- Thread starter
- #121
Chap 43 : Seney
Bến cảng Seney, từng là bến cảng nổi tiếng cũng như quan trọng bậc nhất của Lục địa Liberia, với địa hình thuận lợi, bờ biển trãi dài luôn là nơi lý tưởng cho tàu thuyền neo đậu cũng như luân chuyển hàng hóa. Trước đây cảng Seney được bảo hộ bởi vương quốc Lieve, từ sau khi Canaan chiếm được Lieve họ cũng tiếp quản luôn cảng Seney. Người được Đế quốc Zoa cắt cử việc trấn giử tại Seney là Palov, một lão già nham hiểm và nổi tiếng tàn ác. Vì muốn được cai quản Seney hắn đả bỏ ra một số tiền khá lớn để mua chuộc các tướng lĩnh khác nhường vị trí này. Thế nên từ khi được về Seney hắn ra sức vơ vét, khủng bố dân chúng. Tăng nặng thuế gấp nhiều lần trước kia và khủng bố đàn áp tất cả những ai có ý định chống lại hắn. Rất nhiều người chịu họa sát thân chỉ vì lên tiếng phản đối hắn. Để vơ vét một cách triệt để Palov còn cho người sửa chữa ngọn hải đăng vốn nằm trên vách núi cao sát bên cảng Seney thành một pháo đài kiên cố. Qua đó hắn vừa thu thêm thuế hải đăng vừa dể dàng kiểm soát lượng tàu bè cập bến nên không một việc gì có thể qua mắt hắn được. Tuy vơ vét là thế nhưng mỗi khi có cướp biển đánh cướp tàu thuyền trên biển hoặc khi trong thị trấn bị cướp bóc hắn đều bỏ mặc hoặc chỉ đến khi mọi chuyện đã xong. Từ lâu dân chúng trong thị trấn đã nghi ngờ bọn cướp đó thực chất là tay sai của tên Palov nhưng không thể làm gì được. Nhiều người vì không chịu nổi đã bỏ đi, số còn lại vì thời chiến tranh cũng chẵng biết đi đâu đành cắn răng chịu đựng, họ cùng nhau góp tiền thuê những đội lính đánh thuê về bảo vệ làng. Nhưng mọi việc làm của dân trong thị trấn đều không thể qua mắt được Palov, vì vậy hắn thường cho gọi thị trưởng của Seney tới hạch sách về tiền thuế.
Thị trưởng của Seney là một người đang ông tầm trên năm mươi gương mặt khắc khổ, những năm tháng nhọc nhằn in hằn trên khuông mặt thông qua những đường nhăn trên khuông mặt. Ông được mọi người bầu làm thị trưởng chỉ vì lý do chẵng ai dám đối mặt với tên Palov. Ông lắp bắp thưa:
- Đô đốc Pavlov, về các loại thuế… do trong tháng này ... tài sản chúng tôi đã kiệt quệ … nên không thể thu thập số tiền yêu cầu. Tôi cầu xin ngài, nếu ngài có thể chờ đợi lâu hơn một chút, tôi hứa tôi sẽ nộp thuế đầy đủ.
Palov ngồi chểm chệ trên chiếc ghế bành được để trong căn phòng, hai bên tường là các loại vũ khí cũng như hình cụ được treo san sát nhau, đây là căn phòng hắn dùng để tiếp đón dân trong thị trấn mỗi khi có việc cần. Khuông mặt dài trán cao để lộ một vết sẹo hình chữ thập sau hoắm. chiếc mũi khoằm và chiếc cầm nhọn hoắc. Hàm ria mép để dài, nụ cười mỉm thường trực trên khuôn mặt cũng không làm hắn đở xấu xa hơn. Trên tay luôn vung vẫy chiếc roi da với vẻ dọa nạt. Chưa nghe thị trưởng nói hết câu hắn đã vụt chiếc roi lên bàn rầm một cái rồi quát:
- Sao cơ?! Ngươi đang chế nhạo đế quốc Zoa ư. Hoàng tử Barca thừa nhận quyền tự chủ của Senay nhưng ngài ấy yêu cầu các loại thuế được đóng cho Lieve xưa phải trao cho đế quốc!
- Vâng ... Nhưng Rieve không bao giờ hỏi quá nhiều ... Hoàng tử Barca cũng chỉ yêu cầu phải đóng thuế như củ… - ông thị trưởng lí nhí thưa.
Nụ cười mĩm thường trực trên khuôn mặt Palov chợt biến mất, hắn quát lớn, hắn cố gắng gằng từng giọng ném ánh mắt đầy hăm dọa về phía ông thị trưởng:
- Ông đang cố nói điều gì vậy?
- O-Oh, không, không có gì ... – Ông thị trưởng run rẫy.
- Ngươi có ngụ ý rằng ta đang biển thủ tiền của ngươi?
- K-Không bao giờ ...!
- Đây là lệnh của hoàng tử, và ta có trách nhiệm trừng phạt từng người các ngươi nếu không đóng thuế đầy đủ. Có lẽ ta nên bắt đầu với gia đình của ngươi?
- Làm ơn xin rủ lòng thương … - ông thị trưởng hoảng hốt đoạn quỳ xuống van xin.
- Bây giờ đi thu các khoản thuế các ngươi còn nợ cho ta! – Palov lại mỉm cưới, hắn nhẹ giọng.
- Vâng… tôi xin đi ngay… thưa ngài – Ông thị trưởng lật đật vừa dạ thưa vừa lui ra.
Palov nhìn theo ông thị trưởng với cái nhìn hằng học. Bỗng từ bên ngoài một người đàn ông tiến vào. Tên này là Karnel là lãnh chúa vùng Selba, khác với cái áo màu đỏ chói của Palov, Karnel bận chiếc áo màu tím với họa tiết không mấy cầu kì, thân hình cao làm cho hắn trông khá ốm, cặp mắt lúc nào cũng híp lại như đang suy nghĩ cái gì đó cùng cái mũi dài trên gương mặt trông có vẻ hốc hác cộng với mái tóc bạc trắng lộ rõ hình ảnh một ông già khó chịu.
Carnel lên tiếng nữa chào nữa móc mĩa:
- Ngài có vẻ bận rộn nhỉ, Đô đốc Pavlov.
Pavlov hơi bất ngờ với sự có mặt của Karnel :
- Lãnh chúa Carnel ... sao ngài lại ở đây?"
- Lãnh địa của tôi ở Selba quá tù túng và buồn tẻ, tôi sẽ phát điên lên mất nếu không xuống để hít thở không khí thành phố một vài lần. Tôi phải nói rằng tôi ghen tị với ngài, đô đốc Pavlov. Có vẻ như ngài thu được khá nhiều lợi nhuận trong thành phố . –Karnel nói vẽ đùa cợt.
Biết Karmel đùa cợt, Pavlov nhún vai đáp :
- Ah, vâng, Ở thành phố Senay này ... hmph, tôi thật không thể tin tưởng được bọn thương gia bẩn thiểu. Chúng đã bảo không có tiền, nhưng vẫn giữ một nhóm lính đánh thuê vô dụng lang thang trên đường phố. Chúng chỉ đơn thuần là che giấu sự giàu có của chúng. Tôi tin vẫn còn nhiều lợi nhuận có thể thu được từ chúng. "
Carnel bổng nhỏ giọng:
- Ngài sẽ làm gì với của cải ngài kiếm được?"
- Tất nhiên tôi sẽ hiến một phần cho thần giáo Garzel, trên hết tôi cần sự đảm bảo sự an toàn cho bản thân – Palov không cần giấu diếm.
- Tôi thấy ngài đã trở thành một tín đồ tốt của thần giáo Garzel rồi đấy
Pavlov. – Carnel cười khẩy.
- Bây giờ, tôi có một chuyện muốn hỏi thăm ngài, lãnh chúa Carnel? Tôi có nghe tin đồn về ngài. Theo tôi được biết ngài đang lục xoát các ngôi làng trong lãnh địa của ngài để tìm những vật có giá trị. Nhưng không chỉ vậy, ngài còn dùng phụ nữ và trẻ em làm cống phẩm cho thần giáo Garzel, phải không?
Carnel nhún vai ra vẻ mình chẵng biết gì cả :
- Hmph, tôi không biết, tất cả những gì ngài nói chỉ là tin đồn thôi.
Đến lượt Pavlov móc mỉa :
- Không cần phải dấu diếm trước mặt tôi. Những kẻ cướp tấn công các ngôi làng xung quanh lãnh địa của ngài thực sự là tay sai của ngài, đúng không? Không có gì phải lo lắng, lảnh chúa Carnel. Mặc dù hoàng tử Barca là người đứng đầu, nhưng thật ra chỉ là bù nhìn. Thánh giáo Garzel mới là những người lãnh đạo đất nước thật sự.
Qua bàn hỏi thăm Carnel bắt đầu vào vấn đề chính:
- Đúng vậy, tôi thấy rằng ngài khá biết nắm bắt thời cuộc đấy, Đô đốc Pavlov. Được rồi, tôi sẽ cho ngài biết lý do tại sao tôi đến đây. Tôi có một việc muốn nhờ ngài giup đỡ.
- Giúp đỡ ư? Tôi chắc chắn không thể từ chối một yêu cầu từ ngài.
- Tôi muốn ngài giam giữ một phiến quân ở lãnh địa của tôi. Quân lính của tôi bắt cô ta cuối tuần trước, nhưng giữ ả ta trên lãnh địa của tôi là quá nguy hiểm. Tôi sẽ phải nhờ ngài giữ ả ta ở đây trong thời gian tới.
- Một phiến quân, ngài nói một trong những tay sai Lionheart ... Tại sao ngài không giết ả ta và gạt bỏ mọi rắc rối? – Palov ra vẻ thắc mắc.
- Tôi sẽ không nghĩ việc đó là khôn ngoan, tôi chưa muốn tự sát.
- Haha ... thật thảm hại làm sao. Điều gì có thể làm ngài lo sợ đến mức chui rúc như chuột thế? – Palov giọng châm chọc.
Carnel khá e dè khi đề cập đến lãnh đạo phiến quân:
- Ngài không biết đâu… ngài chưa được chứng kiến sự khủng khiếp của Leonheart…
- Hmph, được thôi, tôi sẽ lo việc cô gái. Tôi sẽ tra tấn ả ta để có được
vị trí của doanh trại Leonheart và chúng ta có thể tiêu diệt hắn một lần và mãi mãi. Và ả ta sẽ phải chọn lựa giữa sự sống hay sự im lặng ... – Palov vừa nói vừa nở nụ cười nham hiểm.
Nhận được sự đồng ý của Palov, Carnel ra hiệu cho cận vệ dẫn vào một cô bé khá nhỏ nhắn, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi. Hai cánh tay nhỏ nhắn bị gông bằng chiếc dây sích còn muốn lớn hơn cổ tay cô bé, mái tóc vàng óc đầy vết cháy xém và dính đầy bùn đất. Khuôn mặt nhỏ nhắn mặc dù hơi xanh xao nhưng vẫn tỏ rỏ vẽ kiên nghị bất khuất, đôi mắt xanh lam trong vắt nhìn về phía tên Carnel đầy căm phẫn. Trên lưng áo vẫn còn hằn vết máu do đòn roi mà cô bé phải chịu. Mỗi bước đi hết sức nhọc nhằn bởi cái chân bị xiếc chặt bởi cùm chân to lớn. Cô bé tên Lenie vốn là dân sống quanh vùng Selba, cha cô là thợ săn đã bị tên Carnel bắt vì không đủ tiền nạp thuế và bị tra tấn cho tới chết, cô được binh lính của Lionheart cứu và trở thành cung thủ kiêm việc thu thập tin tức. Ko may trong một lần cố gắng lấy tin tức về quân doanh ở vùng Selba cô đã bị phát hiện và bi bắt.
- Ngài cần dùng biện pháp mạnh. Ả ta là rất cứng đầu? – Carnel lên tiếng nhắc nhở, có lẽ cô bé cũng đã bị hắn tra tấn rất nhiều.
Bến cảng Seney, từng là bến cảng nổi tiếng cũng như quan trọng bậc nhất của Lục địa Liberia, với địa hình thuận lợi, bờ biển trãi dài luôn là nơi lý tưởng cho tàu thuyền neo đậu cũng như luân chuyển hàng hóa. Trước đây cảng Seney được bảo hộ bởi vương quốc Lieve, từ sau khi Canaan chiếm được Lieve họ cũng tiếp quản luôn cảng Seney. Người được Đế quốc Zoa cắt cử việc trấn giử tại Seney là Palov, một lão già nham hiểm và nổi tiếng tàn ác. Vì muốn được cai quản Seney hắn đả bỏ ra một số tiền khá lớn để mua chuộc các tướng lĩnh khác nhường vị trí này. Thế nên từ khi được về Seney hắn ra sức vơ vét, khủng bố dân chúng. Tăng nặng thuế gấp nhiều lần trước kia và khủng bố đàn áp tất cả những ai có ý định chống lại hắn. Rất nhiều người chịu họa sát thân chỉ vì lên tiếng phản đối hắn. Để vơ vét một cách triệt để Palov còn cho người sửa chữa ngọn hải đăng vốn nằm trên vách núi cao sát bên cảng Seney thành một pháo đài kiên cố. Qua đó hắn vừa thu thêm thuế hải đăng vừa dể dàng kiểm soát lượng tàu bè cập bến nên không một việc gì có thể qua mắt hắn được. Tuy vơ vét là thế nhưng mỗi khi có cướp biển đánh cướp tàu thuyền trên biển hoặc khi trong thị trấn bị cướp bóc hắn đều bỏ mặc hoặc chỉ đến khi mọi chuyện đã xong. Từ lâu dân chúng trong thị trấn đã nghi ngờ bọn cướp đó thực chất là tay sai của tên Palov nhưng không thể làm gì được. Nhiều người vì không chịu nổi đã bỏ đi, số còn lại vì thời chiến tranh cũng chẵng biết đi đâu đành cắn răng chịu đựng, họ cùng nhau góp tiền thuê những đội lính đánh thuê về bảo vệ làng. Nhưng mọi việc làm của dân trong thị trấn đều không thể qua mắt được Palov, vì vậy hắn thường cho gọi thị trưởng của Seney tới hạch sách về tiền thuế.
Thị trưởng của Seney là một người đang ông tầm trên năm mươi gương mặt khắc khổ, những năm tháng nhọc nhằn in hằn trên khuông mặt thông qua những đường nhăn trên khuông mặt. Ông được mọi người bầu làm thị trưởng chỉ vì lý do chẵng ai dám đối mặt với tên Palov. Ông lắp bắp thưa:
- Đô đốc Pavlov, về các loại thuế… do trong tháng này ... tài sản chúng tôi đã kiệt quệ … nên không thể thu thập số tiền yêu cầu. Tôi cầu xin ngài, nếu ngài có thể chờ đợi lâu hơn một chút, tôi hứa tôi sẽ nộp thuế đầy đủ.
Palov ngồi chểm chệ trên chiếc ghế bành được để trong căn phòng, hai bên tường là các loại vũ khí cũng như hình cụ được treo san sát nhau, đây là căn phòng hắn dùng để tiếp đón dân trong thị trấn mỗi khi có việc cần. Khuông mặt dài trán cao để lộ một vết sẹo hình chữ thập sau hoắm. chiếc mũi khoằm và chiếc cầm nhọn hoắc. Hàm ria mép để dài, nụ cười mỉm thường trực trên khuôn mặt cũng không làm hắn đở xấu xa hơn. Trên tay luôn vung vẫy chiếc roi da với vẻ dọa nạt. Chưa nghe thị trưởng nói hết câu hắn đã vụt chiếc roi lên bàn rầm một cái rồi quát:
- Sao cơ?! Ngươi đang chế nhạo đế quốc Zoa ư. Hoàng tử Barca thừa nhận quyền tự chủ của Senay nhưng ngài ấy yêu cầu các loại thuế được đóng cho Lieve xưa phải trao cho đế quốc!
- Vâng ... Nhưng Rieve không bao giờ hỏi quá nhiều ... Hoàng tử Barca cũng chỉ yêu cầu phải đóng thuế như củ… - ông thị trưởng lí nhí thưa.
Nụ cười mĩm thường trực trên khuôn mặt Palov chợt biến mất, hắn quát lớn, hắn cố gắng gằng từng giọng ném ánh mắt đầy hăm dọa về phía ông thị trưởng:
- Ông đang cố nói điều gì vậy?
- O-Oh, không, không có gì ... – Ông thị trưởng run rẫy.
- Ngươi có ngụ ý rằng ta đang biển thủ tiền của ngươi?
- K-Không bao giờ ...!
- Đây là lệnh của hoàng tử, và ta có trách nhiệm trừng phạt từng người các ngươi nếu không đóng thuế đầy đủ. Có lẽ ta nên bắt đầu với gia đình của ngươi?
- Làm ơn xin rủ lòng thương … - ông thị trưởng hoảng hốt đoạn quỳ xuống van xin.
- Bây giờ đi thu các khoản thuế các ngươi còn nợ cho ta! – Palov lại mỉm cưới, hắn nhẹ giọng.
- Vâng… tôi xin đi ngay… thưa ngài – Ông thị trưởng lật đật vừa dạ thưa vừa lui ra.
Palov nhìn theo ông thị trưởng với cái nhìn hằng học. Bỗng từ bên ngoài một người đàn ông tiến vào. Tên này là Karnel là lãnh chúa vùng Selba, khác với cái áo màu đỏ chói của Palov, Karnel bận chiếc áo màu tím với họa tiết không mấy cầu kì, thân hình cao làm cho hắn trông khá ốm, cặp mắt lúc nào cũng híp lại như đang suy nghĩ cái gì đó cùng cái mũi dài trên gương mặt trông có vẻ hốc hác cộng với mái tóc bạc trắng lộ rõ hình ảnh một ông già khó chịu.
Carnel lên tiếng nữa chào nữa móc mĩa:
- Ngài có vẻ bận rộn nhỉ, Đô đốc Pavlov.
Pavlov hơi bất ngờ với sự có mặt của Karnel :
- Lãnh chúa Carnel ... sao ngài lại ở đây?"
- Lãnh địa của tôi ở Selba quá tù túng và buồn tẻ, tôi sẽ phát điên lên mất nếu không xuống để hít thở không khí thành phố một vài lần. Tôi phải nói rằng tôi ghen tị với ngài, đô đốc Pavlov. Có vẻ như ngài thu được khá nhiều lợi nhuận trong thành phố . –Karnel nói vẽ đùa cợt.
Biết Karmel đùa cợt, Pavlov nhún vai đáp :
- Ah, vâng, Ở thành phố Senay này ... hmph, tôi thật không thể tin tưởng được bọn thương gia bẩn thiểu. Chúng đã bảo không có tiền, nhưng vẫn giữ một nhóm lính đánh thuê vô dụng lang thang trên đường phố. Chúng chỉ đơn thuần là che giấu sự giàu có của chúng. Tôi tin vẫn còn nhiều lợi nhuận có thể thu được từ chúng. "
Carnel bổng nhỏ giọng:
- Ngài sẽ làm gì với của cải ngài kiếm được?"
- Tất nhiên tôi sẽ hiến một phần cho thần giáo Garzel, trên hết tôi cần sự đảm bảo sự an toàn cho bản thân – Palov không cần giấu diếm.
- Tôi thấy ngài đã trở thành một tín đồ tốt của thần giáo Garzel rồi đấy
Pavlov. – Carnel cười khẩy.
- Bây giờ, tôi có một chuyện muốn hỏi thăm ngài, lãnh chúa Carnel? Tôi có nghe tin đồn về ngài. Theo tôi được biết ngài đang lục xoát các ngôi làng trong lãnh địa của ngài để tìm những vật có giá trị. Nhưng không chỉ vậy, ngài còn dùng phụ nữ và trẻ em làm cống phẩm cho thần giáo Garzel, phải không?
Carnel nhún vai ra vẻ mình chẵng biết gì cả :
- Hmph, tôi không biết, tất cả những gì ngài nói chỉ là tin đồn thôi.
Đến lượt Pavlov móc mỉa :
- Không cần phải dấu diếm trước mặt tôi. Những kẻ cướp tấn công các ngôi làng xung quanh lãnh địa của ngài thực sự là tay sai của ngài, đúng không? Không có gì phải lo lắng, lảnh chúa Carnel. Mặc dù hoàng tử Barca là người đứng đầu, nhưng thật ra chỉ là bù nhìn. Thánh giáo Garzel mới là những người lãnh đạo đất nước thật sự.
Qua bàn hỏi thăm Carnel bắt đầu vào vấn đề chính:
- Đúng vậy, tôi thấy rằng ngài khá biết nắm bắt thời cuộc đấy, Đô đốc Pavlov. Được rồi, tôi sẽ cho ngài biết lý do tại sao tôi đến đây. Tôi có một việc muốn nhờ ngài giup đỡ.
- Giúp đỡ ư? Tôi chắc chắn không thể từ chối một yêu cầu từ ngài.
- Tôi muốn ngài giam giữ một phiến quân ở lãnh địa của tôi. Quân lính của tôi bắt cô ta cuối tuần trước, nhưng giữ ả ta trên lãnh địa của tôi là quá nguy hiểm. Tôi sẽ phải nhờ ngài giữ ả ta ở đây trong thời gian tới.
- Một phiến quân, ngài nói một trong những tay sai Lionheart ... Tại sao ngài không giết ả ta và gạt bỏ mọi rắc rối? – Palov ra vẻ thắc mắc.
- Tôi sẽ không nghĩ việc đó là khôn ngoan, tôi chưa muốn tự sát.
- Haha ... thật thảm hại làm sao. Điều gì có thể làm ngài lo sợ đến mức chui rúc như chuột thế? – Palov giọng châm chọc.
Carnel khá e dè khi đề cập đến lãnh đạo phiến quân:
- Ngài không biết đâu… ngài chưa được chứng kiến sự khủng khiếp của Leonheart…
- Hmph, được thôi, tôi sẽ lo việc cô gái. Tôi sẽ tra tấn ả ta để có được
vị trí của doanh trại Leonheart và chúng ta có thể tiêu diệt hắn một lần và mãi mãi. Và ả ta sẽ phải chọn lựa giữa sự sống hay sự im lặng ... – Palov vừa nói vừa nở nụ cười nham hiểm.
Nhận được sự đồng ý của Palov, Carnel ra hiệu cho cận vệ dẫn vào một cô bé khá nhỏ nhắn, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi. Hai cánh tay nhỏ nhắn bị gông bằng chiếc dây sích còn muốn lớn hơn cổ tay cô bé, mái tóc vàng óc đầy vết cháy xém và dính đầy bùn đất. Khuôn mặt nhỏ nhắn mặc dù hơi xanh xao nhưng vẫn tỏ rỏ vẽ kiên nghị bất khuất, đôi mắt xanh lam trong vắt nhìn về phía tên Carnel đầy căm phẫn. Trên lưng áo vẫn còn hằn vết máu do đòn roi mà cô bé phải chịu. Mỗi bước đi hết sức nhọc nhằn bởi cái chân bị xiếc chặt bởi cùm chân to lớn. Cô bé tên Lenie vốn là dân sống quanh vùng Selba, cha cô là thợ săn đã bị tên Carnel bắt vì không đủ tiền nạp thuế và bị tra tấn cho tới chết, cô được binh lính của Lionheart cứu và trở thành cung thủ kiêm việc thu thập tin tức. Ko may trong một lần cố gắng lấy tin tức về quân doanh ở vùng Selba cô đã bị phát hiện và bi bắt.
- Ngài cần dùng biện pháp mạnh. Ả ta là rất cứng đầu? – Carnel lên tiếng nhắc nhở, có lẽ cô bé cũng đã bị hắn tra tấn rất nhiều.

))))))...........................................................................

Đã dùng hex test đủ mọi trường hợp liên quan đến anh ấy.