NotMe nói:
Nhân tiện mọi người ở đây những ai đã có kinh nghiệm sống, học tập và làm việc tự lập rồi ( như sis Vi và Po ) có thể cho mình xin chút kn về các vấn đề phát sinh sau khi xa gđ và cách khắc phục đc ko??^__^
Ví dụ như bước đầu tìm việc làm, phân bố thời gian khi vừa học vừa làm etc...
Tx !
Hồi đó khi còn học trung học thì sis đi làm ở 1 nhà hàng Việt Nam vào hè (chỉ khi nào ko về VN thăm gd thôi

). Lúc đó phải đi xe bus xuống phố Tàu làm, 1 ngày 12 tiếng. Khi nhập học thì sis chỉ làm thứ 7/CN. Nói chung, làm nhà hàng VN trả lương ít nên lúc đó chị chỉ đủ tiền để ăn, ko có dư gì cả. Lúc đó may mắn sống chung với gia đình chị 2. Mỗi tháng chị 2 cho $50 :)
Ba mẹ chị chỉ đủ khả năng cho chị sang đây ăn học, còn tiền để sống & học thì tự chị phải lo. Cũng may mắn có học bổng toàn phần lên ĐH nên chị khỏi lo tiền học. Lên đến ĐH, ngày đầu tiên vào trường chị tình cờ thấy tờ giấy dán mướn sinh viên ở trước lớp. Ngay lúc học xong chị chạy lại xin việc làm và đc phỏng vấn ngay lúc đó. Hôm sau đi làm - chỉ làm giấy tờ, phụ làm giấy tờ để mướn và sa thải giáo sư. Nhà trường trả cũng tốt cho sinh viên nên lương của chị cũng ok, hình như lúc đó là $6.50/1 giờ. Chị sắp đặt giờ làm việc theo lớp học. Khi đăng ký lớp thì chị đăng kí mỗi lớp gần nhau, ko có khoảng cách chính giữa. Xong lớp này thì chị chạy sang lớp khác học. Khi hết lớp thì chị lại chạy lại văn phòng làm việc. Một tuần nhà trường cho làm 20 tiếng thôi. Cũng năm đó chị dọn ra riêng vì ở chung với anh rễ xãy ra nhiều vấn đề. Chị mướn 1 căn phòng nhỏ xíu trong căn nhà của cô người Phi. Căn phòng đủ để 1 cái giường nhỏ và 1 đường đi. Mỗi tháng chị trả $250, share tiền điện với người trong nhà. Mua thức ăn thì tự túc. Nhà cổ ở đối diện trại giam nên khi đi khuya về chị cũng sợ dữ lắm. Năm đó chị mua 1 chiếc xe đạp $300 để chạy đi học, vì chỗ ở xa trường quá. Mỗi CN ko có đi học thì chị đạp xe vào siêu thi mua thức ăn cho cả tuần. Nên 1 tuần chị chỉ đi chợ 1 lần thôi. Mỗi ngày mang cơm vào trường ăn, nhiều khi chị ngán cơm nên vào ăn đại tô phở trong nhà hàng ở trường. Cái anh chủ tiệm phở ở đó biết chị là người Việt nghèo nên ảnh ko tính tiền chị. Nói chung khi ra đời gặp nhiều khó khăn mình sẽ cảm nhận trên đời này có rất nhiều người tốt luôn sẳn sàng giúp mình. Mỗi ngày làm ra 5h chiều (vì 5h văn phòng ở trường đóng cửa), thì chị vào thư viện trường ngồi học bài đến 11h thì đạp xe về nhà. Về nhà chị học bài ko đc vì phòng chật quá, chị sợ cái cảm giác ngộp. Nên thư viện là nhà thứ 2 của chị. Khi đến mùa thi thì chị xin phép chủ cho chị làm ít giờ lại để lo học bài thi. Chị nhớ mùa thi đầu tiên khi mới bước chân vào đại học, chị lo làm kiếm tiền nên bỏ bê việc học .. nên học kỳ đó điểm học chị rất kém. Từ đó về sau chị rút ra kinh nghiệm học tập là mỗi ngày phải ráng học chứ đừng để nước tới chân. Khi đến mùa thi thì chị hầu như ngủ lại thư viện với đám bạn. Mang mền & thức ăn vào đó, học xong rồi lăn ra ngủ rồi sáng dậy đi thi.
Qua năm thứ 2 ĐH chị nghỉ ở chỗ văn phòng đó vì nó ko phải chuyên ngành của chị .. Chị cảm thấy mình phí thời gian quá. Chị xin vào phòng thí nghiệm chuột để làm. Chị làm ở đó đc 9 tháng thì ông giáo sư qua đời. Sau đó chị được NIH cho học bổng để làm thí nghiệm. Giáo sư nào nhận chị thì sẽ đc tiền từ NIH program. Lúc đó chị làm cho 1 ông giáo sư người Sri Lanka về tế bào ung thư trong con sea urchins & sea anemones. Lúc này cuộc sống chị khá lên đc 1 chút, đủ $ nhà & ăn uống đở hơn, nhưng vẫn ko thể mướn 1 căn phòng tốt hơn vì ở Hawaii vật giá rất đắc. Nên cuối cùng chị phải dọn ngược về nhà của chị 2, chịu khó nhịn nhục để sống. Sáng sớm chị đi học, sau đó làm miết rồi vào thư viện học bài. Về đến nhà cũng 11-12 giờ khuya nên chị cũng tránh gặp anh rễ. T7, CN chị lại nhà 1 cô người VN dạy kèm đứa con gái của cổ, lương cũng ok.
Nhớ có lần đi mua thức ăn rồi đạp xe trở về (hình như hơn 8 cây số thì phải

) .. vì thức ăn nặng quá nên chị ko cầm vững tay lái .. nên ngã xuống đường, đồ ăn lăn tứ tung xuống đường... xe hơi của mọi người chạy ngang qua tránh chị ... ko một người dừng lại ... chị phải tự đứng lên nhặt lại thức ăn bỏ vào bịch nylon rồi đở xe đạp dậy. 1/10 giây lúc đó trong đầu chị chỉ muốn bật khóc vì tủi thân phận nghèo, nhưng ngay sau đó chị cười thật tươi vì ít ra chị đã đứng dậy sau khi té. Đó là 1 chút đời sinh viên của chị. Ra riêng cũng khổ nên chị đã học được rất nhiều điều, ít nhất học quý từng hạt gạo và tiền mình làm ra.
