hymere
Mr & Ms Pac-Man
Không biết ngày xưa đứa mất dạy nào đã tiêm nhiễm vào đầu những đứa trẻ con là phải lớn mau mau lên làm người lớn mới oách. Bây giờ cuộc sống của 1 người lớn - mình, mới bắt đầu mà đã căng thẳng tột độ.
Thời sinh viên sao thấy cuộc sống nó đơn giản nhỉ, mục tiêu chỉ là làm cái exam này tốt, viết cái essay kia hay. Thế thôi, cuối tuần xõa. Anh em bạn bè hớn hở cười phớ lớ. Ào một cái ra trường. Học đúng cái ngành kinh tế đang thoi thóp, tay cầm cv mắt nhận những cái lắc đầu đến thành quen. Cười gật đầu cảm ơn như 1 cái máy.
3 tháng căng thẳng nơi xứ người, quyết định khăn gói về nhà. Mình là con người sống nội tâm, nhưng ko muốn để ai biết đâu. Ngoài miệng nói thật cứng, nhưng trong lòng lúc nào cũng như đang đi dây qua vực sâu. Về nhà thôi, về với gia đình. Nơi mà luôn dang rộng vòng tay đón đứa con, luôn ủng hộ cảm thông chia sẻ. Trong suy nghĩ của mình.
Hiện thực thì phũ phàng, như tát vào mặt. Bố chẳng cần biết con học cái gì, tình hình cái ngành học đó ra sao, thế nào. "Mày là thằng vô dụng" "Sao đứa nào cũng đi làm hết rồi trừ mày" "Con A, thằng B, đứa C nó làm ở chỗ X, công ty Y, doanh nghiệp Z lương $1k8, 2k, 3k, vvvvvvv". Kỳ lạ. Mới về nhà được hơn 1 tháng trời, ko hiểu công ty nào, doanh nghiệp nào trải thảm đỏ ra mời đây?? Trong đầu bố chỉ có khái niệm kết quả và thành công, còn cái khái niệm thời gian gần như ko có. Bố đã quên mất rằng để đạt được thành công như bố ngày hôm nay, thời gian ấy tính bằng chục năm. Một thằng sinh viên mới ra trường, về nước được hơn 1 tháng, đúng lúc gần Tết khi các doanh nghiệp chẳng ai tuyển, khi các cơ sở nước ngoài xét hồ sơ cả nửa năm trời mới xong. Ai? Ai là người có thể làm ra hàng chục triệu trong chớp mắt???? Làm sao giữ đc chữ nhẫn khi người mà mình nhìn lên học tập còn vô lý đến vậy....
Rồi đi làm thật. 1 tháng 3 tuần, có chỗ gọi đến thử việc. Làm đc 2 tuần thì nghỉ Tết. Lương 3 cọc ba đồng. Ngẫm ra giờ đâu cũng vậy. Làm ngân hàng ư? Đc cái mẽ, cũng lại đi bán thẻ tín dụng thôi. Thời buổi này sinh viên thì lắm nhu cầu thì ít. Sống trên đời phải biết thực dụng chứ. Và rồi lại xích mích. Cả bố cả mẹ. "Sao A B C làm đc X Y Z còn mày đến 5 tr còn chưa làm đc ra?". Ko biết trả lời sao. "Tao thấy cái đầu tư của mày thì chỉ như đánh bạc, 50-50 thôi con ạ". Lạ thật, tại sao ko có kiến thức về tài chính lại cứ phán như đúng rồi thế. 50-50 thì các quỹ đầu tư lớn trên thế giới nghỉ mẹ nó đi cho rồi sao đầu tư vào forex, vào vàng làm cái *éo gì?? Bây giờ làm lương ít thì kêu, kiếm thêm đầu tư thì ko cho. "Mày mệnh thổ năm nay thủy chỉ có tiền ra thôi". Phải rồi, thông tin, kiến thức, phân tích chỉ là rác, cái *éo gì cũng là đánh bạc 50-50 với cả số mệnh. Giờ ko làm thì ko tiền, làm mà thua lỗ thì lại 1 đống chửi vào mặt. Giao dịch đã lắm sức ép rồi, chưa giao dịch đã đc 1 mớ từ gia đình. Quá ư hạnh phúc.
Tiếc thay, mình ko biết hút thuốc. Có ng bảo lúc stress hút vào thấy thoải mái hơn. Mình sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để đc cái cảm giác thoải mái hơn ấy vào lúc này. Cuộc sống mới bắt đầu thôi, mà bao nhiêu lựa chọc, bao ngã rẽ bao quyết định cứ bao trùm lấy. Sức ép quá nhiều, mệt mỏi. Ko biết làm gì để xả stress. Muốn lên FB chửi vài câu cũng ko xong. Sống cứ giũ cho bản thân nó vậy đấy, h bạn bè nó đọc lại cmt lung tung lên này nọ. Ngẫm ra có lấy 1 nick ảo, trên 1 4r ảo ko ai biết mình là ai để trút bầu tâm sự, có khi lại hay :)
Thời sinh viên sao thấy cuộc sống nó đơn giản nhỉ, mục tiêu chỉ là làm cái exam này tốt, viết cái essay kia hay. Thế thôi, cuối tuần xõa. Anh em bạn bè hớn hở cười phớ lớ. Ào một cái ra trường. Học đúng cái ngành kinh tế đang thoi thóp, tay cầm cv mắt nhận những cái lắc đầu đến thành quen. Cười gật đầu cảm ơn như 1 cái máy.
3 tháng căng thẳng nơi xứ người, quyết định khăn gói về nhà. Mình là con người sống nội tâm, nhưng ko muốn để ai biết đâu. Ngoài miệng nói thật cứng, nhưng trong lòng lúc nào cũng như đang đi dây qua vực sâu. Về nhà thôi, về với gia đình. Nơi mà luôn dang rộng vòng tay đón đứa con, luôn ủng hộ cảm thông chia sẻ. Trong suy nghĩ của mình.
Hiện thực thì phũ phàng, như tát vào mặt. Bố chẳng cần biết con học cái gì, tình hình cái ngành học đó ra sao, thế nào. "Mày là thằng vô dụng" "Sao đứa nào cũng đi làm hết rồi trừ mày" "Con A, thằng B, đứa C nó làm ở chỗ X, công ty Y, doanh nghiệp Z lương $1k8, 2k, 3k, vvvvvvv". Kỳ lạ. Mới về nhà được hơn 1 tháng trời, ko hiểu công ty nào, doanh nghiệp nào trải thảm đỏ ra mời đây?? Trong đầu bố chỉ có khái niệm kết quả và thành công, còn cái khái niệm thời gian gần như ko có. Bố đã quên mất rằng để đạt được thành công như bố ngày hôm nay, thời gian ấy tính bằng chục năm. Một thằng sinh viên mới ra trường, về nước được hơn 1 tháng, đúng lúc gần Tết khi các doanh nghiệp chẳng ai tuyển, khi các cơ sở nước ngoài xét hồ sơ cả nửa năm trời mới xong. Ai? Ai là người có thể làm ra hàng chục triệu trong chớp mắt???? Làm sao giữ đc chữ nhẫn khi người mà mình nhìn lên học tập còn vô lý đến vậy....
Rồi đi làm thật. 1 tháng 3 tuần, có chỗ gọi đến thử việc. Làm đc 2 tuần thì nghỉ Tết. Lương 3 cọc ba đồng. Ngẫm ra giờ đâu cũng vậy. Làm ngân hàng ư? Đc cái mẽ, cũng lại đi bán thẻ tín dụng thôi. Thời buổi này sinh viên thì lắm nhu cầu thì ít. Sống trên đời phải biết thực dụng chứ. Và rồi lại xích mích. Cả bố cả mẹ. "Sao A B C làm đc X Y Z còn mày đến 5 tr còn chưa làm đc ra?". Ko biết trả lời sao. "Tao thấy cái đầu tư của mày thì chỉ như đánh bạc, 50-50 thôi con ạ". Lạ thật, tại sao ko có kiến thức về tài chính lại cứ phán như đúng rồi thế. 50-50 thì các quỹ đầu tư lớn trên thế giới nghỉ mẹ nó đi cho rồi sao đầu tư vào forex, vào vàng làm cái *éo gì?? Bây giờ làm lương ít thì kêu, kiếm thêm đầu tư thì ko cho. "Mày mệnh thổ năm nay thủy chỉ có tiền ra thôi". Phải rồi, thông tin, kiến thức, phân tích chỉ là rác, cái *éo gì cũng là đánh bạc 50-50 với cả số mệnh. Giờ ko làm thì ko tiền, làm mà thua lỗ thì lại 1 đống chửi vào mặt. Giao dịch đã lắm sức ép rồi, chưa giao dịch đã đc 1 mớ từ gia đình. Quá ư hạnh phúc.
Tiếc thay, mình ko biết hút thuốc. Có ng bảo lúc stress hút vào thấy thoải mái hơn. Mình sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để đc cái cảm giác thoải mái hơn ấy vào lúc này. Cuộc sống mới bắt đầu thôi, mà bao nhiêu lựa chọc, bao ngã rẽ bao quyết định cứ bao trùm lấy. Sức ép quá nhiều, mệt mỏi. Ko biết làm gì để xả stress. Muốn lên FB chửi vài câu cũng ko xong. Sống cứ giũ cho bản thân nó vậy đấy, h bạn bè nó đọc lại cmt lung tung lên này nọ. Ngẫm ra có lấy 1 nick ảo, trên 1 4r ảo ko ai biết mình là ai để trút bầu tâm sự, có khi lại hay :)




)
. Năm 3 ftu mà kiến thức kinh tế ko có nhiều, cố lấy bằng khá, ko hoạt động gì hết, bạn bè ít (mình dễ quen nhưng rất khó thân), cũng chả tâm sự với ai bao h và có khó khăn cũng muốn tự giải quyết. Năm sau xin việc như nào chưa rõ.