hộ khẩu lên Gensokyo, Komachi cũng đi cùng. Tuy cô gái này lười biếng nổi tiếng, nhưng nếu là lệnh của Shikieiki thì nhất nhất tuân theo, nên vừa nghe đã lập tức đứng dậy đi ra, chưa đầy năm phút đã dẫn người kêu oan vào.
Shikieiki liếc nhìn thì giật mình, cô gái mặc bộ đồ nữ tu đỏ thẫm, khuôn mặt đẫm nước mắt kia chính là Hakurei Reimu. Theo sau cô là người giữ cửa lâu đài Scarlet Devil, Hong Meiling, có vẻ chính Meiling đã áp giải Reimu đến đây.
"Bẩm, theo lời kể của Hong Meiling, Hakurei Reimu vào tối qua đã tấn công Remilia Scarlet, khiến cô này trọng thương hiện không rõ sống chết thế nào."
"Không!" Reimu kêu lớn. "Tôi không có...! Shikieiki đại nhân, xin người minh giám, tôi không làm chuyện đó!"
Shikieiki thấy Reimu thần sắc hoảng loạn, khác xa với hình ảnh lãnh đạm bình thường, liền hiểu ngay có sự lạ. Vị quan tòa liền bảo cô ngồi xuống tự trấn tĩnh, quay sang hỏi Meiling chi tiết sự việc. Người gác cửa có vẻ tức giận, đáp:
"Tối qua tôi đang tưới hoa trong vườn thì nghe một tiếng hét lớn từ trong lâu đài nên lập tức chạy vào. Khi đến phòng chính thì thấy Reimu người đầy máu, đứng nhìn cô chủ Remilia thân dựa vào tường, trông rất khủng khiếp."
Reimu vẫn còn run rẩy, toan thanh minh như có vẻ không tìm được lời nào, đành ngồi im lặng. Meiling lại tiếp:
"Lúc đó tôi rất hoảng nhưng lập tức chạy tới, đá văng thị ra một bên để bảo vệ cô chủ. Rất may Sakuya đến kịp, kiểm tra thì cô chủ vẫn sống nên bế về phòng ngủ trị thương không chậm trễ, còn tôi thì bắt trói kẻ ác nhân đem đến đây."
Nói đến đó chỉ tay vào Reimu, cô nữ tu đền Hakurei hai mắt thất thần, miệng lắp bắp gì đó không nghe rõ.
Shikieiki thấy chuyện này có gì lạ kỳ, Hakurei Reimu và Remilia Scarlet vốn là chỗ thân thiết, làm sao lại gây chuyện đánh nhau? Mà giả dụ có đánh thật thì Reimu kiểu gì đánh trọng thương được một nhân vật như Remilia? Chưa kể cô gái này vốn danh vọng cao, là người thiết diện vô tư tại sao lúc này lại run rẩy thê thảm như thế?
Nghĩ rằng vụ án này hẳn có nguyên nhân sâu xa, Shikieiki liền bảo Komachi đem nhốt Reimu vào ngục, giúp cô bình tĩnh trở lại rồi sẽ tra xét sau. Reimu nghe thế sợ hãi kêu lên:
"Đại nhân, người cũng nghi ngờ tôi sao?"
- "Bây giờ cô là nghi phạm." Shikieiki lạnh lùng đáp. "Nếu thực sự bị oan thì hãy hợp tác, mọi chuyện đều có lý do của nó. Ta không để người ngay chịu án oan."
Reimu tuy vẫn hoảng loạn nhưng không phải cô gái tầm thường, cô hiểu chuyện đến nước này chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe lời thì mới được, nên sụt sìu đi theo Komachi xuống ngục. Shikieiki lại quay lại nói với Meiling:
- "Căn phòng xảy ra vụ án hôm qua như thế nào, ngươi còn nhớ chứ?"
"Dạ? À vâng, lúc đó đã khuya rồi, lâu đài chúng tôi dùng đèn cầy nên u tối lắm. Nhưng cảnh trí lúc đó thì rất ấn tượng, Reimu đứng trước mặt chủ nhân, cả hai người toàn thân đầy máu. Chủ tôi thì đã bất tỉnh nhân sự, ngồi bệt ra đất lưng dựa vào tường, còn Reimu đứng như một con búp bê, nhìn vô hồn."
- "Thế căn phòng có bị xáo trộn vì cuộc chiến không?"
"Thưa không, trừ chỗ hai người đứng ra thì hầu như không có gì thay đổi cả."
- "Từ lúc ngươi nghe tiếng hét đến khi vào phòng là mất bao lâu?"
"Tôi nghĩ là khoảng ba phút. Với chừng đó thời gian đủ để Reimu đánh một đòn chí mạng rồi."
- "Theo ngươi kể thì Reimu đứng đối diện với Remilia, vậy tại sao chủ ngươi không chống cự? Thị vốn không phải kẻ yếu đuối, một người như Reimu trừ khi ám toán thì không thể khiến thị thê thảm như vậy chỉ trong ba phút được."
"Đúng thế, nhưng mà tôi nghĩ hai người đó rất thân thiết, ở cạnh Reimu chủ nhân không phòng bị gì cả, có thể đang nói chuyện thì Reimu bất ngờ ra tay."
- "Vậy ngươi có biết hai người đó nói gì không?"
"Tôi là phận tôi tớ, lúc đó lại đang ở ngoài vườn làm sao biết được?"
- "Vậy ít ra ngươi cũng phải biết tại sao Reimu đến lâu đài vào đêm hôm khuya khoắt chứ?"
"Ồ đương nhiên, chủ tôi mời cô ta đến ngắm tranh. Chẳng là, hôm qua Yakumo Yukari có gửi cho chủ nhân một bức họa lớn, nghe bảo là kiệt tác thời phục hưng gì đó, chủ tôi liếc mắt qua liền cho gọi Hakurei Reimu đến xem luôn. Bức tranh được gửi đến lúc cơm tối, nên khuya Reimu mới tới là vậy."
Shikieiki nghe thấy cái tên 'Yakumo Yukari' đã có ý nghi ngại, người này là một đại yêu quái hành tung khó đoán, nhất cử nhất động của thị đều khiến người ta đau đầu, chuyện lần này có khi là do thị bày ra không chừng.
- "Lạ thật, nếu chỉ là ngắm tranh thì không cớ gì lại gọi Reimu đến nhà vào giữa khuya, dù là thân thiết thì cũng nên để đến sáng hôm sau chứ? Meiling, bức tranh đó vẽ gì ngươi biết không?"
"Lúc đó tôi chỉ nhìn lướt qua, là chân dung của một cô gái xinh đẹp nào đó. Bức ảnh không lớn lắm, chỉ độ khung cửa sổ của một ngôi nhà bình thường. Lúc đó bức tranh treo ngay trên tường, nếu đặt máy quay thì đã có được cảnh Reimu ra tay độc thủ rồi."
- "Ngươi bảo bức tranh đó treo ngay trước mặt Reimu à?"
"Vâng chính thế, thì hai người hẹn nhau xem tranh mà?"
Shikieiki cảm thấy bức tranh chính là manh mối, liền gặng hỏi Meiling mấy câu nữa, nhưng cô gái lúc đó chỉ lo cho tính mạng Remilia, không để ý xung quanh nên càng hỏi lại càng mù mờ.
- "Căn phòng xảy ra vụ án hôm qua tới giờ, không ai đụng vào chứ?"
"Cái đó... tôi cũng không chắc." Meiling gãi đầu. "Sakuya rất ghét bừa bộn, sợ rằng trong lúc tôi giải Reimu đến đây cô ta đã dọn dẹp sạch sẽ rồi."
- "Đoán mò vô ích, để ta đến lâu đài các ngươi một chuyến." Shikieiki thở dài, không đợi Meiling trả lời lập tức sải bước ra cửa.
"Đại nhân! Để tôi dẫn đường...!"
//===============================================
Lần này sẽ là truyện trinh thám pha chút kỳ bí hiểm và nhân vật chính sẽ là cô gái hiện đang đứng hạng 1 trong list fap của tớ: Shikieiki Yamaxanadu 
Là vị quan tòa đứng đầu Địa Ngục, lần này phải đối diện với một vụ án phức tạp hơn cô tưởng, Shikieiki sẽ xử trí như thế nào?
Truyện có nhiều chi tiết thay đổi so với phiên bản gốc, xin chém nhẹ tay. Ngoài ra rút kinh nghiệm lần trước fic này các địa danh sẽ giữ theo phiên âm.
//===============================================
// Chương 1: Ngày Chủ nhật u ám
//===============================================
"Oan quá! Shikieiki đại nhân ơi oan quá...!"
Một giọng nữ thảm thiết từ ngoài cửa vang vào trong phủ, hòa với tiếng đập cửa thình thình đánh thức Shikieiki khỏi giấc nồng. Là một quan tri phủ nắm quyền ở Gensokyo, cô không mấy bận rộn, hầu hết các vụ án lớn nhỏ đều được điều tra bởi Hakurei Reimu, việc của Shikieiki đơn giản là đọc báo cáo rồi đưa ra phán quyết. Chính vì lẽ đó mà mấy năm nay, Shikieiki cảm thấy thấy buồn chán, cuộc sống nhàn hạ thực sự không làm cho cô vui vẻ.
Hôm nay trời còn sớm mà đã có chuyện, nạn nhân lại đến thẳng phủ thì đúng là cầu được ước thấy, Shikieiki tung chăn thức dậy, nhanh chóng sẵn sàng y phục bước vội ra công đường.
- "Komachi, ai đang kêu oan ngoài đấy? Cho vào mau!"
Onozuka Komachi là thuộc hạ thân tín của Shikieiki, vốn là một thần chết chuyên chở các hồn ma qua sông Sanzu. Từ khi Shikieiki chuyển hộ khẩu lên Gensokyo, Komachi cũng đi cùng. Tuy cô gái này lười biếng nổi tiếng, nhưng nếu là lệnh của Shikieiki thì nhất nhất tuân theo, nên vừa nghe đã lập tức đứng dậy đi ra, chưa đầy năm phút đã dẫn người kêu oan vào.
Shikieiki liếc nhìn thì giật mình, cô gái mặc bộ đồ nữ tu đỏ thẫm, khuôn mặt đẫm nước mắt kia chính là Hakurei Reimu. Theo sau cô là người giữ cửa lâu đài Scarlet Devil, Hong Meiling, có vẻ chính Meiling đã áp giải Reimu đến đây.
"Bẩm, theo lời kể của Hong Meiling, Hakurei Reimu vào tối qua đã tấn công Remilia Scarlet, khiến cô này trọng thương hiện không rõ sống chết thế nào."
"Không!" Reimu kêu lớn. "Tôi không có...! Shikieiki đại nhân, xin người minh giám, tôi không làm chuyện đó!"
Shikieiki thấy Reimu thần sắc hoảng loạn, khác xa với hình ảnh lãnh đạm bình thường, liền hiểu ngay có sự lạ. Vị quan tòa liền bảo cô ngồi xuống tự trấn tĩnh, quay sang hỏi Meiling chi tiết sự việc. Người gác cửa có vẻ tức giận, đáp:
"Tối qua tôi đang tưới hoa trong vườn thì nghe một tiếng hét lớn từ trong lâu đài nên lập tức chạy vào. Khi đến phòng chính thì thấy Reimu người đầy máu, đứng nhìn cô chủ Remilia thân dựa vào tường, trông rất khủng khiếp."
Reimu vẫn còn run rẩy, toan thanh minh như có vẻ không tìm được lời nào, đành ngồi im lặng. Meiling lại tiếp:
"Lúc đó tôi rất hoảng nhưng lập tức chạy tới, đá văng thị ra một bên để bảo vệ cô chủ. Rất may Sakuya đến kịp, kiểm tra thì cô chủ vẫn sống nên bế về phòng ngủ trị thương không chậm trễ, còn tôi thì bắt trói kẻ ác nhân đem đến đây."
Nói đến đó chỉ tay vào Reimu, cô nữ tu đền Hakurei hai mắt thất thần, miệng lắp bắp gì đó không nghe rõ.
Shikieiki thấy chuyện này có gì lạ kỳ, Hakurei Reimu và Remilia Scarlet vốn là chỗ thân thiết, làm sao lại gây chuyện đánh nhau? Mà giả dụ có đánh thật thì Reimu kiểu gì đánh trọng thương được một nhân vật như Remilia? Chưa kể cô gái này vốn danh vọng cao, là người thiết diện vô tư tại sao lúc này lại run rẩy thê thảm như thế?
Nghĩ rằng vụ án này hẳn có nguyên nhân sâu xa, Shikieiki liền bảo Komachi đem nhốt Reimu vào ngục, giúp cô bình tĩnh trở lại rồi sẽ tra xét sau. Reimu nghe thế sợ hãi kêu lên:
"Đại nhân, người cũng nghi ngờ tôi sao?"
- "Bây giờ cô là nghi phạm." Shikieiki lạnh lùng đáp. "Nếu thực sự bị oan thì hãy hợp tác, mọi chuyện đều có lý do của nó. Ta không để người ngay chịu án oan."
Reimu tuy vẫn hoảng loạn nhưng không phải cô gái tầm thường, cô hiểu chuyện đến nước này chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe lời thì mới được, nên sụt sìu đi theo Komachi xuống ngục. Shikieiki lại quay lại nói với Meiling:
- "Căn phòng xảy ra vụ án hôm qua như thế nào, ngươi còn nhớ chứ?"
"Dạ? À vâng, lúc đó đã khuya rồi, lâu đài chúng tôi dùng đèn cầy nên u tối lắm. Nhưng cảnh trí lúc đó thì rất ấn tượng, Reimu đứng trước mặt chủ nhân, cả hai người toàn thân đầy máu. Chủ tôi thì đã bất tỉnh nhân sự, ngồi bệt ra đất lưng dựa vào tường, còn Reimu đứng như một con búp bê, nhìn vô hồn."
- "Thế căn phòng có bị xáo trộn vì cuộc chiến không?"
"Thưa không, trừ chỗ hai người đứng ra thì hầu như không có gì thay đổi cả."
- "Từ lúc ngươi nghe tiếng hét đến khi vào phòng là mất bao lâu?"
"Tôi nghĩ là khoảng ba phút. Với chừng đó thời gian đủ để Reimu đánh một đòn chí mạng rồi."
- "Theo ngươi kể thì Reimu đứng đối diện với Remilia, vậy tại sao chủ ngươi không chống cự? Thị vốn không phải kẻ yếu đuối, một người như Reimu trừ khi ám toán thì không thể khiến thị thê thảm như vậy chỉ trong ba phút được."
"Đúng thế, nhưng mà tôi nghĩ hai người đó rất thân thiết, ở cạnh Reimu chủ nhân không phòng bị gì cả, có thể đang nói chuyện thì Reimu bất ngờ ra tay."
- "Vậy ngươi có biết hai người đó nói gì không?"
"Tôi là phận tôi tớ, lúc đó lại đang ở ngoài vườn làm sao biết được?"
- "Vậy ít ra ngươi cũng phải biết tại sao Reimu đến lâu đài vào đêm hôm khuya khoắt chứ?"
"Ồ đương nhiên, chủ tôi mời cô ta đến ngắm tranh. Chẳng là, hôm qua Yakumo Yukari có gửi cho chủ nhân một bức họa lớn, nghe bảo là kiệt tác thời phục hưng gì đó, chủ tôi liếc mắt qua liền cho gọi Hakurei Reimu đến xem luôn. Bức tranh được gửi đến lúc cơm tối, nên khuya Reimu mới tới là vậy."
Shikieiki nghe thấy cái tên 'Yakumo Yukari' đã có ý nghi ngại, người này là một đại yêu quái hành tung khó đoán, nhất cử nhất động của thị đều khiến người ta đau đầu, chuyện lần này có khi là do thị bày ra không chừng.
- "Lạ thật, nếu chỉ là ngắm tranh thì không cớ gì lại gọi Reimu đến nhà vào giữa khuya, dù là thân thiết thì cũng nên để đến sáng hôm sau chứ? Meiling, bức tranh đó vẽ gì ngươi biết không?"
"Lúc đó tôi chỉ nhìn lướt qua, là chân dung của một cô gái xinh đẹp nào đó. Bức ảnh không lớn lắm, chỉ độ khung cửa sổ của một ngôi nhà bình thường. Lúc đó bức tranh treo ngay trên tường, nếu đặt máy quay thì đã có được cảnh Reimu ra tay độc thủ rồi."
- "Ngươi bảo bức tranh đó treo ngay trước mặt Reimu à?"
"Vâng chính thế, thì hai người hẹn nhau xem tranh mà?"
Shikieiki cảm thấy bức tranh chính là manh mối, liền gặng hỏi Meiling mấy câu nữa, nhưng cô gái lúc đó chỉ lo cho tính mạng Remilia, không để ý xung quanh nên càng hỏi lại càng mù mờ.
- "Căn phòng xảy ra vụ án hôm qua tới giờ, không ai đụng vào chứ?"
"Cái đó... tôi cũng không chắc." Meiling gãi đầu. "Sakuya rất ghét bừa bộn, sợ rằng trong lúc tôi giải Reimu đến đây cô ta đã dọn dẹp sạch sẽ rồi."
- "Đoán mò vô ích, để ta đến lâu đài các ngươi một chuyến." Shikieiki thở dài, không đợi Meiling trả lời lập tức sải bước ra cửa.
"Đại nhân! Để tôi dẫn đường...!"
//===============================================
Chỉnh sửa cuối:


? Lại phải đi mò tiếp
?
?
Kèm theo tên vào nghe không kính trọng lắm , chắc vì tiếng Việt khác tiếng Nhật
.