unnamed

Status
Không mở trả lời sau này.
Ta đã từng nghe ở đâu đó một câu nói khá là tâm đắc: Tình yêu chân chính và đích thực ko phải là tình yêu chỉ toàn màu hồng, chỉ toàn vẹn như khối pha lê mà nó còn phải có những nỗi buồn, niềm đau và nước mắt. Thiết nghĩ chẳng có chuyện ai đúng ai sai khi một người thôi ko còn yêu một người, chỉ là một thứ tình cảm, những thói quen đã quá quen thuộc nay thiếu vắng thì lòng ko khỏi đau buồn. Sau một tình yêu sẽ có một khoảng trống, đủ để ta tĩnh tâm và suy nghĩ nhiều về cuộc đời.

PS: thế giờ chủ topic thế nào? có phải là đang HP như trong sign ko???
 
mình đi làm rồi , chỉ có ny đang học dh thôi bạn à. Và câu chuyện này diễn ra cũng đã lâu . Hôm nay bất chợt lục lại blog ngày trước , đọc lại và post lên cho mọi người cùng cảm nhận và chia sẻ. Ngày đó chỉ có 1 mình đối mặt... nhưng rồi mọi việc cũng ổn.

Thế cuối cùng thì bác có đi gặp lần cuối ko.
Biết giờ người ta sống thế nào ko bác :D
 
Đọc bài mà buồn thay cho chủ thớt..

Cố gắng lên anh, chắc sẽ khó vượt qua lắm...
 
xuôi đi cậu ạ
coi như đó 1 kỉ niệm đẹp.2 năm và nhiều sóng gió
Đời nhiều gái lắm,rồi sẽ tìm dc tri kỉ :) tuy vậy sẽ mất 1 thời gian ko nhỏ để quên dc :)
Bỏ cuộc hẹn đó đi
 
Cảm ơn bạn đã chia sẻ với mình ^^ mong mọi người tiếp tục chia sẻ
 
Chỉnh sửa cuối:
Nói nghiêm túc là mình thì đang yêu mìh mà mở mồm kêu yêu thằng khác thì chuẩn bị sãn cái chổi với cái xẻng rồi hãy nói ! :|
 
Chia buồn với bác :) ...
Thật sự là bác rất dũng cảm ^^ tôi thỉ chắc có lẽ tim đau lắm ^^ Nghe chính ngừoi mình yêu nói vậy thì đúng là đau khó tả :) ... Có lẽ nỗi đau này cần một thời gian để nguôi ngoai ...Chúc bác sớm vựot qua tất cả ...
- Cuộc hẹn đó không đáng :) ... người con gái ấy không nghĩ cho cảm giác của mình thì quyết định của cô ấy có là gì thì cũng là hư vô ... dù cô ấy có chọn bạn lại thì trái tim cô ây thật sự cũng không hướng về bạn mọi mặt ... nhưng mình nghĩ nếu mới quen ngừoi con trai mới đó thì chắc chắn cô ấy không chọn bạn :) ... Người con gái như vậy không đáng ... :)
 
Chỉnh sửa cuối:
Chủ thớt giống mình ngày trước chỉ có điều là mình phát hiện ra n.y ngoại tình là đá ngay lập tức ko 1 câu chia tay luôn, mình ko muốn dây dưa với 1 người con gái ko chung tình.
 
cũng chưa chắc được
bây giờ tốt nhất nên bình tĩnh ,và chuẩn bị cho cuộc hẹn cuối ,theo chủ thớt nói là chủ thớt là mối tình đầu của nhỏ,tuy nhỏ không tôn trọng mình thì mình cũng nên tôn trọng nhỏ
Calm down!!!

bình tĩnh tôn trọng gì loại này được như chủ thớt là quá bình tĩnh tôn trọng rồi , loại đó chẳng đáng để chủ thớt phải suy nghĩ nhìu nữa rồi , suy nghĩ cái đxx j khi nó làm nt .
 
http://blog.yume.vn/xem-blog/em-da-lua-doi-toi-.nhockstupid.35B47BCB.html
Hôm ấy, đột nhiên em nói với anh rằng em đã yêu một người khác, anh vẫn ngỡ rằng em chỉ đùa vui và mỉm cười nói rằng: "Thật ư?"

Vậy anh ta rất đẹp trai phải không? Em trả lời: "Anh ta không đẹp trai như anh, cũng không cao như anh, nói thật là so điều kiện thì không bằng anh..."

Hôm sau, em viết cho anh một bức thư, em nói em đã xin nghỉ phép một ngày vì hôm đó em rất buồn nên không muốn đi làm và em đã đến nhà người ấy. Anh phát hiện những gì em nói đều là sự thật, em đã yêu người đó...

Ngày thứ ba, anh đi tìm em, hỏi tại sao em yêu người đó. Lí do của em: "Tại vì, khi ở bên anh em không có được cảm giác ổn định và yên bình, đôi khi bên anh em rất vui vẻ, đôi khi lại làm em đau lòng khiến em buồn bã, người đó đã cho em một cảm giác yên bình, ổn định, một cảm giác không còn thấp thỏm..." Anh chỉ biết im lặng.

Tối đến, anh gọi điện cho em, anh hỏi em: "Phải chăng chúng ta nên chia tay?"

Em trả lời rằng: "Em vẫn còn vấn vương giữa anh và người ấy, em không biết nên chọn ai..."

Em muốn anh chờ đợi, chờ đợi em đưa ra quyết định cuối cùng, nhưng anh không thể. Người đó đột nhiên chen vào giữa hai chúng ta, thậm chí đến sau này anh mới biết có một người như thế trong thế giới của riêng hai ta.

Ngày thứ tư, em thú nhận với anh rằng thật ra em đã nhận lời yêu nguời ấy từ hai tháng nay, hình như anh nghe thấy tiếng rạn nứt và sụp đổ trong trái tim của mình, anh cố gắng giấu đi gương mặt thất vọng và mỉm cười hỏi em: "Em còn chuyện gì giấu anh nữa không?"

Hình như em hơi hoảng trước phản ứng của anh, bình thường đáng ra anh sẽ nổi giận trách em, khi em có thái độ vuợt quá sự cho phép với một bạn khác phái nào đó, nhưng lần này anh lại mỉm cuời hỏi em, em trả lời bẳng giọng run run nghẹn ngào: "Hết rồi..."

Anh hỏi: "Em và người đó phát triển đến đâu rồi?"

Và em trả lời: "Có lẽ...đến hôn nhau."

Trái tim anh cảm thấy hụt hẫng, anh nghĩ có lẽ không cần phải chờ đợi nữa, không cần phải chờ quyết định của em. Anh đau lòng lắm! Trong thời gian em vui vẻ bên người ấy tại sao lại còn đi chơi, hẹn hò cùng anh, bất giác anh nhìn xuống chân em, nơi bàn chân thon nhỏ ấy vẫn đang mang đôi giày Adidas mà anh đã mua tặng cho em trong cuộc hẹn tuần trước. Tại sao hôm ấy em vẫn vui vẻ nhận lời cuộc hẹn của anh? Vì...khi đi với anh em rất vui, đó là câu trả lời của em.

Đêm ấy anh ngả lưng trên giường, anh suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều. Suốt hai năm bên nhau chúng ta đã trải qua không ít sóng gió, sau cùng em cũng đã thay lòng. Anh không bao giờ giấu em bất cứ gì, tất cả tất cả anh đều nói với em, vì anh sợ em lo lắng. Anh biết rằng trước kia anh quen rất nhiều bạn gái, nhưng anh cũng từng nói với em rằng suốt cuộc đời này anh dùng nhiều tâm trí và thời gian nhất vào mối tình giữa anh và em, đó là vì anh là mối tình đầu của em, anh muốn em có một cuộc tình thật đẹp, một lí do khác chính là... anh... rất yêu em.

Những đợt gió đêm thoang thoảng khiến đầu óc anh rất tỉnh táo, khóe mắt có cảm giác mát lạnh, thì ra giọt nước mắt đã hình thành tự khi nào. Nên buông tay thôi, nên để em đi tìm hạnh phúc của mình đó là quyết định của anh. Anh cam tâm hy sinh chính mình.

Suốt đêm không ngủ, anh đến trường với thân xác mệt mỏi và bước chân nặng nề. Câu đầu tiên anh nói với em là: "Chúng ta, nên đến hồi kết thúc rồi!". Đôi mắt em ửng đỏ, phút chốc giọt nước mắt vẽ một vệt dài trên gương mặt bé bỏng. Em nghẹn ngào hỏi: "Tại sao? Tại sao không đợi em quyết định?". Anh im lặng, anh không muốn nhìn thấy gương mặt em ướt đẫm nước mắt vì nó khiến anh rất đau lòng, anh sẽ không kìm chế được và ôm em vào lòng, anh sợ những lời an ủi của anh sẽ lại đưa chúng ta vào vòng xoáy tình yêu.

Trải qua một thời gian im lặng dài như hàng thế kỉ em hỏi anh: "Thứ bảy này hẹn với em nhé! Em...muốn có một cuộc hẹn với anh, cuộc hẹn này là cuộc hẹn cuối cùng".
câu chuyện này ko có đoạn kết vì tác giả chỉ muốn viết đến đấy, nên đừng tìm gì cho mất công.kết thúc như vậy là hay rồi.
 
Chỉnh sửa cuối:
câu chuyện quá hay, cách viết rất cẩn thận, ông này chắc học văn giỏi
tóm lại câu chuyện quá tuyệt vời, 1 nhân vật vô cùng mạnh mẽ là ông topic , trong truyện này người đẹp trai nhất chính là ông topic .

tuy buồn thật, nhưng sao hình dung cảnh mỉm cười quay lưng đi, cảm thấy ngọt ngào và đau nhói lẫn lộn thế nhỉ
 
vậy bài này là của chủ topic viết hay copy từ 1 bài trên mạng nào đó
 
bài này mình thấy cách viết khá hay, nhưng ý nghĩa thì chẳng có gì ngoài chuyện yêu đương của 2 người

bài 1 kỷ niệm ngoài kia có ý nghĩa hơn
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top