War với Megastar

Hình như sub Việt trước khi về VN thì được đem qua Sing biên tập rồi làm sao đó cho vào phim, đây là phim nhựa mà chứ đâu phải file phim như trên máy bỏ chung folder là chạy file sub đâu.

Phim ngoài ra chắc chạy kiểu thước phim chứ không bỏ vô máy tính rồi thêm sub như PC.Nên muốn add sub là kiểu hard sub mà hard sub mà giữ chất lượng thì không dễ.

Dù gì thì từ hồi giờ vẫn chỉ đi coi ở mega giá mắc như được cái chất, hình ảnh,âm thanh,máy lạnh,phục vụ,...
Hôm trước mình lên trễ rồi thằng soát vé thấy vé hơi mờ nên nhờ thằng cấp cao hơn kiểm lại, lỗi một phần do mình giữ vé không kĩ mà 2 đứa nó xin lỗi rối rít vì bắt mình chờ lâu.
 
Muốn xem Shrek 3D buổi tối mà 150k vé bt, 200k vé VIP =((

Btw mọi người có ai hay đặt vé qua web của mega ko? :D
 
2 câu trên đều sai.
Độ phân giải của phim nhựa thì ngay đến bluray gốc cũng chưa có tuổi mà so. Thử đem bluray gốc 40Gb chiếu thì biết liền.

Còn thấy ko nét bằng là do:
1.Màn hình ngoài rạp quá to.
2.Chất lượng máy chiếu.

Mình nghĩ phim nhựa nó không có độ phân giải chứ :| phim nhựa muốn phóng bao nhiêu cũng được, quan trọng là cái máy chiếu chứ :-?
 
có bài này đọc hay và xác đáng.

Vụ 6 doanh nghiệp ngành điện ảnh “kiện” công ty TNHH Truyền thông MegaStar (gọi tắt là MegaStar) vì hành vi lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường để ép giá, đang khiến dư luận quan tâm. Những bất ổn của thị trường chiếu phim dẫn đến vụ kiện tụng này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến nhiều phía, không ngoại trừ cả khán giả. Giờ đây quyền phán quyết được đặt vào tay Cục Quản lý cạnh tranh Bộ Công Thương. Tuy nhiên, hãy cùng Diễn đàn văn hóa thử nhìn “vụ án MegaStar” từ chính thị trường chiếu bóng.

>> 6 “nhà” khiếu nại 1 “nhà”
>> 6 doanh nghiệp không “thương lượng” với Megastar

Trước năm 1975, thị trường chiếu bóng ở Sài Gòn phát triển mạnh mẽ. Gần 60 rạp cho khoảng 1,5 triệu dân, nhưng chỉ có khoảng 10 rạp hạng A tập trung tại những vị trí đắc địa ở trung tâm thành phố. Những rạp này được đầu tư lớn, tiện nghi hiện đại, thiết kế đẹp và rộng rãi. Các chủ nhập phim thường ưu tiên những phim “hot” cho những rạp này chiếu vòng đầu. Tất nhiên giá vé cũng thuộc loại cao ngất ngưởng. Đến khi phim đã dần thưa khách ở các rạp loại A, thì phim sẽ chiếu vòng 2 ở các rạp loại B (khoảng 25 rạp) với giá vé giảm đi khá nhiều. Các chủ phim còn tranh thủ “tận thu” bằng vòng 3 khi đưa phim về những rạp nhỏ ở quận huyện ven đô hoặc các rạp ở tỉnh lẻ. Nhiều khi những bộ phim chiếu vòng 3 cách vòng đầu từ 1 đến 2, thậm chí 3 tháng là chuyện thường. Một số chủ rạp chiếu vòng 3 “khôn ngoan” đã có chiêu đặt một cái tên khác cho bộ phim để dễ bán vé!


Các cụm rạp MegaStar xuất hiện đã đem đến cho khán giả
cơ hội thưởng thức điện ảnh theo phong cách 5 sao
Thời ấy có xảy ra kiện tụng tranh cãi gì không? Xin thưa, tất cả đều sống khỏe và yên ổn trong hòa bình, ai biết phận nấy. Rạp loại nào có khán giả của loại đó, giá vé cũng tương ứng như vậy! Chủ phim được lợi, chủ rạp xoa tay, khán giả hài lòng vì rộng đường lựa chọn.

Rõ ràng, thị trường chiếu bóng Sài Gòn đã từng chia hạng, chia phân khúc rất chuyên nghiệp. Nhưng đó là chuyện của mấy mươi năm về trước…

Giờ đây, 6 đơn vị chiếu bóng đâm đơn kiện vì cho rằng MegaStar đã vi phạm Luật Cạnh tranh khi có hành vi lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường. Cụ thể, với mỗi phim mà MegaStar phân phối cho các đơn vị khác chiếu, MegaStar áp đặt mức thu 25.000 đồng trên mỗi vé mà các đơn vị này bán ra, bất kể giá vé tại các rạp ở mức nào. Theo “đơn kiện”, cách thu này của MegaStar (áp dụng từ đầu tháng 6/2009) khiến các đơn vị chiếu bóng phải nâng giá vé để tránh lỗ và kết quả là khán giả thiệt hại do giá vé tăng. Ngoài ra, các “nguyên đơn” cho rằng MegaStar còn áp đặt điều kiện muốn có phim “bom tấn” này thì phải lấy kèm một phim “nhẹ ký” khác!

Trên thực tế, hiện trên cả nước có hai cụm rạp được đánh giá là đầu bảng về mức độ đầu tư, là MegaStar và Lotte Cinema, đều có vốn đầu tư và hệ thống điều hành từ nước ngoài, hơn nữa lại nằm ở những vị trí đắc địa đối với các cụm rạp hiện đại (nằm trong tổ hợp siêu thị lớn). Giá vé ở 2 cụm rạp này cao hơn mặt bằng chung của các hệ thống rạp “thường thường bậc trung”, thậm chí cao hơn rất nhiều so với những rạp “vùng ven”. Ngược lại, những rạp yếu thế hơn về đầu tư, về quy mô, về đẳng cấp, thì thu hút khán giả bằng cách giảm giá vé khá mạnh tay, có khi chỉ còn một nửa giá so với MegaStar và Lotte. Xem ra, ai cũng có thế mạnh riêng của mình và khán giả tùy túi tiền và nhu cầu mà lựa chọn. MegaStar Hùng Vương không vì giá vé cao mà vắng khách, ngược lại, với giá vé chỉ bằng nửa, Cinebox Hòa Bình vẫn thu hút không ít khán giả học sinh, sinh viên.

Tuy nhiên, vấn đề nảy sinh khi MegaStar vừa là nhà đầu tư các cụm rạp chiếu phim cỡ “bự” lại vừa là “con khủng long” trong việc nhập phim, hầu hết là phim “bom tấn”. Ai chỉ cần biết chút chút về thị trường chiếu bóng cũng lập tức hiểu ngay, nhập về một bộ phim “bom tấn” phát hành cùng lúc với thị trường thế giới, là một việc không hề dễ dàng và rất tốn kém. Đứng dưới góc độ kinh doanh, việc MegaStar phải chia sẻ cho các rạp khác – chiếu cùng thời điểm – bộ phim “bom tấn” do chính mình nhập với giá vé rẻ hơn, có họa là “tay mơ”.

Như đã nói, Sài Gòn trước 1975, chiếu bóng có vòng 1, vòng 2, vòng 3 với giá vé giảm dần theo từng vòng, phù hợp với điều kiện kinh tế của rạp (hiện phương pháp này vẫn còn áp dụng trên thế giới, kể cả tại Mỹ). Nhưng trong thời đại cạnh tranh và bùng nổ thông tin khốc liệt như hiện nay, không một rạp nào ở TP.HCM và các thành phố lớn khác ở Việt Nam chấp nhận chiếu theo vòng để tiền thuê phim giảm xuống. Chính vì ai cũng muốn chiếu phim “hot” vòng đầu, nên MegaStar phải kèm những điều khoản kinh tế cho các rạp nhỏ, thực chất là để giảm thiểu rủi ro cho chính mình.

Với giá vé chỉ bằng một nửa MegaStar, các cụp rạm Cinebox thu hút
rất nhiều khán giả học sinh, sinh viên. Ảnh: V
Ở đây, nếu xem MegaStar là người bán hàng và các rạp khác là người mua hàng thì nguyên tắc kinh doanh “thuận mua vừa bán” phải đặt lên hàng đầu. Nếu đắt quá hoặc không hài lòng với món hàng, anh có thể không mua, chứ không thể đi kiện người bán theo kiểu “tôi thích món hàng đó quá, chỉ mỗi cửa hàng này có, nhưng sao nó lại bán mắc thế!”. Thậm chí ở đây, người bán hàng nếu thấy khách hàng lôi thôi rắc rối quá, họ có thể từ chối bán hàng cho người đó!

Nhưng đấy là đứng ở góc độ nhà nhập khẩu và phát hành phim. Còn từ phía quyền lợi của khán giả, liệu có vì chính sách giá của MegaStar mà những khán giả có điều kiện kinh tế khiêm tốn như học sinh, sinh viên, người lao động... mất đi cơ hội thưởng thức văn hóa, nghệ thuật?

Thật ra, nhìn vấn đề này rộng hơn, sẽ không còn những băn khoăn như vậy. Thử đặt ngược lại: với các rạp cũ, rạp nhỏ, chỉ đạt chuẩn “1-2 sao” (so với rạp “5 sao” kiểu MegaStar) có dám chuyển đổi mô hình thành rạp giá rẻ - như ngành hàng không đã từng áp dụng - chỉ chuyên chiếu phim vòng 2, vòng 3 không? Và khán giả ít tiền có đủ kiên nhẫn chờ xem phim vòng 2 hay không?

Nghệ thuật và thưởng thức nghệ thuật cũng có đẳng cấp. Quan niệm “cào bằng” trong thưởng thức nghệ thuật lâu nay vẫn còn tồn tại trong nhiều người Việt Nam trên thực tế đã trở nên lạc hậu và phi kinh tế! Túi xách L.V về tới Việt Nam vẫn bán giá hàng ngàn đô-la tương đương với giá bán L.V tại Paris, London hay Singapore. Trong trường hợp này, khách hàng Việt Nam không thể lý sự cùn kiểu: “Nước tao còn nghèo, thu nhập còn thấp, nhưng tao thích xài đồ hiệu, mày bán mắc quá, tao kiện!?”! Trong thưởng thức nghệ thuật, thiết nghĩ cũng không khác. Ngay ở trong các rạp, muốn có chỗ ngồi tốt là giá phải khác rồi. Muốn chiếu phim “hot”, thì bắt buộc tiền cũng phải “hot”! “Khách hàng luôn luôn đúng” và họ đủ khôn ngoan để biết mình mua cái gì, ở đâu, có xứng đáng với đồng tiền mình bỏ ra hay không.

Có một chuyện cũng cần phải nhắc lại, năm 2003 bộ phim “bom tấn” Matrix Reloaded quyết định sẽ công chiếu toàn cầu cùng một thời điểm. Một nhà nhập phim của Việt Nam khi ấy đã thử liên hệ với chủ phim là Warner Bros để nhập bộ phim này về chiếu ở Việt Nam, nhưng đã bị từ chối với lý do Việt Nam chưa phải là mục tiêu thị trường phát hành của họ. Vậy mà 5 năm sau, sự có mặt của nhiều nhà nhập khẩu, trong đó Megastar đóng vai trò lớn nhất, đã viết tên Việt Nam lên bản đồ phát hành phim của thế giới (bạn có thể thấy rõ điều này khi xem chuyên mục điểm phim VIP Access trên kênh HBO). Cách đây vài năm, không ai dám mơ về một ngày khán giả Việt Nam sẽ xem phim “bom tấn” đồng thời với thị trường Mỹ và thế giới. Vậy mà mới đây, khán giả Việt Nam đã được xem siêu phẩm 3D Avatar trước Mỹ đến 12 tiếng! “Thuyền lớn, sóng lớn”, tất nhiên để có những sự kiện “hot” như vậy, để khán giả Việt Nam có thể “vỗ ngực” tự hào rằng đang sống trong một thế giới điện ảnh “phẳng” hoàn toàn với thế giới, thì cái giá mà các nhà nhập khẩu và phân phối phim bỏ ra phải lớn cỡ nào!

Trở lại “vụ kiện”, nếu thực sự xuất phát từ quyền lợi của khán giả, các bên nên cùng ngồi xuống để đối thoại tìm ra giải pháp hợp lý theo phong cách của một thị trường chiếu bóng chuyên nghiệp. Hợp tác nhưng phải theo quy luật thị trường, chừng nào chúng ta muốn Việt Nam thực sự có thị trường điện ảnh. Liệu có ai nghĩ đến tình huống xấu nhất: để tránh mọi rắc rối, MegaStar sẽ nhập phim để chiếu độc quyền ở cụm rạp của mình? Hình như họ có quyền làm điều ấy.
 
có bài này đọc hay và xác đáng.

Viết rất đúng... người có hiểu biết sẽ thấy vụ kiện này chỉ có Thiên Ngân cầm đầu... mục đích không phải là vì muốn khán giả xem phim giá rẻ mà chỉ là muốn bảo vệ doanh thu của bản thân thôi
ghệ thuật và thưởng thức nghệ thuật cũng có đẳng cấp. Quan niệm “cào bằng” trong thưởng thức nghệ thuật lâu nay vẫn còn tồn tại trong nhiều người Việt Nam trên thực tế đã trở nên lạc hậu và phi kinh tế! Túi xách L.V về tới Việt Nam vẫn bán giá hàng ngàn đô-la tương đương với giá bán L.V tại Paris, London hay Singapore. Trong trường hợp này, khách hàng Việt Nam không thể lý sự cùn kiểu: “Nước tao còn nghèo, thu nhập còn thấp, nhưng tao thích xài đồ hiệu, mày bán mắc quá, tao kiện!?”! Trong thưởng thức nghệ thuật, thiết nghĩ cũng không khác. Ngay ở trong các rạp, muốn có chỗ ngồi tốt là giá phải khác rồi. Muốn chiếu phim “hot”, thì bắt buộc tiền cũng phải “hot”! “Khách hàng luôn luôn đúng” và họ đủ khôn ngoan để biết mình mua cái gì, ở đâu, có xứng đáng với đồng tiền mình bỏ ra hay không.
Ở đây, nếu xem MegaStar là người bán hàng và các rạp khác là người mua hàng thì nguyên tắc kinh doanh “thuận mua vừa bán” phải đặt lên hàng đầu. Nếu đắt quá hoặc không hài lòng với món hàng, anh có thể không mua, chứ không thể đi kiện người bán theo kiểu “tôi thích món hàng đó quá, chỉ mỗi cửa hàng này có, nhưng sao nó lại bán mắc thế!”. Thậm chí ở đây, người bán hàng nếu thấy khách hàng lôi thôi rắc rối quá, họ có thể từ chối bán hàng cho người đó!

P/S: hôm nay trên VNExpress có bài viết về giá vé xem phim... không rõ là bên đó tự đi viết hay là từ một tác động của 1 doanh nghiệp ;))
 
Viết rất đúng... người có hiểu biết sẽ thấy vụ kiện này chỉ có Thiên Ngân cầm đầu... mục đích không phải là vì muốn khán giả xem phim giá rẻ mà chỉ là muốn bảo vệ doanh thu của bản thân thôi

Cái này là đương nhiên rồi. Làm gì có thằng doanh nghiệp nào vì quyền lợi khách hàng, nó chỉ o bế khách hàng vì cái túi của mình thôi.
 
Doanh nghiệp thì thằng nào chả phải bảo vệ doanh thu , megastar cũng thế , galaxy cũng vậy
Cơ mà mình ko thấy bài viết trên xác đáng chỗ nào cả :-?, chỉ thấy nó dùng 1 ý về khả năng nhập phim của mega để lập luận đứng trên phương diện là mega , còn các rạp khác thì nói rất lờ mờ , trong khi cái ý đấy thì đã nói trong topic này rồi .

Tầng lớp khán giả có nhều loại , các rạp phục vụ nhiều tầng lớp khác nhau , người ko có nhiều tiền tất nhiên sẽ có người chịu chờ đợi , sao còn đặt ra 1 câu hỏi vớ vẩn là liệu họ sẽ chờ để xem phim ?

So sánh túi LV , chuyện xem phim hot với việc "cào bằng" trong thưởng thức nghệ thuật là sánh mập mờ đánh lận con đen , vì vốn dĩ phim giá rẻ đã chiếu chậm hơn , chất lượng ko tốt bằng , thì "cào bằng" ở chỗ nào ?
 
Họa chăng cào bằng ở chỗ 1 con IPad fake hàng made in China giá có 1tr3 so với hàng chính hãng thì khác cũng khá nhiều, tất nhiên đây chỉ là kiểu so sánh thô, không đánh giá tương quan và chính xác được nhưng nếu hình dung cụ thể phim chiếu vòng 2, vòng 3 đòi hot như phim chiếu vòng 1 thì kể cũng hơi bị lạ đời.
Xoay đi xoay lại thì các rạp khác kiện Mega hiển nhiên vì túi tiền của họ, họ không thể nâng giá vé vì họ chả thể cạnh tranh với Mega nếu so giá vé xấp xỉ, nói 6 cụm rạp kia bảo vệ túi tiền của họ không sai, nhưng nếu xét trên một khía cạnh nào đó thì nói việc họ bảo vệ túi tiền của tầng lớp khán giả không có "thừa tiền rửng mỡ" thì cũng đúng đấy :|
 
Tầng lớp khán giả có nhều loại , các rạp phục vụ nhiều tầng lớp khác nhau , người ko có nhiều tiền tất nhiên sẽ có người chịu chờ đợi , sao còn đặt ra 1 câu hỏi vớ vẩn là liệu họ sẽ chờ để xem phim ?

Câu hỏi đặt ra là liệu họ có chờ để giảm giá vé rồi mới đi coi hay ko :|
Càng lâu thì vé càng giảm chứ chỉ hỏi đơn giản "Liệu họ có chờ để xem phim hay không?" Thì chỉ cần có phim là họ có thể đi xem rồi.

Đúng là khán giả có nhiều loại,những khán giả muốn chờ để giá vé giảm cũng không ít.Nhưng quan trọng các rạp lại muốn mua phim ngay từ vòng 1 => Mà thế thì phải chịu 1 điều là giá cao hơn bình thường và những ai đi xem phải chịu phần giá chênh lệch đó.Người xem chấp nhận giá cao hơn bình thường cho 1 phim hot (bình thường xem phim vòng 2 hay vòng 3 ở những rạp bình dân thì tầm 25-30k rồi,nay các rạp nói phải tăng thành 30-40k mới có lời,chênh lệch cho khoảng 10k cho 1 phim hot) Thế thì tôi thấy người xem chẳng lỗ gì cả.

Nhưng trong thời đại cạnh tranh và bùng nổ thông tin khốc liệt như hiện nay, không một rạp nào ở TP.HCM và các thành phố lớn khác ở Việt Nam chấp nhận chiếu theo vòng để tiền thuê phim giảm xuống. Chính vì ai cũng muốn chiếu phim “hot” vòng đầu, nên MegaStar phải kèm những điều khoản kinh tế cho các rạp nhỏ, thực chất là để giảm thiểu rủi ro cho chính mình.

Nếu Mega chỉ thu 50-50/vé chứ không thu 25k/vé dưới 50k thì hậu quả thế nào???
Tính đơn giản thôi,các rạp nói 40k/vé mới có lời,nạp 25k còn 15k họ thu=>Nếu phải nạp 50-50 thay vì 25k thì giá vé lại thành 30k.Họ vẫn thu 15k=>Giá vé cho phim vòng 1 tha hồ mà 25-30k nhé :))

Giá ấy thì rõ là các rạp vừa có lợi mà người xem cũng rất rất là có lợi.Nhưng giá đó lại thành giá vé của vòng 2- vòng 3 như trước đây :D:D:D
 
Trở lại “vụ kiện”, nếu thực sự xuất phát từ quyền lợi của khán giả, các bên nên cùng ngồi xuống để đối thoại tìm ra giải pháp hợp lý theo phong cách của một thị trường chiếu bóng chuyên nghiệp. Hợp tác nhưng phải theo quy luật thị trường, chừng nào chúng ta muốn Việt Nam thực sự có thị trường điện ảnh. Liệu có ai nghĩ đến tình huống xấu nhất: để tránh mọi rắc rối, MegaStar sẽ nhập phim để chiếu độc quyền ở cụm rạp của mình? Hình như họ có quyền làm điều ấy.

Liệu ai có nghĩ...Nghị ai có liễu ...
 
^ Làm đc mới sợ, Megastar ở Vn có chục phòng chiếu, mua thu vốn nhanh thì mơ mà làm chuyện ấy, cũng phải bán cho hãng phim khác thôi.
 
KICK ASS 25/6 chiếu kìa. Đấy chứng tỏ các hãng nhập phim VN đều nhập phim của các hãng nước ngoài được. Nhưng vì tiếc tiền nên chờ 2 tháng sau phim nguội ngắt rồi mới dám mua để chiếu ở VN.

Tiền nào của ấy thôi.
 
Kick-Ass mà nhập thì không biết sẽ bị cắt thế nào, thôi kệ, tháng 8 mới phát hành Bluray, chả lẽ lại phải ra rạp xem lần nữa à? :|
mà Kick-ass thì tựa tiếng việt là gì? "Siêu Nhân Đá Đít" à? :))
 
Khỏi... R5 xem máu me thế mà còn bị rút so với bản blu-ray 4p... Xem rạp VN chắc cắt ko dưới 7-8p đâu... Giờ thì chờ blu-ray cho nó chắc cú...:))
 
Megastar bị điều tra chính thức

Cục quản lý cạnh tranh đã ra văn bản chuyển từ điều tra sơ bộ sang điều tra chính thức với doanh nghiệp chiếu phim mạnh nhất VN. Trong cuộc họp với các bên, Megastar tỏ ra lẩn tránh vấn đề và chỉ hứa sẽ xem xét vụ việc. Báo chí quốc tế cũng quan tâm đến chuyện này.

IMG_2771.jpg

Giá vé phim "Up in the air" của Cinema1 ngày 22/6. Ảnh: N.T.​

Tại cuộc họp giữa các bên sáng 25/6 tại Cục điện ảnh (Hoàng Hoa Thám - Hà Nội) về phía các cơ quan quản lý nhà nước có Cục điện ảnh, Ban tuyên giáo trung ương, Vụ pháp chế của Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch, Thanh tra Bộ, đại diện Megastar và đại diện sáu doanh nghiệp chiếu phim Việt Nam. Đại diện Cục quản lý cạnh tranh - ông Nguyễn Đức Minh, Phó trưởng ban điều tra các vụ việc cạnh tranh - được giao phụ trách vụ khiếu nại tới tham dự với tư cách quan sát viên.

Trong cuộc họp, đại diện Megastar khẳng định, họ không ép buộc, không độc quyền mà đưa ra giá cho các doanh nghiệp chiếu phim Việt Nam tùy ý lựa chọn. Tuy nhiên, ông Trần Cảnh Tuệ - Giám đốc Trung tâm phát hành phim và chiếu bóng Đồng Nai - phát biểu: “Tôi có thể chứng minh rằng Megastar đang muốn loại dần các doanh nghiệp Việt Nam dưới nhiều hình thức. Đầu tiên họ bắt các cơ sở chiếu phim tăng tỷ lệ phần trăm doanh thu cho họ. Chúng tôi vì muốn có phim chiếu nên đành chấp nhận. Họ tiến hành tiếp bước thứ hai, đưa ra các điều khiện khoán, chi phí vận chuyển, nâng cấp… Chúng tôi vẫn gắng gượng theo. Vì thế, họ đưa ra bước quyết định, yêu cầu giá tối thiểu chia cho Megastar trên một vé xem phim là 25 nghìn đồng, trong khi ở một địa phương như Đồng Nai, giá vé xem phim bình quân cũng chỉ ở mức 25 nghìn đồng”.

Ông Mai Tiến Dũng - Tổng giám đốc công ty sở hữu rạp Tháng Tám (Hà Nội) - cho biết: “Chúng tôi thì muốn Megastar áp giá lắm mà không được, vì rạp chúng tôi gần rạp Megastar quá nên họ không cho chúng tôi thuê phim. Khi vụ kiện xảy ra, họ cho chúng tôi một bản danh sách và bảo chúng tôi có quyền chọn thuê bất cứ phim nào. Sau khi chúng tôi chọn, họ lại bảo không đưa phim cho chúng tôi được mà không hề nói lý do”.

Ông Nguyễn Đăng Dương - Giám đốc Trung tâm chiếu phim Quốc gia (Hà Nội) - kể rằng, rạp của ông đã đề nghị được thuê những phim hoạt hình cũ do Megastar nhập từ năm 2008 - 2009 để chiếu cho học sinh nhân dịp hè, nhưng Megastar vẫn đòi áp dụng giá thuê tối thiểu 25 nghìn đồng nhân số lượng vé bán, trong khi thiếu nhi là người còn phụ thuộc về mặt kinh tế.

Trong khi đó, ông Vĩnh Long - Phó tổng giám đốc Megastar không đi vào trả lời trực diện các vấn đề sáu doanh nghiệp Việt Nam đưa ra mà nhấn mạnh vào những đóng góp của Megastar cho thị trường chiếu phim Việt Nam. Theo Megastar, mọi khúc mắc, xung đột chỉ nằm ở cách hành xử chưa phù hợp gây nên phản ứng của các doanh nghiệp. Nhưng ông Lại Văn Sinh - Cục trưởng Cục điện ảnh, đơn vị chủ trì cuộc họp lại kết luận: Chuyện không phải ở vấn đề hành xử mà nằm ở chính sách kinh doanh, vì vậy Megastar phải có những điều chỉnh hợp lý. Nếu sự việc vẫn theo hướng tiêu cực, Cục điện ảnh sẽ phải can thiệp, tham mưu cho Quốc hội thay đổi chủ trương chính sách trong việc cho phép doanh nghiệp có phần lớn vốn nước ngoài kinh doanh ở thị trường điện ảnh Việt Nam. Đại diện Megastar phát biểu cuối cuộc họp: “Chúng tôi đã biết ý kiến sáu doanh nghiệp và ý kiến đại diện phía nhà nước. Chúng tôi sẽ xem xét”. Tuy nhiên, ông Vĩnh Long không cho biết, thời hạn cụ thể của việc xem xét này.

Untitled-2.jpg

Bài viết của phóng viên Matt Steinglass đăng ngày 29/5 trên tờ báo danh tiếng của Anh Financial Times về việc sáu doanh nghiệp chiếu phim Việt Nam kiện Megastar vi phạm luật cạnh tranh.​

Theo Cục trưởng Lại Văn Sinh, quan hệ giữa các doanh nghiệp chiếu phim trong thời gian qua có rất nhiều vấn đề cần điều chỉnh. Ông Sinh nhấn mạnh, việc quan trọng là đảm bảo hoạt động các doanh nghiệp phù hợp đời sống pháp luật, đảm bảo quyền lợi của khán giả và đảm bảo quyền lợi các chủ thể khác bao gồm các đối tác để đảm bảo chủ trương phát triển nền điện ảnh dân tộc. Ông Sinh cũng khẳng định, vấn đề về cạnh tranh sẽ có Cục quản lý cạnh tranh xem xét. Các bộ, ban ngành sẵn sàng hỗ trợ tối đa Cục quản lý cạnh tranh trong vụ việc này.

Hiện Cục quản lý cạnh tranh sau quá trình điều tra sơ bộ, xét thấy có dấu hiệu cho thấy Megastar vi phạm luật cạnh tranh Việt Nam, đã ra quyết định ngày 18/6, điều tra chính thức vụ việc. Theo đó, Cục quản lý cạnh tranh sẽ tiến hành điều tra hành vi lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường liên quan quy định tại điều 13 luật cạnh tranh. Thời gian điều tra diễn ra trong vòng 6 tháng, bên bị có thể được hai lần gia hạn, mỗi lần không quá 60 ngày. Phía Megastar đã thuê công ty luật của Mỹ là Baker&Mckenzie đại diện cho mình trong vụ kiện. Luật sư của công ty này đã làm việc với Cục quản lý cạnh tranh Việt Nam.

Báo chí quốc tế cũng tỏ ra quan tâm tới sự việc này. Bài viết của phóng viên Matt Steinglass đăng ngày 29/5 trên tờ Financial Times (Anh) đặt ra vấn đề: “Các doanh nghiệp chiếu phim Việt với việc chống độc quyền”. Trong bài viết của mình, Steinglass cho biết: Từ những phòng chiếu chất lượng kém, sử dụng một giọng thuyết minh tiếng Việt đơn điệu, nhàm chán, ngày nay, đám đông thanh thiếu niên Việt đã có thể xem những phim bom tấn như Avatar bằng phụ đề trong những phòng hạng nhất với âm thanh Dolby và thậm chí cả 3D. Tác giả cho rằng: “Megastar chắn chắn đã làm được nhiều hơn bất kỳ công ty nào khác trong việc đưa điện ảnh Việt Nam hội nhập điện ảnh thế giới… Nhưng doanh nghiệp hàng đầu này đang đối mặt với khiếu nại chống độc quyền từ sáu doanh nghiệp chiếu phim về việc lạm dụng vị trí thống lĩnh của mình”.

“Cục Quản lý cạnh tranh Việt Nam đã phát động một cuộc điều tra. Eng Hee Lim, Tổng giám đốc của MegaStar, cho biết Megastar nhận được thông báo chính thức của cuộc điều tra nhưng từ chối bình luận về vụ việc” - bài báo viết. Tác giả nhận định: “Hành động chống độc quyền này cho thấy dấu hiệu trưởng thành của thị trường điện ảnh Việt Nam”.

Trao đổi về phản hồi của độc giả VnExpress.net đối với vụ việc, đại diện pháp lý sáu doanh nghiệp chiếu phim Việt Nam cho biết, ông rất cám ơn những độc giả đã hiểu và ủng hộ sáu doanh nghiệp Việt Nam trong việc nỗ lực có được một thị trường chiếu phim lành mạnh.

Với luồng dư luận trái chiều cho rằng, sáu doanh nghiệp Việt Nam vì thua kém trong việc thu hút khán giả nên cùng nhau làm đơn tố Megastar, vị luật sư này cho rằng: độc giả hiểu lầm bản chất sự việc. Họ không kiện vì Megastar bán vé cao mà là phản đối Megastar lợi dụng vị trí thống lĩnh của mình đưa ra giá phát hành phim quá cao cho các doanh nghiệp khác. Như vậy, Megastar đã vi phạm quyền để các doanh nghiệp khác có đối tượng khán giả riêng của mình.

“Doanh nghiệp Việt Nam không thể phản đối chuyện khán giả có 100 nghìn đồng vào rạp chiếu phim của Megastar, nhưng những người có 20 nghìn đồng có quyền tới những rạp nhỏ hơn để thỏa mãn nhu cầu giải trí văn hóa của mình. Đây là chuyện phân khúc thị trường. Việc Megastar áp đặt giá vé sẽ khiến khán giả tầm trung tẩy chay các rạp nhỏ. Trong khi đó, khán giả không có kênh thông tin để phản ứng lại sự bất công này” - ông cho biết thêm.

Ngọc Trần
 
“Doanh nghiệp Việt Nam không thể phản đối chuyện khán giả có 100 nghìn đồng vào rạp chiếu phim của Megastar, nhưng những người có 20 nghìn đồng có quyền tới những rạp nhỏ hơn để thỏa mãn nhu cầu giải trí văn hóa của mình. Đây là chuyện phân khúc thị trường. Việc Megastar áp đặt giá vé sẽ khiến khán giả tầm trung tẩy chay các rạp nhỏ. Trong khi đó, khán giả không có kênh thông tin để phản ứng lại sự bất công này” - ông cho biết thêm.

- Ủng hộ Mega đi rồi chết hết :-< ...........
 
“Doanh nghiệp Việt Nam không thể phản đối chuyện khán giả có 100 nghìn đồng vào rạp chiếu phim của Megastar, nhưng những người có 20 nghìn đồng có quyền tới những rạp nhỏ hơn để thỏa mãn nhu cầu giải trí văn hóa của mình. Đây là chuyện phân khúc thị trường. Việc Megastar áp đặt giá vé sẽ khiến khán giả tầm trung tẩy chay các rạp nhỏ. Trong khi đó, khán giả không có kênh thông tin để phản ứng lại sự bất công này” - ông cho biết thêm.

Chỉ có 20k mà đòi coi phim hot cùng thời điểm với thế giới, ở đâu ra chuyện đó vậy ? Muốn ăn ngon mặc đẹp, xem phim hay mà ko muốn trả tiền =))
 
Ông Mai Tiến Dũng - Tổng giám đốc công ty sở hữu rạp Tháng Tám (Hà Nội) - cho biết: “Chúng tôi thì muốn Megastar áp giá lắm mà không được, vì rạp chúng tôi gần rạp Megastar quá nên họ không cho chúng tôi thuê phim. Khi vụ kiện xảy ra, họ cho chúng tôi một bản danh sách và bảo chúng tôi có quyền chọn thuê bất cứ phim nào. Sau khi chúng tôi chọn, họ lại bảo không đưa phim cho chúng tôi được mà không hề nói lý do”.

Nghèo là một tội, nhưng xây rạp không coi hướng là 1 tội khác
 
Chỉnh sửa cuối:
Chỉ có 20k mà đòi coi phim hot cùng thời điểm với thế giới, ở đâu ra chuyện đó vậy ? Muốn ăn ngon mặc đẹp, xem phim hay mà ko muốn trả tiền =))

- Hình như chưa xem phim rạp nào ngoài Mega hả :| ....... Xem thử mấy phim rạp khác ngoài Mega đi hẳn phát biểu câu trên :-< ........
 
Chỉ có 20k mà đòi coi phim hot cùng thời điểm với thế giới, ở đâu ra chuyện đó vậy ? Muốn ăn ngon mặc đẹp, xem phim hay mà ko muốn trả tiền =))

Bạn kô đọc hết các bài trong topic này à, nói trắng ra mấy rạp nhà nước ngoài việc bán vé còn có nghĩa vụ cho nhân dân được hưởng thụ văn hóa 1 cách đa dạng.

Còn cái vụ cùng thời điểm, hot... nên coi lại ngay trong bài có nói là rạp Đồng Nai muốn mướn phim cũ đã chiếu từ 2008, 2009 về chiếu cho thiếu nhi xem thì Mega cũng léo chịu kìa.
 
Back
Top